title
stringlengths
1
250
url
stringlengths
37
44
text
stringlengths
1
4.81k
Michał Goleniewski
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19822942
Về sau mới biết Goleniewski đã bán đứng 31 sĩ quan tình báo PPR, một số sau đó cũng được CIA tuyển mộ, đồng thời ông cũng gửi thông tin 26 quan chức Ba Lan tiềm năng để Anh khai thác tuyển mộ. Ước tính số lượng về nguồn tin Goleniewski lấy được khác nhau: Tổng cục I Bộ Nội vụ (tình báo nước ngoài) cho rằng ông nắm được 90% sĩ quan tình báo làm việc ở Ba Lan và nước ngoài, đa số ông biết hết những người này chỉ trừ một số đặc vụ trẻ. Cục 2 Bộ Nội vụ (phản gián) cho rằng Goleniewsk biết khoảng 70 người, một nửa trong số đó công tác tại nước ngoài. Theo ước tính sau này, Goleniewski có thể biết ít nhất 92 đặc vụ và 131 nhân viên các đơn vị khác, cũng như khoảng 40 hoạt động mà họ tham gia. Hiện chưa xác định được số lượng chính xác nhưng Goleniewski được cho là có thể biết hết tất cả vụ mình tham gia và những đặc vụ đã liên hệ. Theo đại tá Witold Sienkiewicz, việc Goleniewski phản bội gây ra thiệt hại nghiêm trọng hơn nhiều cho tình báo Ba Lan so với trường hợp cựu cục phó Cục 10 Bộ Công an trung tá Jozef Sviatlo đào tẩu sang Tây Berlin sau cái chết của Stalin năm 1953. Khoảng 80% thông tin dựa trên các báo cáo của Goleniewski về Liên Xô và Ba Lan đã được tiến hành phân loại. Theo Goleniewski, Cục 6 nhận được nhiều tài liệu kỹ thuật cơ khí, luyện kim, điện tử, hóa học, vũ khí và năng lượng hạt nhân trong những năm 1957-1960. Ông cũng cung cấp cả danh sách thanh tra Cục 6 tham gia nghiên cứu tài liệu nhận được. Thông tin bao gồm cả hợp tác tình báo giữa Bộ Nội vụ với nhiều bộ và cơ quan Ba Lan khác. Trước khi đào tẩu, Goleniewski giấu các bản sao tài liệu dưới một cái cây tại Warszawa và báo lại cho CIA. Tòa án quân sự Quân khu Warszawa cũng đưa ra cáo trạng Goleniewski biển thủ số tiền lớn trong quá trình công tác. Năm 1958-1960, ông lấy 550 đô la Mỹ và 200 bảng Anh bằng cách dùng biên lai giả để chuyển cho đặc vụ Tadeusz Saks. Từ ngày 27 tháng 12 năm 1960 đến ngày 4 tháng 1 năm 1961, ông chiếm đoạt khoản thưởng mark Tây Đức, 300 đô la Mỹ và 600 mark Đông Đức ( mark Tây Đức bằng tiền mặt của Bộ Nội vụ PPR trước khi rời Berlin).
Michał Goleniewski
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19822942
Ông đã chuyển tất cả số tiền này vào tài khoản của Irmgard, Stasi lại không nhận ra điều đáng ngờ này khi thực tế Irmgard chỉ kiếm được 300 mark một tháng, không thể có số tiền lớn như vậy cũng như đủ khả năng chi trả các đồ xa xỉ trang sức đắt tiền khác mà Goleniewski đã tặng. Đào tẩu. Irmgard nói hai người sẽ không được hạnh phúc dưới chế độ cộng sản và quyết định trốn sang phương Tây ngay khi có cơ hội. Tháng 12 năm 1960, Goleniewski gọi điện cho đại sứ quán Mỹ ở Tây Berlin, xác nhận mình là "Sniper", tiết lộ tên thật và đề nghị gặp mặt. Tối 25 tháng 12, ông đi xe lửa đến Berlin với hộ chiếu Ba Lan mang tên Roman Kowalski. Trước khi rời đi, ông lấy 11 nghìn mark Tây Đức từ quầy thu ngân Tổng cục 1 và chuyển một phần cho cấp dưới là Jan Bishtyga với chỉ thị mang đến Berlin (giao cho một sĩ quan tình báo khác là Jerzy Kędzierski). Ngay sau đó, Goleniewski dưới cái tên Kowalski và Kampf xuất hiện tại đại sứ quán Mỹ yêu cầu được sang phương Tây tị nạn chính trị. Goleniewski ngạc nhiên lẫn bực bội trước sự tiếp đón lạnh nhạt. Tuy hiểu rõ sự khác biệt giữa CIA và FBI, ông vẫn hy vọng rằng với chữ ký Hoover thì mình đang được trao đổi trực tiếp với ban lãnh đạo FBI vì CIA có thể đã bị tình báo Liên Xô cài người vào. Thực sự về sau mới biết có nhiều lý do nghiêm trọng khiến Goleniewski muốn tị nạn. Ngay trước khi bại lộ, George Blake đã cảnh báo KGB rằng CIA đã cài được gián điệp vào Cục tình báo nước ngoài Ba Lan, không ai khác mà chính là Goleniewski. Tháng 7 năm 1960, KGB đã chuyển nội dung tương tự như vậy cho Ba Lan. Ngày 27 tháng 12, Goleniewski gặp Bishtyga và Kędzierski tại Berlin, nhận lại một khoản tiền, rồi thỏa thuận lần gặp kế tiếp và thực thi hoạt động theo kế hoạch. Gần một tháng trước đó, vào ngày 1 tháng 12, tại Đông Berlin, Goleniewski gặp đại tá tình báo Ba Lan Władysław Michalski thường trú hoạt động tại đó, yêu cầu số tiền khoảng 13.000 mark Tây Đức và 1.100 bảng Anh vào ngày 4 hoặc 5 tháng 1. Vì số tiền gấp khoảng ba lần chi phí thông thường nên cần tổng bộ chấp thuận.
Michał Goleniewski
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19822942
Hồi 21:00 tối 3 tháng 1 năm 1961, Goleniewski đến trụ sở nhận 5.000 mark; khoảng 22:20, đến nhà Kampf cách biên giới Đông-Tây 150 mét. Lúc 23:00, hai người ra khỏi nhà chỉ mang theo túi xách. Hồi 17:30 ngày 4 tháng 1, Goleniewski dùng điện thoại công cộng gọi Lãnh sự quán Hoa Kỳ và nói mật khẩu để bắt kết nối đến CIA. Nửa giờ sau, họ bắt taxi đến lãnh sự quán gặp CIA do David Murphy chỉ huy. Hai bên gặp nhau lúc 18:00 hoặc 18:06. Goleniewski dùng tên thật và giải thích hoàn cảnh dẫn đến việc gặp mặt. Cặp đôi sau đó đi Frankfurt am Main và ngày 5 tháng 1 đến căn cứ Không quân Hoa Kỳ tại Wiesbaden, có điệp viên CIA Homer E. Roman hay Howard Roman đang đợi sẵn. Đêm 11 rạng sáng 12 tháng 1, Roman cùng hai người bay trên phi cơ quân sự, hạ cánh xuống căn cứ không quân Andrews, Hoa Kỳ. Ngày 16 tháng 1, CIA đưa họ đến Ashford Farm (Maryland) và bắt đầu loạt thẩm vấn Goleniewski kéo dài vài tháng, tình báo Anh cũng tham gia. Goleniewski không nói gì về yếu tố hôn nhân gia đình trong các lý do đào tẩu. Vài ngày sau khi đến Mỹ, Irmgard và Goleniewski làm đám cưới dân sự. Ngày 16 tháng 9 năm 1961, Goleniewski ký thỏa thuận với CIA, theo đó ông được Hoa Kỳ chu cấp tài chính, đảm bảo an toàn và hỗ trợ y tế trong một năm. Ngày 5 tháng 3 năm 1962, hai vợ chồng được CIA hỗ trợ đưa đến New York. Ngày 16 tháng 6 năm 1962, thỏa thuận giữa Goleniewski và CIA được gia hạn thêm một năm. Ngày 7 tháng 1 năm 1963, Goleniewski chính thức được tị nạn chính trị tại Hoa Kỳ. Ngày 10 tháng 7 năm 1963, Thượng viện Hoa Kỳ ra quyết định số HR5507 cho phép Goleniewski nhập tịch với công lao to lớn hỗ trợ Hoa Kỳ đấu tranh chính trị và quân sự chống lại Liên Xô. Cùng năm đó, lo ngại tình báo Ba Lan trừ khử vì tội phản bội, Goleniewski thuyết phục CIA cấp súng cá nhân. Phản ứng của Ba Lan. Điều tra và xét xử. Ngày 6 tháng 1 năm 1961, tình báo Ba Lan phát hiện Goleniewski biến mất. Các sĩ quan Stasi theo dõi ông trong thời gian dài liền lục soát căn hộ của Kampf, phát hiện bà đã mang theo toàn bộ những đồ giá trị nhưng túi đồ cá nhân của Goleniewski vẫn để lại.
Michał Goleniewski
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19822942
Bên cạnh giả thuyết đào tẩu, họ cũng nghi ngờ Goleniewski bị bắt cóc. Ngày 12 tháng 1, đại tá Sokolak lệnh cho trung tá Czesław Gwóźdź, thiếu tá Wiaczesław Maczuła và trung úy Jan Bishtyga lục soát văn phòng của Goleniewski. Họ tìm thấy trong két sắt danh sách tất cả các vụ việc do Cục 6 phụ trách cùng tên điều tra viên. Thông tin cho thấy vào cuối tháng 11 năm 1960, Goleniewski nói do lệnh cấp trên yêu cầu mình phần tích tất cả các vụ việc, nên yêu cầu Gwóźdź biên soạn. Tài liệu gồm 2 bản, mỗi bản 22 trang đánh máy, liệt kê 191 vụ việc có mật danh, 45 đặc vụ, 20 điệp viên ngầm, 87 công chức và 39 thanh tra. Gwóźdź không chỉ đưa danh tính mà còn liệt kê những vụ việc người đó tham gia. Bằng chứng này cho thấy khả năng lớn Goleniewski đã phản bội khi chụp lại tài liệu này. Điều tra sâu thêm phát hiện Goleniewski đã mượn máy ảnh Minox và sáu cuộn phim từ Bishtyga, rồi yêu cầu Kędzierski đưa thêm một cuộn phim khác. Ngay trước Giáng sinh, ông trả lại máy ảnh cho Bishtyga và yêu cầu thêm bốn cuộn phim nữa, nói là dùng để đào tạo một nhân viên khác. Ngày 13 tháng 1, tất cả đặc vụ Ba Lan ở Berlin nhận được thông báo về việc Goleniewski biến mất. Ngày 14 tháng 1, dù không có bằng chứng thuyết phục, Witold Sienkiewicz vẫn thông báo cho văn phòng công tố nội bộ rằng Goleniewski đào ngũ. Hai ngày sau, văn phòng công tố chính thức buộc tội Goleniewski đào ngũ. Ngày 19 tháng 1, Bộ An ninh CHDC Đức tham gia điều tra, người đứng đầu là Erich Mielke chuyển cho Ba Lan kết quả điều tra sơ bộ về "Roman Kowalski" và Irmgard Kampf, chi tiết về vụ mất tích. Ngày 23 tháng 1, Bộ trưởng Nội vụ Ba Lan ra mệnh lệnh số 214 cách chức Goleniewski. Ngày 24 tháng 1, văn phòng công tố hoàn thành cơ sở vững chắc kết tội Goleniewski phản quốc, khi mà Tổng cục 1 bắt đầu nhận được thông tin hàng loạt điệp viên Khối phía đông bị bại lộ. Họ xem xét cả khả năng liệu Kampf có phải điệp viên CIA hoặc MI6 không, nhưng tình báo CHDC Đức không tìm thấy bất kỳ bằng chứng nào.
Michał Goleniewski
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19822942
Ngày 27 tháng 1, Hội đồng an ninh Bộ Nội vụ thảo luận về trường hợp nhân viên đào tẩu. Ngày 7 tháng 4, văn phòng công tố nội bộ Warszawa lập cáo trạng cho Michał Goleniewski. Phiên tòa diễn ra tương đối nhanh chóng, tiến hành thẩm vấn một số nhân chứng, hầu hết là nhân viên Tổng cục 1. Mieczysław Moczar là người đã cho phép Goleniewski xuất ngoại lại không nằm trong số bị thẩm vấn. Ngày 18 tháng 4 năm 1961, tòa án quân sự Warszawa () tuyên án tử hình trung tá Michał Goleniewski, tước bỏ mọi quyền, khen thưởng và mọi phẩm hàm, tài sản bị tịch thu. Ngày 24 tháng 5, Tòa án quân sự tối cao Warszawa bác kháng nghị và Goleniewski chính thức bị sa thải. Tháng 5 năm 1961, KGB biết về sự phản bội của Goleniewski cũng như vai trò của ông khiến Houghton bị bắt sau khi nhận báo cáo của Tổng cục 1 Bộ Nội vụ Ba Lan gửi đến. Ngày 30 tháng 10 năm 1962, với án tử hình, Goleniewski cuối cùng bị gạch tên khỏi danh sách nhân viên An ninh Ba Lan. Khắc phục hậu quả. Bản án tử hình vắng mặt dành cho kẻ phản bội Goleniewski cũng không thể bù đắp cho thiệt hại mà tình báo Ba Lan phải gánh chịu. Ngày 6 tháng 4, Witold Sienkiewicz bị miễn nhiệm trưởng Tổng cục 1 chuyển sang làm nhân sự và đại tá Henryk Sokolak thế chỗ. Nguyên trưởng Cục 3 trung tá Tadeusz Szadkowski sang làm trưởng Cục 6 đã tiến hành đánh giá hiện trạng vụ Goleniewski đào tẩu, mức độ thiệt hại và khôi phục lại hoạt động bình thường. Kết quả cho thấy danh sách thông tin mà Goleniewski chuyển cho phương Tây là vô cùng lớn. Trong đó có cơ cấu và nhân sự Bộ Công an, Ban cán sự, Bộ Nội vụ; cơ cấu tổ chức công tác của Cục 2 Bộ Nội vụ; thông tin về hoạt động của Tổng cục Thông tin cho đến năm 1957; dữ liệu cá nhân của nhân viên Cục 6 Tổng cục 1 Bộ Nội vụ (45 đặc vụ nằm vùng phương Tây); cơ cấu, phương pháp làm việc, dữ liệu nhân sự Tổng cục 1. Về sau bổ sung cả thông tin kinh kế, sản xuất công nghiệp. Kết luận thiệt hại chính trị do trung tá Goleniewski trốn sang phương Tây gây ra là không thể đo đếm được.
Michał Goleniewski
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19822942
Chỉ huy của Goleniewski là đại tá Witold Sienkiewicz tuyên bố vụ đào tẩu gây thiệt hại nghiêm trọng cho tình báo Ba Lan, làm tê liệt toàn bộ tình báo khoa học và kỹ thuật, đe dọa toàn bộ điệp viên ở nước ngoài và xói mòn niềm tin lớn. Tháng 1 năm 1962, trong thư gửi Mieczysław Moczar, Sokolak báo cáo rằng vụ đào tẩu của Goleniewski và một sĩ quan tình báo Ba Lan khác đại úy Władysław Mróz đã làm tê liệt hoạt động tình báo nước ngoài, Tổng cục 1 không còn đưa ra được hoạt động tích cực nào cho đến tận tháng 8 năm 1961. Sau khi phân tích đánh giá, bộ phận không chỉ tìm cách khôi phục mạng lưới điệp viên mà còn phải tái cấu trúc hoàn toàn. 73 nhân viên bị thải loại, 30 người bị điều động sang vị trí khác; đến giữa tháng 5 năm 1961 thay đổi đến 12 cục trưởng. Theo Sokolak, vụ phản bội của Goleniewski cùng với cuộc khủng hoảng Berlin đã giáng một đòn mạnh vào tình báo Ba Lan năm 1961. Ba Lan bắt đầu tìm hiểu lý do thực sự tại sao Goleniewski phản bội và đào tẩu, vụ mật danh Teletechnik được giao cho Cục 3 nhưng chỉ giới hạn trong việc giám sát mẹ đối tượng. Trong những năm tiếp theo, dù được CHDC Đức giúp đỡ, tình báo Ba Lan cũng không tìm ra được nguyên nhân thực sự, còn KGB thì từ chối hỗ trợ tìm kiếm kẻ đào tẩu. Các đặc vụ bắt đầu theo dõi người vợ đầu Anna và con trai Jerzy, Jerzy gặp trục trặc khi xin hộ chiếu và được cho là đang tìm cách bắt liên lạc với cha. Ba Lan cũng chuẩn bị một nhóm đặc vụ lên kế hoạch sang phương Tây săn lùng và trừ khử Goleniewski nếu cần, nhưng không đạt kết quả nào. Tiếp tục với CIA. Khi ở Hoa Kỳ, Goleniewski đưa ra một số tuyên bố cực kỳ khó tin khiến nhiều người nghi ngờ liệu ông có phải sĩ quan tình báo không. Tháng 2 năm 1966, Goleniewski nói trong số điệp viên Liên Xô có thủ lĩnh Gestapo được cho là còn sống Heinrich Muller (có lẽ đã chết vào ngày 1 hoặc 2 tháng 5 năm 1945) và Reichsleiter Martin Bormann (tự sát ngày 2 tháng 5 năm 1945, hài cốt được tìm thấy năm 1972), cũng như người đứng đầu Gestapo ở Danzig là Jakob Löllgen.
Michał Goleniewski
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19822942
Tiếp theo, ông gộp cả người đứng đầu SS Gottlob Berger vào đó, cho rằng tất cả lãnh đạo Đức Quốc xã trên đều là thành viên một tổ chức bí mật do Hitler thành lập năm 1944, tổ chức này cam chịu thất bại trong Thế chiến thứ hai và quyết định tham gia cùng Liên Xô trong cuộc chiến chống lại phương Tây. Ngoài ra, Goleniewski còn nói KGB tuyển mộ được Ngoại trưởng Hoa Kỳ tương lai Henry Kissinger (năm 1963, ông đề cập rằng Kissinger làm việc cho KGB dưới mật danh "Bor" hoặc "Đại tá Boer" và lặp lại tuyên bố này vào năm 1972), giám đốc MI5 1956-1965 Roger Hollis, giám đốc MI5 về sau (1972-1979) Michael Hanley ("Harriet") và thậm chí cả nhà lãnh đạo tinh thần Iran Ruhollah Khomeini. Về sau, nguồn tin của Pháp và Trung Quốc cho biết tình báo Liên Xô có ý định tuyển mộ Kissinger năm 1945 để ngăn cản Trung Hoa Dân Quốc nối lại quan hệ với Hoa Kỳ, nhưng cuối cùng đã thất bại. Tháng 8 năm 1976, sau khi đã nghỉ việc, Goleniewski tuyên bố rằng Reinhard Heydrich đã giả chết năm 1942 và chuyển đến Hoa Kỳ dưới vỏ bọc nhà báo Guy Richards của Tạp chí New York. Những tuyên bố của Goleniewski về "điệp viên KGB" thậm chí nằm vùng ngay tại Langley được đưa lên phương tiện truyền thông không chỉ một lần, nhưng nhiều người cho là "hoàn toàn vô nghĩa". Nhân viên MI5 Peter Wright viết rằng Goleniewski khi ấy là "điên rồ", còn Kissinger trong một phỏng vấn năm 1989 gọi Goleniewski là "thằng điên". Một số nhà nghiên cứu còn cho rằng Goleniewski bắt đầu mắc chứng tâm thần phân liệt. Trùm phản gián CIA James Angleton và giám đốc CIA về sau Richard Helms coi Goleniewski tung tin sai lệch là do KGB dự liệu. Theo đó, KGB tuyển mộ và hy sinh những con tốt gián điệp để bảo vệ những thứ khác thực sự có giá trị hơn. Tác giả Chapman Pincher trích dẫn ý kiến từ MI5 cho rằng KGB gây áp lực năm 1963 khiến Goleniewski tung tin thất thiệt dù trước đó từng cung cấp tin tức chân thực chính xác.
Michał Goleniewski
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19822942
Đại tá Witold Sienkiewicz của Ba Lan nói thông tin Goleniewski cung cấp khiến các điệp viên không quan trọng lắm bị lộ thì chính xác hơn rất nhiều so với các tin còn lại, Đại tá biên phòng Henryk Piecuch cũng có những phát ngôn tương tự, cho biết Władysław Gomułka nhất quyết yêu cầu trừ khử Goleniewski, nhưng cáo buộc KGB can thiệp để không thi mà không có căn cứ. Về sau, Goleniewski lập luận rằng tất cả các tổ chức chống cộng theo chủ nghĩa dân tộc Ba Lan ra đời trong khoảng năm 1948-1952 và được CIA tài trợ khoảng 1,18 triệu đô la, trên thực tế lại là tấm bình phong do Liên Xô và Ba Lan tạo ra để cài điệp viên thâm nhập phương Tây, hoặc thành viên chống cộng khi bị bắt cũng bị ép buộc phải cộng tác với tình báo Ba Lan. Vấn đề này thực ra cũng có phần cơ sở hợp lý, như năm 1948-1952, Ba Lan thực sự đã tiến hành Chiến dịch Cerazy () dùng cái bẫy phát thanh giả dạng tổ chức "Tự do và Độc lập" nhằm đưa thông tin sai lệch cho CIA và SIS. Goleniewski đề cập đến sự tồn tại của bộ phận "D" thuộc tình báo nước ngoài KGB liên quan đến việc cung cấp thông tin sai lệch cho tình báo đối thủ. Ông cũng cho rằng CIA đã bí mật chuyển 1,2 triệu đô la một số đặc vụ KGB nằm vùng đảng viên Đảng Cộng sản Hoa Kỳ và Ý. Goleniewski làm việc cho CIA đến năm 1964, một số nguồn đôi khi nhắc không chính xác đến ngày làm việc cuối là 14 tháng 12 năm 1963. Ông giải mật nội dung vi phim cho Hoa Kỳ, chỉ điểm tên điệp viên Liên Xô hoạt động tại châu Âu và mô tả kỹ thuật, cách thức tuyển mộ của KGB và các cơ quan tình báo khối phía Đông. Chính thức thì thỏa thuận cộng tác của Goleniewski với CIA hết hạn ngày 14 tháng 1 năm 1964, nhưng ngày 17 tháng 10 năm 1963 hai bên đạt được thống nhất tiếp tục. Một số nguồn tin cho rằng Goleniewski tự nguyện nghỉ việc nhưng các nguồn khác khẳng định ông bị CIA thải loại do bê bối tiểu sử cũng như mạo danh Tsesarevich Aleksey Nikolayevich với những tuyên bố khiến người Mỹ khó xử. Tác giả Angleton nói CIA chưa bao giờ gặp phải một kẻ đào tẩu có tiểu sử đời sống phức tạp như vậy. Kẻ mạo danh. Câu chuyện huyền thoại.
