vi
stringlengths
846
10.5k
en
stringlengths
799
10.5k
Con người ta được sinh ra, được sống trên đời đã là một hạnh phúc lớn lao, nhưng có lẽ được sống trong lòng của những người khác còn là hạnh phúc lớn hơn nữa. Điều em muốn nói tới ở đây chính là cảm giác yêu thương và được thương. Có lẽ yêu thương chính là hạnh phúc lớn nhất của con người! Tình yêu thương là mọi thứ tình cảm tốt đẹp mà con người ta dành cho nhau, có tình cảm gia đình, tình cảm bè bạn,… thậm chí là đối với những người không hề quen biết. Nó có thể là thứ tình cảm được vun đắp, xây dựng trong một thời gian dài, nhưng cũng có thể chỉ là một niềm thương cảm chợt trào dâng khi ta gặp một hoàn cảnh nào đó. Nhưng dù với bất cứ biểu hiện nào thì tình yêu thương cũng luôn mang lại những điều kì diệu riêng cho cả người cho đi và nhận về nó. Cái hạnh phúc mà tình yêu thương đem lại cho cuộc sống là dành cho cả hai phía. Người cho đi yêu thương được nhận một cảm giác ngọt ngào, êm dịu và bình yên. Và hầu như là họ cũng sẽ nhận lại được tình từ người mình vừa trao tặng. Người được nhận yêu thương thì có thể nhận được nhiều. Đối với một đứa trẻ thì đó có thê là nguồn nuôi dưỡng tâm hồn, suối nguồn tươi mát ươm mầm cho một trái tìm nhạy cảm. Cũng có thể là sức mạnh cảm hóa, bên bờ quay lại đối với một bước chân lầm lỡ. Tình yêu thương là những rung động giữa con người với con người, là lực hấp dẫn kéo con người ta xích lại gần nhau, tạo thành khối thống nhất. Nếu cuộc sống không có yêu thương thì mối liên kết sẽ vô cùng lỏng lẻo, có thể đứt gãy bất kì lúc nào. Và sẽ thật là một thảm họa nếu như thế giới ở trong tình trạng ấy. Rất có thể sẽ là chiến tranh, là chết chóc, bởi một khi yêu thương không tồn tại thì lòng nhân đạo có thể bắt nguồn được từ đâu nữa? hạnh phúc sẽ không thể tồn tại được nữa! Yêu thương đem lại hạnh phúc cho nhân loại! Vì vậy hãy dành tình thương của mình cho mọi người thật nhiều. Có thể chúng ta sẽ nhận lại được tình thương từ họ, hoặc có thể không, nhưng điều đó không quan trọng, vì chỉ cần yêu thương tồn tại trong ta thì ta đã có được hạnh phúc. Bởi yêu thương chính là hạnh phúc của con người! Với tuổi trẻ hiện nay trong môi trường toàn cầu hóa giao tiếp con người càng rộng thì lòng yêu thương cần được mở rộng ra hơn, đó là động lực để chúng ta hợp tác cùng nhau nâng cao hiểu biết, tích cực cải thiện cuộc sống con người, chỉ có yêu thương mới xoa dịu những ngăn cách giàu nghèo, những nghi kỵ. Tạo ra thế giới hòa bình, hạnh phúc, văn minh và giàu mạnh.
Being born and living in this world is a great happiness, but perhaps living in the hearts of others is an even greater happiness. What I want to talk about here is the feeling of loving and being loved. Perhaps love is the greatest happiness of humans! Love is all the good feelings that people have for each other, including family love, friendship love,... even for people they don't know. It can be a feeling that has been cultivated and built over a long period of time, but it can also just be a feeling of sympathy that suddenly overflows when we encounter a certain situation. But regardless of its manifestation, love always brings its own miracles to both the giver and the receiver. The happiness that love brings to life is for both sides. The person who gives love receives a feeling of sweetness, calmness and peace. And most likely they will also receive love back from the person they just gave it to. The person who receives love can receive a lot. For a child, it can be a source of spiritual nourishment, a fresh source that nurtures a sensitive heart. It can also be the power of feeling, on the verge of turning back from a wrong step. Love is the vibrations between people, the gravitational force that pulls people closer together, forming a unity. If life is without love, the connection will be extremely loose and can break at any time. And it would be a disaster if the world were in that state. It will most likely be war and death, because when love does not exist, where can humanity come from? Happiness will no longer exist! Love brings happiness to humanity! So give your love to everyone a lot. Maybe we will receive love from them in return, or maybe we won't, but that doesn't matter, because as long as love exists within us, we will be happy. Because love is human happiness! With today's youth in a globalized environment, the more human communication becomes, the more love needs to be expanded, which is the motivation for us to cooperate together to improve understanding and actively improve life. Humans, only love can ease the gap between rich and poor and suspicions. Create a world of peace, happiness, civilization and prosperity.
Trong xã hội ngày nay,đức tính trung thực là rất cần thiết cho mọi người đức tính trung thực là một trong những đức tính đáng quý mà mọi người cần phải có, nhất là giới học sinh chúng ta, rất cần đức tính này để hoàn thiện chính mình, trở thành người công dân tốt. Vậy ta nên định nghĩa về đức tính trung thực như thế nào ? Xin trả lời ngay Đức tính trung thực là hết lòng với mọi người, là thật thà, là ngay thẳng. Người có đức tính trung thực là người luôn nói đúng sự thật, không làm sai lệch sự thật, ngay thẳng, thật thà, là người luôn được mọi người tin tưởng. Trong cuộc sống ngày nay, đức tính trung thực được biểu hiện trong các kì thi của giới học sinh như không có hiện tượng quay cóp, chép bài hoặc xem bài của bạn… Và đức tính này cũng được biểu hiện trong xã hội như có những người ngay thẳng, không nói sai sự thật, không tham lam của người khác. Trong kinh doanh, nếu là người ngay thẳng, họ sẽ không sản xuâ't nhũng loại H ang kém chất lượng, kinh doanh những mặt hàng bất hợp pháp, làm nguy hại đến người tiêu dùng… những người nào mang trong người hoặc đang rèn luyện đức tính trung thực thì những người đó sẽ dần hoàn thiện nhân cách của họ sẽ được mọi người mến yêu và tôn trọng. Nếu rèn luyện đức tính trung thực, chúng ta sẽ thành đạt trong cuộc sống, chúng ta sẽ có vốn tri thức để làm giàu một cách chân chính, và nêu chúng ta mắc sai lầm, ta sẽ dễ dàng sửa chữa được nó và hoàn thiện mình thành một công dân tốt, có ích cho xã hội, làm cho xã hội chúng ta trở nên trong sạch, văn minh và tốt đẹp, khiến đất nước ngày càng đi lên và phát triển đến tầm cao. Đồng thời, bên cạnh những người biết hoàn thiện bản thân để trở thành người dân tốt vẫn có những người có biểu hiện thiếu trung thực và sai trái, chúng ta cần phải phê phán và lên án những biểu hiện như vậy. Biểu hiện rõ nhất là trong giới học sinh hiện nay, nạn học giả, bằng thật do quay cóp, chép bài của bạn, gian lận trong thi cử đã trở thành một tệ nạn phổ biến gây ảnh hưởng xấu đến kết quả học tập, đến ý nghĩa của việc dạy và học, gây dư luận xôn xao trong xã hội. Một biểu hiện thứ hai tương đối rõ ràng là sự thiếu trung thực trong kinh doanh đời sống, đó là việc các báo cáo không trung thực, chất lượng sản phẩm kinh doanh ngày càng kém đi, ảnh hưởng xấu đến sức khỏe người tiêu dùng, đặc biệt có thể gây ra hậu quả nghiêm trọng đe dọa tính mạng con người hiện nay như các sản phẩm, các mặt hàng được người dân tiêu dùng hàng ngày, điển hình là các loại sữa có chứa chất độc hại melamine gây hại cho sức khỏe người tiêu dùng, hay ngay các loại nước mắm cũng có chứa chất ure độc tố, hoặc cả các loại rau quả, trái cây hiện nay như rau xanh hay quả tươi đều được người trồng trọt tiêm nhiễm các loại hóa chất vì lợi nhuận của bản thân… Nhũng hành vi trên đều đáng phê phán vì thiếu trung thực, không nghĩ đến sức khỏe của người dân mà chỉ nghĩ đến lợi nhuận của bản thân mình. Chỉ vài biểu hiện trên mà đã nói lên được tính thiếu trung thực đã trở thành căn bệnh phổ biến lây lan nhanh trong mọi người dân. Chính căn bệnh này đã khiến xã hội xuống cấp, đạo đức người dân dần bị hạ thấp, phá bỏ những nét đẹp truyền thống của dân tộc. Vì vậy, để tránh được tệ nạn thiếu trung thực trong xã hội ngày nay, mỗi chúng ta cần tự mình xây dựng nên một ý thức trung thực trong từng việc nhỏ nhặt nhất mà hàng ngày chúng ta đều làm cho đến việc lớn lao sau này. Bên cạnh việc tự hoàn thiện mình, chúng ta cẩn lên án những hành vi thiếu trung thực và tích cực đầy lùi những tiêu cực do nạn thiếu trung thực để noi theo những tấm gương về đạo đức cao cả. Là một con người sống trong xã hội hiện đại, đức tính trung thực là không thể thiếu cho bản thân, cần tích cực rèn luyện đức tính đáng quý này để hoàn thiện chính mình, trở thành người công dân tốt đưa đạo đức xã hội ngày càng đi lên, đất nước ngày một phát triển hon và hơn nữa.
In today's society, the virtue of honesty is very necessary for everyone. The virtue of honesty is one of the precious virtues that everyone needs to have, especially our students, we really need this virtue to succeed. perfect yourself, become a good citizen. So how should we define the virtue of honesty? Please answer immediately The virtue of honesty is to be wholehearted with everyone, to be honest, to be upright. A person with the virtue of honesty is someone who always tells the truth, does not distort the truth, is upright, honest, and is always trusted by everyone. In today's life, the virtue of honesty is manifested in student exams such as there is no phenomenon of cheating, copying papers or looking at your classmates' papers... And this virtue is also manifested in society as there is people who are upright, do not tell lies, and are not greedy of others. In business, if they are honest people, they will not produce poor quality goods, trade illegal goods, harm consumers... those who carry or are carrying Practicing the virtue of honesty, those people will gradually improve their personality and will be loved and respected by everyone. If we practice the virtue of honesty, we will be successful in life, we will have the knowledge to get rich honestly, and if we make a mistake, we will easily correct it and complete it. Improve yourself to become a good citizen, useful to society, make our society clean, civilized and good, making the country grow and develop to greater heights. At the same time, besides those who know how to improve themselves to become good people, there are still people who show signs of dishonesty and wrongdoing. We need to criticize and condemn such signs. The most obvious manifestation is that among students today, the problem of fake scholars, fake diplomas due to plagiarism, copying your classmates' papers, cheating in exams has become a common evil that negatively affects academic results, to the meaning of teaching and learning, causing a stir in public opinion in society. A second relatively obvious manifestation is the lack of honesty in business life, which is dishonest reports, the quality of business products is increasingly poor, negatively affecting consumers' health. , especially can cause serious consequences that threaten human life today, such as products and items consumed by people every day, typically milk containing the toxic substance melamine, which is harmful to human health. consumer health, or even fish sauces contain toxic urea, or even today's vegetables and fruits, such as green vegetables or fresh fruits, are injected with chemicals by growers for the sake of their health. own profits... The above actions are all worthy of criticism for being dishonest, not thinking about people's health but only thinking about their own profits. Just a few of the above manifestations show that dishonesty has become a common disease that spreads rapidly among all people. It is this disease that has degraded society, gradually lowered people's morality, and destroyed the traditional beauty of the nation. Therefore, to avoid the evils of dishonesty in today's society, each of us needs to build a sense of honesty in the smallest things we do every day until the next big thing. This. Besides self-improvement, we need to condemn dishonest behavior and actively reverse the negative effects of dishonesty to follow noble moral examples. As a person living in a modern society, the virtue of honesty is indispensable for oneself. We need to actively practice this valuable virtue to perfect ourselves and become a good citizen who brings social ethics. increasingly, the country develops more and more.
Văn hào Nga Ylia Erenbua đã từng viết trong một bài luận văn nổi tiếng Lòng yêu nước: "Lòng yêu nước ban đầu là yêu những vật tầm thường nhất yêu cái cây trồng ở trước nhà, yêu con phố nhỏ đổ ra bờ sông, yêu vị thơm chua mát của trái lê mùa thu hay mùi cỏ thảo nguyên có hơi rượu mạnh. Lòng yêu nhà, yêu làng xóm, yêu miền quê đã trở nên lòng yêu Tổ quốc". Đó là người Nga yêu nước Nga, nhưng nguồn cội của tình yêu nước thì vẫn vậy, dù cái cụ thể cho tình yêu này trao gửi có khác với Việt Nam ta. Nhưng người Việt Nam, thì "Lòng yêu nước ban đầu…" có thể sẽ là yêu lũy tre xanh bao quanh làng, yêu dòng sông chảy trước nhà, yêu chân ruộng thơm mùi gốc rạ, yêu con cò đứng khoan thai trên đồng bên dáng mẹ còng lưng làm cỏ lúa…. Cứ nghĩ xem, 4.000 năm qua từ thuở vua Hùng dựng nước, ông cha ta đâc để lại những biểu tượng gì cho cháu con gửi vào đó lòng yêu nước sâu sắc nhất? Vua Hùng đã đi cày ruộng, và người dân ở thời đại Hùng Vương đã biết trồng lúa nước. Lang Liêu đã dâng lên vua cha bánh chưng và bánh dầy, biểu tượng cho trời đất, nhưng cũng là biểu tượng cho làng quê trồng lúa nước. Và cao hơn, là biểu tượng cho lòng tôn kính, yêu thương và biết ơn với tổ tiên, các đấng sinh thành ra mình. Yêu cha mẹ, yêu ông bà, yêu tổ tiên cũng là bắt đầu cho tình yêu Tổ quốc. Cây lúa, chân ruộng chính là cái mà mười tám vua Hùng để lại cho muôn đời con cháu. Nước ta có thể công nghiệp hóa, hiện đại hóa, nhưng không thể, không bao giờ được để mất những biểu tượng, những hình ảnh của làng quê đã hình thành từ thời các vua Hùng. Các dân tộc Việt Nam đa tôn giáo, nhưng người Việt có một tập tục thành kính và tuyệt đẹp, đó là tục thờ cúng ông bà. Mỗi khi chúng ta thắp nén hương trên bàn thờ các vua Hùng, trước bàn thờ tổ tiên ông bà, tự nhiên có cám giác trong huyết quản ta đang lưu chuyển dòng máu Việt tự nghìn năm, và ta lại có phút thanh thản để tự soi xét mình và để nhận những lời di huấn thiêng liêng từ tổ tiên ông bà: phải sống làm sao cho có nghĩa có nhân, cho ra một con người thuộc dòng giống Lạc Việt. Niềm tự hào chỉ đưa ta đi lạc hướng một khi ta không biết mình tự hào về cái gì. Còn khi đã xác định, thì niềm tự hào là con cháu vua Hùng, là người Việt mãi mãi là niềm tự hào chính đáng. Không phải để hơn thua với ai, mà để tự tin vào những gì tốt đẹp mà mình đã được nhận, được trao truyền trong suốt cuộc đời này. Từ các vua Hùng, từ lũy tre xanh, từ ruộng tỏa mùi bùn non: "Cứ gì mùi thơm mới khiến nhớ lâu khi bùn non nối đời anh với đất khi bàn chân dẫm gai cào đá sắc là để cho bùn ruộng nhuyễn hơn thôi cho đồng ta lúa chạy ngút chân trời và gân lại dáng mẹ hiền xuống mạ" Những câu thơ này được viết trong chiến tranh, cách đây đã 40 năm. Và hôm nay xin dâng mây câu thơ mộc mạc này trong ngày Quốc giỗ, như một lý giải đơn sơ về cội nguồn lòng yêu nước.
Russian writer Ylia Erenbua once wrote in a famous essay Patriotism: "Patriotism is initially loving the most ordinary things, loving the tree planted in front of the house, loving the small street leading to the river, loving The cool, sour aroma of autumn pears or the smell of steppe grass with a hint of strong alcohol. Love for home, love for the village, love for the countryside has become love for the Fatherland." That is, Russians love Russia, but the origin of patriotism is still the same, even though the specifics of this love are different from Vietnam. But for Vietnamese people, "The first patriotism..." may be loving the green bamboo surrounding the village, loving the river flowing in front of the house, loving the foot of the field with the scent of stubble, loving the stork standing leisurely in the field next to it. Mother's figure is hunched over, weeding rice... Just think, over the past 4,000 years since King Hung founded the country, what symbols have our ancestors left behind for their children to convey their deepest patriotism? King Hung plowed the fields, and people in the Hung King's era knew how to grow wet rice. Lang Lieu offered his father banh chung and banh day, symbols of heaven and earth, but also a symbol of the wet rice farming village. And above all, it is a symbol of respect, love and gratitude to our ancestors and birth parents. Loving parents, loving grandparents, loving ancestors is also the beginning of loving the Fatherland. Rice plants and rice fields are what the eighteen Hung Kings left behind for their descendants. Our country can industrialize and modernize, but we cannot and must never lose the symbols and images of the countryside that have been formed since the time of the Hung Kings. The Vietnamese people are multi-religious, but the Vietnamese have a respectful and beautiful custom, which is the custom of worshiping grandparents. Every time we light incense on the altar of the Hung Kings, in front of the altar of our ancestors, we naturally have the feeling that in our veins the Vietnamese blood is circulating for thousands of years, and we have a moment of peace to ourselves. Examine yourself and receive sacred teachings from your ancestors: to live in a way that is meaningful and benevolent, to become a person of the Lac Viet lineage. Pride only takes us astray when we don't know what we're proud of. Once determined, the pride of being a descendant of King Hung and being Vietnamese is forever a legitimate pride. Not to outdo or lose to anyone, but to be confident in the good things we have received and passed on throughout this life. From the Hung Kings, from the green bamboo, from the fields that smell of young mud: "It's the fragrance that makes you remember for a long time when the young mud connected his life to the earth when feet step on thorns and scratch sharp rocks It's just to make the field mud smoother Let our rice fields run to the horizon and restore the gentle mother's appearance to the rice paddies" These verses were written during the war, 40 years ago. And today, I would like to offer this simple verse on the National Death Anniversary, as a simple explanation of the origin of patriotism.
Sống đẹp là sống có mục đích, có ước mơ, lí tưởng. Sống đẹp là sống có chí cầu tiến, biết đứng dậy bằng chính đôi chân của mình khi vấp ngã, biết bền lòng và dũng cảm vượt qua những thử thách, khó khăn để vươn lên, chắp cánh cho ước mơ của mình đưọc bay cao, bay xa. Sống đẹp còn là một lối sống có văn hóa, biết lịch sự; là một cuộc sống có tri thức, có tình người. Trong cuộc sống hằng ngày mỗi người chọn cho mình những cách thể hiện khác nhau hình thành lên những cách sống khác nhau: sống đẹp, sống có ích và lối sống ích kỷ, buông thả thậm chí chìm trong vòng tội lỗi. Như vậy "sống đẹp" là một lối sống tích cực mà mỗi người cần phải hướng tới. Nhưng sống thế nào mới là lối "sống đẹp" còn là điều băn khoăn của rất nhiều người. "Đẹp" không phải chỉ là cái đẹp hình thức. Cái "đẹp" thể hiện từ những hành động cư xử nhỏ nhất trong cuộc sống đến nghị lực vươn lên trong mỗi con người. "Sống đẹp" trước hết phải xuất phát từ lòng nhân ái, từ chính tình yêu trong trái tim để từ đó mà sống hết mình vì người khác, để bao dung, thứ tha … Xuất phát từ tình yêu thương nên bất cứ hành động nào dù là nhỏ nhất cũng đầy sự quan tâm, chia sẻ giữa những con người. Một sáng đến trường bạn không sợ muộn học mà dừng lại giúp một cụ già qua đường. Mỗi ngày dành dụm tiền để ủng hộ quỹ “vì người nghèo". Những hành động ấy dù nhỏ nhặt nhưng đều là những nghĩa cử cao đẹp. Sống đẹp là sống có ích cho bản thân, gia đình và xã hội. Trong lịch sử của dân tộc có biết bao tấm gương về sống đẹp: Trần Hưng Đạo, Trưng Nhị, Trưng Trắc, Trần Quốc Toản, chị Võ Thị Sáu, anh Kim Đồng, anh Nguyễn Văn Trỗi,… vĩ đại hơn cả là Bác Hồ kính yêu. Họ là những người sống hết mình vì dân tộc vì cách mạng, vì nền độc lập, tự do của đất nước. Họ đã giành cả cuộc đời mình cho Tổ quốc. Họ là những anh hùng đã có công giữ nước, là những tấm gương sáng cho chúng ta học tập, noi theo. Bên cạnh đó cũng không hiếm những người có lối sông tiêu cực, đi ngược với luân lí và đạo đức. Đó là những tên bán nước, buôn người, những người đầu độc chính dân tộc mình bằng thuốc phiện, rượu cồn. Chính họ đã vấy bẩn bộ mặt xã hội, làm cho không ít dân ta trở nên nhu nhược, bần hèn. Đó là những tấm gương xấu đáng bị lên án và bài trừ. Thật vậy, để sông đẹp không phải là điều đơn giản. Ai cũng biết sống đẹp là như thế nào, nhưng không phải ai cũng biết sống thế nào cho đẹp. Bởi lẽ, cuộc sống hiện tại quá hỗn tạp, có nhiều luồng tư tưởng khác nhau, hoặc đồng điệu hoặc trái ngược nhau. Có những người sống thiên về vật chất mà vô tình đánh mất đi vẻ đẹp của tâm hồn. Trong khi sống đẹp đòi hỏi chúng ta phải thực sự tỉnh táo, biết nhận thức, biết yêu thương, biết giữ mình khỏi những cám dỗ của xã hội. Sống đẹp không phải là chuyện một ngày, một bữa. Chúng ta không thể trở thành người sống đẹp chỉ trong một ngày, một giờ. Cần phải nhận thức đúng và rèn luyện thường xuyên. Lâu ngày sẽ trở thành thói quen, lối sống của ta sẽ dần được cải thiện. Sống đẹp không khó; chi khó khi ta lười biếng, e ngại hoặc chưa đủ quyết tâm, dễ dàng bỏ cuộc, buông xuôi, mặc cho dòng đời xô đẩy. Cuộc đời bạn phải do bạn quyết định. Có sống đẹp hay không cũng do ở nơi bạn. Đừng ngồi lì mãi thế! Cũng đừng mãi mê muội chạy theo những thứ phù phiếm mà đánh mất đi bản chất của mình! Đừng sống phí tuổi thanh xuân cho những trò vui vô bổ, những thói ăn chơi trụy lạc! Mà bạn hãy trao dổi kiến thức, sinh hoạt, vui chơi lành mạnh, tham gia các hoạt động xã hội như giúp đỡ người nghèo, các em bé mồ côi, các cụ già ốm đau, không nơi nương tựa. Sẽ sống đẹp nếu con người có mục tiêu, có lý tưởng hợp lý, vừa sức và hài hòa giữa các giá trị. Giá trị vật chất, giá trị nhân văn, giá trị tinh thần, giá trị thẩm mỹ… phải thực sự hài hòa trong quan hệ tương tác sẽ làm cho mỗi người sống đẹp hơn. Thật sự bất hợp lý và thiếu toàn diện nếu như con người thiếu động cơ sống hay thiếu động cơ đích thực và chân chính. Sống đẹp mãi là động lực để mỗi người phấn đấu nếu như mỗi người biết cống hiến, biết hy sinh và có bản lĩnh sống! Hãy mở rộng lòng mình, đem yêu thương sưởi ấm cho những trái tim ướt lạnh trước sóng gió của cuộc đời. Hãy biết cho đi để được nhận lại: tình yêu thương, niềm tin và hy vọng. Sống đẹp là lối sống mà ai ai cũng muốn có được. Sống phải biết học tập và rèn luyện đúng cách thì lối sống ấy mới tồn tại và phát triển. Không ai sống đẹp ngay từ lúc lọt lòng. Bởi vậy, học tập và rèn luyện đúng cách là con đường duy nhất đưa ta đến với một lối sống văn minh, một lối sống đẹp. Bạn còn chờ gì nữa ? Hãy bắt đầu từ hôm nay, và ngay bây giờ ! Bạn thực sự muốn mình là một ngưòi "Sống đẹp". Tôi từng đọc một bài thơ nghe qua tưởng chỉ là thơ vui nhưng lại mang một ý nghĩa sâu sắc: "Khi anh sinh ra Mọi người đều cười Riêng anh thì khóc tu tu Hãy sống sao để khi chết đi Mọi người đều khóc Còn môi anh thì nở nụ cười" Bạn và tôi, hãy tự chiêm nghiệm cho mình lối sống đẹp để khi ở cuối con đường, chúng ta đều mỉm cười mãn nguyện!
Living beautifully is living with purpose, dreams, and ideals. Living a beautiful life means living with the will to progress, knowing how to stand up on your own two feet when you fall, knowing how to persevere and courageously overcome challenges and difficulties to rise up, giving wings to your dreams to fly high. , fly away. Living beautifully is also a cultured, polite lifestyle; is a life with knowledge and humanity. In everyday life, each person chooses different ways of expressing themselves, forming different ways of living: living beautifully, living usefully, and living selfishly, indulgently, and even immersed in sin. Thus "living beautifully" is a positive lifestyle that every person needs to aim for. But how to live a "beautiful life" is still a concern for many people. "Beauty" is not just formal beauty. "Beauty" is expressed from the smallest acts of behavior in life to the strength to rise within each person. "Living beautifully" must first come from kindness, from love in the heart, from which to live wholeheartedly for others, to be tolerant, to forgive... Starting from love, any action Even the smallest thing is full of care and sharing between people. One morning, going to school, you weren't afraid of being late but stopped to help an old man cross the street. Every day, save money to support the fund "for the poor". These actions, no matter how small, are all noble gestures. Living beautifully is living usefully for yourself, your family and society. In the history of the nation, there are so many examples of beautiful living: Tran Hung Dao, Trung Nhi, Trung Trac, Tran Quoc Toan, Ms. Vo Thi Sau, Mr. Kim Dong, Mr. Nguyen Van Troi,... the greatest is Uncle Ho. Dear Ho. They are people who live their lives for the nation, for the revolution, for the independence and freedom of the country. They spent their entire lives for the Fatherland. They are heroes who have contributed to defending the country, and are shining examples for us to study and follow. Besides, it is not uncommon for people to have negative lifestyles that go against morality and ethics. These are the countrymen, the people traffickers, the people who poison their own people with opium and alcohol. It is they who have tainted the face of society, making many of our people weak and poor. Those are bad examples that deserve to be condemned and eliminated. Indeed, making a river beautiful is not a simple thing. Everyone knows what it is like to live beautifully, but not everyone knows how to live beautifully. Because today's life is too mixed, there are many different streams of thought, either similar or contradictory. There are people who live materialistic lives and accidentally lose the beauty of their soul. While living beautifully requires us to be truly alert, aware, loving, and able to keep ourselves from the temptations of society. Living beautifully is not a matter of one day or one meal. We cannot become beautiful people in just one day, one hour. It is necessary to have proper awareness and regular practice. Over time it will become a habit and our lifestyle will gradually improve. Living beautifully is not difficult; It's not difficult when we are lazy, afraid or not determined enough, easily giving up, giving up, and letting life push us. Your life must be decided by you. Whether you live a beautiful life or not depends on you. Don't sit still like that! Don't always be so blindly chasing after frivolous things that you lose your nature! Don't waste your youth on useless fun and debauchery! Instead, you should exchange knowledge, live healthily, have fun, and participate in social activities such as helping the poor, orphans, sick, and helpless elderly people. Life will be beautiful if people have goals, have reasonable ideals, are fit and have harmony between values. Material values, human values, spiritual values, aesthetic values... must be truly harmonious in interactions, which will make each person's life more beautiful. It is truly unreasonable and incomplete if people lack the motivation to live or lack true and genuine motivation. Living beautifully forever is the motivation for each person to strive if each person knows how to contribute, knows how to sacrifice and has the courage to live! Open your heart, bring love to warm cold hearts facing life's storms. Know how to give to receive in return: love, faith and hope. Living beautifully is a lifestyle that everyone wants to have. To live, you must know how to study and practice properly for that lifestyle to survive and develop. No one lives a beautiful life right from birth. Therefore, studying and training properly is the only path that leads us to a civilized lifestyle, a beautiful lifestyle. What are you waiting for ? Let's start today, and right now! You really want to be a "Beautiful Living" person. I once read a poem that at first glance seemed like just a funny poem, but it had a profound meaning: "When you were born Everyone laughed As for me, I cried a lot Live so that when you die Everyone cried And your lips are smiling" You and I, let's contemplate for ourselves a beautiful lifestyle so that at the end of the road, we will all smile with satisfaction!
Trong cuộc sống của chúng ta, có biết bao khó khăn mà ta cần phải vượt qua. Những khó khăn đó như một định luật tự nhiên để ta có thể phát triển và thăng tiến. Nhưng để có thể vượt qua được những khó khăn đó đòi hỏi chúng ta phải có sự kiên trì, bền bỉ. Và Nguyễn Bá Học đã có câu châm ngôn: "Đường đi khó không khó vì ngăn sông cách núi mà khó vì lòng người ngại núi e sông." Vậy bây giờ chúng ta hãy cùng nhau tìm hiểu câu nói này của ông! Đường đi ở đây có nghĩa là con đường mà chúng ta phải đi, phải vượt qua để tiến về phía trước. Trên đường đi của chúng ta chắc chắn sẽ phải có nhiều những con sông, những ngọn núi làm cho chúng ta khó có thể vượt qua. Nhưng con đường đó dù có bao nhiêu sông, bao nhiêu núi, nếu chúng ta không; ngại ngùng, lo âu, sợ hãi hay chán nản, chùn bước, buông xuôi thì ta vẫn có thể vượt qua được nó một cách dễ dàng. Nhìn chung, qua câu nói này, Nguyễn Bá Học muốn ngụ ý cho chúng ta rằng con đường đi cho dù khó mấy thì ta cũng vẫn có thể vượt qua, điều quan trọng là tâm ý của ta có kiên định để vượt qua những khó khăn mà con đường đó mang tới cho ta hay không? Nói sâu hơn thì con đường mà Nguyễn Bá Học muốn nói tới đó là đường đời, chúng ta phải dùng chính sức của mình để vượt qua nó, nếu chỉ biết dựa dẫm, nhờ vả mà không nỗ lực thì sẽ không tài nào vượt qua được. Khó khăn như là một câu thách đố đòi hỏi chúng ta phải biết vượt qua chính mình bằng cách chỉnh đốn lại nội tâm và làm chủ bản thân. Chỉ có lòng kiên định và ý chí kiên trì bền bỉ mới có thể giúp ta vượt qua được những trở ngại của cuộc sống. Đó là một nền tảng mà bất cứ người nào cũng cần nên có. Chẳng hạn như chủ tịch Hồ Chí Minh, vị lãnh tụ kính yêu của dân tộc ta, suốt một đời lo cho nước, cho dân, đi nhiều noi và làm đủ mọi việc. Con đường Người phải đi thật gian lao, vất vả nhưng với ý chí, quyết tâm, nghị lực phi thường. Người đã mang đến cho dân tộc ta ánh sáng của độc lập tự do, một cuộc đời ấm no, hạnh phúc. Bên cạnh đó cũng còn rất nhiều người không biết dùng sức mình để vượt qua khó khăn, họ chỉ biết dựa dẫm vào người khác. Những người đó là những người không biết vượt qua nhiệm vụ mà cuộc sống đã thử thách chúng ta, thật đáng bị xã hội phê phán. Không nói đâu xa, chỉ cần nói trong học sinh chúng ta. Khi làm bài kiểm tra, những bạn biết tự dùng sức mình để làm bài vẫn hơn những bạn không học mà quay cóp hay mở tập. Dù có thể điểm số khi phát ra của những bạn đó không cao bằng những bạn quay cóp nhưng những bạn đó có thể tự hào vì mình đã không làm những chuyện làm cho lương tâm mình ray rứt. Vì vậy, cho dù khó khăn có thế nào đi nữa thi chúng ta đừng nên nản lòng, hãy vững tâm bước tiếp, có như vậy ta mới có được những bài học sáng suốt để có thể vượt qua những khó khăn của cuộc sống. Chúng ta không thể biết con đường này, hay nói cách khác là đường đời sẽ dẫn ta đến đâu nếu ta chưa thực sự đi qua nó. Có rất nhiều khả năng mà ta Không thể kiểm soát được. Điều duy nhất có thể làm là ta phải biết làm chủ mình, đưa ra quyết định thật đúng đắn và quyết tâm kiên trì theo đuổi đến cùng. Như vậy không sớm thì muộn ta cũng có thể vượt qua được nó. Cũng như chủ tịch Hổ Chí Minh đã dạy: " Không có việc gì khó – Chi sợ lòng không bền – Đào núi và lấp biển – Quyết chí ắt làm nên." Chỉ cần có ý chí là chúng ta có thể vượt qua được mọi trở ngại cho dù trở ngại đó có lớn đến mức nào. Khó khăn càng lớn khi ước vọng càng cao, khó khăn càng không thể vượt qua khi khả năng làm chủ bản thân càng thiếu. Vậy tại sao chúng ta không thử quyết tâm, kiên trì theo đuổi một điều gì đó đến cùng để rồi ta có thể nhận được một thành quả lớn như ta đã mơ ước ? Cuộc sống luôn là một bức tranh muôn màu muôn vẻ, còn biết bao nhiêu điều đang chờ đợi ta phía trước. Vì thế hãy dám nghĩ, dám quyết định và lựa chọn con đường đi cho chính bản thân mình, đừng nên chần chừ và do dự. Kiến thức, niềm tin, lòng nhiệt huyết và sự quyết tâm kiên trì vượt khó sẽ là những người bạn đồng hành không thể thiếu của mỗi người chúng ta trên con đường đời ấy.
In our lives, there are so many difficulties that we need to overcome. Those difficulties are like a natural law so we can develop and advance. But to be able to overcome those difficulties requires us to have perseverance and perseverance. And Nguyen Ba Hoc had a maxim: "The road is difficult not because it separates the river from the mountains, but because people are afraid of the mountains and afraid of the river." So now let's learn this saying of his together! The path here means the path that we must take, must overcome to move forward. On our way there will certainly be many rivers and mountains that will make it difficult for us to cross. But that road no matter how many rivers and mountains there are, if we don't; If you feel shy, worried, scared, depressed, hesitant, or giving up, you can still overcome it easily. In general, through this saying, Nguyen Ba Hoc wants to imply to us that no matter how difficult the path is, we can still overcome it. The important thing is that our mind is steadfast to overcome the difficulties. What difficulties does that road bring us? To put it more deeply, the path that Nguyen Ba Hoc wants to talk about is the path of life, we have to use our own strength to overcome it. If we only rely on and ask for help without making any effort, we will not be able to overcome it. Okay. Difficulty is like a challenge that requires us to overcome ourselves by adjusting our inner self and mastering ourselves. Only steadfastness and the will to persevere can help us overcome life's obstacles. It is a foundation that everyone should have. For example, President Ho Chi Minh, the beloved leader of our nation, spent his whole life worrying about the country and the people, going to many places and doing all sorts of things. The path he had to walk was arduous and difficult, but with extraordinary will, determination, and energy. He brought to our nation the light of independence and freedom, a prosperous and happy life. Besides, there are also many people who do not know how to use their own strength to overcome difficulties, they only know how to rely on others. Those people, who do not know how to overcome the tasks that life has challenged us, deserve to be criticized by society. Don't say it far away, just say it among our students. When taking a test, those who know how to use their own strength to do the test are better than those who don't study but copy or open notebooks. Even though their test scores may not be as high as the cheaters, they can be proud that they didn't do things that make their conscience uneasy. Therefore, no matter how difficult it is, we should not be discouraged, let us confidently move forward, only then will we have wise lessons to be able to overcome the difficulties of life. We cannot know where this path, or in other words life's path, will lead us if we have not actually gone through it. There are many possibilities that we cannot control. The only thing we can do is to know how to control ourselves, make the right decisions and be determined to persevere in pursuing them to the end. So sooner or later we can overcome it. Just as President Ho Chi Minh taught: "Nothing is difficult - Only fear that your heart will not be strong - Dig mountains and fill the sea - If you have the will, you will achieve it." As long as we have the will, we can overcome any obstacle, no matter how big the obstacle is. Difficulties are greater when aspirations are higher, difficulties are more insurmountable when self-control is lacking. So why don't we try to be determined and persevere in pursuing something to the end so that we can receive the great result we have dreamed of? Life is always a colorful picture, there are so many things waiting for us ahead. So dare to think, dare to decide and choose your own path, don't hesitate or hesitate. Knowledge, faith, enthusiasm and determination to persevere in overcoming difficulties will be indispensable companions of each of us on that path of life.
Ngày nay, tình thần trách nhiệm cá nhân của học sinh, sinh viên đã phai mờ sau bao thế hệ, chính vì thế nên tinh thần "sống có trách nhiệm” rất cần thiết đối với tất cả chúng ta lúc này. Vào năm 2007, chính sách giáo dục thành phố Hồ Chí Minh cũng đã sử dụng chủ đề "sống có trách nhiệm” để làm chủ đề chính cho năm học, nhằm giúp học sinh rèn luyện tư chất bản thân và nâng cao kĩ năng sống, tình thần trách nhiệm vốn có". Vậy "sống có trách nhiệm" là gì? Sống có trách nhiệm là làm tròn nghĩa vụ bổn phận với xã hội, trường lớp, gia đình và bản thân… dám làm, dám chịu trách nhiệm về những hành động của bản thân. Bổn phận là học sinh, là những tinh hoa tương lai của đất nước. Chúng ta phải có trách nhiệm với bản trách nhiệm với gia đình, những người xung quanh và có trách nhiệm trong quá trình học tập. Trở nên có trách nhiệm với bản thân nghĩa là tập trung vào những mong muốn, nhu cầu của mình đồng thời tìm ra hướng giải quyết cho các vấn đề của bản thân. Điều câm kị nhất đối với mỗi cá nhân là đứng cách ly, tự tách biệt mình với xã hội. Phải để bản thân tham gia các hoạt động tập thể, trái nghiệm những cái tốt đẹp và mới mẻ để tự rút ra kinh nghiệm sống cho bản thân. Gia đình là nền tảng xây dựng lên nhân cách của mỗi con người, một đứa trẻ sinh và lớn lên theo chiều hướng xấu hay tốt một phần là do ảnh hường của gia đình. Vì thế nên đối với gia đình, ta phải xây dựng cho mình một hình mẫu ngoan ngoãn, lễ phép và yêu quý các thành viên khác. "Kính trên nhường dưới" là tiêu chuẩn đặc biệt cần chú trọng trong quan hệ gia đình. Mặt khác, ta cũng cần phải biết chia sẻ và yêu thương. Sẽ không bao giờ thiệt thòi nêu ta cho đi yêu thương của chính mình. Và vấn đề, cũng như trách nhiệm chính yếu của mỗi học sinh chính là học tập. Trong học tập, chúng ta cần phải chú tâm và biết tìm tòi, khám phá. Kiến thức không chỉ gói gọn trong những trang sách mà còn trải dài ra thế giới bao la nhiệm vụ của mỗi học sinh là sử dụng sách vở để dẫn dắt ta ra thế giới kiến thức đó, tìm kiếm và thu thập những tài liệu quý báu cho bản thân, trau dồi kinh nghiệm thực tế để giúp đỡ ta trong quá trình học tập. Mặt khác, cách học và đạo đức trong việc học cũng có ý nghĩa không kém. Không phải học nhồi nhét là tốt, mà học phải đi đôi với hành, vận dụng những kiến thức được học vào đời sống để làm cuộc sống ý nghĩa hơn mới gọi là học. Và tránh ngay kiểu học vẹt, học qua loa cho xong, vì đó chính là những cách học giết chết tri thức bạn. Bên cạnh đó, ta phải biết tự điều chỉnh hành vi trong việc học, giữ cho tâm mình ngay thẳng thật thà là một điều tốt. Giả sử như trong một bài kiểm tra nào đó, ta có hành vi gian lận thì đó chính là vô trách nhiệm với bản thân. Đây không phải là trịnh trọng hóa vấn đề, nhưng thử nghĩ xem, ta làm một lần thì khả dĩ sẽ có lần thứ hai, thứ ba, tương lai chúng ta sẽ ra sao nếu như cứ mãi quen thói lừa dối và ỷ lại ? Vận mệnh đất nước sẽ thế nào nếu rơi vào tay một kẻ như thế? Xã hội đang dần phát triển từng ngày, và học sinh chúng ta là người trực tiếp giúp nhân loại phát triển. Chúng ta phải có trách nhiệm với nơi chúng ta tồn tại. Chỉ cần những hành động nhỏ của bạn như không xả rác, không hút thuốc, uống rượu, giữ gìn vệ sinh chung… cũng là đóng góp cho xã hội. Hiện nay, mỗi đợt hè về chúng ta lại bắt gặp màu áo xanh của thanh niên tình nguyện, những con người đó gánh vác trên vai trách nhiệm của bản thân, đi về vùng sâu vùng xa giúp đỡ người già neo đơn, sửa lại cây cầu, lợp lại mái lá… tất cả những nghĩa cử đó đều thể hiện rõ rệt những cống hiến của họ với xã hội, mong muốn một đất nước tốt đẹp hơn. Sống có trách nhiệm còn được thể hiện qua những hành động rất nhỏ nhặt trong đời sống, những thói quen hằng ngày mà chúng ta dần như quên đi vì nó quá quen thuộc. Giả sử như việc đúng giờ, đúng hẹn cũng là sống có trách nhiệm. Đó là trách nhiệm với công việc của bản thân, trách nhiệm với uy tín và có trách nhiệm với đối phương. Chỉ cần cúi xuống nhặt một cọng rác vứt bừa bãi là ta đã chung tay góp phần tạo nên một "ta" trách nhiệm với môi trường với những người xung quanh rồi. Nhạc sĩ Thế Bảo đã nhận xét về thiên tài âm nhạc của Việt Nam Trịnh Công Sơn – người nhạc sĩ quá cố đã để lại cho đời hơn sáu trăm bài hát sâu sắc rằng "Sơn là một con người rất nghệ sĩ, một nghệ sĩ lớn, ngoài khuôn khổ thông thường. (…) Sống hết mình và tận tâm – đó là Sơn. Anh luôn là người lo công việc, đúng hẹn. (…) Anh Sơn là người sống rất có trách nhiệm với mọi người” (Trích Báo Lao động). Điều trên chứng tỏ cho ta thấy rằng càng nổi tiêng người ta càng phải sống có trách nhiệm, vì từng hành động, từng lời nói của họ đều được cả nhân loại theo dõi và đánh giá nên họ phái tận dụng điều đó mà gửi những thông điệp tốt đẹp đến xã hội. Sống thoáng là sống thiêu trách nhiệm! Tình trạng nhiều bạn nữ phải vào bệnh viện khi còn rất trẻ như hiện nay thì đó là một hiện thực quá đau lòng. Hầu hết đều để lại hậu quả lớn rồi mới ân hận thì chuyện đã rồi. Một bộ phận giới trể không ý thức được lối sống lành mạnh quan trọng như thế nào. Điều đó chứng tỏ họ thiếu hiểu biết, thiếu trách nhiệm với chính tương lai của mình. "Live each day as it come!" (Sống trọn vẹn mỗi ngày khi nó đến) là một trong những câu châm ngôn hay và rất đúng đắn với mỗi chúng ta. Sông có trách nhiệm còn là sống trọn vẹn mỗi ngày, không lãng phí từng phút từng giây. Tức là ta phải sống sao cho ý nghĩa với mọi việc, mọi người mà ta trách nhiệm. Phải hoàn thành tốt công việc được giao hoặc tự mình đặt ra kế hoạch cho bản thân, sắp xếp thời gian biểu để dành cho bản thân những giây phút khuây khỏa mà trong điều kiện, ta có khả năng và xứng đáng được tận hưởng. Ta sẽ phải dành thời gian cho người thân, bạn bè và những người quanh mình theo cách này hay cách khác. Tất nhiên sẽ không dễ dàng gì làm được tất cả mọi việc một cách trọn vẹn, nhưng làm tốt được một trong những việc ta phải làm mỗi ngày sẽ mang lại cho ta một niềm phấn khởi, vui vẻ và tận hưởng cuộc sống một cách nhiệt thành hơn.
Today, the sense of personal responsibility of students has faded after many generations, which is why the spirit of "living responsibly" is very necessary for all of us right now. In 2007 Ho Chi Minh City's education policy has also used the topic "responsible living" as the main theme for the school year, to help students practice their personal qualities and improve their life skills and spirit. inherent responsibility". So what is "responsible living"? Living responsibly means fulfilling one's obligations to society, school, family and oneself... daring to do, daring to take responsibility for one's own actions. It is our duty as students, to be the future elite of the country. We must be responsible with our families, those around us, and responsible in the learning process. Becoming responsible for yourself means focusing on your wants and needs and finding solutions to your problems. The most taboo thing for each individual is to stand in isolation, separate themselves from society. You must let yourself participate in group activities, experience good and new things to draw life experiences for yourself. Family is the foundation that builds each person's personality. A child is born and grows up in a good or bad direction partly due to the influence of the family. Therefore, for the family, we must build for ourselves a model of being obedient, polite and loving to other members. "Respect from top to bottom" is a special standard that needs to be emphasized in family relationships. On the other hand, we also need to know how to share and love. There will never be a loss if we give our own love. And the problem, as well as the main responsibility of each student, is learning. In studying, we need to pay attention and know how to explore and discover. Knowledge is not only contained in the pages of books but also extends into the vast world. Each student's task is to use books to lead us to that world of knowledge, to search and collect valuable documents. treasure for ourselves, gain practical experience to help us in the learning process. On the other hand, learning style and ethics in learning are equally important. It's not that cramming is good, but learning must go hand in hand with practice, applying the knowledge learned to life to make life more meaningful to be called learning. And immediately avoid rote memorization and cursory learning, because those are the ways of learning that kill your knowledge. Besides, we must know how to self-regulate our behavior in studying, keeping our minds straight and honest is a good thing. Suppose in a certain test, we cheat, that is irresponsible to ourselves. This is not a serious matter, but think about it, if we do it once, there will probably be a second or third time. What will our future be like if we continue to get used to deception and dependence? What would the country's fate be if it fell into the hands of such a person? Society is gradually developing day by day, and we students are the ones who directly help humanity develop. We must be responsible for where we exist. Just your small actions such as not littering, not smoking, drinking alcohol, maintaining general hygiene... are also contributions to society. Nowadays, every summer we see the green shirts of young volunteers, those people shoulder their responsibilities, go to remote areas to help lonely elderly people, repair bridge, re-roofing... all of those gestures clearly show their contributions to society, their desire for a better country. Living responsibly is also shown through very small actions in life, daily habits that we gradually forget because they are so familiar. Suppose that being punctual and punctual is also living responsibly. That is responsibility for one's own work, responsibility for reputation and responsibility for the other party. Just by bending down to pick up a piece of litter thrown around, we have joined hands to contribute to creating an environmentally responsible "us" with those around us. Musician The Bao commented on Vietnam's musical genius Trinh Cong Son - the late musician who left behind more than six hundred profound songs: "Son was a very artistic person, an artist. big, outside the normal framework...) Live wholeheartedly and conscientiously - that's Son. He is always a person who takes care of work and is punctual. Quoted from Labor Newspaper). The above proves to us that the more famous people are, the more responsible they must be, because their every action and every word is watched and evaluated by the whole world, so they must take responsibility. Use that to send good messages to society. Living freely is living without responsibility! The current situation of many girls having to go to the hospital at a very young age is a heartbreaking reality. Most of them leave big consequences and then regret it and it's over. A part of the youth is not aware of how important a healthy lifestyle is. This proves that they lack understanding and responsibility for their own future. "Live every day as it comes!" (Live each day to the fullest as it comes) is one of the best and very true maxims for each of us. Being responsible means living every day to the fullest, not wasting every minute or second. That means we must live in a way that makes sense for everything and everyone we are responsible for. We must complete the assigned work well or make a plan for ourselves, arrange a schedule to give ourselves moments of relief that, under the conditions, we are capable and deserve to enjoy. We will have to spend time with relatives, friends and people around us in one way or another. Of course it will not be easy to do everything perfectly, but doing well one of the things we have to do every day will bring us excitement, joy and enjoyment of life. more enthusiastic.
Nội dung bài viết1 Nghị luận xã hội về sống có ích – Bài làm 1 2 Nghị luận xã hội về sống có ích – Bài làm 2 Nghị luận xã hội về sống có ích – Bài làm 1 Cuộc sống bao giờ cũng đầy rẫy những khó khăn, thử thách. Nhiều người tự hỏi bản thần họ sẽ làm gì để vượt qua những khó khăn ấy và có thế hướng tới một cuộc sống hạnh phúc, những điều tốt đẹp nhất. Câu trả lời cho họ chính là chúng ta hãy sống có ích từng ngày từng giờ để cuộc sống của chúng ta không phải là một màu đen mà thay vào đó chúng ta có quyền lựa chọn cuộc sống, khát vọng mà ta mong muốn. "Sống có ích" không phải là điều dễ dàng cũng không thật sự là một điều khó khăn. Mấu chốt của việc sống có ích chính là từ ý thức bản thân của mỗi người. Ắt hẳn sẽ có nhiều người băn khoăn về việc sống có ích, sông có ích chính là lối sống tích cực phù hợp với thời đại; làm đẹp cho cuộc sống bản thân, sống hòa hợp với mọi người xung quanh, được nhiều người thừa nhận. Sống có ích còn phải có những hành động việc làm (giá trị vật chất), những tình cảm tốt đẹp (giá trị tinh thần) đem lại hiệu quả thiết thực cho cá nhân cũng như cho cộng đồng. Sống có ích là khi chúng ta biết nghĩ đến người khác, biết hi sinh những cái nhỏ nhặt, từ bỏ những cám dỗ của xã hội và biết rộng mở vòng tay để có chia sẻ với những mảnh đời bất hạnh hơn chúng ta. Sống có ích là khi chúng ta phạm phải những lỗi lầm và tự hứa với bản thân sẽ sửa đổi và coi đó một kinh nghiệm quý giá trong cuộc sống. Sống có ích là khi chúng ta biết nghĩ đến người khác, không ích kỉ, nhỏ nhen với mọi người. Cuộc sống không phải lúc nào cũng là một màu hồng thắm tươi, đôi khi sẽ những giọt nước mắt, những đổ vỡ, những cuộc chia ly, những nỗi đau, vết thương không thể nào lành được. Đừng vấp ngã bạn à! Đừng bỏ cuộc! Chúng hãy cố gắng sống có ích mỗi ngày để tìm được giá trị thực sự của cuộc sống, cuộc sống là như thế đôi khi nó buông tay ta nhưng ta phải níu nó lại để tìm được một chút hi vọng, một chút ý nghĩa để có thể biến một màu đen tăm tối thành một màu hồng tươi thắm. Sống có ích có một sức mạnh mãnh liệt giống tâm hồn ta thanh thản sau những vấp ngã, sau những khó khăn và thứ mà ta phải trải qua. Sống có ích đến từ những hành động thiết thực nhất: sống thật với bản thân, biết cách đối nhân xử thế với mọi người, giúp đỡ những người đang hoạn nạn, lắng nghe và chia sẻ với những mảnh đời bất hạnh… Sẽ không nếu chúng ta dẹp qua cái tôi và lắng nghe tiếng nói từ bên trong mình. Ai cũng đều có thể sống có ích, nếu như thế thì xã hội này sẽ tốt đẹp biết bao, sẽ không còn những tệ nạn xã hội, sẽ không còn những mảng tối màu trong cuộc sống. Cuộc sống luôn đầy rẫy những cám dỗ có thể quỵt ngã chúng ta bất kì lúc nào nhưng nếu chúng ta cố gắng nghĩ về những gì tích cực chúng ta sẽ tìm thấy được mục đích sống có ích của mình. Vì thế chúng ta hãy làm nên sự khác biệt, hãy biết sống có ích mỗi một ngày mới bắt đầu hãy nở một nụ cười và làm nên sự khác biệt để cả thế giới này trở thành một nơi tốt đẹp hơn, những đứa trẻ sẽ có một tương lai sáng hơn vì việc sống có ích của mỗi người, thế giới sẽ không còn chiến tranh không còn đói khát nếu chúng ta biết sống có ích. Hãy là một tấm gương, hãy tìm một mục đích sống của mình để sống có ích từng ngày từng giờ, đừng lãng phí một thời gian nào cả và chúng ta sẽ giúp thế giới trở thành một ngôi nhà tốt đẹp cho mọi người. Nghị luận xã hội về sống có ích – Bài làm 2 Trong cuộc sống luôn luôn xuất hiện muôn vàn khó khăn, để có hướng tới một cuộc sống vui vẻ, hạnh phúc, bạn đã bao giờ tự hỏi bản thân mình phải làm gì?. Trước hết mỗi người phải cố gắng sống có ích từng ngày từng giờ, sao cho mỗi ngày trôi qua không thấy vô ích. “Sống có ích” nghe thật sự rất đơn giản, nhưng sống sao mỗi ngày luôn cảm thấy có ích luôn là một câu hỏi khó. Điều đó xuất phát từ chính bản thân mỗi người. Vậy thế nào là sống có ích?. Trước hết sống có ích chính là lối sống tích cực, sống hết với những khả năng của bản thân mình, luôn luôn hoàn thiện bản thân, không ngừng trau dồi kiến thức, kỹ năng …. để hoàn thiện cả nhân cách và tri thức. Sống đẹp, sống có ích, không chỉ đem lại lợi ích cho bản thân mình mà còn cho toàn xã hội. Như một con ong chăm chỉ, làm mật cho đời, một lối sống tích cực sẽ mang lại lợi ích cho bản thân mình mà còn tác động tới nhiều người khác. Tích tiểu thành đại, bắt đầu từ những việc nhỏ nhặt, rồi tới những việc lớn lao hơn chính là cống hiến cho xã hội. Hiểu thêm một cách sâu xa hơn, sống có ích không chỉ dừng lại ở việc chăm chỉ, chịu khó làm việc, mà nó còn được biểu hiện ở cách đối nhân sử thế, hành động đẹp. Đó là khi chúng ta biết nghĩ tới người khác, biết rời xa những cám dỗ của cái xấu, biết hy sinh những lợi ích của bản thân cho những lợi ích chung của tập thể. Cuộc sống mỗi người luôn phải đối mặt với nhiều vấp ngã, nhưng điều quan trọng là bạn biết đứng dậy, khắc phục những thiếu sót, không cảm thấy xấu hổ với chính lương tâm mình Chúng ta có thể bắt đầu từ chính những hành động nhỏ nhất. Ở nhà, phụ giúp ông bà chăm sóc nhà cửa, giúp bố mẹ chăm sóc các em……… Ra ngoài xã hội là chăm chỉ học hành, tích cực tham gia công tác đoàn thể, tình nguyện viên giúp đỡ những người già neo đơn, không nơi nương tựa, những trẻ em vô gia cư. Khi bản thân bạn được hành động, được làm những việc có ích, chính là lúc bạn cảm thấy trái tim mình tràn ngập tình yêu thương, được trải lòng và mở lòng cùng với những hoàn cảnh không được may mắn trong xã hội. Có ai đó đã từng nói “Khi bạn tặng ai đó một bông hồng, trên tay bạn sẽ vương lại hương thơm”. Bởi lúc đó, bạn không chỉ cho đi mà còn được nhận lại những lời khen từ mọi người và từ sâu trong trái tim mình bạn sẽ cảm thấy như mình đang đóng góp một chút gì đó cho cuộc đời này. Bạn cảm thấy sống có ích biết bao, hạnh phúc biết bao. Đáng buồn thay, trong xã hội hiện tại vẫn còn rất nhiều người với lối sống íc kỷ, vụ lợi cho chính bản thân mình. Sẵn sàng đổ rác ra ngoài đường, mặc dù trước nó có gắn tấm biển “Cấm đổ rác”, suy nghĩ đơn giản chỉ cần sạch nhà còn bẩn ngõ thì không ai quan tâm. Tham gia giao thông trên đường sẵn sàng lạng lách, đánh võng, vượt đèn đỏ………… Một lối sống ích kỷ mang lại cái nhìn thiếu thiện cảm từ mọi người, gây nên những hậu quả đáng tiếc và sự chê trách của toàn xã hội. Chúng ta có thể nhìn thấy những tấm gương sáng ngời như Nguyễn Ngọc Ký mặc dù đã biệt liệt cả đôi tay nhưng nhờ sự nỗ lực vượt bậc của bản thân cuối cùng ông trả thành một giáo ưu tú, đem tâm huyết của cả đời mình dạy dỗ bao thế hệ học trò. Qua đó ta có thể hận thấy, khi bản thân tỏa sáng, khi trái tim bạn biết đau nỗi đau của người khác, tâm hồn bạn biết mở lòng với những hoàn cảnh khó khăn hơn, bạn biết sống để đem lại hạnh phúc cho người khác tức là đã góp mình vào cuộc sống tươi đẹp này. Bản thân mỗi người phải rèn luyện mỗi ngày, không chỉ giỏi kiến thức mà còn có một nhân cách tốt, làm một công dân có ích cho xã hội, góp sức mình vào sự phát triển chung của đất nước. Bạn sẽ nhận ra mình thực sự có ích cho xã hội
Nội dung bài viết1 Nghị luận xã hội về sống có ích – Bài làm 1 2 Nghị luận xã hội về sống có ích – Bài làm 2 Nghị luận xã hội về sống có ích – Bài làm 1 Cuộc sống bao giờ cũng đầy rẫy những khó khăn, thử thách. Nhiều người tự hỏi bản thần họ sẽ làm gì để vượt qua những khó khăn ấy và có thế hướng tới một cuộc sống hạnh phúc, những điều tốt đẹp nhất. Câu trả lời cho họ chính là chúng ta hãy sống có ích từng ngày từng giờ để cuộc sống của chúng ta không phải là một màu đen mà thay vào đó chúng ta có quyền lựa chọn cuộc sống, khát vọng mà ta mong muốn. "Sống có ích" không phải là điều dễ dàng cũng không thật sự là một điều khó khăn. Mấu chốt của việc sống có ích chính là từ ý thức bản thân của mỗi người. Ắt hẳn sẽ có nhiều người băn khoăn về việc sống có ích, sông có ích chính là lối sống tích cực phù hợp với thời đại; làm đẹp cho cuộc sống bản thân, sống hòa hợp với mọi người xung quanh, được nhiều người thừa nhận. Sống có ích còn phải có những hành động việc làm (giá trị vật chất), những tình cảm tốt đẹp (giá trị tinh thần) đem lại hiệu quả thiết thực cho cá nhân cũng như cho cộng đồng. Sống có ích là khi chúng ta biết nghĩ đến người khác, biết hi sinh những cái nhỏ nhặt, từ bỏ những cám dỗ của xã hội và biết rộng mở vòng tay để có chia sẻ với những mảnh đời bất hạnh hơn chúng ta. Sống có ích là khi chúng ta phạm phải những lỗi lầm và tự hứa với bản thân sẽ sửa đổi và coi đó một kinh nghiệm quý giá trong cuộc sống. Sống có ích là khi chúng ta biết nghĩ đến người khác, không ích kỉ, nhỏ nhen với mọi người. Cuộc sống không phải lúc nào cũng là một màu hồng thắm tươi, đôi khi sẽ những giọt nước mắt, những đổ vỡ, những cuộc chia ly, những nỗi đau, vết thương không thể nào lành được. Đừng vấp ngã bạn à! Đừng bỏ cuộc! Chúng hãy cố gắng sống có ích mỗi ngày để tìm được giá trị thực sự của cuộc sống, cuộc sống là như thế đôi khi nó buông tay ta nhưng ta phải níu nó lại để tìm được một chút hi vọng, một chút ý nghĩa để có thể biến một màu đen tăm tối thành một màu hồng tươi thắm. Sống có ích có một sức mạnh mãnh liệt giống tâm hồn ta thanh thản sau những vấp ngã, sau những khó khăn và thứ mà ta phải trải qua. Sống có ích đến từ những hành động thiết thực nhất: sống thật với bản thân, biết cách đối nhân xử thế với mọi người, giúp đỡ những người đang hoạn nạn, lắng nghe và chia sẻ với những mảnh đời bất hạnh… Sẽ không nếu chúng ta dẹp qua cái tôi và lắng nghe tiếng nói từ bên trong mình. Ai cũng đều có thể sống có ích, nếu như thế thì xã hội này sẽ tốt đẹp biết bao, sẽ không còn những tệ nạn xã hội, sẽ không còn những mảng tối màu trong cuộc sống. Cuộc sống luôn đầy rẫy những cám dỗ có thể quỵt ngã chúng ta bất kì lúc nào nhưng nếu chúng ta cố gắng nghĩ về những gì tích cực chúng ta sẽ tìm thấy được mục đích sống có ích của mình. Vì thế chúng ta hãy làm nên sự khác biệt, hãy biết sống có ích mỗi một ngày mới bắt đầu hãy nở một nụ cười và làm nên sự khác biệt để cả thế giới này trở thành một nơi tốt đẹp hơn, những đứa trẻ sẽ có một tương lai sáng hơn vì việc sống có ích của mỗi người, thế giới sẽ không còn chiến tranh không còn đói khát nếu chúng ta biết sống có ích. Hãy là một tấm gương, hãy tìm một mục đích sống của mình để sống có ích từng ngày từng giờ, đừng lãng phí một thời gian nào cả và chúng ta sẽ giúp thế giới trở thành một ngôi nhà tốt đẹp cho mọi người. Nghị luận xã hội về sống có ích – Bài làm 2 Trong cuộc sống luôn luôn xuất hiện muôn vàn khó khăn, để có hướng tới một cuộc sống vui vẻ, hạnh phúc, bạn đã bao giờ tự hỏi bản thân mình phải làm gì?. Trước hết mỗi người phải cố gắng sống có ích từng ngày từng giờ, sao cho mỗi ngày trôi qua không thấy vô ích. “Sống có ích” nghe thật sự rất đơn giản, nhưng sống sao mỗi ngày luôn cảm thấy có ích luôn là một câu hỏi khó. Điều đó xuất phát từ chính bản thân mỗi người. Vậy thế nào là sống có ích?. Trước hết sống có ích chính là lối sống tích cực, sống hết với những khả năng của bản thân mình, luôn luôn hoàn thiện bản thân, không ngừng trau dồi kiến thức, kỹ năng …. để hoàn thiện cả nhân cách và tri thức. Sống đẹp, sống có ích, không chỉ đem lại lợi ích cho bản thân mình mà còn cho toàn xã hội. Như một con ong chăm chỉ, làm mật cho đời, một lối sống tích cực sẽ mang lại lợi ích cho bản thân mình mà còn tác động tới nhiều người khác. Tích tiểu thành đại, bắt đầu từ những việc nhỏ nhặt, rồi tới những việc lớn lao hơn chính là cống hiến cho xã hội. Hiểu thêm một cách sâu xa hơn, sống có ích không chỉ dừng lại ở việc chăm chỉ, chịu khó làm việc, mà nó còn được biểu hiện ở cách đối nhân sử thế, hành động đẹp. Đó là khi chúng ta biết nghĩ tới người khác, biết rời xa những cám dỗ của cái xấu, biết hy sinh những lợi ích của bản thân cho những lợi ích chung của tập thể. Cuộc sống mỗi người luôn phải đối mặt với nhiều vấp ngã, nhưng điều quan trọng là bạn biết đứng dậy, khắc phục những thiếu sót, không cảm thấy xấu hổ với chính lương tâm mình Chúng ta có thể bắt đầu từ chính những hành động nhỏ nhất. Ở nhà, phụ giúp ông bà chăm sóc nhà cửa, giúp bố mẹ chăm sóc các em……… Ra ngoài xã hội là chăm chỉ học hành, tích cực tham gia công tác đoàn thể, tình nguyện viên giúp đỡ những người già neo đơn, không nơi nương tựa, những trẻ em vô gia cư. Khi bản thân bạn được hành động, được làm những việc có ích, chính là lúc bạn cảm thấy trái tim mình tràn ngập tình yêu thương, được trải lòng và mở lòng cùng với những hoàn cảnh không được may mắn trong xã hội. Có ai đó đã từng nói “Khi bạn tặng ai đó một bông hồng, trên tay bạn sẽ vương lại hương thơm”. Bởi lúc đó, bạn không chỉ cho đi mà còn được nhận lại những lời khen từ mọi người và từ sâu trong trái tim mình bạn sẽ cảm thấy như mình đang đóng góp một chút gì đó cho cuộc đời này. Bạn cảm thấy sống có ích biết bao, hạnh phúc biết bao. Đáng buồn thay, trong xã hội hiện tại vẫn còn rất nhiều người với lối sống íc kỷ, vụ lợi cho chính bản thân mình. Sẵn sàng đổ rác ra ngoài đường, mặc dù trước nó có gắn tấm biển “Cấm đổ rác”, suy nghĩ đơn giản chỉ cần sạch nhà còn bẩn ngõ thì không ai quan tâm. Tham gia giao thông trên đường sẵn sàng lạng lách, đánh võng, vượt đèn đỏ………… Một lối sống ích kỷ mang lại cái nhìn thiếu thiện cảm từ mọi người, gây nên những hậu quả đáng tiếc và sự chê trách của toàn xã hội. Chúng ta có thể nhìn thấy những tấm gương sáng ngời như Nguyễn Ngọc Ký mặc dù đã biệt liệt cả đôi tay nhưng nhờ sự nỗ lực vượt bậc của bản thân cuối cùng ông trả thành một giáo ưu tú, đem tâm huyết của cả đời mình dạy dỗ bao thế hệ học trò. Qua đó ta có thể hận thấy, khi bản thân tỏa sáng, khi trái tim bạn biết đau nỗi đau của người khác, tâm hồn bạn biết mở lòng với những hoàn cảnh khó khăn hơn, bạn biết sống để đem lại hạnh phúc cho người khác tức là đã góp mình vào cuộc sống tươi đẹp này. Bản thân mỗi người phải rèn luyện mỗi ngày, không chỉ giỏi kiến thức mà còn có một nhân cách tốt, làm một công dân có ích cho xã hội, góp sức mình vào sự phát triển chung của đất nước. Bạn sẽ nhận ra mình thực sự có ích cho xã hội
Cuộc sống bao giờ cũng đầy rẫy những khó khăn, thử thách. Nhiều người tự hỏi bản thần họ sẽ làm gì để vượt qua những khó khăn ấy và có thế hướng tới một cuộc sống hạnh phúc, những điều tốt đẹp nhất. Câu trả lời cho họ chính là chúng ta hãy sống có ích từng ngày từng giờ để cuộc sống của chúng ta không phải là một màu đen mà thay vào đó chúng ta có quyền lựa chọn cuộc sống, khát vọng mà ta mong muốn. "Sống có ích" không phải là điều dễ dàng cũng không thật sự là một điều khó khăn. Mấu chốt của việc sống có ích chính là từ ý thức bản thân của mỗi người. Ắt hẳn sẽ có nhiều người băn khoăn về việc sống có ích, sông có ích chính là lối sống tích cực phù hợp với thời đại; làm đẹp cho cuộc sống bản thân, sống hòa hợp với mọi người xung quanh, được nhiều người thừa nhận. Sống có ích còn phải có những hành động việc làm (giá trị vật chất), những tình cảm tốt đẹp (giá trị tinh thần) đem lại hiệu quả thiết thực cho cá nhân cũng như cho cộng đồng. Sống có ích là khi chúng ta biết nghĩ đến người khác, biết hi sinh những cái nhỏ nhặt, từ bỏ những cám dỗ của xã hội và biết rộng mở vòng tay để có chia sẻ với những mảnh đời bất hạnh hơn chúng ta. Sống có ích là khi chúng ta phạm phải những lỗi lầm và tự hứa với bản thân sẽ sửa đổi và coi đó một kinh nghiệm quý giá trong cuộc sống. Sống có ích là khi chúng ta biết nghĩ đến người khác, không ích kỉ, nhỏ nhen với mọi người. Cuộc sống không phải lúc nào cũng là một màu hồng thắm tươi, đôi khi sẽ những giọt nước mắt, những đổ vỡ, những cuộc chia ly, những nỗi đau, vết thương không thể nào lành được. Đừng vấp ngã bạn à! Đừng bỏ cuộc! Chúng hãy cố gắng sống có ích mỗi ngày để tìm được giá trị thực sự của cuộc sống, cuộc sống là như thế đôi khi nó buông tay ta nhưng ta phải níu nó lại để tìm được một chút hi vọng, một chút ý nghĩa để có thể biến một màu đen tăm tối thành một màu hồng tươi thắm. Sống có ích có một sức mạnh mãnh liệt giống tâm hồn ta thanh thản sau những vấp ngã, sau những khó khăn và thứ mà ta phải trải qua. Sống có ích đến từ những hành động thiết thực nhất: sống thật với bản thân, biết cách đối nhân xử thế với mọi người, giúp đỡ những người đang hoạn nạn, lắng nghe và chia sẻ với những mảnh đời bất hạnh… Sẽ không nếu chúng ta dẹp qua cái tôi và lắng nghe tiếng nói từ bên trong mình. Ai cũng đều có thể sống có ích, nếu như thế thì xã hội này sẽ tốt đẹp biết bao, sẽ không còn những tệ nạn xã hội, sẽ không còn những mảng tối màu trong cuộc sống. Cuộc sống luôn đầy rẫy những cám dỗ có thể quỵt ngã chúng ta bất kì lúc nào nhưng nếu chúng ta cố gắng nghĩ về những gì tích cực chúng ta sẽ tìm thấy được mục đích sống có ích của mình. Vì thế chúng ta hãy làm nên sự khác biệt, hãy biết sống có ích mỗi một ngày mới bắt đầu hãy nở một nụ cười và làm nên sự khác biệt để cả thế giới này trở thành một nơi tốt đẹp hơn, những đứa trẻ sẽ có một tương lai sáng hơn vì việc sống có ích của mỗi người, thế giới sẽ không còn chiến tranh không còn đói khát nếu chúng ta biết sống có ích. Hãy là một tấm gương, hãy tìm một mục đích sống của mình để sống có ích từng ngày từng giờ, đừng lãng phí một thời gian nào cả và chúng ta sẽ giúp thế giới trở thành một ngôi nhà tốt đẹp cho mọi người.
Life is always full of difficulties and challenges. Many people wonder what they will do to overcome these difficulties and lead a happy life with the best things. The answer for them is that we should live usefully every day and every hour so that our lives are not black, but instead we have the right to choose the life and aspirations we want. "Living usefully" is neither an easy thing nor really a difficult thing. The key to living a useful life comes from each person's self-awareness. Surely there will be many people wondering about living a useful life, a useful life is an active lifestyle suitable for the times; beautify your life, live in harmony with everyone around you, and be recognized by many people. Living a useful life must also include work actions (material values) and good feelings (spiritual values) that bring practical effects to individuals as well as to the community. Living a useful life is when we know how to think of others, know how to sacrifice the little things, give up the temptations of society and know how to open our arms to share with lives more unfortunate than ours. Living a useful life is when we make mistakes and promise ourselves to correct them and consider them a valuable experience in life. Living a useful life is when we know how to think of others, not be selfish or petty towards everyone. Life is not always rosy, sometimes there will be tears, breakups, separations, pain, and wounds that cannot be healed. Don't trip me! Do not give up! Let's try to live usefully every day to find the true value of life. Life is like that. Sometimes it lets go of our hands, but we have to hold on to it to find a little hope, a little meaning. can turn a dark black color into a bright pink color. Living a useful life has a strong power like our soul is at peace after the stumbles, difficulties and things we have to go through. Living a useful life comes from the most practical actions: living true to yourself, knowing how to treat people, helping those in need, listening and sharing with unfortunate lives... Will not If we put aside our ego and listen to our inner voice. Everyone can live a useful life. If so, how good would this society be? There would be no more social evils, no more dark areas in life. Life is always full of temptations that can knock us down at any time, but if we try to think about positive things, we will find our useful life purpose. So let's make a difference, let's know how to live usefully every new day, put on a smile and make a difference to make this world a better place, children will There will be a brighter future because each person lives a useful life. The world will no longer have war or hunger if we know how to live a useful life. Be an example, find a purpose in your life to live usefully every day and every hour, don't waste any time and we will help the world become a good home for everyone.
Cuộc sống luôn thường trực rất nhiều cám dỗ, bạn phải làm gì đối diện với nó? Anh/ chị hãy viết một bài văn ngắn về chủ đề trên. Trong thời đại ngày càng huyên náo như hiện nay, có quá nhiều thứ làm chấn động giác quan con người, song những điều làm rung động lòng người ngày càng ít. Xã hội hiện đại muôn màu, muôn vẻ, tràn đầy cám dỗ, mê hoặc. Sống trong xã hội đầy rẫy những thú vui, bạn phải chiến thắng các thứ cám dỗ mới mong làm nên nghiệp lớn. Cám dỗ đến từ mọi phương diện, vật chất có, tinh thần có, bên trong có, bên ngoài có, có sự tham gia của môi trường tự nhiên và môi trường xã hội,… Cám dỗ đến từ các phương tiện thông tin đại chúng hiện đại. Mở tivi ra, bạn sẽ được ngắm nhìn bao nhiêu chiêu độc của các ca sĩ cố làm ra vẻ để quyến rũ người xem, nếu bạn không chóng lại được sự cám dỗ của âm thanh hình ảnh đó thì công việc, học hành sẽ bê trễ, lôi thôi. Cám dỗ đến từ các thành phố ồn ào náo nhiệt, đến từ sàn nhảy, vũ trường, cám dỗ dễ đến từ non sông, đến từ những vùng đất lạ,… Thản nhiên là trạng thái tâm lí cao nhất để đối chọi với những cám dỗ đó, đồng thời cũng là sự thăng hoa của nhân cách. Có quá nhiều thứ tốt đẹp trên thế gian này, nhưng chúng ta cần phân biệt rõ ràng những gì mới là cái đẹp mà chúng ta phải theo đuổi. Con người sống phải có lí tưởng, phải đặt niềm tin vào điều gì đó, đồng thời phải đạp bằng mọi thách thức gian nguy để thực hiện được lí tưởng của mình, có thể đó là cả sinh mạng mình! Muốn làm được như vậy, chúng ta phải kiên quyết đấu tranh với cám dỗ, chiến thắng sự cám dỗ đó. Chúng ta dễ dàng đánh mất bản thân trong sự phồn hoa huyên náo. Chiến thắng sự cám dỗ là định sẵn số phận cô độc cho mình, cô độc không phải là đau thương mà là chút nghỉ ngơi cho tâm hồn sau khi vẫy vùng thoát khỏi hố bùn lầy vật chất, cám dỗ. Hãy vứt bỏ các thứ huyên náo lại ngoài tai, ngoài mắt để tìm thấy cho tâm hồn một chốn bình yên thư giãn, hãy vứt bỏ nghìn ngày rong chơi phù phiếm để đổi lấy giây phút cô đơn cho tâm hồn nghỉ ngơi, nhìn lại chính mình. Lòng không bị vật dục sai khiến, thân không bị thói đời rượt đuổi, hãy để nhân cách thăng hoa, hãy để tâm hồn được thanh tịnh, hãy để tâm tươi sáng. Con người sinh ra đã đối diện với định mệnh, lựa chọn con đường hạnh phúc cho mình trong muôn vàn con đường phải chọn. Chính vì thế mà chúng ta cần rèn luyện cho trái tim mình có khả năng chịu đựng cô đơn, có sự trầm lắng của trái tim nhiệt huyết nhưng biết đâu là nguy hiểm để nhận định và đối diện. Như thế lòng mình sẽ không còn nông nổi.
Life always has many temptations, what should you do to face them? Please write a short essay on the above topic. In today's increasingly noisy era, there are so many things that shock people's senses, but there are fewer and fewer things that move people's hearts. Modern society is colorful, diverse, full of temptation and enchantment. Living in a society full of pleasures, you must overcome all kinds of temptations to make a great career. Temptation comes from all aspects, material, spiritual, internal, external, with the participation of the natural environment and social environment, etc. Temptation comes from mass media. they are modern. Turn on the TV and you will see many unique tricks of singers trying to seduce viewers. If you do not resist the temptation of that sound and image, your work and studies will be ruined. late, messy. Temptation comes from noisy and bustling cities, from dance floors, discotheques, temptation easily comes from rivers, from strange lands,... Calmness is the highest psychological state to cope with those temptations, and is also the sublimation of personality. There are so many beautiful things in this world, but we need to clearly distinguish what is the beauty we must pursue. People must live with ideals, must believe in something, and at the same time must overcome all challenges and dangers to realize their ideals, maybe even their lives! To do so, we must resolutely fight temptation and overcome that temptation. We easily lose ourselves in the hustle and bustle of prosperity. To overcome temptation is to set a lonely fate for yourself. Loneliness is not pain but a little rest for the soul after struggling to escape the muddy pit of material and temptation. Leave all the noise behind your ears and eyes to find a peaceful place for your soul to relax, throw away thousands of days of frivolous wandering in exchange for moments of solitude for your soul to rest and look back. self. The heart is not dictated by material desires, the body is not chased by worldly habits, let the personality sublimate, let the soul be pure, let the mind be bright. People are born facing destiny, choosing their own path of happiness among countless paths to choose from. That's why we need to train our hearts to be able to endure loneliness, to have the calmness of a passionate heart but to know what dangers are to identify and face. That way my heart will no longer be shallow.
Cuộc sống là chuỗi ngày mỗi con người tự hoàn thiện mình. Mỗi ngày là một bài học vô giá ta nhận được từ cuộc sống. Quá trình hoàn thiện mình này chính là gạt bỏ đi từng cái xấu và vun đắp thêm từng cái tốt dù rất nhỏ. Và bài học mà chúng tôi nhận được từ chương trình "Văn hóa chiều thứ bảy”, câu lạc bộ kĩ năng sống tuần này là về "SỰ ÍCH KỶ" trong mỗi con người. Cổ nhân có nói:“Nhân bất vị kỷ, thiên tru địa diệt". Mở rộng ra ý nghĩa của câu này là con người ta sống và làm việc gì cũng đều vì lợi ích cho bản thân. Ý kiến của bạn về câu này như thế nào? Hãy tiếp tục suy nghĩ đi nhé, còn chúng tôi ngồi quây tròn, bàn luận khí thế. Cuộc sống là cái đáng quý, cuộc sống của bản thân mình là cái quý nhất. Mình không quý, không yêu thương ngay chính bản thân mình thì hỏi còn quý ai, yêu thương ai (người khác, đất nước, con người…) được nữa. Có một giai thoại như sau: Nhà vua muốn thử Lão Tử, bèn đem nửa giang sơn đổi lấy một sợi lông nhưng Lão Tử cũng ko đổi. Ngài nói: "Dù là một sợi lông thì cũng là máu ta, thịt của ta. Máu thịt ta mà ta còn không xót thì hỏi còn sống để làm gì." Mỗi người một góc nhìn, một quan điểm nhưng quy tụ lại tất cả đều đồng ý rằng bất kì ai cũng sống và làm việc cũng đều là vì lợi ích của bản thân mình. Chú ý lợi ở đây là cả vật chất và tình thần. Như vậy có thể tạm khẳng định rằng: sống và làm việc gì cũng đều vì lợi ích cho bản thân là ĐÚNG. Quay lại phân tích về định nghĩa "ÍCH KỶ" là gì? Ích là lợi ích, kỷ là bản thân và ích kỷ là làm việc có lợi cho bản thân va ích ký là đúng? Suy luận tới đây ai đây cũng gãi đầu, chống cằm suy nghĩ. Thật là bất ngờ khi mà mọi người đều cho rằng ích kỷ là một cái gì đó xấu và cần phải gạt bỏ nó nhưng ở đây suy luận cho rằng nó là đúng. Tạm gác suy nghĩ, rẽ nhánh sang một hướng khác, nếu xét về những hành động mà bản thân người đưa ra hành động đó có lợi thì có 3 loại: lợi mình hại người (những hành động thường bị cấm bởi luật lệ), lợi mình lợi người (khuyên khích). Chúng tôi xét loại còn lại là lợi mình, không lợi người. Vậy có chăng "ÍCH KỶ" là làm những hành động mà có lợi cho bản thân những người khác không có lợi? Mặt khác, bạn thử nghĩ xem khi nào bạn bị cho là ích kỷ? Trong một lần kiểm tra, bạn đã không chỉ bài cho người bạn ngồi cùng bàn và kết quả là bạn ấy bị điểm kém. Bạn bị người đó cho là người ích kỷ, bởi nếu bạn giúp bạn ấy thì bạn ấy đã không bị điểm kém. Hai người yêu nhau, người nam luôn muốn người con gái của mình chỉ là của riêng mình thôi dẫn đến nhiều mối quan hệ trước đây của cô gái dần mất hết liên lạc và cuộc sống của cô ngày càng bó hẹp. Trường hợp này bạn có cho rằng người nam đó quá ích kỷ khi đã lấy đi sự tự do của người con gái không? Ngược lại nếu người nam quá thả lỏng và không quan tâm đến những mối quan hệ khác của người con gái, liệu cặp đôi đó có thể tồn tại? Bạn bị cho là "ÍCH KỶ" khi bạn không đem lại lợi ích cho người khác. Hay nói cách khác, những người khác luôn muốn bạn đưa cho họ những điều họ mong muốn ở bạn. Nếu như bạn không đáp ứng được những điều họ mong muốn thì bạn bị cho là ÍCH KỶ. Giải pháp cho vấn đề này có thể là bạn là người có thể đáp ứng mọi mong muốn của người khác hoặc là bạn không có ích gì nên họ chả mong muốn ở bạn điều gì cả. "Người nào nói bạn ích kỷ, người đó ích kỷ". Vậy nếu "ÍCH KỶ" là đúng thì lấy đâu ra cho đủ số lợi ích để đáp ứng cho tất cả mọi người trên thế giới này nhỉ và lợi ích có bảo toàn không? -> câu trả lời sẽ là KHÔNG ở đâu ra nhiều lợi ích như vậy, chúng tôi tiếp tục phân tích tiếp một khía cạnh khác. Sự phát triển của loài người gắn liền với sự phát triển của phương thức sản xuất. Thời nguyên thủy, con người đã biết cùng nhau đi săn bắt, hái lượm để có thể thu hoạch được nhiều lợi phẩm hơn. Phương thức này ngày càng phát triển và ngày càng chuyên môn hóa cao hơn. Ví dụ trong may mặc quần áo chia làm nhiều khâu cắt vải, may cánh tay, may túi, kết nút,… cuối cùng mới có được một chiếc áo hoàn chỉnh để đem đến cho người sử dụng. Giả sử như một khâu trong đó mất đi thì có chiếc áo ra đời không nhỉ? Như vậy, việc giúp đỡ những người khác, tức là đem lợi ích đến cho họ thì sẽ tạo ra lợi ích lớn hơn cho tất cả. Từ tất cả những phân tích và dẫn chứng trên có thể kết luận: "Sống vì lợi mình là đúng, nhưng không giúp đỡ (làm lợi cho người khác) thì cũng sẽ không được người khác giúp đỡ, dần dà bị cô lập khỏi tập thể —> có hại —> ngược lại với quy tắc đầu tiên —> giúp đỡ người khác cũng là đem lại lợi ích cho mình". Vậy khi bạn bị ai đó nói là là người ÍCH KỶ bạn sẽ làm gì? Đừng bận tâm mà hãy xem xét trong khả năng có thể giúp đỡ người khác được hay không.
Life is a series of days where each person perfects himself. Every day is an invaluable lesson we receive from life. This process of perfecting yourself is getting rid of every bad thing and cultivating every good thing, no matter how small. And the lesson we received from the program "Saturday afternoon culture", life skills club this week is about "SELFISHNESS" in every person. The ancients said: "If people are not selfish, heaven and earth will be destroyed". Expanding the meaning of this sentence is that people live and do everything for their own benefit. What is your opinion on this sentence? Let's continue to think, while we sit around and discuss the situation. Life is precious, your own life is the most precious thing. If you don't value or love yourself, then ask who else you can value or love (other people, country, people...). There is an anecdote as follows: The king wanted to test Lao Tzu, so he exchanged half a country for a hair, but Lao Tzu did not exchange it. He said: "Even if it's a hair, it's still my blood, my flesh. If I don't even feel my flesh and blood, then what's the point of living?" Each person has a perspective, an opinion, but together they all agree that everyone lives and works for their own benefit. Note that the benefits here are both physical and mental. So it can be temporarily affirmed that: living and doing everything for your own benefit is TRUE. Back to the analysis of the definition of "SELFISH"? Selfishness is benefit, selfishness is self and selfishness is doing things that benefit oneself and is selfishness right? At this point, everyone is scratching their heads and resting their chins in thought. It's surprising that everyone thinks that selfishness is something bad and that it should be eliminated, but here the inference is that it is right. Temporarily putting aside the thought, branching into another direction, if considering the actions that benefit the person who performs the action, there are 3 types: benefiting oneself and harming others (actions often prohibited by law), benefit yourself and benefit others (encouragement). We consider the remaining type as benefiting ourselves, not benefiting others. So is it true that "SELFISH" means doing actions that benefit yourself and do not benefit others? On the other hand, think about when you are considered selfish? During a test, you did not show the cards to your friend sitting at the table and as a result, he or she got a bad score. You are considered selfish by that person, because if you helped him or her, he or she wouldn't get a bad grade. Two people love each other, the man always wants his girl to be only his own, leading to many of the girl's previous relationships gradually losing contact and her life becoming more and more narrow. In this case, do you think that the man was too selfish to take away the girl's freedom? On the contrary, if the man is too relaxed and does not care about the girl's other relationships, can that couple survive? You are considered "SELFISH" when you do not benefit others. In other words, other people always want you to give them what they want from you. If you cannot meet their expectations, you are considered SELFISH. The solution to this problem could be that you are someone who can satisfy everyone else's wishes or that you are useless so they don't want anything from you. "Whoever says you are selfish is selfish." So if "SELFISH" is true, where can we get enough benefits to satisfy everyone in this world, and are the benefits preserved? -> the answer will be NO where do you get so many benefits? We continue to analyze another aspect. Human development is closely linked to the development of production methods. In primitive times, people knew how to hunt and gather together to be able to harvest more spoils. This method is increasingly developing and becoming more specialized. For example, in sewing clothes, clothes are divided into many stages of cutting fabric, sewing arms, sewing pockets, tying buttons, etc. Only then can a complete shirt be delivered to the user. Suppose one step in there was lost, would a shirt be born? Thus, helping others, that is, bringing benefits to them, will create greater benefits for all. From all the above analysis and evidence, we can conclude: "Living for your own benefit is right, but if you don't help (benefit others), you won't be helped by others, and you will gradually be isolated from others. group —> harmful —> contrary to the first rule —> helping others is also beneficial to yourself. So when you are told by someone that you are a SELFISH person, what do you do? Don't worry, just consider whether you can help others or not.
Hiện nay, xuất hiện nhiều nghệ sĩ ca sĩ trẻ tuổi đang nổi tiêng trong giới trẻ. Họ trở thành thần tượng trong mắt của những thanh thiếu niên và tạo ra những xu hướng mới lạ. Nhưng làm sao để thanh thiếu niên biết được cách hâm mộ thần tượng của mình một cách không thái quá hay làm những hành động không đúng đối với thần tuợng của mình. Đó là những nghi vấn của người ngoài cuộc khi thấy những hành vi không đúng đắn của thanh thiếu niên gây ra. Thần tượng là hình mẫu lí tưởng, mô thức hoàn hảo trong lĩnh vực nghệ thuật mà người hâm mộ muốn, học hỏi, noi theo và tiếp nối. Họ tạo nên những xu hướng mới lạ và khi đó người hâm mộ sẽ noi theo, bắt chước giống như thần tượng của mình. Những nghệ sĩ ca sĩ đánh bóng tên tuổi của mình bằng hình thức như luôn sáng tác các ca khúc, gây ra những tai tiếng xấu,… Nhưng giới trẻ lại xem đó là những điều hay mà học hỏi. Một số thanh thiếu niên bắt chước thái quá hoặc giống hoàn toàn với thần tượng của mình. Đó cũng là vấn đề mà các bậc phụ huynh đang lo lắng cho con em của họ. Nhưng họ lại không có thời gian chăm sóc cho con của mình nên ít quan tâm đến. Vì vậy, ngày càng nhiều những hành động hâm mộ thái quá của thanh thiếu niên. Qua các sự việc được nêu ở trên cho ta thấy được hai mặt về việc hâm mộ thần tượng ở thanh thiếu niên: sống có thần tượng cũng là một nét văn hóa. Nhưng vấn đề là nét văn hóa ấy cần được người hâm mộ thể hiện, kiểm soát và điều chỉnh một cách phù hợp để giúp bản thân vươn lên, tiến bộ không ngừng. Và thần tượng phải góp phần làm cho người hâm mộ ngày càng trở nên hoàn thiện hơn, sống tốt đẹp và sống có ý nghĩa hơn. Vì vậy, người hâm mộ nên học hỏi điều tốt đẹp từ thần tượng chứ không phải sùng bái một cách điên cuồng rồi đua đòi, bắt chước theo những thói hư tật xấu mà bỏ bê học hành có khi dẫn đến bệnh hoang tưởng. Từ những hành động của thanh thiếu niên dành cho thần tượng của mình một cách thái quá cho ta rút được kinh nghiệm: chọn cho mình một thần tượng phù hợp để học ở đó thái độ cầu tiến, để ra cho mình hướng đi, lối sống đúng đắn… Chứ không phải bắt chước thái quá gây phản cảm cho người khác và có khi làm hại đến bản thân mình. Mỗi bạn trẻ cần xác định cho mình những cách ứng xử và lựa chọn đúng đắn. Trân trọng và thần tượng cái đẹp nhưng không thái quá mà vẫn luôn giữ được một phương châm sống chuẩn mực và lành mạnh.
Currently, there are many young artists and singers who are famous among young people. They become idols in the eyes of teenagers and create new trends. But how do teenagers know how to admire their idols without going too far or doing inappropriate things towards them? Those are the suspicions of outsiders when they see the inappropriate behavior of teenagers. Idols are ideal models, perfect models in the field of art that fans want, learn from, follow and continue. They create new trends and then fans will follow and imitate their idols. Artists and singers burnish their names by always composing songs, causing bad reputations, etc. But young people see these as good things to learn. Some teenagers imitate their idols excessively or completely. That is also an issue that parents are worried about for their children. But they don't have time to care for their children, so they pay little attention. Therefore, there are more and more excessive fan actions by teenagers. Through the incidents mentioned above, we can see two sides of idol admiration among teenagers: living with idols is also a cultural feature. But the problem is that that culture needs to be expressed, controlled and adjusted appropriately by fans to help themselves rise and progress continuously. And idols must contribute to making fans become more and more perfect, live better and more meaningful lives. Therefore, fans should learn good things from their idols, not madly worship them, emulate them, imitate bad habits and neglect their studies, which can sometimes lead to paranoia. From the actions of teenagers who are excessively devoted to their idols, we can learn from experience: choose a suitable idol to learn a progressive attitude from there, to give yourself a direction and path. Live right... Not by over-imitating, causing offense to others and sometimes harming yourself. Each young person needs to determine for themselves the right behaviors and choices. Appreciate and idolize beauty without going too far and always maintain a standard and healthy living motto.
Nội dung bài viết1 Nghị luận xã hội về thực phẩm bẩn – Dàn ý 1 2 Nghị luận xã hội về thực phẩm bẩn – Dàn ý 2 Nghị luận xã hội về thực phẩm bẩn – Dàn ý 1 Mở bài Nếu như ngày xưa mong muốn của con người là làm sao để được ăn no, mặc ấm thì nay đã được nâng lên thành ăn ngon, mặc đẹp. Thế nhưng, nhu cầu thiết yếu nhất là ăn uống của con người lại đang bị đe dọa nghiêm trọng bởi một vấn đề vô cùng nhức nhối mang tên “thực phẩm bẩn”. Thân bài Vấn đề thực phẩm bẩn đang diễn ra hàng ngày, hàng giờ trên đất nước ta, nhất là ở các thành phố lớn. Mỗi ngày, trên các chương trình thời sự, các trang báo giấy rồi đến báo mạng và các trang thông tin điện tử khác vẫn thường xuyên đưa tin về thực phẩm bẩn. Nay thì hoa quả Trung Quốc tràn ngập thị trường, mai thì thịt lợn tẩm hóa chất hô biến từ bốc mùi hôi thối thành “tươi mới” tức thì. Nay thu giữ mấy tấn nội tạng không rõ nguồn gốc xuất xứ, mai thì tin tức về rau phun thuốc trừ sâu, thuốc kích thích… Những tin tức như vậy dù không còn mới mẻ hay lạ lẫm với ai nhưng chúng đang ngày càng xuất hiện với tần suất lớn đến mức báo động Nhu cầu về thực phẩm là điều thiết yếu nhất đối với con người. Trong những bữa ăn của mỗi gia đình thì rau, thịt, cá vẫn được sử dụng dù rằng biết là “độc” là “hại”. Không có một ai có khả năng có thể tạo ra tất cả những gì cần cho cuộc sống. Thế nên, dù trồng được rau sạch thì vẫn phải ăn thịt bẩn, dù có chè ngon nhưng vẫn phải dùng hoa quả phun thuốc trừ sâu, chất bảo quản. Chính vì thế, đối với những người ích kỷ, nghĩ rằng: rau sạch để mình ăn, rau phun thuốc thì đem bán; thịt sạch để nhà dùng , mang thịt có chất tạo nạc ra chợ bán. Chung quy lại vẫn là mình hại người khác rồi người khác lại hại mình mà thôi. Mỗi ngày số người chết vì bệnh ung thư, viêm màng não hay ngộ độc thực phẩm với một con số không hề nhỏ và có dấu hiệu tăng cao, mà một trong những nguyên nhân chính là nằm ở ngay những thứ mà chúng ta vẫn đưa vào cơ thể hàng ngày “thực phẩm bẩn”. Các nguy cơ mà thực phẩm bẩn gây ra cho sức khỏe được thể hiện tương đối rõ ràng như: nhiễm khuẩn – gây tiêu chảy, nhiễm độc – gây ngộ độc thực cấp. Theo báo Tienphong.vn đưa tin ngày 9/12/2015: Theo cục an toàn thực phẩm (Bộ y tế) thì trung bình mỗi năm có khoảng 470 vụ ngộ độc thực phẩm với gần 7000 người trúng độc và 37 người chết. Thế nhưng, có một vấn đề nổi trội hơn cả gây hoang mang cho con người hơn cả chính là việc thực phẩm bẩn có khả năng gây ung thư. Theo thông tin trên 1 bài viết của Songkhoe.vn ngày 13/4/2016 thì: mỗi năm có 33.145 người chết do ung thư gây ra bởi thực phẩm bẩn. Nghĩa là mỗi giờ sẽ có 3 người chết vì nguyên nhân gây sốc này. Thực phẩm bẩn đã và đang gây ra tâm lí hoang mang cho toàn xã hội, khi mà giữa con người và con người không còn niềm tin, tình thương đối với nhau. Giờ đây, khi nhìn vào thực phẩm đều là những ánh mắt nghi ngờ, dò xét. Một hậu quả mà thực phẩm bẩn tạo ra do thực phẩm bẩn có giá bán rẻ hơn thực phẩm sạch chính là việc gây lũng đoạn thị trường, ảnh hưởng tới các cá nhân cũng như doanh nghiệp làm ăn chân chính và hơn thế nữa là gây ảnh hưởng năng nề tới nền kinh tế. Có thể thấy rằng, nguyên nhân lớn nhất dẫn tới việc thực phẩm bẩn tràn lan trên thị trường đến từ các doanh nghiệp và nhà sản xuất. Với tâm lí muốn thu lợi nhuận một cách nhanh chóng nên bất chấp các quy định về vấn đề vệ sinh an toàn thực phẩm. Bên cạnh đó còn do sự thiếu hiểu biết về hậu quả nghiêm trọng mà thực phẩm bẩn gây ra đối với người tiêu dùng. Nguyên nhân thứ hai mà ta cần nói tới chính là xuất phát từ bản thân người tiêu dùng. Sự thiếu hiểu biết, tâm lí ham rẻ dẫn tới việc tiêu thụ sản phẩm một cách tràn lan, không chọn lọc, không có tâm lí đề phòng. Hành động ấy đang từng ngày từng giờ dẫn họ đến những hậu quả khó lường hết được. Một phần nguyên nhân không nhỏ dẫn tới việc thực phẩm bẩn tràn lan khắp thị trường là do sự quản lí lỏng lẻo của các cơ quan chức năng có thẩm quyền. Trên thực tế các cơ quan chức năng vẫn chưa có những biện pháp xử lý thích đáng đối với các trường hợp vi phạm về đảm bảo vệ sinh an toàn thực phẩm. Bên cạnh đó việc thiếu sự phối hợp đồng bộ giữa các cơ quan khoa học và cơ quan pháp luật trong việc đẩy nhanh quá trình phát hiện và ngăn chặn hoạt động sản xuất và tiêu thụ thực phẩm bẩn cũng là một nguyên nhân đáng quan tâm. Một câu hỏi được đặt ra gây trăn trở đối với biết bao người rằng: cần phải làm gì để ngăn chặn vấn đề thực phẩm bẩn? Trước hết, cần phổ biến kiến thức nhằm nâng cao hiểu biết cho người sản xuất lẫn người tiêu dùng về hậu quả khôn lường từ việc sử dụng, tiêu thụ thực phẩm bẩn gây nên. Nhà nước nói chung và các cơ quan có thẩm quyền nói riêng cần có những biện pháp để tăng cường kiểm soát và ban hành những quy định xử phạt nghiêm minh đối với những trường hợp vi phạm. Và hơn ai hết, chính mỗi cá nhân, mỗi người tiêu dùng phải cần thật tỉnh táo trong việc chọn lựa thực phẩm cho bản thân và gia đình. Kết bài Xã hội đang từng giây, từng phút đương đầu với thực phẩm bẩn. Để thoát khỏi nỗi ám ảnh về vấn đề nhức nhối này, cách duy nhất chính là làm một người tiêu dùng thông minh. Hãy trở thành một người tiêu dùng thông minh để có một cuộc sống khỏe mạnh. Hãy nói không với thực phẩm bẩn! Nghị luận xã hội về thực phẩm bẩn – Dàn ý 2 1. Mở bài Vấn đề thực phẩm đang trở thành một trong những vấn nạn hàng đầu của xã hội. Thực phẩm bẩn đe dọa đến sức khỏe của con người chúng ta, ảnh hưởng trực tiếp hàng ngày hằng giờ đến mỗi người dân. Thịt heo có chất tạo nạc, thịt bò tẩm chất bảo quản, rau phun thuốc trừ sâu… đã và đang ảnh hưởng rất lớn đến tâm lý người dân chúng ta. 2. Thân bài a. Thế nào là thực phẩm bẩn Thực phẩm bẩn là khái niệm được người dân hiện nay sử dụng cho những thực phẩm bị tẩm hóa chất, tiêm chất kích thích để tạo nên sự tươi ngon cho thực phẩm. Những thực phẩm này khi ăn vào sẽ gây nên hại cho sức khỏe của người tiêu dùng. b. Thực trạng về vấn đề thực phẩm bẩn hiện nay Hiện nay các cơ sở sản xuất thực phẩm vi phạm vệ sinh an toàn thực phẩm. Trong quá trình sản xuất, kinh doanh có rất nhiều cơ sở vi phạm khiến người dân vô cùng hoang mang. Tất các thực phẩm hằng ngày đều có nguy cơ bị nhiễm bẩn kể cả rau, củ, thịt cá, dầu ăn… Thịt heo sử dụng chất tạo nạc salbutamol, những chỗ bị thối, hỏng thì sử dụng chất bảo quản để làm tươi lại bán cho người dân, măng tươi tẩm nhuộm chất bảo quản. Bên cạnh đó hệ thống các siêu thi cũng đang bị tuần thực phẩm bẩn, làm người dân không thể phân biệt được thật giả lẫn lộn. Nguyên nhân – Do người sản xuất muốn thu lợi nhuận nhanh chóng, bất chấp các quy định về vệ sinh an toàn thực phẩm. – Đối với người nông dân sản xuất đôi khi còn do rất nhiều vấn đề khác như cơm áo gạo tiền… – Sự thiếu biết của người dân về việc sử dụng các chất cấm trong chăn nuôi – Môi trường sản xuất, canh tác bị ô nhiễm nghiêm trọng… – Một số tiểu thương lấy nguồn thực phẩm không đạt chuẩn, thêm các phụ gia vào… – Người tiêu dùng thiếu hiểu biết, dẫn đến tiêu thụ thực phẩm bẩn tràn lan. – Do tâm lý ham rẻ của người tạo điều kiện tiêu thụ thực phẩm cho người dân. Cơ quan có thẩm quyền chưa thực sự có những biện pháp mạnh tay để xử lý – Chưa có sự phối hợp đồng bộ giữ các cơ quan có thẩm quyền, ngăn chặn quá sự tràn lan của thực phẩm bẩn. Giải pháp ngăn chặn vấn đề thực phẩm bẩn Tuyên truyền, nâng cao hiểu biết của người dân trong lĩnh vực thực phẩm bẩn… Đưa ra hình thức xử phát thích đáng cho những cá nhân, đơn vị vi phạm. Đưa ra những mô hình thực phẩm sạch cung cấp cho người dân… 3. Kết bài Thực phẩm bẩn đang trở thành một trong những vấn nạn hàng đầu hiện nay. Chúng ta cần đưa ra những biện pháp xử lý phù hợp để bảo vệ sức khỏe cho người dân chúng ta. Giải quyết thực bẩn là một điều rất cần thiết hiện nay.
Nội dung bài viết1 Nghị luận xã hội về thực phẩm bẩn – Dàn ý 1 2 Nghị luận xã hội về thực phẩm bẩn – Dàn ý 2 Nghị luận xã hội về thực phẩm bẩn – Dàn ý 1 Mở bài Nếu như ngày xưa mong muốn của con người là làm sao để được ăn no, mặc ấm thì nay đã được nâng lên thành ăn ngon, mặc đẹp. Thế nhưng, nhu cầu thiết yếu nhất là ăn uống của con người lại đang bị đe dọa nghiêm trọng bởi một vấn đề vô cùng nhức nhối mang tên “thực phẩm bẩn”. Thân bài Vấn đề thực phẩm bẩn đang diễn ra hàng ngày, hàng giờ trên đất nước ta, nhất là ở các thành phố lớn. Mỗi ngày, trên các chương trình thời sự, các trang báo giấy rồi đến báo mạng và các trang thông tin điện tử khác vẫn thường xuyên đưa tin về thực phẩm bẩn. Nay thì hoa quả Trung Quốc tràn ngập thị trường, mai thì thịt lợn tẩm hóa chất hô biến từ bốc mùi hôi thối thành “tươi mới” tức thì. Nay thu giữ mấy tấn nội tạng không rõ nguồn gốc xuất xứ, mai thì tin tức về rau phun thuốc trừ sâu, thuốc kích thích… Những tin tức như vậy dù không còn mới mẻ hay lạ lẫm với ai nhưng chúng đang ngày càng xuất hiện với tần suất lớn đến mức báo động Nhu cầu về thực phẩm là điều thiết yếu nhất đối với con người. Trong những bữa ăn của mỗi gia đình thì rau, thịt, cá vẫn được sử dụng dù rằng biết là “độc” là “hại”. Không có một ai có khả năng có thể tạo ra tất cả những gì cần cho cuộc sống. Thế nên, dù trồng được rau sạch thì vẫn phải ăn thịt bẩn, dù có chè ngon nhưng vẫn phải dùng hoa quả phun thuốc trừ sâu, chất bảo quản. Chính vì thế, đối với những người ích kỷ, nghĩ rằng: rau sạch để mình ăn, rau phun thuốc thì đem bán; thịt sạch để nhà dùng , mang thịt có chất tạo nạc ra chợ bán. Chung quy lại vẫn là mình hại người khác rồi người khác lại hại mình mà thôi. Mỗi ngày số người chết vì bệnh ung thư, viêm màng não hay ngộ độc thực phẩm với một con số không hề nhỏ và có dấu hiệu tăng cao, mà một trong những nguyên nhân chính là nằm ở ngay những thứ mà chúng ta vẫn đưa vào cơ thể hàng ngày “thực phẩm bẩn”. Các nguy cơ mà thực phẩm bẩn gây ra cho sức khỏe được thể hiện tương đối rõ ràng như: nhiễm khuẩn – gây tiêu chảy, nhiễm độc – gây ngộ độc thực cấp. Theo báo Tienphong.vn đưa tin ngày 9/12/2015: Theo cục an toàn thực phẩm (Bộ y tế) thì trung bình mỗi năm có khoảng 470 vụ ngộ độc thực phẩm với gần 7000 người trúng độc và 37 người chết. Thế nhưng, có một vấn đề nổi trội hơn cả gây hoang mang cho con người hơn cả chính là việc thực phẩm bẩn có khả năng gây ung thư. Theo thông tin trên 1 bài viết của Songkhoe.vn ngày 13/4/2016 thì: mỗi năm có 33.145 người chết do ung thư gây ra bởi thực phẩm bẩn. Nghĩa là mỗi giờ sẽ có 3 người chết vì nguyên nhân gây sốc này. Thực phẩm bẩn đã và đang gây ra tâm lí hoang mang cho toàn xã hội, khi mà giữa con người và con người không còn niềm tin, tình thương đối với nhau. Giờ đây, khi nhìn vào thực phẩm đều là những ánh mắt nghi ngờ, dò xét. Một hậu quả mà thực phẩm bẩn tạo ra do thực phẩm bẩn có giá bán rẻ hơn thực phẩm sạch chính là việc gây lũng đoạn thị trường, ảnh hưởng tới các cá nhân cũng như doanh nghiệp làm ăn chân chính và hơn thế nữa là gây ảnh hưởng năng nề tới nền kinh tế. Có thể thấy rằng, nguyên nhân lớn nhất dẫn tới việc thực phẩm bẩn tràn lan trên thị trường đến từ các doanh nghiệp và nhà sản xuất. Với tâm lí muốn thu lợi nhuận một cách nhanh chóng nên bất chấp các quy định về vấn đề vệ sinh an toàn thực phẩm. Bên cạnh đó còn do sự thiếu hiểu biết về hậu quả nghiêm trọng mà thực phẩm bẩn gây ra đối với người tiêu dùng. Nguyên nhân thứ hai mà ta cần nói tới chính là xuất phát từ bản thân người tiêu dùng. Sự thiếu hiểu biết, tâm lí ham rẻ dẫn tới việc tiêu thụ sản phẩm một cách tràn lan, không chọn lọc, không có tâm lí đề phòng. Hành động ấy đang từng ngày từng giờ dẫn họ đến những hậu quả khó lường hết được. Một phần nguyên nhân không nhỏ dẫn tới việc thực phẩm bẩn tràn lan khắp thị trường là do sự quản lí lỏng lẻo của các cơ quan chức năng có thẩm quyền. Trên thực tế các cơ quan chức năng vẫn chưa có những biện pháp xử lý thích đáng đối với các trường hợp vi phạm về đảm bảo vệ sinh an toàn thực phẩm. Bên cạnh đó việc thiếu sự phối hợp đồng bộ giữa các cơ quan khoa học và cơ quan pháp luật trong việc đẩy nhanh quá trình phát hiện và ngăn chặn hoạt động sản xuất và tiêu thụ thực phẩm bẩn cũng là một nguyên nhân đáng quan tâm. Một câu hỏi được đặt ra gây trăn trở đối với biết bao người rằng: cần phải làm gì để ngăn chặn vấn đề thực phẩm bẩn? Trước hết, cần phổ biến kiến thức nhằm nâng cao hiểu biết cho người sản xuất lẫn người tiêu dùng về hậu quả khôn lường từ việc sử dụng, tiêu thụ thực phẩm bẩn gây nên. Nhà nước nói chung và các cơ quan có thẩm quyền nói riêng cần có những biện pháp để tăng cường kiểm soát và ban hành những quy định xử phạt nghiêm minh đối với những trường hợp vi phạm. Và hơn ai hết, chính mỗi cá nhân, mỗi người tiêu dùng phải cần thật tỉnh táo trong việc chọn lựa thực phẩm cho bản thân và gia đình. Kết bài Xã hội đang từng giây, từng phút đương đầu với thực phẩm bẩn. Để thoát khỏi nỗi ám ảnh về vấn đề nhức nhối này, cách duy nhất chính là làm một người tiêu dùng thông minh. Hãy trở thành một người tiêu dùng thông minh để có một cuộc sống khỏe mạnh. Hãy nói không với thực phẩm bẩn! Nghị luận xã hội về thực phẩm bẩn – Dàn ý 2 1. Mở bài Vấn đề thực phẩm đang trở thành một trong những vấn nạn hàng đầu của xã hội. Thực phẩm bẩn đe dọa đến sức khỏe của con người chúng ta, ảnh hưởng trực tiếp hàng ngày hằng giờ đến mỗi người dân. Thịt heo có chất tạo nạc, thịt bò tẩm chất bảo quản, rau phun thuốc trừ sâu… đã và đang ảnh hưởng rất lớn đến tâm lý người dân chúng ta. 2. Thân bài a. Thế nào là thực phẩm bẩn Thực phẩm bẩn là khái niệm được người dân hiện nay sử dụng cho những thực phẩm bị tẩm hóa chất, tiêm chất kích thích để tạo nên sự tươi ngon cho thực phẩm. Những thực phẩm này khi ăn vào sẽ gây nên hại cho sức khỏe của người tiêu dùng. b. Thực trạng về vấn đề thực phẩm bẩn hiện nay Hiện nay các cơ sở sản xuất thực phẩm vi phạm vệ sinh an toàn thực phẩm. Trong quá trình sản xuất, kinh doanh có rất nhiều cơ sở vi phạm khiến người dân vô cùng hoang mang. Tất các thực phẩm hằng ngày đều có nguy cơ bị nhiễm bẩn kể cả rau, củ, thịt cá, dầu ăn… Thịt heo sử dụng chất tạo nạc salbutamol, những chỗ bị thối, hỏng thì sử dụng chất bảo quản để làm tươi lại bán cho người dân, măng tươi tẩm nhuộm chất bảo quản. Bên cạnh đó hệ thống các siêu thi cũng đang bị tuần thực phẩm bẩn, làm người dân không thể phân biệt được thật giả lẫn lộn. Nguyên nhân – Do người sản xuất muốn thu lợi nhuận nhanh chóng, bất chấp các quy định về vệ sinh an toàn thực phẩm. – Đối với người nông dân sản xuất đôi khi còn do rất nhiều vấn đề khác như cơm áo gạo tiền… – Sự thiếu biết của người dân về việc sử dụng các chất cấm trong chăn nuôi – Môi trường sản xuất, canh tác bị ô nhiễm nghiêm trọng… – Một số tiểu thương lấy nguồn thực phẩm không đạt chuẩn, thêm các phụ gia vào… – Người tiêu dùng thiếu hiểu biết, dẫn đến tiêu thụ thực phẩm bẩn tràn lan. – Do tâm lý ham rẻ của người tạo điều kiện tiêu thụ thực phẩm cho người dân. Cơ quan có thẩm quyền chưa thực sự có những biện pháp mạnh tay để xử lý – Chưa có sự phối hợp đồng bộ giữ các cơ quan có thẩm quyền, ngăn chặn quá sự tràn lan của thực phẩm bẩn. Giải pháp ngăn chặn vấn đề thực phẩm bẩn Tuyên truyền, nâng cao hiểu biết của người dân trong lĩnh vực thực phẩm bẩn… Đưa ra hình thức xử phát thích đáng cho những cá nhân, đơn vị vi phạm. Đưa ra những mô hình thực phẩm sạch cung cấp cho người dân… 3. Kết bài Thực phẩm bẩn đang trở thành một trong những vấn nạn hàng đầu hiện nay. Chúng ta cần đưa ra những biện pháp xử lý phù hợp để bảo vệ sức khỏe cho người dân chúng ta. Giải quyết thực bẩn là một điều rất cần thiết hiện nay.
Có bao giờ bạn tự hỏi: Tiền bạc là gì mà bao kẻ mù quáng theo đuổi, hạnh phúc là gì mà bao người khát khao, hi vọng. Hai điều đó tưởng chừng không gắn bó gì với nhau nhưng lại tạo nên một mối quan hệ chặt chẽ, mật thiết trong cuộc sống. Hạnh phúc là cảm giác sung sướng, mãn nguyện vì cảm thấy hoàn toàn đã được những gi mong muốn, còn tiền bạc là những đồng tiền dùng để chi tiêu và sử dụng. Giữa tiền bạc và hạnh phúc có một mối quan hệ khăng khít với nhau. Tiền bạc có tầm ảnh hướng lớn đối với chúng ta. Nó là điều kiện cần cho nhiều hoạt động của cuộc sống như học tập, ăn, mặc, ở, đi lại… Mỗi việc chúng ta làm đều cần rất nhiều tiền. Hàng ngày chúng ta phải ăn uống để duy tri sự sống. Phải có tiền thì chúng ta mới có thể mua được những loại thực phẩm mà chúng ta cần dùng hàng ngày. Hãy thử tưởng tượng nếu một ngày chúng ta không có tiền để chi tiêu, không thể mua được những thứ cần thiết cho cuộc sống, lúc đó chúng ta sẽ như thế nào? Không ăn uống, không có những điều tối thiểu để sinh hoạt, chắc chắn sức khoẻ của chúng ta sẽ bị giảm sút theo đó là rất nhiều hệ luỵ, việc khám chữa bệnh sẽ gặp nhiều khó khăn, học tập và làm việc sẽ không được đảm bảo. Bên cạnh những giá trị vật chất, chúng ta còn đáp ứng được những giá trị thần khi có tiền. Chúng ta có thể tổ chức đi chơi vào những ngày hay đơn giản là những hoạt động, dịch vụ như Internet, điện thoại, phải có tiền thì chúng ta mới có thể chi trả cho những hoạt động đó. Chúng ta cần tiền, rất cần tiền mỗi ngày để chi trả cho những vấn đề cần trong cuộc sống. Dường như đồng tiền đã một phần nào chi phối hoạt động và nhu cầu của chúng ta. Mỗi người đều có những nhu cầu thiết yếu cho gia đình, cho bản thân, tuy nhiên với những gì chúng ta có, cần phải biết cách chi cho hợp lý, phải biết tính toán những gì mình cần, mình có. Nếu là một sinh nghèo vừa tốt nghiệp ra trường, cần có một chiếc xe máy để đi làm, với những gì cô có, chi có thể mua được một chiếc xe bình thường, không sang trọng, đắt tiền nhưng đã đáp ứng được nhu cầu của bản thân. Hay bên cạnh đó những sinh viên con nhà giàu, có thể mua được chiếc xe đắt tiền, sang trọng… Nhưng dù có nhiều tiền hay ít tiền, với nhu cầu của bản thân, với một sự tính toán, cân đối thì chúng ta có thể thoả mãn nhu cầu của cuộc sống tuy có lúc cũng chưa thật sự hài lòng. Tiền bạc là một điều kiện cần của cuộc hạnh phúc nhưng đó không phải là điều kiện đủ của hạnh phúc. Có những người chỉ biết kiếm tiền, họ chi mải làm, tiền đối với họ chẳng bao giờ là đủ nhưng họ lại không quan tâm, không biết trân trọng những gì mình đang có. Đối với họ, họ hạnh phúc ở chỗ họ làm ra tiền. Và khi nhận ra ra rằng mình không có được hạnh phúc thực sự thì có lẽ, đã là quá muộn. Những đồng tiền làm ra không thể đổi lấy hạnh phúc. Khi có tiền, tạo ra những giá trị tinh thần được vui chơi, được hoà mình vào cuộc sống, đó là điều kiện cho hạnh phúc nảy sinh và phát triển. Như vậy chúng ta có thể nói tiền bạc là một điều kiện cần nhưng chưa đủ hạnh phúc. Khi thức tỉnh lòng mình, có ước mơ nhưng đồng ý tiếp nhận, trân trọng và yêu thương những gì mình có, chấp nhận những gì mình không thể có, có một nhận thức rõ ràng vể đồng tiền, lúc đó, chúng ta đã có hạnh phúc. Trong xã hội Việt Nam xưa và bây giờ vẫn còn tồn tại những quan niệm sai trái về quan hệ giữa tiền bạc và hạnh phúc: "Trong tay đã sẵn đồng tiền Dầu rằng đổi trắng thay đen khó gì" Trong cái xã hội cũ đó, đồng tiền như một thế lực vạn năng. Hạnh phúc của người có thể đem ra mua bán bằng những giá trị đồng tiền. Còn ngày nay lại có rất nhiều người không biết quý trọng đồng tiền, sinh ra những thói hư tật xấu lười biếng, hư hỏng, trì trệ… Cái gì cũng đã có, không phải làm gì không ai hướng dẫn, họ chỉ biết hưởng thụ những gì tiền có thể đem tới, những thứ cần phải có sự rèn luyện về tinh thần và ý chí, họ không thể có được hạnh phúc. Họ không nghe nhạc để biết thế nào là bản nhạc hay không biết đọc báo để biết ai sướng, ai khổ, họ không có thời gian để chuyện tâm tình thật lâu, thật sâu để hiểu về một người bạn, để hiểu thế nào là một tình bạn… Và khi có được tất cả, trừ những cái mới như ma tuý, thuốc lắc,… thì họ thử. Họ có thế vui khi làm được điều đó, họ có thể hạnh phúc nhưng bố mẹ họ chắc chắn không hạnh phúc, những người thân của họ chắc chắn không hạnh phúc và cái hạnh phúc của họ chỉ là nhất thời. Như vậy những quan niệm trái về ý nghĩa của tiền bạc và hạnh phúc cần phải phê phán, bác bỏ và hướng họ tới những quan niệm tốt đẹp, cho họ biết giá trị của cuộc sống và làm thế nào để có được hạnh phúc thực sự. Tiền bạc và hạnh phúc? Tiền bạc giúp chúng ta thoả mãn nhu cầu vật chất, một phần nào đó giúp chúng ta đáp ứng về tình thần. Còn hạnh phúc thực sự thoả mãn về nhu cầu ấy. Với tôi, hạnh phúc không phụ thuộc vào giá trị vật chất mà đồng tiền mang đến, quan trọng là sự nâng niu, trân trọng cuộc sống mà chúng ta có mà thôi.
Have you ever wondered: What is money that so many people blindly pursue, what is happiness that so many people desire and hope for? Those two things seem to have nothing to do with each other, but they create a close and intimate relationship in life. Happiness is a feeling of happiness and satisfaction because you feel you have completely achieved what you want, and money is the money used to spend and use. There is a close relationship between money and happiness. Money has a great influence on us. It is a necessary condition for many life activities such as studying, eating, dressing, living, traveling... Every thing we do requires a lot of money. Every day we must eat and drink to maintain life. We must have money so we can buy the foods we need every day. Imagine if one day we had no money to spend and could not buy the necessary things for life, what would we be like at that time? Without eating, without the minimum necessities for daily living, our health will certainly decline, leading to many consequences, medical examination and treatment will be difficult, studying and working will be impossible. guaranteed. Besides material values, we can also meet divine values ​​when we have money. We can organize outings on days out or simply activities and services such as Internet and phone calls. We must have money so we can pay for those activities. We need money, we need money every day to pay for the things we need in life. It seems that money has partly controlled our activities and needs. Everyone has essential needs for their family and themselves. However, with what we have, we need to know how to spend appropriately and know how to calculate what we need and what we have. If you are a poor student who has just graduated from school and need a motorbike to go to work, with what you have, you can only buy a normal car, not luxurious or expensive, but it meets your needs. own needs. Or besides, students from rich families can buy expensive, luxurious cars... But whether we have a lot of money or little money, with our own needs, with a calculation and balance, we can satisfy life's needs even though sometimes they are not truly satisfied. Money is a necessary condition for happiness but it is not a sufficient condition for happiness. There are people who only know how to make money, they are busy working, money is never enough for them but they don't care, don't know how to appreciate what they have. For them, they are happy when they make money. And when you realize that you don't have true happiness, perhaps it's too late. The money you make cannot be exchanged for happiness. When you have money, you create the spiritual values ​​of having fun and immersing yourself in life, which is the condition for happiness to arise and develop. So we can say money is a necessary but not sufficient condition for happiness. When we awaken our hearts, have dreams but agree to receive, appreciate and love what we have, accept what we cannot have, and have a clear awareness of money, then we have have happiness. In Vietnamese society in the past and now, there still exist wrong concepts about the relationship between money and happiness: "I have money in hand Although it is difficult to change white to black" In that old society, money was like a universal force. Human happiness can be bought and sold with monetary values. Nowadays, there are many people who do not know how to appreciate money, creating bad habits of laziness, spoilage, stagnation... Everything is already there, there is no need to do anything, no one guides them, they just know how to enjoy it. To enjoy what money can bring, things that require mental and willpower training, they cannot be happy. They don't listen to music to know what a piece of music is, or read the newspaper to know who's happy and who's miserable. They don't have time to have long, deep conversations to understand a friend, to understand what life is like. a friendship… And when they have everything, except new things like drugs, ecstasy, etc., they try it. They may be happy to do that, they may be happy but their parents are definitely not happy, their relatives are definitely not happy and their happiness is only temporary. Thus, negative concepts about the meaning of money and happiness need to be criticized, rejected and directed to good concepts, letting them know the value of life and how to have true happiness. the. Money and happiness? Money helps us satisfy our material needs, and partly helps us meet our spiritual needs. True happiness satisfies that need. To me, happiness does not depend on the material value that money brings, what is important is the care and appreciation of the life we ​​have.
Nghị luận xã hội về tuổi trẻ Bài làm Tuổi trẻ không đơn giản là một cơn mưa rào, ào qua mà ướt áo, tuổi trẻ chính là vô số những cơn mưa chợt đến, chợt đi nhanh chóng nhưng lại để thấm lâu khiến con người là nhớ mãi. Những năm tháng có thể đuổi theo những ước vọng, tùy ý làm những điều mình thích, việc mà sau này, khi tuổi trẻ đã qua đi, chúng ta không thể tìm ra đủ dũng khí để lại làm một lần nữa. Ta không biết ta làm như vậy có đúng, ta không biết bản thân hôm nay sẽ suy nghĩ được gì. Ta chỉ biết đó là tất cả những gì ta muốn làm tại thời điểm đó. Ta có quyền được sáng tạo, ta có quyền được ước mơ, dám nghĩ dám làm, vì duy chỉ có một tuổi trẻ mà thôi. Có những thứ chúng ta muốn nhanh chóng bước qua và có những thứ mà chúng ta dù có cố gắng níu kéo nhưng bất lực. Vẫn biết tuổi trẻ sẽ là những hoài niệm, cái lúc mà ta chênh vênh giữa dòng đời, bất chợt sẽ nhớ lại. Ta đã từng ngông cuồng như thế nào, ta đã từng biết rung động với người bạn khác giới và ta cũng đã rất nhiều lần nói lần xin lỗi. Xin lỗi vì điều gì, xin lỗi vì đã làm buồn ai đó, xin lỗi vì đã để người khác phải tức giận hay xin lỗi bản thân đã không biết quý trọng những gì mình từng có. Không ai trên đời này hoàn hảo cả, đó là điều hiển nhiên. Đương nhiên, ai trong chúng ta điều phải mắc sai lầm. Nhưng, có những sai lầm có thể sửa chữa và có nhưng sai lầm sẽ mang đến những hối tiếc cho chính chúng ta. Lỡ đi tuổi trẻ là lỡ đi cả cuộc đời. Bánh xe thời gian cứ lặng lẽ trôi đi như một quy luật của tự nhiên, ta thử nhìn và bản thân và tự hỏi: Tuổi trẻ ta đã làm được gì? Ước mơ, tình bạn, tình yêu, những người từng rất quan trọng đối với ta những thứ tưởng như không thể từ bỏ nhưng ta đã từng vô ý lãng quên. Vẫn biết trăm năm là hữu hạn, và tuổi trẻ chỉ có thể trải qua một lần, có những việc làm sai, làm đúng, có những thứ cần nâng niu nhưng lại đánh mất, có những người cần trân trọng nhưng lại tuột tay để họ ra đi. Mỗi người chúng ta chỉ có một tuổi trẻ để sống. Mỗi người chúng ta chỉ có một tuổi trẻ để trải nghiệm, để cống hiến. Mỗi người chúng ta chỉ có một tuổi trẻ để “điên hết mình”. Thế tại sao các bạn lại không sống hết mình đi? Tuổi trẻ ngắn lắm, thoắt một cái, nếu bạn không biết trân trọng, không biết tận hưởng thì thoắt một cái, bạn sẽ bị cuốn với núi công việc chất chồng, lo toan về cái ăn cái mặc, cuốn vào những guồng quay công việc, gia đình. Chưa kịp tận hưởng, nhìn lại chỉ đầy tiếc nuối. Tuổi trẻ chỉ có một lần trong đời, tại sao ta không thử làm những việc mà ta muốn, ta không thử thực hiện những gì ta đang nghĩ, một lần được là chính bản thân. Ta cứ mãi lần mò trong con đường an toàn, bởi duy một lí do – sợ. Ta cứ sợ hôm nay sẽ thất bại, ta cứ sợ bị chúng bạn chê cười, chỉ dám chọn những công việc bình thường mà không dám chọn cao hơn, vì sợ không làm được, ,…còn nhiều nỗi sợ không tên và khó hiểu khác. Ta sợ đến nỗi ám ảnh, sợ đến nỗi chưa bao giờ dám thực hiện điều mình muốn. Chữ ‘sợ’ nó chỉ dành cho những người nhút nhát, thiếu bản lĩnh. Bạn còn trẻ, nếu bạn sai bạn sẽ có rất nhiều cơ hội để làm lại, cánh cửa này đóng thì sẽ có cánh cửa khác mở ra chào đón bạn thì có gì bạn phải sợ. Thử hỏi, bạn cứ sống mãi trong khu vực an toàn, thì sau này liệu bạn có thể trở lại tuổi trẻ và thực hiện được hay không. Rồi, sau này bạn sẽ hiểu bản lĩnh hôm nay sẽ giúp bạn có thêm sức mạnh để bước tới thành công. Tất nhiên, thành công không phải là một thảm đỏ trải đầy hoa hồng, nó sẽ đầy chông gai và thử thách. Tuổi trẻ chính là thời điểm để bạn tôi luyện chính bản thân mình. Thay vì nói thật nhiều, than thở thật nhiều, thì hãy hành động để thể hiện bản thân mình. Tôi tin bạn sẽ làm được. Tuổi trẻ là một chuyến đi đầy thú vị, có thể những lần bạn vấp ngã, chuyến tàu sẽ dừng lại thả bạn xuống và tiếp tục đi. Nhưng đừng lo, đó chỉ là tạm thời, chiếc tàu sẽ lui đón bạn sau khi bạn biết đứng dậy từ chính nỗ lực của bản thân. Chuyến tàu ấy vẫn đang mong chờ và khát khao cùng đi với bạn, cùng thực hiện những ước mơ, hoài bão, đam mê và sự trưởng thành của chính bạn qua những lần bỏ bạn lại một mình. Và đương nhiên, nỗ lực của bạn chính là thứ quyết định. Hãy thỏa mình vời những gì bạn đam mê, hãy làm những gì bạn muốn và sống đúng nghĩa một tuổi trẻ đúng nghĩa!
Social commentary on youth Assignment Youth is not simply a shower that rushes past and wets clothes. Youth is countless rains that suddenly come and go quickly but last a long time, making people remember them forever. The years where we can chase our desires and do whatever we like, which later, when our youth is over, we cannot find the courage to do again. I don't know if I did it right, I don't know what I will think today. I just knew that was all I wanted to do at that moment. We have the right to be creative, we have the right to dream, dare to think and dare to do, because there is only one youth. There are things we want to quickly get over and there are things that we try to hold on to but are powerless. I still know that youth will be filled with memories, the time when we are caught in the middle of life and suddenly remember. How extravagant I have been, I have known how to be moved by friends of the opposite sex and I have also said sorry many times. Apologize for something, apologize for making someone sad, apologize for making others angry or apologize for not knowing how to appreciate what you once had. No one in this world is perfect, that's obvious. Of course, all of us are bound to make mistakes. But, there are mistakes that can be corrected and there are mistakes that will bring regrets to ourselves. If you miss your youth, you miss your whole life. The wheel of time passes quietly like a law of nature. We try to look at ourselves and ask ourselves: What have we accomplished in our youth? Dreams, friendship, love, people who were very important to us, things that seemed impossible to give up but we had unintentionally forgotten. I still know that a hundred years is finite, and youth can only be experienced once. There are things that are done wrong and things that are right, there are things that need to be cherished but are lost, there are people that should be cherished but are let go. they leave. Each of us only has one youth to live. Each of us only has one youth to experience and contribute. Each of us only has one youth to be "all crazy". So why don't you live your life to the fullest? Youth is very short, if you don't know how to appreciate it, if you don't know how to enjoy it, then in just a moment, you will be caught up with mountains of work piling up, worrying about food and clothing, caught up in the hustle and bustle of work. work, family. Not having time to enjoy it, looking back is only full of regret. Youth is only once in life, why don't we try to do what we want, don't try to do what we are thinking, just be yourself for once. We keep groping for the safe path, for only one reason - fear. I'm afraid that I'll fail today, I'm afraid of being laughed at by my friends, I only dare to choose ordinary jobs and don't dare to choose higher ones, because I'm afraid I won't be able to do it,... there are many nameless and difficult to understand fears. other. We are so afraid that we are obsessed, so afraid that we never dare to do what we want. The word 'fear' is only for those who are timid and lack bravery. You are young, if you make a mistake you will have many opportunities to do it again. If one door closes, another door will open to welcome you, so there is nothing to be afraid of. Just ask, if you keep living in a safe area, will you be able to return to your youth and do it later? Then, later you will understand that today's bravery will help you have more strength to step forward to success. Of course, success is not a red carpet full of roses, it will be full of thorns and challenges. Youth is the time for you to train yourself. Instead of talking a lot and complaining a lot, take action to express yourself. I believe you can do it. Youth is an exciting trip, maybe every time you stumble, the train will stop and let you down and keep going. But don't worry, it's only temporary, the ship will pick you up after you know how to stand up from your own efforts. That train is still waiting and longing to go with you, to realize your own dreams, ambitions, passions and growth through the times when it leaves you alone. And of course, your effort is the deciding factor. Be satisfied with what you are passionate about, do what you want and live a true youth!