Michał Goleniewski
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19822942
Kẻ mạo danh. Câu chuyện huyền thoại. Trong yêu cầu tị nạn chính trị, Goleniewski có một tuyên bố giật gân khác giống như kiểu bị triệu chứng rối loạn tâm thần. Ông nói Michał Goleniewski không phải tên thật mà mình chính là Aleksey Nikolaevich Romanov, thái tử Nga thoát chết khỏi vụ hành quyết nhà Ipatiev một cách thần kỳ. Goleniewski bắt đầu câu chuyện với lời khẳng định vụ hành quyết hoàng gia đêm 16-17 tháng 7 năm 1918 chỉ là hư cấu, rồi phát triển diễn biến tiếp theo đầy tính tiểu thuyết. Theo đó, Yakov Mikhailovich Yurovsky thực tế đã giúp hoàng gia trốn khỏi khỏi Yekaterinburg năm 1917. Họ ẩn náu tại Thổ Nhĩ Kỳ, qua Hy Lạp và Áo trong vài tháng, rồi đến Ba Lan là nơi có "nhiều người Nga tị nạn" và sống tại Warszawa. Nikolai II cạo hết râu ria để không ai nhận ra. Năm 1924, vì lý do an ninh, cựu sa hoàng đổi sang tên Ba Lan là "Raymund Turynsky", sa hậu đổi thành "Marie A. Kaminski", còn thái tử được đặt tên "Michał Goleniewski". Sau đó, gia đình thường trú tại Poznań, gần biên giới Đức. Câu chuyện này cho sa hoàng sống đến 84 tuổi, qua đời năm 1952 gần Poznań, còn sa hậu Aleksandra Fyodorovna qua đời năm 1924 vì đau tim. Goleniewski nói Olga, Maria và Anastasia đều còn sống, bản thân mình (Aleksey) thì phải điều trị dài ngày chứng bệnh máu không đông và sốt rét cho đến năm 1928. "Aleksey" và chị gái Anastasia đã đến Hoa Kỳ để rút tiền từ tài khoản ngân hàng tại Detroit, rồi Anastasia không quay lại Ba Lan. Olga và Tatyana chuyển đến Đức, còn "Aleksey" và Maria ở lại Poznań cùng cha. Khi bay qua Hoa Kỳ, Goleniewski nói cả bốn công chúa còn sống và ông vẫn giữ liên lạc nhưng từ chối kể thêm về họ. Năm 1930, "Aleksey" tham gia phong trào chống cộng "Tổ chức ngầm chống Bolshevik toàn Nga" do cha lập ra và lãnh đạo. Năm 1944, khi Hồng quân tiến vào, cả nhà định trốn sang Bồ Đào Nha nhưng "Aleksey" bị đầu độc nên đào tẩu bất thành. Năm 1945, ông gia nhập quân đội Ba Lan làm điệp vụ ngầm rồi chuyển sang phản gián.
Michał Goleniewski
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19822942
Khi được thăng chức, "Aleksey" có quyền truy cập thông tin mật là danh sách điệp viên KGB và Ba Lan đang hoạt động ở phương Tây, cũng như phương pháp đào tạo và tuyển mộ điệp viên đó. Khi sang Hoa Kỳ, "Aleksey" khai được cha để lại 400 đến 800 triệu đô la tại các ngân hàng phương Tây. Tháng 1 năm 1964, "Aleksey" đệ đơn lên tòa án Hamburg yêu cầu công nhận quyền thừa kế với gia sản cựu hoàng đã mất, nhấn mạnh rằng sẽ tiếp tục đòi quyền lợi đến cùng với những khoản tiền hoàng tộc gửi trong ngân hàng. Tòa không tìm ra căn cứ nào để đáp ứng yêu cầu của "Aleksey". Nghi vấn. Do Goleniewski sinh sau Aleksey Nikolaevich những 18 năm, nhiều người bắt đầu nghi ngờ rằng đây chỉ là một trong nhiều kẻ mạo danh khác, chuyên giả làm người hoàng tộc còn sống sót. Đây không phải là lần đầu tiên có người tự xưng là Aleksey còn sống, ví dụ năm 1927, một vị Yevgeny Nikolaevich Ivanov cũng rời Ba Lan đến phương Tây và bắt đầu kể về "sự cứu thoát kỳ diệu". Goleniewski giải thích ngoại hình không tương ứng với tuổi tác là do ảnh hưởng của bệnh máu khó đông, "làm chậm" sự phát triển cơ thể, viện đến chẩn đoán do bác sĩ nổi tiếng Alexander S. Wiener xác nhận. Đồng nghiệp của Wiener là bác sĩ Richard Rosenfield phản bác rằng Wiener không đủ chuyên môn để kiểm chứng, và toàn bộ giấy tờ đã biến mất sau khi ông qua đời. Một số nguồn cho rằng Goleniewski âm tính khi xét nghiệm bệnh máu khó đông. Đồng thời, Kevin Cooper đã viết rằng Goleniewski lớn lên ốm yếu, đi lại hơi khập khiễng, có thể do bị bại liệt thuở nhỏ. CIA cũng thoáng nghi ngờ Goleniewski bị rối loạn tâm thần, dù thông tin mà ông cung cấp về điệp viên Liên Xô thì chính xác đến mức đáng ngạc nhiên. Tình báo Ba Lan cũng quan ngại vì Tổng cục 1 thấy trong hồ sơ Goleniewski thiếu mất tài liệu gốc khoảng thời gian trước khi vào Bộ Công an cũng như thông tin nhân thân. Các tài liệu có thể đã bị tiêu hủy trong chiến tranh, hoặc do chính cơ quan tiêu hủy, hay bị thất lạc, cuối cùng là có thể do chính Goleniewski tiêu hủy để chỉ giữ một số bản sao.
Michał Goleniewski
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19822942
Giả thuyết cuối là có khả năng vì vào tháng 10 năm 1956, một số sĩ quan có quyền truy cập hồ sơ cá nhân của mình và có thể xóa bỏ, lấy đi những thông tin bất lợi (như vi phạm kỷ luật). Cuối cùng, theo Mechislav Rysinsky là người nhắc đến một số kết luận điều tra của Bộ Nội vụ (như việc thiếu tài liệu), Goleniewski có thể đang thực hiện nhiệm vụ mà KGB giao cho, giả làm thái tử để có quyền trên các khoản tiền hoàng gia đang gửi tại một số ngân hàng phương Tây. Phấn khích trước câu chuyện của Goleniewski, công chúng mong đợi CIA tiến hành kiểm tra để xác minh thân phận hai người này liệu có phải là một. Trong một phỏng vấn, giám đốc CIA Allen Dulles cho biết ông không định bình luận gì về tình huống như vậy trong cả hiện tại lẫn tương lai. Nhưng Goleniewski lại quả quyết hai người đã nói chuyện với nhau và Dulles nói mình sẽ không phân biệt được Goleniewski với Nikolai II nếu ông để râu. Ngày 18 tháng 10 năm 1963, tuần báo "Life" đăng bài Eugenia Smith tuyên bố mình là Nữ công tước Anastasia Nikolaevna còn sống sót. Ngày 28 tháng 12, Goleniewski gọi điện cho Smith và hẹn gặp ngày 31 tháng 12. Trong cuộc gặp gỡ, sau khi nghe câu chuyện của "Aleksey", "Anastasia" nhận đó là em trai mình, họ còn gặp lại nhau nhiều lần. Tuy nhiên, sau đó trong tự truyện, Eugenia viết mình là thành viên hoàng tộc duy nhất còn sống sót và từ chối đưa chuyện Karl Landsteiner thoát chết vào sách. Kết quả là hai người nổ ra tranh cãi. Về sau, Goleniewski cho biết Eugenia không nói dối nhưng đã bị thủ tiêu năm 1968 "theo lệnh của gia tộc Rothschild", trong khi thực tế bà vẫn sống đến năm 1997. Cuộc gặp gỡ với một kẻ mạo danh khác là Anna Anderson (hay còn gọi là Franziska Schanzkowska) diễn ra khá suôn sẻ, nhưng sau đó cả hai chẳng nhớ gì đến nhau. Người Nga nhập cư Kirill Fyodorovich Shishmarev là một trong số ít công nhận Goleniewski chính là thái tử vì đã nhiều lần gặp ông trong cung điện sa hoàng. Hôn lễ tai tiếng. Câu chuyện được thần thánh hóa năm 1964, khi tiểu ban nhập cư Hạ viện Hoa Kỳ yêu cầu CIA kêu Goleniewski làm chứng về nguồn gốc mình nhưng bị từ chối.
Michał Goleniewski
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19822942
Vào thời điểm đó, Goleniewski hai lần được gọi triệu tập đến tiểu ban Thượng viện để thẩm vấn về các điệp viên Liên Xô, nhưng không lần nào xuất hiện. Cuối cùng, thượng viện quyết định không thẩm vấn Goleniewski mà thay bằng các nhân chứng từ Bộ ngoại giao, kết quả cho thấy tính xác thực trong thông tin mà Goleniewski đã cung cấp. Cố vấn pháp lý Julien Goode Survine thuộc Ủy ban Tư pháp Thượng viện Tiểu ban An ninh Nội địa cho biết Goleniewski đòi được nói về nguồn gốc hoàng gia của mình rồi mới tiếp tục làm chứng về các điệp viên. Thượng viện coi điều này là không thể chấp nhận được. Ngày 30 tháng 9 năm 1964, sau khi bị các tiểu ban khước từ, Goleniewski tiến hành nghi thức hôn phối (của giáo hội) với Irmgard Kampf lúc ấy 35 tuổi và đang mang bầu 9 tháng. Trên giấy tờ, Goleniewski dùng tên Aleksey Nikolaevich Romanov cùng các thông tin khác như ngày sinh, nơi sinh, tên cha mẹ. Giám mục Grigory Grabbe của Chính thống giáo Nga bên ngoài nước Nga ( - ROCOR) cử hành lễ hôn phối theo nghi thức Chính thống giáo. Có hai phụ nữ đến dự mà "Aleksey" giới thiệu là chị gái "Olga Nikolaevna Romanova" và “Tatiana Nikolaevna Romanova". Bê bối ầm ĩ khi lộ ra thông tin trước đám cưới, Grabbe đã năm lần đến căn hộ của Golenevsky ở Queens, nhận hơn 10 nghìn đô la Mỹ. Vụ việc càng căng thẳng khi cộng đồng người Nga nhập cư biết Goleniewski vốn gốc Công giáo lại bỏ vợ con ở Ba Lan, còn Irmgard lại theo Tin Lành. 30 năm sau, Grabbe kể lại rằng 5 giờ sáng hôm ấy, Goleniewski gọi điện mời ông đến gấp, Irmgard đã bắt đầu chuyển dạ. Đến nơi, Goleniewski cho xem giấy hôn thú ghi tên Aleksey Nikolaevich Romanov cùng tờ quyết định tòa án cho đổi tên rồi nhờ Grabbe tổ chức hôn lễ. Grabbe không thể từ chối và đồng ý thực hiện. Sau đó, Irmgard được chuyển gấp đến bệnh viện ở Manhasset, New York và hạ sinh bé gái Tatyana. Tuy nhiên, Grabbe không làm lễ rửa tội cho bé gái cũng như cho rằng không có bằng chứng thái tử còn sống sót, và hôn lễ này không đúng giáo luật. Một thời gian sau, Tatyana bị chẩn đoán viêm ruột thừa nhưng Goleniewski không đủ tiền viện phí nên phải mang con về.
Michał Goleniewski
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19822942
Goleniewski gặp vấn đề tài chính vì trợ cấp ít ỏi từ CIA (khoảng 500 đô la một tháng) cũng như không có bảo hiểm y tế. Hai vợ chồng phải vật lộn gây quỹ để có tiền viện phí, cuối cùng bác sĩ cũng thực hiện cứu chữa và chính phủ cũng phân bổ một khoản nhỏ vào phút cuối. Goleniewski coi động thái này là xúc phạm mình nên đã kiện CIA và chính quyền liên bang, yêu cầu bồi thường số tiền 9.706 đô la là khoản cần thiết giúp con mình hồi phục. Sau khi đổ vỡ hôn nhân, Goleniewski không bao giờ gặp lại con nữa. Tatyana nhiều lần viết thư cho giám mục Grigory Grabbe nhờ giúp tìm cha, nhưng ông không phản hồi với lời giải thích hoàn toàn không muốn dính líu gì tới Goleniewski. Mất uy tín. Ngày 23 tháng 12 năm 1964, trong chương trình giải trí "", giám định viên nói dối CIA Clive Baxter công khai tuyên bố ủng hộ Goleniewski là Tsaserevich, đồng thời đề cập đến kết quả giám định răng và dấu vân tay nhưng những kết quả này chưa bao giờ được công khai. Ngày 20 tháng 1 năm 1965, "Daily News" đăng bài trong đó cựu trưởng phòng thông tin và phân tích Herman Kimsey yêu cầu CIA cung cấp kết quả thẩm tra để xóa bỏ mọi nghi vấn. Ông cũng yêu cầu Allen Dulles lúc ấy đang hưu trí và người kế nhiệm là quyền giám đốc John McCone phải lên tiếng về vấn đề Goleniewski và "Aleksey", nhưng CIA một lần nữa từ chối bình luận về yêu cầu này. Toàn bộ bê bối chỉ xác nhận rằng Goleniewski chỉ là một trong số những kẻ mạo danh khác. Người ta cho rằng CIA không chỉ không tin vào những tuyên bố của Goleniewski liên quan đến nhà Romanov, mà còn tìm cách ngăn ông điều trần nguồn gốc trước Quốc hội. Để không phát sinh thêm bê bối, Goleniewski bị cho nghỉ hưu sớm năm 1964 với khoản trợ cấp khiêm tốn. Coi đây là sự xúc phạm cá nhân, Goleniewski gửi thư ngỏ đến nhiều nơi mong được hỗ trợ tài chính và pháp lý, đổ lỗi cho chính quyền không những bưng bít "sự thật" nguồn gốc mình mà còn tuyệt đường sinh nhai. Bên Ba Lan tin rằng câu chuyện nguồn gốc "hoàng gia" là chiêu bài CIA chủ ý khởi xướng ra công chúng.
Michał Goleniewski
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19822942
Tuy vậy, cả KGB và tình báo Ba Lan đều hưởng lợi từ câu chuyện mạo danh này, họ bí mật ủng hộ các nhà báo và dân biểu Mỹ "cánh tả" làm mất uy tín CIA vì đã thực thi dựa trên thông tin có được từ một kẻ mạo danh, lừa đảo và tâm thần. Danh tiếng Goleniewski bị giáng đòn nghiêm trọng khi Eckhard Mahovsky người Áo được mật vụ Ba Lan hỗ trợ để đăng bài trên tạp chí "Express" năm 1965 về gia đình bị bỏ lại của ông ở Ba Lan. Với thành tích thúc đẩy Mahovsky, đại úy Józef Mędrzycki và thiếu tá Antoni Knychała đã được lãnh đạo Tổng cục 1 thưởng lớn. Theo Franciszek Shlyahtsyts, tình báo Ba Lan cố gắng loại bỏ Goleniewski nhưng bất thành. Tình báo Ba Lan tiếp tục săn tìm Goleniewski, một trong các chiến thuật là "hun khói". Trước tiên, họ rải nhiều tài liệu khắp Hoa Kỳ cáo buộc Goleniewski gian lận và khai man. Sau đó, điệp viên Ba Lan gọi điện nặc danh tới một nhật báo tung tin về tai nạn xe hơi khiến Goleniewski tử vong, nhằm "hun" cho Goleniewski lộ diện. Chiến dịch này chỉ được nhận ra phần nào vào ngày 28 tháng 6 năm 1966, điệp viên Ba Lan gửi thư ẩn danh cho các thượng nghị sĩ và nhà báo Mỹ chỉ trích Goleniewski là lừa đảo và mạo danh. Việc này dẫn đến tổ chức tranh luận tại Thượng viện Hoa Kỳ ngày 27 tháng 7 bàn về sự kiểm soát của Quốc hội với CIA. Tổng cục 1 Bộ nội vụ PPR không chắc các thư nặc danh đó có được xem xét dùng làm tham khảo hay không. Tình báo Ba Lan coi việc "The New York Times" đăng một bài báo ẩn danh về việc CIA từ chối bình luận các tuyên bố của Goleniewski là một thắng lợi nhỏ. Thu 1967, nhà báo Leopold Dende (hay còn gọi là "Popya" và "Melya") được Tổng cục 1 tuyển mộ vào nhiệm vụ lần ra dấu vết Goleniewski, ông từng cộng tác thời gian dài với tình báo Ba Lan trước đó. Tháng 5 năm 1968, Dende báo cáo rằng đối tượng có thể đang dùng cái tên Đức "Franz Roman Oldenberg" kèm địa chỉ chi tiết. Khi kiểm tra, tình báo Ba Lan không xác định được liệu Goleniewski có sống ở đó không, cũng như ngôi nhà thiếu bảo vệ nên nghi đây là bẫy do CIA giăng ra. Từ đó về sau, Tổng cục 1 không còn thực hiện săn lùng tích cực nữa mà giới hạn chỉ giám sát thông tin về Goleniewski mà thôi.
Michał Goleniewski
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19822942
Cựu trưởng Cục 3 (Đức) Tổng cục 1 Henryk Wendrowski tuyên bố câu chuyện Goleniewski được dựng lên để chuyển hướng chú ý của tình báo phương Tây và đã khá thành công, khắc phục được hậu quả do kẻ đào tẩu gây ra. Đầu thập niên 1970, một phụ nữ giả danh Nữ công tước Maria Nikolayevna xuất hiện tại Warszawa, thậm chí một số báo ngoại quốc đã phỏng vấn và đăng ảnh "nữ công tước sống sót". Hầu hết các nhà nghiên cứu đều đồng thuận đó là mẹ của Goleniewski diễn theo mạch chuyện mạo danh của con trai. Điều này được củng cố khi nhiều điểm mâu thuẫn trong tiểu sử của Nữ công tước "còn sống" được chỉ ra. Hơn thế nữa, có ý kiến cho rằng toàn bộ vụ họp báo chẳng qua là trò chơi tình báo của Ba Lan, hoặc bà mẹ Janina đang muốn nhờ đó mà lấy được thị thực xuất cảnh. Về sau. Goleniewski sống phần đời còn lại tại Queens, New York, theo chương trình bảo vệ nhân chứng, thậm chí cả việc phẫu thuật thay đổi nhân dạng. Nhà ông được cho là gần Tòa án Hình sự Quận Queens (). Cựu điệp viên nhận khoản trợ cấp 500 đô la ít ỏi từ CIA, không đủ trang trải cuộc sống thường ngày. Goleniewski cáo buộc CIA đã vắt chanh bỏ vỏ, không cho mình làm chứng về nguồn gốc, nên đã gửi thư ngỏ đến nhiều nơi và nhiều cá nhân khác. Trong số đó có Giám đốc CIA Phó Đô đốc William Rayborn và Phó Giám đốc Điều hành (giám đốc kế nhiệm tương lai) Richard Helms, Bộ trưởng Tư pháp Hoa Kỳ Ramsey Clark, Liên đoàn Tự do Dân sự Mỹ và cả Hội Chữ thập đỏ Quốc tế. Goleniewski nhiều lần đệ đơn kiện: một vụ đòi 50 nghìn đô la tiền lương CIA không trả, vụ khác là 100 nghìn đô la bồi thường cho gia sản bị tịch thu tại Ba Lan. Từ thập niên 1970, Goleniewski xuất bản tạp chí hàng tháng Double Eagle chuyên về "chủ quyền an ninh quốc gia Hoa Kỳ và sự tồn vong của nền văn minh Cơ Đốc giáo". Ông ký tên trong tư cách Đại công tước Aleksey Nikolaevich Romanov kế vị ngai vàng Nga.
Michał Goleniewski
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19822942
Ông động đến hết các đảng phái, đăng bài viết bài Do Thái từ các thuyết âm mưu khác nhau cho đến "chính phủ hoàn cầu", cùng lời kêu gọi chống Liên Xô, cáo buộc nhiều lãnh đạo giáo hội làm việc cho KGB, kể cả tổng giám mục ROCOR Đông Hoa Kỳ và New York Filaret. Năm 1981, sau khi ROCOR tuyên thánh cho hoàng gia Nga, Goleniewski giận dữ và công khai cáo buộc ROCOR phản bội, đầy "gián điệp KGB" vì đã tước quyền kế vị ngai vàng hợp pháp của mình. Năm 1983, tình báo Ba Lan ngừng mọi hoạt động giám sát Goleniewski dựa trên thực tế không còn hành động nguy hiểm cho an ninh quốc gia. Đại tá Henryk Bosak khẳng định vụ Goleniewski vẫn là vụ phản quốc nghiêm trọng nhất 45 năm tồn tại của Cộng hòa Nhân dân Ba Lan. Cho đến cuối đời, Goleniewski vẫn khăng khăng mình là người kế vị ngai vàng Nga, một số người coi đây đơn giản chỉ là ông muốn thu hút chú ý. Các nhà báo cho rằng trong kho lưu trữ Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ có bộ Hồ sơ Romanov lưu tất cả thông tin vụ hành quyết cũng như những người tuyên bố là thành viên hoàng tộc "sống sót" nên bao gồm cả Goleniewski. Sếp cũ của Goleniewski là Witold Sienkiewicz tin rằng toàn bộ câu chuyện "người thừa kế ngai vàng" chỉ là trò chơi tình báo có kế hoạch trước nhưng bản thân không rõ chi tiết ra sao vì đã bị mất chức sau khi Goleniewski đào tẩu, nên chỉ biết chắc câu chuyện không có thật mà thôi. Năm 1988, Goleniewski được trao tặng ghi nhận công lao bảo vệ lợi ích quốc gia Hoa Kỳ trong lĩnh vực đầy rủi ro. Nhưng CIA chẳng màng quan tâm Goleniewski ra sao sau khi nghỉ hưu. Tác giả Tim Tate cho biết thư từ cũng như tài liệu CIA sau đó được giải mật cho phép mường tượng bức tranh hoạt động của Goleniewski khi chuyển phe và hợp tác với tình báo phương Tây. Tate ngạc nhiên vì tài liệu MI5 về Goleniewski thì vẫn được phân loại mật cả sau khi ông qua đời với lý do "mức độ nhạy cảm đang diễn ra" (). Ngày 12 tháng 7 năm 1993, sau bệnh tật kéo dài, Michał Goleniewski qua đời ở , New York, theo như một cựu sĩ quan tình báo đưa tin trên báo Ba Lan.
Michał Goleniewski
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19822942
Cáo phó nhắc đến lời Irmgard Kampf và con gái Tatyana cho biết Goleniewski hợp tác với CIA chỉ vì muốn ngăn chặn "quỷ dữ cộng sản". Chuyên khảo "Battleground Berlin" là tác phẩm đầu tiên xuất bản tài liệu CIA giải mật về vụ việc Michał Goleniewski, tác giả là người đứng đầu nằm vùng Berlin và cục "Nga" của CIA David Murphy và trung tướng trưởng Cục 3 "Đức" Tổng cục 1 KGB Sergey Aleksandrovich Kondrashev. Trong văn hóa đại chúng. Trong tiểu thuyết hư cấu của Waldemar Łysiak, nhân vật chính là đại tá KGB Mieczysław Geldbaum kể lại vụ Goleniewski với câu nói "đáng giá cả giải Nobel và giải Oscar cộng lại".