Người ta thường nói, sách là kho tàng tri thức của nhân loại. Có một câu danh ngôn về việc đọc sách như sau: “Gặp được một quyển sách hay nên mua liền dù đọc được hay không đọc được, vì sớm muộn gì cũng cần đến nó”. Sách là nguồn cung cấp tri thức khổng lồ mà ta sẽ khó có thể khai thác hết. Có rất nhiều các loại sách: sách khoa học, sách văn học, sách kinh doanh,..Mỗi loại sách đó sẽ cho ta những kiến thức và hiểu biết khác nhau và phù hợp với từng đối tượng khác nhau. Doanh nhân sẽ tìm sách kinh doanh để đọc. Bác sỹ sẽ đọc sách về ngành y. Còn học sinh chúng ta nên đọc những loại sách khoa học, văn học và lịch sử để bổ sung kiến thức về các môn học. Trên thị trường hiện nay có rất nhiều các loại sách có những nội dung không văn minh. Vậy nên, việc chọn sách để đọc là vô cùng quan trọng, bởi những kiến thức trong sách sẽ ảnh hưởng đến nhận thức và suy nghĩ của chúng ta. Việc đọc sách không chỉ giúp chúng ta mở rộng hiểu biết về chuyên môn mà sách còn giúp chúng ta hoàn thiện bản thân và nuôi dưỡng tâm hồn mỗi người. Sách dạy ta đạo làm người, cách đối nhân xử thế với cha mẹ và những người xung quanh. Sách dạy ta phải sống lương thiện và sống có ích. Ngoài ra sách còn dạy ta biết yêu thương bản thân mình và yêu thương nhân loại. Sách giúp ta biết khóc khi gặp những cảnh ngộ đáng thương bằng cách đi theo từng diễn biến tâm trạng của những nhân vật trong chuyện. Sách khiến ta biết cười để thấy tâm hồn mình rộng mở và chào đón những điều tốt đẹp sẽ đến với ta. Để tiếp nhận được những kiến thức trong sách ta phải có phương pháp đọc sách đúng đắn. Đầu tiên, bạn nên đọc lướt để biết được nội dung chính của cuốn sách. Sau đó, bạn đọc kỹ từng câu từng từ để hiểu được một cách kỹ càng của từng chi tiết. Chúng ta không chỉ đọc một lần mà phải đọc đi đọc lại nhiều lần, có như vậy ta mới hiểu được nội dung cuốn sách một cách thấu đáo. Khi đọc sách, bạn nên tập trung chứ không nên vừa làm việc khác vừa đọc sách, vì như vậy bạn sẽ có cái nhìn không tổng thể và khó có thể hiểu được từng nội dung. Nói cách khác, chúng ta cần có cái tâm khi đọc sách, khi đó ta mới có thể hiểu được tâm tư, nguyện vọng mà các tác giả muốn truyền đạt thông qua từng cuốn sách. Mỗi ngày, bạn nên dành cho mình ít nhất 30 phút để đọc sách. Bạn sẽ thấy có rất nhiều điều thú vị và còn rất nhiều thứ chúng ta phải học. Sách sẽ dạy chúng ta tất cả những gì chúng ta muốn học. Hãy chịu khó đọc sách để hoàn thiện kiến thức và kỹ năng cũng như nuôi dưỡng tâm hồn của chính chúng ta. Chỉ với 30 phút mỗi ngày, dần dần bạn sẽ thấy mình biết thêm rất nhiều thứ và học được rất nhiều điều. Nếu không đọc sách, bạn sẽ không thể hiểu được ông cha ta đã sống và đã hy sinh như thế nào? Bạn cũng sẽ không thể biết được những người nổi tiếng họ thành công bằng cách nào? Và làm thế nào để bạn có thể được như họ?. Thật đáng tiếc cho những ai không hiểu được tác dụng của việc đọc sách. Nếu không đọc sách, bạn sẽ trở thành người lạc hậu bởi sự hiểu biết của bạn bị hạn hẹp và vì thế bạn sẽ không thể thành công. Việc đọc sách đối với mỗi người là vô cùng quan trọng. Bởi sách là nguồn tri thức quý giá mà nhân loại đã trao tặng cho bạn. Bạn nên có thói quen đọc sách và chọn sách là bạn đồng hành trên con đường hướng đến thành công của bạn. Bạn hãy trân trọng từng quyển sách và hãy cố gắng tiếp thu và thực hành những kiến thức trong sách – chắc chắn bạn sẽ có được những thứ mà bạn muốn!
People often say that books are the treasure of knowledge of humanity. There is a quote about reading books that goes like this: "If you come across a good book, you should buy it immediately, whether you can read it or not, because sooner or later you will need it." Books are a huge source of knowledge that we will hardly be able to fully exploit. There are many types of books: science books, literature books, business books, etc. Each type of book will give us different knowledge and understanding and is suitable for different subjects. Entrepreneurs will look for business books to read. Doctors will read books about medicine. As for our students, we should read science, literature and history books to supplement our knowledge of subjects. On the market today there are many types of books with uncivilized content. Therefore, choosing books to read is extremely important, because the knowledge in books will affect our perception and thinking. Reading books not only helps us expand our professional knowledge, but books also help us improve ourselves and nurture each person's soul. Books teach us how to be human, how to treat our parents and those around us. Books teach us to live honestly and be useful. In addition, books also teach us to love ourselves and love humanity. Books help us cry when encountering pitiful situations by following each change in the mood of the characters in the story. Books make us laugh to see our hearts open and welcome the good things that will come to us. To receive knowledge in books, we must have the right reading method. First, you should skim to know the main content of the book. Then, you read each sentence and each word carefully to thoroughly understand each detail. We don't just read it once, we have to read it over and over again, only then can we fully understand the content of the book. When reading a book, you should concentrate and not do other things while reading the book, because then you will have an incomplete view and have difficulty understanding each content. In other words, we need to have the mind when reading books, then we can understand the thoughts and aspirations that the authors want to convey through each book. Every day, you should spend at least 30 minutes reading books. You will see there are many interesting things and there is still a lot we have to learn. Books will teach us everything we want to learn. Please read books diligently to improve your knowledge and skills as well as nurture your own soul. With just 30 minutes a day, you will gradually find yourself knowing a lot more and learning a lot. If you don't read books, you won't be able to understand how our ancestors lived and sacrificed? You also won't be able to know how famous people are successful? And how can you be like them?. It's a pity for those who do not understand the effects of reading books. If you don't read books, you will become outdated because your understanding is limited and therefore you will not be successful. Reading books is extremely important for everyone. Because books are a valuable source of knowledge that humanity has given you. You should have a habit of reading books and choose books as your companion on your path to success. Appreciate each book and try to absorb and practice the knowledge in the book - you will definitely get what you want!
Trong cuộc sống, ta gặp gỡ nhiều người, cảm thấy thoải mái khi bên cạnh họ, ta giới thiệu với mọi người rằng đây là bạn ta. Vào một giây phút nào đó trong cuộc sống, ta tìm được một người có thể thay đổi cuộc sống của ta dù chỉ một phần nhỏ. Đó là một người không chỉ là bên ta khi vui, khi thành công mà còn là người không rời bỏ ta khi buồn, lúc lâm nguy hay khi thất bại, khi những người xung quanh đã rời bỏ ta mà đi. Và ta gọi đó là một người bạn – một người bạn thân, một người bạn thật sự. Và ta tin rằng: "Bạn là người đến với ta khi mọi người đã bỏ ta đi". Trong cuộc sống, ta gặp gỡ nhiều người, cảm thấy thoải mái khi bên cạnh họ, ta giới thiệu với mọi người rằng đây là bạn ta. Nhưng thực ra họ chỉ mới là những người quen biết. Có thể mời những người này đến nhà, cùng nhau đi chơi, cùng chia sẻ một số thứ. Nhưng không phải ai trong số họ cũng có thể trở thành người chia sẻ cuộc sống cùng với ta. Bạn – hiểu đơn giản thì đó là người mà ta quen biết. Tuy nhiên không phải bất cứ ai ta quen cũng là bạn của ta. Một khi đã coi ai đã là bạn tức là người đó với ta phải có quan hệ thân thiết, gần gũi ở một mức độ nào đó, là người đồng cảm và chia sẻ với ta. Ấy là chưa kể những người bạn thân, những người luôn lắng nghe khi ta có chuyện rắc rối, luôn bên ta lúc ta khó khăn và giúp ta vượt qua cơn hoạn nạn. Chỉ có người bạn thân thật sự mới là người ta có thể cùng sẻ chia cuộc sống. Đó là người ta yêu quý, quan tâm và thường xuyên chia sẻ với họ những vui buồn và ngược lại. Đó là một người bạn khiến ta cảm thấy an tâm khi ở bên cạnh bởi lẽ ta biết chắc họ quan tâm đến ta, luôn ở bên ta những khi ta gặp khó khăn, buồn phiền. Đó cũng là người ngăn ta mắc sai lầm hoặc giúp ta sửa chữa khi ta phạm lỗi. Đó là người luôn gắn bó và ủng hộ ta. Họ nắm lấy tay ta để tiếp thêm sức mạnh và niềm tin. Họ dõi theo từng bước chân của ta trên đường đời, ngược lại, ta cũng dõi theo cuộc sống của họ và học hỏi từ đó. Vâng, chỉ có người bạn thân thiết và chân thành đó mới có thể là người đến với ta khi mọi người đã bỏ ta đi". Để cuối cùng, sau bao thăng trầm của cuộc sống ta chợt nhận ra rằng ta có rất nhiều người quen nhưng ta không có nhiều bạn – những người bạn thân thật sự. Khi ta ngã quỵ và thế giới quanh ta dường như quá đen tối, trống rỗng, người bạn ấy sẽ nâng ta lên và làm cho thế giới bỗng sáng lên và lấp đầy những trống rỗng ấy. Người bạn ấy có thể dắt ta qua những giây phút khó khăn của cuộc sống, nắm lấy tay ta và nói rằng mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp. Cuộc sống không phải luôn trải hoa hồng, đôi khi ta phải đối mặt với những khó khăn tưởng như không thể vượt qua được, những thất bại tưởng nhủ có thể lam ta gục ngã. Ấy là khi ta hiểu rõ giá trị của tình bạn hơn hết. Bên cạnh gia đình, tình vêu, thì tình bạn chân thành là chỗ dựa vững chắc cho mỗi người trong cuộc sống. Người bạn thật sự là người biết khích lệ, động viên khi ta đang vươn lên, biết mừng vui khi ta hạnh phúc, biết bật khóc sẻ chia khi ta đau buồn, biết tìm đến ta khi ta cô đơn. Nếu cuộc đời khắc nghiệt khiến ước mơ, niềm tin của ta trong vùng giông bão thì bờ vai của một người bạn luôn là chỗ tựa an toàn cho ta. Những người bạn thật sự sống dựa vào nhau bằng niềm tin mạnh mẽ nhất. Chính niềm tin ấy khiến chúng ta có thể chia sẻ cùng nhau cả những điều tốt đẹp lẫn khó khăn nhất trong đời bằng nụ cười. Có những người bạn đã đến bên ta, trao cho ta niềm tin, nghị lực, làm chỗ dựa cho ta khi mọi người đã quay lưng lại với ta, khi số phận dường như không mỉm cười với ta. Bạn là người đến bên ta khi mọi người đã bỏ ta đi". Ai cũng mong mình có được một người bạn như vậy trong đời. Vậy ta phải làm gì để có một người ban như thế? "Cách duy nhất để có bạn tốt là chính bản thân mình phải là một người bạn chân thành"(Eurupide). Tô Hữu viết rằng : "Lẽ nào vay mà không trả? Sống là cho đâu chi nhận cho riêng mình. ” Trong bất kì mỗì quan hệ nào cũng cần đến sự cho – nhận. Đặc biệt đối với tình bạn vì đó là một cuộc giao lưu vô vụ lợi của những người bình đẳng, không ai chỉ cho hoặc chỉ nhận. Ta hãy đối xử với bạn bè, yêu thương, quan tâm đến họ như chính bản thân mình. Hãy giúp đỡ mà không đòi hỏi trả công vì đến một lúc nào đó ta sẽ nhận lại được sự giúp đỡ của họ trong cuộc sống, và thường thì nó nhiều hơn những gì ta nghĩ mình có thể nhận được. Hãy san sẻ mà không toan tính, cho đi mà không chờ nhận lại. Hãy trao yêu thương từ đáy lòng chứ không phải vì những âm mưu vụ lợi, để đó là tình cảm của trái tim chứ không phái toan tính của lý trí… Một mối quan hệ lâu dài là những bài học phải học suốt đời. Học cách yêu thương và quan tâm đến người bạn của mình. Học cách tha thứ cho lỗi lầm và giúp họ tránh những sai lầm như vậy. Học cách chấp nhận khuyết điểm của người khác… Tình bạn đôi khi là những điều giản đơn mà đôi khi cuộc sống bộn bề làm ta quên đi mất. Đôi khi đó chỉ là ánh nhìn động viên, một cái siết tay lúc mềm yếu, hay một bờ vai, một sự yên lặng để lắng nghe tất cả nỗi lòng của bạn bè. Tình bạn không có khuôn mẫu cũng không có chuẩn mực nhất định để thể hiện. Nhưng luôn có những điều nhỏ nhặt, những tình cảm chân thành kết nốì những người bạn với nhau. Có được một ngưòi bạn thân đã khó, giữ được tình bạn ấy còn khó hơn. Bạn hãy nắm một nắm cát đầy trong tay đi. Bạn biết không, nắm cát trong lòng bàn tay của bạn cũng giống như bạn bè của bạn vậy. Những hạt cát quá xa lòng bàn tay bạn sẽ theo kẽ hở giữa những ngón tay bạn mà rơi ra ngoài. Nếu bạn càng siết chặt bàn tay thì chúng càng rơi ra nhiều hơn. Chỉ có những hạt cát nằm giữa lòng bàn tay bạn, được giữ chặt trong đó mới còn lại mà thôi. Đó chính là những người bạn thân thiết mà chúng ta thật sự cần, những người bạn này sẽ ở lại với ta dù bất cứ chuyện gì xảy ra. Nhưng, bạn thấy đó, những hạt cát này rất ít và dễ dàng rơi ra nếu ta không biết giữ gìn. Hãy giữ gìn và nâng niu chúng bằng tình cảm của mình. Chúng sẽ ở bên cạnh bạn và không rơi đi đâu.Cũng giống như cát, muốn giữ được bạn không phải nắm thật chặt mà phải biết nâng niu, trân trọng với tất cả sự yêu mến và tôn trọng. Thực tế cuộc sống quanh ta đã chỉ ra rằng trong nhiều trường hợp có nhiều người đến với ta nhưng không phải là bạn ta. Chẳng hạn như khi bạn là một người giàu có, thành đạt, tương lai rộng mở, quanh bạn có nhiều người tìm đến nhưng có phải tất cả những người trong số họ đều là bạn của bạn? Họ đến vì những mục đích gì? Cầu cạnh, nhờ vả, lợi dụng và biết đâu đấy, ngày khi bạn sa cơ họ lại chẳng lạnh lùng bỏ đi, không chút bận tâm. Vậy mới nói: " Bạn là người đến bên ta khi mọi người đã bỏ ta đi." Tuy nhiên, trong thực tế cũng chỉ ra rằng có trường hợp mọi người quanh bạn bỏ đi và có người tìm đến với bạn nhưng không vì mục đích chia sẻ, giúp đỡ, không có mục đích tốt thì họ cũng không thể được coi là bạn. Trong cuộc sống của chúng ta, có nhiều điều dễ dàng đến rồi đi, nhanh chóng và mỏng manh như một làn khói, dễ tan vỡ như lâu đài cát trước những cơn sóng gào. Chỉ có tình cảm là điều duy nhất có thể vượt qua mọi bão giông cuộc đời, là nền tảng, là gốc rễ cho mọi niềm vui và nguồn hạnh phúc. Và không có gì tuyệt vời hơn được trao gửi tình cảm của mình cho một người khác, và rồi cảm nhận được sự bình yên khi gọi nhau là bạn.
Trong cuộc sống, ta gặp gỡ nhiều người, cảm thấy thoải mái khi bên cạnh họ, ta giới thiệu với mọi người rằng đây là bạn ta. Vào một giây phút nào đó trong cuộc sống, ta tìm được một người có thể thay đổi cuộc sống của ta dù chỉ một phần nhỏ. Đó là một người không chỉ là bên ta khi vui, khi thành công mà còn là người không rời bỏ ta khi buồn, lúc lâm nguy hay khi thất bại, khi những người xung quanh đã rời bỏ ta mà đi. Và ta gọi đó là một người bạn – một người bạn thân, một người bạn thật sự. Và ta tin rằng: "Bạn là người đến với ta khi mọi người đã bỏ ta đi". Trong cuộc sống, ta gặp gỡ nhiều người, cảm thấy thoải mái khi bên cạnh họ, ta giới thiệu với mọi người rằng đây là bạn ta. Nhưng thực ra họ chỉ mới là những người quen biết. Có thể mời những người này đến nhà, cùng nhau đi chơi, cùng chia sẻ một số thứ. Nhưng không phải ai trong số họ cũng có thể trở thành người chia sẻ cuộc sống cùng với ta. Bạn – hiểu đơn giản thì đó là người mà ta quen biết. Tuy nhiên không phải bất cứ ai ta quen cũng là bạn của ta. Một khi đã coi ai đã là bạn tức là người đó với ta phải có quan hệ thân thiết, gần gũi ở một mức độ nào đó, là người đồng cảm và chia sẻ với ta. Ấy là chưa kể những người bạn thân, những người luôn lắng nghe khi ta có chuyện rắc rối, luôn bên ta lúc ta khó khăn và giúp ta vượt qua cơn hoạn nạn. Chỉ có người bạn thân thật sự mới là người ta có thể cùng sẻ chia cuộc sống. Đó là người ta yêu quý, quan tâm và thường xuyên chia sẻ với họ những vui buồn và ngược lại. Đó là một người bạn khiến ta cảm thấy an tâm khi ở bên cạnh bởi lẽ ta biết chắc họ quan tâm đến ta, luôn ở bên ta những khi ta gặp khó khăn, buồn phiền. Đó cũng là người ngăn ta mắc sai lầm hoặc giúp ta sửa chữa khi ta phạm lỗi. Đó là người luôn gắn bó và ủng hộ ta. Họ nắm lấy tay ta để tiếp thêm sức mạnh và niềm tin. Họ dõi theo từng bước chân của ta trên đường đời, ngược lại, ta cũng dõi theo cuộc sống của họ và học hỏi từ đó. Vâng, chỉ có người bạn thân thiết và chân thành đó mới có thể là người đến với ta khi mọi người đã bỏ ta đi". Để cuối cùng, sau bao thăng trầm của cuộc sống ta chợt nhận ra rằng ta có rất nhiều người quen nhưng ta không có nhiều bạn – những người bạn thân thật sự. Khi ta ngã quỵ và thế giới quanh ta dường như quá đen tối, trống rỗng, người bạn ấy sẽ nâng ta lên và làm cho thế giới bỗng sáng lên và lấp đầy những trống rỗng ấy. Người bạn ấy có thể dắt ta qua những giây phút khó khăn của cuộc sống, nắm lấy tay ta và nói rằng mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp. Cuộc sống không phải luôn trải hoa hồng, đôi khi ta phải đối mặt với những khó khăn tưởng như không thể vượt qua được, những thất bại tưởng nhủ có thể lam ta gục ngã. Ấy là khi ta hiểu rõ giá trị của tình bạn hơn hết. Bên cạnh gia đình, tình vêu, thì tình bạn chân thành là chỗ dựa vững chắc cho mỗi người trong cuộc sống. Người bạn thật sự là người biết khích lệ, động viên khi ta đang vươn lên, biết mừng vui khi ta hạnh phúc, biết bật khóc sẻ chia khi ta đau buồn, biết tìm đến ta khi ta cô đơn. Nếu cuộc đời khắc nghiệt khiến ước mơ, niềm tin của ta trong vùng giông bão thì bờ vai của một người bạn luôn là chỗ tựa an toàn cho ta. Những người bạn thật sự sống dựa vào nhau bằng niềm tin mạnh mẽ nhất. Chính niềm tin ấy khiến chúng ta có thể chia sẻ cùng nhau cả những điều tốt đẹp lẫn khó khăn nhất trong đời bằng nụ cười. Có những người bạn đã đến bên ta, trao cho ta niềm tin, nghị lực, làm chỗ dựa cho ta khi mọi người đã quay lưng lại với ta, khi số phận dường như không mỉm cười với ta. Bạn là người đến bên ta khi mọi người đã bỏ ta đi". Ai cũng mong mình có được một người bạn như vậy trong đời. Vậy ta phải làm gì để có một người ban như thế? "Cách duy nhất để có bạn tốt là chính bản thân mình phải là một người bạn chân thành"(Eurupide). Tô Hữu viết rằng : "Lẽ nào vay mà không trả? Sống là cho đâu chi nhận cho riêng mình. ” Trong bất kì mỗì quan hệ nào cũng cần đến sự cho – nhận. Đặc biệt đối với tình bạn vì đó là một cuộc giao lưu vô vụ lợi của những người bình đẳng, không ai chỉ cho hoặc chỉ nhận. Ta hãy đối xử với bạn bè, yêu thương, quan tâm đến họ như chính bản thân mình. Hãy giúp đỡ mà không đòi hỏi trả công vì đến một lúc nào đó ta sẽ nhận lại được sự giúp đỡ của họ trong cuộc sống, và thường thì nó nhiều hơn những gì ta nghĩ mình có thể nhận được. Hãy san sẻ mà không toan tính, cho đi mà không chờ nhận lại. Hãy trao yêu thương từ đáy lòng chứ không phải vì những âm mưu vụ lợi, để đó là tình cảm của trái tim chứ không phái toan tính của lý trí… Một mối quan hệ lâu dài là những bài học phải học suốt đời. Học cách yêu thương và quan tâm đến người bạn của mình. Học cách tha thứ cho lỗi lầm và giúp họ tránh những sai lầm như vậy. Học cách chấp nhận khuyết điểm của người khác… Tình bạn đôi khi là những điều giản đơn mà đôi khi cuộc sống bộn bề làm ta quên đi mất. Đôi khi đó chỉ là ánh nhìn động viên, một cái siết tay lúc mềm yếu, hay một bờ vai, một sự yên lặng để lắng nghe tất cả nỗi lòng của bạn bè. Tình bạn không có khuôn mẫu cũng không có chuẩn mực nhất định để thể hiện. Nhưng luôn có những điều nhỏ nhặt, những tình cảm chân thành kết nốì những người bạn với nhau. Có được một ngưòi bạn thân đã khó, giữ được tình bạn ấy còn khó hơn. Bạn hãy nắm một nắm cát đầy trong tay đi. Bạn biết không, nắm cát trong lòng bàn tay của bạn cũng giống như bạn bè của bạn vậy. Những hạt cát quá xa lòng bàn tay bạn sẽ theo kẽ hở giữa những ngón tay bạn mà rơi ra ngoài. Nếu bạn càng siết chặt bàn tay thì chúng càng rơi ra nhiều hơn. Chỉ có những hạt cát nằm giữa lòng bàn tay bạn, được giữ chặt trong đó mới còn lại mà thôi. Đó chính là những người bạn thân thiết mà chúng ta thật sự cần, những người bạn này sẽ ở lại với ta dù bất cứ chuyện gì xảy ra. Nhưng, bạn thấy đó, những hạt cát này rất ít và dễ dàng rơi ra nếu ta không biết giữ gìn. Hãy giữ gìn và nâng niu chúng bằng tình cảm của mình. Chúng sẽ ở bên cạnh bạn và không rơi đi đâu.Cũng giống như cát, muốn giữ được bạn không phải nắm thật chặt mà phải biết nâng niu, trân trọng với tất cả sự yêu mến và tôn trọng. Thực tế cuộc sống quanh ta đã chỉ ra rằng trong nhiều trường hợp có nhiều người đến với ta nhưng không phải là bạn ta. Chẳng hạn như khi bạn là một người giàu có, thành đạt, tương lai rộng mở, quanh bạn có nhiều người tìm đến nhưng có phải tất cả những người trong số họ đều là bạn của bạn? Họ đến vì những mục đích gì? Cầu cạnh, nhờ vả, lợi dụng và biết đâu đấy, ngày khi bạn sa cơ họ lại chẳng lạnh lùng bỏ đi, không chút bận tâm. Vậy mới nói: " Bạn là người đến bên ta khi mọi người đã bỏ ta đi." Tuy nhiên, trong thực tế cũng chỉ ra rằng có trường hợp mọi người quanh bạn bỏ đi và có người tìm đến với bạn nhưng không vì mục đích chia sẻ, giúp đỡ, không có mục đích tốt thì họ cũng không thể được coi là bạn. Trong cuộc sống của chúng ta, có nhiều điều dễ dàng đến rồi đi, nhanh chóng và mỏng manh như một làn khói, dễ tan vỡ như lâu đài cát trước những cơn sóng gào. Chỉ có tình cảm là điều duy nhất có thể vượt qua mọi bão giông cuộc đời, là nền tảng, là gốc rễ cho mọi niềm vui và nguồn hạnh phúc. Và không có gì tuyệt vời hơn được trao gửi tình cảm của mình cho một người khác, và rồi cảm nhận được sự bình yên khi gọi nhau là bạn.
Công cha như núi Thái Sơn Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra Vâng đúng là như vậy. Mọi nguời sinh ra đều mang trong mình một tình mẫu tử thiêng liêng và cao cả. Tình mẹ ấm áp, bao dung dành cho con hay tình cảm kính trọng yêu quý của những đứa con dành cho mẹ mình củng bao điều tốt đẹp. “ Mẹ! “- thật thiêng liêng và cao đẹp biết bao. Mẹ là người đã mang nặng đẻ đau, là người chấp cho ta những đôi cánh uớc mơ để bay đến chân trời hi vọng. Những việc làm và tình cảm mẹ dành cho con không gì có thể sánh bằng. Tình mẹ ấm áp như vầng thái dương, dịu hiền như dòng sông xanh. Ngay từ những ngày đầu, mẹ là người nâng đõ , yêu thương chúng ta. Ngay cả khi lớn lên, mẹ vẫn sát cánh cùng chúng ta trên con đường đời đầy gian lao và thử thách. Tình mẫu tử cao quý ấy không gì có thể sánh bằng. Và cũng chính vì vậy mà những đứa con luôn trân trọng điều ấy. Chúng ta phải đáp lại những tình cảm mà mẹ dành cho mình qua những biểu hiện cụ thể. Chúng ta phải siêng năng học hành, nghe lời cha mẹ. Như vậy, tình mẫu tử càng trở nên cao cả hơn. Tình mẫu tử được thể hiện trong các câu hát, câu thơ mượt mà và sâu lắng. Có câu hát nói rằng “ Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào…” ,tình mẹ bao la, vô tận được so sánh như biển Thái Bình rộng lớn. Nếu thử tưởng tượng một ngày chúng ta không có mẹ sẽ ra sao ? Lúc ấy, cuộc sống này thật tẻ nhạt, vô vọng. Mẹ là nguồn ánh sáng, soi lói, dẫn đường cho chúng ta. Mẹ là tấm gương sáng cho chúng at noi theo. Mẹ là niềm hi vọng, nguồn động viên mỗi khi ta vấp ngã. Mẹ là tất cả cuộc sống của những đứa con. Tình mẫu tử của mẹ và con là thứ tình cảm đáng quí nhất mà suốt cuộc đời này những đứa con sẽ mãi trân trọng. Dù “ tung cánh muôn phương”, con vẫn sẽ mãi mang theo tình mẫu tử cao đẹp mà mẹ dành cho con. Những ai đang và đã được nhận tình mẫu tử thiêng liêng ấy, hãy cố gắng trân trọng và giữ gìn vì nếu như một ngày nào đó nếu tình cảm ấy không còn thi` cuộc sống này sẽ trở nên tẻ nhạt. Ôi ! Tình mẫu tử thật cao đẹp biết bao.
The father as a mountain Motherhood is like water flowing from a source Yes, that's right. Every person is born with a sacred and noble motherly love. A mother's warm, tolerant love for her children or the respect and love that children have for their mother are all good things. " Mom! “- how sacred and beautiful it is. Mother is the one who bore the burden of giving birth, the one who gave us the wings of our dreams to fly to the horizon of hope. A mother's actions and love for her children are incomparable. A mother's love is as warm as the sun, gentle as a blue river. From the first days, mothers are the ones who support and love us. Even when we grow up, our mothers still stand side by side with us on the path of life full of hardships and challenges. That noble motherly love cannot be compared to anything. And that's why children always appreciate it. We must respond to the feelings our mothers have for us through specific expressions. We must study diligently and listen to our parents. Thus, motherly love becomes even more noble. Motherly love is expressed in smooth and profound songs and verses. There is a song that says "A mother's heart is as vast as the vast Thai Binh sea...", a mother's love is vast and endless compared to the vast Thai Binh sea. If we try to imagine what it would be like one day without our mother? At that time, this life was boring and hopeless. Mother is a source of light, enlightenment, and guidance for us. Mother is a shining example for them to follow. Mother is our hope and source of encouragement every time we stumble. Mother is the whole life of children. The motherly love between mother and child is the most precious love that children will always cherish throughout their lives. Even though I "spread my wings in all directions", I will always carry with me the beautiful motherly love that you have for me. Those who are and have received that sacred motherly love should try to cherish and preserve it because if one day that love no longer exists, this life will become boring. Oh ! How beautiful a mother's love is.
Nội dung bài viết1 Nghị luận xã hội về tình trạng học lệch ôn thi lệch của học sinh hiện nay – Bài làm 1 2 Nghị luận xã hội về tình trạng học lệch ôn thi lệch của học sinh hiện nay – Gợi ý Nghị luận xã hội về tình trạng học lệch ôn thi lệch của học sinh hiện nay – Bài làm 1 Học tập là quá trình trang bị tri thức giúp mỗi chúng ta bước vào cuộc sống một cách tự tin và trở thành một công dân mẫu mực, một con người văn minh. Cuộc sống muôn màu muôn vẻ, đòi hỏi mỗi con người cần trang bị cho mình những kiến thức về nhiều lĩnh vực khác nhau. Tuy nhiên, hiện nay, do một số yếu tố khách quan và áp lực thi cử, thường xảy ra tình trạng các bạn học sinh học tủ, học lệch, dẫn đến những hệ luỵ cho chính các bạn sau này. Học lệch là hiện trượng phổ biến hiện nay. Các bạn học sinh thường tập trung học các môn tự nhiên (toán lý hoá) mà thiếu quan tâm đến các môn xã hội, hoặc có quan tâm cũng không đến nơi đến chốn. Tâm lý chung của các bạn đều muốn "đủ sống" trong các kỳ thi, kỳ kiểm tra. Ngoài các bạn luyện thi trong đội tuyển học sinh giỏi thì đa số các bạn học lệch vì áp lực của kỳ thi đại học, cao đẳng. Do sự phân hoá về việc làm và thu nhập trong xã hội, một số nhóm ngành có thu nhập cao như dầu khí, tài chính, ngân hàng…đều được các bậc phụ huynh ngắm đến và hướng cho con em mình quyết tâm giành một suất trong trường đại học. Một số môn như tin học, ngoại ngữ là điều kiện tiên quyết để xin việc nên cũng được các bạn chú trọng ngay từ khi ngồi trên ghế nhà trườn, còn một số môn phụ, ít quan trọng hơn thì các bạn hầu như bỏ qua hoặc ít quan tâm đến. Có rất nhiều hậu quả của việc học lệch. Nhiều bạn mải học các môn tự nhiên mà không để ý đến các môn xã hội. Sau này các bạn trở thành những nhà khoa học giỏi nhưng lại thiếu kinh nghiệm sống, có những bạn tốt nghiệp bằng giỏi trường quản trị kinh doanh, nhưng do giao tiếp kém nên không xin được một công việc tốt. Hiện tượng học lệch cũng dẫn đến tư duy lệch. Các bạn học giỏi và thiên về các môn tự nhiên sẽ có ý xem thường các môn xã hội, cho đó chỉ là các môn phù phiếm, dẫn đến "thiếu cân bằng" về tư duy. Học đều các môn là cách hiệu quả nhất để trở thành một con người toàn diện. Các bạn có thể chú trọng hơn về các môn tự nhiên, nhưng cần dành thời gian xứng đáng cho các môn xã hội. Những giá trị văn hoá, tinh thần, những vẻ đẹp của quê hương đất nước sẽ được khám phá qua việc học tập các môn xã hội. Một tâm hồn phong phú sẽ giúp bạn học tốt hơn, nạp kiến thức tốt hơn, và những kiến thức xã hội đến lượt mình sẽ giúp các bạn học tốt hơn các môn tự nhiên. Trong trường học, các môn xã hội cần được giảng dạy một cách trực quan, sinh động để tạo hứng thú cho học sinh. Các bạn học sinh nên coi những giờ học tập môn xã hội chính là những giờ thư giãn, giúp bạn lấy lại tinh thần để học những môn tư nhiên. Có như vậy các bạn sẽ không thấy nhàm chán. Nghị luận xã hội về tình trạng học lệch ôn thi lệch của học sinh hiện nay – Gợi ý MB: nêu ảnh hưởng, thực trạng của vấn đề hiện nay TB: – Hiểu : học lệch là gì? – Hiện trạng – Nguyên nhân – Biểu hiện – Hậu quả – Liên hệ với những hiện tượng tương tự trong việc học ngày nay của học sinh như: học vẹt, học chay, học tủ (giống, khác nhau ntn? Hậu quả của chúng) – Suy nghĩ của bản thân về vấn đề KB: Cần khẳng định hiện tượng này nên được loại trừ, đưa ra biện pháp giải quyết (nếu có) . Liên hệ bản thân và hướng hành động trong tương lai (đã làm gì để không rơi vào tình trạng học lệch, bản thân và những người xung quanh có học lệch ko?) Hướng dẫn cụ thể MB (tự làm) Trước tiên cần lý giải : học lệch là gì? Học lệch là tình trạng học sinh chỉ tập trung học một vài môn để phục vụ mỗi việc thi cử mà coi nhẹ thậm chí bỏ qua không học các môn khác. Học lệch là một hiện tượng không mới nhưng nó vẫn là “căn bệnh nan y” . Nhất là trong nền giáo dục hiện tại, học sinh và cha mẹ thường coi trọng tập trung cho con em mình những môn : Toán, Lý, Hóa, Ngoại ngữ… những môn được coi là “thời thượng”, coi nhẹ những môn như giáo dục công dân, Công nghệ, lịch sử… Nguyên nhân : Do cơ chế thi cử : thi theo khối vì vậy đa số tâm lí phụ huynh muốn con em mình thi đỗ vào các trường đại học nên chỉ cho con em mình tập trung học những môn phải thi. Học sinh theo định hướng của phụ huynh và đích đến mà ngay từ lớp 10 đã ôn khối, những môn học khác và những tri thức cơ bản của những môn đó đã không được học sinh tiếp thu với ý nghĩ “học cũng không để làm gì, không có tác dụng gì”. Do các bài học trong sách giáo khoa còn nặng về lý thuyết , chưa mang tính thiết thực cao. Do tâm lý học lấy điểm, để đỗ đạt, để có ngành nghề chứ không phải là để làm phong phú vốn hiểu biết của bản thân. Hậu quả: Hiện nay, nhiều em có xu hướng học các khối tự nhiên , khoa học kĩ thuật , thương mại…lại nghĩ rằng văn học, lịch sử, địa lý, công nghệ , giáo dục công dân…là không cần thiết . Cần khẳng định đó là quan niệm chưa đúng. Thực tế tất cả các môn học được đưa vào giảng dạy trong trung học phổ thông đều rất quan trọng, cần thiết cho mỗi người trong tương lai. Chúng giúp mỗi chúng ta phát triển đầy đủ, hiểu biết sâu sắc tất cả các hiện tượng, giải thích được các mối quan hệ xã hội, những hiện tượng nổi lên trong đời sống, rèn luyện tư duy ngôn ngữ, cách dùng từ đúng chỗ, cách thuyết phục người khác… Thử nghĩ nếu những năng lực đó mà thiếu sót đi do việc học lệch gây ra thì tác hại sẽ ntn? Học sinh học giỏi lý thuyết mà thực hành lại kém, kiến thức tốt nhưng giao tiếp lại tệ, có tri thức nhưng văn hóa lại ít. Thử hỏi người như vậy thì sao có thể thành công trong cuộc sống. Nhất là khi năng lực thuyết phục, năng lực giao tiếp cũng ngày càng trở nên quan trọng không kém tri thức chuyên ngành. Học lệch dễ dẫn đến sự khô khan trong tâm hồn mỗi người, hình thành nên thói quen ngại giao tiếp, ít sử dụng từ ngữ dẫn đến mai một vốn từ, hình thành lối sống vị kỷ, tiêu cực trong cuộc sống …Những người như vậy ngày càng dễ gặp trong xã hội. Nó cần được hạn chế và loại bỏ trong suy nghĩ và thực trạng hiện nay của học sinh và phụ huynh. Học sinh ngoài hiện tượng học lệch còn có những hiện tượng xấu khác như học tủ, học vẹt. Học tủ là việc học chỉ 1 vài phần trong môn học mà cá nhân “nghĩ” nó sẽ thi (kiểm tra) phải, mà không học tất cả. Học vẹt là kiểu học nông bên ngoài, có thể đọc vanh cách lý thuyết nhưng không hề hiểu, ko biết cách áp dụng. Học vẹt, học tủ hay học lệch thì đều là những căn bệnh xấu, khó chữa (chứ không phải không chữa được) . Mỗi học sinh khi xác định mục đích học tập cho mình không nên quá coi trọng thành tích, điểm số mà hãy tự trang bị cho mình vốn kiến thức rộng lớn, bao quát. Chỉ có như thế mỗi chúng ta mới trở nên toàn diện có khả năng ứng phó nhạy bén với các tình huống xảy ra trong cuộc sống, không bị thụ động với những bất ngờ xảy đến. KB (tự làm lấy)
Nội dung bài viết1 Nghị luận xã hội về tình trạng học lệch ôn thi lệch của học sinh hiện nay – Bài làm 1 2 Nghị luận xã hội về tình trạng học lệch ôn thi lệch của học sinh hiện nay – Gợi ý Nghị luận xã hội về tình trạng học lệch ôn thi lệch của học sinh hiện nay – Bài làm 1 Học tập là quá trình trang bị tri thức giúp mỗi chúng ta bước vào cuộc sống một cách tự tin và trở thành một công dân mẫu mực, một con người văn minh. Cuộc sống muôn màu muôn vẻ, đòi hỏi mỗi con người cần trang bị cho mình những kiến thức về nhiều lĩnh vực khác nhau. Tuy nhiên, hiện nay, do một số yếu tố khách quan và áp lực thi cử, thường xảy ra tình trạng các bạn học sinh học tủ, học lệch, dẫn đến những hệ luỵ cho chính các bạn sau này. Học lệch là hiện trượng phổ biến hiện nay. Các bạn học sinh thường tập trung học các môn tự nhiên (toán lý hoá) mà thiếu quan tâm đến các môn xã hội, hoặc có quan tâm cũng không đến nơi đến chốn. Tâm lý chung của các bạn đều muốn "đủ sống" trong các kỳ thi, kỳ kiểm tra. Ngoài các bạn luyện thi trong đội tuyển học sinh giỏi thì đa số các bạn học lệch vì áp lực của kỳ thi đại học, cao đẳng. Do sự phân hoá về việc làm và thu nhập trong xã hội, một số nhóm ngành có thu nhập cao như dầu khí, tài chính, ngân hàng…đều được các bậc phụ huynh ngắm đến và hướng cho con em mình quyết tâm giành một suất trong trường đại học. Một số môn như tin học, ngoại ngữ là điều kiện tiên quyết để xin việc nên cũng được các bạn chú trọng ngay từ khi ngồi trên ghế nhà trườn, còn một số môn phụ, ít quan trọng hơn thì các bạn hầu như bỏ qua hoặc ít quan tâm đến. Có rất nhiều hậu quả của việc học lệch. Nhiều bạn mải học các môn tự nhiên mà không để ý đến các môn xã hội. Sau này các bạn trở thành những nhà khoa học giỏi nhưng lại thiếu kinh nghiệm sống, có những bạn tốt nghiệp bằng giỏi trường quản trị kinh doanh, nhưng do giao tiếp kém nên không xin được một công việc tốt. Hiện tượng học lệch cũng dẫn đến tư duy lệch. Các bạn học giỏi và thiên về các môn tự nhiên sẽ có ý xem thường các môn xã hội, cho đó chỉ là các môn phù phiếm, dẫn đến "thiếu cân bằng" về tư duy. Học đều các môn là cách hiệu quả nhất để trở thành một con người toàn diện. Các bạn có thể chú trọng hơn về các môn tự nhiên, nhưng cần dành thời gian xứng đáng cho các môn xã hội. Những giá trị văn hoá, tinh thần, những vẻ đẹp của quê hương đất nước sẽ được khám phá qua việc học tập các môn xã hội. Một tâm hồn phong phú sẽ giúp bạn học tốt hơn, nạp kiến thức tốt hơn, và những kiến thức xã hội đến lượt mình sẽ giúp các bạn học tốt hơn các môn tự nhiên. Trong trường học, các môn xã hội cần được giảng dạy một cách trực quan, sinh động để tạo hứng thú cho học sinh. Các bạn học sinh nên coi những giờ học tập môn xã hội chính là những giờ thư giãn, giúp bạn lấy lại tinh thần để học những môn tư nhiên. Có như vậy các bạn sẽ không thấy nhàm chán. Nghị luận xã hội về tình trạng học lệch ôn thi lệch của học sinh hiện nay – Gợi ý MB: nêu ảnh hưởng, thực trạng của vấn đề hiện nay TB: – Hiểu : học lệch là gì? – Hiện trạng – Nguyên nhân – Biểu hiện – Hậu quả – Liên hệ với những hiện tượng tương tự trong việc học ngày nay của học sinh như: học vẹt, học chay, học tủ (giống, khác nhau ntn? Hậu quả của chúng) – Suy nghĩ của bản thân về vấn đề KB: Cần khẳng định hiện tượng này nên được loại trừ, đưa ra biện pháp giải quyết (nếu có) . Liên hệ bản thân và hướng hành động trong tương lai (đã làm gì để không rơi vào tình trạng học lệch, bản thân và những người xung quanh có học lệch ko?) Hướng dẫn cụ thể MB (tự làm) Trước tiên cần lý giải : học lệch là gì? Học lệch là tình trạng học sinh chỉ tập trung học một vài môn để phục vụ mỗi việc thi cử mà coi nhẹ thậm chí bỏ qua không học các môn khác. Học lệch là một hiện tượng không mới nhưng nó vẫn là “căn bệnh nan y” . Nhất là trong nền giáo dục hiện tại, học sinh và cha mẹ thường coi trọng tập trung cho con em mình những môn : Toán, Lý, Hóa, Ngoại ngữ… những môn được coi là “thời thượng”, coi nhẹ những môn như giáo dục công dân, Công nghệ, lịch sử… Nguyên nhân : Do cơ chế thi cử : thi theo khối vì vậy đa số tâm lí phụ huynh muốn con em mình thi đỗ vào các trường đại học nên chỉ cho con em mình tập trung học những môn phải thi. Học sinh theo định hướng của phụ huynh và đích đến mà ngay từ lớp 10 đã ôn khối, những môn học khác và những tri thức cơ bản của những môn đó đã không được học sinh tiếp thu với ý nghĩ “học cũng không để làm gì, không có tác dụng gì”. Do các bài học trong sách giáo khoa còn nặng về lý thuyết , chưa mang tính thiết thực cao. Do tâm lý học lấy điểm, để đỗ đạt, để có ngành nghề chứ không phải là để làm phong phú vốn hiểu biết của bản thân. Hậu quả: Hiện nay, nhiều em có xu hướng học các khối tự nhiên , khoa học kĩ thuật , thương mại…lại nghĩ rằng văn học, lịch sử, địa lý, công nghệ , giáo dục công dân…là không cần thiết . Cần khẳng định đó là quan niệm chưa đúng. Thực tế tất cả các môn học được đưa vào giảng dạy trong trung học phổ thông đều rất quan trọng, cần thiết cho mỗi người trong tương lai. Chúng giúp mỗi chúng ta phát triển đầy đủ, hiểu biết sâu sắc tất cả các hiện tượng, giải thích được các mối quan hệ xã hội, những hiện tượng nổi lên trong đời sống, rèn luyện tư duy ngôn ngữ, cách dùng từ đúng chỗ, cách thuyết phục người khác… Thử nghĩ nếu những năng lực đó mà thiếu sót đi do việc học lệch gây ra thì tác hại sẽ ntn? Học sinh học giỏi lý thuyết mà thực hành lại kém, kiến thức tốt nhưng giao tiếp lại tệ, có tri thức nhưng văn hóa lại ít. Thử hỏi người như vậy thì sao có thể thành công trong cuộc sống. Nhất là khi năng lực thuyết phục, năng lực giao tiếp cũng ngày càng trở nên quan trọng không kém tri thức chuyên ngành. Học lệch dễ dẫn đến sự khô khan trong tâm hồn mỗi người, hình thành nên thói quen ngại giao tiếp, ít sử dụng từ ngữ dẫn đến mai một vốn từ, hình thành lối sống vị kỷ, tiêu cực trong cuộc sống …Những người như vậy ngày càng dễ gặp trong xã hội. Nó cần được hạn chế và loại bỏ trong suy nghĩ và thực trạng hiện nay của học sinh và phụ huynh. Học sinh ngoài hiện tượng học lệch còn có những hiện tượng xấu khác như học tủ, học vẹt. Học tủ là việc học chỉ 1 vài phần trong môn học mà cá nhân “nghĩ” nó sẽ thi (kiểm tra) phải, mà không học tất cả. Học vẹt là kiểu học nông bên ngoài, có thể đọc vanh cách lý thuyết nhưng không hề hiểu, ko biết cách áp dụng. Học vẹt, học tủ hay học lệch thì đều là những căn bệnh xấu, khó chữa (chứ không phải không chữa được) . Mỗi học sinh khi xác định mục đích học tập cho mình không nên quá coi trọng thành tích, điểm số mà hãy tự trang bị cho mình vốn kiến thức rộng lớn, bao quát. Chỉ có như thế mỗi chúng ta mới trở nên toàn diện có khả năng ứng phó nhạy bén với các tình huống xảy ra trong cuộc sống, không bị thụ động với những bất ngờ xảy đến. KB (tự làm lấy)
Đã có thời trong xã hội chúng ta quan niệm một cách đơn giản về lòng yêu quê hương chỉ gắn với tình cảm công dân, ý thức trách nhiệm đối với Tổ quốc. Vì vậy, những bài thơ lãng mạn trong phong trào Thơ Mới được xem là tiếng nói tinh cảm cá nhân ủy mị, tiêu cực. Tuy nhiên, cùng với những thành quả đổi mới đất nước, những tác giả tác phẩm lãng mạn được đưa vào trong chương trình phổ thông. Tiếp xúc với các tác phẩm của Hàn Mặc Tử, Xuân Diệu, Huy Cận, Anh Thơ, chúng ta chợt nhận ra lòng yêu quê hương có nội dung phong phú đa dạng hơn nhiều. Những bài thơ gắn với tiếng nói cá nhân vẫn ẩn bên trong một tình cảm yêu thương kín đáo, bộc lộ qua tình yêu với con người, cảnh vật, quê hương. Hình ảnh quê hương đất nước hiện lên trong các bài thơ đem lại những cảm nhận rất riêng nhưng lại rung cảm bao thế hệ độc giả. Một địa danh thôn Vỹ đi vào trí nhớ, gắn kết ân tình với xứ Huế trong Đây thôn Vỹ Dạ của Hàn Mặc Tử, làm ta yêu hơn cái trong trẻo nắng hàng cau, cái huyền ảo của bên sông Trăng, bâng khuâng sương khói mờ nhân ảnh của mảnh đất cố đô. Không gian của buổi chiều thu cho đôi lứa tìm đến nhau trong Thơ Duyên cũng khiến ta cảm nhận sắc thái thiên nhiên hoà hợp quấn quít trên cây cỏ, chim muông, trên con đường nho nhỏ, sắc nắng trời chiều, màu mây biếc và bâng khuâng với "con cò trên ruộng cánh phân vân". Ta ngỡ ngàng khi phát hiện những vui buồn của con người gửi cả vào trong sắc thái mùa thu ở Đây mùa thu tới, một rặng liễu, một sắc "áo mơ phai dệt lá vàng", "nàng trăng tự ngẩn ngơ", những hình ảnh mùa thu rất quen và rất lạ được nói lên qua hồn thơ say đắm của Xuân Diệu. Quê hương còn hiện lên qua nỗi buồn mang tầm vóc vũ trụ, của chàng thi sĩ Huy Cận đứng trên quê hương mà vẫn cảm thấy "thiếu quê hương", chuyển bao tâm sự nỗi niềm của người dân mất nước, khi đối diện Tràng giang, nỗi “sầu trăm ngả" lan toả trên sóng nước, con thuyền, cành củi, cánh bèo, "sông dài trời rộng bến cô liêu" kết lại thành nỗi niềm "lòng quê dợn dợn vời con nước – không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà" gợi dậy tình yêu giang sơn Tổ quốc. Quê hương còn đẹp giản dị trong Chiều xuân của Anh Thơ, làng quê Việt Nam đẹp một cách nao lòng trong cỏ xanh, mưa xuân, đàn bò đủng đỉnh, cô yếm thắm… qua những rung cảm trong trẻo của tâm hồn thiếu nữ. Tất cả những bài thơ ấy viết về con người, cảnh vật, làng quê… đều gặp nhau ở một điểm: tình cảm yêu nước kín đáo. Nếu chỉ hiểu đơn giản yêu quê hương là tình cảm công dân, với ý thức trách nhiệm đặt lên hàng đầu mà không quan tâm giáo dục tình yêu ấy bắt đầu từ những điều nhỏ nhặt thì tâm hồn con người sẽ trở nên chai sạn biết bao. Chưa kể rằng, có những kẻ hô hào khẩu hiệu, nhưng thực tế lại sống giả tạo. Không thể yêu đất nước, yêu dân tộc mà không xuất phát từ tình cảm mến, gắn bó với nơi chôn nhau cắt rốn, gia đình, làng xóm, yêu những người gần gũi quanh ta. Đúng như Tố Hữu nói: "Ôi Tổ quốc ta yêu như máu thịt – Như mẹ cha ta, như vợ như chồng", mở rộng ra tình cảm ấy còn là tình yêu đôi lứa, là cơ sở để "người yêu người, sống để yêu nhau". Tình yêu ấy không hẳn chỉ thế hiện qua hành động đứng lên đánh lại kẻ thù, mà trước tiên phải xuất phát từ nỗi đau buồn khi nước mất nhà tan, nỗi uất nghẹn khi quê hương bị kẻ thù giày xéo. Không thể có tình yêu dân tộc chung chung không xuất phát từ tình yêu con người cụ thể. Từ nhận thức đến tình cảm suy nghĩ đến hành động luôn thường trực tình cảm yêu quê hương đất nước. Bản thân mỗi học sinh chúng ta cũng phải luôn xác định quan niệm đúng đắn về lòng yêu quê hương, bằng cách luôn trau dồi tu dưỡng những tình cảm nhân văn, phải sống đẹp với mọi người, biết rung động trước cái đẹp sống quanh ta. Khi còn là học sinh, biết yêu mến con người và mảnh đất mà ta đang sống, đang tiếp xúc hàng ngày, biến tình cảm thành hành vi ứng xử hàng ngày, có mục đích, có hoài bão vun trồng tài năng để sau này cống hiến đất nước, thiết tưởng cũng là ươm mầm cho lòng yêu quê hương đất nước ngày càng phát triển bền vững hơn.Từ những bài thơ ấy, ta chợt hiểu ra yêu quê hương trước hết phải là yêu thương gắn bó với mảnh đất – con người quê hương, biết rung động trước những vẻ đẹp của thiên nhiên đất nước, vui buồn với vận mệnh dân tộc. Tình yêu quê hương bắt đầu từ những điều nhỏ nhặt hàng ngày, những tình cảm đôi lứa, tình yêu sự gắn bó với gia đình, làng quê, đó là tình cảm trong sáng nhất, cao cả và góp phần làm thanh lọc tâm hồn con người. Đó cũng là tình cảm gắn kết cá nhân với cộng đồng, tạo nên sự đồng cảm, sự lắng đọng sâu sắc và thường trực trong trái tim con người. Chính sự gắn kết ấy làm nên sức mạnh đoàn kết dân tộc, thành ý chí bất khuất, sức mạnh chiến đấu, quyết tâm bảo vệ đất nước, đánh đuổi ngoại xâm, ý thức xây dựng đất nước đàng hoàng hơn, to đẹp hơn.
There was a time in our society where the simple concept of love for one's homeland was only associated with civic sentiment and a sense of responsibility towards the Fatherland. Therefore, romantic poems in the New Poetry movement are considered sentimental and negative personal sentiments. However, along with the achievements of national innovation, romantic authors were included in the popular curriculum. Coming into contact with the works of Han Mac Tu, Xuan Dieu, Huy Can, and Anh Tho, we suddenly realize that love for the homeland has a much richer and more diverse content. Poems associated with personal voices are still hidden within a secret love, expressed through love for people, landscapes, and homeland. The image of the homeland appearing in the poems brings very personal feelings but resonates with generations of readers. A place in Vy village that goes into memory, connecting love with Hue in This Vy Da village by Han Mac Tu, makes us love more the clear sunshine of the areca trees, the mystery of the Moon River, the wistfulness of the smog. blurred image of the ancient capital. The space of the autumn afternoon for the couple to find each other in Tho Duyen also makes us feel the harmony of natural nuances entwined in the trees, birds, on the small road, the color of the afternoon sun, the color of blue clouds and wistful with "the stork in the field wondering". We are surprised to discover that the joys and sorrows of humans are included in the colors of autumn. Here, autumn comes, a grove of willows, a color of "fading apricot clothes woven with yellow leaves", "the bewildered moon", the The very familiar and very strange image of autumn is expressed through Xuan Dieu's passionate poetry. The homeland also appears through the universal sadness of the poet Huy Can, who stands in his homeland but still feels "lack of homeland", conveying the feelings of people who have lost their country, when facing Trang. Giang, the "sorrow of a hundred directions" spreads on the waves, the boat, the branches of firewood, the wings of duckweed, "the long river, the wide sky, the lonely shore" coalesces into the feeling of "the heart of the countryside, undulating with water - no smoke at sunset." "I also miss home" evokes love for the Fatherland. The homeland is still simply beautiful in Anh Tho's Spring Afternoon, the Vietnamese countryside is heartbreakingly beautiful with green grass, spring rain, a herd of cows, and a loving girl. ... through the clear emotions of a young woman's soul. All of these poems about people, landscapes, villages... all meet at one point: discreet patriotic feelings. If we simply understand that love for the homeland is a civic sentiment, with a sense of responsibility placed first, without caring about educating that love starting from the small things, then the human soul will become callous. bag. Not to mention, there are people who shout slogans, but in reality live fake lives. It is impossible to love the country and the people without coming from affection and attachment to the place of birth, family, village, and love for those close to us. Just as To Huu said: "Oh my country, we love like flesh and blood - Like our mother and father, like wife and husband", expanding that love is also love between couples, the basis for "one person loves another, lives together". to love each other". That love is not necessarily expressed only through the act of standing up to fight the enemy, but must first come from the sadness when the country loses its home, the frustration when the homeland is trampled by the enemy. There cannot be general national love that does not come from love for specific people. From awareness to emotions, thoughts to actions, love for one's homeland is always present. Each of us students must always determine the correct concept of love for our homeland, by always cultivating humane emotions, living beautifully with everyone, and knowing how to be moved by the beauty of life around us. ta. When we are still students, we know how to love the people and the land we live in and interact with every day, turn our feelings into daily behavior, have a purpose, and have the ambition to cultivate talents for the future. Devoting to the country, the idea is also to cultivate the love for the homeland and the country to develop more and more sustainably. From those poems, we suddenly understand that love for the homeland must first of all be love and attachment to the land. - people of the homeland, who know how to be moved by the beauty of the country's nature, happy and sad with the nation's destiny. Love for the homeland starts from the small everyday things, the love between couples, the love of attachment to family and village, it is the purest, noblest feeling and contributes to purifying the soul. human. It is also the sentiment that connects the individual to the community, creating sympathy, a deep and permanent attachment in the human heart. It is that connection that creates the strength of national unity, the indomitable will, the fighting power, the determination to protect the country, expel foreign invaders, and the awareness to build a more dignified and more beautiful country. .
Con chim sinh ra phải học cách bay, phải học cách kiếm mồi; Con gà học cách mổ thóc, bói giun; Con trâu học cách gặm cỏ… Thế giới này muôn tồn tại thì luôn luôn mỗi sinh vật phải tự học cách tự lập, không thể phụ thuộc mãi Con người cũng vậy, khi lông đã đủ, cánh đã rộng thì phải tự cất lên đôi cánh của mình để bay đi, không thể phó mặc cho cuộc đời muốn tới đâu thì tới, không thể ỉ lại, núp dưới bóng che của cha mẹ. Tự lập hay phó mặc cho cuộc đời là câu hỏi mà nhiều bạn trẻ hiện nay đang lưỡng lự… Biểu hiện của tự lập rất phong phú. Nó được thể hiện qua những hành vi từ rất nhỏ cho đến lớn lao. Một người nếu có ý thức tự lập cao thì ngay từ nhỏ họ đã có thể tự giặt quần áo cho chính mình. Khi đi học, làm bài gặp bài khó, họ tự suy nghĩ đủ mọi cách để giải được thì thôi, nếu vẫn không thể ra được, nằm ngoài khả năng của họ thì họ mới nhớ đến trợ giúp của bạn bè, thầy cô. Ấy cũng đã là tự lập. Chỉ hành vi nhỏ thôi đã có thể biết bạn là người tự lập hay không. Khi lớn lên rồi, thì tự lập sẽ có biểu hiện phong phú hơn. Nhiều người khi làm sinh viên đã bắt đầu đi làm thêm kiếm tiền, lấy kinh nghiệm cho công việc tuơng lai của mình, không phải xin tiền cha mẹ. Khi rơi vào hoàn cảnh khó khăn, công việc gặp tai ương trắc trở thì họ không dễ gục ngã, nỗ lực đến cùng để vươn lên cho dù họ biết chỉ cần một cú điện thoại nhỏ để nhờ cậy cha mẹ giúp đỡ thì mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn nhiều. Nhiều người sẽ nghĩ đó là ngốc nghếch, cái dễ dàng không chọn lại đi chọn cái phức tạp. Đó quả là một suy nghĩ sai lầm. Việc nhỏ trong khả năng của bản thân còn không làm nổi thì mãi mãi bạn chỉ biết sống núp dưới cái bóng của người khác, chỉ biết làm phiền đến người khác mà thôi. Tự lập là gì? Đó là một cách sống của con người, tự làm lấy, tự suy nghĩ, tự quyết định tương lai, số phận của mình mà không phụ thuộc vào quyết định ý muốn của người khác, không ỉ vào sự trợ giúp của người khác để rải thảm cho mình bước đi. Nhìn lại câu chuyện về Mai An Tiêm và quả dưa hấu, Mai An Tiêm là con nuôi của vua Hùng, muốn gì được nấy song chàng tự làm ra tất cả. Chàng có thể ngẩng cao đầu và tự hào rằng: Tất cả những thứ này, tất cả cơ ngơi này là do bàn tay tôi làm ra. Câu nói ấy đã làm cho vua Hùng tức giận, đày chàng ra đảo hoang tự sinh tự diệt. Song, với bản lĩnh đã được tôi luyện, với cách sống tự lập không sống phụ thuộc vào kẻ khác, chàng đã chứng minh được cho vua Hùng thấy bản lĩnh của mình, dâng lên vua cha quả dưa hấu lòng đỏ ngọt lịm như tấm lòng và nhân cách của chàng. Tự lập giúp cho Mai An Tiêm đứng vững được trước sóng gió. Ta đặt giả định chàng chỉ là kẻ biết phó mặc cuộc đời, một kẻ sống không tự lập, như vậy khi cao giọng nhận thành quả về mình có thể đường đường chính chính không? Có thể sông trên đảo hoang mà không có người ở, không thức ăn nước uống, không một tấc sắt trong tay không? Tôi dám chắc là không? Thậm chí, nói thẳng ra là chưa đến 3 ngày đã chết vì đói khát, vì nhu nhược trên hòn đảo đó. Xã hội ngày nay cái ăn không thiếu, nhiều gia đình có điều kiện thì con cái họ thậm chí không cần học hành, không cần làm việc họ vẫn ăn ngon, vẫn mặc đẹp, vẫn tiêu tiền, sống một cuộc sống đầy đủ mĩ mãn. Thế nhưng sống như vậy có đáng. Rất nhiều bạn trẻ đã chọn cách sống như vậy: sống bám vào cha mẹ, cứ đôi chút khó khăn đã kêu ca ầm ĩ, không thể tự vượt qua. Họ luôn có ý nghĩ là: Kệ mặc, đến đâu thì đến, dù sao cũng đã có cha mẹ, anh chị, bạn bè nâng đỡ. Nhiều người học hành không cần nỗ lực, thậm chí bỏ học suốt sa vào chơi bời cho đã vì biết cha mẹ đã lo lót trước cho hết rồi. Cần gì phải bằng cao, học nhiều, kiểu gì chả được ngồi vào vị trí “ngon", lương tháng cao mà việc lại nhàn rỗi… Tiêu những đồng tiền mà mình chăng phải bỏ mấy công sức thì biết bao nhiêu cho đủ? Bao giờ mới thỏa mãn được lòng tham của bản thân. Không biết được giá trị của mồ hôi công sức, thậm chí nước mắt và máu mới ra được đồng tiền, ra được thành quả thì làm sao biết quý trọng đồng tiền, quý trọng công sức lao động… Những người đó chẳng khác gì những con búp bê, những con lật đật để trang trí, để người khác sắp đặt trong xã hội này, mặc dù búp bê đó luôn luôn sang trọng, luôn sáng choang long lanh, đeo trên người những thứ đẹp đẽ giá trị… nhưng rốt cục cũng chỉ là thứ vô hồn, trống rỗng. Tự lập hay phó mặc cho cuộc đời – đó là do quyết định của bạn. Thế nhưng bạn cũng hãy nghĩ xem mình muôn là một con búp bê sung sướng hay là một người lao động chân chính biết tự hào về bản thân mình; muốn mình làm kẻ có ích cho xã hội này hay thích làm kẻ chi biết ngồi hưởng thụ trên công sức của kẻ khác? Ai cũng ngưỡng mộ và coi trọng một người tự lập chứ không bao giờ tôn vinh một kẻ không chí khí chỉ biết phó mặc số phận và ăn bám. Và cũng phải nhắc tới một phần quan trọng từ cách giáo dục của cha mẹ, bạn bè, xã hội. Đừng cho con mình quá nhiều, đáp ứng tất cả những thứ nó muốn. Hãy dạy cho con biết tự lập ngay từ bé và từ bỏ tính kiêu ngạo coi mình là trung tâm. Xã hội cũng cần tôn vinh những con người ngày đêm cố gắng, ngày đêm sáng tạo giúp ích cho xã hội cho dù đó là người quét rác, người kéo xe bán than… "Nghề nghiệp không làm nên sự cao quý của con người nhưng con người sẽ làm nên sự cao quý của nghề nghiệp". Đúng vậy, chỉ những người nỗ lực, cố gắng hết mình cho công việc mình đang làm, tự lập cho cuộc sống thì mới đáng trân trọng. Nghề nghiệp chỉ cao quý khi con người cao quý. Con người chỉ cao quý khi họ biết tự lập, biết đứng bằng đôi chân của mình, biết quý trọng cái mình đang có, cái mình đang làm… Hãy sống tự lập, sống mạnh mẽ.
A born bird must learn how to fly, must learn how to find food; The chicken learns how to peck rice and tell worms; The buffalo learns to graze... If this world wants to survive, every living creature must learn to be independent and not be dependent forever. Humans are the same, when they have enough feathers and their wings are wide, they must take up their own wings to fly away. They cannot let life go wherever they want, they cannot stay back and hide under their father's shadow. Mom. Being independent or surrendering to life is a question that many young people today are hesitating... Expressions of independence are very diverse. It is expressed through actions from the very small to the great. If a person has a high sense of independence, they can wash their own clothes from an early age. When they go to school and encounter a difficult problem, they think of every possible way to solve it. If they still can't solve it and it's beyond their ability, then they remember to ask for help from their friends and teachers. That is also independence. Just small actions can tell whether you are an independent person or not. When you grow up, your independence will be more abundant. Many people, when they were students, started working part-time to earn money, gain experience for their future jobs, and not have to ask their parents for money. When they fall into difficult circumstances or encounter disasters at work, they do not give up easily, they make every effort to rise up even though they know that all it takes is a small phone call to ask their parents for help. will be much easier. Many people will think that it is stupid, not choosing the easy thing over and over again choosing the complicated thing. That's a wrong thought. If you can't do the small things within your ability, you will forever live in the shadow of others, only knowing how to bother others. What is independence? It is a way of life for people to do things for themselves, think for themselves, and decide their own future and destiny without depending on the will of others, without relying on the help of others. Spread a carpet for me to walk on. Looking back at the story of Mai An Tiem and the watermelon, Mai An Tiem was the adopted son of King Hung, he got whatever he wanted but he did it all himself. He can hold his head high and proudly say: All of this, all of this property was made by my hands. Those words made King Hung angry, banishing him to a deserted island to self-destruct. However, with his trained bravery and independent way of living without depending on others, he proved to King Hung his bravery, offering his father a watermelon with a yolk as sweet as a sheet. his heart and personality. Being independent helps Mai An Tiem stand firm in the face of storms. We assume that he is just a person who knows how to give up on life, a person who is not independent, so when he raises his voice and accepts his achievements, can he be honest and upright? Is it possible to live on a deserted island without people, without food or water, without an inch of iron in hand? I'm sure not? Even frankly, in less than 3 days he died of hunger, thirst, and weakness on that island. In today's society, there is no shortage of food, many families have the means, their children don't even need to study or work, they still eat well, still dress well, still spend money, living a full and beautiful life. satisfied. But living like that is worth it. Many young people have chosen this way of life: living dependent on their parents, complaining loudly at every little difficulty, unable to overcome it on their own. They always have the thought: Let it go, go wherever you want, no matter what, your parents, siblings, and friends will support you. Many people study without effort, even drop out of school all the time and just play around because they know their parents have already taken care of everything. There's no need for a high degree, a lot of studying, no way you can sit in a "good" position, have a high monthly salary but have an idle job... If you spend the money that you put in a lot of effort, how much is enough? Only now can I satisfy my own greed. If I don't know the value of sweat and effort, even tears and blood to get money and results, how can I appreciate money and work? labor power... Those people are no different from dolls, busy dolls to decorate, for others to arrange in this society, even though those dolls are always luxurious, always sparkling, wearing There are beautiful and valuable things on your body... but in the end they are just lifeless and empty things. Be independent or surrender to life - it's your decision. But you should also think about whether you want to be a happy doll or an honest worker who is proud of himself; Do you want to be a useful person for this society or do you want to be someone who enjoys the efforts of others? Everyone admires and respects a self-sufficient person, but never honors a person without ambition who only knows how to abandon fate and be a parasite. And we must also mention an important part from the way of education of parents, friends, and society. Don't give your child too much, give him everything he wants. Teach your child to be independent from an early age and give up self-centered arrogance. Society also needs to honor people who work day and night and are creative day and night to help society, whether they are garbage collectors, coal cart pullers, etc. "Professions do not make the nobility of people, but people make the nobility of the profession." That's right, only those who make efforts, try their best for the work they are doing, and become independent for life are worthy of respect. The profession is only noble when the person is noble. People are only noble when they know how to be independent, know how to stand on their own two feet, know how to appreciate what they have, what they are doing... Live independently, live strong.