Trung Serbia
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19822944
Trung Serbia (), còn gọi là Serbia bản thổ (), là khu vực của Serbia nằm bên ngoài tỉnh tự trị Vojvodina ở phía bắc và lãnh thổ tranh chấp Kosovo ở phía nam. Trung Serbia là một thuật ngữ thuận tiện, không phải là đơn vị hành chính của Serbia, và không có bất kỳ hình thức quản lý riêng biệt nào. Trung Serbia là trung tâm lịch sử của Serbia hiện đại, xuất hiện từ Cách mạng Serbia (1804–1817) và các cuộc chiến sau đó chống lại Đế quốc Ottoman. Trong thế kỷ tiếp theo, Serbia dần dần mở rộng về phía nam, giành lấy Nam Serbia, Kosovo, Sandžak và Vardar Macedonia, vào năm 1918 thì sáp nhập với các lãnh thổ Nam Slav khác thành Vương quốc Nam Tư. Biên giới hiện tại của Trung Serbia được xác định sau Thế chiến II, khi Serbia trở thành một cộng hòa bên trong Cộng hòa Liên bang Xã hội chủ nghĩa Nam Tư, với Kosovo và Vojvodina là các tỉnh tự trị. Địa lý. Trung Serbia đại khái chiếm phần lãnh thổ của Serbia nằm giữa các biên giới tự nhiên bao gồm sông Danube và sông Sava (ở phía bắc), sông Drina (ở phía tây) và có biên giới "không tự nhiên" về phía tây nam với Montenegro, phía nam với Kosovo và Bắc Macedonia, và về phía đông với Bulgaria, với một dải nhỏ sông Danube giáp với Romania ở hướng đông bắc. Sông Danube và Sava chia cắt Trung Serbia với tỉnh Vojvodina của Serbia, trong khi sông Drina chia cắt Serbia với Bosnia và Herzegovina. Đại Morava là một sông lớn chảy qua Trung Serbia. phần mở rộng của ba dãy núi lớn nằm trong phạm vi của Trung Serbia: Dinaric Alps ở phía tây và nam, và Karpat và Balkan ở phía đông. Một số khu vực địa lý đáng chú ý nằm ở Trung Serbia là: Šumadija, Mačva, Thung lũng Timok (bao gồm cả Thung lũng Negotin), Pomoravlje, Podunavlje, Posavina, Podrinje, Zlatibor và Raška. Lịch sử. Trong Thời kỳ La Mã, "Moesia" là tên của một khu vực bao gồm cả Serbia. Viminacium (ngày nay là Kostolac) là thủ phủ của tỉnh Moesia Superior. Người Slav ("Sclaveni") tràn ngập vùng Balkan vào thế kỷ thứ 6 và 7. Người Serb là một bộ lạc Slav, được biết là nắm giữ khu vực mà ngày nay là tây nam Serbia vào đầu thời Trung Cổ, trong khi "Biên niên sử Hoàng gia Frank" đề cập đến Braničevci và Timočani ở phía đông vào thế kỷ thứ 9. Raška nằm ở phía tây nam là cốt lõi của nhà nước Serbia thời Trung cổ; Stari Ras được xác định là thủ đô của Đại thân vương quốc Serbia.
Trung Serbia
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19822944
Serbia cuối cùng mở rộng biên giới về phía đông. Khu vực gồm hầu hết Serbia bản thổ, cũng như các khu vực tại miền đông Bosnia và Herzegovina, miền bắc Montenegro, Kosovo và miền bắc Macedonia được gọi là "các vùng đất của người Serbia", được đưa vào tước hiệu của những người thống trị Serbia thời Trung cổ. Quốc vương Stefan Dragutin của Syrmia (trị vì 1282–1316) có hai thủ đô, Debrc và Beograd. Sau khi Đế quốc Serbia sụp đổ, "Serbia thuộc Moravia" dưới quyền Lazar (trị vì 1373–89) và Stefan Lazarević (trị vì 1389–1402) tương ứng với Serbia bản thổ. Kruševac là thủ đô của Serbia thuộc Moravia. Đế quốc Ottoman chinh phục khu vực vào thế kỷ 15, và thành lập Quốc gia chuyên chế Serbia, với thủ đô ở Beograd. Sau cuộc chinh phục của Ottoman đối với Quốc gia chuyên chế Serbia, sanjak Smederevo được thành lập, ban đầu đặt tại Smederevo, và cuối cùng đặt tại Beograd sau khi thành phố thất thủ năm 1521 (do đó được gọi là "Pashaluk Beograd"). Từ năm 1718 đến 1739, sanjak Smederevo bị Chế độ quân chủ Habsburg chiếm đóng, họ quản lý khu vực này với tên gọi Vương quốc Serbia. Dân quân Serbia hoạt động trên khắp Serbia bản thổ trong Chiến tranh 1737–1739. Chiến tranh kết thúc với chiến thắng của Ottoman và họ lấy lại sanjak. Nửa phía bắc của Serbia bản thổ trong một thời gian ngắn bị Habsburg chiếm đóng trong Chiến tranh 1787–1791, sau đó quay trở lại Ottoman. Với Khởi nghĩa Serbia lần thứ nhất (1804–13), sanjak trở thành một quốc gia Serbia trên thực tế, được biết đến trong lịch sử là "Serbia cách mạng". Khu vực bị Ottoman chiếm lại vào năm 1813, tuy nhiên, Khởi nghĩa Serbia lần thứ hai (1815–17) chứng kiến Serbia được công nhận là một thân vương quốc tự trị trong Đế quốc Ottoman. Năm 1878, Serbia trở thành một quốc gia hoàn toàn độc lập, đồng thời mở rộng lãnh thổ về phía đông nam. Các biên giới năm 1878 tương ứng với Trung Serbia ngày nay, ngoại trừ các phần nhỏ ở phía tây nam. Trong Chiến tranh Balkan (1912–13), Serbia tiếp tục mở rộng biên giới về phía nam, nắm quyền kiểm soát phần lớn Kosovo và Bắc Macedonia ngày nay. Việc giành thêm lãnh thổ cũng được thực hiện ở phía bắc (Vojvodina) và tây nam (vùng Sandžak) vào năm 1918, sau Chiến tranh thế giới thứ nhất. Serbia trở thành một phần của Vương quốc của người Serb, người Croat và người Slovene vào ngày 1 tháng 12 năm 1918.
Trung Serbia
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19822944
Serbia bản thổ không có địa vị chính trị riêng biệt trong Vương quốc; vào năm 1929, khi các tỉnh mới của Vương quốc được thành lập, Serbia bản thổ được chia thành năm "banovina"', một trong số đó (Morava Banovina) được thành lập ở phía đông với thủ phủ ở Niš. Từ năm 1941 đến năm 1944, phần lớn lãnh thổ là một phần của khu vực dưới quyền quản lý của Chính quyền quân sự tại Serbia, do Wehrmacht Đức chiếm đóng cùng một chính phủ bù nhìn Serbia. Vùng phía tây nam của Sandžak bị Ý chiếm đóng và sáp nhập vào tỉnh Montenegro thuộc Ý lân cận; miền nam Kosovo đã được sáp nhập vào Albania trong khi các phần phía đông nam được sáp nhập vào Bulgaria. Thời kỳ phe Trục chiếm đóng kết thúc vào năm 1944 khi Quân Du kích Nam Tư giải phóng Nam Tư; Serbia được thành lập với tư cách một trong những nước cộng hòa của Nam Tư mới xã hội chủ nghĩa. Năm 1945, Vojvodina và Kosovo trở thành các tỉnh tự trị bên trong Serbia, do đó phần Serbia nằm ngoài hai vùng này được gọi là "uža Srbija" ("Serbia bản thổ"). Vào đầu những năm 1990, thuật ngữ uža Srbija được thay thế bằng thuật ngữ mới Centralna Srbija ("Trung Serbia"), được sử dụng trong tất cả các ấn phẩm chính thức của chính phủ Serbia khi đề cập đến khu vực. Khi hình thành các vùng thống kê của Serbia mới vào năm 2009–10, ba vùng thống kê: Beograd, Šumadija và Tây Serbia và Nam và Đông Serbia tạo thành Trung Serbia. Hành chính. Các huyện của Serbia, theo Các khu vực thống kê của Serbia. Nhân khẩu. Các nhóm dân tộc ở Trung Serbia theo điều tra nhân khẩu năm 2022: Vào năm 2022, hầu hết các khu tự quản ở Trung Serbia có đa số là người dân tộc Serb, ba khu tự quản (Novi Pazar, Tutin và Sjenica) có đa số là người Bosniak, hai khu tự quản (Bujanovac và Preševo) có đa số là người Albania và hai khu tự quản (Bosilegrad và Dimitrovgrad) có đa số là người Bulgaria.
Câu lạc bộ bóng đá Sông Lam Nghệ An mùa bóng 2023–24
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19822954
Mùa bóng 2023-24 là mùa giải chính thức thứ 44 trong lịch sử của câu lạc bộ bóng đá Sông Lam Nghệ An và là mùa thứ 24 liên tiếp đội bóng thi đấu tại V.League 1, giải bóng đá cấp độ cao nhất trong hệ thống giải đấu của bóng đá Việt Nam.
Giải vô địch bóng rổ thế giới 2023 (Bảng C)
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19822955
Bảng C là một trong tám bảng đấu trong giai đoạn vòng bảng của Giải vô địch bóng rổ thế giới 2023, diễn ra từ ngày 26 đến ngày 30 tháng 8 năm 2023, bao gồm các đội Hoa Kỳ, Jordan, Hy Lạp và New Zealand, trong đó Hy Lạp từng gặp New Zealand tại giai đoạn vòng bảng giải đấu trước; gặp Hoa Kỳ tại vòng 2 giải đấu trước; còn Jordan và New Zealand từng gặp nhau tại vòng loại khu vực châu Á. Mỗi đội thi đấu vòng bảng theo thể thức vòng tròn một lượt tính điểm, mỗi đội gặp nhau đúng 1 lần duy nhất, tất cả các trận đấu của bảng diễn ra tại SM Mall of Asia Arena, Pasay, Philippines. Hai đội đứng đầu bảng sẽ giành vé vào vòng 2, còn 2 đội cuối bảng sẽ phải thi đấu vòng phân hạng 17–32. Các trận đấu. "Tất cả các trận đấu được diễn ra theo (UTC+8)."
Giải vô địch bóng rổ thế giới 2023 (Bảng D)
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19822958
Bảng D là một trong tám bảng đấu trong giai đoạn vòng bảng của Giải vô địch bóng rổ thế giới 2023, diễn ra từ ngày 25 đến ngày 29 tháng 8 năm 2023, bao gồm các đội Ai Cập, México, Montenegro và Litva, trong đó Montenegro và Litva từng gặp nhau tại vòng loại khu vực châu Âu. Mỗi đội thi đấu vòng bảng theo thể thức vòng tròn một lượt tính điểm, mỗi đội gặp nhau đúng 1 lần duy nhất, tất cả các trận đấu của bảng diễn ra tại SM Mall of Asia Arena, Pasay, Philippines. Hai đội đứng đầu bảng sẽ giành vé vào vòng 2, còn 2 đội cuối bảng sẽ phải thi đấu vòng phân hạng 17–32. Các trận đấu. "Tất cả các trận đấu được diễn ra theo (UTC+8)."
Giải vô địch bóng rổ thế giới 2023 (Bảng E)
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19822976
Bảng E là một trong tám bảng đấu trong giai đoạn vòng bảng của Giải vô địch bóng rổ thế giới 2023, diễn ra từ ngày 25 đến ngày 29 tháng 8 năm 2023, bao gồm các đội Đức, Phần Lan, Úc và Nhật Bản, trong đó Đức và Úc từng gặp nhau tại vòng bảng môn bóng rổ Thế vận hội Mùa hè 2020; Đức và Phần Lan từng gặp nhau tại vòng loại khu vực châu Âu; Úc và Nhật Bản từng gặp nhau tại vòng loại khu vực châu Á 2 kỳ liên tiếp, cũng như từng gặp nhau tại tứ kết Giải vô địch bóng rổ châu Á 2022. Mỗi đội thi đấu vòng bảng theo thể thức vòng tròn một lượt tính điểm, mỗi đội gặp nhau đúng 1 lần duy nhất, tất cả các trận đấu của bảng diễn ra tại Nhà thi đấu Okinawa, Thành phố Okinawa, Nhật Bản. Hai đội đứng đầu bảng sẽ giành vé vào vòng 2, còn 2 đội cuối bảng sẽ phải thi đấu vòng phân hạng 17–32. Các trận đấu. "Tất cả các trận đấu được diễn ra theo (UTC+9)."
Container đa phương thức
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19822982
Container đa phương thức, thường được gọi là container vận chuyển hoặc ISO Container, là loại container lớn được thiết kế để chở hàng trên nhiều phương tiện khác nhau như tàu biển, đường sắt và xe tải mà không cần dỡ hàng ra. Chúng giúp lưu trữ và vận chuyển hàng hóa an toàn và hiệu quả trong hệ thống vận chuyển toàn cầu. Container đa phương thức được dùng để lưu trữ và vận chuyển hàng hóa an toàn và hiệu quả trong hệ thống vận chuyển toàn cầu, còn gọi là hệ thống vận chuyển container hóa. Còn có tên gọi khác như container hàng hóa, container vận chuyển, container biển, container đại dương, container van biển, container can biển, hay cả MILVAN, SEAVAN và RO/RO. Thuật ngữ CONEX (Box) cũng thường được sử dụng, nhưng không chính xác kỹ thuật vì nó xuất phát từ tên của một loại container CONEX thép nhỏ hơn, được sử dụng bởi Quân đội Hoa Kỳ, trước khi container ISO quốc tế ra đời. Có nhiều loại và kích thước chuẩn cho container đa phương thức, nhưng 90% thuộc loại "container hàng khô" hoặc "container mục đích chung". Chúng là hộp chữ nhật bền vững, làm bằng thép Corten chống gỉ, rộng gần 8 foot (2,44 m), và dài chuẩn là 20 hoặc 40 foot (6,10 hoặc 12,19 m), theo tiêu chuẩn ISO 668:2020. Các chiều cao tiêu chuẩn trên toàn cầu là và - những cái sau được gọi là High Cube hoặc Hi-Cube (HC hoặc HQ) containers. Tùy theo nguồn, chúng còn gọi là TEUs (đơn vị tương đương 20 feet), tượng trưng cho kích thước 20 hoặc 40 feet. Vào đầu thế kỷ 20, container đa phương thức chiều dài 40 feet xuất hiện và lan rộng vào thập kỷ 1960-1970 thông qua đổi mới của công ty vận chuyển biển Mỹ SeaLand. Giống như hộp bìa cứng và pallet, chúng giúp đóng gói hàng hóa vào lô hàng lớn hơn, tạo đơn vị hóa hàng dễ xử lý, di chuyển, xếp chồng và vận chuyển gọn gàng trên tàu và sân. Các container đa phương thức này có thiết kế chịu áp lực khi vận chuyển đa phương thức, dễ dàng xử lý và xếp chồng, và có thể được nhận biết qua dấu hiệu báo cáo độc nhất ISO 6346. Năm 2012, có khoảng 20,5 triệu container đa phương thức trên toàn cầu, phù hợp với nhiều loại hàng hóa khác nhau. Chúng đã thay thế một phần lớn hình thức truyền thống về cargo đóng gói theo kiểu bảng - vào năm 2010, container chiếm 60% lưu lượng vận chuyển biển toàn cầu.
Container đa phương thức
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19822982
Các phương thức vận chuyển thay thế chủ yếu cho hàng chất đống bao gồm tàu, xe ô tô và đơn vị nhẹ hơn cho hàng không theo định nghĩa của IATA. Miêu tả. Chín mươi phần trăm của toàn bộ đội container toàn cầu bao gồm container "hàng khô" hoặc "đa dụng" - cả các kích thước tiêu chuẩn và đặc biệt. Và mặc dù chiều dài của các container dao động từ , theo hai báo cáo điều tra container năm 2012 khoảng 80% container trên thế giới có chiều dài tiêu chuẩn là hai mươi hoặc bốn mươi feet của thiết kế hàng khô. Những container thông thường này có dạng hộp hình chữ nhật, đóng kín, có cửa ở một đầu và được làm từ thép gân chịu thời tiết corrugated (thông thường được gọi là CorTen) với sàn bằng plywood Mặc dù việc gắn gân vào tấm kim loại dùng cho các bên cạnh và mái của container đóng góp đáng kể vào độ cứng và sức chồng xếp của container, tương tự như trong tấm sắt gân sóng hoặc trong hộp bìa gân sóng, các bên gân sóng gây ra sự cản trở động học và gây mất tới 10% nhiên liệu trong vận chuyển đường bộ hoặc đường sắt, so với xe tải bên ngoài bằng phẳng. Các container tiêu chuẩn có chiều rộng , chiều cao , mặc dù các đơn vị "High Cube" hoặc "hi-cube" cao hơn với chiều cao đã trở nên rất phổ biến trong những năm gần đây. Vào cuối năm 2013, container 40 feet high-cube đã chiếm hơn 50% trong tổng số đội container hàng hải thế giới, theo báo cáo Điều tra Container của Drewry. Khoảng 90% tổng số container trên toàn cầu có độ dài là khoảng hoặc theo đơn vị đo lường danh nghĩa, tuy nhiên, Hoa Kỳ và Canada cũng sử dụng các đơn vị dài hơn với độ dài , và . Các container ISO có các bộ phận đúc với lỗ để gắn các khóa xoay (twistlock) ở tám góc, cho phép cầm container từ trên, dưới hoặc bên hông, và chúng có thể xếp lên đến mười container cao. Mặc dù tiêu chuẩn ISO 1496 của năm 1990 chỉ yêu cầu xếp lên tới chín container cao, "và chỉ" đối với các container có trọng lượng , nhưng các tàu container cỡ lớn loại Post New Panamax và lớp Maersk Triple E hiện nay xếp chúng lên tới mười hoặc mười một container cao.
Container đa phương thức
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19822982
Hơn nữa, các tàu như tàu Maersk Triple E Marie Maersk không còn sử dụng các ngăn riêng biệt trong khoang hàng, và các ngăn khác trên boong tàu - thay vào đó, chúng tối ưu hóa dung tích bằng cách xếp liên tục từ đáy thân tàu, lên tới 21 container cao. Điều này yêu cầu kế hoạch hóa tự động, trong đó container nặng được duy trì theo hệ thống ở dưới cùng của ngăn xếp, và container nhẹ ở phía trên - không chỉ để ổn định tàu, mà còn để tránh quá tải và sự sụp đổ của các container dưới đáy. Các container nội địa khu vực, chẳng hạn như container châu Âu, Nhật Bản và Hoa Kỳ, chủ yếu được vận chuyển bằng đường bộ và đường sắt, và thường chỉ có thể xếp lên đến hai hoặc ba container chất. Mặc dù hai đầu container khá cứng cáp, chúng có chút đàn hồi trong quá trình vận chuyển. Khả năng chứa của các container thường được đo bằng đơn vị tương đương hồi 20 feet (TEU), hay thường gọi là "teu". Một TEU tương đương với khả năng chứa hàng của một container chuẩn dài 20 feet. Tuy nhiên, đây chỉ là một con số xấp xỉ, không tính đến chiều cao của container. Ví dụ, cả container cao 9 feet 6 inch (loại high-cube) và container 20 feet mà có chiều cao 4 feet 3 inch (loại half-height) đều được tính là một TEU. Tương tự, container dài hơn thường 45 feet thường chỉ tính là hai TEU, không khác gì so với các container chuẩn dài 40 feet. Hai TEU tương đương với một FEU (đơn vị tương đương hồi 40 feet). Vào năm 2014, tổng số container trên toàn cầu đã tăng lên 36,6 triệu TEU, dựa trên Bản điều tra Container của Drewry Shipping Consultants. Ngoài ra, vào năm 2014, lần đầu tiên trong lịch sử, các container high-cube (cao hơn chuẩn) chiếm phần lớn số lượng container hoạt động, tính theo TEU. Vào năm 2019, công ty khởi nghiệp về phân tích dữ liệu vận tải toàn cầu Upply đã chú ý rằng vai trò của Trung Quốc như 'nhà máy của thế giới' đã thúc đẩy việc sử dụng các container 40 feet, trong khi container 1 TEU chỉ chiếm 20% số lượng trên các tuyến đường hàng hải chủ lực từ đông sang tây, và nhu cầu vận chuyển chúng đang giảm. Trong thế kỷ 21, thị trường đã chuyển dần sang sử dụng nhiều container high-cube dài 40 feet hơn, cả trong việc vận chuyển hàng khô và hàng lạnh.
Container đa phương thức
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19822982
Đơn vị 40 feet đã trở thành tiêu chuẩn đến mức ngành vận tải biển giờ đây chỉ tính ít hơn 30% phí cho việc vận chuyển container 40 feet so với việc vận chuyển container 1 TEU. Mặc dù container 20 feet thường được sử dụng để vận chuyển hàng nặng và đóng góp ổn định cho cả tàu và doanh thu, các hãng vận chuyển thường phạt mạnh việc vận chuyển container 1 TEU hơn. Đối với nhà sản xuất container, container high-cube dài 40 feet đang chiếm ưu thế trong nhu cầu cả cho hàng khô và hàng lạnh. Giá sản xuất container khô thông thường dao động khoảng từ $1750 đến $2000 Mỹ kim cho mỗi đơn vị tương đương container (CEU), và khoảng 90% số lượng container trên toàn cầu được sản xuất tại Trung Quốc. Độ tuổi trung bình của đội container toàn cầu là hơn 5 năm từ cuối năm 1994 đến cuối năm 2009, điều này có nghĩa là các container vẫn được sử dụng trong hơn 10 năm. Hầm ống gù. "Hầm ống gù", một đục lỗ trong cấu trúc sàn, phù hợp với phần "ống gù" trên các xe bán trailer container chuyên dụng, là một đặc điểm bắt buộc trong cấu trúc dưới cùng của các container 1AAA và 1EEE (40- và 45-ft high-cube), và tùy chọn nhưng thường thấy trên các container có chiều cao chuẩn, dài 40 feet và hơn. Các kích thước khác. Container RACE của Úc. Ở Úc, các container RACE cũng rộng hơn một chút để phù hợp với việc sử dụng Pallet tiêu chuẩn Úc, hoặc chúng có chiều dài và chiều rộng để có thể chứa lên đến 40 pallet. Các container rộng theo tiêu chuẩn châu Âu. Các container rộng theo tiêu chuẩn châu Âu (gọi tắt là PW) rộng hơn một chút và có gân sọc bên hông nông hơn để cung cấp đủ chiều rộng bên trong, cho phép các pallet châu Âu thông thường Euro-pallet có kích thước dài và rộng, được nạp với hiệu suất và dung tích lớn hơn. Với chiều rộng bên trong thông thường khoảng , (tăng khoảng ~ so với chiều rộng thông thường của ISO là ,), các container rộng theo tiêu chuẩn châu Âu tạo ra chiều rộng sàn bên trong có thể sử dụng là , so với trong các container tiêu chuẩn. Điều này cho phép người dùng nạp hai pallet Euro cùng nhau theo chiều rộng hoặc ba pallet theo chiều dọc (nếu pallet được xếp gọn gàng, không tràn ra ngoài), trong khi trong các container tiêu chuẩn ISO, một dải chiều rộng sàn bên trong khoảng không thể được sử dụng bởi các pallet Euro.
Container đa phương thức
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19822982
Do đó, mặc dù gần như có thể thay thế hoàn toàn: Một số container rộng theo tiêu chuẩn pallet được làm bằng cách hàn thêm bề mặt bên hông, khiến các gân sọc nổi lên ra ngoài thay vì lõm vào bên trong. Một số container rộng theo tiêu chuẩn pallet có chiều rộng chỉ , còn những cái khác có chiều rộng . Container "high-cube" rộng theo tiêu chuẩn pallet được sử dụng phổ biến, vì chúng có thể thay thế thân xe đổi chỗ thông thường cho vận chuyển bằng xe tải ở châu Âu. Liên minh châu Âu đã bắt đầu tiêu chuẩn hóa việc đóng container rộng theo tiêu chuẩn pallet trong dự án Đơn vị Tải chồng Tương hợp Châu Âu (EILU). Nhiều nhà cung cấp vận tải biển ở châu Âu cho phép sử dụng chúng trên tàu, vì chiều rộng bên ngoài của chúng so với các container tiêu chuẩn khá nhỏ, vẫn vừa vặn trong không gian gắn kết thông thường trong khoang tàu, miễn là các mẫu nút góc (cả ở sàn và trên cùng) vẫn phù hợp với các đơn vị 40-foot thông thường để xếp chồng và cố định. Container ở Bắc Mỹ. Thị trường Bắc Mỹ đã rộng rãi áp dụng container hóa, đặc biệt là cho các lô hàng trong nước cần di chuyển giữa đường bộ và đường sắt. Mặc dù chúng có vẻ tương tự với các container theo tiêu chuẩn ISO, nhưng có một số khác biệt đáng kể: chúng được coi là loại High-Cube dựa trên chiều cao tiêu chuẩn ISO , chiều rộng tương ứng với chiều rộng tối đa của các phương tiện giao thông đường bộ trong khu vực nhưng rộng hơn so với các container tiêu chuẩn ISO, và chúng thường không được xây dựng đủ mạnh để chịu được khắc nghiệt của vận chuyển biển. Container 48 feet. Các container Bắc Mỹ đầu tiên ra thị trường có chiều dài . Kích thước này được công ty vận tải container American President Lines (APL) giới thiệu vào năm 1986. Kích thước của các container phù hợp với các quy định liên bang mới được thông qua vào năm 1983, cấm các tiểu bang cấm hoạt động của xe rơ moóc đơn dài dưới 48 feet hoặc rộng 102 inches. Với chiều dài và rộng hơn , chúng có dung tích 29% lớn hơn so với container High-Cube tiêu chuẩn dài 40 feet, nhưng chi phí di chuyển bằng xe tải hoặc đường sắt gần như giống nhau. Container 53 feet.