Nội dung bài viết1 Nghị luận xã hội về tính tự tin và tự phụ – Bài làm 1 2 Nghị luận xã hội về tính tự tin và tự phụ – Dàn ý Nghị luận xã hội về tính tự tin và tự phụ – Bài làm 1 Bản thân mỗi con người ai cũng có lối sống, phẩm chất, năng lực… khác nhau. Nhưng điều đó được thể hiện ra bên ngoài khác nhau. Có người quá tự ti luôn nghĩ năng lực mình thấp kém, có người thì tự phụ nghĩ năng lực mình hơn nhiều người khác. Đó là hai căn bệnh có ảnh hưởng đến học tập và công tác. Vậy tự ti là gì và biểu hiện của nó như thế nào. Tự ti là tự đánh giá thấp mình nên thiếu tự tin trong công việc. Tự ti hoàn toàn khác với khiêm tốn. Khiêm tốn là nhún nhường, không khoe khoang. Khiêm tốn là một đức tính tốt, giúp người ta được lòng mọi người, được mọi người ủng hộ nên rất dễ thành công trong công việc. Ngược lại, kẻ tự ti thường không dám tin tưởng vào năng lực, sở trường sự hiểu biết, kiến thức của mình. Họ nhút nhát thường tránh xa những chỗ đông người. Không dám mạnh dạn đám nhận trách nhiệm được giao. Vì thế họ thường lo sợ thất bại nên họ phải chịu nhiều hậu quả đáng tiếc. Vì sợ thất bại nên họ thường không có sự mạnh dạn trong công việc nên không bao giờ họ thành công. Vì tính nhút nhát tránh xa chỗ đông người nên họ rất ít bạn và không nhận được sự giúp đỡ của mọi người khi thất bại. Chính điều đó không chỉ làm anh hưởng đến cá nhân mà còn ảnh hưởng đến tập thể. Còn tự phụ là gì và biểu hiện của tự phụ như thế nào. Tự phụ là thái độ đề cao quá mức bản thân, tự cao tự đại đến mức xem thường người khác. Tự phụ hoàn toàn khác với tự hào. Tự hào là niềm kiêu hãnh, hãnh diện về bản thân vì đã thành công, niềm vui sướng hạnh phúc khi giúp ích cho bản thân. Ngược lại kẻ tự phụ luôn tự đề cao quá mức bản thân nên rất dễ bị xa lánh, chủ quan và thường bị thất bại trong công việc kể cả học tập. Người tự phụ luôn tự cho mình là đúng ở mọi việc thì họ không bao giờ nghe những ý kiến của người khác để khác phục thường hay bảo thủ. Khi làm được việc gì đó lớn lao thậm chí tỏ ra coi thường, lên mặt với người khác, tự cho mình là giỏi giang. Những tính xấu này thường có ảnh hướng rất lớn đến bản thân làm họ bị mọi người xa lánh tẩy chay, chủ quan nên dẫn đến thất bại, bảo thủ không nghe ý kiến người khác để khắc phục bản thân. Chia rẽ mất đoàn kết gây ảnh hướng xấu đến học tập và công việc. Tóm lại, chúng ta cần phải đánh giá đúng khả năng bản thân. Tự tin nhưng không tự ti. Tự hào nhưng không tự phụ có như thể mới là con người văn minh tiến bộ và mỗi người mới phát huy tốt sở trường của mình. Nghị luận xã hội về tính tự tin và tự phụ – Dàn ý 1. Mở bài: Trong thời buổi hiện nay,khi đất nước ta đang trên con đường hội nhập,thì đòi hỏi phải cần có những người thật sự tài năng để đưa đất nước đi lên ngang tầm với bạn bè năm châu như lời Bác Hồ đã dạy. Nhưng điều đó không phải dễ khi thực tế bây giờ vẫn còn tồn tại nhiều thái độ sống chưa thực sự đúng đắn. Trong đó có hai thái độ tự ti và tự phụ. 2. Thân bài: a. Khái quát (dẫn dắt vào bài) Tự ti và tự phụ là hai thái độ trái ngược nhau nhưng đều ảnh hưởng xấu đến tính cách, lối sống của con người. b. Giải thích "Tự ti": Thiếu tự tin, không tin vào khả năng của bản thân, sống mặc cảm, thu mình. "Tự phụ": Kiêu căng, ảo tưởng về bản thân, xem mình luôn là nhất, là đúng, mà coi thường mọi người xung quanh. c. Phân tích, bàn luận Tự ti Biểu hiện Nói về tự ti, đó là thái độ tự xem mình thấp hơn người khác, thua kém người khác. Người tự ti luôn sống khép kín, thu mình, không tin tưởng vào khả năng của bản thân. Thiếu ý chí,không dám nghĩ, không dám làm. Họ luôn sợ sệt, trốn tránh, nhút nhát trước chỗ đông người. (nêu một vài dẫn chứng) Nguyên nhân Nhận thức, suy nghĩ sai lầm, thiếu làm chủ bản thân. Thiếu trình độ về nhận thức, hiểu biết và năng lực. Thiếu bản lĩnh sống, không tin tưởng vào bản thân, sợ hỏng, sợ sai -> mặc cảm luôn nghĩ là người bỏ đi… Tác hại: Tự ti mang lại tác hại rất lớn Hình thành một lối sống không tốt. Không có ý thức vươn lên. Sống khép mình trước tập thể. Không tạo cho mình cơ hội và điều kiện để học tập và công tác tốt. Tự phụ Biểu hiện Nói về tự phụ lại là một thái độ hoàn toàn trái ngược với tự ti. Nếu ngưòi tự ti cứ xem mình thấp hơn ngưòi khác thì ngưòi tự phụ lại luôn tự đề cao bản thân mình, tự xem mình tài giỏi hơn người khác, trong mắt họ thế giới thật nhỏ bé. Người tự phụ luôn chủ quan tự cho mình là đúng. Khi làm được việc gì đó thì tỏ ra coi thường người khác => Biểu hiện của căn bệnh "ngôi sao". (nêu một vài dẫn chứng tiêu biểu). Nguyên nhân: Do chủ nghĩa cá nhân, hay tự đề cao cái "tôi" của bản thân. Do bản tính thiếu khiêm tốn trước mọi người. Tác hại: Thật sự rất tai hại cho một người tự phụ sống trong tập thể. Bản chất chẳng xem ai ra gì rất dễ bị ngưòi khác ghét bỏ, không mến trọng. Do tự xem mình là tài giỏi nên chẳng quan tâm gì đến cách làm của ngưòi khác, sẽ không học hỏi được những bài học quý báu, dẫn đến tầm nhìn hạn hẹp, rất khó để có thể phát triển và vươn ra xa hơn. d. Ý kiến đánh giá Tóm lại cả tự ti và tự phụ đều có tác hại rất xấu. Con người có những thái độ như thế sẽ rất khó hoà nhập cùng với người khác, khó nhận được thiện cảm từ người khác và quan trọng hơn là chất lượng công việc ngày càng thấp kém Cách khắc phục: Mỗi cá nhân cần khiêm tốn để học tập người khác, đồng thời biết tiếp thu những lời phê bình nhận xét từ người khác để có thể hoàn thiện bản thân hơn Năng động trong học tập cũng như trong công việc, không né tránh khi có chuyện mà ngược lại phải nổ lực hết mình để hoàn thành tốt công việc Cần biết đánh giá đúng bản thân mình, phát huy được những điểm mạnh đồng thời khắc phục những điểm yếu. Biết hoà mình cùng với tập thể, sống học tập và làm việc cùng mọi người để xây dựng xã hội phát triển và ngày càng tiến bộ. 3. Kết bài Khẳng định lại vấn đề nghị luận. Liên hệ bản thân, mở ra những suy nghĩ mới.
Article content 1 Social discourse on self-confidence and conceit – Exercise 1 2 Social discourse on self-confidence and conceit – Outline Social discourse on self-confidence and conceit – Exercise 1 Each person has a different lifestyle, qualities, abilities... But that is expressed differently on the outside. Some people are too self-conscious and always think their abilities are inferior, some people are arrogant and think their abilities are better than many others. Those are two diseases that affect study and work. So what is low self-esteem and how does it manifest? Inferiority is underestimating yourself so you lack confidence in your work. Self-deprecation is completely different from humility. Humility is humility, not boasting. Humility is a good virtue, helping people to be liked by everyone and supported by everyone, so it is easy to succeed at work. On the contrary, people with low self-esteem often do not dare to believe in their abilities, strengths, understanding, and knowledge. They are shy and often stay away from crowded places. Not daring to boldly accept assigned responsibilities. Therefore, they are often afraid of failure, so they have to suffer many unfortunate consequences. Because they are afraid of failure, they often do not have courage in their work, so they never succeed. Because they are shy and avoid crowded places, they have very few friends and do not receive help from people when they fail. That not only affects the individual but also the collective. What is arrogance and what are the manifestations of arrogance? Conceit is the attitude of over-valuing oneself, being arrogant to the point of looking down on others. Conceit is completely different from pride. Pride is pride, pride in oneself for being successful, joy and happiness when helping oneself. On the contrary, conceited people always overestimate themselves, so they are easily shunned, subjective, and often fail at work, including study. Conceited people always think they are right in everything, they never listen to other people's opinions and are conservative or conservative. When you do something great, you even show disdain, show off to others, and consider yourself talented. These bad qualities often have a great impact on themselves, causing them to be ostracized and ostracized by everyone, leading to failure and being conservative and not listening to other people's opinions to improve themselves. Disunity and disunity cause negative effects on study and work. In short, we need to properly evaluate our own abilities. Confident but not self-conscious. Be proud but not conceited as if you are a civilized, progressive person and each person can promote their strengths. Social discourse on self-confidence and conceit – Outline 1. Introduction: In today's times, when our country is on the path of integration, it requires truly talented people to bring the country to the level of friends in five continents as Uncle Ho taught. But that's not easy when in reality there are still many life attitudes that are not really correct. There are two attitudes of inferiority and conceit. 2. Body of the article: a. Overview (lead into the lesson) Inferiority and conceit are two opposing attitudes but both negatively affect people's personality and lifestyle. b. Explain "Inferiority": Lack of confidence, not believing in one's own abilities, feeling guilty, withdrawn. "Conceit": Being arrogant, having illusions about yourself, seeing yourself as always the best and right, and looking down on everyone around you. c. Analyze and discuss Self-deprecation Expression Talking about low self-esteem, it is the attitude of considering oneself lower than others, inferior to others. People with low self-esteem always live a closed, withdrawn life and do not believe in their own abilities. Lack of will, not daring to think, not daring to do. They are always afraid, avoid, and shy in front of crowds. (give some examples) Reason Wrong perception, thinking, lack of self-control. Lack of awareness, understanding and capacity. Lack of courage to live, not believing in yourself, afraid of failure, afraid of making mistakes -> feeling guilty, always thinking of being the one who left... Harmful effects: Inferiority brings great harm Forming a bad lifestyle. There is no sense of improvement. Live alone in front of the group. Not creating opportunities and conditions for yourself to study and work well. Conceited Expression Talking about conceit is an attitude completely opposite to inferiority. If people with low self-esteem always consider themselves lower than others, people with conceit always think highly of themselves and consider themselves more talented than others. In their eyes, the world is very small. Conceited people always subjectively consider themselves right. When you do something, you show contempt for others => Symptoms of "star" disease. (citing a few typical examples). Reason: Due to individualism, or self-promotion of one's own "I". Due to his lack of humility in front of people. Harmful effects: It is really harmful for a conceited person living in a group. By nature, you don't care about anyone, so it's easy to be hated and not respected by others. Because you consider yourself talented, you don't care about how others do things, you won't learn valuable lessons, leading to a narrow vision, making it difficult to develop and reach further. d. Comments In short, both low self-esteem and conceit have very bad effects. People with such attitudes will find it difficult to integrate with others, receive sympathy from others, and more importantly, the quality of their work will become increasingly poor. How to fix: Each individual needs to be humble to learn from others, and at the same time know how to accept criticism from others to be able to improve themselves. Be proactive in studying as well as at work, do not shy away when something happens, but on the contrary, try your best to complete the job well. You need to know how to properly evaluate yourself, promote your strengths and overcome your weaknesses. Know how to mingle with the community, live, study and work with people to build a growing and progressive society. 3. Conclusion Reaffirm the discussion problem. Connect yourself, open up to new thoughts.
Bản thân mỗi con người ai cũng có lối sống, phẩm chất, năng lực… khác nhau. Nhưng điều đó được thể hiện ra bên ngoài khác nhau. Có người quá tự ti luôn nghĩ năng lực mình thấp kém, có người thì tự phụ nghĩ năng lực mình hơn nhiều người khác. Đó là hai căn bệnh có ảnh hưởng đến học tập và công tác. Vậy tự ti là gì và biểu hiện của nó như thế nào. Tự ti là tự đánh giá thấp mình nên thiếu tự tin trong công việc. Tự ti hoàn toàn khác với khiêm tốn. Khiêm tốn là nhún nhường, không khoe khoang. Khiêm tốn là một đức tính tốt, giúp người ta được lòng mọi người, được mọi người ủng hộ nên rất dễ thành công trong công việc. Ngược lại, kẻ tự ti thường không dám tin tưởng vào năng lực, sở trường sự hiểu biết, kiến thức của mình. Họ nhút nhát thường tránh xa những chỗ đông người. Không dám mạnh dạn đám nhận trách nhiệm được giao. Vì thế họ thường lo sợ thất bại nên họ phải chịu nhiều hậu quả đáng tiếc. Vì sợ thất bại nên họ thường không có sự mạnh dạn trong công việc nên không bao giờ họ thành công. Vì tính nhút nhát tránh xa chỗ đông người nên họ rất ít bạn và không nhận được sự giúp đỡ của mọi người khi thất bại. Chính điều đó không chỉ làm anh hưởng đến cá nhân mà còn ảnh hưởng đến tập thể. Còn tự phụ là gì và biểu hiện của tự phụ như thế nào. Tự phụ là thái độ đề cao quá mức bản thân, tự cao tự đại đến mức xem thường người khác. Tự phụ hoàn toàn khác với tự hào. Tự hào là niềm kiêu hãnh, hãnh diện về bản thân vì đã thành công, niềm vui sướng hạnh phúc khi giúp ích cho bản thân. Ngược lại kẻ tự phụ luôn tự đề cao quá mức bản thân nên rất dễ bị xa lánh, chủ quan và thường bị thất bại trong công việc kể cả học tập. Người tự phụ luôn tự cho mình là đúng ở mọi việc thì họ không bao giờ nghe những ý kiến của người khác để khác phục thường hay bảo thủ. Khi làm được việc gì đó lớn lao thậm chí tỏ ra coi thường, lên mặt với người khác, tự cho mình là giỏi giang. Những tính xấu này thường có ảnh hướng rất lớn đến bản thân làm họ bị mọi người xa lánh tẩy chay, chủ quan nên dẫn đến thất bại, bảo thủ không nghe ý kiến người khác để khắc phục bản thân. Chia rẽ mất đoàn kết gây ảnh hướng xấu đến học tập và công việc. Tóm lại, chúng ta cần phải đánh giá đúng khả năng bản thân. Tự tin nhưng không tự ti. Tự hào nhưng không tự phụ có như thể mới là con người văn minh tiến bộ và mỗi người mới phát huy tốt sở trường của mình.
Each person has a different lifestyle, qualities, abilities... But that is expressed differently on the outside. Some people are too self-conscious and always think their abilities are inferior, some people are arrogant and think their abilities are better than many others. Those are two diseases that affect study and work. So what is low self-esteem and how does it manifest? Inferiority is underestimating yourself so you lack confidence in your work. Self-deprecation is completely different from humility. Humility is humility, not boasting. Humility is a good virtue, helping people to be liked by everyone and supported by everyone, so it is easy to succeed at work. On the contrary, people with low self-esteem often do not dare to believe in their abilities, strengths, understanding, and knowledge. They are shy and often stay away from crowded places. Not daring to boldly accept assigned responsibilities. Therefore, they are often afraid of failure, so they have to suffer many unfortunate consequences. Because they are afraid of failure, they often do not have courage in their work, so they never succeed. Because they are shy and avoid crowded places, they have very few friends and do not receive help from people when they fail. That not only affects the individual but also the collective. What is arrogance and what are the manifestations of arrogance? Conceit is the attitude of over-valuing oneself, being arrogant to the point of looking down on others. Conceit is completely different from pride. Pride is pride, pride in oneself for being successful, joy and happiness when helping oneself. On the contrary, conceited people always overestimate themselves, so they are easily shunned, subjective, and often fail at work, including study. Conceited people always think they are right in everything, they never listen to other people's opinions and are conservative or conservative. When you do something great, you even show disdain, show off to others, and consider yourself talented. These bad qualities often have a great impact on themselves, causing them to be ostracized and ostracized by everyone, leading to failure and being conservative and not listening to other people's opinions to improve themselves. Disunity and disunity cause negative effects on study and work. In short, we need to properly evaluate our own abilities. Confident but not self-conscious. Be proud but not conceited as if you are a civilized, progressive person and each person can promote their strengths.
Chúng ta đang sống trong một đất nước không ngừng phát triển trên con đường công nghiệp hóa, hiện đại hóa, xây dựng một xã hội văn minh, tiến bộ. Để làm được điều đó, chúng ta phải vượt qua các trở ngại, khó khăn. Một trong số đó là các tệ nạn xã hội như: cờ bạc, ma túy, cá độ, văn hóa phẩm đồi trụy. Nhưng đáng sợ nhất chính là cờ bạc. Chúng ta hãy cùng nhau tìm hiểu về tác hại to lớn của cờ bạc để phòng tránh cho bản thân, gia đình và xã hội. Để phòng chống một tệ nạn thì chúng ta cần biết rõ về tệ nạn đó. Cờ bạc được định nghĩa như là may rủi trong tiền bạc nhằm mục đích có nhiều tiền nhưng không phải từ việc làm kiếm thêm. Ngoài ra nó cũng được xem như một loại ma túy, một khi đã sa chân vào thì khó có thể mà rút ra. Cờ bạc là trò chơi đỏ đen, may rủi, hên xui nhưng lại cực kì kích thích sự ham muốn chiên thắng trong mỗi con người chúng ta thật khó có thể mà cưỡng lại được. Ông cha ta đã ví cờ bạc như câu nói "ma đưa lối, quỷ dẫn đường". Không những ảnh hưởng đến thời gian, sức khỏe, tiền bạc, sự nghiệp, cờ bạc còn làm cho con người ta mất hết nhân cách, gia đình không hạnh phúc, an ninh xã hội kém. Cờ bạc cũng có nhiều loại như : tổ tôm, bài cào, sạp xám, cá độ đá banh… Chúng ta thường nghe nói cờ bạc là vi phạm pháp luật, là nguy hiểm nhưng chẳng mấy ai quan tâm đến điều đó, mọi người cho rằng cờ bạc chỉ là một thú vui bình thường giúp mọi người xả stress. Thế nhưng công nghệ đánh bạc ngày càng phát triển, cùng với việc gia tăng số lượng người trẻ tham gia vào các hoạt động này đã làm dấy lên nhiều mối đáng lo ngại cho xã hội. Theo như thống kê của một số quốc gia ; điển hình là nước Úc "Trung bình trẻ em trong độ tuổi 12 – 15 đã bắt đầu chơi bài bạc hoặc cá độ và khi tới độ tuổi 16 – 17, một số em tham gia các hoạt động bài bạc mang tính thương mại" Ngày nay, cùng với sự phổ biến của Internet, bài bạc trên mạng thông tin toàn cầu này đang trò thành loại hình giải trí ngày càng phổ biến. Các công ty cờ bạc và cá độ trên Internet rất tích cực "chiêu mộ" người trẻ bằng nhiều biện pháp tinh vi khác nhau và "nhử" họ bằng những phần thường hấp dẫn… Đặc biệt hơn là học sinh chúng ta cùng với hiện tượng mang bài bạc vào lớp đê chơi. Và theo như Qui định của Bộ Giáo Dục thi đó là một trong 5 điều cấm kỵ nhất. Nhiều người cho rằng việc đánh bạc nhằm thể hiện đẳng cấp và trình độ kỹ thuật của họ. Thế nhưng ít ai nghĩ tới những hậu quả tương lai mà họ sắp phái trả như: Nợ nần tăng cao, phải vất vả trong việc trả các sinh hoạt phí thường ngày, phải sống phụ thuộc vào bạn bè và gia đình, ngày càng cảm thấy bất an, dễ cáu giận, bỏ việc hoặc gặp khó khăn khi phải tập trung làm việc, tiêu tốn thời giờ và tiền bạc vào bài bạc hơn là dành thời gian cho gia đình, bạn bè liên tục nghĩ rằng việc tiếp tục đánh bài sẽ giúp giải quyết các khó khăn tài chính, nghĩ rằng bài bạc đã chi phối mọi hoạt động trong đời sống. Và nhất là những bạn học sinh, tuổi đời còn quá dài mà chỉ vì một phút nông nổi, bị bạn bè rủ rê đã đánh mất tương lai. Thật đáng thương! Chốt lại, cờ bạc là mối nguy hiểm mà tất cả học sinh chúng ta phải tránh. Hãy vì tương lai tương đẹp cuả mỗi chúng ta. Không dừng lại ở đó, cờ bạc như một con sâu đục khoét xã hội. Khiến cho an ninh, trật tự, quốc phòng bất ổn. Để thoả được sự ham muốn, cám dỗ, con bạc không từ một thủ đoạn, hành vi trộm cắp, giết người nào để có tiền cờ bạc. Không chỉ thế, nhà nước, xã hội còn phải tốn tiền để tổ chức lực lượng phòng chống và giải quyết những thiệt hại do người nghiện bạc gây ra. Mất tiền xây dựng các trại cải tạo, giáo dục, điều trị cho người nghiện… Rồi các nước láng giếng sẽ nghĩ sao về đất nước ta, điều đó quả thật là một thiệt hại rất lớn cho nền kinh tế nưóc nhà. Nhưng các bạn đừng lo, nếu chúng ta biết cách phòng chống thì những mối nguy ngại trên sẽ được giải quyết, sẽ không còn tệ nạn cờ bạc nói riêng và tệ nạn xã hội nói chung… Mỗi người phải có trách nhiệm, tích cực tuyên truyền giáo dục cho người thân mình sự nguy hiểm của bài bạc để không ai bị chết vì thiếu hiểu biết. Luôn tránh xa với cá độ, bài bạc bằng mọi cách, mọi người nên có ý thức sống lối sống lành mạnh, trong sạch, không xa hoa, luôn tỉnh táo, đủ bản lĩnh đế chống lại mọi thử thách, cám dỗ của xã hội. Cờ bạc quả là một con quỷ khủng khiếp nhất của gia đình và xã hội, còn hơn cả bệnh tật và đói khát. Chúng ta vẫn có thể phòng trừ nanh vuốt của con quý dữ này. Mỗi chúng ta phải nêu cao cảnh giác, chung tay ngăn chặn nó, mở rộng vòng tay đỡ lấy những người nghiện, đừng để họ lún quá sâu vào bóng tối. Đặc biệt là học sinh chúng ta phải kiên quyết nói không với bài bạc, xây dựng một mái trường, một xã hội thân thiện.
We are living in a country that is constantly developing on the path of industrialization, modernization, and building a civilized and progressive society. To do that, we must overcome obstacles and difficulties. One of them is social evils such as gambling, drugs, betting, and depraved cultural products. But the scariest thing is gambling. Let's learn together about the great harm of gambling to prevent it for ourselves, our families and society. To prevent an evil, we need to know clearly about that evil. Gambling is defined as taking risks with money for the purpose of having a lot of money but not from a side job. In addition, it is also considered a drug, once you get into it, it is difficult to get out. Gambling is a game of chance and luck, but it extremely stimulates the desire to win in each of us, making it difficult to resist. Our ancestors compared gambling to the saying "ghosts lead the way, demons lead the way". Not only does it affect time, health, money, and career, gambling also makes people lose their personality, have unhappy families, and have poor social security. There are many types of gambling such as: shrimp nests, scratch cards, gray cards, soccer betting... We often hear that gambling is illegal and dangerous, but not many people care about that. People think that gambling is just a normal hobby that helps people relieve stress. However, gambling technology is increasingly developing, along with the increase in the number of young people participating in these activities, raising many concerns for society. According to statistics of some countries; A typical example is Australia "On average, children aged 12 - 15 have started gambling or betting and when they reach the age of 16 - 17, some of them participate in commercial gambling activities" Today Nowadays, with the popularity of the Internet, gambling on this global information network is becoming an increasingly popular form of entertainment. Gambling and betting companies on the Internet are very actively "recruiting" young people using many different sophisticated methods and "luring" them with often attractive rewards... More especially, our students with today's The statue brought gambling into class to play. And according to the regulations of the Ministry of Education, it is one of the 5 most taboo things. Many people believe that gambling is to show off their class and technical proficiency. But few people think about the future consequences they are about to pay, such as: Increasing debt, having to struggle to pay daily living expenses, having to depend on friends and family, and increasingly feeling vulnerable. feeling insecure, easily angry, quitting work or having difficulty concentrating at work, spending time and money on gambling rather than spending time with family and friends constantly thinking about continuing to gamble Gambling will help solve financial difficulties, thinking that gambling has dominated all activities in life. And especially the students, whose lives are still too long, just because of a moment of rashness, being tempted by friends, they have lost their future. Pitiful! In conclusion, gambling is a danger that all of us students must avoid. Let's do it for the beautiful future of each of us. It doesn't stop there, gambling is like a worm that bores into society. Causes instability in security, order, and national defense. To satisfy desires and temptations, gamblers stop at nothing, stealing or killing anyone to get money for gambling. Not only that, the state and society also have to spend money to organize forces to prevent and deal with the damage caused by people addicted to silver. Losing money to build re-education camps, education, and treatment for addicts... What will neighboring countries think about our country? That is truly a huge loss to the country's economy. But don't worry, if we know how to prevent it, the above dangers will be resolved, there will be no more gambling problems in particular and social evils in general... Each person must be responsible and proactive. Propagate and educate your loved ones about the dangers of gambling so that no one dies due to ignorance. Always stay away from betting and gambling by all means, everyone should be conscious of living a healthy, clean, non-luxurious lifestyle, always alert, and brave enough to resist all challenges and temptations of society. festival. Gambling is truly the most terrible demon of family and society, even more than disease and hunger. We can still protect ourselves from the clutches of this evil beast. Each of us must be vigilant, join hands to prevent it, open our arms to support addicts, and don't let them sink too deeply into darkness. Especially we students must resolutely say no to gambling and build a friendly school and society.
Có thể nói cái đáng sợ nhất của chúng ta là mất đi niềm tin trong đời sống. Bởi tất cả trong chúng ta đều nuôi dưỡng trong tâm hồn, nuôi dưỡng ý chí mình về một niềm tin bền bỉ với cuộc đời vì sợ sự lụi tàn.Có ý kiến rằng: “Một người đã đánh mất niềm tin vào bản thăn thì chắc chắn sẽ còn đánh mất thêm nhiều thứ quý giá khác nữa”. Cuộc sống vốn không bằng phẳng mà luôn chứa đựng những biến cố và những bất hạnh bất ngờ. Đời vốn là như thế, những chuỗi buồn – vui, hạnh phúc – khổ đau, may mắn – rủi ro nối tiếp nhau. Có lẽ, mỗi chúng ta đều đã từng một lần gặp thất bại, đổ vỡ. Đó chính là một trải nghiệm quý báu, giúp ta trưởng thành hơn. Minh chứng lớn nhất đó là hai cuộc chiến tranh vệ quốc của dân tộc ta ở thế kỉ XX, nếu không có một niềm tin mãnh liệt vào cách mạng, vào khát vọng tự do của nhân dân thì làm sao ta có thể đối chọi với hai cường quốc hàng đầu của thế giới lần lượt là Pháp và Mĩ. Và chiến thắng Điện Biên Phủ năm 1954 làm nức lòng các dân tộc yêu chuộng hoà bình trên thế giới và mở ra một kỉ nguyên lừng lẫy chưa từng thấy trong lịch sử đấu trạnh của dân tộc; Đại thắng mùa xuân năm 1975 một lần nữa khẳng định niềm tin vào sự lãnh đạo sáng suốt của cách mạng Việt Nam và sức mạnh quật khởi của khối đại đoàn kết nhân dán. Dân tộc ta luôn có một bản sắc trong nếp sống, nếp nghĩ là tình yêu nước và tính tự cường, tự chủ. Ở phương diện cá nhân, khi có niềm tin, bạn sẽ thấy cuộc sống vui hơn và ý nghĩa hơn , là động lực để ta suy nghĩ đúng đắn và ham mê lao động. Khi có niềm tin, bạn sẽ có thêm nhiều thứ. Niềm tin của bạn không phải thượng đế ban cho mà do chính những tháng ngày lao động, học tập tạo cho bạn những năng lực tri thức, kĩ nâng sống và bạn sẽ làm được nhiều điều, trong đó có việc nhân cách bạn càng lúc càng hoàn thiện hơn. Lúc ấy, bạn sẽ biến gia đình mình thành một tổ ấm bền vững; bạn sẽ đóng góp được nhiều cho xã hội và trở thành công dân có trách nhiệm với đất nước. Nếu có niềm tin, bạn sẽ thấy cuộc sống này đáng yêu biết bao! Và có niềm tin, khi không may bị vấp ngã, bạn cũng có thể từng bước khôi phục những gì đẹp đẽ không may đã mất. Cha ông chúng ta thường nói “Gieo gió thì gặt bão” là đã trải nghiệm từ đời này sang đời khác mới đúc kết được như vậy. Rất nhiều người đặt niềm tin vào đâu đấy là sức mạnh nhiệm màu của thần thánh. Thế rồi, bụng họ to lên, họ mang áo bầu họ mang thai trái quy luật bụng to nhưng không có thai nhi. Câu chuyện vừa thương tâm vừa hài huốc và đáng trách vì họ đã ảo tưởng và niềm tin của họ không có cơ sở khoa học nào. Có người rơi vầo bi kịch gia đinh, bởi chồng đi công tác xa tại sao vợ lại có thai? May mà đó là cái thai kì lạ chứ không có thật. Họ sé mất rất nhiều thứ vì họ không có niềm tin đich thực vào cuộc đời. Thế rồi, họ trở thành trò cười, thậm chí làm xáo trộn trật tự xã hội, tiếp tay cho trò dị đoan, me tin làm phương hại đến thuần phong mĩ tục cửa dân tộc. Điều quan trọng lầ mỗi con người đều thắp lẻn một ngọn lửa niềm tin bằng cách học tập cho có hiểu biết hãy biết cảm ơn cha mẹ đã cho ta một hình hài trọn vẹn; cuộc đời và xã hội đã cho ta quê hương xứ sở Tổ quốc và hãy tin rằng cuộc đời này vốn không bao giờ là bằng phẳng một cách vĩnh cửu. Vì thế, ta đều chuẩn bị nghị lực, ý chí để đối diện với những khó khăn chắc chắn sẽ đến với chúng ta. Và cuối cùng ta tin vào bản thân mình sẽ vượt qua vì ta đã được rèn luyện, trau dồi một cách có phương pháp. Một ví dụ về niềm tin ở bản thân: nếu không có niềm tin cháy bồng trong trái tim mình, thì người thanh niên mảnh khảnh Nguyễn Tất Thành sẽ không thể nào một mình bôn ba khắp nơi trên thế giới, tìm ra con đường cứu dân tộc ra khỏi bóng tối nô lệ của chủ nghĩa thực dân. Vậy, không có niềm tin vào bản thân, bạn sẽ không làm được điều gì. Nếu bạn nuôi niềm tin bằng ảo mộng, thi bạn sẽ rơi vào lạc lõng, cô độc vì tất cả việc làm của bạn sẽ trở lên xa lạ với mọi người và cuộc đời. Hãy sống có niềm tin vào chính mình. Tin vào công sức, lao động học tập, lối sống nghiêm túc của mình sẽ cho ra những thành quả đích cuộc, là của chính bạn có niềm tin vững vàng.
It can be said that our biggest fear is losing faith in life. Because all of us nurture in our souls, nourish our will, a persistent belief in life for fear of extinction. There is an opinion that: "A person who has lost faith in himself is We will certainly lose many other precious things." Life is not inherently flat but always contains unexpected events and misfortunes. Life is like that, chains of sadness - joy, happiness - suffering, luck - misfortune one after another. Perhaps, each of us has experienced failure and breakdown at one time. It is a valuable experience that helps us become more mature. The biggest proof is the two national defense wars of our nation in the 20th century. If we do not have a strong belief in revolution and the people's desire for freedom, how can we cope with the war? The world's two leading powers are France and the United States respectively. And the victory at Dien Bien Phu in 1954 delighted the peace-loving peoples of the world and opened a glorious era never before seen in the history of the nation's struggle; The great victory in the spring of 1975 once again affirmed faith in the wise leadership of the Vietnamese revolution and the rising strength of the great solidarity bloc. Our nation always has an identity in its way of life and way of thinking, which is patriotism, self-reliance and self-reliance. On a personal level, when you have faith, you will find life happier and more meaningful, which is the motivation for you to think correctly and work passionately. When you have faith, you will have more things. Your belief is not given by God, but by the days of labor and study that give you the intellectual capacity and life-enhancing skills and you will be able to do many things, including improving your personality. more perfect. At that time, you will turn your family into a sustainable home; You will contribute a lot to society and become a responsible citizen of the country. If you have faith, you will see how lovely this life is! And have faith, when you unfortunately stumble, you can also gradually restore the beautiful things that were unfortunately lost. Our ancestors often said, "If you sow the wind, you will reap the whirlwind." They have learned from this experience from generation to generation. Many people believe in the miraculous power of the gods. Then, their bellies get bigger, they wear maternity clothes, they get pregnant against the rules, their bellies are big but there is no fetus. The story is both tragic and humorous and to blame because they were delusional and their beliefs had no scientific basis. Some people fall into family tragedy, because the husband is away on business, why is the wife pregnant? Luckily it was a strange pregnancy and not real. They will lose a lot of things because they do not have true faith in life. Then, they became a laughing stock, even disturbing the social order, abetting superstitions and gossip that harmed the nation's fine customs and traditions. The important thing is that every human being can light a fire of faith by studying and understanding, and thanking our parents for giving us a perfect body; Life and society have given us our homeland and believe that this life is never eternally flat. Therefore, we all prepare the strength and will to face the difficulties that will certainly come to us. And in the end, we believe in ourselves and will overcome it because we have been methodically trained and cultivated. An example of belief in oneself: without belief burning in his heart, the slender young man Nguyen Tat Thanh would not be able to travel alone around the world, finding a way to save himself. nation out of the darkness of colonialism's slavery. So, without belief in yourself, you won't be able to do anything. If you feed your faith with illusions, you will become lost and lonely because all your actions will become strange to people and life. Live with faith in yourself. Believing that your hard work, study, and serious lifestyle will yield ultimate results, is your own firm belief.
Nội dung bài viết1 Nghị luận xã hội về văn hóa cảm ơn – Bài làm 1 2 Nghị luận xã hội về văn hóa cảm ơn – Bài làm 2 3 Nghị luận xã hội về văn hóa cảm ơn – Bài làm 3 Nghị luận xã hội về văn hóa cảm ơn – Bài làm 1 Khi đất nước ngày càng phát triển thì văn hóa của con người cùng cần được trau dồi và nâng cao hơn nữa. Nét đẹp văn hóa là nét đẹp tinh thần, là thước đo nhân cách của một con người. Và văn hóa cảm ơn chính là một trong những nét đẹp cần phát huy và gìn giữ ở một con người. Cảm ơn chính là một cách thể hiện tình cảm, lối ứng xử lịch sự, lễ phép, biết tôn trọng đến những người xung quanh mình. Văn hóa cảm ơn chính là nét đẹp vốn có của một con người, tuy nhiên nó lại được xây dựng từ những hành vi của chính bản thân mình. Mặc dù nó chỉ là những hành vi nhỏ nhặt nhưng lại có thể đánh giá được nhân phẩm của một con người. Văn hóa cảm ơn hiện nay thực ra không khó tìm, ngược lại nó tràn lan và rất phổ biến; chúng ta có thể nghe và bắt gặp ở bất kỳ đâu lời nói cảm ơn. Trong cuộc sống khi chúng ta nhận được sự giúp đỡ từ ai đó thì thường chúng ta sẽ nói “cảm ơn” họ vì đã giúp mình. Đây là một biểu hiện rất phổ biến của nét đẹp văn hóa này. Nét đẹp của lối sống ngày diễn ra thường xuyên biểu hiện ở lời nói, cử chỉ, hành động và nằm ngay trong chính tình cảm của mỗi người. Cảm ơn thực ra chỉ là một cách hành xử biết điều, lễ phép, lịch sự. Nét đẹp này không phô trương ra bên ngoài nhưng lại khiến người xung quanh yêu quý mình. Hằng ngày chúng ta gặp gỡ bao nhiêu chuyện, tiếp xúc bao nhiêu chuyện. Lời cảm ơn khi được bạn bè giúp đỡ, cảm ơn khi đi lạc đường được một người lạ chỉ giúp, cảm ơn vì hôm nay xe thủng xăm và có người đèo mình về. Chỉ là một lời nói đơn giản và rất dễ dàng thể hiện. Hoặc đơn giản hơn là nói lời cảm ơn ba mẹ vì đã nuôi dạy mình lớn khôn, có thể tự lập được. Nhưng dường như lời nói cảm ơn với ba mẹ lại khó khăn vì bạn nghĩ nó sáo rỗng, không thật. Đây là lời cảm ơn chân thành nhất mà ba mẹ vẫn mong một lần con cái sẽ nói với mình. Văn hóa cảm ơn sẽ khiến cho những trái tim kéo gần lại với nhau hơn. Nó cùng phần nào hình thành tính cách và thói quen cho một người trong việc ứng xử. Tuy nhiên có lẽ hiện nay do cuộc sống quá vôi vàng, gấp gáp, nhiều người dường như đã dần quên mất nét đẹp văn hóa cảm hơn. Họ sống vội, nghĩ vội, và đương nhiên lời cảm ơn ai đó cũng không kịp nói. Đây là một hiện thực đáng buồn, nhất là ở giới trẻ. Khi được mọi người giúp đỡ, nhưng lại quên mất đi lời nói cảm ơn. Có nhiều lần bạn hơi thất vọng và hụt hẫng khi vừa giúp một bạn tìm đường nhưng không được nhận lại một lời cảm ơn. Không phải bạn quan trọng, mong chờ quá nhiều đến lời nó. Chỉ là bạn thấy con người ta hình như đã quên mất đi phải nói cảm ơn người khác, quên mất nét đẹp văn hóa này. Thực ra lời nói cảm ơn không quan trọng, chỉ là chúng ta đang dần đánh mất đi nét đẹp văn hóa mà cha ông ta đã gìn giữ từ ngàn đời nay. Để có thể gìn giữ và phát huy nét đẹp văn hóa này thì mỗi người chúng ta cần phải thường xuyên trau dồi bản thân mình, rèn luyện cách ứng xử với những người xung quanh một cách đúng mực nhất. Để văn hóa cảm ơn trở thành nét đẹp văn hóa đáng được trân trọng. Nghị luận xã hội về văn hóa cảm ơn – Bài làm 2 Trên đường đời sẽ có những lúc bạn gặp những khó khăn không thể tự mình giải quyết được. Lúc này đây gia đình, bạn thân, thậm chí cả nhũng người bạn chưa từng biết đến lại sẵn sàng đưa tay giúp đỡ. Một lời cám ơn tuy không thể đền đáp hết những công ơn họ dành cho bạn, nhưng ít nhất nó cũng bày tỏ lòng biết ơn của bạn đối với họ. Cám ơn là một nét văn hóa đẹp trong xã hội hiện nay. Người có văn hóa cám ơn là người sống có tình có nghĩa, có trước có sau. Ông cha ta khi xưa cũng có câu: “ Ăn quả nhớ kẻ trồng cây” Cảm ơn chính là một cách bày tỏ sự cảm kích với sự giúp đỡ của một người nào đó dành cho mình. Người được nhận lời cảm ơn cũng cảm thấy dễ chịu và thoải mái hơn vì thấy việc mình đã làm trở nên ý nghĩa với người kia, dù đó chỉ là những việc rất nhỏ nhặt trong cuộc sống như dắt cụ già qua đường, nhường ghế ngồi trên xe bus, … Nhờ thế, bạn sẽ dễ dàng gây được hiện cảm cho người giúp đỡ, và sau nay khi gặp khó khăn, họ hoàn toàn sẵn lòng giơ cách tay ra để hỗ trợ bạn. Cảm ơn là biểu hiện của một người ứng xử có văn hóa. Một người biết nói lời cảm ơn chính là biểu hiện của một nếp sống văn minh, lịch thiệp: “Lời nói chả mất tiền mua Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau” Tuy nhiên, ta cũng cần phê phán gay gắt những người chỉ biết nhận lại mà không biêt cho đi. Khi được người khác giúp đỡ thì họ lại dửng dưng, coi như không có chuyện gì xảy ra, khiến cho người giúp cũng thấy khó chịu. Đó là biểu hiện của một con người sống ích kỉ, vô văn hóa. Họ sẽ bị mọi người xa lánh, quay lưng ngay cả khi gặp phải những khó khăn trong cuộc sống. Cảm ơn là một văn hóa đẹp của người dân Việt Nam. Vì vậy, việc rèn luyện, tạo dựng cho bản thân văn hóa cảm ơn là một điều vô cùng cần thiết. Nó không chỉ để duy trì và phát huy truyền thống văn hóa, mà còn giúp cho chúng ta có một cuộc sống hòa đồng với xã hội. Nghị luận xã hội về văn hóa cảm ơn – Bài làm 3 Từ lâu, văn hóa ứng xử đã trở thành chuẩn mực trong việc đánh giá nhân cách con người. Cảm ơn là một trong các biểu hiện của ứng xử có văn hóa, là hành vi văn minh, lịch sự trong quan hệ xã hội. Trong ứng xử giữa cộng đồng, khi lời cảm ơn được trình bày một cách chân thành, một mặt phản ánh phẩm chất văn hóa của cá nhân, một mặt giúp mọi người dễ cư xử với nhau hơn. Trong nhiều trường hợp, lời cảm ơn không chỉ đem niềm vui tới người nhận, chúng còn trực tiếp giải tỏa khúc mắc, gỡ rối các quan hệ, và con người cũng vì thế mà sống vị tha hơn. Trước đây, trong quan hệ xã hội mọi người cảm ơn nhau là chuyện rất bình thường. Khi ai đó làm điều gì tốt với bạn hoặc giúp bạn một điều gì đó bạn nói lời cảm ơn. Có thể hiểu “cảm ơn” là lời bày tỏ thái độ biết ơn, cảm kích trước lời nói, hành động hay sự giúp đỡ của một ai đó. Người nhận được lời cảm ơn của bạn sẽ cảm thấy vô cùng hài lòng bởi vì họ nghĩ rằng bạn đã hiểu được tấm lòng và sự chân thành mà họ dành cho bạn. Thế nhưng, ngày nay dường như văn hóa “cảm ơn” đã bị dần dần lãng quên. Có thể do mọi người phải chạy theo dòng chảy của cuộc sống, sống gấp hơn, vội vàng hơn và dễ dàng cho qua những thứ mà họ nghĩ là vụn vặt, không cần thiết trong đó có từ “cảm ơn”. Đôi khi nhận được sự giúp đỡ họ chỉ gật đầu ý rằng đã nhận được hoặc đã hiểu, có khi họ không nói gì biểu hiện một điều tất nhiên mà bạn phải làm cho họ. Điều này biểu hiện rất rõ ở các mối quan hệ trên dưới: bố mẹ và con cái, sếp và nhân viên,.. Có thể họ nghĩ nếu nói cảm ơn bạn thì sẽ hạ thấp vị trí của họ hay ảnh hưởng đến điều gì đó bởi nó quá tầm thường. Đã bao giờ bạn tự hỏi “khi bạn làm điều gì để giúp đỡ ai đó, bạn mong nhận được điều gì từ đó”, phải chăng là một món quà, hoặc họ sẽ trả công bằng tiền bạc, tôi chắc chắn là những thứ đó sẽ được nghĩ đến sau hai từ “cảm ơn”. Vậy thì tại sao bạn không nói cảm ơn những người đã giúp đỡ bạn dù là một việc nhỏ nhoi đi chăng nữa, bởi đó là tấm lòng của họ. Quan trọng hơn, nói “cảm ơn” đồng nghĩa với việc bạn đã ý thức rất rõ về bản thân mình, biết tôn trọng người khác và tôn trọng chính mình, dám dũng cảm nhận ra lỗi lầm của mình, biết quý trọng sự giúp đỡ của người khác. Nói tóm lại, biết nói lời cảm ơn và xin lỗi là biểu hiện của một lối sống có văn hóa và giàu ý thức tự trọng. Bạn đã từng nói cảm ơn bố mẹ vì bố mẹ đã sinh ra bạn trên cuộc đời này chưa? Bạn đã từng nói cảm ơn bà lão ăn mày vì nhờ có bà mà chiếc ví của bạn đã không bị mất khi bạn vô tình để quên ngoài quán nước? Trong cuộc sống, để nói “cảm ơn” hoàn toàn không phải là một việc quá khó khăn. Thế nhưng những từ ngữ rất đỗi gần gũi và bình dị ấy đã dần dần trở nên xa lạ với mỗi người chúng ta. Sẽ hạnh phúc biết bao khi được nghe lời cảm ơn từ một cậu bé bị vấp ngã vừa được bạn dìu đứng dậy, sẽ được an ủi biết bao khi được nghe câu cảm ơn từ một cụ già mà bạn chỉ cần mua cho họ một thanh kẹo cao su, nhưng thật đáng buồn là chẳng có một lời nào được gửi đến bạn cả. Một lời cảm ơn, dù chỉ là một hình thức xã giao thông thường cũng trở nên quá khó để nói ra Tóm lại, nói lời “cảm ơn” là một nét đẹp trong văn hóa cảm ơn, ứng xử của con người, là một hành động cần thiết trong những mối quan hệ giao tiếp hằng ngày. Nhưng phải nhớ rằng, lời nói luôn phải thống nhất với hành động cụ thể, phải xuất phát từ tận đáy lòng chân thành, tránh lối nói sáo rỗng, khẩu hiệu. Mỗi người chúng ta càng không nên dè sẻn lời cảm ơn mà ngược lại, hãy nói “cảm ơn” khi cần thiết. Nếu chúng ta biết cảm ơn những người xung quanh thì những mối quan hệ đó sẽ tốt hơn rất nhiều.
Nội dung bài viết1 Nghị luận xã hội về văn hóa cảm ơn – Bài làm 1 2 Nghị luận xã hội về văn hóa cảm ơn – Bài làm 2 3 Nghị luận xã hội về văn hóa cảm ơn – Bài làm 3 Nghị luận xã hội về văn hóa cảm ơn – Bài làm 1 Khi đất nước ngày càng phát triển thì văn hóa của con người cùng cần được trau dồi và nâng cao hơn nữa. Nét đẹp văn hóa là nét đẹp tinh thần, là thước đo nhân cách của một con người. Và văn hóa cảm ơn chính là một trong những nét đẹp cần phát huy và gìn giữ ở một con người. Cảm ơn chính là một cách thể hiện tình cảm, lối ứng xử lịch sự, lễ phép, biết tôn trọng đến những người xung quanh mình. Văn hóa cảm ơn chính là nét đẹp vốn có của một con người, tuy nhiên nó lại được xây dựng từ những hành vi của chính bản thân mình. Mặc dù nó chỉ là những hành vi nhỏ nhặt nhưng lại có thể đánh giá được nhân phẩm của một con người. Văn hóa cảm ơn hiện nay thực ra không khó tìm, ngược lại nó tràn lan và rất phổ biến; chúng ta có thể nghe và bắt gặp ở bất kỳ đâu lời nói cảm ơn. Trong cuộc sống khi chúng ta nhận được sự giúp đỡ từ ai đó thì thường chúng ta sẽ nói “cảm ơn” họ vì đã giúp mình. Đây là một biểu hiện rất phổ biến của nét đẹp văn hóa này. Nét đẹp của lối sống ngày diễn ra thường xuyên biểu hiện ở lời nói, cử chỉ, hành động và nằm ngay trong chính tình cảm của mỗi người. Cảm ơn thực ra chỉ là một cách hành xử biết điều, lễ phép, lịch sự. Nét đẹp này không phô trương ra bên ngoài nhưng lại khiến người xung quanh yêu quý mình. Hằng ngày chúng ta gặp gỡ bao nhiêu chuyện, tiếp xúc bao nhiêu chuyện. Lời cảm ơn khi được bạn bè giúp đỡ, cảm ơn khi đi lạc đường được một người lạ chỉ giúp, cảm ơn vì hôm nay xe thủng xăm và có người đèo mình về. Chỉ là một lời nói đơn giản và rất dễ dàng thể hiện. Hoặc đơn giản hơn là nói lời cảm ơn ba mẹ vì đã nuôi dạy mình lớn khôn, có thể tự lập được. Nhưng dường như lời nói cảm ơn với ba mẹ lại khó khăn vì bạn nghĩ nó sáo rỗng, không thật. Đây là lời cảm ơn chân thành nhất mà ba mẹ vẫn mong một lần con cái sẽ nói với mình. Văn hóa cảm ơn sẽ khiến cho những trái tim kéo gần lại với nhau hơn. Nó cùng phần nào hình thành tính cách và thói quen cho một người trong việc ứng xử. Tuy nhiên có lẽ hiện nay do cuộc sống quá vôi vàng, gấp gáp, nhiều người dường như đã dần quên mất nét đẹp văn hóa cảm hơn. Họ sống vội, nghĩ vội, và đương nhiên lời cảm ơn ai đó cũng không kịp nói. Đây là một hiện thực đáng buồn, nhất là ở giới trẻ. Khi được mọi người giúp đỡ, nhưng lại quên mất đi lời nói cảm ơn. Có nhiều lần bạn hơi thất vọng và hụt hẫng khi vừa giúp một bạn tìm đường nhưng không được nhận lại một lời cảm ơn. Không phải bạn quan trọng, mong chờ quá nhiều đến lời nó. Chỉ là bạn thấy con người ta hình như đã quên mất đi phải nói cảm ơn người khác, quên mất nét đẹp văn hóa này. Thực ra lời nói cảm ơn không quan trọng, chỉ là chúng ta đang dần đánh mất đi nét đẹp văn hóa mà cha ông ta đã gìn giữ từ ngàn đời nay. Để có thể gìn giữ và phát huy nét đẹp văn hóa này thì mỗi người chúng ta cần phải thường xuyên trau dồi bản thân mình, rèn luyện cách ứng xử với những người xung quanh một cách đúng mực nhất. Để văn hóa cảm ơn trở thành nét đẹp văn hóa đáng được trân trọng. Nghị luận xã hội về văn hóa cảm ơn – Bài làm 2 Trên đường đời sẽ có những lúc bạn gặp những khó khăn không thể tự mình giải quyết được. Lúc này đây gia đình, bạn thân, thậm chí cả nhũng người bạn chưa từng biết đến lại sẵn sàng đưa tay giúp đỡ. Một lời cám ơn tuy không thể đền đáp hết những công ơn họ dành cho bạn, nhưng ít nhất nó cũng bày tỏ lòng biết ơn của bạn đối với họ. Cám ơn là một nét văn hóa đẹp trong xã hội hiện nay. Người có văn hóa cám ơn là người sống có tình có nghĩa, có trước có sau. Ông cha ta khi xưa cũng có câu: “ Ăn quả nhớ kẻ trồng cây” Cảm ơn chính là một cách bày tỏ sự cảm kích với sự giúp đỡ của một người nào đó dành cho mình. Người được nhận lời cảm ơn cũng cảm thấy dễ chịu và thoải mái hơn vì thấy việc mình đã làm trở nên ý nghĩa với người kia, dù đó chỉ là những việc rất nhỏ nhặt trong cuộc sống như dắt cụ già qua đường, nhường ghế ngồi trên xe bus, … Nhờ thế, bạn sẽ dễ dàng gây được hiện cảm cho người giúp đỡ, và sau nay khi gặp khó khăn, họ hoàn toàn sẵn lòng giơ cách tay ra để hỗ trợ bạn. Cảm ơn là biểu hiện của một người ứng xử có văn hóa. Một người biết nói lời cảm ơn chính là biểu hiện của một nếp sống văn minh, lịch thiệp: “Lời nói chả mất tiền mua Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau” Tuy nhiên, ta cũng cần phê phán gay gắt những người chỉ biết nhận lại mà không biêt cho đi. Khi được người khác giúp đỡ thì họ lại dửng dưng, coi như không có chuyện gì xảy ra, khiến cho người giúp cũng thấy khó chịu. Đó là biểu hiện của một con người sống ích kỉ, vô văn hóa. Họ sẽ bị mọi người xa lánh, quay lưng ngay cả khi gặp phải những khó khăn trong cuộc sống. Cảm ơn là một văn hóa đẹp của người dân Việt Nam. Vì vậy, việc rèn luyện, tạo dựng cho bản thân văn hóa cảm ơn là một điều vô cùng cần thiết. Nó không chỉ để duy trì và phát huy truyền thống văn hóa, mà còn giúp cho chúng ta có một cuộc sống hòa đồng với xã hội. Nghị luận xã hội về văn hóa cảm ơn – Bài làm 3 Từ lâu, văn hóa ứng xử đã trở thành chuẩn mực trong việc đánh giá nhân cách con người. Cảm ơn là một trong các biểu hiện của ứng xử có văn hóa, là hành vi văn minh, lịch sự trong quan hệ xã hội. Trong ứng xử giữa cộng đồng, khi lời cảm ơn được trình bày một cách chân thành, một mặt phản ánh phẩm chất văn hóa của cá nhân, một mặt giúp mọi người dễ cư xử với nhau hơn. Trong nhiều trường hợp, lời cảm ơn không chỉ đem niềm vui tới người nhận, chúng còn trực tiếp giải tỏa khúc mắc, gỡ rối các quan hệ, và con người cũng vì thế mà sống vị tha hơn. Trước đây, trong quan hệ xã hội mọi người cảm ơn nhau là chuyện rất bình thường. Khi ai đó làm điều gì tốt với bạn hoặc giúp bạn một điều gì đó bạn nói lời cảm ơn. Có thể hiểu “cảm ơn” là lời bày tỏ thái độ biết ơn, cảm kích trước lời nói, hành động hay sự giúp đỡ của một ai đó. Người nhận được lời cảm ơn của bạn sẽ cảm thấy vô cùng hài lòng bởi vì họ nghĩ rằng bạn đã hiểu được tấm lòng và sự chân thành mà họ dành cho bạn. Thế nhưng, ngày nay dường như văn hóa “cảm ơn” đã bị dần dần lãng quên. Có thể do mọi người phải chạy theo dòng chảy của cuộc sống, sống gấp hơn, vội vàng hơn và dễ dàng cho qua những thứ mà họ nghĩ là vụn vặt, không cần thiết trong đó có từ “cảm ơn”. Đôi khi nhận được sự giúp đỡ họ chỉ gật đầu ý rằng đã nhận được hoặc đã hiểu, có khi họ không nói gì biểu hiện một điều tất nhiên mà bạn phải làm cho họ. Điều này biểu hiện rất rõ ở các mối quan hệ trên dưới: bố mẹ và con cái, sếp và nhân viên,.. Có thể họ nghĩ nếu nói cảm ơn bạn thì sẽ hạ thấp vị trí của họ hay ảnh hưởng đến điều gì đó bởi nó quá tầm thường. Đã bao giờ bạn tự hỏi “khi bạn làm điều gì để giúp đỡ ai đó, bạn mong nhận được điều gì từ đó”, phải chăng là một món quà, hoặc họ sẽ trả công bằng tiền bạc, tôi chắc chắn là những thứ đó sẽ được nghĩ đến sau hai từ “cảm ơn”. Vậy thì tại sao bạn không nói cảm ơn những người đã giúp đỡ bạn dù là một việc nhỏ nhoi đi chăng nữa, bởi đó là tấm lòng của họ. Quan trọng hơn, nói “cảm ơn” đồng nghĩa với việc bạn đã ý thức rất rõ về bản thân mình, biết tôn trọng người khác và tôn trọng chính mình, dám dũng cảm nhận ra lỗi lầm của mình, biết quý trọng sự giúp đỡ của người khác. Nói tóm lại, biết nói lời cảm ơn và xin lỗi là biểu hiện của một lối sống có văn hóa và giàu ý thức tự trọng. Bạn đã từng nói cảm ơn bố mẹ vì bố mẹ đã sinh ra bạn trên cuộc đời này chưa? Bạn đã từng nói cảm ơn bà lão ăn mày vì nhờ có bà mà chiếc ví của bạn đã không bị mất khi bạn vô tình để quên ngoài quán nước? Trong cuộc sống, để nói “cảm ơn” hoàn toàn không phải là một việc quá khó khăn. Thế nhưng những từ ngữ rất đỗi gần gũi và bình dị ấy đã dần dần trở nên xa lạ với mỗi người chúng ta. Sẽ hạnh phúc biết bao khi được nghe lời cảm ơn từ một cậu bé bị vấp ngã vừa được bạn dìu đứng dậy, sẽ được an ủi biết bao khi được nghe câu cảm ơn từ một cụ già mà bạn chỉ cần mua cho họ một thanh kẹo cao su, nhưng thật đáng buồn là chẳng có một lời nào được gửi đến bạn cả. Một lời cảm ơn, dù chỉ là một hình thức xã giao thông thường cũng trở nên quá khó để nói ra Tóm lại, nói lời “cảm ơn” là một nét đẹp trong văn hóa cảm ơn, ứng xử của con người, là một hành động cần thiết trong những mối quan hệ giao tiếp hằng ngày. Nhưng phải nhớ rằng, lời nói luôn phải thống nhất với hành động cụ thể, phải xuất phát từ tận đáy lòng chân thành, tránh lối nói sáo rỗng, khẩu hiệu. Mỗi người chúng ta càng không nên dè sẻn lời cảm ơn mà ngược lại, hãy nói “cảm ơn” khi cần thiết. Nếu chúng ta biết cảm ơn những người xung quanh thì những mối quan hệ đó sẽ tốt hơn rất nhiều.
Ngày nay, vấn đề ô nhiễm môi trường đã và đang ngày càng trở nên nghiêm trọng hơn ở Việt Nam.Chúng ta có thể dễ dàng bắt gặp những hình ảnh, những thông tin về việc môi trường bị ô nhiễm ngay trên các phương tiện truyền thông. Điều này khiến ta phải suy nghĩ… Tình trạng quy hoạch các khu đô thị chưa gắn với vấn đề xử lý chất thải, nước thải nên ô nhiễm môi trường ở các thành phố lớn, các khu công nghiệp, khu đô thị đang ở mức báo động. Trong tổng số 183 khu công nghiệp trong cả nước, có trên 60% khu công nghiệp chưa có hệ thống xử lý nước thải tập trung. Các đô thị chỉ có khoảng 60% – 70% chất thải rắn được thu gom, cơ sở hạ tầng thoát nước và xử lý nước thải, chất thải nên chưa đáp ứng yêu cầu về bảo vệ môi trường…Hầu hết lượng nước thải chưa được xử lý đều đổ thẳng ra sông, hồ và dự báo đến năm 2010 là 510.000m3/ngày. Ví dụ đau lòng của việc xả nước thải, hẳn không ai không biết, là trường hợp của con sông Thị Vải bị ô nhiễm bởi hoá chất thải ra từ nhà máy của công ti bột ngọt Vê Đan suốt 14 năm liền. Con sông bị ô nhiễm nghiêm trọng ảnh hưởng tới cuộc sống của nhiều người dân ở xung quanh. Hay việc ô nhiễm hồ Hoàn Kiếm, một biểu tượng của nền văn hoá dân tộc. Vậy nguyên nhân của những sự việc trên là do đâu? Đầu tiên, đó chính là sự thiếu ý thức nghiêm trọng của nhiều người dân mà đặc biệt là các bạn trẻ. Họ nghĩ rằng những việc mình làm là quá nhỏ bé, không đủ để làm hại môi trường.Hoặc cho rằng việc bảo vệ môi trường là trách nhiệm của nhà nước, của chính quyền mà không phải là của mình. Một số khác lại nghĩ rằng việc môi trường đã bị ô nhiễm thì có làm gì đi chăng nữa cũng không đáng kể, và việc ô nhiễm môi trường cũng không ảnh hưởng gì tới mình nhiều…Vậy nhưng không phải vậy! Phá hoại môi trường của một người tuy chỉ ảnh hưởng nhỏ nhưng tập hợp nhiều người lại là lớn. Dù trách nhiệm bảo vệ môi trường tuy cũng có một phần là của nhà nước nhưng đa phần lại là của người dân. Những việc chúng ta làm đối với môi trường, tuy hiện giờ ta chưa thấy được, nhưng về lâu về dài nó sẽ ảnh hưởng tới ta ít nhiều. Một nguyên nhân khác gây ra ô nhiễm môi trường chính là sự thiếu trách nhiệm của các doanh nghiệp. Họ đặt nặng mục tiêu tối đa hóa lợi nhuận, không ít doanh nghiệp đã vi phạm quy trình khai thác, góp phần đáng kể gây ô nhiễm môi trường. Bên cạnh đó, chính sự chưa chặt chẽ trong việc quản lý bảo vệ môi trường của nhà nước cũng đã tiếp tay cho các hành vi phá hoại môi trường tiếp diễn. Việt Nam thiếu những chính sách và quy định bảo vệ môi trường nghiêm ngặt và do đang thu hút mạnh các nguồn vốn đầu tư để phát triển nên dễ mắc vào "cạm bẫy": trở thành nơi tiếp nhận nhiều ngành công nghiệp "bẩn". Ví như, ngành cán thép làm tốn nhiều tài nguyên như đất, nước, năng lượng, thải ra những chất thải nguy hại cho môi trường. Ngoài ra, lượng xe cô lưu thông ngày càng nhiều ở nước ta cũng góp phần không nhỏ vào việc gây ô nhiễm bầu không khí. Điều này đã để lại hậu quả gì? Nhiều người đã trở thành nạn nhân bất đắc dĩ của nạn ô nhiễm môi trường. Điển hình như “làng ung thư” Thạch Sơn ở Phú Thọ, hàng trăm người đã chết vì căn bệnh ung thư mà nguyên nhân là do dùng nguồn nước bị ô nhiễm thải ra Nhà máy Hóa chất Lâm Thao, Phú Thọ. Hàng năm có khoảng 16.000 người ở Việt Nam chết vì những căn bệnh liên quan tới ô nhiễm không khí. Dự báo trong những năm tới, con số này còn có thể tiếp tục gia tăng. Cạn kiệt tài nguyên sinh vật là một hậu quả khác không thể tránh được của ô nhiễm môi trường. Các rặng san hô ở cửa sông cũng như các vùng nước lợ biến mất dần. Hiện tượng thủy triều đỏ cũng đã xuất hiện ở nước ta từ tháng 6 đến trung tuần tháng 7 âm lịch tại vùng biển nam trung bộ, đặc biệt là tại Khánh Hòa, Ninh Thuận, Bình Thuận. Hơn 30 km bãi biển từ Cà Ná đến Long Hương nhầy nhụa những bột báng màu xám đen dày cả tấc, trộn với xác chết của sinh vật tạo nên mùi hôi thối. Khối nhầy trong suốt bao quanh một số loài vi tảo biển là nguyên nhân làm cho nước biển đặc quánh như cháo. Ngoài ra, trong tương lai gần, Việt Nam có thể sẽ bị thiếu nước sinh hoạt trầm trọng do lượng nước sạch bị ô nhiễm ngày một nhiều… Lẽ nào ta lại nhắm mắt làm ngơ? Không! Chúng ta cần phải tiếp tục công cuộc bảo vệ và làm sạch môi trường bằng những biện pháp tốt hơn, thiết thực hơn nữa! Thứ nhất, phải có các hình thức xử phạt thật nặng và nghiêm minh đối với các cá nhân, tổ chức, cơ quan có hành vi phá hoại môi trường, làm ảnh hưởng tới cuộc sống của người dân. Bên cạnh đó, cũng cần giáo dục ý thức cho người dân qua các hình thức tuyên truyền, cổ động như tổ chức những buổi giao lưu bàn về vấn đề môi trường tại các đơn vị hành chính cấp phường, xã…Đưa những bài viết chi tiết hơn về môi trường trong các sách giáo khoa ngay từ cấp tiểu học, giúp học sinh có thái độ và cái nhìn đúng đắn về môi trường và những hậu quả của việc phá hoại môi trường, từ đó giúp các em biết yêu và bảo vệ môi trường mình đang sống. Một cách khác để giúp bảo vệ môi trường phát động thường xuyên hơn những phong trào tình nguyện như bảo vệ môi trường khu dân cư, dọn rác ở các khu vực công cộng, làm sạch bãi biển… Tình trạng môi trường ở Việt Nam tuy nghiêm trọng nhưng vẫn có thể cứu vãn nếu mỗi người dân biết góp sức của mình, chung tay bảo vệ môi trường. Vậy nên , chúng ta cần chung tay bảo vệ môi trường và tránh gây ô nhiễm. Vì tương lai một Việt Nam xanh, sạch, đẹp và vì cuộc sống của chính chúng ta cũng như của các thế hệ sau! Hãy bảo về môi trường để bảo vệ cuộc sống của chính chúng ta.