Container đa phương thức
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19822982
Container 53 feet. Vào cuối những năm 1980, chính phủ liên bang công bố sẽ một lần nữa cho phép tăng chiều dài của xe rơ moóc lên vào đầu năm 1990. Dự đoán đến sự thay đổi này, container dài 53 feet đã được giới thiệu vào năm 1989. Những hộp lớn này có dung tích lớn hơn 60% so với container dài 40 feet, cho phép người gửi hàng tổng hợp nhiều hàng hóa vào ít container hơn. Năm 2007, APL giới thiệu các container dài 53 feet đầu tiên có thể chịu được hành trình trên tuyến dịch vụ từ Trung Quốc Nam đến Los Angeles. Năm 2013, APL ngừng cung cấp không gian cho container dài 53 feet trên các tàu chạy quốc tế trên Thái Bình Dương của họ. Năm 2015, cả Crowley và TOTE Maritime đều thông báo xây dựng tàu container và tàu roll-on/roll-off kết hợp lần thứ hai cho thương mại Puerto Rico, với thiết kế cụ thể để tối đa hóa dung tích hàng hóa theo khối bằng cách vận chuyển container dài 53 feet, rộng . Trong lãnh thổ Canada, Oceanex cung cấp dịch vụ container dài 53 feet ra và vào Newfoundland. Container dài 53 feet cũng được sử dụng trên một số tuyến vận chuyển quốc tế châu Á Thái Bình Dương. Container 60 feet ở Canada. Vào tháng 5 năm 2017, Canadian Tire và Canadian Pacific Railway thông báo triển khai các container nội địa 60 feet đầu tiên tại Bắc Mỹ. Các container này cho phép Canadian Tire tăng khối lượng hàng hóa gửi mỗi container lên 13%. Container nhỏ. Cho đến nay, tiêu chuẩn ISO 668 chưa bao giờ định chuẩn các container có cùng chiều cao như các container 20- và 40-foot được gọi là "chiều cao tiêu chuẩn", . Theo tiêu chuẩn ISO, container 10-foot (bao gồm cả các loại hộp 5-ft và 6-ft trong quá khứ) chỉ có chiều cao là 8-foot (2.44 m) và không có tên gọi cụ thể. Tuy nhiên, trong ngành công nghiệp, các đơn vị 10-foot thường được làm với chiều cao , để phù hợp hơn, cùng xếp chồng tốt hơn với các container cao 8 ft 6 in trong các tập đoàn container dài hơn. Ngược lại, các đơn vị nhỏ hơn không còn tuân theo tiêu chuẩn, dẫn đến chiều dài không đồng đều, như hoặc , với chiều rộng không tiêu chuẩn lần lượt là 2.20 m / 86.6 in và 1.95 m / in, cùng với chiều cao không tiêu chuẩn lần lượt là 2.26 m / 7 ft 5 in và 1.91 m / 6 ft 3.2 in, phù hợp cho việc lưu trữ hoặc sử dụng ngoài biển. Quân đội Hoa Kỳ.
Container đa phương thức
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19822982
Quân đội Hoa Kỳ. Quân đội Hoa Kỳ tiếp tục sử dụng các container nhỏ, rất giống với các container Transporter và Conex từ những năm 1950 và 1960. Chúng chủ yếu tuân theo các kích thước tiêu chuẩn ISO trước đây, hoặc là dẫn xuất trực tiếp từ chúng. Thuật ngữ hiện tại trong lực lượng vũ trang Hoa Kỳ gọi những container nhỏ này là Bicon, Tricon và Quadcon, với kích thước tương ứng với các kích thước tiêu chuẩn ISO 1D, 1E và 1F trước đây. Những container này có chiều cao chuẩn là 8 feet (khoảng 2,4 mét), và có kích thước bề mặt chân lần lượt gấp một nửa (Bicon), một phần ba (Tricon) hoặc một phần tư (Quadcon) so với kích thước của một container 20 feet tiêu chuẩn, còn gọi là một TEU. Với chiều dài tối thiểu là 10 feet (khoảng 3 mét), hai container Bicon được kết nối theo chiều dài tương đương với một container ISO 20 feet. Tuy nhiên, chiều cao của chúng chỉ còn thiếu 6 inch (khoảng 15 mm) so với chiều cao tiêu chuẩn của các container ISO 10 feet thông thường, là 8 feet 6 inch (khoảng 2,6 mét). Container Tricon và Quadcon phải được kết nối theo chiều ngang - ba hoặc bốn cái liên tiếp - để có thể xếp chồng lên các container 20 feet. Chiều dài 8 feet của chúng tương ứng với chiều rộng của một container 20 feet tiêu chuẩn, đó là lý do tại sao có lỗ cắm xe nâng ở cả hai đầu và cả hai bên của những hộp này, và cửa chỉ có một thanh khóa duy nhất. Chiếc Quadcon nhỏ nhất có hai chiều cao khác nhau: 96 inch (khoảng 2,4 mét) hoặc 82 inch (khoảng 2,1 mét). Chỉ có chiều cao 96 inch đáp ứng kích thước tiêu chuẩn ISO-668 (kích thước 1F). Nhật Bản: Container 12 feet. Trong vận chuyển hàng hóa bằng đường sắt nội địa tại Nhật Bản, hầu hết các container có chiều dài để phù hợp với kích thước tiêu chuẩn của pallet đặc biệt của Nhật. Mã báo cáo. Mỗi container được gán một mã báo cáo tiêu chuẩn (mã sở hữu), bao gồm bốn chữ cái kết thúc bằng U, J hoặc Z, theo sau là sáu chữ số và một chữ số kiểm tra. Mã sở hữu cho container đa phương thức được cấp bởi (Văn phòng container quốc tế, viết tắt là B.I.C.) tại Pháp, do đó tên "Mã BIC" cho mã báo cáo container đa phương thức.
Container đa phương thức
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19822982
Cho đến nay, chỉ có mã BIC dài bốn chữ cái kết thúc bằng U. Các container vận chuyển có các mã nhận dạng như mã nhà sản xuất, mã sở hữu, mã phân loại sử dụng, biển UN cho hàng nguy hại và mã tham khảo cho kiểm soát và bảo mật vận chuyển. Liên minh châu Âu đã bắt đầu dự án Đơn vị Nạp hàng Đa phương thức (ILU) sau khi sử dụng rộng rãi container rộng pallet ở châu Âu. Dự án này cho thấy ưu điểm của vận chuyển đa phương thức container và swap body. Mã ILU mới đã được giới thiệu theo tiêu chuẩn EN 13044, tương tự như mã BIC trước đây. Mã sở hữu của container đa phương thức do Văn phòng container quốc tế BIC cấp kết thúc bằng U, J hoặc Z. Các dấu báo cáo sở hữu cho swap body kết thúc bằng A, B, C, D hoặc K sẽ được cấp bởi Văn phòng phân bổ mới của Liên minh Quốc tế Công ty Vận tải Đường sắt và Đường bộ Kết hợp (UIRR). Từ tháng 7 năm 2011, mã ILU mới có thể đăng ký, và từ tháng 7 năm 2014, tất cả container ISO đa phương thức và swap body đa phương thức phải có mã sở hữu. Từ tháng 7 năm 2019, tất cả chúng phải mang một biển ghi phù hợp theo tiêu chuẩn. Xử lý. Container di chuyển giữa tàu, xe tải và tàu bằng cần cẩu container tại cảng. Forklift, reach stacker, straddle carrier, container jack và cần cẩu có thể được sử dụng để nạp và dỡ hàng từ xe tải hoặc tàu hỏa ngoài cảng. Swap body, sidelifter, xe tải nâng bằng sàn và xe tải có cần cẩu cho phép chuyển hàng tới và từ xe tải mà không cần thiết bị thêm. Container tiêu chuẩn ISO có thể được xử lý và nâng bằng nhiều cách thông qua các thiết bị gắn ở góc container, nhưng container dài 45 feet (loại E) có hạn chế trong việc nâng bên hông và không thể nâng bằng forklift, theo tiêu chuẩn ISO 3874 (1997). Vận tải. Container có thể được vận chuyển bằng tàu container, xe tải và xe tàu hàng trong cùng một hành trình mà không cần gỡ gói hàng. Các đơn vị có thể được cố định bằng các điểm "khóa vặn" nằm ở mỗi góc của container. Mỗi container đều có mã độc đáo BIC được sơn bên ngoài để nhận dạng và theo dõi, và có khả năng chứa lên đến 20-25 tấn. Chi phí vận chuyển được tính theo đơn vị tương đương 20 feet (TEU). Đường sắt.
Container đa phương thức
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19822982
Đường sắt. Trong vận chuyển đường sắt, container có thể được chở trên các toa xe thẳng hoặc toa xe chứa hàng đặc biệt. Những toa xe chứa hàng này được thiết kế đặc biệt để vận chuyển container và có thể chứa nhiều container xếp chồng lên nhau. Tuy nhiên, kích thước tiêu chuẩn của đường sắt có thể hạn chế các phương thức và loại vận chuyển container. Các hệ thống đường sắt ở châu Âu thường có kích thước tiêu chuẩn nhỏ hơn, chỉ cho phép chứa container xếp một tầng. Ở một số nước như Vương quốc Anh, có các phần của mạng lưới đường sắt không cho phép container loại high-cube đi qua, hoặc chỉ có thể đi qua trên các toa xe đặc biệt. Tuy nhiên, Indian Railways vận hành container xếp chồng lên nhau trên toa xe thẳng dưới dây điện 25 kV AC. Dây điện phải cách mặt đường ít nhất 7,45 mét. China Railway cũng vận hành container xếp chồng lên nhau dưới dây điện, nhưng phải sử dụng các toa xe đặc biệt vì dây điện chỉ cách mặt đường 6,6 mét. Biển. Khoảng 90% hàng hóa không chất đống trên thế giới được chuyển bằng container. Các tàu container lớn nhất có thể mang hơn 19.000 TEU (tương đương số container kích thước 20 feet). Trong giai đoạn từ 2011 đến 2013, trung bình có khoảng 2.683 container bị mất trên biển. Ước tính khác lên tới 10.000 container; trong số này, dự kiến có 10% chứa hóa chất độc hại cho đời sống biển. Có nhiều hệ thống khác nhau được sử dụng để cố định container trên tàu. Tình trạng mất container trên biển thường thấp. Hàng không. Container cũng có thể được vận chuyển bằng máy bay, nhưng thường ít được sử dụng vì chi phí cao và khó tìm máy bay phù hợp. Có container hàng không đặc biệt, nhỏ hơn, gọi là đơn vị thiết bị tải hàng. An toàn và bảo mật. Có nhiều cách và vật liệu đã được thiết lập từ lâu để đảm bảo container đa phương thức được ổn định và bảo vệ khi được đặt lên tàu, cũng như bảo vệ hàng hóa bên trong. Các phương pháp và vật liệu truyền thống như dây thép buộc và khối gỗ đỡ đã tồn tại hàng thập kỷ và vẫn được sử dụng rộng rãi. Hiện nay, việc sử dụng dây đeo polyester và dây tổng hợp cũng rất phổ biến. Để giữ hàng hóa cố định, túi đỡ (còn gọi là "túi khí") được sử dụng.
Container đa phương thức
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19822982
Ngoài ra, các Flexi-bag cũng có thể được đặt trực tiếp và xếp chồng trong các container chất lượng thực phẩm. Thực tế, hình dáng chuẩn của chúng phủ toàn bộ diện tích sàn container ISO 20 ft. Sử dụng mục đích khác. Thiết bị đóng container. Các đơn vị kích thước container thường được sử dụng để chuyển thiết bị lớn đến các vị trí tạm thời. Các container chuyên dụng đặc biệt hấp dẫn với quân đội sử dụng container để di chuyển hàng hóa. Việc di chuyển thiết bị đặc biệt này giúp đơn giản hóa logistics và ngăn ngừa việc định danh thiết bị có giá trị cao bởi kẻ thù. Hệ thống như này có thể bao gồm cơ sở điều khiển, phòng mổ di động hoặc thậm chí là pháo đài tên lửa (như tên lửa bề mặt-bề mặt 3M-54 Klub của Nga). Các hệ thống xử lý nước hoàn chỉnh có thể được lắp đặt trong các container và vận chuyển khắp thế giới. Máy phát điện có thể được lắp đặt cố định trong các container để sử dụng làm nguồn điện di động. Tái sử dụng. Một nửa số container nhập cảnh vào Hoa Kỳ rời đi trống rỗng. Chúng thường có giá trị thấp hơn tại Hoa Kỳ so với Trung Quốc, nên thường được sử dụng cho các mục đích khác, thường là khi hết cuộc hành trình. Quân đội Hoa Kỳ thường dùng container Conex làm kho chứa tại hiện trường hoặc nhà ở di động cho nhân sự chỉ huy và phòng khám y tế. Gần hết tất cả hơn 150.000 container Conex vận chuyển đến Việt Nam đã ở lại trong nước, chủ yếu dùng làm kho chứa hoặc cơ sở di động khác. Đặt cố định hoặc bán cố định container để làm kho chứa là phổ biến. Một container thông thường có kích thước bốn mươi feet có khoảng thép, cần tới năng lượng để nấu chảy. Tái sử dụng container vận chuyển ngày càng trở thành giải pháp thực tế cho cả vấn đề xã hội và môi trường. Kiến trúc container vận chuyển sử dụng container cũ làm khung cho ngôi nhà modul, với thép được tích hợp trong thiết kế hoặc che giấu trong ngôi nhà truyền thống. Chúng cũng được áp dụng để tạo cửa hàng tạm thời, quán cà phê, trung tâm dữ liệu máy tính như Sun Modular Datacenter. Tuy container đa phương thức không đủ mạnh để chuyển đổi thành bunkers ngầm mà không cần thêm cấu trúc cường độ, vì tường không thể chịu được áp lực nằm ngang và có thể gãy.
Container đa phương thức
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19822982
Ngoài ra, sàn gỗ của nhiều container cũ có thể chứa hóa chất diệt côn trùng, khiến chúng không phù hợp cho không gian hạn chế như tù hoặc bunkers. Vệ sinh hoặc thay thế sàn gỗ có thể biến container cũ thành nơi ở, cần quan tâm đến thông gió và "cách nhiệt".
Giải vô địch bóng rổ thế giới 2023 (Bảng F)
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19822984
Bảng F là một trong tám bảng đấu trong giai đoạn vòng bảng của Giải vô địch bóng rổ thế giới 2023, diễn ra từ ngày 26 đến ngày 30 tháng 8 năm 2023, bao gồm các đội Slovenia, Cabo Verde, Gruzia và Venezuela. Trong bảng đấu này, có hai đội tuyển làm nên lịch sử khi có lần đầu tiên tham dự giải đấu, đó là Cabo Verde và Gruzia. Mỗi đội thi đấu vòng bảng theo thể thức vòng tròn một lượt tính điểm, mỗi đội gặp nhau đúng 1 lần duy nhất, tất cả các trận đấu của bảng diễn ra tại Nhà thi đấu Okinawa, Thành phố Okinawa, Nhật Bản. Hai đội đứng đầu bảng sẽ giành vé vào vòng 2, còn 2 đội cuối bảng sẽ phải thi đấu vòng phân hạng 17–32. Các trận đấu. "Tất cả các trận đấu được diễn ra theo (UTC+9)."
Giải vô địch bóng rổ thế giới 2023 (Bảng G)
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19822992
Bảng G là một trong tám bảng đấu trong giai đoạn vòng bảng của Giải vô địch bóng rổ thế giới 2023, diễn ra từ ngày 26 đến ngày 30 tháng 8 năm 2023, bao gồm các đội Iran, Tây Ban Nha, Bờ Biển Ngà và Brasil, trong đó Iran và Tây Ban Nha từng nằm chung bảng với nhau tại giai đoạn vòng bảng giải đấu trước. Mỗi đội thi đấu vòng bảng theo thể thức vòng tròn một lượt tính điểm, mỗi đội gặp nhau đúng 1 lần duy nhất, tất cả các trận đấu của bảng diễn ra tại Nhà thi đấu Indonesia, Jakarta, Indonesia. Hai đội đứng đầu bảng sẽ giành vé vào vòng 2, còn 2 đội cuối bảng sẽ phải thi đấu vòng phân hạng 17–32. Các trận đấu. "Tất cả các trận đấu được diễn ra theo (UTC+7)."
Roy và Silo
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19822997
Roy và Silo (sinh 1987) là hai cá thể chim cánh cụt quai mũ đực ở Sở thú Công viên Trung tâm của Thành phố New York. Vào năm 1998, các nhân viên sở thú đã ghi nhận chúng đang thực hiện các hoạt động giao phối, và một trong số chúng vào năm 1999 đã cố gắng ấp một tảng đá như thể nó là một quả trứng. Điều này đã truyền cảm hứng cho những người trông coi vườn thú khi đưa cho chúng một quả trứng từ một cặp chim cánh cụt khác, vốn không thể ấp nở trứng, dẫn đến việc cả hai cùng nuôi một cá thể chim cánh cụt con tên là Tango. Bản thân Tango cũng rơi vào hoàn cảnh tương tự với những con chim cánh cụt cái khác. Roy và Silo cách xa nhau sau vài năm, và vào năm 2005, Silo kết đôi với một con chim cánh cụt cái tên là Scrappy. Câu chuyện của Roy và Silo tạo ý tưởng cho một cuốn sách thiếu nhi và đã được dựng thành một vở kịch. Hoạt động cho các cặp chim cánh cụt đực nhận nuôi trứng đã được lặp lại ở các vườn thú khác trên thế giới. Cả Tango và Roy đều đã chết. Lịch sử. Roy và Silo gặp nhau tại sở thú và bắt đầu mối quan hệ của mình vào năm 1998. Người ta quan sát thấy họ đang tiến hành các hành vi giao phối đặc trưng của loài bao gồm quấn cổ và gọi bạn tình. Năm 1999, người ta quan sát thấy cặp đôi này đang cố gắng ấp một hòn đá giống như đang ấp trứng. Chúng cũng định ăn trộm trứng của các cặp chim cánh cụt khác. Khi nhân viên sở thú nhận ra rằng Roy và Silo đều là con đực, họ đã kiểm tra thêm bằng cách thay tảng đá bằng một quả trứng giả làm bằng đá và thạch cao. Vì chúng "ấp rất tốt", những người trông coi vườn thú đã nảy ra ý định đưa cho chúng quả trứng thứ hai của một cặp chim cánh cụt, vốn trước đây đã không thể ấp thành công hai quả trứng cùng một lúc. Roy và Silo đã ấp quả trứng trong 34 ngày và thêm hai tháng rưỡi để nuôi một con chim con cái khỏe mạnh tên là "Tango". Khi đến tuổi sinh sản, Tango kết đôi với một con chim cánh cụt cái khác tên là Tanuzi. Tính đến năm 2005, cả hai đã kết đôi trong hai mùa giao phối.
Roy và Silo
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19822997
Ngay sau khi câu chuyện của chúng được đăng tải trên báo chí, Roy và Silo bắt đầu xa nhau sau khi có một cặp chim cánh cụt hung dữ hơn buộc chúng phải rời khỏi tổ. Năm 2005, Silo tìm được một bạn tình khác, là một con chim cái tên là Scrappy, được đưa đến từ SeaWorld Orlando vào năm 2002, trong khi Roy vẫn sống độc thân. Cả Tango và Roy đều đã chết. Tác động. Roy và Silo không phải là cặp chim cánh cụt đực đồng giới đầu tiên được biết đến ở New York, vì cặp chim cánh cụt tên Wendell và Cass tại Thủy cung New York đã được báo cáo trước vào năm 2002. Tuy nhiên, sự chú ý lần đầu tiên đổ dồn vào Roy và Silo sau khi "The New York Times" đăng một câu chuyện về chúng vào tháng 5 năm 2004. Bài báo mô tả chúng là "gay penguins" ("chim cánh cụt đồng tính") và liệt kê hai cặp chim cánh cụt khác ở New York cũng có hành vi tương tự. Câu chuyện của Roy và Silo là nguồn cảm hứng cho hai cuốn sách thiếu nhi, "And Tango Makes Three" của Justin Richardson và Peter Parnell và được Henry Cole minh họa, và bản tiếng Đức "Zwei Papas für Tango" ("Two Daddies for Tango") của Edith Schrieber-Wicke và Carola Holland. Riêng "And Tango Makes Three" đã gây ra tranh cãi, bị liệt vào danh sách một trong mười cuốn sách bị cấm nhiều nhất trong các thư viện công cộng và trường học trên khắp nước Mỹ trong 5 năm liên tiếp, nhưng lại trở thành sách bán chạy nhất. Roy và Silo cũng được chọn làm nhân vật trong các tác phẩm sân khấu, bao gồm vở kịch "Birds of a Feather", một tác phẩm do nhân vật tự diễn về cả mối quan hệ đồng tính và dị tính, ra mắt lần đầu ở Fairfax, Virginia vào tháng 7 năm 2011 "And Then Came Tango", một vở kịch/vở ballet dành cho khán giả trẻ của Emily Freeman, được công chiếu lần đầu trong Lễ hội Tác phẩm mới Cohen ("Cohen New Works Festival") vào tháng 3 năm 2011 tại Đại học Texas tại Austin. "The Austin Chronicle" đã công nhận công trình với một giải thưởng Danh dự trong "10 kỳ quan sân khấu hàng đầu của năm 2011" ("Top 10 Theatrical Wonders of 2011"). Một số nhóm đã nhảy vào cuộc chia tay của cặp đôi như một chiến thắng cho lý tưởng của họ. Warren Throckmorton, thông qua tổ chức quyền Cơ đốc Focus on the Family, cho biết: "Đối với những người đã coi Roy và Silo là hình mẫu cho tất cả chúng ta, những hành vi này chắc chắn đáng thất vọng. Một số nhà hoạt động đồng tính thực sự có thể tức giận."
Roy và Silo
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19822997
Người phát ngôn của Lực lượng Đặc nhiệm LGBTQ Quốc gia đã trả lời bằng cách giải thích rằng hành động của hai chú chim cánh cụt không phải là cách hay để trả lời câu hỏi liệu xu hướng tính dục là một sự lựa chọn hay một quyền bẩm sinh. Một nghiên cứu năm 2010 của Trung tâm Sinh thái Tiến hóa và Chức năng của Pháp cho thấy giao phối đồng tính ở chim cánh cụt rất phổ biến, nhưng những hành vi giao phối như vậy thường không kéo dài quá một vài năm. Việc công khai chủ đề này đã gây ra sự phản đối kịch liệt trong cộng đồng người đồng tính nam và đồng tính nữ khi những câu chuyện được đăng tải về việc những người trông coi vườn thú buộc phải tách các cặp chim cánh cụt đồng giới. Sự suy giảm số lượng cá thể của một số loài chim cánh cụt đã góp phần dẫn đến những quyết định đó. Việc cho một cặp chim cánh cụt đồng giới nhận nuôi một quả trứng hoặc một con chim con theo cách tương tự như Roy và Silo đã được lặp đi lặp lại nhiều lần. Năm 2009, các nhân viên vườn thú ở Đức đã giao một quả trứng cho một cặp chim cánh cụt Humboldt đồng giới đực tên là Z và Vielpunkt, và chúng đã ấp trứng và nuôi chim con. Năm 2011, những người quản lý vườn thú ở Trung Quốc đã giao một chú chim con cho một cặp chim cánh cụt đực đồng giới chăm sóc sau khi rõ ràng là bố mẹ ruột của con chim con này không thể cả chăm sóc hai chim con. Năm 2018, tại Sealife Sydney ở Úc đã chứng kiến ​​hai con chim cánh cụt Gentoo đực ấp thành công một quả trứng, sau khi thử nghiệm bằng một quả trứng giả. Năm 2020, cặp này ấp nở quả trứng thứ hai và chim con đầu tiên của chúng cũng có con của riêng mình. Sở thú Công viên Trung tâm cũng có các cặp đồng giới khác, với một cặp đồng tính nam (tên là Squawk và Milo) và một cặp đồng tính nữ (tên là Georgey và Mickey) đang thực hiện hành vi tán tỉnh. Năm 2014, những người trông coi vườn thú tại Công viên động vật hoang dã Wingham, ở Kent, Vương quốc Anh, đã giao một quả trứng bị mẹ nó bỏ rơi sau khi chim bố từ chối giúp ấp nó cho một cặp chim cánh cụt Humboldt đồng giới đực tên là Jumbs và Kermit.
Roy và Silo
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19822997
Chủ sở hữu công viên đã tuyên bố trong một cuộc phỏng vấn của BBC: "Hai con chim này cho đến nay đã được chứng minh là hai trong số những cặp chim cánh cụt bố mẹ tốt nhất mà chúng tôi từng có."
Giải vô địch bóng rổ thế giới 2023 (Bảng H)
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19823001
Bảng H là một trong tám bảng đấu trong giai đoạn vòng bảng của Giải vô địch bóng rổ thế giới 2023, diễn ra từ ngày 25 đến ngày 29 tháng 8 năm 2023, bao gồm các đội Canada, Latvia, Liban và Pháp. Mỗi đội thi đấu vòng bảng theo thể thức vòng tròn một lượt tính điểm, mỗi đội gặp nhau đúng 1 lần duy nhất, tất cả các trận đấu của bảng diễn ra tại Nhà thi đấu Indonesia, Jakarta, Indonesia. Hai đội đứng đầu bảng sẽ giành vé vào vòng 2, còn 2 đội cuối bảng sẽ phải thi đấu vòng phân hạng 17–32. Các trận đấu. "Tất cả các trận đấu được diễn ra theo (UTC+7)."
Gerasimos Mitoglou
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19823002
Gerasimos Mitoglou (; sinh ngày 20 tháng 10 năm 1999) là một cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp người Hy Lạp hiện tại đang thi đấu ở vị trí trung vệ cho câu lạc bộ AEK Athens tại Giải bóng đá vô địch quốc gia Hy Lạp. Sự nghiệp thi đấu. Volos. Vào ngày 9 tháng 7 năm 2019, Mitoglou gia nhập câu lạc bộ Volos theo dạng chuyển nhượng tự do. Vào ngày 15 tháng 2 năm 2021, anh đã gia hạn hợp đồng với đội bóng, có thời hạn đến mùa hè năm 2024. Ngày 10 tháng 4 năm 2021, anh ghi bàn thắng chuyên nghiệp đầu tiên trong chiến thắng 3–1 trên sân nhà trước Panetolikos. AEK Athens. Vào ngày 25 tháng 5 năm 2021, Mitoglou đã ký hợp đồng với câu lạc bộ AEK Athens, sau thông báo của Volos trên mạng xã hội, nói rằng họ đã đạt được thỏa thuận với AEK để bán Mitoglou cho họ, theo bản hợp đồng kéo dài đến tháng 6 năm 2025. Vào ngày 11 tháng 6 năm 2021, bản hợp đồng kéo dài 4 năm đó trở nên chính thức. Vào ngày 31 tháng 10 năm 2021, anh đã ghi bàn thắng đầu tiên cho câu lạc bộ trong trận thắng quan trọng 2-1 trên sân nhà trước Aris Thessaloniki. Đời tư. Cha của Mitoglou, Dimitrios, là một cựu cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp, còn anh trai Dinos là cầu thủ bóng rổ quốc tế.
Quân khu Nam (Liên bang Nga)
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19823013
Quân khu Nam (tiếng Nga: Южный военный округ) là một trong năm quân khu của Lực lượng Vũ trang Liên bang Nga, chịu trách nhiệm bảo vệ khu vực Bắc Kavkaz của đất nước và các căn cứ của Nga ở các quốc gia hậu Xô Viết ở Nam Kavkaz. Bộ tư lệnh Quân khu đóng ở Rostov trên sông Đông. Quân khu Nam được thành lập như một phần của cuộc cải cách quân sự năm 2008 và được thành lập theo Nghị định của Tổng thống số 1144 ký ngày 20 tháng 9 năm 2010 để thay thế Quân khu Bắc Kavkaz và tiếp thu các chỉ huy quân sự của Hạm đội Biển Đen và Hải đội Caspi. Quân khu Nam là quân khu nhỏ nhất ở Nga xét theo quy mô địa lý, bao gồm hai vùng liên bang Phía Nam và Bắc Kavkaz. Từ khi Nga xâm lược Ukraina, Quân khu Nam còn bao gồm cả sáu tỉnh Ukraina bị chiếm đóng bao gồm Krym, Donetsk, Kherson, Lugansk, Sevastopol và Zaporozhye. Tuy nhiên, Quân khu Nam chỉ tham chiến ở khu vực Donetsk (cánh quân Yug) và khu vực Kherson, Zaporozhye (cánh quân Dniepr) Tư lệnh quân khu hiện tại là Thượng tướng Sergey Yuryevich Kuzovlev, người giữ chức vụ này từ ngày 23 tháng 1 năm 2023.
Hợp chất chuỗi tuyến tính
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19823019
Trong hoá học và khoa học vật liệu, hợp chất chuỗi tuyến tính là các vật chất được cấu thành từ các chuỗi một chiều các phân tử hoặc ion liên kết kim loại-kim loại. Các hợp chất như thế thể hiện tính chất dẫn điện bất đẳng hướng. Các ví dụ. Hầu hết các ví dụ bao gồm các hợp chất phức vuông. Do đó, khi kết tủa, các phân tử đắp chồng lên với các khoảng cách vào khoảng 326 pm. Các ví dụ điển hình bao gồm muối Krogmann và muối xanh lục Magnus. Một ví dụ khác là các biến thể đã bị ôxi hoá một phần của . Ngoài ra còn có hợp chất phức thông thường có biến thể mang tính chất dẫn điện thông qua sự ôxi hoá, ví dụ như bromine cho ra , với x ~0.05. Các hợp chất clo có các công thức và . Trái ngược với các hợp chất chuỗi tuyến tính, các chuỗi nguyên tử kim loại mở rộng (EMACs) là các phân tử hoặc ion có chứa các chuỗi hữu hạn, thường là ngắn và tuyến tính của các nguyên tử kim loại, bao quanh bởi các phối tử hữu cơ. Một nhóm các chuỗi bạch kim dựa trên việc chuyển đổi qua lại các cation và anion của (R = "i"Pr, , ) và . Các hợp chất này có thể được sử dụng làm vật liệu cảm biến hơi vapochromic, hoặc các vật liệu đổi màu khi tiếp xúc với các loại hơi khác nhau. Các chuỗi tuyến tính của các liên kết Pd-Pd được bảo vệ bởi một "màng electron-π" đã được biết tới. Các chuỗi kim loại đã được ổn-định-hoá-olefin cấu thành một mảng quan trọng cho ngành hoá hữu cơ kim loại, đồng thời cả các cấu trúc nguyên tử kim loại hợp chất phức và các phối tử olefin chính nó có tính chất dẫn điện. Nghiên cứu phương pháp. Một số hợp chất chuỗi tuyến tính là sản phẩm hoặc được xây dựng bởi tinh thể hoá bằng dòng điện. Kỹ thuật này được sử dụng để thu về các tinh thể đơn lẻ của các chất dẫn điện chiều thấp.
Muối Krogmann
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19823026
Muối Krogmann là một hợp chất chuỗi tuyến tính, bao gồm các lớp tetracyanoplatinate. Thỉnh thoảng được mô tả như các dây dẫn điện phân tử, muối Krogmann thể hiện tính dẫn điện bất đẳng hướng. Vì lý do đó, muối Krogmann và các vật chất liên quan là mối quan tâm của ngành công nghệ nano. Lịch sử và danh xưng. Muối Krogmann lần đầu được tổng hơp bởi Klaus Krogmann vào cuối thập niên 1960. Muối Krogmann được đề cập đến nhiều nhất là một hợp chất phức kim loại bạch kim có công thức K2[Pt(CN)4X0.3] với X thông thường là brôm (hoặc thỉnh thoảng clo). Có nhiều muối kim loại phi cân bằng có chứa anion phức [Pt(CN)4]n− cũng có thể được ghi nhận. Cấu trúc và các tính chất vật lý. Muối Krogmann là một chuối các hợp chất phức tetracyanoplatinate được ôxi hoá một phần, liên kết bởi các liên kết bạch kim-bạch kim ở các mặt trên cùng và dưới cùng của các anion mặt phẳng [Pt(CN)4]n−. Loại muối này hình thành các lớp thể rắn dựa trên sự chồng chất của các orbital dz2. Muối Krogmann có cấu trúc tinh thể tetragonal với khoảng cách Pt-Pt vào khoảng 2.880 angstrom, ngắn hơn gấp nhiều lần khoảng cách liên kết kim loại-kim loại trong các hợp chất phức bạch kim khác như là Ca[Pt(CN)4]·5H2O (3.36 angstrom), Sr[Pt(CN)4]·5H2O (3.58 angstrom), và Mg[Pt(CN)4]·7H2O (3.16 angstrom). Khoảng cách Pt-Pt trong muối Krogmann chỉ 0,1 angstrom dài hơn trong muối bạch kim. Mỗi một đơn vị tế bào có chứa một vùng cho ion Cl−, tương ứng với 0,5 Cl− trên mỗi nguyên tử bạch kim. Mặc dù vậy, vùng này chỉ chiếm 64% thời gian, cho ra 0.32 Cl− trên mỗi nguyên tử bạch kim trong hợp chất thực sự. Bởi vì điều này, số ôxi hoá của bạch kim không tăng quá +2.32. Muối Krogmann không có miền pha có thể nhận diện được và được đặc trưng bởi các băng intervalence cường độ mạnh trong phổ spectra điện tử của nó. Tính chất hoá học. Một trong những tính chất được nghiên cứu rộng rãi nhất của muối Krogmann đó là khả năng dẫn điện bất thường. Bởi vì cấu trúc chuỗi tuyến tính của nó và sự bồi đắp của các orbital formula_1 bạch kim, muối Krogmann là một ứng cử viên sáng giá bởi tính chất dẫn điện của nó.
Muối Krogmann
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19823026
Tính chất này khiến cho nó trở thành một loại vật liệu đáng chú ý cho ngành công nghệ nano. Chuẩn bị. Việc chuẩn bị thông thường của muối Krogmann yêu cầu sự bay hơi của một hỗn hợp tỷ lệ mol 5:1 các muối K2[Pt(CN)4] và K2[Pt(CN)4Br2] trong nước để cho ra các ống kim ánh màu đồng của K2[Pt(CN)4]Br0.32·2.6 H2O. Bởi sự dư thừa các phức chất PtII hoặc PtIV tinh thể hoá cùng với sản phẩm khi tỷ lệ phản ứng bị thay đổi, sản phẩm do đó được xác định rõ ràng, mặc dù phi cân bằng non-stoichiometric. Sử dụng. Chưa có muối Krogmann hoặc bất kỳ vật liệu liên quan nào có ứng dụng thương mại cả.
Xu thỏi
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19823037
Xu thỏi (tiếng Anh: "bullion coin" hoặc "Specie") là đồng xu được đúc từ kim loại quý (thỏi) với tỷ lệ kim loại quý đạt độ tinh khiết cao và được lưu giữ như một vật lưu trữ giá trị hoặc một khoản đầu tư thay vì được sử dụng trong tiêu dùng và thương mại hàng ngày. Một đồng xu thỏi được phân biệt bằng trọng lượng (hoặc khối lượng) và độ tinh khiết trên đồng xu. Không giống như các dạng kim loại lưu trữ giá khác, đồng xu thỏi được đúc bởi các cơ quan đúc tiền của chính phủ và có mệnh giá đấu thầu hợp pháp. Đồng xu thỏi có thể có độ mịn từ 91,9% (22 karat) đến độ tinh khiết 99,99% (24 karat). Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland định nghĩa tiền đầu tư cụ thể hơn là tiền xu được đúc sau năm 1800, có độ tinh khiết không dưới 900 phần nghìn và đang hoặc đã được đấu thầu hợp pháp tại quốc gia xuất xứ của chúng. Theo luật của Hoa Kỳ, "đồng xu" không đáp ứng yêu cầu cuối cùng trong số này hoàn toàn không phải là đồng xu thỏi, và thay vào đó phải được quảng cáo dưới dạng "round". Đồng xu thỏi được bán với giá cao hơn giá thị trường của kim loại trên các sàn giao dịch hàng hóa. Lý do bao gồm kích thước tương đối nhỏ và chi phí liên quan đến sản xuất, lưu trữ và phân phối. Số tiền phí bảo hiểm thay đổi tùy thuộc vào chủng loại, trọng lượng của đồng xu và kim loại quý. Phí bảo hiểm cũng bị ảnh hưởng bởi nhu cầu hiện hành. Tùy thuộc vào một số yếu tố, giá trị số cũng có thể có ảnh hưởng trực tiếp đến giá của đồng xu thỏi. Dòng xu bạc thỏi Đại bàng bạc Mỹ và Xu lá phong Canada là những đồng tiền duy nhất có sẵn bằng vàng, bạc, platin và palladium. Tổng quan. Không giống như các sản phẩm tài chính cổ điển của ngân hàng (giá trị danh nghĩa như tiền gửi tiết kiệm hoặc trái phiếu), tiền xu thỏi là tài sản hữu hình thể hiện giá trị kim loại. Tài sản thực có thể bảo vệ khỏi lạm phát vì chúng được giao dịch theo giá trị thị trường hiện tại. Tùy thuộc vào các kim loại quý chủ yếu chứa trong các đồng xu thỏi, có sự phân biệt giữa vàng, bạc và hiếm hơn là đồng xu đúc bằng bạch kim và palladium. Chúng được gọi là tiền thỏi vì mục đích chính của chúng là đầu tư.
Xu thỏi
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19823037
Tiền vàng và bạc nói riêng thường được đúc với số lượng lớn hơn nhiều so với các kim loại quý khác. Đồng xu thỏi được đúc từ các kim loại quý như vàng, bạc, bạch kim hoặc palladium có độ tinh khiết cao. Đặc điểm cơ bản, ngoài vẻ ngoài hầu như không thay đổi, là mức phí bảo hiểm trên giá trị kim loại mà chúng được bán khá là nhỏ. Nó chỉ là kết quả của chi phí đúc tiền xu, đắt hơn so với đúc thanh và bán chúng. Ngược lại, đối với người sưu tập, họ tập trung vào giá trị mang tính sưu tầm như độ quý hiếm, chất lượng của xu..., giá trị này có thể cao hơn đáng kể so với giá trị vật chất thuần túy của đồng xu.
Hư nghĩ trấn Vĩnh Thử Tiêu
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19823038
Hư nghĩ trấn Vĩnh Thử Tiêu (tiếng Trung: 永暑礁虛擬鎮; bính âm: "Yǒngshǔ jiāo qūnǐzhèn") là một hư nghĩ trấn (tương đương thị tứ, tổ dân phố ở Việt Nam) thuộc thẩm quyền của trấn Nam Sa, thành phố Tam Sa, tỉnh Hải Nam, Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa. Khu vực của hư nghĩ trấn bao gồm đảo nhân tạo và vùng phụ cận đá Chữ Thập thuộc quần đảo Trường Sa. Đơn vị dân cư này có mã phân chia hành chính ban đầu là 469038 và mã phân chia hành chính hiện tại là 460322.
Giải vô địch bóng rổ thế giới 2023 (vòng cuối cùng)
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19823054
Vòng cuối cùng cũng chính là vòng đấu loại trực tiếp của Giải vô địch bóng rổ thế giới 2023, bao gồm 2 đội đứng đầu các bảng I, J, K, L. Giai đoạn này sẽ thi đấu với hình thức đấu loại trực tiếp, với tất cả các trận đấu sẽ được tổ chức tại SM Mall of Asia Arena, Pasay, Philippines. Các đội thua ở tứ kết sẽ gặp nhau tại các trận đấu phân hạng để xác định các đội đứng từ vị trí thứ 5 đến thứ 8. Sơ đồ thi đấu. Phân hạng 5–8. "Tất cả các trận đấu được diễn ra theo (UTC+8)."
Giải vô địch bóng rổ thế giới 2023 (Bảng I)
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19823063
Bảng I là một trong bốn bảng đấu trong vòng 2 của Giải vô địch bóng rổ thế giới 2023, diễn ra từ ngày 1 đến ngày 3 tháng 9 năm 2023, bao gồm 4 đội, 2 đội đứng đầu bảng A và 2 đội đứng đầu bảng B. Kết quả của giai đoạn vòng bảng cũng sẽ được tính vào bảng xếp hạng, các đội sẽ đối đầu với 2 đội của các bảng đấu khác. Tất cả các trận đấu của bảng diễn ra tại Đấu trường Araneta, Thành phố Quezon, Philippines. Hai đội đứng đầu bảng sẽ giành vé vào vòng cuối cùng, đội đứng thứ ba sẽ được phân vào các vị trí từ 9 đến 12, đội cuối bảng sẽ được phân vào các vị trí từ 13 đến 16. Các trận đấu. "Tất cả các trận đấu được diễn ra theo (UTC+8)."
Giải vô địch bóng rổ thế giới 2023 (Bảng J)
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19823064
Bảng J là một trong bốn bảng đấu trong vòng 2 của Giải vô địch bóng rổ thế giới 2023, diễn ra từ ngày 1 đến ngày 3 tháng 9 năm 2023, bao gồm 4 đội, 2 đội đứng đầu bảng C và 2 đội đứng đầu bảng D. Kết quả của giai đoạn vòng bảng cũng sẽ được tính vào bảng xếp hạng, các đội sẽ đối đầu với 2 đội của các bảng đấu khác. Tất cả các trận đấu của bảng diễn ra tại SM Mall of Asia Arena, Pasay, Philippines. Hai đội đứng đầu bảng sẽ giành vé vào vòng cuối cùng, đội đứng thứ ba sẽ được phân vào các vị trí từ 9 đến 12, đội cuối bảng sẽ được phân vào các vị trí từ 13 đến 16.
Giải vô địch bóng rổ thế giới 2023 (Bảng K)
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19823065
Bảng K là một trong bốn bảng đấu trong vòng 2 của Giải vô địch bóng rổ thế giới 2023, diễn ra từ ngày 1 đến ngày 3 tháng 9 năm 2023, bao gồm 4 đội, 2 đội đứng đầu bảng E và 2 đội đứng đầu bảng F. Kết quả của giai đoạn vòng bảng cũng sẽ được tính vào bảng xếp hạng, các đội sẽ đối đầu với 2 đội của các bảng đấu khác. Tất cả các trận đấu của bảng diễn ra tại Nhà thi đấu Okinawa, Thành phố Okinawa, Nhật Bản. Hai đội đứng đầu bảng sẽ giành vé vào vòng cuối cùng, đội đứng thứ ba sẽ được phân vào các vị trí từ 9 đến 12, đội cuối bảng sẽ được phân vào các vị trí từ 13 đến 16. Các trận đấu. "Tất cả các trận đấu được diễn ra theo (UTC+9)."
Giải vô địch bóng rổ thế giới 2023 (Bảng L)
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19823069
Bảng L là một trong bốn bảng đấu trong vòng 2 của Giải vô địch bóng rổ thế giới 2023, diễn ra từ ngày 1 đến ngày 3 tháng 9 năm 2023, bao gồm 4 đội, 2 đội đứng đầu bảng G và 2 đội đứng đầu bảng H. Kết quả của giai đoạn vòng bảng cũng sẽ được tính vào bảng xếp hạng, các đội sẽ đối đầu với 2 đội của các bảng đấu khác. Tất cả các trận đấu của bảng diễn ra tại Nhà thi đấu Indonesia, Jakarta, Indonesia. Hai đội đứng đầu bảng sẽ giành vé vào vòng cuối cùng, đội đứng thứ ba sẽ được phân vào các vị trí từ 9 đến 12, đội cuối bảng sẽ được phân vào các vị trí từ 13 đến 16. Các trận đấu. "Tất cả các trận đấu được diễn ra theo (UTC+7)."
Giải vô địch bóng rổ thế giới 2023 (Bảng M)
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19823080
Bảng M là một trong bốn bảng đấu trong vòng phân hạng 17–32 của Giải vô địch bóng rổ thế giới 2023, diễn ra từ ngày 31 tháng 8 đến ngày 2 tháng 9 năm 2023, bao gồm 4 đội, 2 đội đứng cuối bảng A và 2 đội đứng cuối bảng B. Kết quả của giai đoạn vòng bảng cũng sẽ được tính vào bảng xếp hạng, các đội sẽ đối đầu với 2 đội của các bảng đấu khác. Tất cả các trận đấu của bảng diễn ra tại Đấu trường Araneta, Thành phố Quezon, Philippines. Đội đầu bảng sẽ được phân vào các vị trí từ 17 đến 20, đội nhì bảng sẽ được phân vào các vị trí từ 21 đến 24, đội đứng thứ ba sẽ được phân vào các vị trí từ 25 đến 28, đội cuối bảng sẽ được phân vào các vị trí từ 29 đến 32. Các trận đấu. "Tất cả các trận đấu được diễn ra theo (UTC+8)."
Giải vô địch bóng rổ thế giới 2023 (Bảng N)
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19823084
Bảng N là một trong bốn bảng đấu trong vòng phân hạng 17–32 của Giải vô địch bóng rổ thế giới 2023, diễn ra từ ngày 31 tháng 8 đến ngày 2 tháng 9 năm 2023, bao gồm 4 đội, 2 đội đứng cuối bảng C và 2 đội đứng cuối bảng D. Kết quả của giai đoạn vòng bảng cũng sẽ được tính vào bảng xếp hạng, các đội sẽ đối đầu với 2 đội của các bảng đấu khác. Tất cả các trận đấu của bảng diễn ra tại SM Mall of Asia Arena, Pasay, Philippines. Đội đầu bảng sẽ được phân vào các vị trí từ 17 đến 20, đội nhì bảng sẽ được phân vào các vị trí từ 21 đến 24, đội đứng thứ ba sẽ được phân vào các vị trí từ 25 đến 28, đội cuối bảng sẽ được phân vào các vị trí từ 29 đến 32. Các trận đấu. "Tất cả các trận đấu được diễn ra theo (UTC+8)."
Giải vô địch bóng rổ thế giới 2023 (Bảng O)
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19823087
Bảng O là một trong bốn bảng đấu trong vòng phân hạng 17–32 của Giải vô địch bóng rổ thế giới 2023, diễn ra từ ngày 31 tháng 8 đến ngày 2 tháng 9 năm 2023, bao gồm 4 đội, 2 đội đứng cuối bảng E và 2 đội đứng đầu bảng F. Kết quả của giai đoạn vòng bảng cũng sẽ được tính vào bảng xếp hạng, các đội sẽ đối đầu với 2 đội của các bảng đấu khác. Tất cả các trận đấu của bảng diễn ra tại Nhà thi đấu Okinawa, Thành phố Okinawa, Nhật Bản. Đội đầu bảng sẽ được phân vào các vị trí từ 17 đến 20, đội nhì bảng sẽ được phân vào các vị trí từ 21 đến 24, đội đứng thứ ba sẽ được phân vào các vị trí từ 25 đến 28, đội cuối bảng sẽ được phân vào các vị trí từ 29 đến 32. Các trận đấu. "Tất cả các trận đấu được diễn ra theo (UTC+9)."