Nowadays, the problem of environmental pollution has become more and more serious in Vietnam. We can easily see images and information about environmental pollution right on vehicles. the media. This makes us think… The planning status of urban areas is not linked to the issue of waste and wastewater treatment, so environmental pollution in big cities, industrial parks, and urban areas is at an alarming level. Of the total 183 industrial parks in the country, over 60% of industrial parks do not have a centralized wastewater treatment system. Urban areas only have about 60% - 70% of solid waste collected, drainage infrastructure and wastewater and waste treatment, so they do not meet environmental protection requirements... Most of the wastewater is not yet treated are discharged directly into rivers and lakes and is forecast to be 510,000m3/day by 2010. A heartbreaking example of wastewater discharge, which no one knows, is the case of the Thi Vai river, which was polluted by chemicals discharged from the Ve Dan MSG company's factory for 14 consecutive years. The river is seriously polluted, affecting the lives of many people in the surrounding area. Or the pollution of Hoan Kiem Lake, a symbol of national culture. So what is the cause of the above incidents? First, there is a serious lack of awareness among many people, especially young people. They think that what they do is too small, not enough to harm the environment. Or they think that protecting the environment is the responsibility of the state or government, not them. Others think that no matter what you do about the environment being polluted, it won't matter much, and that environmental pollution won't affect you much... But that's not true! Destroying one person's environment, although it only has a small impact, brings together many people. Although the responsibility for protecting the environment partly belongs to the state, most of it belongs to the people. What we do to the environment, although we cannot see it now, will affect us more or less in the long run. Another cause of environmental pollution is the lack of responsibility of businesses. They put a lot of emphasis on the goal of maximizing profits. Many businesses have violated the mining process, significantly contributing to environmental pollution. In addition, the state's lack of strict management of environmental protection has also encouraged acts of environmental destruction to continue. Vietnam lacks strict environmental protection policies and regulations, and because it is strongly attracting investment capital for development, it is easy to fall into the "trap": becoming a host to many "dirty" industries. . For example, the steel rolling industry consumes a lot of resources such as land, water, and energy, and releases hazardous waste to the environment. In addition, the increasing number of vehicles circulating in our country also contributes significantly to air pollution. What consequences did this have? Many people have become reluctant victims of environmental pollution. Typically, "cancer village" Thach Son in Phu Tho, hundreds of people have died from cancer caused by using polluted water discharged into Lam Thao Chemical Factory, Phu Tho. Every year, about 16,000 people in Vietnam die from diseases related to air pollution. It is predicted that in the coming years, this number may continue to increase. Depletion of biological resources is another unavoidable consequence of environmental pollution. Coral reefs in river mouths as well as brackish water areas are gradually disappearing. The red tide phenomenon has also appeared in our country from June to the middle of July of the lunar calendar in the south central sea, especially in Khanh Hoa, Ninh Thuan, Binh Thuan. More than 30 km of beaches from Ca Na to Long Huong are slimy with dark gray semolina an inch thick, mixed with the corpses of creatures, creating a stench. The transparent slime surrounding some species of marine microalgae is what makes seawater as thick as porridge. In addition, in the near future, Vietnam may suffer from a serious lack of domestic water due to the increasing amount of polluted clean water... Why do we turn a blind eye? Are not! We need to continue the work of protecting and cleaning the environment with better, more practical measures! Firstly, there must be heavy and strict sanctions against individuals, organizations and agencies that commit acts of destroying the environment and affecting people's lives. Besides, it is also necessary to educate people's awareness through propaganda and promotion such as organizing exchanges to discuss environmental issues at ward and commune level administrative units... Posting articles more detailed information about the environment in textbooks right from the elementary level, helping students have the right attitude and view about the environment and the consequences of environmental destruction, thereby helping them learn to love and protect the environment we live in. Another way to help protect the environment is to launch more frequent volunteer movements such as protecting the environment in residential areas, cleaning up trash in public areas, cleaning beaches... Although the environmental situation in Vietnam is serious, it can still be saved if each person knows how to contribute their part and join hands to protect the environment. Therefore, we need to join hands to protect the environment and avoid pollution. For the future of a green, clean, beautiful Vietnam and for our own lives as well as those of future generations! Let's protect the environment to protect our own lives.
Nội dung bài viết1 Nghị luận xã hội về vệ sinh và vấn đề giữ gìn vệ sinh – Bài làm 1 2 Bình luận về vệ sinh và vấn đề giữ gìn vệ sinh – Bài làm 2 3 Nghị luận về ý thức giữ gìn vệ sinh của học sinh – Dàn ý Nghị luận xã hội về vệ sinh và vấn đề giữ gìn vệ sinh – Bài làm 1 Trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta cần phải biết giữ gìn vệ sinh. Vệ sinh là những biện pháp phòng bệnh, giữ gìn và tăng cường sức khỏe. Sống sạch sẽ. khoa học và văn minh là cách sống vệ sinh. Vệ sinh bao gồm: vệ sinh thân thể, ăn ở vệ sinh, ăn uống vệ sinh; vệ sinh trong sinh hoạt, vệ sinh trong lao động, vệ sinh cá nhân, vệ sinh công cộng, vệ sinh môi trường. Đó là những điều mà ai cũng cần biết, cần thực hiện, cần giữ gìn khi nói tới vấn đề vệ sinh. Rửa tay bàng xà phòng trước khi ăn uống. Đánh răng, rửa mặt hàng ngày. Thường xuyện tắm rửa, gội đầu, giặt giũ áo quần sạch sẽ. Không ăn quá no, không nghiện ngập, không rượu chè bê tha. Biết ăn, ngủ, chơi bời, học hành, lao động có điều độ. Sống như thế là biết giữ gìn vệ sinh. Nhà ở, cơ quan, trường học, bệnh viện…. phải cao ráo, sạch sẽ, thoáng mát, ngăn nắp. Chúng ta nên nhớ câu tục ngữ “nhà sạch thỉ mát, bát sạch thì ngon cơm”. Vệ sinh cá nhân chưa đủ mà còn phải biết giữ gìn vệ sinh chung như góp phần gìn giữ môi trường xanh, sạch, đẹp. Không xả rác lung tung. Không khạc nhổ, phóng uế bừa bãi. Không làm ô nhiễm bầu khí quyển, làm ô nhiễm sông hồ, nguồn nước. Phải biết giữ gìn vệ sinh nơi công cộng như trường học, bệnh viện, phố xá. công viên, các di tích lịch sử, văn hóa… Học hành cũng phải biết giữ gìn vệ sinh, từ cách đọc sách, học bài đến cách ngồi, cách viết. Tại sao có nhiều học sinh bị cận thị? Tại sao có nhiều học sinh hay ốm vặt, hav uể oải, chóng mặt? Tại sao có nhiều thanh thiếu niên thân thể bẩn thỉu, tóc tai bù xù, áo quần luộm thuộm?… Có người phàn nàn văn hóa công cộng của dân ta còn thấp kém. Họ chê một số người không có ý thức giữ gìn vệ sinh chung, hay khạc nhổ, xả rác bừa bãi. Giữ gìn vệ sinh chung để được sống khỏe, sống đẹp, sống có văn hóa. Giữ gìn vệ sinh là vấn đề thiết thực đối với mọi người. Học sinh phải biết thực hiện lời Bác Hồ đã dạy “Giữ gìn vệ sinh thật tốt". Bình luận về vệ sinh và vấn đề giữ gìn vệ sinh – Bài làm 2 Vệ sinh là một vấn đề vô cùng quan trọng, vô cùng thiết yếu đối với mọi người, đối với cộng đồng. Câu chuyện cổ “Ba ông thầy thuốc giỏi”, nhiều người đã biết: thầy Sạch sẽ được xếp thứ nhất, đứng trước hai ông thầy Điều độ và thầy Thể thao. Qua đó, ta càng hiểu rõ vấn đề vệ sinh quan trọng như thế nào? Vậy, thế nào là vệ sinh – Vệ sinh là những biện pháp phòng bệnh, giữ gìn và tăng cường sức khoẻ. Nói một cách khác, đó là lối sống, lối sinh họat rấl sạch sẽ và văn minh, không bẩn thiu, bừa bãi. Có hai thứ vệ sinh: vệ sinh cá nhân và vệ sinh công cộng. Vệ sinh cá nhân là cách sống sạch sẽ, văn.minh gắn liền với sinh họat hằng ngày của mỗi người như ăn, ngủ, tắm giặt, đại tiểu tiện, v.v… Đánh răng, rửa mặt, lắm rứa sao cho sạch sẽ, thơm tho là vệ sinh. Áo quần phải giặt, phơi sạch sẽ, khô ráo. Phải thường xuyên gội đầu. Giường, chiếu, chăn. màn phải sạch sẽ. Nhà cửa phải thoáng đãng, phải quét dọn thường xuyên. Nồi, niêu, mâm, bát, đũa, phải lau rửa sạch sẽ. Nơi tiểu tiện, đại tiện phải hết sức sạch sẽ. Vệ sinh cá nhân thể hiện cách sống sạch sẽ, văn minh, khoa học… của mỗi người. Bán thỉu, hôi hám, đầu tóc, áo quần đầy chấy rận,… sao gọi là sống có vệ sinh? Tục ngữ có câu: “Sạch nhà thì mát, sạch bát thì ngon” đã nêu lên bài học vệ sinh cho mỗi người. Vệ sinh cá nhân chưa đủ mà còn phải biết giữ gìn vệ sinh công cộng. Trường học, bệnh viện, dường phố, nhà ga, bến xe, công viên,… là những nơi mà bất cứ ai cũng có trách nhiệm và nghĩa vụ giữ gìn vệ sinh. Hiện tượng xả rác, vứt túi ni-lông, phóng uế bừa bãi nơi công cộng không chi làm mất vệ sinh mà còn biểu hiện một nếp sống thiếu văn minh lịch sự. Đến Văn miếu Quốc từ giám, quanh Hồ lầy, Hồ Gươm, vườn hoa… ta vẫn thấy nhiều rác, nhiều túi ni-lông, vứt ngốn ngang, la liệt, trôi lềnh bênh. Thật mất vệ sinh và mĩ quan công cộng. Tại sao phải giữ gìn vệ sinh? Giữ gìn vệ sinh là để giữ gìn sức khoẻ, là đổ bảo vệ môi sinh, môi trường “xanh, sạch, đẹp”, để được sống văn minh, tiến bộ, khoa học. Đường phố chật chội, đầy bụi khói, tắc ùn xe cộ, cống rãnh đen ngòm, hôi thếi, tù đọng là hiện tượng đáng sợ khi ta nghĩ đến hai tiếng “vệ sinh”! Xây dựng nếp sống mới, xây dựng gia đình văn hoá mới, con người mới, xây dựng nông thôn mới… không thể không quan tâm đến vấn đề vệ sinh. Nhiều người còn cảnh báo về vệ sinh thực phẩm, v.v… Mỗi khi dịch bệnh lây lan, nghĩ đến vệ sinh, đến bệnh viện, thuốc men,… ai cũng cảm thấy sợ, thấy rùng mình. Tóm lại, muốn sống vui, sống khoẻ, sống văn minh chúng ta phải biết giữ gìn vệ sinh. Học sinh phải biết giữ gìn vệ sinh ưtrờng học, lớp học sao cho thật sạch, thật đẹp. Nghị luận về ý thức giữ gìn vệ sinh của học sinh – Dàn ý Mở bài: Giữ gìn vệ sinh cá nhân và môi trường sống là trách nhiệm của mỗi cá nhân và cả cộng đồng. Để xây dựng một lối sống lành mạnh, một môi trường sống sạch sẽ, văn minh mỗi cá nhân phải phải có ý thức giữ gìn vệ sinh, đặc biệt là đối với lứa tuổi học sinh. Thân bài: * Giải thích: Ý thức giữ gìn vệ sinh là gì? Giữ gìn vệ sinh là những quy tắc giữ gìn sự sạch sẽ của bản thân và môi trường xung quanh nhằm phòng bệnh, giữ gìn và tăng cường sức khỏe. Giữ gìn vệ sinh bao gồm hệ thống các hoạt động diễn ra liên tục và xuyên suốt cuộc đời con người. * Tại sao sống phải biết giữ gìn vệ sinh sạch sẽ? Đối với bản thân học sinh: – Việc giữ gìn vệ sinh thân thể tốt giúp học sinh giảm bệnh tật, tăng cường sức khỏe, tạo nên niềm vui tích cực trong học tập và trong đời sống. – Người biết giữ gìn vệ sinh thân thể tốt sẽ tạo nên nếp sống lành mạnh, được tôn trọng, yêu thương và tin tưởng, dễ thành công trong cuộc sống. – Biết giữ gìn vệ sinh thân thể giúp học sinh phát triển nhân cách tốt đẹp, hoàn thiện bản thân, hướng đến chân thiện mỹ, rời xa cái xấu, cái ác. – Người biết giữ gìn vệ sinh thân thể sẽ trở thành tấm gương tốt cho người khác noi theo. – Một thân thể chỉ khỏe mạnh chỉ khi được chăm sóc và giữ gìn sạch sẽ. Lối sống lành mạnh, vệ sinh sạch sẽ thể hiện con người văn minh trong một xã hội tiến bộ. Đối với môi trường xung quanh: – Việc giữ gìn vệ sinh trường lớp sẽ khiến cho quang cảnh sạch đẹp, tiêu trừ mầm bệnh, không mùi hôi thúi, tạo không gian trong sạch, lành mạnh góp phần bảo vệ sức khỏe học sinh và tăng cường hiệu quả, chất lượng học tập. – Nếu môi trường sống được làm vệ sinh sạch sẽ, không còn rác thải, chất bẩn, chất độc hại sẽ giúp cuộc sống tốt đẹp hơn, sức khỏe con người được bảo vệ. Có ý thức giữ gìn môi trường sống sạch sẽ sẽ tạo nên lối ứng xử tích cực, văn hóa lành mạnh, xã hội văn minh, tiến bộ. – Giữ gìn vệ sinh môi trường sống sạch sẽ là góp phần xây dựng quê hương đất nước. * Học sinh cần phải giữ gìn vệ sinh như thế nào? Đối với bản thân học sinh: – Thường xuyên tắm rửa sạch sẽ, vệ sinh răng miệng, chân tay; tuân thủ nghiêm khắc các quy định vệ sinh chân, tay, miệng của y khoa. – Giữ gìn áo quần sạch đẹp, không bôi bản hoặc làm lấm bẩn quần áo. Thay quần áo thường xuyên để đảm bảo sức khỏe. Ăn mặc phải gọn gàng, sạch đẹp, không nên cầu kì, kiểu cách. – Không nên để tóc quá dài, thường xuyên cắt móng tay, móng chân và rửa tay sạch sẽ trước khi ăn, khi đi ngủ hoặc sau khi đi vệ sinh bằng các loại nước diệt khuẩn. Thói quen này phải được duy trì thường xuyên. – Các dụng cụ học tập phải được chùi rửa, sử dụng và bảo quản cẩn thận để tránh bị nhiễm khuẩn. – Không nên ăn các thức ăn không có nguồn gốc hoặc không đảm bảo vệ sinh được bày bán trên đường phố. Hãy tập thói quen ăn uống lành mạnh. Đối với môi trường xung quanh: – Luôn có ý thức bảo vệ môi trường lớp học, trường học, nhà ở và môi trường xung quanh. – Không nên xả rác bừa bãi, bôi bẩn bàn ghế hay vứt những phế phẩm hôi thối hay đọc hại ra môi trường. – Mỗi học sinh có trách nhiệm nhắc nhở hoặc khiển trách những hành vi xâm hại đến môi trường sống của cộng đồng. Đặc biệt là trong lớp học. Không vuets rác xuống sàn, trong học bàn hoặc trong góc lớp. – Tuyên truyền, cổ động về ý thức giữ gìn vệ sinh trong trường học và địa bàn nơi sinh sống, tạo nên nếp sống sạch sẽ, văn minh và tiến bộ. Kết bài: Giữ gìn vệ sinh là trách nhiệm của mọi người để giữ gìn và xây dựng môi trường sống tốt đẹp. Hãy cùng nhau góp một phần sức lực nhỏ bé của mình để xây dựng cuộc sống an toàn chung của cả cộng đồng.
Nội dung bài viết1 Nghị luận xã hội về vệ sinh và vấn đề giữ gìn vệ sinh – Bài làm 1 2 Bình luận về vệ sinh và vấn đề giữ gìn vệ sinh – Bài làm 2 3 Nghị luận về ý thức giữ gìn vệ sinh của học sinh – Dàn ý Nghị luận xã hội về vệ sinh và vấn đề giữ gìn vệ sinh – Bài làm 1 Trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta cần phải biết giữ gìn vệ sinh. Vệ sinh là những biện pháp phòng bệnh, giữ gìn và tăng cường sức khỏe. Sống sạch sẽ. khoa học và văn minh là cách sống vệ sinh. Vệ sinh bao gồm: vệ sinh thân thể, ăn ở vệ sinh, ăn uống vệ sinh; vệ sinh trong sinh hoạt, vệ sinh trong lao động, vệ sinh cá nhân, vệ sinh công cộng, vệ sinh môi trường. Đó là những điều mà ai cũng cần biết, cần thực hiện, cần giữ gìn khi nói tới vấn đề vệ sinh. Rửa tay bàng xà phòng trước khi ăn uống. Đánh răng, rửa mặt hàng ngày. Thường xuyện tắm rửa, gội đầu, giặt giũ áo quần sạch sẽ. Không ăn quá no, không nghiện ngập, không rượu chè bê tha. Biết ăn, ngủ, chơi bời, học hành, lao động có điều độ. Sống như thế là biết giữ gìn vệ sinh. Nhà ở, cơ quan, trường học, bệnh viện…. phải cao ráo, sạch sẽ, thoáng mát, ngăn nắp. Chúng ta nên nhớ câu tục ngữ “nhà sạch thỉ mát, bát sạch thì ngon cơm”. Vệ sinh cá nhân chưa đủ mà còn phải biết giữ gìn vệ sinh chung như góp phần gìn giữ môi trường xanh, sạch, đẹp. Không xả rác lung tung. Không khạc nhổ, phóng uế bừa bãi. Không làm ô nhiễm bầu khí quyển, làm ô nhiễm sông hồ, nguồn nước. Phải biết giữ gìn vệ sinh nơi công cộng như trường học, bệnh viện, phố xá. công viên, các di tích lịch sử, văn hóa… Học hành cũng phải biết giữ gìn vệ sinh, từ cách đọc sách, học bài đến cách ngồi, cách viết. Tại sao có nhiều học sinh bị cận thị? Tại sao có nhiều học sinh hay ốm vặt, hav uể oải, chóng mặt? Tại sao có nhiều thanh thiếu niên thân thể bẩn thỉu, tóc tai bù xù, áo quần luộm thuộm?… Có người phàn nàn văn hóa công cộng của dân ta còn thấp kém. Họ chê một số người không có ý thức giữ gìn vệ sinh chung, hay khạc nhổ, xả rác bừa bãi. Giữ gìn vệ sinh chung để được sống khỏe, sống đẹp, sống có văn hóa. Giữ gìn vệ sinh là vấn đề thiết thực đối với mọi người. Học sinh phải biết thực hiện lời Bác Hồ đã dạy “Giữ gìn vệ sinh thật tốt". Bình luận về vệ sinh và vấn đề giữ gìn vệ sinh – Bài làm 2 Vệ sinh là một vấn đề vô cùng quan trọng, vô cùng thiết yếu đối với mọi người, đối với cộng đồng. Câu chuyện cổ “Ba ông thầy thuốc giỏi”, nhiều người đã biết: thầy Sạch sẽ được xếp thứ nhất, đứng trước hai ông thầy Điều độ và thầy Thể thao. Qua đó, ta càng hiểu rõ vấn đề vệ sinh quan trọng như thế nào? Vậy, thế nào là vệ sinh – Vệ sinh là những biện pháp phòng bệnh, giữ gìn và tăng cường sức khoẻ. Nói một cách khác, đó là lối sống, lối sinh họat rấl sạch sẽ và văn minh, không bẩn thiu, bừa bãi. Có hai thứ vệ sinh: vệ sinh cá nhân và vệ sinh công cộng. Vệ sinh cá nhân là cách sống sạch sẽ, văn.minh gắn liền với sinh họat hằng ngày của mỗi người như ăn, ngủ, tắm giặt, đại tiểu tiện, v.v… Đánh răng, rửa mặt, lắm rứa sao cho sạch sẽ, thơm tho là vệ sinh. Áo quần phải giặt, phơi sạch sẽ, khô ráo. Phải thường xuyên gội đầu. Giường, chiếu, chăn. màn phải sạch sẽ. Nhà cửa phải thoáng đãng, phải quét dọn thường xuyên. Nồi, niêu, mâm, bát, đũa, phải lau rửa sạch sẽ. Nơi tiểu tiện, đại tiện phải hết sức sạch sẽ. Vệ sinh cá nhân thể hiện cách sống sạch sẽ, văn minh, khoa học… của mỗi người. Bán thỉu, hôi hám, đầu tóc, áo quần đầy chấy rận,… sao gọi là sống có vệ sinh? Tục ngữ có câu: “Sạch nhà thì mát, sạch bát thì ngon” đã nêu lên bài học vệ sinh cho mỗi người. Vệ sinh cá nhân chưa đủ mà còn phải biết giữ gìn vệ sinh công cộng. Trường học, bệnh viện, dường phố, nhà ga, bến xe, công viên,… là những nơi mà bất cứ ai cũng có trách nhiệm và nghĩa vụ giữ gìn vệ sinh. Hiện tượng xả rác, vứt túi ni-lông, phóng uế bừa bãi nơi công cộng không chi làm mất vệ sinh mà còn biểu hiện một nếp sống thiếu văn minh lịch sự. Đến Văn miếu Quốc từ giám, quanh Hồ lầy, Hồ Gươm, vườn hoa… ta vẫn thấy nhiều rác, nhiều túi ni-lông, vứt ngốn ngang, la liệt, trôi lềnh bênh. Thật mất vệ sinh và mĩ quan công cộng. Tại sao phải giữ gìn vệ sinh? Giữ gìn vệ sinh là để giữ gìn sức khoẻ, là đổ bảo vệ môi sinh, môi trường “xanh, sạch, đẹp”, để được sống văn minh, tiến bộ, khoa học. Đường phố chật chội, đầy bụi khói, tắc ùn xe cộ, cống rãnh đen ngòm, hôi thếi, tù đọng là hiện tượng đáng sợ khi ta nghĩ đến hai tiếng “vệ sinh”! Xây dựng nếp sống mới, xây dựng gia đình văn hoá mới, con người mới, xây dựng nông thôn mới… không thể không quan tâm đến vấn đề vệ sinh. Nhiều người còn cảnh báo về vệ sinh thực phẩm, v.v… Mỗi khi dịch bệnh lây lan, nghĩ đến vệ sinh, đến bệnh viện, thuốc men,… ai cũng cảm thấy sợ, thấy rùng mình. Tóm lại, muốn sống vui, sống khoẻ, sống văn minh chúng ta phải biết giữ gìn vệ sinh. Học sinh phải biết giữ gìn vệ sinh ưtrờng học, lớp học sao cho thật sạch, thật đẹp. Nghị luận về ý thức giữ gìn vệ sinh của học sinh – Dàn ý Mở bài: Giữ gìn vệ sinh cá nhân và môi trường sống là trách nhiệm của mỗi cá nhân và cả cộng đồng. Để xây dựng một lối sống lành mạnh, một môi trường sống sạch sẽ, văn minh mỗi cá nhân phải phải có ý thức giữ gìn vệ sinh, đặc biệt là đối với lứa tuổi học sinh. Thân bài: * Giải thích: Ý thức giữ gìn vệ sinh là gì? Giữ gìn vệ sinh là những quy tắc giữ gìn sự sạch sẽ của bản thân và môi trường xung quanh nhằm phòng bệnh, giữ gìn và tăng cường sức khỏe. Giữ gìn vệ sinh bao gồm hệ thống các hoạt động diễn ra liên tục và xuyên suốt cuộc đời con người. * Tại sao sống phải biết giữ gìn vệ sinh sạch sẽ? Đối với bản thân học sinh: – Việc giữ gìn vệ sinh thân thể tốt giúp học sinh giảm bệnh tật, tăng cường sức khỏe, tạo nên niềm vui tích cực trong học tập và trong đời sống. – Người biết giữ gìn vệ sinh thân thể tốt sẽ tạo nên nếp sống lành mạnh, được tôn trọng, yêu thương và tin tưởng, dễ thành công trong cuộc sống. – Biết giữ gìn vệ sinh thân thể giúp học sinh phát triển nhân cách tốt đẹp, hoàn thiện bản thân, hướng đến chân thiện mỹ, rời xa cái xấu, cái ác. – Người biết giữ gìn vệ sinh thân thể sẽ trở thành tấm gương tốt cho người khác noi theo. – Một thân thể chỉ khỏe mạnh chỉ khi được chăm sóc và giữ gìn sạch sẽ. Lối sống lành mạnh, vệ sinh sạch sẽ thể hiện con người văn minh trong một xã hội tiến bộ. Đối với môi trường xung quanh: – Việc giữ gìn vệ sinh trường lớp sẽ khiến cho quang cảnh sạch đẹp, tiêu trừ mầm bệnh, không mùi hôi thúi, tạo không gian trong sạch, lành mạnh góp phần bảo vệ sức khỏe học sinh và tăng cường hiệu quả, chất lượng học tập. – Nếu môi trường sống được làm vệ sinh sạch sẽ, không còn rác thải, chất bẩn, chất độc hại sẽ giúp cuộc sống tốt đẹp hơn, sức khỏe con người được bảo vệ. Có ý thức giữ gìn môi trường sống sạch sẽ sẽ tạo nên lối ứng xử tích cực, văn hóa lành mạnh, xã hội văn minh, tiến bộ. – Giữ gìn vệ sinh môi trường sống sạch sẽ là góp phần xây dựng quê hương đất nước. * Học sinh cần phải giữ gìn vệ sinh như thế nào? Đối với bản thân học sinh: – Thường xuyên tắm rửa sạch sẽ, vệ sinh răng miệng, chân tay; tuân thủ nghiêm khắc các quy định vệ sinh chân, tay, miệng của y khoa. – Giữ gìn áo quần sạch đẹp, không bôi bản hoặc làm lấm bẩn quần áo. Thay quần áo thường xuyên để đảm bảo sức khỏe. Ăn mặc phải gọn gàng, sạch đẹp, không nên cầu kì, kiểu cách. – Không nên để tóc quá dài, thường xuyên cắt móng tay, móng chân và rửa tay sạch sẽ trước khi ăn, khi đi ngủ hoặc sau khi đi vệ sinh bằng các loại nước diệt khuẩn. Thói quen này phải được duy trì thường xuyên. – Các dụng cụ học tập phải được chùi rửa, sử dụng và bảo quản cẩn thận để tránh bị nhiễm khuẩn. – Không nên ăn các thức ăn không có nguồn gốc hoặc không đảm bảo vệ sinh được bày bán trên đường phố. Hãy tập thói quen ăn uống lành mạnh. Đối với môi trường xung quanh: – Luôn có ý thức bảo vệ môi trường lớp học, trường học, nhà ở và môi trường xung quanh. – Không nên xả rác bừa bãi, bôi bẩn bàn ghế hay vứt những phế phẩm hôi thối hay đọc hại ra môi trường. – Mỗi học sinh có trách nhiệm nhắc nhở hoặc khiển trách những hành vi xâm hại đến môi trường sống của cộng đồng. Đặc biệt là trong lớp học. Không vuets rác xuống sàn, trong học bàn hoặc trong góc lớp. – Tuyên truyền, cổ động về ý thức giữ gìn vệ sinh trong trường học và địa bàn nơi sinh sống, tạo nên nếp sống sạch sẽ, văn minh và tiến bộ. Kết bài: Giữ gìn vệ sinh là trách nhiệm của mọi người để giữ gìn và xây dựng môi trường sống tốt đẹp. Hãy cùng nhau góp một phần sức lực nhỏ bé của mình để xây dựng cuộc sống an toàn chung của cả cộng đồng.
Học tập là mục tiêu suốt đời của mỗi người. Chúng ta hiện nay đang phấn đấu xây dựng một xã hội học tập, nhằm phát huy tối đa khả năng cũng như quyền được học tập của mỗi người. Có một câu ngạn ngữ của người Gruzia "Học tập là hạt giống của kiến thức, kiến thức là hạt giống của hạnh phúc". Thật vậy! Kiến thức không phải tự nhiên mà có. Đó là tích lũy hiểu biết của nhân loại, của cộng đồng, của nhiều thế hệ thông qua quá trình học tập mà thành. Học tập chính là quá trình tích lũy kiến thức! Câu ngạn ngữ trên đã có một ví von rất hay khi đưa ra hình ảnh "hạt giống" để nhấn mạnh tầm quan trọng của học tập. Hạt giống sẽ nảy nở phát triển thành cây. Quá trình học tập cũng như gieo hạt giống cho trí não và tâm hồn. Kiến thức nhiều cũng là kết quả tích lũy hạt giống để hứa hẹn một mùa bội thu. Kiến thức tốt, đầy đủ, phong phú sẽ gieo những hạt giống cho tương lai của mỗi con người. Tuy nhiên cần phải hiểu thấu đáo hơn câu ngạn ngữ này ở nghĩa bao quát của nó Hạt giống chuẩn bị không tốt, cây sẽ phát triển èo uột, cũng giống như kiến thức nông cạn ít ỏi khiến chúng ta gặp vô vàn khó khăn, lúng túng và bế tắc trong công việc. Và một người học tập được điều hay lẽ phải thì cũng chính là tích lũy hạt giống tốt, còn kiến thức lệch lạc, sai lầm thì như hạt giống xấu làm hủy hoại tư duy và tâm hồn, sẽ không tránh khỏi gây tác hại cho đời sống. Cũng như vậy, chỉ trên nền tảng một kiến thức đầy đủ mới có tương lai hạnh phúc. Bởi vậy, trong đời sống, ta gặp không ít những tấm gương đổi đời nhờ kiến thức. Tuy nhiên mối quan hệ học tập – kiến thức – hạnh phúc không chỉ được hiểu đơn giản một chiều mà cần phải thấy rõ mối quan hệ biện chứng nhân quả của nó. Ông bà ta cũng thường nói "gieo nhân nào, gặt quả ấy" như một cảnh tỉnh. Xét mối quan hệ trong ba yếu tố học tập – kiến thức – hạnh phúc cũng cần được nhìn nhận từ nhiều phía. Học tập đúng đắn, có phương pháp, có chọn lọc thì mới có kiến thức tốt, đa dạng, phong phú. Kiến thức tốt cần gắn với thức đem kiến thức ấy phục vụ cho xã hội và cho bản thân, không chỉ là những kiên thức thu lượm được theo kiểu thực dụng ích kỷ, vì nếu hạnh phúc của ta lại đem bất hạnh cho người khác thì cũng là chứng tỏ ta đã tích lũy hạt giống xấu cho chính ta, gieo mầm bất hạnh cho kẻ khác. Vì vậy, mỗi chúng ta phải xác định động cơ học tập đúng đắn, thu lượm kiến thức bổ ích, hướng tới hạnh phúc của cộng đồng hài hòa với hạnh phúc cá nhân. Có như vậy mới thật sự trở thành con người có ích cho xã hội.
Learning is everyone's lifelong goal. We are currently striving to build a learning society, to maximize each person's ability and right to education. There is a Georgian proverb "Learning is the seed of knowledge, knowledge is the seed of happiness". Indeed! Knowledge does not come naturally. It is the accumulation of knowledge of humanity, of the community, of many generations through the learning process. Learning is the process of accumulating knowledge! The above proverb has a very good simile when giving the image of "seed" to emphasize the importance of learning. The seed will sprout and grow into a tree. The learning process is like planting seeds for the mind and soul. A lot of knowledge is also the result of accumulating seeds to promise a good harvest. Good, complete, and rich knowledge will sow seeds for each person's future. However, it is necessary to understand this proverb more thoroughly in its comprehensive meaning. If the seed is not prepared well, the plant will grow poorly, just like shallow knowledge causes us to encounter countless difficulties. confused and stuck at work. And a person who learns good and right things is also accumulating good seeds, while misleading and erroneous knowledge is like bad seeds that destroy the mind and soul, and will inevitably cause harm to the person. life. Likewise, only on the basis of complete knowledge can there be a happy future. Therefore, in life, we encounter many examples that change our lives thanks to knowledge. However, the relationship learning - knowledge - happiness cannot be simply understood in one direction, but its dialectical cause-and-effect relationship must be clearly seen. Our grandparents often say "what you sow, you reap" as a warning. Considering the relationship among the three factors learning - knowledge - happiness also needs to be viewed from many sides. Only by studying properly, methodically, and selectively will you have good, diverse, and rich knowledge. Good knowledge needs to be associated with the knowledge to serve society and ourselves, not just knowledge gathered in a selfishly pragmatic way, because if our happiness brings unhappiness to others. It also proves that we have accumulated bad seeds for ourselves, sowing seeds of misfortune in others. Therefore, each of us must determine the right motivation to study, gain useful knowledge, and aim for the happiness of the community in harmony with personal happiness. Only then can we truly become useful people for society.
Dân tộc ta có truyền thống “tôn sư trọng đạo”. Thời phong kiến, trong bậc thang giá trị, nhà giáo xếp sau vua nhưng trước cha mẹ: “Quân – Sư – Phụ”. Với vinh dự và trọng trách ấy, nhiều nhà giáo đã làm rạng rỡ non sông đất nước như Chu Văn An, Nguyễn Bỉnh Khiêm và Nguyễn Tất Thành, tức Chủ tịch Hồ Chí Minh kính mến của chúng ta. Dưới chế độ mới, nhà giáo được vinh danh “kỹ sư tâm hồn”, nghề dạy học là “nghề cao quý nhất trong các nghề cao quý”. Lớp lớp nhà giáo đã đóng góp xứng đáng cho sự nghiệp “trồng người” và khi Tổ quốc cần họ cũng sẵn sàng xả thân vì độc lập, tự do. Tuy nhiên, do đất nước trải qua chiến tranh, qua nhiều thời kỳ với nhiều khó khăn, thử thách, nhà giáo VN cũng trải qua nhiều bước thăng trầm. Thời bao cấp, cũng như các nghề khác, nhà giáo không thể sống được bằng nghề, phải làm thêm nhiều công việc khác không liên quan gì đến dạy học để kiếm sống. Xã hội không mặn mà với sự học, sinh viên thi vào trường sư phạm chỉ là “chuột chạy cùng sào”. Nền kinh tế khủng hoảng kéo theo đạo học suy vi, nhiều nhà giáo bỏ dạy về nhà nuôi heo gà, vá xe đạp, đạp xích lô… Hình ảnh người thầy có phần bị mai một. Đất nước đổi mới, kinh tế phát triển, nghề dạy học được trả lại đúng vị trí. Đời sống nhà giáo ngày càng khá giả, sinh viên sư phạm được miễn học phí, trường sư phạm thu hút tài năng do đó chất lượng đội ngũ giáo viên ngày càng cao. Nhà nước, xã hội lấy ngày 20/11 hằng năm làm Ngày nhà giáo VN để tôn vinh nhà giáo. Là nhà giáo dù giảng dạy ở cấp học nào thì cũng đã từng là học trò trước khi bước lên bục giảng. Nhờ có công lao của bao thế hệ thầy cô giáo mới có thế hệ nhà giáo hôm nay. “Trọng thầy mới được làm thầy”. Nếu để mất đi sự kính trọng đó thì phải tự trách mình trước. Trong cơ chế thị trường, không ít nhà giáo đánh mất nhân cách, lòng tự trọng, tự biến mình thành “người bán chữ” lạnh lùng, sòng phẳng có khi đến mức tàn nhẫn. Có giáo viên coi học sinh như cái máy ATM để thoả sức rút tiền; họ bán điểm, bán đề thi, đáp án, bán danh hiệu thi đua, gạ tình đối với học sinh… Có người nói đó chỉ là “con sâu làm rầu nồi canh”. Là người trong ngành, tôi thấy không phải chỉ là một con sâu nữa mà có nhiều con sâu. Vì thế, một số học sinh, cha mẹ học sinh nhìn nhà giáo với con mắt khác, truyền thống “tôn sư trọng đạo” bị tổn thương. Nguyên nhân do đâu? Rõ ràng phải tìm nguyên nhân chủ quan từ phía nhà giáo. Nhưng theo tôi, cũng phải kể đến nguyên nhân khách quan từ phía học sinh và cha mẹ học sinh đã góp phần làm hư hỏng thầy cô giáo. Có người coi dạy học cũng như nghề đi buôn, cũng mặc cả, trả treo, thêm bớt. Có người đặt giá với thầy cô giáo: “Thầy làm sao cho con tôi đậu tốt nghiệp loại giỏi, tôi xin gửi thầy 5 vé”. Họ dùng tiền tài, vật chất để mua điểm, mua bằng. Có “cầu” ắt có “cung”, nhiều nhà giáo đã “bán linh hồn cho quỷ”… Sự quý mến thầy cô vì thế cũng khác xưa, ngày 20/11 học sinh chỉ tặng quà cho giáo viên chủ nhiệm và giáo viên dạy các môn chính còn giáo viên thể dục, quân sự không ai nhớ tới. Quà tặng không chỉ hoa mà rất thực dụng: Ấm chén, xoong nồi, bếp ga, mỹ phẩm, cả áo dài, quần lót… Có học sinh nọ thấy mọi người đối xử không công bằng với thầy cô, nên đã đến thăm và tặng quà cho thầy giáo dạy thể dục. Lần đầu tiên được nhận quà, thầy giáo rất xúc động coi đó là kỷ niệm đáng nhớ nhất. Tình cảm chân thành như em học sinh nọ không phải là ít nhưng tính thực dụng, vụ lợi khi tặng quà cho thầy cô cũng không phải là cá biệt. Vì thế, có giáo viên đã phải cầu xin trên báo chí: Ngày 20/11 xin đừng tặng quà cho chúng tôi. Mong muốn của những người thầy chúng tôi là trả lại môi trường trong sáng, vô tư cho nhà trường và thầy cô giáo. Điều đó đòi hỏi sự phấn đấu của nhà giáo và sự hưởng ứng của học sinh, cha mẹ học sinh và xã hội. Chúng ta đang chống tiêu cực trong thi cử và bệnh thành tích trong giáo dục bằng nhiều biện pháp như chấn chỉnh dạy thêm, học thêm, ngăn chặn “phao” trong các kỳ thi… nhưng đó chỉ mới là chống cái ngọn. Xin hãy chống tiêu cực ngay trong tư tưởng giáo viên, trong tư tưởng học sinh, cha mẹ học sinh, trả lại tình cảm thầy – trò đúng nghĩa của nó. Chú thích: – Tôn sư: (tôn: là tôn trọng, kính trọng và đề cao; sư: là thầy dạy học, dạy người, dạy chữ). Vậy tôn sư là người học trò thì phải biết tôn trọng, kính trọng và đề cao vai trò của người thầy trong quá trình học tập và trong cuộc sống. – Trọng đạo: (trọng: coi trọng, tôn trọng; đạo: đạo lí, con đường làm người, đạo đức, đạo lí truyền thống tốt đẹp của con người): Vậy trọng đạo: là người học trò phải biết tôn trọng, lễ phép, kính trọng người thầy, vì người thầy đã giảng dạy, truyền dạy cho chúng ta biết thế nào là đạo nghĩa, đạo đức, đạo học làm người và những tri thức khác về mọi mặt của đời sống tự nhiên, đời sống xã hội,…
Our people have a tradition of "respecting teachers and respecting morality". In feudal times, in the hierarchy of values, teachers ranked after the king but before parents: "Soldier - Master - Father". With that honor and responsibility, many teachers have brightened the country such as Chu Van An, Nguyen Binh Khiem and Nguyen Tat Thanh, our beloved President Ho Chi Minh. Under the new regime, teachers are honored as "soul engineers", and the teaching profession is "the most noble of noble professions". Classes of teachers have made worthy contributions to the cause of "growing people" and when the Fatherland needs them, they are also willing to sacrifice their lives for independence and freedom. However, because the country went through war and through many periods with many difficulties and challenges, Vietnamese teachers also experienced many ups and downs. During the subsidy period, like other professions, teachers could not make a living from their profession and had to do many other jobs that had nothing to do with teaching to make a living. Society is not interested in learning, students entering pedagogical schools are just "rats running on the same pole". The economic crisis has led to a decline in education, many teachers quit teaching and go home to raise pigs and chickens, repair bicycles, ride cyclos... The image of teachers is somewhat eroded. The country innovated, the economy developed, and the teaching profession was returned to its rightful position. Teachers' lives are getting better and better, pedagogical students are free of tuition, pedagogical schools attract talented people, so the quality of teachers is increasingly high. The state and society take November 20 every year as Vietnamese Teachers' Day to honor teachers. As a teacher, no matter what level of education you teach, you were also a student before stepping onto the podium. Thanks to the efforts of many generations of teachers, today's generation of teachers exists. "If you respect the teacher, you can be a teacher." If you lose that respect, you have to blame yourself first. In the market mechanism, many teachers lose their personality and self-esteem, turning themselves into cold, fair "sellers", sometimes to the point of cruelty. There are teachers who treat students like ATM machines to freely withdraw money; They sell scores, exam questions, answers, emulation titles, and solicit sex from students... Some people say it's just "a worm spoiling the pot of soup". As someone in the industry, I see that there is not just one worm but many worms. Therefore, some students and parents look at teachers with different eyes, and the tradition of "respecting teachers and respecting morality" is hurt. What is the reason? Obviously, we must find subjective reasons from the teacher's side. But in my opinion, there must also be objective reasons from students and parents that contribute to corrupting teachers. Some people consider teaching as a business, they also bargain, pay in advance, add or subtract. Someone asked a teacher a price: "How can you help my child graduate with excellent grades? I'll send you 5 tickets." They use money and material things to buy points and degrees. If there is "demand", there must be "supply", many teachers have "sold their souls to the devil"... The appreciation for teachers is therefore different from before. On November 20, students only give gifts to homeroom teachers and teachers of core subjects, but no one remembers physical education and military teachers. The gifts are not only flowers but are very practical: teapots, pots and pans, gas stoves, cosmetics, even ao dai, underwear... A student saw that everyone treated teachers unfairly, so he came to visit and give them gifts. give gifts to physical education teachers. The first time he received the gift, the teacher was very emotional and considered it the most memorable memory. Sincere feelings like that student's are not uncommon, but the pragmatism and self-interest when giving gifts to teachers is also not unique. Therefore, some teachers had to beg in the press: On November 20, please do not give us gifts. The desire of our teachers is to return a pure, carefree environment to the school and teachers. That requires the efforts of teachers and the response of students, parents and society. We are fighting negativity in exams and the disease of achievement in education with many measures such as correcting tutoring, extra learning, preventing "floating" in exams... but that is just fighting the tip. Please fight negativity in the minds of teachers, in the minds of students and parents, and return the teacher-student relationship to its true meaning. Note: – Master: (respect: is to respect, respect and promote; monk: is a teacher who teaches, teaches people, teaches literacy). So, as a student, a teacher must know how to respect, respect and promote the role of the teacher in the learning process and in life. – Respect morality: (respect: value, respect; morality: morality, the path of being human, morality, good traditional human morality): So respect morality: is a student who must know how to respect, Be polite and respect the teacher, because the teacher has taught and taught us what morality, ethics, human ethics and other knowledge about all aspects of natural life and life are. society,…
Chúng ta thường nói: thiên tài chỉ là 1%, còn 99% là mồ hôi và nước mắt. Đúng vậy, để có đưọc thành công trong bất kì lĩnh vực nào trong cuộc sống, trong nghiên cứu khoa học,… con người cần có sự cố gắng, nỗ lực lao động rất nhiều. Không có sự thành công nào lại đến với chúng ta một cách dễ dàng. Vì thế ông cha ta ngày xưa có câu: "Kiến tha lâu cũng có ngày đầy tổ" để đề cao đức tính chăm chỉ của con người. Trước hết ta hãy tìm hiếu ý nghĩ của câu: "Kiến tha lâu cũng có ngày đầy tổ. “Kiến” là một loài vật tuy nhỏ bé nhưng rất chăm chỉ, chịu khó. Ở đây có ý chỉ những người cần cù, siêng năng. "Tổ" ở đây muốn chỉ thành quả mà ta đạt được. Ý nghĩa của cả câu muốn nói: Trên con đường đi đến những thành công, đến với đỉnh cao vinh quang, thắng lợi,… thì không thể có những kẻ lười biếng đi được đến đích; mà chỉ có những con ngưòi luôn chăm chỉ học tập, lao động : vượt qua mọi khó khăn thử thách, những chông gai trên đường đi… mới đạt được những gì mình mong muốn. Câu nói rất đúng đắn, sâu sắc khuyên răn con người, ở bất kì lứa tuổi nào, thời đại nào phải nỗ lực lao động, cố gắng hết sức mình để đạt đưọc thành công, niềm vui và hạnh phúc trong công việc cũng như trong cuộc sống. Chăm chỉ là một đức tính quý báu của con người. Người có tính chăm chỉ luôn đạt được những gì mình mong muốn trong cuộc sống. Ví dụ như trong học tập, học sinh, sinh viên đang ngồi trên ghế nhà trường cái đích cuối cùng là tốt nghiệp được các cấp học và ra trường để có ngành nghề, tạo lập cuộc sống cho mình, họ phải vượt qua được những khó khăn, thứ thách, chăm chỉ lao động, học tập, nghiên cứu, tìm tòi sáng tạo để đạt được mục đích đó. Trong công việc, nếu ta muốn hoàn thành tốt công việc được giao, ta phải tập trung, cố gắng hoàn tất công việc một cách cẩn thận, thì hiệu quả công việc mới cao được. Trong lao động, nếu ta chịu khó, chăm chi thì năng suất lao động sẽ được nâng cao. Một ví dụ điển hình như nhà khoa học Thomas Edison đã tiến hành hơn 1000 thí nghiệm để tìm ra dây tóc cho bóng đèn ngày nay. Ngay cả thiên tài cũng phải lao động miệt mài, cật lực, chăm chỉ mới có thể thành công va đem thành quả cúa mình để góp phần cho sự phát triển của thế giới. Trong khi mọi người cố gắng chăm chỉ học tập, cố gắng phấn đấu để đạt được thành công trong cuộc sống thì còn có những người lười biếng, ỷ lại, không phấn đấu trong học tập. Nhiều người cho rằng mình thông minh, là tài năng không cần học chăm chỉ mà chỉ cần học lướt qua, không rèn luyện kĩ năng, kĩ xảo trong học tập. Đến khi vào công việc, bài học cụ thể thì không giải quyết được đúng quy trình dẫn đến sai kết quả. Cũng có không ít ngưòi vì quá ham chơi mà sa ngã vào các tệ nạn xã hội, nhiều người đã phải trả giá rất lớn cho sự lười biếng, không chăm chỉ học tập, lao động,… của mình. Để thành công trong cuộc sống, ta phải chăm chỉ học tập, làm việc,., thì mới có kết quả được như mong muốn. Trong xã hội, thế hệ trẻ có rất nhiều người đã thành công trong học tập, lao động, công tác trong tất cả các lĩnh vực của đời sống xã hội là nhờ quá trình chăm chỉ học tập, lao động, nghiên cứu,.. Là học sinh đang ngồi trên ghế nhà trường, chúng ta cần phải không ngừng học tập, trau dồi kiến thức, đạo đức để tự thân lập nghiệp, đạt đưọc thành công trong cuộc sống. Đức tính chăm chỉ là một đức tính quý báu của con người. Vì vậy ta phải siêng năng, chăm chỉ, nỗ lực hết sức để đạt được mục đích sống, niềm vui hạnh phúc của cuộc đời mình, để thành đạt trong xã hội, làm đất nước phồn vinh, phát triển, sánh ngang với các nước trên thế giới.
We often say: genius is only 1%, and 99% is sweat and tears. That's right, to be successful in any field of life, in scientific research,... people need a lot of effort and hard work. No success comes to us easily. That's why our ancestors in the past had a saying: "If ants save a long time, one day their nest will be full" to promote the virtue of hard work in humans. First of all, let's find out the meaning of the sentence: "Ant that has been working for a long time will still have a full nest. "Ant" is a small animal but very hard-working and hard-working. Here it means industrious and industrious people. "To" here refers to the results we achieve. The meaning of the whole sentence is to say: On the path to success, to the pinnacle of glory, victory,... there cannot be people. Lazy people can reach their destination; but only those who always study and work hard: overcome all difficulties and challenges along the way... can achieve what they want Correctly and deeply advises people, at any age or era, to work hard and try their best to achieve success, joy and happiness in work and in life. Hard work is a valuable human virtue. Hard-working people always achieve what they want in life. For example, in studying, pupils and students sitting in school have the ultimate goal of graduating from all levels of education and graduating to have a career and create a life for themselves. They must overcome difficulties. difficulties, challenges, hard work, study, research, creative exploration to achieve that goal. At work, if we want to complete the assigned work well, we must concentrate and try to complete the work carefully, then the work efficiency will be high. At work, if we work hard and pay attention, labor productivity will improve. A typical example is that scientist Thomas Edison conducted more than 1,000 experiments to find the filament for today's light bulbs. Even geniuses must work hard, diligently, and diligently to be successful and contribute their achievements to the development of the world. While people try hard to study and strive to achieve success in life, there are still people who are lazy, dependent, and do not strive in studying. Many people think that they are smart and talented and do not need to study hard, they just need to skim and not practice their skills and techniques in studying. When it comes to work and specific lessons, the correct process cannot be handled, leading to wrong results. There are also many people who fall into social evils because they are too playful and fall into social evils. Many people have to pay a huge price for their laziness, not studying hard, working hard, etc. To be successful in life, we must study hard, work hard, etc., to get the desired results. In society, the young generation has many people who have succeeded in studying, working, and working in all areas of social life thanks to the process of diligently studying, working, and researching. As students in school, we need to constantly study, improve knowledge and ethics to establish our own careers and achieve success in life. The virtue of hard work is a valuable human virtue. Therefore, we must be diligent, hardworking, and make every effort to achieve the purpose of life, the joy and happiness of our lives, to succeed in society, to make the country prosperous, develop, and be on par with other countries. water in the world.
Trong xã hội hiện nay, chúng ta cần phải trang bị cho mình những hành trang cần thiết để có thể tự hoàn thiện bản thân mình và hội nhập vào cộng vào xã hội. Một trong những đức tính cần thiết nhất để có thể hòa nhập có được mối quan hệ tốt là khiêm nhường. Khiêm nhường không chỉ là nghệ thuật sống mà còn là nền tảng dẫn đến thành công. Khiêm nhường là một bản chất tốt cần phải có trong cách đối xử hàng ngày. Đó là thái độ không tự đề cao mình, đánh giá đúng mực về bản thân, luôn học hỏi người khác và biết kính trên nhường dưới. Những người khiêm nhường thường rất hòa nhã, nhún nhường, tôn trọng người khác và nghe nhiều hơn nói. Họ luôn nhanh chóng nhìn nhận và sửa đổi các khuyết điểm mình, học tập những cái hay, cái tốt từ người khác và không tự mãn với những gì mình đã đạt được. Bác Hồ là tấm gương sáng ngời về đức tính khiêm nhường. Suốt cuộc đời mình, Bác luôn giữ một lối sống giản dị, thanh đạm. Dù cương vị một Chủ tịch nước, Bác vẫn ở trong ngôi nhà sàn đơn sơ với những dụng hết sức giản dị, mộc mạc, vẫn tự tay chăm sóc vườn cây, nuôi cá,… Hay anh thanh niên trong tác phẩm "Lặng lẽ Sapa" luôn khiêm nhường, cho mình không xứng đáng để được vẽ tranh. Khiêm nhường là một đức tính rất cần thiết và là thái độ sống đẹp trong xã hiện nay. Vì không ai trong chúng ta là hoàn hảo cả, trí tuệ của mỗi chúng ta chi là một hạt cát bé nhỏ giữa sa mạc rộng lớn, khiêm nhường sẽ giúp chúng có thể hoàn thiện bản thân và mở rộng vốn hiểu biết của mình hơn. Khiêm nhường là thái độ cần có của mỗi chúng ta bất kể ta là ai, có chức vụ gì, tài giỏi nào vì đức tính ấy giúp ta có được thiện cảm với những người xung quanh có được những mối quan hệ gần gũi và cần thiết. Nếu không có khiêm nhường, con người chúng ta sẽ ngủ quên trong vinh quang, không biết vươn lên, không tự mình tiến bộ, hoàn thiện bản thân và sẽ trở nên tụt hậu. Thế nhưng vẫn có nhiều người không khiêm nhường, tự cao tự đại, kiêu ngạo và khinh thường người khác. Một số khác lại tự ti, xem nhẹ bản thân mình, rụt rè và nhút nhát. Những con ngưòi như thế sẽ khó thành công trong công việc, không chịu học hỏi. Từ đó để lại những hậu quả rất lớn vốn kiên thức sẽ bị thu hẹp, gây đố kị, mất đoàn kết dẫn đến thất bại. Ngược lại với đức tính khiêm nhường là sự kiêu căng, tự mãn. Những người có tính tự kiêu thường hay tự đề cao mình, luôn coi thường người xung quanh, dễ bị mọi người xa lánh. Cũng cần phải thấy rằng khiêm nhường không có nghĩa là tự ti, tự hạ thấp mình, rụt rè và không đánh đúng năng lực bản thân. Khiêm nhường thực sự là đức tính góp phần nâng cao giá trị của con người. Đó là một trong những đức tính mà Bác Hồ đã dạy cho thiếu niên Việt Nam. Chính vì vậy, chúng ta cần phải kính trên nhường dưới, không ngừng học rèn luyện bản thân và không được tự mãn trước những thành quả mà ta đã đạt được. Đó chính là hướng phấn đấu của chúng ta để có thể tiếp thu tri thức nâng cao trình độ để góp phần xây dựng đất nước, đưa đất nước ta vươn lên tầm cao mới, văn minh và tốt đẹp hơn.
In today's society, we need to equip ourselves with the necessary equipment to be able to improve ourselves and integrate into society. One of the most necessary qualities to be able to integrate and have good relationships is humility. Humility is not only the art of living but also the foundation for success. Humility is a good nature that must be present in daily dealings. That is the attitude of not promoting oneself, properly valuing oneself, always learning from others and knowing how to respect superiors and subordinates. Humble people are often very gentle, humble, respectful of others and listen more than they talk. They are always quick to acknowledge and correct their shortcomings, learn good things from others and are not complacent with what they have achieved. Uncle Ho is a shining example of humility. Throughout his life, Uncle Ho always maintained a simple and frugal lifestyle. Even though he was the President of the country, Uncle Ho still lived in a simple stilt house with very simple and rustic amenities, still personally taking care of the garden, raising fish, etc. Or the young man in the work "Quietly". Sapa" is always humble, considering himself unworthy to be painted. Humility is a very necessary virtue and a beautiful living attitude in today's society. Because none of us is perfect, each of us's intelligence is just a tiny grain of sand in the middle of a vast desert, humility will help us improve ourselves and expand our knowledge. . Humility is a necessary attitude for each of us, regardless of who we are, what position we have, or what talents we have because that virtue helps us gain sympathy with those around us and have close and necessary relationships. set. Without humility, we humans will sleep in glory, not know how to rise, not progress, improve ourselves and will fall behind. However, there are still many people who are not humble, arrogant, arrogant and contemptuous of others. Others have low self-esteem, underestimate themselves, are timid and shy. People like that will have difficulty succeeding at work and refuse to learn. From there, there will be huge consequences in which knowledge will be narrowed, causing jealousy, disunity, and leading to failure. The opposite of humility is arrogance and complacency. People with pride often promote themselves, always look down on those around them, and are easily shunned by everyone. It is also important to see that humility does not mean having low self-esteem, self-deprecation, timidity, and underestimation of one's own abilities. Humility is truly a virtue that contributes to enhancing human value. That is one of the virtues that Uncle Ho taught to Vietnamese teenagers. Therefore, we need to respect superiors and subordinates, constantly learn to train ourselves and not be complacent with the achievements we have achieved. That is the direction we strive to be able to absorb knowledge to improve our qualifications to contribute to building the country, bringing our country to new, more civilized and better heights.
"Nếu bầu trời tượng trưng cho những ước mơ, những kế hoạch lớn và những cái nhìn bao quát nhưng toàn diện về bản thân, thì phải chăng những nỗi lo thường nhật đã kéo tầm mắt của ta xuống dưới mặt đất, để chìm trong một dòng người hối hả, để đối phó với những chướng ngại vật ngay trước mắt và rồi ta chẳng còn lúc nào để phóng tầm mắt lên thật xa trên bầu trời, để thấy những ước mơ của ta lớn đến chừng nào…". Và thế là nhiều khi ta quên đi những điều thực sự quan trọng: đó chính là những ước mơ. Ai cũng có ước mơ. Có thể đó chỉ là những nhu cầu bình thường trong sinh hoạt hằng ngày. Nhưng cũng có thể đó là những khát khao hướng thượng những kế hoạch dài hơn cho chính bản thân mình. Cũng như các bạn tôi là một người có rất… rất nhiều ước mơ và hoài bão. Vâng, một lãnh tụ Hồ Chí Minh vĩ đại một trong những người làm nên thế kỷ XX, một tỷ phú Bill Gates làm chao đảo cả thế giới phần mềm, cũng như các Thiên tướng của Thế giới qua mọi thời đại: Thành Cát Tư Hãn Thiết Mộc Chân, Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn, Anh cả của Quân đội Việt Nam Đại Tướng Võ Nguyên Giáp làm cả thế giới phải thán phục về tài dụng binh của mình… Thử hỏi ai trong chúng ta lại không một lần ước mơ được như thế? Ước mơ – hoài bão là những xuất phát điểm quan trọng, đây là cơ sở đầu tiên để mỗi cá nhân, tổ chức và dân tộc cất cánh. Nhưng ước mơ sẽ chỉ là mơ ước nếu nó không đi kèm với những sự chuẩn bị cần thiết để thực hiện ước mơ đó. Sự chuẩn bị trong hành trình của mỗi giấc mơ có nhiều thành phần, nhưng thành phần quan trọng nhất hiện nay và trong tương lai phải kể đến tri thức với hai quá trình song hành và bổ sung cho nhau: tích luỹ tri thức và phát triển tri thức. Nếu như học tập là quá trình tích luỹ tri thức thì nghiên cứu khoa học, tìm lời giải cho các bài toán trong khoa học và thực tiễn là quá trình phát triển các tri thức mới. Học tập và nghiên cứu khoa học do vậy là hai quá trình song hành, không thể thiếu đối với thanh niên hiện nay. Mỗi ước mơ, dù lớn lao hay giản dị, đều cần được tiếp lửa bằng nhiệt huyết, quyết tâm và nỗ lực không ngừng của tuổi trẻ. Tuổi trẻ là một thứ ngầm rất quý mà không phải ai cũng biết, nó là món quà vô giá mà tạo hoá ban tặng cho chúng ta trên con đường chinh phục ước mơ cúa mình. Ai đó đã nói: "Nếu có một thời điểm nào đó trong cuộc sống, mà chúng ta cần phải và nên bị dúi xuống bùn lầy tăm tối, tốt nhất hãy chọn lúc 18-25 tuổi, lúc mà bạn có cả sức khoẻ lẫn sự dẻo dai; cả hưng phấn lẫn thất vọng; cả niềm tin sắt đá lẫn sự ngoan cố mù quáng; cả sự hiểu biết bằng bản năng và trực giác chưa bị pha tạp lẫn sự tăm tối vì mơ hồ nhận thấy những lực cản của xã hội. Nghĩa là có tất cả mà lại chẳng có gì vững chắc. Lúc ấy là lúc có cả một tiềm năng – cái năng lực tiềm ẩn trong từng cử động, từng quyết định nhỏ, cái khả năng có thể nhảy rất dài, vượt rất xa, thay đổi cả thế giới; hoặc là cái nguy cơ trượt xa khôn cùng xuống vực sâu của tăm tối, kiệt quệ, u uất và rệu rã.". Tuổi trẻ tự bản thân nó đã là một tài sản, tự bản thân nó đã hàm chứa ánh sáng và hạnh phúc, khi bị dúi xuống bùn, cơ hội để nó vẫn toả sáng và thăng hoa sẽ lớn hơn so với khi bạn già đi. Ước mơ thuộc về tương lai mà người trẻ tuổi thì sống vì tương lai, vậy tại sao không sống và phấn đấu vì ước mơ của mình? Thành công bắt đầu từ suy nghĩ "dám ước mơ". Chúng ta dám ước mơ, dám nghĩ khác và vượt khỏi những hạn hẹp của hoàn cảnh sống để thực hiện cho bằng được khát vọng của mình. Ước mơ cũng giống như những tên lửa đang chuẩn bị cất cánh, nhưng nếu không được châm ngòi bằng một niềm tin, ý chí và nỗ lực vượt khó thì mãi mãi nó chỉ nằm chỏng chơ trên mặt đất. Cuộc đời thật có quá nhiều ước mơ, có những ước mơ đã trở thành sự thật và cả những ước mơ mãi mãi chỉ là mơ ước mà thôi. Nhưng chúng ta hãy cảm nhận những ước mà trong chính con người mình và học cách để nuôi dưỡng nó. Trước hết, phải tìm cho mình một hoài bão, đam mê và tự đặt câu hỏi cho mình có dám đánh đổi tất cả để hoàn thành được ước nguyện đó hay không, Con đường biến ước mơ thành hiện thực đều phải trải qua ba giai đoạn: Điều đầu tiên và quan trọng nhất là phải nuôi trong mình một ước mơ, lẽ sống để có động lực phấn đấu và vươn lên. Tiếp đó, ta luôn có những kế hoạch và dự định để từng bước cụ thể hoá, hiện thực hoá ước mơ. Muốn làm được điều đó mỗi chúng ta cần tự trang bị cho mình kiến thức và nền tảng giáo dục vững chắc. Cuối cùng, phải biết kiên trì, nhẫn nại và nỗ lực hết mình. Không thành công nào mà chưa từng trải qua thất bại, những bài học từ sai lầm đã qua sẽ tôi luyện cho ý chí thêm mạnh mẽ và vững vàng. Tất nhiên, không dễ để biến ước mơ thành hiện thực. Một ước mơ dù lớn hay nhỏ, được ấp ủ, nuôi dưỡng và hiện thực hoá là cả một quá trình với ý chí tự thân và những bước đi khoa học. Tôi là một người giàu có những ước mơ. Cũng như nhiều bạn bè khác, tôi ước mơ mình sống có ích, giàu có tri thức, giỏi nghề và tất nhiên thành đạt trong cuộc sống. Tôi bắt đầu lập kếhoạch cho mình từ những năm cuối trung học: phải vào được đại học. Phải cố gắng trong quá trình học đó để có được kết quả tốt. Tôi cũng sẽ tranh thủ những năm cuối đi làm thêm để lấy kinh nghiệm. Ra trường, tôi sẽ đi làm ở một công ty lớn mà ở đó tôi có cơ hội để thể hiện bản thân mình… Và kế hoạch vạch vẽ từ ngày chập chững nhận ra cuộc đời mình phải do chính mình xây nên đó đến nay tôi đã phần nào hoàn thành được: tôi đã vào được đại học, trong quá trình học tôi đã nỗ lực cố gắng và đạt được kết quả tốt, nhưng cũng có những việc mà bản thân tôi chưa thực hiện được trong kế hoạch nhỏ mà mình tự đặt ra đó: tôi đã không đi làm thêm trong những năm cuối đế lấy kinh nghiệm được vì tôi dành thời gian qua nhiều cho việc học, cho việc trang bị kiến thức, hành trang để bước vào cuộc sống thực tế, để thực hành những gì mình đã học, tôi cũng đã không làm ở một công ty lớn như mình đã định mà hiện tại tôi đang làm tại một cơ quan nhà nước. Ở đó, mọi thứ thật mới lạ so với những gì tôi đã học ở trường. Tôi nghĩ rằng, những lý thuyết, những bài học mà tôi đã học ở trường chỉ là một phần nhỏ trong cái thực tế to lớn này. Và tôi như đang phải học lại từ đầu trong một ngôi trường thực tế với những thử thách và khó khăn mới. Tôi phải nỗ lực hơn trong việc tìm tòi và học hỏi ở các cô chú, các anh chị đi trước để mong mình có thể thích nghi với ngôi trường mới này. Đó là cả một quá trình với ý chí và nỗ lực rất lớn vì thực tế bao giờ cũng khác nhiều so với những lý thuyết mà mình đã được trang bị. Một ước mơ mới, một kế hoạch mới sẽ được đặt ra cho một tương lai mới. Đó là điều tôi phải làm bây giờ. Trước tiên, tôi phải biết kiên trì, nhẫn nại và nỗ lực hết mình để từng bước làm quen với công việc mới của mình, từng bước thích nghi với ngôi trường rộng lớn mà tôi là một sinh viên mới vào trường với những bỡ ngỡ, mọi thứ dường như mới lạ và tôi phải cố gắng học hỏi nhiều, phải cố gắng vận dụng những gì mình đã học vào những môn học thực tế mà tôi sẽ được học trong ngôi trường mới này. Tiếp đó, tôi sẽ phấn đấu trở thành một thành viên chính thức trong cơ quan của mình vì hiện giờ tôi vẫn là chuyên viên tập sự chưa phải là cán bộ chính thức. Điều này đòi hỏi một sự cố gắng và nỗ lực rất lớn của bản thân tôi. Sau khi trở thành một cán bộ chính thức bằng nhiệt huyết, quyết tâm và nỗ lực không ngừng của tuổi trẻ tôi sẽ hoàn thành tốt nhiệm vụ và trách nhiệm của mình trong công việc, tôi sẽ trở thành một cán bộ giỏi, một cán bộ tốt và thành đạt trong cuộc sống là mục tiêu cuối cùng của tôi. Tất nhiên, không dễ để biến ước mơ thành hiện thực. Nhưng ước mơ sẽ chỉ là mơ ước nếu ta không có một niềm tin, ý chí và nỗ lực vượt khó, không có sự kiên trì, nhẫn nại. Không thành công nào mà chưa từng trải qua thất bại, những bài học từ sai lầm đã qua sẽ tôi luyện cho ý chí thêm mạnh mẽ và vững vàng. "Tiếp tục cất bước, tiếp tục ước mơ và cố gắng thực hiện chúng – những điều chi có ước mơ mang lại được cho con người và tuổi trẻ…". Cuộc đời của mỗi chúng ta là một câu chuyện, chính vì thế mà tại sao chúng ta lại không viết tất cả câu chuyện của chúng ta lên, để chia sẻ kinh nghiệm với nhau, cũng như để tạo cho các bạn trẻ chúng ta có những suy nghĩ theo chiều hướng tích cực hoặc lạc quan yêu đời hơn. Để cho cuộc sống của mỗi chúng ta là một màu hồng. Hi vọng các bạn, các anh, chị chia sẻ những ước mơ để hy vọng một ngày mai tươi sáng hom, tốt đẹp hơn và to lớn hơn. "Hãy tin vào mình và những gì mình làm, bạn sẽ đạt được điều bạn muốn. Hãy theo đuổi những ước mơ của bạn đến cùng, bạn sẽ biến nó thành hiện thực".
"Nếu bầu trời tượng trưng cho những ước mơ, những kế hoạch lớn và những cái nhìn bao quát nhưng toàn diện về bản thân, thì phải chăng những nỗi lo thường nhật đã kéo tầm mắt của ta xuống dưới mặt đất, để chìm trong một dòng người hối hả, để đối phó với những chướng ngại vật ngay trước mắt và rồi ta chẳng còn lúc nào để phóng tầm mắt lên thật xa trên bầu trời, để thấy những ước mơ của ta lớn đến chừng nào…". Và thế là nhiều khi ta quên đi những điều thực sự quan trọng: đó chính là những ước mơ. Ai cũng có ước mơ. Có thể đó chỉ là những nhu cầu bình thường trong sinh hoạt hằng ngày. Nhưng cũng có thể đó là những khát khao hướng thượng những kế hoạch dài hơn cho chính bản thân mình. Cũng như các bạn tôi là một người có rất… rất nhiều ước mơ và hoài bão. Vâng, một lãnh tụ Hồ Chí Minh vĩ đại một trong những người làm nên thế kỷ XX, một tỷ phú Bill Gates làm chao đảo cả thế giới phần mềm, cũng như các Thiên tướng của Thế giới qua mọi thời đại: Thành Cát Tư Hãn Thiết Mộc Chân, Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn, Anh cả của Quân đội Việt Nam Đại Tướng Võ Nguyên Giáp làm cả thế giới phải thán phục về tài dụng binh của mình… Thử hỏi ai trong chúng ta lại không một lần ước mơ được như thế? Ước mơ – hoài bão là những xuất phát điểm quan trọng, đây là cơ sở đầu tiên để mỗi cá nhân, tổ chức và dân tộc cất cánh. Nhưng ước mơ sẽ chỉ là mơ ước nếu nó không đi kèm với những sự chuẩn bị cần thiết để thực hiện ước mơ đó. Sự chuẩn bị trong hành trình của mỗi giấc mơ có nhiều thành phần, nhưng thành phần quan trọng nhất hiện nay và trong tương lai phải kể đến tri thức với hai quá trình song hành và bổ sung cho nhau: tích luỹ tri thức và phát triển tri thức. Nếu như học tập là quá trình tích luỹ tri thức thì nghiên cứu khoa học, tìm lời giải cho các bài toán trong khoa học và thực tiễn là quá trình phát triển các tri thức mới. Học tập và nghiên cứu khoa học do vậy là hai quá trình song hành, không thể thiếu đối với thanh niên hiện nay. Mỗi ước mơ, dù lớn lao hay giản dị, đều cần được tiếp lửa bằng nhiệt huyết, quyết tâm và nỗ lực không ngừng của tuổi trẻ. Tuổi trẻ là một thứ ngầm rất quý mà không phải ai cũng biết, nó là món quà vô giá mà tạo hoá ban tặng cho chúng ta trên con đường chinh phục ước mơ cúa mình. Ai đó đã nói: "Nếu có một thời điểm nào đó trong cuộc sống, mà chúng ta cần phải và nên bị dúi xuống bùn lầy tăm tối, tốt nhất hãy chọn lúc 18-25 tuổi, lúc mà bạn có cả sức khoẻ lẫn sự dẻo dai; cả hưng phấn lẫn thất vọng; cả niềm tin sắt đá lẫn sự ngoan cố mù quáng; cả sự hiểu biết bằng bản năng và trực giác chưa bị pha tạp lẫn sự tăm tối vì mơ hồ nhận thấy những lực cản của xã hội. Nghĩa là có tất cả mà lại chẳng có gì vững chắc. Lúc ấy là lúc có cả một tiềm năng – cái năng lực tiềm ẩn trong từng cử động, từng quyết định nhỏ, cái khả năng có thể nhảy rất dài, vượt rất xa, thay đổi cả thế giới; hoặc là cái nguy cơ trượt xa khôn cùng xuống vực sâu của tăm tối, kiệt quệ, u uất và rệu rã.". Tuổi trẻ tự bản thân nó đã là một tài sản, tự bản thân nó đã hàm chứa ánh sáng và hạnh phúc, khi bị dúi xuống bùn, cơ hội để nó vẫn toả sáng và thăng hoa sẽ lớn hơn so với khi bạn già đi. Ước mơ thuộc về tương lai mà người trẻ tuổi thì sống vì tương lai, vậy tại sao không sống và phấn đấu vì ước mơ của mình? Thành công bắt đầu từ suy nghĩ "dám ước mơ". Chúng ta dám ước mơ, dám nghĩ khác và vượt khỏi những hạn hẹp của hoàn cảnh sống để thực hiện cho bằng được khát vọng của mình. Ước mơ cũng giống như những tên lửa đang chuẩn bị cất cánh, nhưng nếu không được châm ngòi bằng một niềm tin, ý chí và nỗ lực vượt khó thì mãi mãi nó chỉ nằm chỏng chơ trên mặt đất. Cuộc đời thật có quá nhiều ước mơ, có những ước mơ đã trở thành sự thật và cả những ước mơ mãi mãi chỉ là mơ ước mà thôi. Nhưng chúng ta hãy cảm nhận những ước mà trong chính con người mình và học cách để nuôi dưỡng nó. Trước hết, phải tìm cho mình một hoài bão, đam mê và tự đặt câu hỏi cho mình có dám đánh đổi tất cả để hoàn thành được ước nguyện đó hay không, Con đường biến ước mơ thành hiện thực đều phải trải qua ba giai đoạn: Điều đầu tiên và quan trọng nhất là phải nuôi trong mình một ước mơ, lẽ sống để có động lực phấn đấu và vươn lên. Tiếp đó, ta luôn có những kế hoạch và dự định để từng bước cụ thể hoá, hiện thực hoá ước mơ. Muốn làm được điều đó mỗi chúng ta cần tự trang bị cho mình kiến thức và nền tảng giáo dục vững chắc. Cuối cùng, phải biết kiên trì, nhẫn nại và nỗ lực hết mình. Không thành công nào mà chưa từng trải qua thất bại, những bài học từ sai lầm đã qua sẽ tôi luyện cho ý chí thêm mạnh mẽ và vững vàng. Tất nhiên, không dễ để biến ước mơ thành hiện thực. Một ước mơ dù lớn hay nhỏ, được ấp ủ, nuôi dưỡng và hiện thực hoá là cả một quá trình với ý chí tự thân và những bước đi khoa học. Tôi là một người giàu có những ước mơ. Cũng như nhiều bạn bè khác, tôi ước mơ mình sống có ích, giàu có tri thức, giỏi nghề và tất nhiên thành đạt trong cuộc sống. Tôi bắt đầu lập kếhoạch cho mình từ những năm cuối trung học: phải vào được đại học. Phải cố gắng trong quá trình học đó để có được kết quả tốt. Tôi cũng sẽ tranh thủ những năm cuối đi làm thêm để lấy kinh nghiệm. Ra trường, tôi sẽ đi làm ở một công ty lớn mà ở đó tôi có cơ hội để thể hiện bản thân mình… Và kế hoạch vạch vẽ từ ngày chập chững nhận ra cuộc đời mình phải do chính mình xây nên đó đến nay tôi đã phần nào hoàn thành được: tôi đã vào được đại học, trong quá trình học tôi đã nỗ lực cố gắng và đạt được kết quả tốt, nhưng cũng có những việc mà bản thân tôi chưa thực hiện được trong kế hoạch nhỏ mà mình tự đặt ra đó: tôi đã không đi làm thêm trong những năm cuối đế lấy kinh nghiệm được vì tôi dành thời gian qua nhiều cho việc học, cho việc trang bị kiến thức, hành trang để bước vào cuộc sống thực tế, để thực hành những gì mình đã học, tôi cũng đã không làm ở một công ty lớn như mình đã định mà hiện tại tôi đang làm tại một cơ quan nhà nước. Ở đó, mọi thứ thật mới lạ so với những gì tôi đã học ở trường. Tôi nghĩ rằng, những lý thuyết, những bài học mà tôi đã học ở trường chỉ là một phần nhỏ trong cái thực tế to lớn này. Và tôi như đang phải học lại từ đầu trong một ngôi trường thực tế với những thử thách và khó khăn mới. Tôi phải nỗ lực hơn trong việc tìm tòi và học hỏi ở các cô chú, các anh chị đi trước để mong mình có thể thích nghi với ngôi trường mới này. Đó là cả một quá trình với ý chí và nỗ lực rất lớn vì thực tế bao giờ cũng khác nhiều so với những lý thuyết mà mình đã được trang bị. Một ước mơ mới, một kế hoạch mới sẽ được đặt ra cho một tương lai mới. Đó là điều tôi phải làm bây giờ. Trước tiên, tôi phải biết kiên trì, nhẫn nại và nỗ lực hết mình để từng bước làm quen với công việc mới của mình, từng bước thích nghi với ngôi trường rộng lớn mà tôi là một sinh viên mới vào trường với những bỡ ngỡ, mọi thứ dường như mới lạ và tôi phải cố gắng học hỏi nhiều, phải cố gắng vận dụng những gì mình đã học vào những môn học thực tế mà tôi sẽ được học trong ngôi trường mới này. Tiếp đó, tôi sẽ phấn đấu trở thành một thành viên chính thức trong cơ quan của mình vì hiện giờ tôi vẫn là chuyên viên tập sự chưa phải là cán bộ chính thức. Điều này đòi hỏi một sự cố gắng và nỗ lực rất lớn của bản thân tôi. Sau khi trở thành một cán bộ chính thức bằng nhiệt huyết, quyết tâm và nỗ lực không ngừng của tuổi trẻ tôi sẽ hoàn thành tốt nhiệm vụ và trách nhiệm của mình trong công việc, tôi sẽ trở thành một cán bộ giỏi, một cán bộ tốt và thành đạt trong cuộc sống là mục tiêu cuối cùng của tôi. Tất nhiên, không dễ để biến ước mơ thành hiện thực. Nhưng ước mơ sẽ chỉ là mơ ước nếu ta không có một niềm tin, ý chí và nỗ lực vượt khó, không có sự kiên trì, nhẫn nại. Không thành công nào mà chưa từng trải qua thất bại, những bài học từ sai lầm đã qua sẽ tôi luyện cho ý chí thêm mạnh mẽ và vững vàng. "Tiếp tục cất bước, tiếp tục ước mơ và cố gắng thực hiện chúng – những điều chi có ước mơ mang lại được cho con người và tuổi trẻ…". Cuộc đời của mỗi chúng ta là một câu chuyện, chính vì thế mà tại sao chúng ta lại không viết tất cả câu chuyện của chúng ta lên, để chia sẻ kinh nghiệm với nhau, cũng như để tạo cho các bạn trẻ chúng ta có những suy nghĩ theo chiều hướng tích cực hoặc lạc quan yêu đời hơn. Để cho cuộc sống của mỗi chúng ta là một màu hồng. Hi vọng các bạn, các anh, chị chia sẻ những ước mơ để hy vọng một ngày mai tươi sáng hom, tốt đẹp hơn và to lớn hơn. "Hãy tin vào mình và những gì mình làm, bạn sẽ đạt được điều bạn muốn. Hãy theo đuổi những ước mơ của bạn đến cùng, bạn sẽ biến nó thành hiện thực".
Tình hình biển đảo Việt Nam hiện nay đang có những diễn biến phức tạp đe dọa trực tiếp đến chủ quyền lãnh thổ của dân tộc. Trước tình hình căng thẳng của biển Đông, "Thanh niên cần làm gì để bảo vệ Tố quốc?", là câu hỏi nhận được sự quan tâm đặc biệt của các bạn trẻ khi đề cập đến thời sự biển Đông. Tình hình biến đảo? Nhận thức về tình hình? Biển đảo Việt Nam trong đó có hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là của người Việt Nam. Điều này đã được chứng minh bằng lịch sử và các tài liệu khoa học. Các tư liệu khoa học và pháp lý được công bố hiện nay, đều thể hiện quá trình khai phá, chiếm hữu và thực thi chủ quyền liên tục của Việt Nam suốt chiều dài lịch sử. Tuy nhiên những năm gần đây, Trung Quốc đã có nhiều hành động xâm hại đến chủ quyền biển đảo của Việt Nam: bắt ngư dân Việt làm ăn, tấn công các tàu Việt trên vùng biển của chính Việt Nam, ngang ngược xây dựng thành phố Tam Sa trên quần đảo Hoàng Sa… Những hành động nói trên của phía Trung Quốc đã xâm phạm nghiêm trọng chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa; xâm phạm quyền chủ quyền, quyền tài phán của Việt Nam đối với các vùng biển của Việt Nam; vi phạm Thỏa thuận những nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển giữa Việt Nam và Trung Quốc ký tháng 10/2011; trái với tinh thần Tuyên bố về ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC) và Tuyên bố cấp cao kỷ niệm 10 năm DOC, làm cho tình hình Biển Đông thêm phức tạp. Hành động của thanh niên hiện nay Đê bảo vệ chủ quyền biển đảo, thanh niên, học sinh cần nghiên cứu và nhận thức sâu sắc về ý nghĩa thiêng liêng chủ quyền biến đảo và giá trị to lớn chủ quyền mà ông cha ta đã đổ xương máu để xây dựng; về lịch sử Việt Nam đặc biệt là lịch sử địa lý liên quan đến chủ quyền biển đảo, về lịch sử hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa… tìm hiểu rõ chính sách ngoại giao nhất quán của Đảng và Nhà nước ta về vấn đề biển Đông cũng như nội dung của luật pháp, chế độ pháp lý của các vùng biển theo Công ước Liên hợp quốc về Luật biển 1982. Thanh niên cần hưởng ứng tích cực các diễn đàn hợp pháp trên các phương tiện thông tin đại chúng, trên internet, khẳng định chủ quyền biển đào của Việt Nam trên các diễn đàn, đồng thời kịch liệt lên án và đấu tranh tham gia ngăn chặn các hành vi xâm phạm chủ quyền biển đảo Việt Nam. Thanh niên phải là hậu thuẫn, là cho dựa tình cảm vững chắc của những người lính biển đảo, bằng những việc làm thiết thực như gửi thư đến các lính Hải đảo để chia sẻ động viên và tiếp sức cho các anh thêm nghị lực để trông giữ biển đảo. Điều quan trọng nữa là không ngừng tu dưỡng phẩm chất người Việt Nam mới, tích cực tham gia xây dựng đất nước giàu mạnh, có định hướng lý tưởng yêu nước và đoàn kết thì chúng ta sẽ kết nối khối sức mạnh lớn đủ sức bảo vệ chủ quyền biển đảo. Bên cạnh đó sẵn sàng chuẩn bị tinh thần tham gia trực tiếp vào công cuộc giữ gìn biển đảo quê hương bằng tất cả những gì mình có thể. Biển đảo Việt Nam là một phần lãnh thổ thiêng liêng không thể tách rời của Tổ quốc được cha ông truyền lại. Trách nhiệm của tuổi trẻ nói riêng là ra sức gìn giữ toàn vẹn phần lãnh thổ này như lời Bác Hồ năm xưa đã dặn "các Vua Hùng đã có công dựng nước, Bác cháu ta phải cùng nhau giữ nước".
The current situation of Vietnam's seas and islands is experiencing complicated developments that directly threaten the nation's territorial sovereignty. Faced with the tense situation in the East Sea, "What do young people need to do to protect the country?", is a question that receives special attention from young people when mentioning East Sea news. Situation changes? Situational awareness? Vietnam's sea and islands, including the Hoang Sa and Truong Sa archipelagos, belong to the Vietnamese people. This has been proven by history and scientific documents. Scientific and legal documents published today demonstrate Vietnam's continuous process of exploration, possession and exercise of sovereignty throughout history. However, in recent years, China has taken many actions that infringe upon Vietnam's sovereignty over the islands and seas: forcing Vietnamese fishermen to do business, attacking Vietnamese ships in Vietnam's own waters, and defiantly building citadels. Tam Sa street on Hoang Sa archipelago… The above actions of China have seriously violated Vietnam's sovereignty over the Hoang Sa and Truong Sa archipelagos; violate Vietnam's sovereign rights and jurisdiction over Vietnam's sea areas; violating the Agreement on basic principles guiding the settlement of maritime issues between Vietnam and China signed in October 2011; contrary to the spirit of the Declaration on the Conduct of Parties in the East Sea (DOC) and the High-Level Declaration commemorating the 10th anniversary of the DOC, making the situation in the East Sea more complicated. Actions of today's youth To protect sovereignty over islands and seas, young people and students need to research and be deeply aware of the sacred meaning of island sovereignty and the great value of sovereignty that our ancestors shed their blood to build; about Vietnam's history, especially geographical history related to sovereignty over seas and islands, about the history of the two archipelagos Hoang Sa and Truong Sa... learn clearly about the Party's consistent foreign policy and our State on the East Sea issue as well as the content of the law and legal regime of maritime zones according to the 1982 United Nations Convention on the Law of the Sea. Young people need to actively respond to legal forums in the mass media and on the internet, affirm Vietnam's maritime sovereignty in forums, and at the same time vehemently condemn and fight to prevent Prevent acts that violate Vietnam's sovereignty over islands and islands. The youth must be the support and emotional support of the island soldiers, through practical actions such as sending letters to the island soldiers to share encouragement and give them more strength to fight. look after the sea and islands. It is also important to constantly cultivate the qualities of new Vietnamese people, actively participate in building a prosperous and strong country, and have an ideal orientation of patriotism and solidarity, then we will connect a large block of strength capable of protecting the country. protect island sovereignty. Besides, be ready to mentally prepare to directly participate in the work of preserving our homeland's islands and seas with everything we can. Vietnam's sea and islands are an inseparable sacred territory of the Fatherland passed down from our ancestors. The responsibility of youth in particular is to try to preserve the integrity of this territory as Uncle Ho said in the past, "The Hung Kings have contributed to building the country, we must work together to protect the country".
Kiên nhẫn là sẵn lòng làm việc để đạt được kết quả như mong muốn. Điều tốt đẹp, tích cực và sự thật không thể có được ngay tức thì hay tự động mà có, chúng đòi hỏi phải có thời gian và phải trải qua quá trình tiến triển theo từng giai đoạn. Có những lúc chúng ta phái hành động, nhưng cũng có những thời điểm ta chúng ta cần phải biết chờ đợi. Sự thành công chỉ đến khi chúng ta có những quyết định hợp lý, đúng lúc. Con người thường cứ cố buộc sự việc phải xảy ra. Đôi khi sự ép buộc này có hiệu quả, nhưng sau đó, trong chúng ta không có cảm giác đã hoàn thành một cách đúng nghĩa. Nếu sự thành công được gặt hái qua một cuộc chiến hay một vụ xung đột thì chiến thắng ấy cũng chỉ là một sự trống rỗng. Những thành quả tốt đẹp nhất không chỉ phụ thuộc vào bản thân chúng ta hay công sức của riêng ta mà còn đến từ việc học cách chấp nhận thực tại hoàn cảnh và những người trong mối quan hệ của chúng ta. Hãy để cho chính họ và những tình huống diễn ra một cách tự nhiên. Chắc chắn rằng mỗi việc chúng ta làm đều có một mục đích rõ ràng, tuy nhiên, chúng ta cũng không nên bám quá chặt vào mục đích, tìm cách đạt được nó bằng mọi cách. Chính sự đeo bám đó sẽ khiến kết quả công việc của chúng ta bị hạn chế. Khao khát đạt được thành quả sẽ tước đoạt sự trong sáng khỏi những hành động của chúng ta. Lúc đó, những gì chúng ta làm đều phụ thuộc vào sự toan tính. Bạn có biết công việc của người làm vườn diễn ra như thế nào không đầu tiên là chọn đất, chọn giống theo mùa vụ thích hợp. Sau đó sẽ là việc cày xới và gieo hạt, rồi tưới nước. Tiếp theo, anh ta phải đảm bảo luôn có đủ nước cho khu vườn, ngăn ngừa côn trùng tấn công. Nhưng vẫn chưa đủ, khu vườn của anh ta tươi tốt hay lụi tàn còn phụ thuộc rất nhiều vào việc thiên nhiên có ban tặng điều kiện sống thích hợp cho nó hay không. Anh ta hợp tác và giúp đỡ khu vườn nhưng không thể can thiệp được vào các quy luật của tự nhiên: bão tuyết, giông tố, ngập úng, nắng hạn… Khu vườn đẹp là sản phẩm của sự hợp tác giữa anh ta và thiên nhiên. Anh ta cần biết đặt mình vào những quy luật của thiên nhiên hiểu được rằng khi nào thì nên xen vào và khi nào thi phải chờ đợi. Thành công thật sự luôn dựa trên sự cộng tác tích cực. Người cộng tác không chỉ nhìn thấy vai trò của mình mà còn nhìn thấy vai trò của người khác. Và bản thân chúng ta cũng không quên trách nhiệm của riêng mình trước những đóng góp của người khác. Chúng ta không được quên quy luật quân bình. Người làm vườn phải hiểu quy luật quân bình, nếu không, anh ta sẽ hoặc làm việc quá nhiều hoặc lại làm quá ít, và vụ mùa sẽ không thu hoạch được như mong đợi. Người làm vườn phải tôn trọng thời gian, phải có lòng kiên nhẫn chờ đến đúng mùa mới gieo trồng, bởi nêu gieo hạt giống không đúng thời điểm hay không đúng mảnh đất phù hợp, thì có chăm chút bao nhiêu đi nữa cũng bằng không. Tuy thế chỉ riêng sự kiên nhẫn thôi chưa đủ. Kiên nhẫn mà thiếu hiểu biết, chúng ta sẽ đánh mất đi những cơ hội tốt đẹp. Mọi hành động chỉ cho kết quả tốt đẹp khi chúng ta biết thực hiện đúng lúc và đúng cách. Không hành động không có nghĩa là kiên nhẫn. Không hành động có thể đồng nghĩa với sự thờ ơ, hờ hững. Một khi châm chước trước thái độ thờ ơ„ hờ hững thì trong nội lực chúng ta không còn chỗ cho khát vọng nỗ lực, phân đấu hay tự cam kết với chính mình. Chúng ta nên gieo những hạt giống hành động đúng đắn và tưới chúng bằng tinh thần trách nhiệm và sự chăm chút. Đừng bao giờ gò ép hành vi hay tìm cách đi ngược lại quy luật tự nhiên, vì như thế, những tham vọng, những ham muốn ích kỷ sẽ phá hủy vụ mùa. Không thể có được thành công – đúng nghĩa hạnh phúc và mãn nguyện – nếu như luôn có một sự can thiệp và thao túng của tham vọng và những suy nghĩ không trong sáng. Chúng ta phải làm việc bằng sự tôn trọng đối với những quy luật tự nhiên và điều tốt đẹp vốn có sẽ hiện ra từ bản chất sự việc.
Patience is the willingness to work to achieve the desired results. Good, positive and true things cannot be obtained instantly or automatically, they require time and must go through a process of progression in stages. There are times when we need to act, but there are also times when we need to wait. Success only comes when we make reasonable, timely decisions. People often try to force things to happen. Sometimes this compulsion works, but afterward, we don't have a true sense of accomplishment. If success is achieved through a war or a conflict, then that victory is just empty. The best results do not depend only on ourselves or our own efforts, but also come from learning to accept the reality of our situations and the people in our relationships. Let themselves and situations unfold naturally. Surely every thing we do has a clear purpose, however, we should not cling too tightly to the purpose, trying to achieve it by any means. That clinging will limit our work results. The desire to achieve results strips purity from our actions. At that time, what we do depends on our calculations. Do you know how a gardener's job is to first choose land and varieties according to the appropriate season? Then there will be plowing and sowing, then watering. Next, he must ensure there is always enough water for the garden, preventing insect attacks. But that's not enough, whether his garden flourishes or withers depends greatly on whether nature provides suitable living conditions for it or not. He cooperates and helps the garden but cannot interfere with the laws of nature: snowstorms, thunderstorms, flooding, drought... A beautiful garden is the product of cooperation between him and nature. course. He needs to know how to place himself within the laws of nature and understand when to intervene and when to wait. True success is always based on active collaboration. Collaborators not only see their own role but also see the roles of others. And we ourselves do not forget our own responsibility for the contributions of others. We must not forget the law of balance. The gardener must understand the law of balance, otherwise he will either work too much or too little, and the harvest will not be as expected. Gardeners must respect time and have the patience to wait until the right season to plant, because if you sow seeds at the wrong time or in the wrong land, no matter how much care you take, it will be in vain. . However, patience alone is not enough. If we are patient without understanding, we will lose good opportunities. Every action only gives good results when we know how to do it at the right time and in the right way. Inaction does not mean patience. Inaction can be synonymous with indifference. Once we succumb to an indifferent attitude, we no longer have room in our inner strength for the desire to strive, struggle, or commit to ourselves. We should sow the seeds of right action and water them with a sense of responsibility and care. Never force your behavior or try to go against the laws of nature, because then, ambitions and selfish desires will destroy the crop. There cannot be success – true happiness and contentment – ​​if there is always the interference and manipulation of ambition and impure thoughts. We must work with respect for the laws of nature and the inherent goodness that will emerge from the nature of things.
Có bao giờ bạn tự hỏi: "Chúng ta đã đối xử thế nào với mọi người xung quanh?" hoặc "Bạn cảm thấy thế nào nêu đối xử tốt với ai đó?". Có thể bạn sẽ thấy vui vì "Tình thương là hạnh phúc của con người". "Nếu có một gia vị làm tăng thêm hơi ấm và ý nghĩa trong cuộc sống… đó chính là tình yêu thương. Nếu có một tình cảm thiêng liêng giúp chúng ta vượt qua bao khó khăn, thử thách đó chính là tình yêu thương". Sự ân cần, ấm áp của tình thương thật đẹp! Với tình thương đó, chúng ta có thể chia sẽ những cảm xúc và thấu hiểu lẫn nhau. Tình yêu thương giúp chúng ta trong lúc khó khăn bởi vì nó giúp ta kết nối ngôn ngữ trái tim. Có tình thương chúng ta cùng sát cánh bên nhau khắp mọi nẻo đường đời. Có tình thương, chúng ta cùng ươm mầm cho trái tim hoài bão và khát vọng. Qua đó, chúng ta có thể thấy rõ:" Tinh thương là hạnh phúc của con người" Trên thế gian này, có rất nhiều cách để định nghĩa tinh thương nhưng nhìn chung tình thương yêu là một cảm giác đến từ sự chân thành của trái tim, nên vô cùng đơn giản, mộc mạc, không mang những mưu toan, tính toán và tình thương hiện diện khắp mọi nơi. Hạnh phúc là cảm giác vui vẻ, sung sướng hay đơn giản chỉ là sự thanh tịnh trong tâm hồn. Chính vì vậy má tình thương yêu và hạnh phúc luôn tồn tại trong nhau. Xã hội ngày nay luôn bận rộn trong guồng máy công việc, con người luôn phái chạy đua với thời gian, nhưng không vì thế mà tình thương yêu giữa người và người bị mất đi. Ở đâu đó vẫn còn rất nhiều những tấm lòng chan chứa yêu thương luôn rộng mở. Có rất nhiều bạn học sinh, sinh viên tham gia các chiến dịch "Mùa hè xanh", "Hoa phượng đỏ" để giúp đỡ những người kém may mắn. Các bạn không quản khó khăn để mang con chữ đến cho các bạn vùng sâu vùng xa. Hay như bản thân chúng ta, khi Trung thu đến ta vẫn thường quyên góp lồng đèn giúp các em nhỏ vui tết Trung thu. Tất cả những điều đó đã phần nào chứng minh cho tình yêu luôn hiện hữu ở tất cả mọi nơi. Mặt khác tình thương còn là tấm lòng người mẹ, người cha, người ông, người bà,… đối với con cháu. Họ cả đời lo lắng, chăm sóc, dành những gì tốt nhất cho người thân yêu. Thế đấy, sự thương yêu muôn màu muôn vẻ với muôn nghìn sự thể hiện. Nó tồn tại ở khắp mọi nơi và trong nhiều mối quan hệ từ bạn bè, gia đình đến xã hội. Thế nhưng tấm huy chương nào cũng có mặt trái của nó, tình yêu cũng vậy. Nếu chúng ta không đặt đúng chỗ, không mang đến cho những người cần thì nó sẽ trở thành một tác nhân xấu cho gia đình và xã hội. Ví như một người mẹ thì lúc nào cũng yêu thương con nhưng nếu người mẹ đó lầm tưởng rằng yêu thương là cưng chiều thì sớm muộn đứa con ấy sẽ trở nên hư hỏng vì chúng cho rằng chúng là nhất. Không những thế cuộc đời muôn hình vạn trạng, có người tốt cũng có kẻ xấu. Tuy xã hội có rất nhiêu người tình yêu thuơng vô bờ đối với mọi ngưòi xung quanh nhưng cũng tồn tại những kẻ ích kỷ. Những người đó chi biết cuộc sống của mình, họ không quan tâm đên bất cứ ai. Họ không hề biết rằng cuộc đời là tập hợp của rất nhiều số phận may mắn, bất hạnh. Vì vậy, những số phận may mắn cần dang rộng vòng tay yêu thương đế giúp đỡ những số phận bất hạnh, giúp họ vượt qua khó khăn của cuộc đời. Trên thế gian này, không có vị thần nào đẹp hơn thần mặt trời, không có ngọn lửa nào đẹp hơn ngọn lửa yêu thương. Chúng ta hãy mở rộng cánh của trái tim, mở rộng tấm lòng yêu thương, mang tình yêu đến với mọi người. Vì không những ta mang hạnh phúc đến cho mọi người, cho chính mình mà còn giúp những người bất hạnh hiểu rằng thế giới này vẫn vô cùng ấm áp tình người.
Have you ever wondered: "How do we treat the people around us?" or "How do you feel if you treat someone well?". Maybe you will feel happy because "Love is human happiness". "If there is a spice that adds warmth and meaning to life... it is love. If there is a sacred feeling that helps us overcome many difficulties and challenges, that is love." . The kindness and warmth of love is so beautiful! With that love, we can share our feelings and understand each other. Love helps us in difficult times because it helps us connect the language of the heart. With love, we stand together in all walks of life. With love, we can nurture ambitions and aspirations in our hearts. Through that, we can clearly see: "Love is human happiness" In this world, there are many ways to define love, but in general, love is a feeling that comes from the sincerity of the heart, so it is extremely simple, rustic, without any plans or calculations. and love is present everywhere. Happiness is a feeling of joy, happiness or simply peace of mind. That's why love and happiness always exist in each other. Today's society is always busy in the work cycle, people are always racing against time, but that does not mean that love between people is lost. Somewhere there are still many hearts filled with love that are always open. There are many students participating in the "Green Summer" and "Red Poinciana" campaigns to help the less fortunate. You are not afraid of difficulties to bring the word to people in remote areas. Or like ourselves, when Mid-Autumn Festival comes, we often donate lanterns to help children enjoy the Mid-Autumn Festival. All of these things partly prove that love always exists everywhere. On the other hand, love is also the heart of a mother, father, grandfather, grandmother, etc. towards their children and grandchildren. They spend their whole lives worrying, caring, and giving the best to their loved ones. That's it, love has many colors and thousands of expressions. It exists everywhere and in many relationships from friends, family to society. But every medal has its downside, so does love. If we do not put it in the right place and do not bring it to those in need, it will become a bad factor for the family and society. For example, a mother always loves her children, but if that mother mistakenly believes that love is pampering, sooner or later that child will become spoiled because they think they are the best. Not only that, life comes in all shapes and sizes, there are good people and bad people. Although society has many people with boundless love for everyone around them, there are also selfish people. Those people only know their own lives, they don't care about anyone. They do not know that life is a collection of many lucky and unfortunate fates. Therefore, the lucky fates need to extend their arms of love to help the unfortunate fates, helping them overcome life's difficulties. In this world, there is no god more beautiful than the sun god, no fire more beautiful than the fire of love. Let's open the wings of our hearts, open our hearts of love, and bring love to everyone. Because not only do we bring happiness to everyone and ourselves, but we also help unfortunate people understand that this world is still extremely warm and humane.
Từ thời xa xưa, ông bà ta đã thường sử dụng những câu thành ngữ, tục ngữ để răn đe và nhắc nhở con cháu của mình về những phẩm chất, đạo lí cần thiết của mỗi người ai cũng phải có như là: "một lòng thờ mẹ kính cha, cho tròn chữ hiếu mới là đạo con", "ăn quả nhớ kẻ trồng cây", "bầu ơi thương lấy bí cùng, tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn"… các câu tục ngữ, thành ngữ ấy thể hiện lòng hiếu thảo, sự biết ơn và lòng thương người… Trong đó, có câu tục ngữ “uống nước nhớ nguồn" thể hiện phẩm chất đạo đức quan trọng của người Việt Nam, nhất là trong bối cảnh đất nước mình đang ngày một phát triển để hội nhập với nước ngoài thì đạo lí này càng trở nên sâu sắc hơn. Sau đây, tôi và các bạn hãy cùng nhau làm rõ câu tục ngữ này để có thế hiểu tận cùng những ý tứ của người xưa muốn răn dạy chúng ta thông qua câu tục ngữ này. Thoạt nghe qua thì chắc hẳn ai cũng có suy nghĩ này rất đơn giản, rất dễ hiểu "Nước" là một thứ vô cùng quý giá, không có nước, con người và cây cỏ bị hủy diệt, không có sự sống. "Nguồn" là nơi xuất phát của dòng nước, nhưng đó chi là nghĩa đen của câu tục ngữ. Bên cạnh đó vẫn còn hàm ý sâu xa trong câu tục ngữ đó chính là lòng biết ơn. "Nước" chính là những thành quả của cha anh ta đã có công xây dựng nên. Vì vậy, khi thừa hưởng thành quả đó, chúng ta phải biết nhớ đến những người đã tạo ra nó, đồng thời phải biết giữ gìn quý trọng và không được lãng phí. Mặt khác, chúng ta phải có bổn phận phát huy phẩm chất đạo đức tốt đẹp này và truyền lại cho các lớp đàn em sau. Với những lời lí giải trên, chắc hẳn tôi và các bạn có thể hiểu được thế nào "uống nước nhớ nguồn" và tại sao khi "uống nước" chúng ta phải "nhớ nguồn". Trước tiên chúng ta phải thừa nhận một điều rằng đây là một đạo lí đúng và mỗi người cần phải thực hiện. Trong thiên nhiên và xã hội, không có sự vật nào là không có nguồn gốc. Trong cuộc sống, không có thành quả nào không do công sức lao động tạo nên. Trong lịch sử Việt Nam đã trải qua hai cuộc kháng chiên chống Pháp và chống Mĩ vô cùng gian khổ, nhiều người hi sinh tuổi thanh xuân, hạnh phúc cá nhân và hơn thế nữa, có người đã phải hi sinh cả mạng sống của mình để chiến đâu giành lại độc lập cho đất nước. Họ đã chiến đấu với một ý chí kiên cường, anh dũng với mong muốn đất nước sớm được thống nhất và độc lập. Ngày nay, đất nước ta đã có được những điều đó và ngày một phát triển, hội nhập với thế giới. Đó chính là nhờ vào những công lao của cha anh ta, của những người đi trước. Chúng ta là những lớp đàn em, những thế hệ đi sau nên được thừa hưởng những thành tựu mà cha anh ta đã tạo ra. Vì vậy, chúng ta phải nhớ đên những người đã tạo ra những thành quả cho chúng ta. Ta phải biết đền đáp xứng đáng, đó chính là bổn phận tất yêu mà mỗi người chúng ta phải thực hiện. Ví dụ như: Hằng năm, nhà nước ta thường xây dựng nhà tình nghĩa, tình thương cho các bà mẹ Việt Nam anh hùng, cấp vốn cho những thương binh liệt sĩ và tạo điều kiện cho họ làm ăn để cải thiện cuộc sống. Đó chỉ là một phần nhỏ những gì chúng ta làm được so với những gì mà cha anh ta đã làm. Ngoài ra, lòng biết ơn giúp ta gắn bó với người đi trước, với tập thể…, từ đó hình thành một xã hội thân ái đoàn kết. Ở nhà trường, các bạn học sinh cùng nhau quyên góp tiền để giúp đỡ xây dựng nhà tình thương hay tặng quà cho những gia đình thương binh, liệt sĩ và ở mỗi khu phố, phường, xã thì mỗi gia đình nhỏ cũng làm giông như vậy… thể hiện tính đoàn kết của một xã hội thân ái. Nêu thiếu lòng biết ơn, con người sẽ trở nên ích kỉ, dễ thoái hóa và trở thành kẻ ăn bám gia đình và xã hội. Vì không có lòng biết ơn, ta sẽ không biết quý trọng nhũng thành quả của người khác tạo ra và sẽ sử dụng một cách lãng phí. Để thực hiện tốt việc nhớ nguồn, trước hết chúng ta phải biết tự giác truyền thống, văn hóa của dân tộc, phải có ý thức giữ gìn bán sắc văn hóa quê hương và sử dụng thành quả lao động một cách tiết kiệm. Ta phải biết tiếp thu một cách có chọn lọc những tình hoa của nhân loại để làm cho truyền thống của nước nhà ngày một phong phú. Về phần mình, chúng ta phải học tập nghiêm túc để sau này tạo ra được chính thành quả cho mình, cho xã hội, để chính là biểu hiện cụ thể của lòng biết ơn. Qua câu tục ngữ này, chúng ta đã rút ra được bài học cụ thể cho bản thân "uống nước nhớ nguồn" trước hết là nhớ công sinh thành, dưỡng dục của thầy cô, sự quan tâm giúp đỡ của mọi người xung quanh, công lao của những thế hệ đã đi trước. Chúng ta phải sống sao cho trọn tình, trọn nghĩa, phải biết quý trọng và giữ gìn những thành quả mà mình được hưởng. Ta hãy học tập và làm việc sao cho xứng đáng với đạo lí làm người và truyền thông dân tộc.
Since ancient times, our grandparents have often used idioms and proverbs to warn and remind their children and grandchildren about the necessary qualities and ethics that everyone must have, such as: "a Loving one's mother, honoring one's father, fulfilling filial piety is the filial piety", "when eating fruit, remember the person who planted the tree", "my dear, I love you for the same pumpkin, although they are different varieties, they share the same trellis"... proverbs and idioms It shows filial piety, gratitude and compassion for others... Among them, there is the proverb "when you drink water, remember its source" which shows important moral qualities of Vietnamese people, especially in the context of our country's current economic crisis. As we develop and integrate with foreign countries, this morality becomes deeper and deeper. Next, let's clarify this proverb together so that we can fully understand the meaning of the ancients. teaches us through this proverb. At first listen, everyone must have this very simple thought, very easy to understand "Water" is an extremely precious thing, without water, people and plants are destroyed, there is no life. "Source" is the place where the water comes from, but that is just the literal meaning of the proverb. Besides, there is still a profound implication in that proverb which is gratitude. "Country" is the achievements his father contributed to building. Therefore, when inheriting that achievement, we must remember the people who created it, and must know how to preserve it and not waste it. On the other hand, we have a duty to promote these good moral qualities and pass them on to future juniors. With the above explanations, surely you and I can understand how "when drinking water, remember the source" and why when "drinking water" we must "remember the source". First we must admit that this is a correct morality and each person needs to follow it. In nature and society, nothing is without origin. In life, there is no achievement that is not created by hard work. In Vietnam's history, it went through two extremely arduous resistance wars against the French and the Americans, many people sacrificed their youth, personal happiness and more, some had to sacrifice their lives. to fight to regain independence for the country. They fought with a resilient and heroic will with the hope that the country would soon be unified and independent. Today, our country has achieved those things and is increasingly developing and integrating with the world. That is thanks to the efforts of his father and his predecessors. We are the juniors, the following generations, so we should inherit the achievements that our fathers have created. Therefore, we must remember those who created our achievements. We must know how to repay appropriately, that is the inevitable duty that each of us must perform. For example: Every year, our government often builds houses of gratitude and love for heroic Vietnamese mothers, provides capital for war invalids and martyrs, and creates conditions for them to do business to improve their lives. That's just a fraction of what we do compared to what his father did. In addition, gratitude helps us bond with our predecessors, with the group..., thereby forming a cordial and united society. At school, students together raise money to help build charity houses or give gifts to families of war invalids and martyrs, and in each neighborhood, ward, and commune, each small family also does the same. Thus... showing the solidarity of a cordial society. Without gratitude, people will become selfish, easily degenerate and become parasites on family and society. Because without gratitude, we will not know how to appreciate the achievements of others and will use them wastefully. To do well in remembering the source, we must first be self-aware of our nation's traditions and culture, be conscious of preserving our homeland's culture and use the fruits of our labor economically. We must know how to selectively absorb the love of humanity to enrich our country's traditions. For our part, we must study seriously so that in the future we can create achievements for ourselves and for society, to be a concrete expression of gratitude. Through this proverb, we have learned a specific lesson for ourselves: "When you drink water, remember the source" first of all, remember the work of birth, the upbringing of teachers, the care and help of everyone around you, the merits of previous generations. We must live with full love and gratitude, and must know how to appreciate and preserve the achievements we enjoy. Let us study and work in a way that is worthy of human ethics and national communication.
Đề bài: Nhiều người tin rằng để thành công và thăng tiến trong cuộc sống cần phải biết lãng quên những sai lầm và thất bại trong quá khứ. Một số người khác lại coi kí ức như là một điều quan trọng trong cuộc sống, là cầu nối giữa quá khứ và hiện tại. Kí ức gây cản trở hay giúp con người trong nỗ lực học hỏi từ quá khứ để thành công trong hiện tại? Hãy viết một bài luận để phát triển quan điểm của bạn về vấn đề này. Hãy củng cố quan điểm và lập luận của mình bằng các ví dụ từ sách báo, các trải nghiệm cá nhân hoặc các quan sát của bạn trong cuộc sống. Bài viết tham khảo: Cuộc sống của con người được nuôi dưỡng bởi những ước mơ về tương lai tốt đẹp hơn, con đường trước mặt trải luôn thảm đỏ và hoa hồng. Nhưng liệu có ai có dịp ngoảnh lại chặng đường đã qua, để lục tìm trong kí ức những bài học dẫn đến thành công? Nhiều người tin rằng để thành công và thăng tiến trong cuộc sống cần phải biết lãng quên những sai lầm và thất bại trong quá khứ. Nhưng một số người khác lại coi kí ức như một điều quan trọng trong cuộc sống, là cầu nối giữa quá khứ và hiện tại. Vậy kí ức gây cản trở hay giúp con người trong nỗ lực học hỏi từ quá khứ để thành công trong hiện tại? Quả thật khi có những ý kiến trái chiều nhau, mỗi bên đều có lý do riêng để bảo vệ quan điểm của mình. Những ai cho rằng “cần phải biết lãng quên những thất bại và sai lầm trong quá khứ” có lẽ e ngại những kí ức về quá khứ thất bại và sai lầm sẽ làm con người trở nên do dự khi tiến hành chinh phục một mục tiêu nào đó. Quá khứ đối với họ như một vết đen, một dấu ấn không tốt luôn ám ảnh, thậm chí có thể làm ảnh hưởng đến sự nghiệp và tiền đồ của họ. Còn phía những người cho rằng kí ức là “cầu nối giữa quá khứ và hiện tại” thì tỏ ra lạc quan hơn, họ dám nhìn thẳng vào những sai lầm thất bại trong quá khứ để rút ra những bài học kinh nghiệm cần thiết để tránh vấp ngã trong tương lai. Dù muốn lãng quên hay mang theo kí ức trên hành trang tiến vào tương lai, cả hai phía đều không thể phủ nhận sự tồn tại hiển nhiên của kí ức trong mỗi con người. Thực tế trong cuộc sống, ai không có những thất bại và sai lầm, xuất phát từ hoàn cảnh khách quan và yếu tố chủ quan của mỗi người. Nhà cách mạng Phan Bội Châu đã từng đúc kết thành bài học: “Tay ba lần gãy – mới biết thuốc tiên – Đánh trăm trận quen – Mới nên tướng giỏi – Nếu không thất bại – Sao có thành công? – Xưa nay anh hùng – từng thua mới được!”. Nhà thơ cộng sản Tố Hữu cũng từng viết : “Ai chiến thắng mà không hề chiến bại? Ai nên khôn mà không dại đôi lần?”. Các ý kiến trên đều chứng tỏ vai trèo quan trọng không thể phủ nhận của những bài học từ quá khứ sẽ quyết định cho sự thành bại của con người trong tương lai. Quá khứ dù có sai lầm hay thất bại thì ta cũng không thể chối bỏ được nó. Nhà thơ Abutalip của Đaghextan từng phát biểu: “Nếu anh bắn vào quá khứ bằng súng lục thì tương lai sẽ bắn vào anh bằng đại bác”. Nếu không biết tôn trọng quá khứ thì con người sẽ không tránh khỏi những va vấp trong cuộc sống, sẽ chuốc lấy những thất bại. Thực tế con đường đi tới thành công không bao giờ chỉ trải thảm đỏ và hoa hồng. Con người phải luôn đối mặt khó khăn thử thách thì mới có cơ hội thực sự trưởng thành và thăng tiến trong sự nghiệp. Những người muốn lãng quên quá khứ sai lầm và thất bại thực ra sẽ không thể nào dứt bỏ được kí ức mà ngược lại, kí ức ấy tồn tại một cách vô hình mỗi khi con người gặp những cảnh ngộ, những tình huống ở hiện tại tương tự như họ đã từng gặp trong quá khứ. Muốn thành công, họ không thể lặp lại vết xe đổ trước đó, còn nếu lãng quên thật sự thì chắc chắn sẽ chuốc lấy thất bại mà thôi! Sự thăng tiến ở những con người ấy nếu có, cũng chỉ là từ sự khôn ranh, cơ hội, che đậy suy nghĩ vụ lợi đầy tính toán ích kỉ, biểu hiện của lối sống bị cả xã hội lên án. Quan sát trong đời sống, mỗi một sự phát triển đi lên bao giờ cũng gắn với những con người biết khắc phục sai lầm quá khứ, biết vươn lên từ thất bại. Nhà phát minh người Mỹ Thomas Edison khi được vinh danh như con người vĩ đại của nước Mỹ vì công lao thúc đẩy sự tiến bộ của nhân loại vẫn không quên những lời phỉ báng của cô giáo chủ nhiệm năm lớp Bốn. Chính sự miệt thị thiếu công bằng, sự xúc phạm từ tuổi thơ đã thôi thúc ông chứng minh mình không phải là đứa học trò “dốt, lười, hư và hỗn láo” qua hàng ngàn phát minh sáng chế, để tên tuổi của ông được đặt một cách trang trọng cho ngôi trường mà ông đã bị đuổi học. Những ai từng đọc giai thoại về Cao Bá Quát chắc chắn còn nhớ câu chuyện rèn chữ của ông. Dù văn hay nhưng chữ xấu, Cao Bá Quát đã khiến quan huyện nổi giận phạt người được ông viết giúp đơn. Nỗi nhục chữ xấu ám ảnh khiến Cao Bá Quát ngày đêm luyện chữ, trở thành người chữ đẹp nổi tiếng hàng đầu thời nhà Nguyễn. Giả sử không tự sửa mình, Cao Bá Quát sẽ không thể nào được người đời sau ca tụng không chỉ “văn hay” mà còn “chữ tốt”. Kí ức không chỉ có vai trò quan trọng đối với cá nhân mà còn có vai trò vô cùng cần thiết với xã hội, với cộng đồng. Dân tộc ta nhờ phát huy truyền thống chống giặc ngoại xâm mà lần lượt đánh thắng thực dân Pháp, đế quốc Mỹ. Nhưng từ sự sai lầm chủ quan duy ý chí bất chấp thực tế khách quan mà chúng ta vấp phải hàng loạt những sai lầm trong xây dựng kinh tế. Việc chỉ hướng về tương lai tốt đẹp mà không tự vạch ra con đường riêng của mình, rập khuôn những mô hình lạc hậu về kinh tế đã khiến chúng ta phải trả một giá đắt. Đại hội VI của Đảng năm 1986đã nghiêm khắc kiểm điểm rút kinh nghiệm từ những sai lầm để quyết tâm đổi mới, làm đá6t nước ta có bước phát triển vượt bậc, vững vàng hơn trên con đường đi lên chủ nghĩa xã hội. Như vậy, có thể thấy kí ức sẽ đem lại cho ta những bài học kinh nghiệm, những thực tiễn quí báu để làm hành trang đi tới tương lai vững chắc. Tuy nhiên, cũng cần phải có thái độ đúng đắn khi nhìn lại, nghĩ về quá khứ. Có những người quá nặng nề với quá khứ sẽ trở nên bi quan, thiếu tin tưởng vào bản thân, do dự trong suy nghĩ, thiếu quyết tâm hành động. Còn những người biết vượt qua quá khứ thất bại và sai lầm, có bản lĩnh, có ý chí vươn lên thì sẽ luôn tự tin, dám nghĩ dám làm, dám chấp nhận thử thách hiện tại để thành công trong tương lai. Những người như vậy đã “lãng quên quá khứ” một cách đúng đắn, gạt bỏ tảng đá nặng nề của kí ức trên đường để đến đích tương lai rộng mở! Mỗi học sinh chúng ta cũng luôn cần tạo cho mình thái độ đúng đắn với quá khứ, tự rèn luyện bản thân, không chủ quan tự mãn hay tự ti trước quá khứ, có như vậy chúng ta mới thật sự trở thành những con người có ích cho xã hội mai sau.
Topic: Many people believe that to be successful and advance in life, it is necessary to forget past mistakes and failures. Some other people consider memory as an important thing in life, a bridge between the past and the present. Do memories hinder or help people in their efforts to learn from the past to succeed in the present? Write an essay to develop your views on this issue. Support your views and arguments with examples from books, personal experiences or your observations in life. Reference article: Human life is nourished by dreams of a better future, the road ahead is always paved with red carpets and roses. But does anyone have the opportunity to look back on the past journey, to search in their memories for the lessons that lead to success? Many people believe that to be successful and advance in life, it is necessary to forget past mistakes and failures. But some other people consider memory as an important thing in life, a bridge between the past and the present. So does memory hinder or help people in their efforts to learn from the past to succeed in the present? Indeed, when there are conflicting opinions, each side has its own reasons to defend its point of view. Those who believe that "it is necessary to forget past failures and mistakes" are probably afraid that memories of past failures and mistakes will make people hesitant when attempting to conquer a goal. some goal. The past for them is like a black mark, a bad mark that always haunts them, and can even affect their career and future. Those who believe that memory is a "bridge between the past and the present" are more optimistic, they dare to look directly at past mistakes and failures to draw the necessary lessons to succeed. Avoid stumbling in the future. Whether they want to forget or carry memories with them into the future, both sides cannot deny the obvious existence of memories in every person. In reality, in life, everyone does not have failures and mistakes, stemming from each person's objective circumstances and subjective factors. Revolutionary Phan Boi Chau once summed up the lesson: "Your hand will be broken three times - only then will you know the elixir - You will be familiar with hundreds of battles - Only then will you become a good general - If you do not fail - How can you succeed? – Always a hero – only after losing!”. Communist poet To Huu also wrote: "Who wins without losing? Who is wise and not foolish at times? The above opinions all prove the undeniably important role of lessons from the past that will determine the success or failure of people in the future. Even if the past has mistakes or failures, we cannot deny it. Daghextan poet Abutalip once said: "If you shoot at the past with a pistol, the future will shoot at you with a cannon." If people do not know how to respect the past, they will inevitably stumble in life and will suffer failures. In reality, the road to success is never just paved with red carpets and roses. People must always face difficulties and challenges to have a chance to truly grow and advance in their career. People who want to forget past mistakes and failures will actually not be able to get rid of the memories, on the contrary, those memories exist invisibly every time people encounter current situations and situations. at the same level as they had met in the past. If they want to be successful, they cannot repeat their previous mistakes, but if they truly forget, they will definitely fail! If there is any advancement in these people, it is only due to cunning and opportunism, covering up self-interested thinking full of selfish calculations, a manifestation of a lifestyle condemned by the whole society. Observing in life, each upward development is always associated with people who know how to overcome past mistakes and rise from failure. American inventor Thomas Edison, when honored as a great man of America for his contributions to promoting human progress, still did not forget the defamatory words of his homeroom teacher in fourth grade. It was the unfair disparagement and insult from childhood that motivated him to prove that he was not an "ignorant, lazy, spoiled and promiscuous" student through thousands of inventions, making his name known. solemnly named for the school from which he was expelled. Those who have read anecdotes about Cao Ba Quat certainly remember the story of his wordsmithing. Although the writing was good but the handwriting was bad, Cao Ba Quat made the district official angry and punished the person for whom he wrote the petition. The shame of bad handwriting haunted Cao Ba Quat day and night to practice his handwriting, becoming the most famous and beautiful man of the Nguyen Dynasty. Assuming he does not correct himself, Cao Ba Quat will not be able to be praised by future generations not only for "good writing" but also for "good writing". Memory not only plays an important role for individuals but also plays an extremely necessary role for society and the community. Thanks to promoting the tradition of fighting foreign invaders, our people successively defeated the French colonialists and American imperialists. But from the subjective mistake of willpower regardless of objective reality, we encounter a series of mistakes in economic construction. Only looking towards a good future without charting our own path and stereotyping outdated economic models has cost us a high price. The 6th Congress of the Party in 1986 strictly reviewed and learned from mistakes to be determined to innovate and make our country have a breakthrough and become more steadfast on the path to socialism. Thus, it can be seen that memories will bring us valuable lessons and practices to prepare us for a solid future. However, it is also necessary to have the right attitude when looking back and thinking about the past. There are people who are too burdened with the past and will become pessimistic, lack confidence in themselves, hesitate in thinking, and lack determination to act. Those who know how to overcome past failures and mistakes, have courage and the will to rise will always be confident, dare to think and do, and dare to accept current challenges to succeed in the future. Such people have properly "forgotten the past", brushing aside the heavy rocks of memories on the way to the destination of an open future! Each of us students always need to create the right attitude towards the past, train ourselves, not be complacent or self-conscious about the past, only then can we truly become human beings. useful for future society.
Muốn khoản đóng ban đầu giảm được 120 triệu đồng, anh Việt quyết định mua căn hộ bàn giao thô mà không ngờ sau này nhận về đủ phiền toái. Dưới đây là câu chuyện mua nhà giao thô mà anh Nguyễn Việt, 43 tuổi, ngụ tại Tp.HCM chia sẻ: Năm 2015, gia đình tôi ký hợp đồng mua một căn hộ 82 m2 đang xây dựng tại quận 7, Tp.HCM. Bên bán hàng cho chúng tôi xem nhiều gói khác nhau như nhận bàn giao thô, hoàn thiện cơ bản hay đầy đủ nội thất… Cùng là căn hộ này nếu nhận hoàn thiện cơ bản giá là hơn 4 tỷ trong khi nhận bàn giao thô chúng tôi chỉ phải trả 3,6 tỷ. Khi đó, chúng tôi cũng còn một khoản tiết kiệm khoảng 2 tỷ nữa nhưng đang được dùng để đầu tư và chưa rút ra được. Nếu mua căn hộ bàn giao thô, chúng tôi sẽ giảm được 120 triệu đồng trong đợt đầu khi phải đóng 30% giá trị căn nhà. Bên cạnh đó, số tiền đóng theo tiến độ cũng nhẹ nhàng hơn đôi chút khi sau này hai vợ chồng đều tính sẽ trích lương và vay thêm ngân hàng để đóng các đợt tiếp theo. Ngôi nhà đang ở chúng tôi cũng không muốn bán vì tính giữ lại cho thuê. Một lý do khác khiến tôi cuối cùng quyết định chọn nhận căn hộ thô vì có thể tự thiết kế không gian sống theo ý mình chứ không bị đóng khung ngay từ đầu. Một trong những sai lầm của tôi là đến khi nhận bàn giao mới bắt đầu đi tìm kiến trúc sư thiết kế căn hộ. Đúng ra, ngay từ trước khi mua nhà Hà Nội, tôi cần gặp kiến trúc sư để biết giá tiền ước lượng ra sao và quyết định xem mua loại nhà bàn giao thế nào hợp lý hơn. Sau khi xem qua ba văn phòng kiến trúc sư tôi mới tìm được bản vẽ ưng ý. Rồi sau đó lại mất khá nhiều thời gian đi tìm người thi công. Trong thời gian đó có một khó khăn phát sinh là đúng lúc vừa bắt tay vào việc hoàn thiện căn hộ thì bố tôi phải vào Tp.HCM mổ. Tôi bận rộn đi lại liên tục giữa nhà, bệnh viện, công ty và căn hộ mới mua. Quỹ thời gian của tôi càng eo hẹp hơn vì khu chung cư quy định chỉ được làm nhà trong thời gian hành chính để không làm ảnh hưởng đến các hộ xung quanh. Nhận căn hộ bàn giao thô chủ nhà sẽ mất nhiều thời gian và rắc rối trong quá trình thi công hoàn thiện. Ngoài ra, chúng tôi cũng phải tuân thủ rất nhiều điều khoản nghiêm ngặt của chủ đầu tư nếu không sẽ bị phạt tiền như: không được khoan cắt làm tác động đến xà, rầm của tòa nhà, không được làm nguyên vật liệu rơi vãi trong quá trình vận chuyển… Dù đã được tôi nhắc nhở rất kỹ nhưng mấy ông thợ vẫn làm sai, khiến tôi không chỉ mất hơn chục triệu tiền phạt mà còn tốn nhiều thời gian nói chuyện với ban quản lý. Tôi thấy vô cùng phiền phức, nhất là ở công đoạn chuyển vật liệu vào và chuyển rác thải, gạch vụn ra ngoài đều phải xin phép, phải chờ được xếp thang máy… Tổng cộng phải mất 7 tháng chúng tôi mới hoàn thiện xong căn hộ – quá dài so với dự tính của tôi. Chưa hết, tổng chi phí để hoàn thiện căn hộ này lên đến 600 triệu, tốn kém hơn dự tính ban đầu, đấy là tôi còn tận dụng nhiều nội thất tách rời từ nhà cũ như giường, tủ lạnh, máy giặt. Tuy nhiên, vì các thứ không đồng bộ nên căn hộ mới không vừa lòng tôi như kỳ vọng. Dọn về căn hộ mới ở mà chúng tôi vẫn chưa được an cư thực sự vì chỉ một tháng sau, sơn tường bắt đầu có dấu hiệu nứt, viên gạch dưới thảm thì long ra. Tôi đoán là do đợt tôi không thường xuyên kiểm tra được nên mấy ông thợ làm ẩu, sai kỹ thuật. Sau đó đội thợ cũng đến bảo hành nhưng dù sao cuộc sống của chúng tôi cũng thêm chút bất tiện.
Wanting to reduce the initial payment by 120 million VND, Mr. Viet decided to buy a rough handover apartment without expecting to face enough trouble later. Below is the story of buying a home that Mr. Nguyen Viet, 43 years old, living in Ho Chi Minh City, shared: In 2015, my family signed a contract to buy an 82 m2 apartment under construction in District 7, Ho Chi Minh City. The seller showed us many different packages such as receiving rough handover, basic finishing or fully furnished... Same as this apartment, if receiving basic finishing, the price is more than 4 billion while receiving rough handover. I only had to pay 3.6 billion. At that time, we also had another 2 billion in savings but were being used for investment and had not yet been withdrawn. If we buy a rough handover apartment, we will be able to reduce the first installment by 120 million VND when we have to pay 30% of the house value. Besides, the amount of payment according to the schedule is also a bit lighter when later the couple plans to deduct their salary and borrow more from the bank to pay the next installments. We don't want to sell the house we live in because we intend to keep it for rent. Another reason why I finally decided to choose to get a raw apartment is because I can design my living space according to my wishes rather than having it framed from the beginning. One of my mistakes was that I didn't start looking for an architect to design the apartment until after receiving the handover. In fact, before buying a house in Hanoi, I needed to meet with an architect to know the estimated price and decide what type of house to hand over would be more reasonable. After looking at three architect's offices, I found the drawing I liked. Then it took a lot of time to find a contractor. During that time, a difficulty arose: just as I was starting to complete the apartment, my father had to go to Ho Chi Minh City for surgery. I'm busy constantly commuting between home, the hospital, the company and my newly purchased apartment. My time is even more limited because the apartment complex stipulates that houses can only be built during administrative hours so as not to affect surrounding households. Getting the apartment handed over to the homeowner will take a lot of time and trouble during the completion of construction. In addition, we also have to comply with many strict terms of the investor otherwise we will be fined such as: no drilling or cutting that affects the beams or beams of the building, no spilling of materials. during the transportation process... Even though I reminded them very carefully, the workers still made mistakes, causing me to not only lose more than tens of millions in fines but also spend a lot of time talking to the management board. I find it extremely annoying, especially at the stage of moving materials in and moving waste and rubble out, you have to ask for permission and have to wait for an elevator... In total, it took us 7 months to complete the apartment - too long than I expected. Furthermore, the total cost to complete this apartment was up to 600 million, more expensive than originally expected. I also took advantage of many separate pieces of furniture from the old house such as beds, refrigerators, and washing machines. However, because everything was not synchronized, the new apartment did not satisfy my expectations. After moving into our new apartment, we still haven't really settled in because just a month later, the wall paint started showing signs of cracking, and the tiles under the carpet fell out. I guess it's because I wasn't able to check regularly, so the workers did it carelessly and with incorrect techniques. After that, the repair team also came to perform the warranty, but anyway, our lives were a little more inconvenient.