Bầu cử tổng thống Hoa Kỳ 1892
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19823088
Cuộc bầu cử tổng thống Hoa Kỳ năm 1892 là cuộc bầu cử tổng thống bốn năm một lần lần thứ 27, được tổ chức vào thứ Ba, ngày 8 tháng 11 năm 1892. Nó là trận tái đấu của cuộc bầu cử tổng thống sít sao năm 1888, cựu Tổng thống của Đảng Dân chủ Grover Cleveland đã đánh bại Tổng thống đương nhiệm của Đảng Cộng hòa Benjamin Harrison. Chiến thắng của Cleveland khiến ông trở thành người đầu tiên và cho đến nay, là người duy nhất trong lịch sử Hoa Kỳ thắng cử 2 nhiệm kỳ không liên tiếp. Đây cũng là lần đầu tiên trong số 2 lần mà Tổng thống đương nhiệm thua trong 2 cuộc bầu cử liên tiếp — lần thứ 2 là khi Jimmy Carter đánh bại Tổng thống Gerald Ford năm 1976, và sau đó bản thân ông khi là Tổng thống đã thất cử trước Ronald Reagan năm 1980 . Đây là lần đầu tiên một tổng thống của Đảng Cộng hòa thất bại trong chiến dịch tái tranh cử. Thất bại của Harrison cũng là lần thứ 2 một Tổng thống đắc cử 2 lần thua phiếu phổ thông, lần đầu tiên là John Quincy Adams vào những năm 1820. Điều này sẽ không được lặp lại cho đến khi Donald Trump thua phiếu phổ thông vào năm 2016 và 2020. Cuộc bầu cử này chứng kiến cuộc tái đấu thứ 4 trong lịch sử bầu cử tổng thống. Mặc dù một số đảng viên Cộng hòa phản đối việc tái đề cử Harrison, nhưng ông đã đánh bại James G. Blaine và William McKinley trong lần bỏ phiếu đầu tiên tại Đại hội toàn quốc Đảng Cộng hòa năm 1892. Trong khi đó, Cleveland đã đánh bại David B. Hill và Horace Boies trong lần bỏ phiếu đầu tiên tại Đại hội toàn quốc Đảng Dân chủ năm 1892, trở thành ứng cử viên Tổng thống đầu tiên và là đảng viên Đảng Dân chủ đầu tiên giành được đề cử Tổng thống của đảng mình trong 3 cuộc bầu cử khác nhau. Ngoài ra, các nhóm như The Grange và Hiệp sĩ Lao động đã cùng nhau thành lập một đảng mới gọi là Đảng Dân túy. Nó đề cử một liên danh với James B. Weaver từ Iowa tranh cử Tổng thống. Chiến dịch tập trung chủ yếu vào các vấn đề kinh tế, đặc biệt là Biểu thuế McKinley năm 1890 ủng hộ bảo hộ mậu dịch. Cleveland vận động với cam kết giảm thuế và phản đối đề xuất về quyền bầu cử năm 1890 của Đảng Cộng hòa.
Bầu cử tổng thống Hoa Kỳ 1892
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19823088
Ông cũng là người ủng hộ chế độ bản vị vàng, trong khi Đảng Cộng hòa và Đảng Dân túy đều ủng hộ chế độ bản vị lưỡng kim. Cleveland đã thắng tất cả các bang miền Nam và giành chiến thắng ở một số bang dao động quan trọng, chiếm đa số trong phiếu đại cử tri và đa số phiếu phổ thông. Weaver đã giành được 8,5% số phiếu phổ thông và giành chiến thắng ở một số bang miền Tây, trong khi John Bidwell của Đảng Cấm rượu giành được 2,2% số phiếu phổ thông. Đảng Dân chủ đã không giành được chiến thắng trong bất kỳ một cuộc bầu cử tổng thống nào khác cho đến năm 1912. Đề cử. Đề cử của Đảng Dân chủ. Đến đầu năm 1892, nhiều người Mỹ đã quay sang ủng hộ các chính sách chính trị dưới thời Cleveland. Mặc dù ông là người dẫn đầu rõ ràng cho đề cử Tổng thống của đảng Dân chủ, nhưng ông vẫn chưa được nhiều người ủng hộ đảng ủng hộ; nhiều người, chẳng hạn như các nhà báo Henry Watterson và Charles Anderson Dana, nghĩ rằng nếu ông giành được đề cử, đảng của họ sẽ thua vào tháng 11, nhưng thực tế cho thấy ít ai có đủ khả năng để đánh bại ông. Mặc dù Cleveland không ủng hộ bản vị lưỡng kim, các đảng viên Đảng Dân chủ tại Thượng viện vào tháng 1 năm 1891 đã bỏ phiếu ủng hộ việc đúc bạc tự do. Giận dữ, ông gửi một lá thư cho Ellery Anderson, người đứng đầu Câu lạc bộ Cải cách New York, để lên án những động thái của đảng ông là sẽ dẫn đến lạm phát và kiểm soát nông nghiệp, "đây là một thử nghiệm nguy hiểm và liều lĩnh về việc đúc bạc tự do tại các xưởng đúc tiền của chúng ta." Các cố vấn cảnh báo rằng những tuyên bố như vậy có thể làm phật lòng những người ủng hộ tiềm năng ở miền Nam và miền Tây và thách thức cơ hội được đề cử của ông, nhưng Cleveland cảm thấy rằng có quan điểm đúng đắn trong các vấn đề quan trọng hơn việc giành được đề cử. Sau khi nói rõ quan điểm của mình, ông tập trung chiến dịch vào vấn đề cải cách thuế quan, hy vọng rằng vấn đề bạc tự do sẽ hạ nhiệt. David B. Hill, cựu thống đốc và thượng nghị sĩ đương nhiệm của New York, ban đầu nổi lên là người thách thức cơ hội đề cử của Cleveland.
Bầu cử tổng thống Hoa Kỳ 1892
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19823088
Ủng hộ bản vị lưỡng kim và cải cách thuế quan, Hill hy vọng sẽ thu hút được những người ủng hộ Cleveland đồng thời thu hút những người ở miền Nam và Trung Tây, những người không muốn Cleveland giành được đề cử lần thứ 3 liên tiếp. Hill đã bắt đầu tranh cử vị trí Tổng thống ngay từ năm 1890, và thậm chí còn đề nghị cựu Giám đốc Bưu cục Donald M. Dickinson tranh cử Phó Tổng thống cùng mình. Nhưng ông không thể thoát khỏi mối liên hệ trong quá khứ với nhóm Tammany Hall, cũng như thực tế ông không nhận đủ tin tưởng có thể đánh bại Cleveland để giành đề cử đã khiến Hill không thu được sự ủng hộ mà ông hy vọng. Vào thời điểm diễn ra đại hội, Cleveland dường như chắc chắn sẽ được đa số đảng Dân chủ ủng hộ, mặc dù quê hương New York của ông vẫn cam kết ủng hộ Hill. Trong chiến thắng sít sao ở lần bỏ phiếu đầu tiên, Cleveland đã nhận được 617,33 phiếu bầu, nhiều hơn mức cần thiết chỉ 10 phiếu, so với 114 phiếu cho Hill, 103 phiếu cho Thống đốc Horace Boies của Iowa, một người theo chủ nghĩa dân túy và cựu đảng viên Đảng Cộng hòa... Mặc dù chiến dịch của Cleveland ủng hộ Isaac P. Gray từ Indiana làm Phó Tổng thống, nhưng Cleveland lại hướng sự ủng hộ của riêng mình tới Adlai E. Stevenson I từ Illinois. Stevenson ủng hộ việc sử dụng đồng bạc xanh và bạc tự do để giảm giá tiền cũng như giảm bớt khó khăn kinh tế ở các vùng nông thôn, Stevenson đã cân bằng quan điểm chính trị trong liên danh với Cleveland, người ủng hộ tiền cứng và bản vị vàng. Đồng thời, người ta hy vọng rằng việc đề cử ông thể hiện lời hứa không bỏ qua những người ủng hộ chính thống, và do đó có khả năng khiến Hill và Tammany Hall ủng hộ hết mình liên danh của Đảng Dân chủ trong cuộc bầu cử sắp tới. Đề cử của Đảng Cộng hòa. Chính quyền của Benjamin Harrison được nhiều người coi là không thành công, và kết quả là Thomas C. Platt (một ông trùm chính trị ở New York) và các nhà lãnh đạo đảng bất mãn khác đã phát động một phong trào phản đối Harrison và ủng hộ ứng cử viên kỳ cựu James G. Blaine từ Maine, một ứng cử viên được yêu thích của các quan chức chính thống của đảng Cộng hòa. Blaine từng là ứng cử viên của Đảng Cộng hòa năm 1884, ở đó, ông thua Cleveland.
Bầu cử tổng thống Hoa Kỳ 1892
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19823088
Về mặt cá nhân, Harrison không muốn tái tranh cử, nhưng ông vẫn phản đối việc đề cử Blaine, người mà ông tin rằng có ý định tranh cử và cho rằng mình là ứng cử viên duy nhất có khả năng ngăn chặn điều đó. Tuy nhiên, Blaine không muốn tham gia một "cuộc chiến" giành đề cử khác cũng như trận tái đấu với Cleveland trong cuộc tổng tuyển cử. Sức khỏe của ông bắt đầu suy yếu và ba người con của ông vừa qua đời (Walker và Alice năm 1890, và Emmons năm 1892). Blaine từ chối tranh cử, nhưng cách ông biểu hiện không thể hiện điều đó, đã làm dấy lên suy đoán rằng ông ấy có tham vọng tranh cử. Sau đó, Harrison thẳng thừng yêu cầu Blaine hoặc là từ bỏ những người ủng hộ mình hoặc là từ chức Ngoại trưởng, và Blaine chọn từ chức Ngoại trưởng chỉ 3 ngày trước Đại hội toàn quốc. Thượng nghị sĩ John Sherman của Ohio, người từng là ứng cử viên hàng đầu cho đề cử tại Đại hội Đảng Cộng hòa năm 1888 trước khi Harrison giành được nó, cũng được coi là một đối thủ tiềm năng. Tuy nhiên, giống như Blaine, ông không thích một cuộc chiến gay gắt khác để giành được đề cử và "giống như những người nổi dậy ở miền Nam, ông muốn được yên." Điều này chắc chắn đã hướng sự chú ý đến Thống đốc Ohio William McKinley, người chưa rõ có ra tranh cử hay không mặc dù có cảm tình không tốt với Harrison. Dù không phản đối việc giành được đề cử nhưng ông không mong mình sẽ giành được nó. Tuy nhiên, nếu Blaine và Harrison không giành được đề cử sau một số lần bỏ phiếu, ông ấy sẽ ra tranh cử với tư cách ứng cử viên thỏa hiệp. Bất chấp sự thúc giục của nhà môi giới quyền lực của Đảng Cộng hòa Mark Hanna, McKinley không tự coi mình là một ứng cử viên vì sợ làm mất lòng những người ủng hộ Harrison và Blaine, đồng thời cảm thấy rằng cuộc bầu cử sắp tới sẽ không có lợi cho Đảng Cộng hòa. Dù thế nào đi nữa, chiến dịch của Harrison đã chốt được đề cử vào thời điểm các đại biểu gặp nhau ở Minneapolis, Minnesota, từ ngày 7 đến 10 tháng 6 năm 1892. Richard Thomas từ Indiana đã có bài phát biểu đề cử Harrison. Harrison được đề cử ở lần bỏ phiếu đầu tiên với 535,17 phiếu bầu, McKinley 182, Blaine 181,83, số còn lại rải rác.
Bầu cử tổng thống Hoa Kỳ 1892
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19823088
McKinley lập tức phản đối khi phái đoàn Ohio bỏ toàn bộ số phiếu của mình cho ông, mặc dù không được chính thức đề cử, nhưng Joseph B. Foraker, người đứng đầu phái đoàn, đã cố gắng khiến ông im lặng sau khi kêu gọi trật tự trong khán phòng. Khi số phiếu được kiểm, nhiều nhà quan sát đã rất ngạc nhiên trước sức mạnh của McKinley, khi đã sít sao vượt qua phiếu của Blaine. Whitelaw Reid của New York, biên tập viên của "New York Tribune" và là Đại sứ Hoa Kỳ tại Pháp, được đề cử làm Phó Tổng thống. Phó Tổng thống đương nhiệm, Levi P. Morton, dù được nhiều người tại đại hội ủng hộ, bao gồm cả bản thân Reid, nhưng Morton không muốn phục vụ một nhiệm kỳ khác, vì ông đang có ý định tranh cử thống đốc New York vào năm 1894. Bản thân Harrison cũng không muốn Morton được đề cử. Đề cử của Đảng Nhân dân (Đảng Dân túy). Các ứng cử viên của Đảng Dân túy: Thư viện ảnh các ứng cử viên. Năm 1891, liên minh nông dân Hoa Kỳ gặp gỡ các đại biểu từ các nhóm lao động và cải cách ở Cincinnati, Ohio để thảo luận về việc thành lập một đảng chính trị mới. Họ thành lập Đảng Nhân dân, thường được gọi là "Đảng Dân túy" một năm sau tại St. Louis, Missouri. Leonidas L. Polk là người dẫn đầu cho đề cử Tổng thống. Ông là người có công trong việc thành lập đảng và có sức hấp dẫn lớn với khối nông dân trong đảng, nhưng ông bất ngờ qua đời khi đang ở Washington, DC vào ngày 11 tháng 6. Một ứng cử viên khác phù hợp để đề cử là Walter Q. Gresham, một Thẩm phán Tòa án Phúc thẩm, người đã đưa ra một số phán quyết chống lại ngành đường sắt khiến ông được khối nông dân và khối lao động yêu thích, và người ta cảm thấy rằng hình ảnh trang nghiêm của ông sẽ khiến ông được chú ý hơn chỉ là ứng cử viên của một đảng nhỏ. Cả Đảng Dân chủ và Đảng Cộng hòa đều lo ngại đề điều này, và trong khi Gresham chưa chốt quyết định, cuối cùng ông vẫn chưa sẵn sàng cắt đứt hoàn toàn với 2 đảng lớn, từ chối tham gia tranh đề cử ngay trước và trong Đại hội Đảng Dân túy. Sau đó, ông ủng hộ Grover Cleveland.
Bầu cử tổng thống Hoa Kỳ 1892
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19823088
Sau đó, ông ủng hộ Grover Cleveland. Tại đại hội toàn quốc của Đảng Dân túy ở Omaha, Nebraska, vào tháng 7 năm 1892, James B. Weaver từ Iowa đã được đề cử làm Tổng thống trong lần bỏ phiếu đầu tiên khi không gặp bất kỳ sự phản đối lớn nào. Mặc dù việc đề cử ông mang lại kinh nghiệm vận động tranh cử trong nhiều thập kỷ của ông cho đảng, nhưng cũng vì thế mà ông dễ bị Đảng Cộng hòa và Đảng Dân chủ công kích, và ông còn có thể khiến làm phật lòng những người ủng hộ tiềm năng ở miền Nam, vì đã từng tham gia Cuộc tiến quân ra biển của Sherman. James G. Field từ Virginia được đề cử làm Phó Tổng thống để cố gắng khắc phục vấn đề này đồng thời đạt được sự cân bằng về vùng miền thường thấy ở các liên danh của Đảng Cộng hòa và Đảng Dân chủ. Cương lĩnh Đảng Dân túy kêu gọi quốc hữu hóa điện báo, điện thoại và đường sắt, tự do đúc tiền bạc, đánh thuế thu nhập theo từng cấp độ và thành lập các ngân hàng tiết kiệm cho ngành bưu chính. Đề cử của Đảng Cấm rượu. Ứng viên của Đảng Cấm rượu: Thư viện ảnh các ứng cử viên. Đại hội toàn quốc của Đảng Cấm rượu được tổ chức tại Hội trường Âm nhạc ở Cincinnati, Ohio. Có 972 đại biểu có mặt từ tất cả các bang ngoại trừ Louisiana và Nam Carolina. Hai câu chuyện chính về đại hội đã xuất hiện trước khi nó diễn ra. Đầu tiên, một số thành viên của ủy ban toàn quốc đã tìm cách hợp nhất Đảng Cấm rượu và Đảng Dân túy. Mặc dù có khả năng việc sáp nhập sẽ thành hiện thực nhưng rõ ràng là điều đó sẽ không xảy ra vào thời điểm đại hội được triệu tập. Thứ hai, các bang miền Nam cử một số đại biểu da đen tới đại hội. Tuy nhiên, các khách sạn ở Cincinnati từ chối phục vụ bữa ăn cho người da đen và người da trắng cùng lúc, và một số khách sạn từ chối phục vụ hoàn toàn các đại biểu da đen. Đại hội đã đề cử John Bidwell từ California làm Tổng thống trong lần bỏ phiếu đầu tiên. Trước đại hội, cuộc đua được cho là sẽ sít sao giữa Bidwell và William Jennings Demorest, nhưng phái đoàn New York tỏ ra khó chịu với Demorest và quay sang ủng hộ Bidwell với tỷ số 73–7.
Bầu cử tổng thống Hoa Kỳ 1892
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19823088
James B. Cranfill từ Texas đã được đề cử làm Phó Tổng thống trong lần bỏ phiếu đầu tiên với 417 phiếu bầu trong khi 351 phiếu cho Joshua Levering từ Maryland và 45 phiếu cho những người khác. Đề cử của Đảng Lao động Xã hội. Đại hội toàn quốc của Đảng Lao động Xã hội được tổ chức tại Thành phố New York và mặc dù kêu gọi bãi bỏ các chức vụ Tổng thống và Phó Tổng thống nhưng họ vẫn quyết định đề cử các ứng cử viên cho các vị trí này: Simon Wing từ Massachusetts làm Tổng thống và Charles Matchett từ New York làm Phó Tổng thống. Họ tham gia tranh cử ở 5 bang: Connecticut, Massachusetts, New Jersey, New York và Pennsylvania. Quyền bầu cử của phụ nữ. Wyoming được kết nạp vào năm 1890 và đã đưa quyền bầu cử của phụ nữ vào hiến pháp tiểu bang (khi còn là lãnh thổ thì Wyoming đã trao cho phụ nữ quyền bầu cử từ năm 1869). Do đó, phụ nữ Wyoming có thể bỏ phiếu trong cuộc bầu cử tổng thống năm 1892, lần đầu tiên trong lịch sử Hoa Kỳ. Phụ nữ Mỹ gốc Phi ở Wyoming cũng trở thành những phụ nữ da đen đầu tiên trong lịch sử bỏ phiếu trong một cuộc bầu cử tổng thống. Một "đại hội toàn quốc của những người phụ nữ ủng hộ quyền bầu cử" đã họp vào ngày 21 tháng 9 năm 1892 và đề cử người ủng hộ quyền bầu cử nổi tiếng Victoria Woodhull cho chức Tổng thống và Marietta Stow cho chức Phó Tổng thống. Cả 2 đều đã từng được đề cử vào các vị trí này trước đây, Woodhull năm 1872 và Stow năm 1884. Cả hai đều đã được Đảng Quyền Bình đẳng Quốc gia đề cử nhưng lần này, họ không tham gia tranh cử; thay vào đó, đại hội toàn quốc của quyền bầu cử của phụ nữ, do Anna M. Parker đứng đầu và bao gồm 50 đại biểu từ 29 bang, đã diễn ra. Phụ nữ ở hầu hết các bang vẫn chưa được phép bỏ phiếu vào năm 1892, nhưng cương lĩnh của Đại hội đã kêu gọi "các quan chức bầu cử trên toàn quốc cho phép họ bỏ phiếu vào mùa thu này." Họ đã không thành công trong việc này, và phải gần 30 năm nữa Tu chính án thứ 19 mới hợp pháp hóa quyền bầu cử của phụ nữ trên toàn quốc Tổng tuyển cử. Chiến dịch. Vấn đề thuế quan chi phối chiến dịch tranh cử ít sôi nổi này. Harrison bảo vệ Biểu thuế McKinley được thông qua trong nhiệm kỳ của ông.
Bầu cử tổng thống Hoa Kỳ 1892
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19823088
Về phần Cleveland, ông đảm bảo với cử tri rằng ông phản đối thương mại tự do tuyệt đối và sẽ tiếp tục chiến dịch giảm thuế. Cleveland cũng phản đối Đạo luật Lodge Force, một dự luật bảo vệ quyền bầu cử của cử tri người Mỹ gốc Phi ở miền Nam. William McKinley đã vận động rất sối nổi cho Harrison, tạo tiền đề cho chiến dịch tranh cử của chính ông 4 năm sau đó. Chiến dịch trở nên u ám khi vào tháng 10, Đệ Nhất Phu nhân Caroline Harrison qua đời. Mặc dù sức khỏe kém đã hành hạ bà từ khi còn trẻ và tình trạng ngày càng trở nên tồi tệ hơn trong thập kỷ qua nhưng bà lại rất hay tháp tùng Tổng thống Harrison trong các chuyến công du. Trong một chuyến đi như vậy đến California vào mùa xuân năm 1891, bà bị cảm lạnh. Căn bệnh tàn phá bà nhanh đến mức cuối cùng bà được chẩn đoán mắc bệnh lao. Dù dành một mùa hè ở dãy núi Adirondack, bà không thể phục hồi sức khỏe. Căn bệnh hành hạ bà trong sáu tháng cuối đời, sau cùng bà qua đời tại Nhà Trắng vào ngày 25 tháng 10 năm 1892, chỉ hai tuần trước cuộc bầu cử toàn quốc. Kết quả là tất cả các ứng cử viên đã ngừng vận động tranh cử để chia buồn cùng gia đình Tổng thống Harrison. Kết quả. Cách biệt chênh lệch trong tổng số phiếu phổ thông dành cho Cleveland là 400.000, lớn nhất kể từ khi Grant tái đắc cử vào năm 1872. Đảng Dân chủ đã giành được Nhà Trắng và cả hai viện của Quốc hội lần đầu tiên kể từ năm 1856. Chiến dịch tái tranh cử của Tổng thống Harrison là một thất bại trong cả phiếu phổ thông và phiếu đại cử tri, không giống như chiến dịch tái tranh cử của Tổng thống Cleveland 4 năm trước đó, khi ông thắng phiếu phổ thông, nhưng thua phiếu đại cử tri. Cleveland là Tổng thống thứ 3 trong số 5 Tổng thống giành chiến thắng trong chiến dịch tái tranh cử với cách biệt phiếu phổ thông so với đối thủ nhỏ hơn so với các cuộc bầu cử trước, mặc dù trong 2 lần trước đó - James Madison năm 1812 và Andrew Jackson năm 1832 - không phải tất cả các bang đều tổ chức bầu cử theo hình thức phổ thông đầu phiếu. Điều này sẽ lại xảy ra với Franklin D. Roosevelt vào các năm 1940, 1944 và Barack Obama vào năm 2012.