Nêu cảm xúc của em về mái trường THPT Bài làm Khi những tia nắng chói chang của mùa hè đã qua, không khí se lạnh của mùa thu sắp kết thúc để nhường chỗ cho những đợt rét đầu đông cùng với cơn gió lạnh buốt thì cũng là lúc cả nước đang tưng bừng, nô nức chào mừng Ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11. Hòa cùng với không khí vui tươi, nô nức ấy các bạn học sinh cũng đang ra sức để dâng lên thầy cô những điểm 9, điểm 10. Với em mùa tri ân năm nay là một trong những ngày tháng đặc biệt nhất. Khi đây là lần cuối em được chào mừng ngày tri ân thầy cô ở nơi này- trường THPT Nguyễn Huệ, nơi đã gắn bó cùng em suốt những tháng ngày cấp ba với biết bao buồn vui và hạnh phúc để rồi mỗi khi nhớ lại những kỉ niệm đẹp về thầy cô, bạn bè mái trường lòng em lại trào dâng một cảm xúc khó có thể diễn tả hết bằng lời. Cũng như bao học sinh khác cùng trường, ngày nhận được kết quả kì thi vào lớp 10 THPT là ngày em đã trải qua rất nhiều cung bậc cảm xúc : hụt hẫng, buồn, lo lắng, hoang mang … em buồn hụt hẫng vì mình đã không đạt được kết quả như ý muốn: không đỗ vào kì thi để được học tập tại ngôi trường công lập như hằng mong muốn . Em hoang mang và lo lắng vì không biết làm gì trong những làm gì trong nhưng ngày tiếp theo : học tiếp ở trường dân lập hay nghỉ học. Nhưng với sự động viên của gia đình, em đã được gia đình cho học tại ngôi trường THPT Nguyễn Huệ. Ngày em biết mình vẫn được học tiếp, em thấy vui sướng song cảm giác lo lắng vẫn luôn hiện hữu. Những gì em biết về trường không có nhiều, em chỉ biết qua lời kể của những người đã biết về ngôi trường này nhưng theo những gì họ kể thì đây là ngôi trường không mấy lý tưởng, họ kể về những điều không mấy tốt đẹp của trường như: việc học sinh đánh nhau, hư hỏng… và những vấn đề khác. Em hoang mang lo lắng tột độ. Rồi cái gì đến cũng sẽ đến , ngày nhập trường cũng là ngày em cũng đã trải qua hết bất ngờ này đến bất ngờ khác. Những gì em thấy ở trường khác xa so với những lời đàm tiếu lời kể mà em nghe được trước đó. Trường toạ lạc tại xã Quỳnh Hưng nằm bên cạnh con đường to đẹp. Trường không to lớn như những ngôi trường khác nhưng nó khoác trên mỗi 1 vẻ khang trang sạch sẽ với hàng cây chạy dọc từ cổng trường bao bọc. Khuôn viên trường dưới những tán lá rộng xen vào đó là chiếc ao trường nhỏ nhắn làm cho không gian thêm xanh mát . Đứng từ cổng trường ta đã thấy dãy nha ba tầng màu vàng đẹp đẽ nối tiếp là những dãy nhà dành riêng cho thầy cô, trường còn có phòng bộ môn với những trang thiết bị học đầy đủ. Và càng ngạc nhiên hơn khi những ngày đầu tiên học tập ở nơi đây em cùng các bạn đã nhận được những sự quan tâm ân cần dạy dỗ của những thầy cô trong trường. Từ những ấn tượng đẹp của những ngày đầu nhập học, em đã yên tâm học tập ở đây với một niềm tin tuyệt đối dành cho ngôi trường này, em đã bỏ qua những lời nói không hay về mái trường và quyết định chuyên tâm vào học tập tại ngôi nhà thứ 2 này. Những tháng ngày học tập, tu dưỡng đạo đức ở nơi đây em và các bạn đã được tạo điều kiện tốt nhất phục vụ cho học tập cùng với đó là sự tận tụy của thầy cô – người lái đò thầm lặng. Trong bài hát “Đường tới ngày vinh quang” của cố nhạc sĩ, ca sĩ Trần Lập đã viết: “Chặng đường nào trải bước trên hoa hồng, bàn châncũng thấm đau vì những mũi gai, đường vinh quang đi qua muôn ngàn sóng gió…” để nói về quãng đường của mình về sự thành công, quan điểm đó rất đúng. Để có được thành công mỗi người cần có cho mình nhiều yếu tố. Ngoài sự cố gắng, nỗ lực của bản thân thì vai trò to lớn của những người thầy là không thể phủ nhận. Những người lái đò thầm lặng ấy luôn luôn cố gắng trong từng công việc, dạy dỗ, chèo lái để đưa những người học sinh cập bến bờ tương lai. Với những thầy cô tại trường THPT Nguyễn Huệ tôi nghĩ vai trò ấy còn khó khăn, vất vả hơn rất nhiều bởi học sinh vào đây đa phần là đầu vào thấp, nghịch ngợm, không chăm chỉ. Thầy cô ngoài việc dạy dỗ kiến thực sách vở còn phải truyền đạt, chỉ bảo kiến thức ngoài đời sống, khéo léo kiên trì trong việc giáo dục đạo đức, Sự khó khăn ấy có phải ai cũng thấu hiểu khi miệng đơi vẫn đã, đang, sẽ nói về thầy cô đặc biệt là thầy cô ở ngôi trường này với những lời lẽ không hay bởi họ thường coi học sinh ở đây không tốt dẫn tới ý nghĩ về thầy cô không tốt cũng kéo theo. Song những người thầy ấy đâu có quản khó khăn trở ngại để rồi đã, đang, sẽ luôn phấn đấu hoàn thành xuất sắc công việc của mình. Minh chứng cho những cố gắng ấy, nỗ lực ấy là rất nhiều thầy cô đã được công nhận là giáo viên giỏi cấp tỉnh, nhà trường luôn đạt danh hiệu thi đua tiên tiến… Rất nhiều học sinh khi ra trường đã trở thành những công dân tốt, nhiều người còn đạt được nhiều thành công trong cuộc sống, công việc. Những lời lẽ không hay về trường đã dần vơi đi cùng với sự ghi nhận về những gì thầy cô học sinh của trường đạt được theo thời gian cũng nhiều dần. Nhưng không dừng lại tại đó, thầy trò nhà trường đang nỗ lực hơn nữa để đạt được nhiều thành công hơn. Thầy trò nhà trường luôn tin rằng không có lời nói nào thiết thực, ý nghĩa bằng những hành động, sự cố gắng. Tất cả những điều đó sẽ chứng minh những gì thầy và trò nhà trường đã làm được. Chỉ con ít tháng nữa, em cùng rất nhiều bạn sẽ phải chia tay mái trường, chia tay thầy cô để bước vào chặng đường khác với muôn vàn khó khăn thử thách. Song dù cuộc sống có chuyển động, cuốn đi nhanh thế nào đi chăng nữa thì những kỉ niệm về thầy cô, bè bạn, về mái trường THPT Nguyễn Huệ sẽ luôn trong tâm trí em, em sẽ luôn nhớ về những ngày tháng vui, buồn, hạnh phúc ở nơi này.
Describe your feelings about high school Assignment When the bright rays of summer have passed and the chilly air of autumn is about to end to make way for the cold spells of early winter along with bitter cold winds, it is also the time when the whole country is jubilant and excited to celebrate. Happy Vietnamese Teachers' Day November 20. Along with that joyful and excited atmosphere, the students are also trying their best to give their teachers 9th and 10th grades. For me, this year's gratitude season is one of the most special days. This is the last time I get to celebrate teacher appreciation day in this place - Nguyen Hue High School, the place that has been with me throughout my high school days with so much sadness, joy and happiness, and then every time I remember those memories, Beautiful memories of teachers and friends at school filled my heart with an emotion that is difficult to describe in words. Like many other students at the same school, the day I received the results of the 10th grade high school entrance exam was the day I experienced many emotions: disappointment, sadness, worry, confusion... I was sad and disappointed because of myself. did not achieve the desired results: did not pass the exam to study at the public school as he always wanted. I was confused and worried because I didn't know what to do in the next days: continue studying at private school or quit school. But with the encouragement of my family, my family allowed me to study at Nguyen Hue High School. The day I found out I could still continue studying, I felt happy but the feeling of anxiety was always present. I don't know much about the school. I only know through the words of people who know about this school, but according to what they say, this is not a very ideal school. They talk about not-so-good things. of the school such as: student fighting, misbehavior... and other problems. I was extremely confused and worried. Then whatever will come will come, the day I entered school was also the day I experienced one surprise after another. What I saw at school was very different from the gossip and stories I heard before. The school is located in Quynh Hung commune, next to a big, beautiful road. The school is not as big as other schools, but it has a spacious and clean look with rows of trees running along the school gate surrounding it. The school campus is under a wide canopy of leaves, interspersed with a small school pond, making the space more green and cool. Standing from the school gate, we can see a row of beautiful yellow three-story buildings followed by rows of houses reserved for teachers. The school also has subject rooms with full learning equipment. And it was even more surprising when in the first days of studying here, my friends and I received the kind attention and guidance from the teachers at the school. From the beautiful impressions of the first days of admission, I felt secure studying here with absolute confidence in this school. I ignored the bad words about the school and decided to focus on it. Study in this second house. During the days of studying and cultivating morality here, I and my friends were created with the best conditions for learning along with the dedication of teachers - silent boatmen. In the song "Road to glory" by the late musician, singer Tran Lap wrote: "Every journey is paved with roses, the feet are also pained by thorns, the road to glory goes through thousands of storms and waves." …” to talk about my journey of success, that point of view is very true. To be successful, each person needs many factors. In addition to one's own efforts, the great role of teachers is undeniable. Those silent boatmen always try their best in every job, teaching, and steering to bring students to the shore of the future. For the teachers at Nguyen Hue High School, I think that role is much more difficult and strenuous because the students who come here are mostly low-income, mischievous, and not hard-working. Teachers, in addition to teaching practical knowledge from books, also have to convey and instruct real-life knowledge, skillfully persevere in moral education. Not everyone can understand that difficulty when their mouth is open. are, will talk about teachers, especially teachers at this school, with bad words because they often consider the students here to be bad, leading to the idea that teachers are bad. But those teachers do not manage difficulties and obstacles and have always strived to complete their work excellently. The proof of those efforts is that many teachers have been recognized as excellent teachers at the provincial level, the school always wins advanced emulation titles... Many students have become successful students after graduating. Good people, many people also achieve many successes in life and work. The bad words about the school have gradually decreased along with the recognition of what the school's teachers and students have achieved over time. But it doesn't stop there, the school's teachers and students are making more efforts to achieve more success. The school's teachers and students always believe that there are no words as practical and meaningful as actions and efforts. All of these things will prove what teachers and students of the school have accomplished. In just a few months, I and many of my friends will have to say goodbye to school and teachers to embark on another journey with countless difficulties and challenges. But no matter how quickly life moves and passes by, the memories of teachers, friends, and Nguyen Hue High School will always be in my mind, I will always remember the happy days, sad, happy in this place.
Nội dung bài viết1 Nêu cảm xúc về những đồ chơi đã qua tay em – Bài làm 1 của một bạn học sinh giỏi Văn tỉnh Hà Nam 2 Nêu cảm xúc về những đồ chơi đã qua tay em – Bài làm 2 Nêu cảm xúc về những đồ chơi đã qua tay em – Bài làm 1 của một bạn học sinh giỏi Văn tỉnh Hà Nam Vì nhà có hai cậu con trai nên bố mẹ mua cho đồ chơi toàn là ô tô, xe tăng, máy bay, cần cẩu… Em rất thích và coi chúng như những người bạn thân thiết của mình. Em còn nhớ cảm giác sung sướng vô bờ khi đón từ tay mẹ hộp đồ chơi khá lớn. Thôi thì đủ các loại ô tô: xe du lịch, xe khách, xe tải, xe ben và cả xe cứu hỏa… trông giống y như thật. Xe du lịch nhỏ nhất màu trắng sữa, xe buýt dài và khá lớn màu xanh dương, xe tải, xe ben màu nâu, cần cẩu màu cam, xe tăng màu lá cây, xe cứu hỏa màu đỏ… Tất cả được bày ra nền nhàm trông mới vui mắt làm sao! Em và cu Bi thay nhau đóng vai tài xế. Hai anh em tưởng tượng ra đủ mọi hoàn cảnh khác nhau. Cu Bi lái xe du lịch đến sát bên em, cất giọng mời mọc: "Anh Hai ơi! Mời anh lên xe! Xe đời mới vừa êm vừa mát. Em sẽ chở anh ra Vũng Tàu tắm biển nghen!" Rồi nó nhấn còi "miệng" tin tin vang nhà. Chiếc xe chạy băng băng. Cu Bi thích thú cười khanh khách. Đến lượt em lái cần cẩu. Các "kiện" hàng là những khối hình bằng nhựa, bằng cao su để cu Bi tập lắp ghép. Hàng được cột cẩn thận rồi móc vào chiếc móc thép ở đầu cần cẩu. Em nhấn nút công tắc, cần cẩu từ từ nhấc kiện hàng lên cao, đặt vào thùng xe tải… Cứ thế, hai anh em mải mê chơi không biết chán. Hấp dẫn nhất là trò lái tàu hỏa. Đoàn tàu gồm một đầu máy và chín toa nối với nhau. Trên đầu máy cắm một lá cờ đỏ sao vàng, hai bên gắn huy hiệu của ngành đường sắt Việt Nam. Chiếc ống khói khá lớn nhô cao lên nóc tàu. Trước tay lái, trưởng tàu trong bộ đồng phục đang chăm chú nhìn về phía trước. Tàu chạy bằng pin trên đường ray lắp sẵn. Chiều chiều, em rủ cu Bi cùng chơi. Tu tu tu… Xình xịch… Xình xịch… Đoàn tàu cất lên tiếng còi lanh lảnh chào tạm biệt sân ga để bắt đầu cuộc hành trình từ thành phố Hồ Chí Minh ra thủ đô Hà Nội. Em rất thích nghe tiếng còi tàu bởi nó gợi trí tưởng tượng của em về những vùng đất lạ suốt chiều dài Tổ quốc. Em như được nhìn tận mắt phong cảnh tuyệt vời hai bên đường: rừng núi ngút ngàn, biển cả bao la, những cánh đồng trải rộng tới chân trời… Đất nước mình quả là đẹp như tranh! Năm nay em đã là học sinh lớp 7. Thời gian chơi tuy ít dần đi nhưng em vẫn không quên những đồ chơi thân thuộc. Ngày ngày nhìn thấy chúng, em thường có cảm giác thân thương nư được gặp lại bạn bè của tuổi thơ yêu dấu. Nêu cảm xúc về những đồ chơi đã qua tay em – Bài làm 2 Có khi nào trong đời, bạn mong muốn trở lại thời thơ ấu không? Còn tôi, dù biết rằng việc ấy chỉ trở thành hiện thực khi trên đời này có những nàng tiên, tôi vẫn cứ mong ước. Đối với tôi, thời thơ ấu có một vị trí vô cùng đặc biệt. Nó giống như một chiếc hôm cất giữ những kỉ niệm thơ bé của tôi. Thường, kỉ niệm vẫn luôn đi kèm với những dấu ấn, kỉ vật. Chính vì vậy, tôi có nhiều kỉ vật lắm nhưng giữ lại được nguyên vẹn thì không nhiều. Một trong những đồ vật nằm trong nhóm “không nhiều” đó là: con búp bê bằng nhựa mặc váy xanh. Không hiểu vì sao đến bây giờ tôi vẫn không thể quên con búp bê đó. Chắc hẳn sẽ có nhiều người thắc mắc: Tại sao tôi giữ con búp bê lâu đến vậy? Lí do không phải là nó đẹp mê hồn, mặc bộ quần áo công chúa diêm dúa mà bởi nó là món quà đầu tiên và cũng là cuối cùng bà tặng tôi nhân dịp sinh nhật. Nó đối với tôi quan trọng như vậy đó; nó giúp tôi lưu giữ những kỉ niệm đẹp đẽ bên bà – người tôi gắn bó từ lúc lọt lòng. Cũng như những con búp bê khác, nó mặc một chiếc váy xanh da trời – xanh của niềm hi vọng và cái áo trắng – màu của sự trong trắng, thơ ngây. Hồi còn bé, tôi “thần tượng” nó lắm. Tôi ước sao xinh như búp bê. Nhưng mỗi lần nói với bà về niềm mong ước ấy, bà lại ôm tôi vào lòng và nói: tôi xinh hơn búp bê nhiều. Mặc dù biết bà nói để làm tôi vui nhưng tôi vẫn khoái lắm. Trẻ con có ai là không thích nịnh đâu. Tôi cũng vậy thôi. Tôi còn nhớ, bà đã dạy tôi tắm gội cho búp bê và bảo rằng lúc nào tôi cũng phải sạch sẽ thơm tho hơn búp bê. Những lần cần khuyên tôi điều gì bà đều nhờ búp bê để nói đến tôi, chứ không bao giờ bà mắng tôi cả. Chính vì vậy tôi yêu bà lắm. Mỗi lần ôm búp bê trong tay, tôi lại nhớ bà da diết. Áo búp bê có mùi mồ hôi của bà nên tôi ôm búp bê suốt ngày. Chỉ mãi đến khi học cấp hai, tôi mới bỏ được thói quen ấy. Có búp bê ở bên, tôi thường cảm thấy được che chở dù cho búp bê chỉ bé bằng cái chân tôi. Có lẽ búp bê cũng giống bà, luôn che chở, bảo vệ tôi mỗi khi tôi cần. Trong tim tôi, bà giống như một thiên sứ, mãi mãi đem đến cho tôi những nụ cười. Có những lần tôi đã định cất búp bê đi cho khỏi nhớ bà nhưng cất đi rồi tôi vẫn nhớ, có lúc còn nhớ hơn. Hơn thế nữa, tôi cũng nhớ búp bê lắm chứ. Nhưng lúc buồn, tôi chỉ muốn tâm sự với búp bê mà thôi. Đôi mắt to, tròn, xanh của búp bê khiến tôi trở nên tự tin hơn, bản lĩnh hơn. Búp bê giống như một người bạn, biết xuất hiện đúng lúc tôi cần. Búp bê hình như cũng có một tâm hồn riêng, một trái tim riêng. Nếu sau này, thế giới tổ chức một cuộc thi cho những đồ chơi có khả năng kì diệu, tôi sẽ cho búp bê tham dự. Búp bê này không thể khóc, không thể cười nhưng búp bê có cảm xúc. Chẳng hiểu có phải vì tôi yêu búp bê quá mà lú lẫn không nhưng tôi tin vào điều đó lắm. Tôi nói: búp bê của tôi có cảm xúc là để mọi người có thêm nhiều hi vọng vào cuộc sống và để họ luôn nghĩ rằng: trên đời này không có gì là không thể làm được nếu chúng ta biết hi vọng vào tương lai. Cũng chính vì lí do đó, tôi đặt tên búp bê là: ngôi sao xanh – ngôi sao mang đến niềm hi vọng. Thời gian giúp con người thêm trưởng thành, giúp cho những kỉ niệm, kỉ vật trở nên quý giá. Nhờ đó, mỗi con người cũng biết trân trọng quá khứ và biết hướng tới tương lai nhiều hơn. Những kỉ vật như những chiếc cầu thần diệu, nối liền quá khứ, hiện tại và tương lai. Đối với tôi, con búp bê ngôi sao xanh là tất cả. Tôi vẫn luôn giữ cẩn thận con búp bê thay cho lời nói với bà: Cháu nhớ bà lắm. Tòi không dám chắc bà sẽ nghe được lời nói ấy nhưng tôi biết chắc rằng tại một nơi nào đố, bà cũng đang rất nhớ tôi và nhớ cả “ngôi sao xanh”.
Article content 1 Expressing feelings about the toys that have passed through your hands - Assignment 1 of a good Literature student of Ha Nam province 2 Express your feelings about the toys that have passed through your hands – Exercise 2 Expressing feelings about the toys that have passed through your hands - Assignment 1 of a good Literature student of Ha Nam province Because we have two boys, our parents buy us toys like cars, tanks, planes, cranes... I like them very much and consider them my close friends. I still remember the feeling of immense joy when I received a rather large box of toys from my mother. Well, all kinds of cars: passenger cars, passenger cars, trucks, dump trucks and even fire trucks... look exactly like the real thing. The smallest passenger car is milky white, the long and quite large blue bus, the truck, the brown dump truck, the orange crane, the green tank, the red fire truck... All are laid out in the background. Boring looks so fun! Bi and I took turns playing the driver. The two brothers imagined all kinds of different situations. Cu Bi drove the tourist car close to me, speaking in an inviting voice: "Hey Hai! Please get in the car! The new car is quiet and cool. I will take you to Vung Tau to swim at the beach!" Then he pressed the buzzer and "mouthed" the news to the house. The car sped away. Cu Bi laughed happily. It's my turn to drive the crane. The "packages" are plastic and rubber blocks for Bi to practice assembling. The goods are carefully tied and then hooked to the steel hook at the top of the crane. I pressed the switch button, the crane slowly lifted the package up and placed it in the truck's trunk... Just like that, the two brothers were engrossed in playing without getting bored. The most attractive is the train driving game. The train consists of one locomotive and nine cars connected together. On the locomotive there is a red flag with a yellow star, with the badge of the Vietnamese railway industry on both sides. The rather large chimney juts high up onto the roof of the ship. In front of the steering wheel, the train captain in uniform is looking intently ahead. The train runs on batteries on built-in tracks. In the afternoon, I invited Bi to play with me. Tu tu tu... Tu tu tu... Tui tu tu... Hinh xinh... Hinh xinh... The train blew its sharp whistle to say goodbye to the station to begin the journey from Ho Chi Minh City to the capital Hanoi. I really like listening to the train whistle because it evokes my imagination about strange lands throughout the country. I felt like I could see with my own eyes the wonderful scenery on both sides of the road: endless forests and mountains, vast ocean, fields stretching to the horizon... Our country is truly picturesque! This year I am a 7th grader. Although my playing time is decreasing, I still do not forget my familiar toys. Every day when I see them, I often have a loving feeling like meeting my beloved childhood friends again. Express your feelings about the toys that have passed through your hands – Exercise 2 Have there ever been times in your life when you wished to return to your childhood? As for me, even though I know that it will only become reality when there are fairies in this world, I still keep wishing. For me, childhood has a very special place. It's like a day that holds my childhood memories. Usually, memories always come with imprints and souvenirs. That's why I have a lot of memorabilia, but not much that I can keep intact. One of the objects in the "not many" group is: a plastic doll wearing a blue dress. I still can't forget that doll for some reason. Surely many people will wonder: Why did I keep the doll for so long? The reason was not because it was ravishingly beautiful and dressed in frilly princess clothes, but because it was the first and last gift she gave me on my birthday. That's how important it is to me; It helps me keep beautiful memories with my grandmother - the person I have been with since birth. Like other dolls, it wears a sky blue dress - the blue of hope and a white shirt - the color of innocence and innocence. When I was a kid, I "idolized" him a lot. I wish I was as pretty as a doll. But every time I told her about that wish, she hugged me and said: I am much more beautiful than a doll. Even though I knew she said it to make me happy, I still enjoyed it. There are children who don't like flattery. Me too. I still remember, she taught me how to bathe the doll and told me that I must always be cleaner and more fragrant than the doll. Whenever she needed to advise me on anything, she always used her doll to talk to me, but she never scolded me. That's why I love her so much. Every time I hold the doll in my arms, I miss her so much. The doll's shirt smelled of her sweat, so I hugged the doll all day. It wasn't until I was in middle school that I got rid of that habit. With a doll by my side, I often feel protected even though the doll is only as small as my foot. Maybe the doll is like her, always protecting me when I need it. In my heart, she is like an angel, forever bringing me smiles. There were times when I wanted to put the doll away so I wouldn't miss her, but after I put it away I still miss it, sometimes even more. Moreover, I also miss dolls very much. But when I'm sad, I just want to confide in my doll. The doll's big, round, blue eyes make me more confident and braver. The doll is like a friend, knowing how to appear when I need it. Dolls seem to have a soul of their own, a heart of their own. If in the future, the world holds a contest for toys with magical abilities, I will let dolls participate. This doll cannot cry or laugh, but the doll has emotions. I don't know if it's because I love dolls so much that I'm confused, but I believe in it very much. I said: My doll has feelings so that people have more hope in life and let them always think: in this world there is nothing that we can't do if we know how to hope for the future. For that reason, I named the doll: blue star - the star that brings hope. Time helps people grow more mature, helping memories and souvenirs become precious. Thanks to that, each person also knows how to appreciate the past and look forward to the future more. Mementos are like magical bridges, connecting the past, present and future. For me, the blue star doll is everything. I always keep the doll carefully to say to my grandmother: I miss you so much. I'm not sure she will hear those words, but I know for sure that somewhere, she is also missing me and missing the "blue star".
Nói về sự thành công theo cảm nhận của riêng mình – Văn mẫu lớp 10 Đã bao giờ bạn tự hỏi thành công là gì mà bao kẻ bỏ cả cuộc đời mình theo đuổi? Phải chăng đó là kết quả hoàn hảo trong công việc, sự chính xác đến từng chi tiết? Hay đó là cách nói khác của từ thành đạt. nghĩa là có được một cuộc sống giàu sang, được mọi người nể phục? Vậy thì bạn hãy dành chút thời gian để lặng mình suy ngẫm. Cuộc sống sẽ chỉ cho bạn có những người đạt được thành công theo một cách giản dị đến bất ngờ. Thành công là khi bố và con trai có dũng khí bước vào bếp, nấu những món ăn mẹ thích nhân ngày 8-3. Món canh có thể hơi mặn, món cá sốt đáng lẽ phải có màu đỏ sậm thì lại ngả sang màu… đen cháy. Nhưng nhìn mâm cơm, mẹ vẫn cười. Bởi vì hai bố con không thể thành công trên "chiến trường" bếp núc, nhưng lại thành công khi tặng mẹ "đóa hồng" của tình yêu. Một món quà ý nghĩa hơn cả những món quà quý giá, hạnh phúc ấy long lanh in trong mắt mẹ. Thành công còn là hình ảnh một cậu bé bị dị tật ở chân, không bao giờ đi lại bình thường được. Từ nhỏ cậu đã nuôi ước mơ trở thành cầu thủ một đội bóng nhỏ và chưa bao giờ được chính thức ra sân. Nhưng đó không phải là thất bại. Trái lại, thành công đã nở hoa khi cậu bé năm xưa, với bao nghị lực và quyết tâm, đã chiến thắng hoàn cảnh để theo đuổi ước mơ từ ngày thơ bé. Thành công ấy, liệu có mấy người đạt được? Ngày còn nhỏ, tôi đã được đọc một câu chuyện rất xúc dộng. Chuyện kể về một cậu bé nghèo với bài văn tả lại mẹ – người phụ nữ đã che chở cuộc đời em. Cậu bé viết về một người mẹ với mái tóc pha sương, với đôi bàn tay ram ráp nhăn nheo nhưng dịu hiền và ấm áp. Cậu kết luận rằng: bà ngoại là người mẹ — người phụ nữ đã nâng đỡ em trong suốt hành trình của cuộc đời. Bài văn lạc đề, phải về nhà viết lại. Nhưng đó mới chính là một tác phẩm thành công, bởi ở đó chất chứa tình yêu thương của đứa cháu mồ côi dành cho bà ngoại. Liệu có thành công nào, tình cảm thiêng liêng hơn thế? Nhiều năm trước, báo chí từng vinh danh một cậu học trò nghèo thi đậu đại học với vị trí thủ khoa. Đối với cậu, đó là một thành công lớn. Nhưng có một thành công khác, lặng thầm mà lớn lao, đó là chiến thắng của một người cha gần 20 năm trời đạp xích lô nuôi con ăn học. Bao niềm tin và hi vọng hiện lên trên gương mặt vốn đã chịu nhiều khắc khố. Và ngày con trai đậu đại học cũng là ngày tốt nghiệp khóa – học – của – một – người – cha. Tôi biết có một nữ sinh tốt nghiệp đại học với tấm bằng loại ưu gần hai mươi năm trước. Với tài năng của mình, cô có thể gặt hái thành công trên con đường sự nghiệp và danh vọng. Nhưng cô sinh viên nằm ấy đã chấp nhận hi sinh những cơ hội của đời mình để trở thành một người vợ đảm đang, một người mẹ dịu hiền của hai cô công chúa nhỏ. Cho tới bây giờ, khi đã là một phụ nữ trung niên. Người vẫn nói với tôi rằng: "Chăm sóc bố và hai con chu đáo, đối với mẹ đã là một thành công lớn". Mỗi khi nghe câu nói ấy, tôi lại rơi nước mắt. Gia đình là hạnh phúc, là thành quả đẹp đẽ của đời mẹ, và chúng tôi phải cảm ơn mẹ vì điều đó. Con người luôn khát khao thành công, nhưng mù quáng theo đuổi thành công thì thật là vô nghĩa. Bạn muốn mình giàu có, muốn trở thành tỷ phú như Bill Gates? Vậy thì hãy gấp đồng tiền một cách cẩn thận rồi trao nó cho bà cụ ăn xin bên đường. Với việc làm đẹp đẽ ấy, bạn sẽ cho mọi người hiểu được bạn không chỉ giàu có về vật chất mà còn giàu có tâm hồn. Khi đó, bạn đã thực sự thành công. Cũng có khi bạn ước mơ thành công sẽ đến với mình như đến với Abramovich – ông chủ của đội bóng toàn những ngôi sao? Thành công chẳng ở đâu xa, chỉ cần bạn dành thời gian chăm sóc cho "đội bóng" của gia đình bạn. Ở đó, bạn nhận được tình yêu thương vô bờ bến, thứ mà Abramovich không nhận lại được từ những cầu thủ của ông ta. Thành công đến với mọi người một cách giản dị và ngọt ngào như thế? Bạn được sinh ra, đó là một thành công vĩ đại của cha và mẹ. Trách nhiệm của bạn là phải gìn giữ cho vẻ đẹp hoàn thiện của thành công ấy. Đừng bao giờ ủ ê nghĩ rằng cuộc sống là một chuỗi của thất bại, bởi như một giáo sư người Anh từng nói: "Cuộc sống này không có thất bại, có chăng là cách chúng ta nhìn nhận mọi việc mà thôi". Còn đối với tôi, chỉ đơn sơ là khi có ai đó đọc được bài viết nhỏ này. Có thể sẽ chẳng được điểm cao, nhưng gửi gắm được những nghĩ suy của mình vào trang viết. Với tôi đó là đã là một thành công.
Talking about success according to your own feelings - Sample essay for grade 10 Have you ever wondered what success is that so many people spend their lives pursuing? Is it the perfect results in work, the precision in every detail? Or that is another way of saying the word success. That means having a rich life and being admired by everyone? Then take some time to quietly reflect. Life will show you people who achieve success in a surprisingly simple way. Success is when father and son have the courage to step into the kitchen and cook their mother's favorite dishes on March 8. The soup can be a bit salty, the fish sauce that should be dark red turns... burnt black. But looking at the tray, my mother still smiled. Because father and son could not succeed on the kitchen "battlefield", but they succeeded when giving their mother the "rose" of love. A gift more meaningful than any precious gift, that happiness sparkles in my mother's eyes. Success is also the image of a boy with a deformed leg who can never walk normally. Since childhood, he has dreamed of becoming a player for a small team and has never officially played. But that is not failure. On the contrary, success blossomed when the old boy, with so much energy and determination, overcame circumstances to pursue his childhood dream. How many people can achieve that success? When I was young, I read a very touching story. The story is about a poor boy whose essay describes his mother - the woman who has protected his life. The boy wrote about a mother with misty hair and rough, wrinkled hands but gentle and warm. He concluded that: his grandmother is a mother - a woman who has supported him throughout his life's journey. The essay went off topic and had to go home and rewrite it. But that is a successful work, because it contains the love of an orphan grandchild for his grandmother. Is there any success or sentiment more sacred than that? Many years ago, the press honored a poor student who passed the university entrance exam as valedictorian. For him, it was a great success. But there is another, silent but great success, which is the victory of a father who spent nearly 20 years riding a cyclo to raise his children's education. So much faith and hope appeared on the face that had endured many hardships. And the day a son passes university is also the day a father graduates from the course. I know a female student who graduated from college with an honors degree nearly twenty years ago. With her talent, she can achieve success in her career and fame. But the student lying there accepted to sacrifice her life's opportunities to become a dutiful wife and gentle mother of two little princesses. Until now, as a middle-aged woman. He still told me: "Taking good care of dad and two children is a great success for mom." Every time I hear that sentence, I cry. Family is happiness, a beautiful achievement of mother's life, and we have to thank her for that. People always desire success, but blindly pursuing success is meaningless. Do you want to be rich, want to become a billionaire like Bill Gates? So fold the coin carefully and give it to the old beggar on the roadside. With that beautiful deed, you will let everyone understand that you are not only materially rich but also spiritually rich. Then you have truly succeeded. Sometimes you dream that success will come to you like Abramovich - the owner of a team full of stars? Success is not far away, you just need to spend time taking care of your family's "team". There, you receive boundless love, something Abramovich does not receive in return from his players. Success comes to everyone in such a simple and sweet way? You were born, it was a great success for mom and dad. Your responsibility is to preserve the perfect beauty of that success. Never gloomily think that life is a series of failures, because as an English professor once said: "There is no failure in this life, it's just the way we look at things." As for me, it's simply when someone reads this small article. You may not get a high score, but you will be able to put your thoughts on the page. To me that was a success.
Nội dung bài viết1 Năm nay em học lớp 6, em đã lớn rồi. Hãy kể lại những sự thay đổi của em – Bài làm 1 của một bạn học sinh giỏi Văn ở Tp Hồ Chí Minh 2 Năm nay em học lớp 6, em đã lớn rồi. Hãy kể lại những sự thay đổi của em – Bài làm 2 Năm nay em học lớp 6, em đã lớn rồi. Hãy kể lại những sự thay đổi của em – Bài làm 1 của một bạn học sinh giỏi Văn ở Tp Hồ Chí Minh Thời gian trôi đi nhanh quá ! Mới ngày nào em còn là cô học sinh bé nhỏ của trường Tiểu học Hòa Bình, giờ đây em đã trở thành học sinh lớp 6A, trường Trung học cơ sở Phan Đăng Lưu, quận Bình Thạnh. Từ tuổi nhi đồng, giờ đây em đã bước sang tuổi thiếu niên. Em giúp đỡ mẹ một số việc nhỏ như quét dọn nhà cửa, nấu cơm và chăm sóc cu Bi lên sáu tuổi. Không còn cảnh ba mẹ phải đưa đón như trước đây mà em tự đi học cùng các bạn gần nhà. Sáng chúng em cùng đi, trưa cùng về, không la cà đây đó. Điều ấy đã thành nề nếp khiến ba mẹ em rất yên tâm. Em chơi thân với Tú, Oanh và Nga. Bốn đứa hợp thành nhóm học tập để giúp đỡ lẫn nhau. Em học khá môn Toán, Tú và Oanh giỏi văn, còn Nga rất có năng khiếu về ngoại ngữ. Buổi tối, chúng em học nhóm ở nhà bạn Oanh, cùng giải những bài toán khó và kiểm tra lẫn nhau cho đến lúc tất cả đều thuộc bài mới thôi. Những phút giải lao, chúng em thư giãn bằng những trò chơi thú vị và bổ ích. Lớp 6A của chúng em là một tập thể khá nổi bật về mọi mặt, từ học tập cho đến các hoạt động văn nghệ, thể dục thể thao. Sống trong môi trường ấy, em thấy mình thay đổi rất nhiều. Tính nhút nhát bớt dần, em vui vẻ hòa đồng cùng các bạn. Em rất thích những buổi dã ngoại hoặc đi tham quan di tích lịch sử, danh lam thắng cảnh … cùng với lớp bởi đó là dịp để chúng em thông cảm và gắn bó với nhau hơn. Em yêu lớp, yêu trường, yêu thầy cô, bè bạn. Em tự nhủ rằng mình đã lớn, phải chăm ngoan hơn nữa để xứng đáng với niềm tin của mọi người. Năm nay em học lớp 6, em đã lớn rồi. Hãy kể lại những sự thay đổi của em – Bài làm 2 Một buổi sáng thức dậy, tôi nhìn bóng mình trong gương rồi ngỡ ngàng với chính mình. Tôi đây ư? Đâu rồi cái hình ảnh con nhỏ thấp bé, nghịch ngợm, suốt ngày chạy lăn xăn khắp nhà… Trước mắt tôi giờ đây là một cô gái cao lớn, khoẻ mạnh, đầy tự tin và có phần chững chạc. Tôi đã lớn rồi sao? Có lẽ, theo năm tháng, suy nghĩ của con ngưới cũng có phần thay đổi. Tôi không cón thích những nơi quá ồn ào, đông đúc; không còn thích những game điện tử mà tôi từng nghĩ sau này lớn sẽ dảnh hết thời gian để luyện tập; không còn thích những cuốn truyện tranh vớ vẩn hay sưu tầm đĩa của những bộ phim hoạt hình… Tôi thích những gì trầm lắng hơn, sâu sắc hơn. Tôi bắt đầu viết nhật kí, vẽ tranh khi vui cũng như khi buồn; tôi sẵn sàng vắt sạch nước mắt khi xem một bộ phim hoặc một cuốn sách cảm độnghay dành hàng giờ ngồi ngắm một cơn mưa buồn về chiều quen thuộc trên mảnh đất cao nguyên Đà Lạt. Chỉ vài năm trước thôi, tôi sẽ sẵn sàng làm bất cứ việc gì đơn giàn là vì tôi muốn mà không cần biết hậu quả sẽ ra sao. Nhưng bây giờ, mỗi lời nói, mỗi việc làm đều được tôi suy nghĩ, chọn lọc kỹ càng. Lẽ nào, tôi đã lớn rồi sao? Trước đây, tôi đã từng làm ba mẹ phải buồn, rất buồn và vô cùng thất vọng, lúc đó tôi không hề có ý thức về việc tôi làm tổn thương họ ra sao. Còn lúc này đây, nếu cho tôi một đề văn " Nếu có một điều ước bạn sẽ ước gì?" tôi sẽ đặt bút mà viết không cần suy nghĩ, tôi ước có thể làm thời gian quay trở lại để tôi sửa chữa mọi lỗi lầm ngốc nghếch tôi đã gây ra, tôi thực sự ý thức được việc tôi làm gây tổn thương những người yêu thương tôi đến nhường nào. Có ai đó đã hỏi tôi:" Bạn nghĩ gì vế tương lai của mình?" nếu là trước đây, tôi sẽ sẵn sàng trả lơì: việc tương lai thì cứ để sau này hãy tính, suy nghĩ nhiều chỉ thêm nhức đầu. Nhưng giờ đây, tôi biết, tất cả những gì tôi học được, làm được hôm nay có ảnh hưởng rất lớn, nó là nền móng vững chắc, là chiếc chìa khoá để tôi mở cánh cửa tương lai của chính tôi. Phài chăng, tôi đã lớn? Tôi thấy mình đã khôn lớn không chỉ về thể chất mà là trong cả tâm hồn. Tôi thấy mình khôn lớn trong từng suy nghĩ, từng lời ăn, tiếng nói, cả trong cách cảm nhận cuộc sống. Ai cũng từng mắc lỗi, nhưng người chiến thắng là người không chạy trốn mà sẵn sàng đối diện, sẵn sàng sửa đổi. Tôi đã lớn lên từ sự nghiêm khắc có phần độc đoán của ba, tình yêu thương dịu dàng của mẹ. Có lẽ, tôi đã lớn thật rồi.
Article content 1 This year I'm in 6th grade, I'm already grown up. Tell me about your changes - Assignment 1 of a good Literature student in Ho Chi Minh City 2 This year I'm in 6th grade, I'm already grown up. Tell me about your changes – Exercise 2 This year I'm in 6th grade, I'm already grown up. Tell me about your changes - Assignment 1 of a good Literature student in Ho Chi Minh City Time passes so quickly! Just a few days ago I was a little student at Hoa Binh Primary School, now I have become a student of class 6A, Phan Dang Luu Secondary School, Binh Thanh District. From childhood, I have now entered adolescence. I help my mother with some small tasks such as cleaning the house, cooking and taking care of six-year-old Bi. There is no longer the situation where my parents have to pick me up and pick me up like before, but I go to school by myself with my friends near home. We go together in the morning, come back together at noon, and don't hang around here and there. This has become a routine, making my parents feel very secure. I am close with Tu, Oanh and Nga. The four of them formed a study group to help each other. I'm good at Math, Tu and Oanh are good at literature, and Nga is very talented in foreign languages. In the evening, we study in groups at Oanh's house, solving difficult math problems and testing each other until we all know the new lesson. During breaks, we relax with interesting and useful games. Our class 6A is an outstanding group in all aspects, from studying to cultural and sports activities. Living in that environment, I found myself changing a lot. My shyness gradually lessened, I happily got along with my friends. I really like going on picnics or visiting historical sites, scenic spots... with the class because it is an opportunity for us to sympathize and bond with each other more. I love class, love school, love teachers, and friends. I told myself that I had grown up and had to be more obedient to be worthy of everyone's trust. This year I'm in 6th grade, I'm already grown up. Tell me about your changes – Exercise 2 One morning I woke up, looked at my reflection in the mirror and was surprised with myself. This is me? Gone is the image of a small, naughty little girl running around the house all day long... Before my eyes is now a tall, healthy, confident and somewhat mature girl. Am I grown up? Perhaps, over the years, people's thinking has changed somewhat. I don't like places that are too noisy and crowded; I no longer like video games, but I thought I would spend all my time practicing when I grew up; I no longer like silly comic books or collect discs of animated movies... I like things that are quieter, more profound. I started writing a diary, drawing pictures when I'm happy and when I'm sad; I am ready to wipe away my tears when watching a touching movie or book or spending hours watching a familiar sad afternoon rain on the Da Lat plateau. Just a few years ago, I would have been willing to do anything simply because I wanted to without knowing what the consequences would be. But now, every word and every action is carefully thought out and selected by me. Could it be that I'm already grown up? Before, I had made my parents sad, very sad and extremely disappointed. At that time, I was not aware of how I hurt them. And right now, if you give me an essay topic "If you had one wish, what would you wish for?" I will put pen to paper and write without thinking, I wish I could turn back time so I can fix all the stupid mistakes I have made, I am truly aware that what I do hurts the people I love. how much you love me. Someone asked me: "What do you think about your future?" If it's the past, I'll be ready to answer: let's think about the future later, thinking too much will only give you more headaches. But now, I know, everything I learned and did today has a great impact, it is a solid foundation, the key for me to open the door to my own future. Is it true that I have grown up? I feel like I have grown not only physically but also mentally. I feel like I'm growing up in every thought, every word I eat, every voice, and even in the way I feel about life. Everyone makes mistakes, but the winner is the one who doesn't run away but is willing to face it, ready to change. I grew up from my father's somewhat authoritarian severity and my mother's gentle love. Maybe I'm really grown up now.
Tình cảm gia đình là tình cảm thiêng liêng nhất trong đời sống con người.Đã có biết bao tiếng hát, lời ru, câu chuyện… khuyên nhủ mọi người hãy xây dựng tình cảm gia đình đầm ấm, thuận hòa. Và một trong những lời khuyên được lưu truyền rộng rãi là: "Anh em như thể tay chân, Rách lành đùm bọc, khó khăn đỡ đần." Câu ca dao đã dùng hình ảnh so sánh cụ thể, gần gũi để lời khuyên dễ đi vào lòng người. Chân và tay là những bộ phận trên cùng một cơ thể con người. Mỗi bộ phận có chức năng, nhiệm vụ riêng nhưng giữa chúng luôn có mối quan hệ khăng khít, bổ sung, hỗ trợ cha nhau. Điều đó cũng giống như anh em trong gia đình cũng vậy. Dù mỗi người là một cá nhân riêng biệt nhưng đều cùng cha mẹ sinh ra, cùng chơi, cùng học, cùng lớn lên dưới một mái nhà. Vậy nên quan hệ anh em là quan hệ gắn bó máu thịt với nhau. Vậy anh em phải cư xử với nhau thế nào cho đúng? " Rách lành đùm bọc, khó khăn đỡ đần. Anh em ruột thịt phải thương yêu, giúp đỡ nhau trên mỗi bước đường đời." Rách, lành là hình ảnh tượng trưng cho hai hoàn cảnh sống khác nhau. Rách là cảnh sống khó khăn, khổ sở; còn lành là cảnh sống thuận lợi, sung túc. Hợp nghĩa lại, rách lành chỉ chung mọi cảnh ấm no hay nghèo đói. Khi đói khi no, lúc đủ lúc thiếu, dù trong bất cứ hoàn cảnh nào thì anh em ruột thịt cũng phải thương yêu, hỗ trợ lẫn nhau, không so đo tính toán thiệt hơn. Hoàn cảnh sống có thể thay đổi nhưng tình nghĩa anh em lúc nào cũng phải thắm thiết, bền chặt. Nếu như tình cảm anh em là thứ tình cảm tự nhiên thì sự đùm bọc lẫn nhau cũng là việc làm tự nhiên, tất yếu. Đùm bọc có nghĩa lằ giúp đỡ, che chở, chia sẻ cho nhau mọi nỗi buồn vui, mọi điều sướng khổ với tất cả tình cảm thương mến chân thành. Câu ca dao đưa ra một cách cư xử hợp tình hợp lí trong quan hệ anh em. Đây cũng là một chuẩn mực đạo đức để đánh giá phẩm chất con người. Đùm bọc, đỡ đần còn là trách nhiệm mỗi người anh, người em trong gia đình. Trong dân gian vẫn lưu truyền câu chuyện về tình anh em thắm thiết qua Sự tích trầu cau. Hai anh em sinh đôi họ Cao mồ côi cha mẹ, dắt nhau đên học ở nhà thầy đồ họ Lưu. Thấy họ nhường nhau bát cháo duy nhất, cô con gái thầy đồ cảm động và tình nguyện làm vợ người anh.Chỉ vì một sự hiểu lầm mà người em xấu hổ phải ra đi Người anh ân hận bỏ nhà đi tìm em… Tình anh em sâu nặng đã khiến trời đất cảm động, biến anh thành cây cau, em thành hòn đá, mãi mãi bên nhau trong tục ăn trầu của người Việt. Bên cạnh việc ca ngợi tình anh em thắm thiết trong truyện Trầu cau, nhân dân ta cũng lên án người anh tham lam độc ác trong truyện Cây khế và dành cho hắn kết cục bi thảm là phải bỏ xác dưới đáy biển sâu. Bài học đạo đức từ câu ca dao trên thật sâu xa, thấm thía. Bài học đó vẫn được lưu truyền cho tới ngày nay vì trong cuộc sống vẫn còn những cảnh tượng ngang trái, đau lòng, đi ngược lại đạo lí làm người. Anh em trong cùng một gia đình phải thương yêu lẫn nhau, đó là đạo lí muôn đời mà ai cũng cần phải ghi nhớ!
Family love is the most sacred love in human life. There have been countless songs, lullabies, stories... advising people to build warm, harmonious family feelings. And one of the widely circulated pieces of advice is: "Brothers like hands and feet, The wound heals and is protected, difficulties are relieved." The folk song uses specific, close comparisons so that the advice can easily reach people's hearts. Legs and arms are parts of the same human body. Each department has its own functions and tasks, but there is always a close relationship between them, complementing and supporting each other. It's the same with brothers in the family. Although each person is a separate individual, they are all born with the same parents, play together, study together, and grow up together under the same roof. Therefore, the relationship between brothers is a relationship of blood and flesh. So how should you treat each other properly? "Tears heal and we protect each other, difficulties help us. Siblings must love and help each other at every step of life." Torn and healed are images that symbolize two different life situations. Torn is a difficult and miserable life; Being healthy means a favorable and prosperous life. Combined, torn and healed refers to all situations of prosperity or poverty. When you're hungry, when you're full, when you have enough, when you're lacking, no matter what the circumstances, siblings must love and support each other, without comparing or calculating the difference. Life circumstances may change, but brotherhood must always be passionate and strong. If brotherly love is a natural feeling, then supporting each other is also a natural and inevitable thing. Caring means helping, protecting, sharing with each other all the joys and sorrows, all the joys and sufferings with all sincere love and affection. The folk song suggests a reasonable way of behaving in brotherly relationships. This is also an ethical standard to evaluate human qualities. Protecting and supporting is also the responsibility of each brother and sister in the family. In folklore, the story of brotherly love is still passed down through the story of the betel and areca nut. Two twin brothers named Cao lost their parents and took each other to study at the house of a master named Liu. Seeing them giving each other a single bowl of porridge, the teacher's daughter was moved and volunteered to be her brother's wife. Just because of a misunderstanding, the younger brother was embarrassed and had to leave. The older brother regretfully left home to find his sister... Brotherly love You deeply moved heaven and earth, turning me into an areca tree, you into a stone, forever together in the Vietnamese custom of chewing betel. Besides praising the passionate brotherhood in the story of Trau and Areca, our people also condemned the cruel and greedy brother in the story of Starfruit Tree and gave him the tragic end of having to leave his body at the bottom of the deep sea. The moral lesson from the above folk song is profound and profound. That lesson is still passed down to this day because in life there are still cruel, heartbreaking scenes that go against human ethics. Brothers in the same family must love each other, that is an eternal principle that everyone needs to remember!
Phát biểu cảm nghĩ về bài ca dao: Anh đi anh nhớ quê nhà, Nhớ canh rau muống … – Bài làm của một bạn học sinh giỏi Văn tỉnh Thái Bình Bài Anh đi anh nhớ quê nhà vốn là sáng tác của Á Nam Trần Tuấn Khải, một nhà nho, một nhà thơ đầu thế kỉ XX, sau này được nhân dân hóa thành ca dao. Cả bài chỉ vẻn vẹn bốn câu, lời lẽ giản dị tưởng chừng dễ hiểu. Thế nhưng trong thực tế, đã có hai cách hiểu khác nhau rõ rệt và cả hai cách hiểu đó đều có cơ sở và lí do tồn tại. Cách hiểu thứ nhất nhấn mạnh vào nỗi nhớ quê nhà của người xa quê và coi chủ đè chính của bài ca dao là tình cản gắn bó sâu nặng với quê hương. Cách hiểu thứ hai nhấn mạnh vào nỗi nhớ ai của người sắp ra đi và chủ đề chính của bài ca dao là lời bày tỏ tình yêu đôi lứa. Về cách hiểu thứ nhấy người đi xa bộc lộ tình cảm của mình là dẫu sống nơi đất khách quê người nhưng lòng luôn hướng về quê nhà. Nhớ quê nhà là nhớ những gì quen thuộc trong cuộc sống nghèo khó nhưng đầy ắp tình nghĩa. Theo quy luật tâm lí thì quê hương càng trở nên đáng yêu đáng nhớ hơn khi người ta sống xa quê. Ta có cảm tưởng như bài ca dao là lời tâm tình tha thiết đối với quê hương của người lao động. Anh đi anh nhớ quê nhà, Nhớ canh rau muống, nhớ cà dầm tương. Nhớ ai dãi nắng dầm sương, Nhớ ai tát nước bên đường hôm nao. Bài ca dao mở đầu bằng đại từ Anh, lấy anh làm chủ thể với mục đích tập trung tất cả ý tình vào đó: Anh đang sống xa nhà và anh nhớ quê nhà. Cụm từ anh đi anh nhớ thể hiện tình cảm da diết, khôn nguôi. Quê nhà không đơn giản chỉ là quê và nhà mà nó còn mang ý nghĩa rộng hơn. Trong trái tim của mỗi chúng ta đều mang nặng tình quê. Bởi vậy khi đi xa nỗi nhớ càng thiết tha sâu nặng: Nhớ canh rau muống nhớ cà dầm tương. Đây là biểu hiện cụ thể của nỗi nhớ quê nhà. Cà dầm tương ăn với canh rau muống nấu cua đồng là món ăn quen thuộc của người nông dân đồng bằng Bắc Bộ, xa quê, nhớ tới mùi vị của những món ăn dân dã ấy, lòng người xao xuyến biết bao và mong muốn được trở về sum họp với gia đình lại càng thêm da diết. Quê nhà với muôn ngàn cái tưởng như tầm thường: cây đa, bến nước, con đò, giậu mùng tơi xanh, luống cải vàng rung rinh trong gió xuân dìu dịu; tiếng sáo diều vi vu ngân nga lúc chiều về, hương lúa chín nồng nàn khi mùa tới… nhưng vẫn khiến người ta thương nhớ đến quặn lòng. Hai câu thơ trên gợi ra mội nỗi nhớ quê nhà thật mộc mạc và đằm thắm khó phai. Hai câu thơ tiếp theo là nỗi nhớ con người gắn bó với khung cảnh quê hương: Nhớ ai dãi nắng dầm sương, Nhớ ai tát nước bên đường hôm nao Người nông dân ngàn đời nay vẫn gắn liền với cuộc sống dãi nắng dầm sương, vất vả cực nhọc trăm bề. Nắng, sương thật sự thấm đượm cuộc sống nghèo khó. Ông bà, cha mẹ ta tắm sương gội nắng để kiếm cho ta miếng cơm manh áo, để tạo cho ta thể xác, tâm hồn. Quê hương ấy con người ấy hỏi làm sao khi xa cách, ta không thương, không nhớ?! Đại từ phiếm chỉ ai trong câu thơ thứ ba có thể là kẻ này người nọ nhưng tất nhiên phải có quan hệ thân thiết với người đi xa. Còn ai trong câu thơ thứ tư thì chỉ có thể là người yêu. Chàng trai xa quê nhớ người yêu trong khung cảnh lao động quen thuộc: tát nước bên đường vào một sớm, một chiều hay một đêm trăng thanh nào đó… Tất cả các kỉ niệm về quê nhà sống dậy, kết thành một nỗi nhớ mênh mông. Bài Anh đi anh nhớ quê nhà là bài ca về tình quê hương, xứ sở. Yêu quê hương là tình cảm thiêng liêng của mỗi con người: Quê hương nếu ai không nhớ, Sẽ không lớn nổi thành người( Đỗ Trung Quân). Mỗi người chúng ta đều có một quê hương, nhưng trong thời đại mới ý nghĩa của hai tiếng quê hương được mở rộng hơn nhiều: trên khắp mọi miền đất nước, ở đâu cũng có cuộc sống tình nghĩa, ở đó là quê hương. Dù vậy, bài ca dao trên muôn đời vẫn là cung đàn dịu ngọt cho mọi tấm lòng thiết tha gắn bó với quê hương, xứ sở. Về cách hiểu thứ hai, nếu ta coi đại từ phiếm chỉ ai trong hai câu cuối của bài ca dao là người bạn tình của chàng trai thì nỗi nhớ quê nhà gắn liền với nỗi nhớ người yêu. Cả hai nỗi nhớ đều chân thực, thiết tha. Đó là nội dung mà bài ca dao muốn bày tỏ và nếu coi bài thơ là lời tâm sự trước lúc đi xa của chàng trai với cô gái thì có một điểm đặc biệt đáng chú ý là chàng trai chưa xa mà đã nhớ. Dường như cô gái cũng thiết tha muốn biết khi xa quê chàng trai sẽ nhớ những gì và nhớ những ai. Bốn câu ca dao với năm từ nhớ liên tiếp cho thấy chàng trai vừa giãi bày được lòng mình vừa đáp ứng được nhu cầu của lòng bạn: Anh đi anh nhớ quê nhà. Ở câu thứ nhất, tuy nỗi nhớ còn chung chung, chưa cụ thể, nhưng cô gái cũng đã yên tâm và chứa chan hi vọng vì chàng trai xưng anh với cô rất ngọt ngào, thân thiết. Vả lại, khi đi xa, chắc chắn chàng trai sẽ rất nhớ quê nhà, vì ở đó có cô gái mà mình thầm yêu mến. Đến câu thứ hai: Nhớ canh rau muống, nhớ cà dầm tương thì chàng trai đã cụ thể hóa nỗi nhớ quê nhà ở câu thứ nhất một cách rất tự nhiên. Canh rau muống, cà dầm tương là những món ăn quen thuộc của người nghèo, mấy ai xã quê mà không thèm, không nhớ? Nhưng nhớ quê nhà không lẽ chỉ nhớ thế thôi ư? Cô gái dõi theo lời chàng trai rồi hồi hộp lắng nghe và chờ đợi. Sang câu thứ ba: Nhớ ai dãi nắng dầm sương, cô gái không thể không liên tưởng đến mình, nhưng chưa thể khẳng định chắc chắn, vì ở quê nhà có bao người dãi nắng dầm sương, chứ đâu phải riêng cô? Cách nói của chàng trai như vậy là cách nói lấp lửng, vừa nói vừa thăm dò phản ứng của đối tượng, vừa kìm nén cảm xúc chất chứa trong lòng mình. Chỉ đến khi cảm thấy cô gái đã thuận tình, thuận ý, chàng trai mới dám thổ lộ một cách ý nhị và tình tứ: Nhớ ai tát nước bên đường hôm nao. Qua đó, chàng trai bày tỏ tình yêu với người bạn gái. Đôi trai gái đã để ý đến nhau từ lâu nhưng chưa một lần thổ lộ. Tình yêu của họ mới ở giai đoạn đầu ngượng ngùng khó nói. Giờ đây, khi sắp xa quê, chàng trai mới mạnh dạn gặp cô gái để giãi bày tâm sự. Cách diễn đạt nỗi nhớ từ xa tới gần: Anh đi anh nhớ quê nhà; từ chung đến riêng: Nhớ canh rau muống, nhớ cà dầm tương; từ phiếm chỉ đến xác định: Nhớ ai dãi nắng dầm sương, Nhớ ai tát nước bên đường hôm nao. Đến đây thì cả ý lẫn tình đều rõ. Ai kia chính là cô gái siêng năng, thuần hậu, dãi nằng dầm sương, góp phần cùng bao người làm nên ý nghĩa cuộc sống của chốn quê nhà. Nếu anh xa quê, thì người mà anh nhớ nhất sẽ là em – bởi em đã hóa thân thành quê hương yêu dấu. Tuy cuộc trò chuyện nhằm bày tỏ tình yêu nhưng chàng trai đã tránh không đụng chạm đến một từ yêu, thương nào mà tất cả những cảm xúc yêu thường đều dồn nén vào một từ nhớ. Từ nhớ được nhắc đi nhắc lại đến năm lần, mỗi lần một cung bậc, một nội dung khác nhau và càng về sau càng cụ thể hơn, da diết hơn. Trong ca dao, nhất là ca dao tỏ tình, việc mượn cái này để nói cái kia, mượn nhớ nói yêu, mượn giận nói thương đã trở thành thông lệ quen thuộc. Dù hiểu cách nào thì ở bài ca dao trên, tình yêu quê hương, tình yêu trai gái cũng hòa quyện một cách với nhau một cách sâu nặng. Bài ca dao chỉ có 4 câu với những hình ảnh tưởng chừng bình thường nhưng tieu biểu, chọn lọc đã nói lên được tình cảm thắm thiết tác động sâu xa đến tâm hồn người nghe. Phải thực sự yêu quê, phải là người lao động gắn bó sâu sắc với cuộc sống ở làng quê mới sáng tạo ra được một bài ca dao bình dị mà tuyệt vời đến thế!
Phát biểu cảm nghĩ về bài ca dao: Anh đi anh nhớ quê nhà, Nhớ canh rau muống … – Bài làm của một bạn học sinh giỏi Văn tỉnh Thái Bình Bài Anh đi anh nhớ quê nhà vốn là sáng tác của Á Nam Trần Tuấn Khải, một nhà nho, một nhà thơ đầu thế kỉ XX, sau này được nhân dân hóa thành ca dao. Cả bài chỉ vẻn vẹn bốn câu, lời lẽ giản dị tưởng chừng dễ hiểu. Thế nhưng trong thực tế, đã có hai cách hiểu khác nhau rõ rệt và cả hai cách hiểu đó đều có cơ sở và lí do tồn tại. Cách hiểu thứ nhất nhấn mạnh vào nỗi nhớ quê nhà của người xa quê và coi chủ đè chính của bài ca dao là tình cản gắn bó sâu nặng với quê hương. Cách hiểu thứ hai nhấn mạnh vào nỗi nhớ ai của người sắp ra đi và chủ đề chính của bài ca dao là lời bày tỏ tình yêu đôi lứa. Về cách hiểu thứ nhấy người đi xa bộc lộ tình cảm của mình là dẫu sống nơi đất khách quê người nhưng lòng luôn hướng về quê nhà. Nhớ quê nhà là nhớ những gì quen thuộc trong cuộc sống nghèo khó nhưng đầy ắp tình nghĩa. Theo quy luật tâm lí thì quê hương càng trở nên đáng yêu đáng nhớ hơn khi người ta sống xa quê. Ta có cảm tưởng như bài ca dao là lời tâm tình tha thiết đối với quê hương của người lao động. Anh đi anh nhớ quê nhà, Nhớ canh rau muống, nhớ cà dầm tương. Nhớ ai dãi nắng dầm sương, Nhớ ai tát nước bên đường hôm nao. Bài ca dao mở đầu bằng đại từ Anh, lấy anh làm chủ thể với mục đích tập trung tất cả ý tình vào đó: Anh đang sống xa nhà và anh nhớ quê nhà. Cụm từ anh đi anh nhớ thể hiện tình cảm da diết, khôn nguôi. Quê nhà không đơn giản chỉ là quê và nhà mà nó còn mang ý nghĩa rộng hơn. Trong trái tim của mỗi chúng ta đều mang nặng tình quê. Bởi vậy khi đi xa nỗi nhớ càng thiết tha sâu nặng: Nhớ canh rau muống nhớ cà dầm tương. Đây là biểu hiện cụ thể của nỗi nhớ quê nhà. Cà dầm tương ăn với canh rau muống nấu cua đồng là món ăn quen thuộc của người nông dân đồng bằng Bắc Bộ, xa quê, nhớ tới mùi vị của những món ăn dân dã ấy, lòng người xao xuyến biết bao và mong muốn được trở về sum họp với gia đình lại càng thêm da diết. Quê nhà với muôn ngàn cái tưởng như tầm thường: cây đa, bến nước, con đò, giậu mùng tơi xanh, luống cải vàng rung rinh trong gió xuân dìu dịu; tiếng sáo diều vi vu ngân nga lúc chiều về, hương lúa chín nồng nàn khi mùa tới… nhưng vẫn khiến người ta thương nhớ đến quặn lòng. Hai câu thơ trên gợi ra mội nỗi nhớ quê nhà thật mộc mạc và đằm thắm khó phai. Hai câu thơ tiếp theo là nỗi nhớ con người gắn bó với khung cảnh quê hương: Nhớ ai dãi nắng dầm sương, Nhớ ai tát nước bên đường hôm nao Người nông dân ngàn đời nay vẫn gắn liền với cuộc sống dãi nắng dầm sương, vất vả cực nhọc trăm bề. Nắng, sương thật sự thấm đượm cuộc sống nghèo khó. Ông bà, cha mẹ ta tắm sương gội nắng để kiếm cho ta miếng cơm manh áo, để tạo cho ta thể xác, tâm hồn. Quê hương ấy con người ấy hỏi làm sao khi xa cách, ta không thương, không nhớ?! Đại từ phiếm chỉ ai trong câu thơ thứ ba có thể là kẻ này người nọ nhưng tất nhiên phải có quan hệ thân thiết với người đi xa. Còn ai trong câu thơ thứ tư thì chỉ có thể là người yêu. Chàng trai xa quê nhớ người yêu trong khung cảnh lao động quen thuộc: tát nước bên đường vào một sớm, một chiều hay một đêm trăng thanh nào đó… Tất cả các kỉ niệm về quê nhà sống dậy, kết thành một nỗi nhớ mênh mông. Bài Anh đi anh nhớ quê nhà là bài ca về tình quê hương, xứ sở. Yêu quê hương là tình cảm thiêng liêng của mỗi con người: Quê hương nếu ai không nhớ, Sẽ không lớn nổi thành người( Đỗ Trung Quân). Mỗi người chúng ta đều có một quê hương, nhưng trong thời đại mới ý nghĩa của hai tiếng quê hương được mở rộng hơn nhiều: trên khắp mọi miền đất nước, ở đâu cũng có cuộc sống tình nghĩa, ở đó là quê hương. Dù vậy, bài ca dao trên muôn đời vẫn là cung đàn dịu ngọt cho mọi tấm lòng thiết tha gắn bó với quê hương, xứ sở. Về cách hiểu thứ hai, nếu ta coi đại từ phiếm chỉ ai trong hai câu cuối của bài ca dao là người bạn tình của chàng trai thì nỗi nhớ quê nhà gắn liền với nỗi nhớ người yêu. Cả hai nỗi nhớ đều chân thực, thiết tha. Đó là nội dung mà bài ca dao muốn bày tỏ và nếu coi bài thơ là lời tâm sự trước lúc đi xa của chàng trai với cô gái thì có một điểm đặc biệt đáng chú ý là chàng trai chưa xa mà đã nhớ. Dường như cô gái cũng thiết tha muốn biết khi xa quê chàng trai sẽ nhớ những gì và nhớ những ai. Bốn câu ca dao với năm từ nhớ liên tiếp cho thấy chàng trai vừa giãi bày được lòng mình vừa đáp ứng được nhu cầu của lòng bạn: Anh đi anh nhớ quê nhà. Ở câu thứ nhất, tuy nỗi nhớ còn chung chung, chưa cụ thể, nhưng cô gái cũng đã yên tâm và chứa chan hi vọng vì chàng trai xưng anh với cô rất ngọt ngào, thân thiết. Vả lại, khi đi xa, chắc chắn chàng trai sẽ rất nhớ quê nhà, vì ở đó có cô gái mà mình thầm yêu mến. Đến câu thứ hai: Nhớ canh rau muống, nhớ cà dầm tương thì chàng trai đã cụ thể hóa nỗi nhớ quê nhà ở câu thứ nhất một cách rất tự nhiên. Canh rau muống, cà dầm tương là những món ăn quen thuộc của người nghèo, mấy ai xã quê mà không thèm, không nhớ? Nhưng nhớ quê nhà không lẽ chỉ nhớ thế thôi ư? Cô gái dõi theo lời chàng trai rồi hồi hộp lắng nghe và chờ đợi. Sang câu thứ ba: Nhớ ai dãi nắng dầm sương, cô gái không thể không liên tưởng đến mình, nhưng chưa thể khẳng định chắc chắn, vì ở quê nhà có bao người dãi nắng dầm sương, chứ đâu phải riêng cô? Cách nói của chàng trai như vậy là cách nói lấp lửng, vừa nói vừa thăm dò phản ứng của đối tượng, vừa kìm nén cảm xúc chất chứa trong lòng mình. Chỉ đến khi cảm thấy cô gái đã thuận tình, thuận ý, chàng trai mới dám thổ lộ một cách ý nhị và tình tứ: Nhớ ai tát nước bên đường hôm nao. Qua đó, chàng trai bày tỏ tình yêu với người bạn gái. Đôi trai gái đã để ý đến nhau từ lâu nhưng chưa một lần thổ lộ. Tình yêu của họ mới ở giai đoạn đầu ngượng ngùng khó nói. Giờ đây, khi sắp xa quê, chàng trai mới mạnh dạn gặp cô gái để giãi bày tâm sự. Cách diễn đạt nỗi nhớ từ xa tới gần: Anh đi anh nhớ quê nhà; từ chung đến riêng: Nhớ canh rau muống, nhớ cà dầm tương; từ phiếm chỉ đến xác định: Nhớ ai dãi nắng dầm sương, Nhớ ai tát nước bên đường hôm nao. Đến đây thì cả ý lẫn tình đều rõ. Ai kia chính là cô gái siêng năng, thuần hậu, dãi nằng dầm sương, góp phần cùng bao người làm nên ý nghĩa cuộc sống của chốn quê nhà. Nếu anh xa quê, thì người mà anh nhớ nhất sẽ là em – bởi em đã hóa thân thành quê hương yêu dấu. Tuy cuộc trò chuyện nhằm bày tỏ tình yêu nhưng chàng trai đã tránh không đụng chạm đến một từ yêu, thương nào mà tất cả những cảm xúc yêu thường đều dồn nén vào một từ nhớ. Từ nhớ được nhắc đi nhắc lại đến năm lần, mỗi lần một cung bậc, một nội dung khác nhau và càng về sau càng cụ thể hơn, da diết hơn. Trong ca dao, nhất là ca dao tỏ tình, việc mượn cái này để nói cái kia, mượn nhớ nói yêu, mượn giận nói thương đã trở thành thông lệ quen thuộc. Dù hiểu cách nào thì ở bài ca dao trên, tình yêu quê hương, tình yêu trai gái cũng hòa quyện một cách với nhau một cách sâu nặng. Bài ca dao chỉ có 4 câu với những hình ảnh tưởng chừng bình thường nhưng tieu biểu, chọn lọc đã nói lên được tình cảm thắm thiết tác động sâu xa đến tâm hồn người nghe. Phải thực sự yêu quê, phải là người lao động gắn bó sâu sắc với cuộc sống ở làng quê mới sáng tạo ra được một bài ca dao bình dị mà tuyệt vời đến thế!