Bầu cử tổng thống Hoa Kỳ 1892
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19823088
Trớ trêu thay, Cleveland chứng kiến sự ủng hộ của dân chúng giảm sút không chỉ so với lúc ông giành chiến thắng trong cuộc bầu cử năm 1884 mà còn nhỏ hơn cả thất bại trong cuộc bầu cử năm 1888, khi ông thắng phiếu phổ thông nhưng thua phiếu đại cử tri. Tính đến năm , Cleveland là ứng cử viên thứ 4 trong số 7 ứng cử viên Tổng thống giành được số phiếu đại cử tri lớn trong ít nhất 3 cuộc bầu cử, những người còn lại là Thomas Jefferson, Andrew Jackson, Henry Clay, William Jennings Bryan, Franklin D. Roosevelt và Richard Nixon. Trong số này, Jackson, Cleveland và Roosevelt cũng giành được số phiếu phổ thông trong ít nhất 3 cuộc bầu cử. Jefferson, Cleveland và Roosevelt cũng là những ứng cử viên tranh cử cho 1 đảng duy nhất trong 3 cuộc bầu cử liên tiếp, trong đó Cleveland là đảng viên Đảng Dân chủ đầu tiên làm được điều này. Đây là lần thứ 2 một đảng thất bại trong chiến dịch tái tranh cử sau chỉ 1 nhiệm kỳ bốn năm, điều này sẽ không xảy ra cho đến năm 1980 và năm 2020. Ở cấp quận, Cleveland thắng nhiều hơn Harrison. Lá phiếu bầu cho Đảng Cộng hòa không lan rộng như Đảng Dân chủ. Vào năm 1892, nó vẫn là một đảng có vị thế tại miền Đông, Trung Tây và Tây và thắng rất ít quận ở phía nam đường Mason–Dixon, tức miền Nam. Ở Đông Tennessee và vùng thủy triều tại Virginia, họ đã giành nhiều quận, nhưng họ hầu như không thắng bất kỳ quận nào ở Alabama, Mississippi và Texas. Sau cuộc bầu cử Quốc hội năm 1890, Đảng Cộng hòa thậm chí còn gặp khó khăn ở các thành trì ở Trung Tây của mình, nơi những rắc rối bầu cử do khủng hoảng kinh tế đã trở nên trầm trọng hơn do việc thúc đẩy các luật ủng hộ cấm rượu và, ở Wisconsin và Illinois, ủng hộ chỉ dùng tiếng Anh trong chương trình giáo dục bắt buộc. Những chính sách như vậy, đặc biệt trong trường hợp chỉ dùng Tiếng Anh, có liên quan đến sự trỗi dậy của chủ nghĩa bản địa và chống Công giáo trong số những người ủng hộ họ, dẫn đến một bộ phận lớn cộng đồng người nhập cư, đặc biệt là người Đức, quay sang ủng hộ Đảng Dân chủ.
Bầu cử tổng thống Hoa Kỳ 1892
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19823088
Cleveland đã thắng Wisconsin và Illinois và giành được tổng cộng 36 phiếu đại cử tri từ 2 bang này, một chiến thắng chưa từng thấy kể từ năm 1852 (cho Wisconsin) và 1856 (cho Illinois), và điều này sẽ không lặp lại cho đến chiến thắng của Woodrow Wilson vào năm 1912. Mặc dù không phải là một thất bại nghiêm trọng như năm 1890, nhưng phải đến chu kỳ bầu cử tiếp theo, các nhà lãnh đạo Đảng Cộng hòa mới bình định được những cải cách gây tranh cãi trong những người ủng hộ của họ và làm hài lòng những người nhập cư. Trong số 2.683 quận, Cleveland giành chiến thắng với 1.389 (51,77%), Harrison giành được 1.017 (37,91%), trong khi Weaver giành được 276 (10,29%). Một quận (0,04%) được chia đều cho Cleveland và Harrison. Đảng viên Đảng Dân túy James B. Weaver, người kêu gọi đúc bạc tự do và giảm giá tiền, đã nhận được sự ủng hộ mạnh mẽ ở miền Tây đến mức ông trở thành ứng cử viên duy nhất của một đảng thứ 3 từ năm 1860 đến năm 1912 thắng ít nhất một bang. Đảng Dân chủ không xuất hiện tranh cử ở các bang Colorado, Idaho, Kansas, North Dakota hoặc Wyoming, và Weaver đã giành chiến thắng ở 4 bang đầu tiên trong số này. Weaver cũng làm tốt ở miền Nam khi thắng một số quận ở Alabama, Georgia, Mississippi, North Carolina và Texas. Đảng viên Đảng Dân túy đã làm tốt nhất ở Alabama, nơi mà thủ đoạn bầu cử có lẽ đã mang lại lợi thế cho Đảng Dân chủ. Đảng Cấm rượu nhận được 270.879 phiếu bầu, tương đương 2,2% trên toàn quốc. Đó là tổng số phiếu bầu lớn nhất và tỷ lệ phiếu bầu cao nhất mà bất kỳ liên danh nào của Đảng Cấm rượu nhận được. Wyoming, được kết nạp 2 năm trước đó, trở thành tiểu bang đầu tiên cho phép phụ nữ bỏ phiếu trong một cuộc bầu cử tổng thống kể từ năm 1804. (Phụ nữ ở New Jersey có quyền bầu cử theo hiến pháp ban đầu của bang, nhưng bang đã tước quyền này vào năm 1807.) Wyoming cũng là 1 trong 6 bang (cùng với North Dakota, South Dakota, Montana, Washington và Idaho) tham gia cuộc bầu cử tổng thống đầu tiên trong lịch sử bang họ. Đây là lần có nhiều bang mới bỏ phiếu nhất kể từ cuộc bầu cử đầu tiên. Cuộc bầu cử chứng kiến nhiều bang chia phiếu đại cử tri của mình.
Bầu cử tổng thống Hoa Kỳ 1892
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19823088
Các đại cử tri từ bang Michigan được lựa chọn theo phương pháp khu vực bầu cử (người chiến thắng ở mỗi khu vực bầu cử sẽ có 1 phiếu đại cử tri bầu Tổng thống, người chiến thắng ở tổng thể bang giành được 2 phiếu đại cử tri). Điều này dẫn đến sự chia rẽ giữa các đại cử tri bầu cho Đảng Cộng hòa và Đảng Dân chủ: 9 cho Harrison và 5 cho Cleveland. Tại Oregon, các đại cử tri bầu Tổng thống được bầu trực tiếp và có 1 đại cử tri sau đó bầu Weaver lại được Đảng Dân chủ ủng hộ, dẫn đến sự chia rẽ giữa các đại cử tri bầu Đảng Cộng hòa và Dân túy: 3 cho Harrison và 1 cho Weaver. Tại California, các đại cử tri bầu Tổng thống được bầu trực tiếp kết hợp với cuộc chạy đua sít sao đã dẫn đến sự chia rẽ giữa các đại cử tri bầu Đảng Cộng hòa và Đảng Dân chủ: 8 cho Cleveland và 1 cho Harrison. Tại Ohio, các đại cử tri bầu Tổng thống được bầu trực tiếp kết hợp với cuộc chạy đua sít sao đã dẫn đến sự chia rẽ giữa các đại cử tri bầu Đảng Cộng hòa và Đảng Dân chủ: 22 cho Harrison và 1 cho Cleveland. Ở Bắc Dakota, 2 đại cử tri thuộc liên minh Dân chủ-Dân túy đã giành chiến thắng và 1 đại cử tri của Đảng Cộng hòa cũng thắng. Điều này đã tạo dẫn đến sự chia rẽ giữa họ cho 3 đảng: 1 cho Weaver, 1 cho Harrison và 1 cho Cleveland. Kết quả theo tiểu bang. Nguồn: Dữ liệu tù Walter Dean Burnham, "Presidential ballots, 1836–1892" (Johns Hopkins University Press, 1955) pp 247–57. Tiểu bang sít sao. Các bang có cách biệt chiến thắng dưới 1% (35 phiếu đại cử tri): Các bang có cách biệt chiến thắng giữa 1% và 5% (158 phiếu đại cử tri): Các bang có cách biệt chiến thắng giữa 5% và 10% (101 phiếu đại cử tri):
Giải vô địch bóng rổ thế giới 2023 (Bảng P)
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19823090
Bảng P là một trong bốn bảng đấu trong vòng phân hạng 17–32 của Giải vô địch bóng rổ thế giới 2023, diễn ra từ ngày 31 tháng 8 đến ngày 2 tháng 9 năm 2023, bao gồm 4 đội, 2 đội đứng cuối bảng G và 2 đội đứng đầu bảng H. Kết quả của giai đoạn vòng bảng cũng sẽ được tính vào bảng xếp hạng, các đội sẽ đối đầu với 2 đội của các bảng đấu khác. Tất cả các trận đấu của bảng diễn ra tại Nhà thi đấu Indonesia, Jakarta, Indonesia. Đội đầu bảng sẽ được phân vào các vị trí từ 17 đến 20, đội nhì bảng sẽ được phân vào các vị trí từ 21 đến 24, đội đứng thứ ba sẽ được phân vào các vị trí từ 25 đến 28, đội cuối bảng sẽ được phân vào các vị trí từ 29 đến 32. Các trận đấu. "Tất cả các trận đấu được diễn ra theo (UTC+7)."
Vũ Thị Ngọc Huấn
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19823091
Vũ Thị Ngọc Huấn (Ngọc Xuyến) là Chiêu nghi Đệ nhất cung tần, vợ chúa Trịnh Tạc (vị chúa Trịnh thứ 3), thời Lê trung hưng. Thân thế và gia đình. Vũ Thị Ngọc Huấn, tên húy là Ngọc Xuyến (hay Ngọc Liên), phật hiệu Huệ trưởng kiên cố Đại bồ tát, sinh ngày 8 tháng 3 Giáp Thìn, Hoằng Định thứ 5 (1604); mất ngày 8 tháng 6 năm Bính Dần (1686). Bà là người họ Phạm, nguyên quán xã Minh Hạo, huyện Từ Liêm, phủ Quốc Oai. Từ nhỏ đã mồ côi cả cha lẫn mẹ, đi làm con nuôi Thượng tướng quân, Tham đốc đồng tri, Quận công Vũ Phúc An (Tất Phù), quê xã My Thự, huyện Đường An, phủ Thượng Hồng. Trước đó, do cha mẹ mất sớm, khoảng 10 tuổi Bà đã phải theo người bán cỏ ở ven kinh thành để kiếm sống. Quận công Vũ Phúc An khi đó làm quan ở cục vàng bạc thấy vậy nhận Bà làm con nuôi. Khi 14 tuổi, Bà đã trở lên xinh đẹp, đoan trang, tư cách ôn nhuần, có đầy đủ tứ đức, được Trịnh Tạc (lúc đó còn làm Thế tử) đem lòng yêu mến, lấy làm vợ (năm 1619). Đến lúc Trịnh Tạc lên ngôi chúa (1657), bà trở thành cung phi, được phong làm Chiêu nghi, Đệ nhất cung tần. Bà và Trịnh Tạc có hai người con gái: (1). Trưởng công chúa Trịnh Thị Ngọc Án, được ví đẹp như một vầng trăng, một cành hoa trong vườn thượng uyển; (2). Thứ công chúa Trịnh Thị Ngọc Giang (Cang), là con cháu dòng dõi nhà vua, lấy chồng danh giá, là trụ cột của đất nước. Vũ Thị Ngọc Huấn và các con gái của Bà được đánh giá là xinh đẹp, giỏi giang và có tấm lòng từ bi, nhân hậu, thương người dân nghèo khổ, được người dân thời đó ghi nhớ công ơn, khắc bia, dựng tượng tôn thờ. Ban tặng ruộng, tiền cho dân quê. Thời Lê -Trịnh, làng Xuân Tảo thuộc vùng nghèo ít ruộng đất, chủ yếu là đầm lầy, hoang hóa, dân tình rất đói khổ (thời Lý - Trần nơi đây thường dùng làm nơi nhốt tù binh Chiêm Thành).
Vũ Thị Ngọc Huấn
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19823091
Khi về thăm quê, thấy cảnh người dân đói khổ, Bà và con gái Quận chúa Ngọc Giang đã bỏ tiền mua ruộng, ao tặng dân làng và cúng tiến cho các chùa (Bà mua 10 mẫu 2 sào, 8 thước ruộng tặng làng; con gái mua 6 mẫu 2 sào ruộng, ao cúng vào các chùa). Ngoài ra, Bà còn mua hơn 529 mẫu ruộng đất của nhà Chúa để hiến cho người dân làm ruộng cày (không thu tô); cải tạo đất hoang hóa trở thành mầu mỡ, giúp người dân thêm đất ruộng để sinh sống. Với vùng quê My Thử, Đường An, Hải Dương (quê của bố mẹ nuôi, quê ngoại), Bà cũng dùng tiền của mình mua ruộng, tặng ngân lượng, tiền cổ cho người dân sinh sống và dùng vào việc thờ tự. Trùng tu, xây dựng đền chùa. Khi Trịnh Tạc mất, bà trở về sinh sống tại Xuân Tảo, Từ Liêm, bỏ tiền ra tu sửa lại đền, chùa, mua ruộng cúng tiến vào chùa, tặng làng làm ruộng công chia cho trai đinh. Khi đã cuối đời, Bà dốc tâm sức, tiền của trùng tu Đền thờ Phù Đổng Thiên Vương (còn gọi là Đền Sóc Xuân Đỉnh), được xây dựng từ thế kỷ 12 (thời Lý) với quy mô khang trang. Đây là một ngôi Đền linh thiêng, có ý nghĩa tâm linh ở Thăng Long. Thời trước các vua Lý, Trần, Lê ... thường về tế lễ hàng năm đến cuối đời nhà hậu Lê do chiến tranh, loạn lạc mới thôi. Ngoài Đền Sóc, bà và con gái Ngọc Giang cũng đã cung tiến, công đức tôn tạo, xây dựng đền chùa. Tại Chùa Hương (làng Yến Vĩ, xã Hương Sơn, huyện Mỹ Đức) trong Bia chùa Thiên Trù còn ghi công đức của Bà về tôn tạo “Kim Dung bảo điện” của chùa (tháng 3 năm Chính Hòa thứ 7 (1686) (tại đây Bà đã công đức 6 quan tiền cổ; con gái Trịnh Thị Ngọc Giang và Nguyễn Đăng Lục cúng 20 quan tiền cổ). Tại My Thử, Đường An Bà đã tặng các làng xung quanh ngân lượng, ruộng tiền để tu sửa đền chùa, làm nơi thờ tự. Được ghi công lao, tôn thờ. Tại Quế phủ (Phủ Chúa). Sau khi bà mất, nhớ tới công ơn, dân làng Xuân Tảo và vùng ven kinh thành bên Hồ Tây đã lập Châu cung Quế phủ (còn gọi là Phủ Chúa, nay là Khu Lộc, phường Xuân Đỉnh) và dựng tượng thờ bà.
Vũ Thị Ngọc Huấn
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19823091
Pho tượng Chiêu nghi Vũ Thị Ngọc Xuyến (Ngọc Huấn) tại Quế phủ là một trong hai pho tượng thuộc loại điêu khắc chân dung quý hiếm ở Việt Nam (pho tượng thứ hai là Thiền sư Từ Đạo Hạnh ở chùa Láng). Pho tượng Chiêu Nghi Vũ Thị Ngọc Xuyến được đan bằng mây song bên trong, bên ngoài sơn mài, được tạo hình có tỷ lệ các kích thước như người thật. Tượng Bà ngồi trong thế ngồi thanh nhàn, đế vương, tay phải đặt trên gối, tay trái đặt trên đùi, thể hiện được những chuẩn mực về vẻ đẹp của phụ nữ Á Đông, kiêu sa, quý phái nhưng lại hiền từ, phúc hậu. Làng Xuân Tảo nổi tiếng về đan mây tre nên pho tượng là tác phẩm của chính nhưng người nghệ nhân trong làng. Ngày nay, hàng năm, dân làng Xuân Đỉnh và vùng ven đô bên Hồ Tây vẫn làm lễ những ngày húy kỵ của Bà, và gọi là bà Chúa Châu cung Quế phủ (Quế phủ được Ủy ban nhân dân Thành phố Hà Nội công nhận di tích lịch sử nghệ thuật năm 2007). Ngoài ra, Khu Lăng mộ của Bà hiện được tôn tạo, khang trang tại Xuân Đỉnh, Từ Liêm, Hà Nội. Tại Đền Sóc (Phù Đổng Thiên Vương). Hai bên Đền chính có hai ngôi đền phụ. Đền bên trái thờ quan Thái giám, có công phân chia lại đất cho Xuân Tảo và Quán La; Đền bên phải thờ bà Vũ Thị Ngọc Xuyến và con gái là Quận chúa Trịnh Thị Ngọc Giang đã có công đức tu sửa lại Đền Sóc. Đằng sau Đền còn một tấm bia đá lớn chạm rồng chầu mặt nguyệt, có tiêu đề “Báo đức bi ký” ghi công đức của mẹ con Bà trong việc tu sửa Đền và đối với dân làng Xuân Tảo. Bia dựng năm Chính Hòa thứ 7 (1686), do tiến sĩ họ Lê, tự là Sơn Khê, chức Bồi tụng Lại bộ thị lang, tước Lai sơn Nam soạn. Ngày nay, Đền Sóc đã được Bộ Văn hóa -Thông tin công nhận là di tích lịch sử văn hóa cấp nhà nước (ngày 15 tháng 11 năm 1991). Tại Khu Đền Bà Chúa Me (Hải Dương). Tại Hải Dương từ trước đến nay mới biết đến ba trường hợp được lập sinh từ, gồm Hưng đạo Đại vương Trần Quốc Tuấn; Thiếu úy, Thái bảo, Quận công Đinh Văn Tả ở thành phố Hải Dương và Chiêu nghi Vũ Thị Ngọc Huấn ở thôn Phục Lễ, xã Vĩnh Hồng, Bình Giang.
Vũ Thị Ngọc Huấn
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19823091
Trong nhà bia, có hai tấm bia: Một Bia được lập năm 1679, ghi lại công đức của Bà, do Tham tòng Công bộ Thượng thư, kiêm Đông các Đại học sĩ, tước Quận công Hồ Sỹ Dương phụng soạn; tấm bia thứ 2, nói về việc thờ cúng. Tấm bia này được lập năm Chính Hòa 17 (1696), do Tiến sỹ Lê Phủ, chức Tham tụng, Thượng thư Hình bộ Tri trung Thư giám, tước Lai sơn tử phụng soạn. Hiện nhà Bia sinh từ thuộc quần thể Khu tích Đền Bà Chúa Me, di tích lịch sử cấp tỉnh (theo Quyết định số 333/QĐ-UBND ngày 22 tháng 01 năm 2019 của UBND tỉnh Hải Dương). Tại đây, lăng mộ của Quận chúa Trịnh Thị Ngọc Án cũng được tôn tạo, xây dựng lại trong Khu Di tích.
Nguyễn Mạnh Liên
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19823109
Nguyễn Mạnh Liên (1930-2011) là một Giáo sư, Tiến sĩ khoa học thuộc ngành y quân đội. Ông được tặng danh hiệu Nhà giáo Nhân dân. Tiểu sử. Nguyễn Mạnh Liên sinh năm 1930 tại xã Tiên Điền, huyện Nghi Xuân,tỉnh Hà Tĩnh.
The Roswell Incident
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19823124
The Roswell Incident là một cuốn sách phi hư cấu năm 1980 của Charles Berlitz và William Moore. Cuốn sách đã giúp phổ biến câu chuyện về những mảnh vỡ bất thường được các nhân viên của Sân bay Lục quân Roswell thu hồi vào năm 1947. Bối cảnh. Sự kiện năm 1947. Sự kiện Roswell diễn ra trong bối cảnh cơn sốt đĩa bay năm 1947, bùng phát khi giới truyền thông đưa tin rộng rãi về vụ chứng kiến đĩa bay của phi công Kenneth Arnold. Giữa hàng trăm báo cáo trên toàn quốc, vào ngày 8 tháng 7 năm 1947, thông cáo báo chí của Sân bay Lục quân Roswell được phát đi qua đường dây điện báo. Quân đội nhanh chóng rút lại tuyên bố, nói rằng vật thể bị rơi là một quả bóng thám không thông thường mà thôi. Xem xét lại Roswell. Câu chuyện về Roswell đã thu hút được sự chú ý đáng kể vào năm 1978 khi viên trung tá về hưu Jesse Marcel, trong một cuộc phỏng vấn với nhà nghiên cứu UFO Stanton Friedman, cho biết ông tin rằng mảnh vỡ mà ông thu được có nguồn gốc ngoài Trái Đất. Tác giả. Năm 1974, Berlitz là tác giả của cuốn "The Bermuda Triangle", ấn phẩm bán chạy nhất phổ biến niềm tin Tam giác quỷ Bermuda là một khu vực đại dương dễ bị mất tích của tàu thuyền và máy bay, có lẽ gắn liền với 'lục địa Atlantis đã mất'. Cuốn sách này đã bán được gần 20 triệu bản bằng 30 ngôn ngữ. Năm 1979, Berlitz hợp tác với nhà nghiên cứu UFO William L. Moore xuất bản cuốn "The Philadelphia Experiment: Project Invisibility," phổ biến câu chuyện về một thí nghiệm tàng hình của Hải quân. Cuốn sách mở rộng câu chuyện về những sự kiện kỳ lạ, lý thuyết trường thống nhất thất lạc của Albert Einstein cùng sự che đậy của chính phủ. Nội dung. Cuốn sách lập luận rằng một phi thuyền ngoài Trái Đất đang bay qua sa mạc New Mexico để quan sát hoạt động vũ khí hạt nhân thì bị sét đánh giết chết phi hành đoàn người ngoài hành tinh và sau khi phát hiện ra vụ tai nạn này, chính phủ Mỹ đã che đậy sự việc. "The Roswell Incident" nêu bật những tài liệu kể về các mảnh vỡ được Marcel mô tả là "không có gì được tạo ra trên Trái Đất này". Những lời tường thuật bổ sung của Bill Brazel, con trai của chủ trang trại Mac Brazel, người hàng xóm Floyd Proctor và Walt Whitman Jr., con trai của phóng viên W. E. Whitman đã tới phỏng vấn Mac Brazel, cho rằng vật liệu mà Marcel thu hồi được có sức mạnh siêu phàm không liên quan đến quả bóng thám không.
The Roswell Incident
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19823124
Nhà nhân chủng học Charles Zeigler mô tả cuốn sách năm 1980 này là "phiên bản số 1" của huyền thoại Roswell. Câu chuyện của Berlitz và Moore chiếm ưu thế cho đến cuối những năm 1980 khi các tác giả khác, bị thu hút bởi tiềm năng thương mại của việc viết về Roswell, bắt đầu tạo ra những tài liệu cạnh tranh. Cuốn sách đưa ra lập luận rằng mảnh vỡ được Marcel thu hồi tại trang trại Foster, có thể nhìn thấy trong các bức ảnh cho thấy Marcel đang tạo dáng với mảnh vỡ, được thay thế bằng mảnh vỡ từ thiết bị thời tiết như một phần của vụ che đậy. Cuốn sách cũng tuyên bố rằng các mảnh vỡ được thu hồi từ trang trại đã không được giới báo chí kiểm tra chặt chẽ. Những nỗ lực của quân đội được mô tả là nhằm làm mất uy tín và "chống đối hội chứng cuồng loạn ngày càng gia tăng đối với đĩa bay". Các tác giả tuyên bố đã phỏng vấn hơn 90 nhân chứng mặc dù lời khai của duy nhất 25 người là có xuất hiện trong cuốn sách này. Chỉ có bảy người trong số này xác nhận đã nhìn thấy các mảnh vỡ. Trong số này, có năm người khẳng định đã cầm thử. Hai tài liệu kể về việc đe dọa nhân chứng được đưa vào trong cuốn sách, bao gồm cả vụ tống giam Mac Brazel. Phiên bản thần thoại này bắt đầu nâng tầm câu chuyện của Marcel lên trên câu chuyện của Cavitt, người đã thu thập tài liệu từ địa điểm này cùng với Brazel và Marcel. Mô tả thông thường của Cavitt về mảnh vỡ mâu thuẫn với Marcel và có khả năng bị bỏ qua vì không ủng hộ niềm tin của cộng đồng UFO. Các tác giả sau này đều trích dẫn có chọn lọc lời khẳng định của Cavitt rằng mảnh vỡ này không phải là tên lửa của Đức hay bom khinh khí cầu của Nhật Bản. Giới nghiên cứu độc lập tìm thấy các kiểu thêm thắt trong lời kể của Jesse Marcel, bao gồm cả những tuyên bố sai lệch có thể chứng minh được về sự nghiệp quân sự và trình độ học vấn của ông ấy. Thi thể sinh vật lạ. "The Roswell Incident" (1980) là cuốn sách đầu tiên giới thiệu những câu chuyện đã qua sử dụng gây tranh cãi của kỹ sư dân sự Grady "Barney" Barnett và một nhóm sinh viên khảo cổ học từ một trường đại học không xác định gặp phải đống đổ nát và "thi thể người ngoài hành tinh" khi ở trên Đồng bằng San Agustin trước khi bị Quân đội áp giải đi mất.
The Roswell Incident
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19823124
Những câu chuyện cũ rích của Barnett, cách 150 dặm về phía tây của Corona, được giới nghiên cứu UFO mô tả là "một khía cạnh của lời tường thuật dường như mâu thuẫn với câu chuyện cơ bản về việc thu hồi những mảnh vỡ rất bất thường từ một trang trại nuôi cừu bên ngoài Corona, New Mexico vào tháng 7 năm 1947". Nhiều câu chuyện được cho là tường thuật trực tiếp về biến cố Roswell thực sự chứa thông tin từ sự kiện UFO Aztec, New Mexico, một vụ rơi đĩa bay giả mạo đã gây được tiếng vang trên toàn quốc sau khi được nhà báo Frank Scully quảng bá trong các bài báo của ông và cuốn sách năm 1950 mang tên "Behind the Flying Saucers". Đón nhận. Donovan đã viết rằng các nhà phê bình đã coi "The Roswell Incident" là "một bộ sưu tập tin đồn hoang đường" cung cấp "những lời tường thuật thứ hai và thứ ba mà Berlitz và Moore sau đó sử dụng để suy đoán hoang đường và đưa ra nhiều kết luận không chính đáng", và điều đó khi giới phê bình và phe hoài nghi mô tả tài liệu Majestic 12 là lừa đảo thì "những ngón tay buộc tội đang chỉ vào Moore". Cuốn sách "không tạo ra tác động thương mại mà các tác giả của nó hy vọng". Hậu quả. Tại một hội nghị MUFON năm 1989, Moore tuyên bố rằng ông đã tham gia vào các hoạt động "thông tin sai lệch" chống lại Paul Bennewitz thay mặt cho Văn phòng Điều tra Đặc biệt Không quân. Quan điểm hiện đại. Năm 1993, để đáp lại cuộc điều tra của nghị sĩ Mỹ Steven Schiff bang New Mexico, Văn phòng Kế toán Tổng hợp đã mở một cuộc điều tra và chỉ đạo Văn phòng Bộ trưởng Không quân Hoa Kỳ tiến hành một cuộc điều tra nội bộ. Bản báo cáo của Không quân năm 1994 kết luận rằng vật liệu được thu hồi vào năm 1947 có khả năng là mảnh vỡ từ Dự án Mogul, một chương trình giám sát quân sự sử dụng khinh khí cầu tầm cao (và một phần được xếp loại mật của dự án Đại học New York chưa được giới nghiên cứu khí quyển phân loại)
Nobody Told Me
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19823125
"Nobody Told Me" là một ca khúc của John Lennon. Mặt B có "O' Sanity" của Yoko Ono; cả hai đều nằm trong album "Milk and Honey". Video quảng cáo cho đĩa đơn được tạo thành từ các đoạn phim video khác của Lennon, cũng như hầu hết các video do Lennon để lại. Sáng tác. Lời bài hát đề cập đến thần tượng màu vàng trong bài thơ "The Green Eye of the Yellow God" của J. Milton Hayes. Khổ thơ đầu tiên của bài thơ viết: "Có một thần tượng màu vàng một mắt ở phía bắc Kathmandu". Một dòng khác trong bài hát là "Có UFO bay qua New York và tôi không quá đỗi ngạc nhiên". Trong phần ghi chú lót cho album "Walls and Bridges" năm 1974 của mình, Lennon viết: "Ngày 23 tháng 8 năm 1974 lúc 9 giờ, tôi nhìn thấy U.F.O. – J.L.". May Pang, bạn gái của John vào thời điểm đó, đã mô tả sự kiện này trong cuốn sách của bà mang tên "Loving John", khi cả hai người bọn họ chợt nhìn thấy một "vật thể hình chiếc đĩa được luồng ánh sáng trắng nhấp nháy bao bọc đang lướt đi trên bầu trời". Những dòng "Không ai nói với tôi rằng sẽ có những ngày như thế này / Thực sự là những ngày kỳ lạ / Kỳ lạ nhất, mẹ ơi" trái ngược với câu ngạn ngữ cổ "Mẹ tôi nói với tôi rằng sẽ có những ngày như thế này" (như trong bài hát "Mama Said" của The Shirelles). Yoko Ono từng gọi khúc nhạc này là "một bài hát vui nhộn." Bà nói với Uncut vào năm 1998: "Tôi nghĩ rằng đặc biệt là vào khoảng thời gian đó, anh ấy lại cảm thấy cả thế giới đã mất đi phương hướng riêng của mình. Tôi thực sự nghĩ rằng điều đó chẳng phải do nhầm lẫn mà là bắt đầu học hỏi được rằng cuộc sống luôn diễn ra một cách đầy vẻ bí ẩn". Thu âm. Bài hát này được thu âm nhưng không hoàn thành ngay trước lúc ông qua đời vào năm 1980, mãi về sau mới được người vợ góa của Lennon là Yoko Ono hoàn tất vào năm 1983 và được phát hành dưới dạng đĩa đơn đầu tiên trong album "Milk and Honey" của Lennon và Ono vào năm 1984. Bài hát sau đó được phát hành ở nước Anh vào năm 1990 với ca khúc "I'm Stepping Out" trên mặt B. Bài hát ban đầu được sáng tác dành cho Ringo Starr để đưa vào album năm 1981 của ông mang tên "Stop and Smell the Roses", nhưng do Lennon qua đời nên Starr quyết định không thu âm ca khúc này nữa.
Nobody Told Me
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19823125
Một video quảng cáo bài "Nobody Told Me" được gộp vào năm 2003 dành cho DVD "," có sự góp mặt của Lennon và Ono trong các thước phim lưu trữ từ đầu những năm 1970. Phần lớn nội dung của video đã được chỉnh sửa từ các cảnh quay mới được chuyển và các đoạn trích từ bộ phim năm 1972 của Lennon và Ono có tựa đề "Imagine". Cũng xuất hiện trong video âm nhạc này bao gồm Phil Spector, George Harrison, Dick Cavett, Fred Astaire, Andy Warhol và Miles Davis. Đón nhận. "Cash Box" nói rằng "một sự giao thoa du dương giữa 'Just Like Starting Over' và 'Instant Karma', ca khúc này bắt đầu bằng một đoạn 'một-hai-ba-bốn' nồng nhiệt và gợi mở nguồn cảm hứng, tình cảm và đáng nhớ đối với thế giới, nhân loại, và ý thức của chính Lennon". Thành tích. "Nobody Told Me" là đĩa đơn mới cuối cùng của Lennon lọt vào top 10 nước Anh, đạt vị trí thứ 6 (mặc dù bản phát hành lại của "Imagine" đã đạt vị trí thứ 3 vào tháng 12 năm 1999). Đĩa đơn này cũng là bản hit cuối cùng lọt vào top 10 tại Mỹ của Lennon, đạt vị trí thứ 5 trên bảng xếp hạng "Billboard" Hot 100 và vị trí thứ 6 trên tạp chí "Cashbox" Top 100, và là đĩa đơn thứ ba của ông lọt vào top 10 tại Mỹ sau khi qua đời.
Sam-Ang Sam
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19823131
Sam-Ang Sam (, ) là nhà nghiên cứu âm nhạc dân tộc học người Mỹ gốc Campuchia và nhận được Học bổng MacArthur năm 1994 và Quỹ Tài trợ Nghệ thuật Quốc gia (là một phần của Đoàn Ca múa Apsara) vào năm 1998. Sam-Ang Sam và vợ là Chan Moly Sam đã dành "hơn hai thập kỷ" (tính đến năm 1993) để "biểu diễn, giảng dạy, nghiên cứu và ghi lại" âm nhạc và các điệu múa của quê hương họ. Từng học ở Campuchia rồi sang sinh sống tại Philippines khi Khmer Đỏ lên nắm quyền vào năm 1975 và do vậy họ may mắn thoát khỏi nạn diệt chủng đã giết chết khoảng 90% nhạc sĩ của đất nước này. Ông và vợ chuyển đến Mỹ và Sam-Ang lấy bằng tiến sĩ về âm nhạc dân tộc học năm 1998 tại Đại học Wesleyan. Ông và vợ đã biểu diễn ở nhiều địa điểm khác nhau ở Mỹ từ năm 1979 đến năm 2005 với một đoàn múa gồm các vũ công Campuchia. Đoàn biểu diễn của riêng họ được gọi là Đoàn Ca múa Apsara. Với tư cách là người sáng lập ra Đoàn Ca múa Sam-Ang Sam, ông đã phát hành một số album để đem bán tại các thị trường chính thống của Mỹ nhằm nỗ lực khôi phục âm nhạc Khmer cổ điển và kích thích sự quan tâm đến các loại hình nghệ thuật biểu diễn khác nhau của Campuchia.
Men Sam An
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19823132
Men Sam An (, UNGEGN: ; sinh ngày 15 tháng 8 năm 1953) là chính khách Campuchia. Bà thuộc Đảng Nhân dân Campuchia và được bầu làm Đại biểu Quốc hội tỉnh Svay Rieng trong cuộc bầu cử năm 2003. Tính đến năm 2009, bà giữ chức Phó Thủ tướng thường trực Campuchia. Bà là nữ phó thủ tướng đầu tiên và tướng bốn sao. Bà nhập ngũ năm 1970 trong thời kỳ Cộng hòa Khmer do Mỹ hậu thuẫn, khởi đầu binh nghiệp trong vai trò quân y.
Lee Martin (cầu thủ bóng đá, sinh 1987)
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19823179
Lee Robert Martin (sinh ngày 9 tháng 2 năm 1987) là một cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp người Anh thi đấu ở vị trí tiền vệ cho câu lạc bộ Ramsgate.
Ritchie Jones
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19823180
Richard Glynn "Ritchie" Jones (sinh ngày 26 tháng 9 năm 1986) là một cựu cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp người Anh từng thi đấu ở vị trí tiền vệ.
Adam Eckersley
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19823182
Adam James Eckersley (sinh ngày 7 tháng 9 năm 1985) là một cựu cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp người Anh thi đấu chủ yếu ở vị trí hậu vệ. Danh hiệu. AC Horsens AGF Aarhus Hearts St Mirren
David Jones (cầu thủ bóng đá, sinh 1984)
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19823183
David Frank Llwyd Jones (sinh ngày 4 tháng 11 năm 1984) là một là cựu cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp người Anh. Ông hiện là huấn luyện viên của câu lạc bộ xứ Wales Wrexham. Danh hiệu. Wolverhampton Wanderers Cá nhân
Hồ Châu (định hướng)
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19823184
Hồ Châu có thể là một trong số các địa danh sau đây:
Sylvan Ebanks-Blake
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19823187
Sylvan Augustus Ebanks-Blake (sinh ngày 29 tháng 3 năm 1986) là một cựu cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp người Anh từng thi đấu ở vị trí tiền đạo. Danh hiệu. Wolverhampton Wanderers Cá nhân
Nam Cảng (định hướng)
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19823188
Nam Cảng có thể là một trong số các địa danh sau đây:
Động đất Hokkaidō 2004
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19823194
là trận động đất xảy ra vào lúc 14:56 (JST), ngày 14 tháng 12 năm 2004. Trận động đất có cường độ 6.1 richter, tâm chấn độ sâu khoảng 9 km. Không có cảnh báo sóng thần cho trận động đất này. Hậu quả trận động đất đã làm 8 người bị thương.
Ngã (định hướng)
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19823202
Ngã có thể là:
Sergey Yuryevich Kuzovlev
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19823211
Sergey Yuryevich Kuzovlev (tiếng Nga: Сергей Юрьевич Кузовлев, sinh ngày 7 tháng 1 năm 1967) là một tướng lĩnh Lực lượng Vũ trang Liên bang Nga, quân hàm Thượng tướng, chức vụ Tư lệnh Quân khu Nam. Ông sinh ra, lớn lên và đi học phổ thông tại Michurinsk ở miền Trung nước Nga. Ông được đào tạo quân sự từ trung đến cao cấp tại Trường Cao đẳng Chỉ huy Nhảy dù Ryazan, Học viện Quân sự Liên hợp Lực lượng Vũ trang Liên bang Nga, Học viện Quân sự Bộ Tổng Tham mưu Lực lượng Vũ trang Liên bang Nga. Ông từng chiến đấu trong Chiến tranh Chechnya lần thứ nhất và thứ hai ở vị trí trung đoàn trưởng; nguyên là Tư lệnh Lực lượng Nga tại Syria từ tháng 11/2020 đến tháng 2/2021. Ngày 13/12/2022, ông làm Tư lệnh Quân khu Tây và cũng là tư lệnh cánh quân Zapad của Nga tham chiến ở Đông Bắc Ukraina. Từ ngày 23/1/2023, ông làm Tư lệnh Quân khu Nam và cũng là tư lệnh cánh quân Yug của Nga tham chiến ở Donetsk.
Tonoshō, Kagawa
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19823216
là thị trấn nằm ở quận , tỉnh Kagawa. Tính đến ngày 1 tháng 7 năm 2023, dân số ước tính thành phố là 12.128 người và mật độ dân số thành phố là 160 người/km². Tổng diện tích thị trấn là 74,38 km².
Benjamin Tetteh
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19823220
Benjamin Tetteh (sinh ngày 10 tháng 7 năm 1997) là một cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp người Ghana hiện tại đang thi đấu ở vị trí tiền đạo, tiền vệ tấn công hoặc tiền đạo cánh trái cho câu lạc bộ Metz tại Ligue 1 và Đội tuyển bóng đá quốc gia Ghana. Sự nghiệp thi đấu. Standard Liège. Tetteh gia nhập câu lạc bộ Standard Liège vào năm 2015 từ Dreams FC, bằng bản hợp đồng kéo dài 3 năm. Vào ngày 17 tháng 10 năm 2015, anh ra mắt Giải bóng đá vô địch quốc gia Bỉ cho Standard Liège trong trận gặp K.V.C. Westerlo. Sparta Praha. Tháng 7 năm 2018, Tetteh chuyển tới câu lạc bộ Sparta Praha tại Giải bóng đá vô địch quốc gia Séc. Yeni Malatyaspor. Tháng 7 năm 2021, anh tiếp tục chuyển tới câu lạc bộ Yeni Malatyaspor. Hull City. Vào tháng 7 năm 2022, Tetteh ký hợp đồng với câu lạc bộ Hull City tại EFL Championship. Anh ra mắt đội bóng vào ngày 30 tháng 7 năm 2022, khi vào sân thay cho Óscar Estupiñán ở phút thứ 64 trong chiến thắng 2–1 trên sân nhà trước Bristol City. Anh đã mang về cho đội nhà một quả phạt đền để cân bằng tỷ số, nhưng bị chỉ trích sau trận đấu vì pha va chạm tối thiểu khiến anh bị ngã. Anh ghi bàn thắng đầu tiên ở giải đấu quốc nội cho đội bóng vào ngày 3 tháng 3 năm 2023, trong chiến thắng 2–0 trên sân nhà trước West Brom. Metz. Vào ngày 10 tháng 8 năm 2023, Tetteh ký hợp đồng với tân binh của Ligue 1, Metz với mức phí chuyển nhượng không được tiết lộ. Sự nghiệp quốc tế. Tetteh ra mắt quốc tế cho Đội tuyển bóng đá quốc gia Ghana vào ngày 9 tháng 10 năm 2021 trong trận đấu thuộc khuôn khổ Vòng loại giải vô địch bóng đá thế giới 2022 gặp Zimbabwe. Vào ngày 16 tháng 1 năm 2022, Tetteh nhận thẻ đỏ và bị đuổi khỏi sân ở phút thứ 94 trong trận hòa 1–1 tại vòng bảng Cúp bóng đá châu Phi 2021 trước Gabon sau khi đấm một cầu thủ đối phương trong một cuộc ẩu đả. Tetteh sau đó đã bị Liên đoàn bóng đá châu Phi treo giò 3 trận. Danh hiệu. Standard Liège Sparta Prague
Junonia lemonias
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19823237
Junonia lemonias, bướm hoa nâu là một loài bướm giáp phổ biến được tìm thấy ở Campuchia và Nam Á. Loài này được tìm thấy trong các khu vườn, vùng đất bỏ hoang và các khu rừng thưa. Mô tả. Loài này có màu nâu với nhiều đốm mắt cũng như các đốm với các vân màu đen và vàng chanh ở mặt trên của cánh. Mặt dưới có màu nâu xỉn, với các vân lượn sóng và các đốm có màu nâu và đen khác nhau. Ngoài ra còn có một đốm mắt ở đáy cánh trước. Các dạng mùa mưa và mùa khô khác nhau đáng kể về màu sắc và hình dạng. Ở dạng mùa mưa, các hoa văn rất rõ ràng và sặc sỡ và hình dạng cánh tròn hơn một chút. Ở dạng mùa khô, các hoa văn mờ và nhạt, đặc biệt là ở mặt dưới và mép cánh có nhiều góc cạnh và lởm chởm hơn. Điều này giúp bướm ngụy trang trong lớp lá khô. Bướm hoa nâu là một loài bướm rất năng động và có thể được nhìn thấy đang phơi nắng với đôi cánh mở rộng hướng về phía mặt trời. Loài này nằm rất thấp so với mặt đất và có thể tiếp cận dễ dàng. Khi kiếm ăn, "J. lemonias" sẽ tìm kiếm thức ăn với một đôi cánh mở một nửa. Loài này bay khá khỏe và bay gần mặt đất với nhịp đập cánh nhanh và thường quay lại vị trí cũ. Vòng đời. Trứng. Trứng được đẻ đơn lẻ ở mặt dưới của lá. Trứng có màu xanh lục, hình trụ với các đường vân dọc. Ấu trùng. Sâu bướm có hình trụ, dày đều và được bao phủ bởi các hàng gai phân nhánh ở đầu. Ấu trùng có màu đen xỉn với ánh xanh nhạt và có sọc lưng màu đậm hơn. Có một vòng màu cam rõ ràng phía sau đầu. Ấu trùng nằm ở mặt dưới lá, nếu bị quấy rầy sẽ cuộn lên và rơi xuống đất. Nhộng. Ấu trùng thường hóa nhộng trong tán lá rậm rạp sát mặt đất. Nhộng nhỏ gọn, có các mấu hình nón nhỏ trên bề mặt gồ ghề. Nhộng được ngụy trang rất tốt với nhiều mảng màu nâu khác nhau với những vệt và đường mảnh. Cây chủ. Sâu bướm ăn các loài thực vật thuộc họ Ô rô, Dền, Cẩm quỳ, Thiến thảo, Đoạn và Cỏ roi ngựa.
Junonia lemonias
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19823237
Các loài được ghi nhận bao gồm "Alternanthera sessilis", "Barleria cristata", "Barleria prionitis", "Blechum pyramidatum", "Cannabis sativa", "Corchorus capsularis", "Dyschoriste repens", "Eranthemum pulchellum", "Hemigraphis schomburgkii", "Hygrophila auriculata", "Hygrophila costata", "Hygrophila lancea", "Lepidagathis formosensis", "Lepidagathis curva", "Nelsonia canescens", "Ophiorrhiza japonica", "Phyla nodiflora", "Ruellia tuberosa", "Sida rhombifolia" và "Strobilanthes formosanus".
Động đất Nemuro 1973
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19823245
là trận động đất xảy ra vào lúc 12:55 (theo giờ địa phương). Trận động đất có cường độ 7.4 richter, tâm chấn độ sâu khoảng 48 km. Sóng thần cao 2,8 m đánh ập vào cảng Hanasaki, thành phố Nemuro. Hậu quả trận động đất đã làm 26 người bị thương.
RTNC
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19823248
RTNC (tiếng Pháp: "Radio-Télévision nationale congolaise") là đài truyền hình công cộng quốc gia thuộc sở hữu của chính phủ Cộng hòa Dân chủ Congo. Thành lập vào ngày 17 tháng 5 năm 1997. RTNC phát sóng ba ngôn ngữ chính là tiếng Anh, tiếng Pháp và tiếng Lingala.
Moenadi
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19823250
Moenadi (EYD: Munadi; 26 tháng 12 năm 1923 – 12 tháng 1 năm 2013) là một sĩ quan quân đội và chính trị gia người Indonesia, ông giữ chức Thống đốc Trung Java từ năm 1966 đến năm 1974. Trước đây ông từng phục vụ trong quân đội và là thuộc cấp của Suharto. Đầu đời. Moenadi sinh ngày 26 tháng 12 năm 1923 tại thị trấn Tuban, ngày nay là tỉnh Đông Java. Ông được học tại trường thuộc địa của Hà Lan, trong thời kỳ Đông Ấn Hà Lan thuộc Nhật, ông gia nhập tổ chức dân quân do Nhật Bản hậu thuẫn. Sự nghiệp. Ông tham chiến bên phe Cộng hòa trong cuộc Cách mạng Dân tộc Indonesia, đến năm 1948, ông được bổ nhiệm giữ chức chỉ huy lãnh thổ khắp huyện Pati với quân hàm thiếu tá, thuộc sư đoàn 2 của Gatot Subroto. Khi Indonesia độc lập, Moenadi tiếp tục phục vụ trong lục quân, trở thành sĩ quan tham mưu của Quân khu Diponegoro. Khi Suharto trở thành tư lệnh của Diponegoro vào thập niên 1950, Moenadi là thuộc cấp của Suharto với vai trò tư lệnh Quân khu Semarang. Moenadi tổ chức chợ đêm ở Semarang để tài trợ cho đơn vị, trong khi cảnh sát quân sự địa phương của đơn vị được cho là bao che cho hoạt động cờ bạc bất hợp pháp. Moenadi và Suharto đều bị cách chức tại Diponegoro vào năm 1959. Năm 1960, Suharto giữ chức tư lệnh Tổng cục Lực lượng Dự trữ Lục quân, Moenadi (thời điểm này là trung tá) hỗ trợ Suharto thành lập một quân đoàn mới như một đơn vị dự trữ cơ động. Đơn vị thành lập năm 1961, ngày nay là Đội quân Dự trữ Chiến lược Lục quân và Moenadi phục vụ với tư cách là sĩ quan cấp cao. Năm 1966, sau Phong trào 30 tháng 9, ông được bổ nhiệm quyền thống đốc Trung Java vào năm 1966. Bộ trưởng Bộ Nội vụ Basuki Rahmat quen biết Moenadi từ năm 1946, ông được cho là đã đề nghị Moenadi đảm nhận chức vị này trong một chuyến bay từ Jakarta đến Semarang. Ông nhậm chức thống đốc vào ngày 29 tháng 12 năm 1969, sau một cuộc bỏ phiếu nhất trí của cơ quan lập pháp tỉnh để bầu ông vào ngày 29 tháng 9 mà không có ứng cử viên nào khác thích hợp. Nhiệm kỳ của ông kết thúc vào tháng 12 năm 1974 và được kế nhiệm bởi Soepardjo Rustam. Ông mang quân hàm thiếu tướng trước khi giải ngũ.
Moenadi
https://vi.wikipedia.org/wiki?curid=19823250
Sau nhiệm kỳ thống đốc ông làm giám đốc tại một nhà máy sản xuất gia vị. Qua đời. Moenadi qua đời vào ngày 12 tháng 1 năm 2013 tại Surakarta. Ông được an táng hai ngày sau tại Nghĩa trang Anh hùng Kusuma Bhakti. Một số con đường ở tỉnh Trung Java được đặt theo tên ông. Gia đình. Người vợ đầu tiên của Moenadi tên Istriati Moenadi là đại biểu của Hội nghị Hiệp thương Nhân dân, cả hai có ba người con trước khi Istriati qua đời năm 1974. Năm 1981, ông tái hôn với Tan Li Chuk 27 tuổi, cô cải đạo theo Hồi giáo và đổi tên thành Yuyuk Fatimah. Fatimah và Moenadi có hai người con gái.