Hồ Chí Minh không những được biết đến là một vị lãnh tụ của dân tộc ta mà còn là một tác gia của nền văn học Việt Nam. Người để lại cho thế hệ sau số lượng không hề nhỏ về thơ chữ hán chữ nôm. Cảnh khuya là một trong số những bài thơ hay, chỉ với 4 câu thơ ngắn gọn thôi nhưng chứa đựng nhiều điều sâu xa trong đó. Bài thơ được viết nhằm thể hiện tinh thần yêu nước nồng nàn cùng với đó là tình cảm , một lòng vì nước vì dân của chính tác giả. Bài thơ chỉ với 4 câu thơ ngắn ngủi nhưng đã gửi gắm đưuọc tâm sự sâu kín của người viết Tiếng suối trong như tiếng hát xa Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ, Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà Bài thơ đầy nhạc tính và hình ảnh có phần trừu tượng. Cảnh khuya không những thể hiện tình yêu thiên nhiên đẹp đẽ mà còn thể hiện một lòng nồng nạn yêu nước của chốn Việt Biết- xứ sở của lịch sử oai hung. Hai câu thơ mở đầu gợi ra hình ảnh đêm khuya nơi Việt bắc. Hình ảnh được nhắc tới trong hai câu đầu là tiếng suối và trăng. Hai hình ảnh chính này được so sánh với hình ảnh của bóng lồng hoa và tiếng hát xa.. giữa cảnh đẹp của rừng núi , tiếng suối là môt trong những âm thanh trong veo nhất lúc về khuya. Âm thanh ấy cứ dồn vào tai nguwoif ghne một cảm giác bình yên và hơn hết đó là cảm giác của những dòng chảy của nguồn cội của cuộc sống. KHông những thế, tiếng suối được ví với tiếng hát quả thật rất là đẹp. Tiếng hát ấy là của một cô gái một thôn nữ hay là một sơn nữ chăng. Trong lúc thanh vắng ấy tiếng hát ấy cất lên thật xao lòng. Hình ảnh thứ hai là trăng. Có thể nói trong thơ của Người hình ảnh trăng xuất hiện rất nhiều và lúc nào cũng thật sự rất đẹp , hình ảnh vần trăng mờ ảo , bóng trăng và ánh sắng hiền hòa của nó soi sáng khắp mọi sự vật nơi thế gian. Và hơn nữa, bóng trăng ượn lờ qua các khe lá khiến hình ảnh và vẻ đẹp ấy trở nên hòa quyện như một nét chấm phá . Người chính là một thi sĩ thực thụ một thi sẽ cso duyên nợ với cảnh đẹp với trăng với thiên nhiên nơi chốn rừng núi linh thiêng. Bức tranh thiên nhiên rộng lớn bủa vây lấy tâm hồn của một thi sĩ đang khắc khoải vì vẻ đẹp ấy. và dù có bậnt răm côn nghìn việc thì Người vẫn giữ thời gian cho thiên nhiên: Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà Tuy cảnh đẹp thiên nhiên làm cho con người ta xao lòng đến thế nhưng dẫu sao cũng chỉ là một cái cớ để thức khuya. Bởi giữa những bộn bề lo toan suy nghĩ thì con người luôn luôn có cái để trách cớ. Nhưng Nguwoif vẫn chưa ngủ bởi lẽ nước nhà đang lâm nguy, giặc giày xéo đã lâu , biết bao con người phải hi sinh xương máu. Vẫn còn đó bao nhiêu lầm than bao nhiêu cơ cực. Nên chứng kiến những điều đó , làm sao người có thể an tâm mà ngon giấc được, làm sao người ngủ ngon khi nươc nhafvaanx đang lâm nguy.. Bao nhiêu trọng trách bao nhiêu điều cần phải lo toan. Những câu thơ ngắn ngủi nhưng chứa đựng biết bao nhiêu là điều ở trong đó, hình ảnh của một chiến sĩ hòa quyện với hình ảnh của một thi sĩ, tâm hồn Người đồng điều giữa tình yêu và cảm hứng thiên nhiên với tình yêu dành cho quê hương đất nước. Bài thơ là một trong những bài thất ngôn tứ tuyệt hay của Người, không những thiên nhiên đẹp mà lòng người cũng rất đẹp và chứa chan cảm xúc. Giữa những hình ảnh thiên nhiên tuyệt đẹp và mỹ miều như thế, cảm xúc trước thiên nhiên và tinh thần yêu nước hòa làm một . Ngôn ngữ thơ giản dị cùng với phép so sánh đặc sắc đã tạo nên chất riêng của bài thơ và chất riêng của Hồ Chí Minh.
Ho Chi Minh is not only known as a leader of our nation but also an author of Vietnamese literature. He left behind a large amount of poetry in Chinese and Nom for future generations. Late Night Scene is one of the good poems, with only 4 short verses but containing many profound things in it. The poem was written to express the author's passionate patriotism along with his love and devotion for his country and his people. The poem has only 4 short verses but conveys the writer's deep thoughts The sound of the stream is as clear as singing in the distance Moon cage, ancient tree, shadow of flower cage The late night scene is like drawing a person who hasn't slept yet. Not sleep, worrying that country The poem is full of music and somewhat abstract images. The late night scene not only shows love for beautiful nature but also shows the patriotic fervor of Viet Kiet - the land of majestic history. The opening two verses evoke the image of a late night in the North of Vietnam. The images mentioned in the first two sentences are the sound of the stream and the moon. These two main images are compared to the image of the shadow of a flower cage and the sound of singing in the distance... amidst the beautiful scenery of the mountains and forests, the sound of the stream is one of the clearest sounds at night. That sound keeps pouring into people's ears a feeling of peace and most of all, it is the feeling of the flow of the source of life. Not only that, the sound of the stream compared to singing is truly beautiful. That singing voice belonged to a girl, a village girl or a mountain girl. In that quiet moment, that song was so heartbreaking. The second image is the moon. It can be said that in his poems, the image of the moon appears a lot and is always truly beautiful, the image of the hazy moon, the moon's shadow and its gentle light illuminating everything in the world. And moreover, the shadow of the moon gliding through the leaves makes that image and beauty blend like a highlight. He is a true poet who will be indebted to the beautiful scenery, the moon, and nature in the sacred mountains and forests. The vast picture of nature surrounds the soul of a poet who is restless because of that beauty. And even though he was busy with thousands of things, he still made time for nature: The late night scene is like drawing a person who hasn't slept yet Not sleep, worrying that country Although the natural beauty makes people so moved, it is still just an excuse to stay up late. Because amidst all the chaos and worries, people always have something to blame. But Nguwoif still hasn't slept because his country is in danger, the enemy has trampled on it for a long time, and so many people have had to sacrifice their blood. There is still so much misery and misery. You should witness these things, how can you rest assured and sleep well, how can you sleep well when the country is in danger... So many responsibilities, so many things to worry about. The verses are short but contain so many things in them, the image of a soldier blends with the image of a poet, his soul is the same between love and natural inspiration with love for for the homeland. The poem is one of his great seven-word poems. Not only is nature beautiful, but the human heart is also very beautiful and full of emotions. Amid such beautiful and beautiful images of nature, the feeling towards nature and the spirit of patriotism blend into one. The simple poetic language along with unique comparisons create the poem's unique quality and Ho Chi Minh's unique personality.
Phát biểu cảm nghĩ về câu ca dao: Anh em như thể tay chân, Rách lành đùm bọc, dở hay đỡ đần – Bài làm của một bạn học sinh giỏi Văn tỉnh Hà Nam Tình cảm gia đình là tình cảm thiêng liêng nhất trong đời sống con người. Vì thế trong kho tàng văn học dân gian đã có biết bao tiếng hát, lời ru, câu chuyện… khuyên nhủ mọi người hãy nâng niu tình cảm gia đình đầm ấm , thuận hòa. Một trong những lời khuyên được lưu truyền rộng rãi là: Anh em như chân với tay Rách lành đùm bọc, dở hay đỡ đần. Câu ca dao đã dùng hình ảnh so sánh cụ thể, gần gũi để lời khuyên dễ đi vào lòng người. Ai cũng biết tay, chân là những bộ phận trên cùng một cơ thể con người. Tuy mỗi bộ phận có chức năng, nhiệm vụ riêng nhưng giữa chúng luôn có mỗi quan hệ khăng khít, bổ sung, hỗ trợ cho nhau. Anh em trong gia đình cũng vậy. Tuy mỗi người là một cá nhân riêng biệt nhưng đều cùng cha mẹ sinh ra, cùng chơi, cùng học, cùng lớn lên dưới một mái nhà. Vì thế, quan hệ anh em là quan hệ gắn bó máu thịt với nhau. Vậy anh em phải cư xử với nhau thế nào cho đúng? Người xưa khuyên nhủ: Rách lành đùm bọc, dở hay đỡ đần. Anh em ruột thịt phải thương yêu, giúp đỡ nhau trên mỗi bước đường đời. Rách, lành là hai hình ảnh tượng trưng cho hai hoàn cảnh sống khác nhau. Rách là cảnh sống khó khăn, khổ sở; còn lành là cảnh sống thuận lợi, sung túc. Hợp nghĩa lại, rách lành chỉ chung mọi cảnh ấm no hay nghèo đói. Khi đói khi no, lúc đủ lúc thiếu, dù trong bất cứ hoàn cảnh nào thì anh em ruột thịt cũng phải thương yêu, hỗ trợ lẫn nhau, không so đo tính toán thiệt hơn. Hoàn cảnh sống có thể thay đổi nhưng tình nghĩa anh em lúc nào cũng phải thắm thiết, bền chặt. Nếu như tình cảm anh em là thứ tình cảm tự nhiên thì sự đùm bọc lẫn nhau cũng là việc làm tự nhiên, tất yếu. Đùm bọc có nghĩa là giúp đỡ, che chở, chia sẻ cho nhau mọi nỗi buồn vui, mọi điều sướng khổ với tất cả tình cảm thương mến chân thành. Câu ca dao đưa ra một cách cư xử hợp tình hợp lí trong quan hệ anh em. Đây cũng là một chuẩn mực đạo đức để đánh giá phẩm chất con người. Đùm bọc, đỡ đần còn là trách nhiệm mỗi người anh, người em trong gia đình. Trong dân gian vẫn lưu truyền câu chuyện về tình anh em thắm thiết qua Sự tích trầu cau. Hai anh em sinh đôi họ Cao mồ côi cha mẹ, dắt nhau đến học ở nhà thầy đồ họ Lưu. Thấy họ nhường nhau bát cháo duy nhất, cô con gái thầy đồ cảm động và tình nguyện làm vợ người anh. Thế rồi chỉ vì một sự hiểu lầm mà người em xâu hổ phải ra đi. Người anh ân hận bỏ nhà đi tìm em… Tình anh em sâu nặng đã khiến trời đất cảm động, biến anh thành cây cau, em thành hòn đá, mãi mãi bên nhau trong tục ăn trầu của người Việt. Bên cạnh việc ca ngời tình anh em thắm thiết trong truyện Trầu cau, nhân dân ta cũng lên án người anh tham lam độc ác trong truyện Cây khế và dành cho hắn kết cục bi thảm là phải bỏ xác dưới đáy biển sâu. Bài học đạo đức từ câu ca dao trên thật sâu xa, thấm thía. Ngày nay, bài học đó vẫn giữ nguyên ý nghĩa giáo dục vì trong cuộc sống vẫn còn những cảnh tượng ngang trái, đau lòng, đi ngược lại đạo lí làm người.
Expressing feelings about the folk song: Brothers are like hands and feet, broken ones are covered, good or bad - Work by a good student of Literature in Ha Nam province Family love is the most sacred love in human life. Therefore, in the treasury of folk literature, there are countless songs, lullabies, stories... advising people to cherish warm and harmonious family relationships. One of the widely circulated pieces of advice is: Brothers are like arms and legs The wound heals and is covered, whether it's bad or not. The folk song uses specific, close comparisons so that the advice can easily reach people's hearts. Everyone knows that arms and legs are parts of the same human body. Although each department has its own functions and tasks, there is always a close relationship between them, complementing and supporting each other. The same goes for brothers in the family. Although each person is a separate individual, they are all born with the same parents, play together, study together, and grow up together under the same roof. Therefore, the brotherly relationship is a relationship of flesh and blood. So how should you treat each other properly? The ancients advised: If a wound heals, it will be protected, if it is bad, it will help you. Siblings must love and help each other at every step of their life. Torn and healed are two images that symbolize two different life situations. Torn is a difficult and miserable life; Being healthy means a favorable and prosperous life. Combined, torn and healed refers to all situations of prosperity or poverty. When you're hungry, when you're full, when you have enough, when you're lacking, no matter what the circumstances, siblings must love and support each other, without comparing or calculating the difference. Life circumstances may change, but brotherhood must always be passionate and strong. If brotherly love is a natural feeling, then supporting each other is also a natural and inevitable thing. Caring means helping, protecting, sharing with each other all the joys and sorrows, all the joys and sufferings with all sincere love and affection. The folk song suggests a reasonable way of behaving in brotherly relationships. This is also an ethical standard to evaluate human qualities. Protecting and supporting is also the responsibility of each brother and sister in the family. In folklore, the story of brotherly love is still passed down through the story of the betel and areca nut. Two twin brothers named Cao lost their parents and went to study at the house of a teacher named Liu. Seeing them give each other a single bowl of porridge, the teacher's daughter was moved and volunteered to be his brother's wife. Then, because of a misunderstanding, the embarrassed younger brother had to leave. The older brother regretfully left home to look for you... The deep brotherly love touched heaven and earth, turning me into an areca tree, you into a stone, forever together in the Vietnamese custom of chewing betel. Besides praising the passionate brotherly love in the story of Trau and Areca, our people also condemned the cruel and greedy brother in the story of Starfruit Tree and gave him the tragic end of having to leave his body at the bottom of the deep sea. The moral lesson from the above folk song is profound and profound. Today, that lesson still retains its educational meaning because in life there are still cruel, heartbreaking scenes that go against human ethics.
Phát biểu cảm nghĩ về ngày chia tay trường cấp 2 Bài làm Kính thưa quí thầy cô giáo,quí vị đại biểu,quí bậc phụ huynh cùng tất cả các bạn học sinh thân mến !Hôm nay tôi rất vinh dự khi được thay mặt toàn thể các bạn học sinh khối 9 được phát biểu cảm nghĩ về ngày chia tay mái trường cấp 2 thân yêu-mái trường trung học cơ sở Phú Dương . Thưa toàn thể các bạn ,nhịp sống dần chậm lại sau một kì thi quan trọng đầy hối hả và bận rộn để chuyển giao cái mát mẻ ,chan hòa của mùa xuân sang tiết hè rộn rã đang rạo rực cháy bồng trong đất trời.Tiếng ve bắt cùng nhịp sống xướng vang những khúc ca vào hè rộn rã,những nàng hoa phượng vĩ nở đỏ rực một góc sân trường cháy bỏng,yêu kiều.Trong không khí vui tươi của mùa hè ấy,đâu đây,những tâm hồn mực tím chúng ta đang xao xuyến ,bùi ngùi trong phút chia tay của ngày cuối năm,của mùa hè cuối cùng dưới mái trường thân thương này. Thấm thoắt mà năm học cuối cấp 2 cũng đã kết thúc,chấm dứt bốn năm học tập,gắn bó với thầy cô,bè bạn,với mái trường Phú Dương yêu dấu. Kính thưa các thầy cô đáng kính! Người xưa có câu:”Muốn sang sông thì phải lụy đò”.Nhưng trong mái trường này,thầy cô là những người lái đò đầy nhiệt huyết và lòng yêu nghề,đã đưa đò bằng cả tấm lòng yêu thương học sinh mà chẳng quan tâm đến phúc lợi gì,một lòng đưa chở chúng con đến bến bờ tương lai,bến bờ học vấn vinh quang.Thầy cô đã chỉ bảo ,truyền dạy tận tình ,ân cần cho chúng con không chỉ là những kiến thức bổ ích cho hành trang vào tương lai mà còn là những lời dạy về kĩ năng sống,cách làm người,giúp chúng con hoàn thiện mình hơn.Thầy đã có lúc trách mắng ,cô đã có lúc phạt đòn về những lỗi lầm ngây dại của chúng con,và sau những lần ấy là những nét u buồn hằng sâu trong đôi mắt đa sầu đa cảm của thầy cô.Thầy cô đã làm cho chúng con cảm nhận được sự ấm áp từ mái nhà thân thương,từ những người cha ,người mẹ thứ hai của mình.Công lao to lớn của thầy cô mãi khắc sâu trong tâm trí của chúng con,vì công lao ấy chính là kết tinh từ sự yêu thương,tận tụy,lòng yêu nghề và đức hi sinh của chính các thầy cô. Những gắn bó với mái trường Phú Dương yêu dấu nay đành ngưng lại trong nỗi tiếc nuối bâng khuâng trong mỗi chúng ta.Giây phút này sao xót xa đến thế khi giờ đây phải ngậm ngùi giã biệt những kỉ niệm thắm thiết của tuổi học trò,những kỉ niệm của tình cô trò nồng hậu,giã từ tình bạn một thời đẹp đẽ như màu hoa phượng vĩ.Ta xao xuyến nhớ về ngày tháng tươi đẹp bên bạn bè trường lớp,ta hào hứng với những kỉ niệm đầy ắp yêu thương và tiếng cười.Và rồi,ta lặng câm,bối rối và nuối tiếc vô cùng khi giờ chia tay đã đến.Thời gian 4 năm không hẳn là dài nhưng đủ để biến tất cả nơi đây thành kỉ niệm ,thành yêu thương ,thành những hình ảnh khó phai mãi khắc sâu trong tâm trí của chúng ta.Chao ôi!Sao bỗng thèm lại được bắt đầu năm học,lại được ngồi trong lớp với bạn bè,được hăng say trong những bài học đầy lí thú với thầy cô,với những bài toán hóc búa,và thậm chí cả những lần cô mắng thầy la,những lời nói nghe thân thương và yêu quí vô cùng.Vì sau ngày giã biệt hôm nay,biết đến khi nào chúng con mới được gặp lại cô thầy,bè bạn của ngày nào.Sẽ chẳng bao giờ chúng con được gặp lại những người cha,người mẹ thứ hai của mình.Sẽ chẳng bao giờ chúng con lại được nghe tiếng cô thầy truyền thụ học vấn trên bục giảng với tư thế nghiêm trang của một nhà trí thức.Sẽ chẳng bao giờ chúng con lại được cô thầy phạt đứng,phạt quì gối ở góc lớp nữa.Bạn thân yêu của ta ơi!Sẽ chẳng còn lúc bạn và tôi cùng vui đùa trò chuyện,những lúc bạn buồn có tôi an ủi,những lúc vui hai đứa tíu tít ngất ngây .Sẽ chẳng còn tất cả sau giờ phút chia tay sắp cận kề này.Chỉ còn duy nhất một thứ,và nó sẽ theo mãi cuộc đời của chúng ta,đó là nỗi nhớ.Nỗi nhớ chan chứa ,dạt dào như con sóng từ biển khơi trôi dạt vào những tâm hồn mực tím,nó cứ vỗ,cứ vỗ,lúc lăn tăn gợn sóng,lúc cuồn phong dữ dội,mang theo những nỗi buồn ,nỗi nhớ khôn nguôi vỡ tan trong bến bờ lòng ta.Chỉ còn nỗi nhớ theo ta sau phút chia tay này,vì thế,chúng ta hãy nhớ,nhớ thật nhiều,để mãi không quên một thời tuổi học trò xanh tươi như màu lá,một thời tâm hồn trong sáng như màu ngọc,một thời gắn bó với mái trường Phú Dương thân yêu.Dù ngày mai có phương trời nào,có ở nơi đâu,có nghề nghiệp gì thì chúng con vẫn nhớ mãi về ngày hôm nay,giờ phút đẫm lệ và đầy xúc động này,để mỗi khi nhớ về,ấy là những kỉ niệm đẹp đẽ của cuộc đời chúng con.Tik tak,tik tak,đồng hồ vẫn chạy,dòng thời gian vẫn tiếp tục trôi và không chờ đợi một ai.Vậy thì chúng ta ,hãy giữ cho nhau những giây phút cuối cùng của ngày cuối năm,hãy mượn một chìa khóa vô hình để khóa thật chặt những kỉ niệm đẹp nhất về thầy,về bạn,về mái trường Phú Dương thân yêu vào ngăn chứa trong tâm hồn chúng ta.
Express your feelings about the day you said goodbye to middle school Assignment Dear teachers, delegates, parents and all dear students! Today I am very honored to be able to express my thoughts on behalf of all 9th ​​grade students. The day we said goodbye to our beloved secondary school - Phu Duong junior high school. Dear everyone, the pace of life gradually slows down after an important exam full of hustle and bustle to transfer the cool, harmonious spring to the bustling summer that is burning in the sky and earth. The cicadas catch up with the rhythm of life and sing bustling summer songs, the poinciana flowers bloom bright red in a burning, lovely corner of the school yard. In the joyful atmosphere of that summer, somewhere here, the ink souls Purple, we are fluttering and sad in the farewell moment of the last day of the year, of the last summer under this beloved school. Suddenly, the last year of middle school has ended, ending four years of studying, bonding with teachers, friends, and the beloved Phu Duong school. Dear respected teachers! There is an ancient saying: "If you want to cross the river, you have to take the boat." But in this school, the teachers are boatmen full of enthusiasm and love for their job, taking the boat with all their love for students without caring about them. What welfare do we care about, wholeheartedly taking us to the shore of the future, the shore of glorious education? The teachers have guided and taught us wholeheartedly and thoughtfully, not only providing us with useful knowledge. not only to prepare us for the future, but also to teach us about life skills, how to be human, to help us improve ourselves. There were times when the teacher scolded us and the teacher sometimes punished us for our naive mistakes. , and after those times, there are deep sadness in the sad and sentimental eyes of teachers. Teachers have made us feel the warmth of a loving home, from fathers and mothers. The teachers' great merits are forever engraved in our minds, because that merit is the crystallization of the teachers' love, dedication, love for their profession, and sacrifice. . The attachments to our beloved Phu Duong school have now come to a halt in the wistful regret within each of us. Why is this moment so painful when we now have to sadly say goodbye to the fond memories of our student years? , the memories of the warm love between teachers and students, saying goodbye to a friendship that was once as beautiful as the color of a poinciana flower. I am anxiously remembering the beautiful days spent with friends at school, I am excited about the memories full of love. love and laughter. And then, we were silent, confused and extremely regretful when the time of parting came. 4 years is not necessarily long but enough to turn everything here into memories, into love. into unforgettable images forever engraved in our minds. Oh my! Why do I suddenly want to start the school year again, sit in class with friends, and be engrossed in interesting lessons with the teacher? Teacher, with her difficult math problems, and even the times she scolded the teacher, her words sounded so dear and precious. Because after today's farewell, who knows when we will see each other again. Teachers and friends of the past. Never again will we be able to meet our second fathers and mothers. We will never again hear the voices of teachers imparting education on the podium as a teacher. The solemn stance of an intellectual. Never again will we be punished by the teacher to stand or kneel in the corner of the classroom again. My dear friend! There will never be a time when you and I will happily chat together. When you're sad, I comfort you. When you're happy, we're both ecstatic. There won't be anything left after this approaching moment of separation. There's only one thing left, and it will follow their lives forever. Me, that is nostalgia. Nostalgia is overflowing, overflowing like a wave from the sea drifting into purple ink souls, it keeps flapping, keeps flapping, sometimes rolling and rippling, sometimes fierce storms, carrying with it Unforgettable sadness and nostalgia are broken in the shore of our hearts. Only nostalgia will follow us after this moment of parting, so let's remember, remember a lot, so as not to forget the time when we were young students. Fresh as the color of leaves, once our soul was as pure as the color of jade, once attached to our beloved Phu Duong school. No matter what direction tomorrow brings, where we live, what career we have, we will always remember. about today, this tearful and emotional moment, so that every time we remember, these are beautiful memories of our lives. Tik tak, tik tak, the clock still runs, the flow of time continues Keep going and don't wait for anyone. So let's keep the last moments of the year-end for each other, let's borrow an invisible key to tightly lock the most beautiful memories of teachers and friends. Return to our beloved Phu Duong school and enter the compartment in our souls.
Đề bài: Phát biểu cảm nghĩ về truyện Con Rồng Cháu Tiên Trong kho tàng truyện cổ dân gian của Việt Nam, Con Rồng cháu Tiên là truyện mà em yêu thích nhất, bởi nó là truyền thuyết kể về nguồn gốc của người Việt và ý nghĩa thiêng liêng của hai chữ "đồng bào". Con Rồng cháu Tiên là truyền thuyết đẹp dân tộc ta, còn được biết đến với cái tên Sự tích trăm trứng, hay Lạc Long Quân và Âu Cơ. Truyền thuyết kể rằng, Lạc Long Quân vốn là con trai của thần Long Nữ ở Biển Đông, có nhiều phép lạ thần thông, sức khỏe vô địch, trấn áp được lũ yêu quái làm hại dân lành (như Hồ Tinh, Mộc Tinh, Ngư Tinh). Lạc Long Quân được mô tả là có thân hình Rồng, vừa sống được dưới nước, vừa sống được trên cạn. Âu Cơ là một tiên nữ xinh đẹp tuyệt trần, thuộc dòng dõi Thần Nông cao quý, sống ở vùng núi cao phương Bắc. Nàng rất thích đi ngao du sơn thủy. Nghe nói vùng đất Lạc có nhiều cảnh đẹp, hoa thơm cỏ lạ bèn tìm tới thăm, rồi vô tình gặp gỡ, nên duyên cùng Lạc Long Quân, sau đó sinh ra một bọc trứng khổng lồ, nở ra 100 người con, đủ nam, đủ nữ. Nhưng rồi cuối cùng, vì một người quen sống trên núi cao, một người lại là vương chốn biển cả, nên đành chia tách. 50 người con theo Âu Cơ lên núi, 50 người con theo Lạc Long Quân xuống biển, chia nhau cai quản các vùng. Truyền thuyết mang đậm màu sắc của trí tưởng tượng hồn nhiên, phong phú, nhưng vẫn có sự logic, gắn kết giữa các chi tiết với nhau. Hình tượng Lạc Long Quân và Âu Cơ được tạo nên một cách kì ảo, như là cách lý giải cội nguồn cao quý của dân tộc Việt Nam. Trong khi đó, chi tiết Âu Cơ sinh ra 1 quả trứng, quả trứng đó nở ra 100 người con, như là cách người xưa giáo dục các thế hệ người Việt sau này nên ghi nhớ, hiểu được ý nghĩa thiêng liêng của hai chữa "đồng bào". Tất cả người dân Việt Nam đều có chung nguồn cội, hơn nữa đó còn là một cuội nguồn cao quý. Con người Việt Nam nên yêu thương, đùm bọc và giúp đỡ lẫn nhau. Lần đầu tiên được nghe mẹ kể truyện Con Rồng cháu Tiên khi còn nhỏ xíu, em đã bị hấp dẫn bởi những chi tiết kỳ ảo trong đó. Nhưng giờ đây, khi đã vào cấp hai, tự mình đọc kỹ và được nghe cô giáo giảng dạy, em đã hiểu ra rằng, mỗi chi tiết trong truyện nghe có vẻ ly kỳ và không có thật đều chứa đựng một ý nghĩa đặc biệt nào đó. Toàn bộ nội dung truyện đều thể hiện niềm tự hào, tự tôn dân tộc và cũng là bài học mà người xưa muốn nhắc nhở lớp lớp con cháu sau này, phải luôn luôn ghi nhớ dòng máu Lạc Hồng đang chảy trong cơ thể của mình, ghi nhớ rằng tất cả đều là "đồng bào" của nhau, phải đối xử với nhau như anh chị em ruột thịt. Bên cạnh đó, truyện cũng chứa đựng một vài thông tin lịch sử quý báu về quá trình xây dựng đất nước, sự ra đời của 18 đời vua Hùng, mở ra một kỷ nguyên độc lập đầu tiên cho người Việt. Sự tích Lạc Long Quân và Âu Cơ chia tay nhau, đem theo năm mươi con lên núi, năm mươi con xuống biển cũng giải thích sự phân bố vùng định cư của các dân tộc anh em trên khắp cả nước. Mặc dù kẻ ở đồng bằng, kẻ ở núi rừng, người nơi biển cả… nhưng khi có việc quan trọng, họ lại tìm đến và tương trợ lẫn nhau. Đây cũng là truyền thống quý báu có tự ngàn đời của dân tộc Việt Nam ta. Đối với em, Con Rồng cháu Tiên vừa là một truyền thuyết đặc sắc, hấp dẫn, vừa là một bài giảng lịch sử, vừa dạy cho em những bài học quý báu về cội nguồn, gốc tích, về truyền thống tốt đẹp của dân tộc. Con Rồng cháu Tiên giúp em thêm yêu đất nước, yêu dân tộc và thêm tự hào về dòng máu Rồng Tiên cao quý đang chảy trong huyết mạch của em và cũng là của mỗi người Việt trên khắp mọi miền tổ quốc.
Topic: Express your thoughts about the story The Dragon and the Fairy In the treasury of Vietnamese folk tales, The Dragon and the Fairy's Son is my favorite story, because it is a legend about the origin of the Vietnamese people and the sacred meaning of the two words "compatriot". The Dragon and the Fairy's descendants are a beautiful legend of our people, also known as The Legend of a Hundred Eggs, or Lac Long Quan and Au Co. Legend has it that Lac Long Quan was originally the son of the Dragon Goddess of the East Sea, had many miraculous powers, had invincible health, and was able to suppress demons that harmed innocent people (such as Ho Tinh, Moc Tinh, Ngu Tinh). Lac Long Quan is described as having the body of a Dragon, able to live both in the water and on land. Au Co is a stunningly beautiful fairy, belonging to the noble Shennong lineage, living in the high mountains of the North. She loves to travel to mountains and rivers. Heard that Lac land has many beautiful scenery, fragrant flowers and strange grasses, so he came to visit, then accidentally met, fell in love with Lac Long Quan, then gave birth to a giant egg sac, hatched 100 children, all male. , enough women. But in the end, because one person was used to living in the high mountains and the other was a king of the sea, they had to separate. 50 children followed Au Co up the mountain, 50 children followed Lac Long Quan down to the sea, and divided themselves to govern the regions. The legend is filled with the colors of an innocent and rich imagination, but still has logic and connection between the details. The images of Lac Long Quan and Au Co were created in a magical way, as a way to explain the noble origins of the Vietnamese people. Meanwhile, the detail of Au Co giving birth to an egg, that egg hatched into 100 children, is the way the ancients taught future generations of Vietnamese people to remember and understand the sacred meaning of the two cures. "people". All Vietnamese people have the same origin, moreover, it is a noble origin. Vietnamese people should love, protect and help each other. The first time I heard my mother tell the story of The Dragon and the Fairy's Son when I was little, I was fascinated by the magical details in it. But now, when I entered middle school, read it carefully myself and listened to the teacher teach, I realized that every detail in the story that sounds thrilling and unreal contains a special meaning. somehow. The entire content of the story shows national pride and self-respect and is also a lesson that the ancients want to remind future generations of descendants to always remember the Lac Hong blood flowing in their bodies. , remember that we are all "compatriots" and must treat each other as brothers and sisters. Besides, the story also contains some valuable historical information about the process of building the country, the birth of 18 generations of Hung Kings, opening the first era of independence for the Vietnamese people. The story of Lac Long Quan and Au Co parting ways, taking fifty children up the mountain and fifty children down to the sea also explains the distribution of settlements of ethnic groups across the country. Even though some live in the plains, some live in the mountains and forests, some live in the sea... but when something important comes up, they come together and support each other. This is also a precious tradition that has existed for thousands of years of our Vietnamese people. For me, The Dragon and the Fairy's Descendants is both a unique and attractive legend, a historical lecture, and teaches me valuable lessons about the origins, origins, and fine traditions of the people. clan. The Dragon and the Fairy help me love my country more, love my people and be more proud of the noble Dragon and Fairy blood flowing in my veins and also that of every Vietnamese person across the country.
Từ mái trường Đại học Sư phạm Hà Nội, Phạm Tiến Duật bước vào đời lính chiến đấu và hoạt động trên con đường chiến lược Trường Sơn những năm tháng đánh Mỹ ác liệt nhất. Lửa khói chiến trường, chủ nghĩa anh hùng Việt Nam, những cô gái thanh niên xung phong, những chiến sĩ lái xe dũng cảm… in dấu chói lọi, kỳ vĩ như những tượng đài trong thơ Phạm Tiến Duật. Bài thơ về tiểu đội xe không kính tiêu biểu cho hồn thơ Phạm Tiến Duật trong Vầng trăng – quầng lửa những bài ca chiến trận thấm đẫm màu sắc lãng mạn. Đây là đoạn cuối bài thơ ghi lại cảnh trú quân dã chiến của tiểu đội xe không kính, ca ngợi tình đồng đội và lý tưởng chiến đấu cao cả của những chiến sĩ lái xe trên con đường mòn Hồ Chí Minh: … Những chiếc xe từ trong bom rơi ……………………………….. Chỉ cần trong xe có một trái tim Sau những tháng ngày chiến dịch chở vũ khí lương thực… chi viện cho tiền phương, vượt qua hàng nghìn hàng vạn cây số trong mưa bom bão đạn, tiểu đội xe không kính “đã về đây… Một cái bắt tay thắm tình bè bạn, tình đồng chí: Những chiếc xe từ trong bom rơi Đã về đây họp thành tiểu đội Gặp bè bạn suốt dọc đường đi tới Bắt tay qua cửa kính vỡ rồi. Cũng là cái nắm tay, cái bắt tay của người lính, nhưng mỗi thời một khác. Anh vệ quốc quân trong những năm đầu kháng chiến chống Pháp: Miệng cười buốt giá Thương nhau tay nắm lấy bằn tay. (Đồng chí – Chính Hữu, 1948) Anh giải phóng quân trên đường chiến dịch, gặp bè bạn đồng đội "bắt tay qua cửa kính vỡ rồi”. Tình thương yêu đồng chí đồng đội là bản chất, là sức mạnh của người lính không hề thay đổi. Từ cái “nắm lấy bàn tay” đến cái “bắt tay qua cửa kính vỡ rồi" là một quá trình trưởng thành và hiện đại của quân đội ta trong chiến tranh giải phóng dân tộc và đất nước. Cuộc trú quân dã chiến của tiểu đội xe không kính ngắn ngủi mà thắm tình đồng chí, tình đồng đội. Chỉ bằng ba chi tiết nhưng rất điển hình: "bếp Hoàng Cầm”, “chung bát đũa", “ võng mắc chông chênh", đời lính vốn giản dị, bình dị mà lại rất sang trọng. Giữa chiến trường đầy bom đạn mà họ vẫn đàng hoàng: “Bếp Hoàng Cầm ta dựng giữa trời". Giữa trời là giữa thanh thiên bạch nhật. Bữa cơm dã chiến chỉ có một bát canh rau rừng, có lương khô… thế mà rất đậm đà: “Chung bát đũa nghĩa là gia đình đấy”. Một chữ “chung” rất hay gợi tả gia tài người lính, tấm lòng, tình cảm của người lính. Tiểu đội xe không kính đã trở thành một tiểu gia đình chan chứa tình thương. “ Thơ là nữ hoàng nghệ thuật”, có người đã nói như vậy. Nếu thế thì ngôn từ là chiếc áo của nữ hoàng. Hai chữ “nghĩa là” chỉ dùng để "đưa đẩy ”nhưng dưới ngòi bút của những tài thơ đích thực thì nó trở nên óng ánh, duyên dáng. Với Xuân Diệu, mùa xuân tuổi trẻ thật đẹp, thật đáng yêu, một đi không trở lại Xuân đang tới nghĩa là xuân đang qua Xuân còn non nghĩa là xuân sẽ già Mà xuân hết nghĩa là tôi cũng mất… (Vội vàng – 1938) Với Tố Hữu, người thanh niên cộng sản quyết chiến đấu và hy sinh vì một lý tưởng cách mạng cao đẹp thì hận, nhục, tranh đấu là lẽ sống thiêng liêng: Tôi chưa chết nghĩa là chưa hết hận Nghĩa là chưa hết nhục của muôn đời Nghĩa là còn tranh đấu mãi không thôi Còn trừ diệt cả một loài thú độc! (Tâm tư trong tù – 1939) Với Phạm Tiến Duật, tình đồng đội cũng là tình anh em ruột thịt, vô cùng thân thiết: Chung bát đũa nghĩa là gia đình đấy. Có yêu thơ mới tìm đến thơ. Tìm đến thơ, một phần là tìm đến ngôn từ chữ nghĩa. Thơ đâu là chuyện “nhai câu nhá chữ'”(chữ dùng của Cao Bá Quát). Thi sĩ có thực tài mới có thể thổi hồn vào ngôn từ. Chỉ qua hai chữ “nghĩa là", ta đã thấy nhà thơ trẻ rất xứng đáng với các thi sĩ đàn anh. Cảnh đoàn viên tri kỷ: “võng mắc chông chênh đường xe chạy". Sau một bữa cơm thân mật, một vài câu chuyện thân tình lúc nằm võng, những người lính trẻ lại lên đường. Tiền phương vẫy gọi: Lại đi, lại đi trời xanh thêm. Điệp ngữ “lại đi" diễn tả nhịp bước hành quân, những cung đường, những chặng đường tiến quân lên phía trước của tiểu đội xe không kính. Hình ảnh "trời xanh thêm" là một nét vẽ rất tài hoa mang ý nghĩa tượng trưng sâu sắc: lạc quan, yêu đời, chứa chan hy vọng. Là hy vọng, là chiến công đang đón chờ. Đây là một đoạn thơ thể hiện sinh hoạt vật chất và tinh thần người lính thời đánh Mỹ, rất độc đáo mà ta ít gặp trong thơ thời ấy: Bếp Hoàng Cầm ta dựng giữa trời Chung bát đũa nghĩa là gia đình đấy Võng mắc chông chênh đường xe chạy Lại đi, lại đi trời xanh thêm. Khổ cuối bài thơ nói lên suy nghĩ của tác giả về tiểu đội xe không kính. Chiếc xe đầy thương tích, chiến tích. Không kính, không đèn, không mui xe, thùng xe bị xước. Chiếc xe vận tải quân sự mang tầm vóc những anh hùng lẫm liệt vô danh. ''Không” mà lại “có", có “một trái tim" của người lính. Trái tim rực lửa, sẵn sàng hy sinh, chiến đấu vì sự nghiệp giải phóng miền Nam, thống nhất Tổ quốc: Không có kính, rồi xe không có đèn, Không có mui xe, thùng xe có xước Xe vẫn chạy vì miền Nam phía trước: Chi cần trong xe có một trái tim. Các điệp ngữ “không có", các từ ngữ tương ứng: “vẫn … chỉ cần có…” đã làm cho giọng thơ, ý thơ trở nên mạnh mẽ, hào hùng. Quyết tâm chiến đấu và chí khí anh hùng của người lính không có bom đạn nào của quân thù có thể làm lay chuyển được. “Trái tim” trong thơ Phạm Tiến Duật là một hình ảnh hoán dụ, tuy không mới mẻ nhưng đầy ý vị. Đoạn thơ trên đây thể hiện rất thực, rất hay cách sống, cách nghĩ, cách cảm của những người chiến sĩ lái xe trên con đường mòn Hồ Chí Minh thời đánh Mỹ. Tình đồng đội, tinh thần chiến đấu dũng cảm ngoan cường vì sự nghiệp giải phóng miền Nam của người lính tỏa sáng vần thơ. Ngôn từ, hình ảnh, vần thơ, giọng thơ… đều mang chất lính, thể hiện một hồn thơ trẻ trung phơi phới, tài hoa, anh hùng. Đoạn thơ trên đây là một tiếng ca của khúc tráng ca Bài thơ về tiểu đội xe không kính.
From the roof of Hanoi University of Education, Pham Tien Duat entered the life of a soldier fighting and operating on the Truong Son strategic road during the years of the fiercest fighting against the Americans. The fire and smoke of the battlefield, Vietnamese heroism, young female volunteers, brave soldiers driving vehicles... imprinted as brilliantly and majestically as the monuments in Pham Tien Duat's poetry. The poem about the squad of vehicles without windows represents the soul of Pham Tien Duat's poetry in the Moon - halo of fire, battle songs imbued with romantic colors. This is the last part of the poem, which records the field camp scene of the squad of vehicles without windows, praising the camaraderie and noble fighting ideals of the soldiers driving on the Ho Chi Minh Trail: … The cars fell from the bombs ……………………………….. As long as there is a heart in the car After months of campaigning to transport weapons and food... to support the front line, traveling thousands and thousands of kilometers in rain of bombs and bullets, the squad of cars without windows "is back here... A friendly handshake" , comradeship: The cars fell from the bombs Came here to form a squad Met friends along the way Shaking hand through the broken glass window. It's also the hand holding and handshake of a soldier, but each time is different. British National Guard in the early years of the resistance against the French: Cold smile on mouth Loving each other, holding each other's hands. (Comrade – Chinh Huu, 1948) He liberated troops on the campaign trail, met his comrades and "shake hands through broken glass". Love for comrades and comrades is the nature and strength of a soldier that has not changed. From the "grip" "holding hands" to "shaking hands through broken glass" is a process of maturity and modernity of our army in the war of national and national liberation. The field camp of the vehicle platoon without glasses was short but filled with comradeship and camaraderie. With just three but very typical details: "Hoang Cam kitchen", "sharing bowls and chopsticks", "unsteady hammocks", soldier life is inherently simple, simple yet very luxurious. In the middle of a battlefield full of bombs and bullets. They were still polite: "The Hoang Cam kitchen is set up in the sky." The middle of the sky is in broad daylight. The field meal only had a bowl of wild vegetable soup and dry food... but it was very rich: "Sharing bowls and chopsticks means family." The word "chung" very well describes a soldier's heritage, his heart, and his feelings. The squad of cars without windows has become a small family filled with love. “Poetry is the queen of art,” someone said. If so, then words are the queen's clothes. The two words "meaning" are only used to "push" but under the pen of true poetic talent, it becomes sparkling and graceful. To Xuan Dieu, the spring of youth is so beautiful, so lovely, once gone. no return Spring is coming which means spring is passing Spring is still young, which means spring will be old But the end of spring means I also lose... (Rush – 1938) For To Huu, the young communist who is determined to fight and sacrifice for a noble revolutionary ideal, hatred, humiliation, and struggle are sacred reasons for life: I'm not dead yet, which means I haven't stopped hating yet That means the humiliation of eternity has not yet ended It means fighting forever Even exterminate a poisonous animal! (Contemplations in Prison – 1939) For Pham Tien Duat, the love of teammates is also the love of siblings, extremely close: Sharing bowls and chopsticks means family. If you love poetry, you will find poetry. Looking for poetry partly means looking for words and meanings. Poetry is not a matter of "chewing words and chewing words" (words used by Cao Ba Quat). Only poets with real talent can breathe life into words. Just through the two words "meaning", we can see that the young poet is very worthy of his senior poets. The scene of soulmate reunion: "hammock stuck on the road". After an intimate meal and a few intimate stories while lying in hammocks, the young soldiers set off again. The front beckons: Go again, go again, the sky is bluer. The alliteration "go again" describes the marching pace, the routes, the forward marches of the glassless vehicle platoon. The image "the sky is bluer" is a very talented drawing with symbolic meaning. profound: optimistic, loving life, full of hope. This is a poem that shows the material and spiritual life of soldiers during the American war, very uniquely We rarely see in poetry of that time: Our Hoang Cam kitchen is set up in the sky Sharing bowls and chopsticks means family The hammock is stuck on the road Go again, go again, the sky is bluer. The last stanza of the poem expresses the author's thoughts about the squad of cars without windows. The car was full of injuries and trophies. No windows, no lights, no hood, scratched trunk. The military transport vehicle bears the stature of unsung heroes. ''No" but "yes", there is "a heart" of a soldier. A fiery heart, ready to sacrifice and fight for the cause of liberating the South and unifying the Fatherland: No glasses, then the car has no lights, There is no hood, the trunk has scratches The car is still running because the South is ahead: Just need a heart in the car. The alliteration "without" and the corresponding words: "still... just need to have..." make the poetic voice and poetic meaning strong and heroic. The soldier's determination to fight and heroic spirit No enemy bombs or bullets can shake it. "Heart" in Pham Tien Duat's poem is a metonymic image, although not new, but full of meaning. The poem above shows very realistically and very well the way of life, the way of thinking, and the way of feeling of the soldiers driving on the Ho Chi Minh Trail during the American invasion. The soldiers' camaraderie and courageous and tenacious fighting spirit for the cause of liberating the South shine through the poem. The words, images, rhymes, poetic voice... all have a soldierly quality, expressing a youthful, talented, and heroic poetic soul. The poem above is a part of the epic poem about a squad of cars without windows.
Nguyễn Trãi được xem là một nhà văn lớn trên nền trời Việt Nam, ông đã có nhiều đóng góp rất to lớn cho thơ ca, đặc biệt trong đó nổi bật lên là tác phẩm bài thơ côn sơn ca ,là một bài thơ chữ Hán nổi tiếng. Có lẽ Nguyễn Trãi đã viết bài thơ này trong thời gian ông cáo quan về ở ẩn ở Côn Sơn để giữ cho tâm hồn trong sạch, thanh cao của mình. Đầu bài thơ chúng ta đã thấy tác giả vẽ ra một bức tranh thiên nhiên thật đẹp đẽ và hùng vĩ với tiếng thác chảy rì rầm, hình ảnh Côn Sơn hiện ra trước mắt chúng ta thật thơ mộng và lãng mạn với tiếng suối chảy, có đá rêu phong, có rừng thông mọc rậm, có rừng trúc xanh mát. Đó chính là sự hoang dã của thiên nhiên . Ngôi nhà thiên nhiên ấy thật đặc biệt với suối như tiếng đàn, rêu là chiếu , bóng râm là giường. Và trong ngôi nhà ấy ông để cho tâm hồn mình giao hòa với cảnh vật và vẽ lại nó bằng ngọn bút tài hoa của mình : "Côn Sơn suối chảy rì rầm, Ta nghe như tiếng đàn cầm bên tai." Với tác giả thì tiếng vang động như vang vọng bên tai, chúng ta như cảm nhận được rằng tác giả đã cảm nhận được tác giả đã hòa mình vào thiên nhiên thơ mộng hữu tình đó ,nó làm cho tam hòn của tác giả bay bổng, thanh thản trước những cảnh tượng đẹp đến nỗi nếu ai gặp chắc chắn cũng phải thốt lên. Tác giả đã ví tiếng nước chảy giống như tiếng đàn cầm bên tai mình, rừng thông, tán lá giống những mái che cho tâm hồn của nhà thơ . Thi nhân lặng lẽ ngồi bên phiến đá đã bao phủ bởi rêu phong cảm thấy như chiếc chiếu êm. Những hình ảnh,màu sắc, tâm hồn nhà thơ hiện lên bằng những liên tưởng vô cùng tha thiết và đằm thắm qua những câu thơ: Ta ngồi trên đá như ngồi chiếu êm. Trong ghềnh thông mọc như nêm, Tìm nơi bóng mát ta lên ta năm. Trong rừng có bóng trúc râm, Dưới màu xanh mát ta ngâm thơ nhàn. Về đi sao chẳng sớm toan" Khi Nguyễn Trãi về ở ẩn nhưng tâm trạng vẫn đang lo lắng cho mối an nguy của đất nước ,chính vì thế cho nên tác giả muốn tìm đến những nơi vắng vể không vướng bụi trần ,nơi đó chỉ có thiên nhiên cây cỏ,có tiếng suối reo cùng bóng trúc tỏa bóng râm mát và hưởng thụ một cuộc sống không có bụi trần. Sự chiêm nghiệm của nhà thơ đang thấm một nỗi buồn, khi tóc đã bạc chỉ biết làm bạn với mây múi, gió trăng : “Láng giềng một áng mây bạc, Khách khứa hai ngàn núi xanh”. Những nỗi lo toan của Nguyễn Trãi về thanh danh khi về ở ẩn “Núi gò đài các đó đây Chết rồi ai biết đâu ngày nhục vinh” Triết lí về cuộc đời của Nguyễn Trãi là mang cả một nỗi buồn sâu thẳm lan rộng trong tâm hồn nhà thơ. Từ những chiêm nghiệm về lịch sử của phong kiến ,về những thăng trầm cuộc đời, về những nhục vinh từng nếm trải thì ông đã cảm thông cho số kiếp của con người . Chính cái nhìn và suy ngẫm ấy đã mang tính nhân bản sâu sắc cao. Bi kịch Nguyễn Trãi là bi kịch của kẻ sĩ trong xã hội Phong Kiến, bi kịch của lịch sử. Chính vì vậy mà ông đã viết : "Sao, Do bằng có tái sinh, Hãy nghe khúc hát bên ghềnh Côn Sơn”. Bài ca Côn Sơn là một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp qua con mắt của nhà thơ, qua đó nói lên tâm sự của tác giả đối với vận mệnh của đất nước mình.
Nguyen Trai is considered a great writer in Vietnam, he has made many great contributions to poetry, especially the poem Con Son Ca, which is a Chinese poem. famous. Perhaps Nguyen Trai wrote this poem while he was in hiding in Con Son to keep his pure and noble soul. At the beginning of the poem, we saw the author paint a beautiful and majestic picture of nature with the murmuring sound of a waterfall. The image of Con Son appears before our eyes, very poetic and romantic with the sound of a flowing stream. There are mossy rocks, dense pine forests, and cool green bamboo forests. That is the wildness of nature. That natural house is so special with the stream as the sound of a guitar, the moss as a mat, and the shade as a bed. And in that house he let his soul mingle with the landscape and redraw it with his talented pen: "Con Son stream murmurs, I hear the sound of a harp in my ears." For the author, the echo seems to echo in our ears, we can feel that the author has immersed himself in that poetic and charming nature, it makes the author's three stars soar. , serene in front of such beautiful scenes that anyone who meets them will certainly exclaim. The author compared the sound of flowing water to the sound of a harp in his ears, and the pine forest and foliage to the roof covering the poet's soul. The poet sat quietly next to a stone slab covered with moss, feeling like a soft mat. The images, colors, and soul of the poet appear with extremely earnest and loving associations through the verses: I sit on the rock like sitting on a soft mat. In the rapids, pine trees grow like wedges, Find a shady place and we'll go up and we'll be five. In the forest there is shade of bamboo, Under the cool green we recite leisurely poetry. Why don't you go home sooner? When Nguyen Trai returned to hide, he was still worried about the country's safety. That's why the author wanted to find secluded places without dust, where there were only nature, plants, and trees. The sound of the stream roaring along with the cool shade of bamboo and enjoying a dust-free life. The poet's contemplation is filled with sadness, when his hair has turned gray and can only be friends with the clouds and the moon wind: “Neighbors are a silver cloud, Guests are two thousand green mountains. Nguyen Trai's worries about his reputation when he went into hiding “There are mountains and mounds here and there After death, who knows what day of shame and honor will come." Nguyen Trai's philosophy about life carries a deep sadness that spreads in the poet's soul. From his contemplations on feudal history, the ups and downs of life, and the humiliations and honors he experienced, he sympathized with the fate of human beings. It is that view and reflection that is deeply human. Nguyen Trai's tragedy is the tragedy of scholars in Feudal society, the tragedy of history. That is why he wrote: "Why, Because there is rebirth, Listen to the song by the Con Son rapids." The song Con Son is a beautiful picture of nature through the eyes of the poet, thereby expressing the author's feelings about the destiny of his country.
Hoài Thanh được đánh giá là một nhà nghiên cứu, nhà phê bình văn học xuất sắc nhất. Bài "Một thời đại trong thi ca” là tiểu luận mở đầu cho cuốn Thi nhân Việt Nam,là một trong những công trình xuất sắc nhất trong sự nghiệp văn chương của tác giả. Nội dung của cuốn sách này đề cập đến rất nhiều vấn đề như nguồn gốc của thơ mới, cuộc tranh luận ,so sánh giữa thơ mới- thơ cũ, vài nét về con đường phát triển Thơ mới, đặc điểm về hình thức thể loại và triển vọng trước mắt của Thơ mới; tinh thần cốt lõi của Thơ mới và hình ảnh cái tôi trong mỗi tác phẩm. Ở mỗi góc cạnh của vấn đề, tác giả lại có những nhận định với những khía cạnh rất riêng kèm theo những ý kiến sắc sảo và tinh tế. Mở đầu cho đoạn trích thì tác giả đưa ra để xác định cho thơ mới, và theo như Hoài Thanh thì muốn hiểu được thời đại thi ca thì phải có sự so sánh. Cách xác định của tác giả luôn mang tính khoa học bởi vì chỉ những câu hay mới được trở thành thước đo để tính giá trị sản phẩm mà thôi. Thứ hai, căn cứ vào tổng thể chứ không thể nhìn vào tiểu tiết. Nghĩa là phải dựa vào cái chung nhất. Tinh thần thơ mới là sự khẳng định của cái “tôi”. Để khẳng định được tinh thần Thơ mới tác giả đã đưa ra những biện luận cụ thể về nội dung của chữ “ tôi”trong quá trình phân biệt chữ “tôi” với “ta”. Nét chung của thơ cũ là thiên về cái “ta”, thiên về ý thức cộng đồng và để làm rõ ý thức này, Hòai Thanh đã nhìn trong lối sống nói chung và nhìn trong văn học nói riêng. ” Xã hội Việt Nam từ xưa không có cá nhân chỉ có đoàn thể lớn thì quốc gia nhỏ thì gia đình. Còn cá nhân, bản sắc của cá nhân chìm đắm trong gia đình, trong quốc gia như giọt nước trong biển cả”. Như vậy nhìn qua tất cả thì thơ cũ gồm cả chữ” ta”, họ cầu cứu đoàn thể để chống lại sự cô đơn. Thơ mới lại nghiêng về “cái tôi” và “ý thức cá nhân ,“dựa trên đại thể tất cả tinh thần thời nay hay tinh thần của thơ mới gồm hai trong chữ “tôi”- ý thức cá nhân của mỗi người” và khi thơ mới xuất hiện nó mang một quan niệm chưa từng thấy ở xứ sở này “ đó là quan niệm cá nhân”. Thứ ba là biểu hiện và ý nghĩa của cái tôi. Đầu tiên là sự xuất hiện và tiếp nhận của cái “tôi”. Trước tiên khi cái tôi xuất hiện trên văn đàm thì còn có rất nhiều sự bỡ ngỡ. Nó giống như một kẻ lạc loài ở nơi đất khách bao nhiêu con mắt nhìn nó một cách khó chịu. Vì chúng ta đã quen nhìn cuộc sống trong mình có cái “ta”. Bây giờ, nó xuất hiện thì làm sao lại tránh khỏi sự bỡ ngỡ. Nhưng theo thời gian, chữ “tôi” đó dần dần được chấp nhận và đã làm cho nó đã mất dần đi vẻ bỡ ngỡ của ban đầu. Cuối cùng tác giả đã chỉ ra một hướng lớn trong phong trào thơ mới. Đi sâu vào cái “tôi”:” đời của chúng ta nằm trong vòng cái “tôi”, mất bề rộng ta lại đi tìm bề sâu”. “mất bề rộng” là không còn thiên về cái chung, cái cộng đồng của thơ cũ, còn đi tìm bề sâu chính là đi tìm cái tôi, đi sâu vào ý thức cá nhân của mỗi người. Tâm hồn của các nhà thơ thu mình trong chữ “tôi” nên luôn cảm thấy cô đơn, lạnh lẽo cho nên thường gọi đó là “cái tôi tội nghiệp”. Xuân Diệu là một nhà thơ đầy đủ nhất của thời đại ấy vậy mà chỉ nói tới cái cô đơn, khổ sở, thảm hại của cái ta trong những vần thơ của mình. Từ đó Hoài Thanh đã khái quát: “ chưa bao giờ thơ Việt Nam buồn mà nhất là xôn xao đến thế”. Cách dẫn dắt và lập luận của tác giả càng trở nên chặt chẽ hơn khi đưa ra các ví dụ cụ thể, so sánh liên tưởng và nhất là dẫn ra những câu chuyện về Cao Bá Nha, của cô Phụ trên bến Cầm Dương có tính chất đòn bẩy để xác định nỗi thương không nơi nương tựa của những nhà thơ mới. Thế đấy, nỗi buồn của thơ mới được hiện lên như một bi kịch diễn ra ngấm ngầm. Bài tiểu luận có tính chặt chẽ, lập luận rất khoa học, lời văn của Hoài Thanh vừa sắc sảo, vừa rất tinh tế với giọng văn của người trong cuộc cùng những chia sẻ đúng như quan niệm thi nhân “ lấy hồn tôi để hiểu hồn người”. Đặc biệt những khái niệm đó vốn khô khan, qua những trình bày, giải thích của tác giả đã được chuyển thành những hình ảnh biểu cảm. Các câu văn được cân chỉnh, hợp lí với giọng văn cuốn hút người đọc. Chính điều này đã mang được tính nhạc cho bài văn. Cách dẫn dắt đoạn văn thật hợp lí, logic ,ngôn ngữ đặc sắc, dung dị dễ hiểu mà vẫn súc tích là một trong những điều mà hiếm có bài phê bình nào có thể làm được. Đoạn trích đã đi sâu tập trung giải thích cho sự ra đời và phát triển của thơ mới. Qua đó, chúng ta cũng có thể nhìn thấy thái độ trân trọng cổ vũ của tác giả ,cho thấy sự xuất hiện ý thức cá nhân trong thơ ca và tấm lòng của nhà thơ mới đối với toàn dân tộc ta.
Hoai Thanh is considered the best researcher and literary critic. The article "An era in poetry" is the opening essay for the book Vietnamese Poets, one of the most outstanding works in the author's literary career. The content of this book addresses many issues such as the origin of new poetry, debates and comparisons between new poetry and old poetry, some features of the development path of New Poetry, and characteristics of genre form. and the immediate prospects of New Poetry; the core spirit of New Poetry and the image of myself in each work. In each corner of the issue, the author has comments with very unique aspects along with sharp and subtle opinions. The author introduces the excerpt to define new poetry, and according to Hoai Thanh, to understand the era of poetry, there must be comparison. The author's determination is always scientific because only good sentences can become a measure to calculate product value. Second, based on the whole, not looking at the details. That means we have to rely on the most common thing. The spirit of new poetry is the affirmation of the "I". To affirm the spirit of New Poetry, the author has made specific arguments about the content of the word "I" in the process of distinguishing the word "I" from "I". The common feature of old poetry is that it is more about the "self", more about community consciousness, and to clarify this consciousness, Hoai Thanh looked at lifestyle in general and literature in particular. "Vietnamese society has long had no individuals, only large organizations, small countries and families. As for the individual, his or her identity is immersed in the family and the nation like a drop of water in the ocean. So looking at everything, the old poems include the word "ta", they asked for help from the group to fight loneliness. The new poetry leans towards "self" and "personal consciousness," based on the general spirit of today or the spirit of new poetry consisting of the two words "I" - each person's personal consciousness" and When poetry first appeared, it had a concept never before seen in this country: "it is a personal concept". Third is the expression and meaning of the self. The first is the appearance and reception of the "I". First of all, when the ego appears in the conversation, there is still a lot of confusion. It's like a lost person in a foreign land with so many eyes looking at it uncomfortably. Because we are used to seeing life as having a "me" in us. Now that it appears, how can we avoid being surprised? But over time, that word "I" was gradually accepted and made it lose its initial surprise. Finally, the author has pointed out a great direction in the new poetry movement. Going deep into the "I": "Our life is within the "I", losing breadth, we seek depth". "Losing breadth" means no longer tending to the common thing, the community of old poetry, but searching for depth is searching for the self, going deep into each person's personal consciousness. The poets' souls cower in the word "I", so they always feel lonely and cold, so they often call it "poor me". Xuan Dieu was the most complete poet of that era, yet he only talked about the loneliness, misery, and patheticness of the self in his poems. Since then, Hoai Thanh has generalized: "Vietnamese poetry has never been so sad, but especially so stirring." The author's way of leading and arguing becomes even more rigorous when giving specific examples, comparing associations and especially citing stories about Cao Ba Nha, of Ms. leverage to identify the helplessness of new poets. That's it, the sadness of poetry is revealed as a tragedy taking place secretly. The essay is rigorous, the argument is very scientific, Hoai Thanh's writing is both sharp and very delicate with the voice of an insider and shares exactly like the poet's concept of "taking my soul to understand". human soul". In particular, those concepts, which are inherently dry, through the author's presentations and explanations, have been transformed into expressive images. The sentences are balanced and reasonable with a tone that attracts the reader. This is what gives the poem its musicality. How to lead a paragraph properly, logically, with unique language, simple and easy to understand while still being concise is one of the things that few criticism articles can do. The excerpt focuses on explaining the birth and development of new poetry. Through that, we can also see the respectful and supportive attitude of the author, showing the emergence of personal consciousness in poetry and the new poet's heart for our entire nation.
Mùa xuân là mùa của lễ hội, mùa của đôi lứa hẹn hò, trao nhau những lời hẹn ước. Mùa xuân cũng là mùa của cảm xúc thơ ca, thăng hoa trong tâm hồn các thi sĩ. Nếu như mùa xuân trong thơ Xuân Diệu đẹp đến vô thực, nồng cháy đến khiến ta say mê, điên cuồng muốn chiếm hữu thì mùa xuân trong thơ Nguyễn Bính lại hoàn toàn khác. Với “Mưa Xuân”, mùa xuân của Nguyễn Bính cũng đậm chất giản dị, thanh bình của làng quê Việt Nam như chính tâm hồn ông vậy! Câu chuyện về mưa xuân nhưng mở đầu bài thơ không phải mưa, không phải cảnh xuân, mà là sự xuất hiện trực tiếp của con người. Một người con gái: “Em là cô gái trong khung cửi Dệt lụa quanh năm với mẹ già. Lòng trẻ còn như vuông lụa trắng Mẹ già chưa bán chợ làng xa” Đó là một cô gái trẻ làm nghề dệt lụa. Chắc hẳn đây là một cô gái đẹp, tấm lòng cô trong sáng, thuần khiết, được tác giả so sánh như một “vuông lụa trắng” vẫn chưa được mẹ già “bán chợ làng xa” tức là chưa có chồng. Cách nói thật lạ, thật hay! So sánh giản dị, giàu tính tượng hình mà cũng đầy tinh tế. Cô gái trẻ này chính là mẫu người thiếu nữ thôn quê trong trắng, thuần khiết, nét đẹp giản dị thường xuất hiện trong thơ Nguyễn Bính. Nhắc đến sự quen thuộc, tôi chợt nhớ đến “Thôn Đoài ngồi nhớ Thôn Đông” từng xuất hiện trong “Tương Tư”. Sở dĩ có sự liên tưởng này, bởi vì trong 4 câu thơ tiếp theo, hình ảnh Thôn Đoài lại xuất hiện, trong một chiều mưa xuân: “Bữa ấy, mưa xuân phơi phới bay, Hoa xoan lớp lớp rụng rơi đầy. Hội chèo làng Đặng đi ngang ngõ, Mẹ bảo: “Thôn Đoài hát tối nay”. Đến đây, sau khi tả người, Nguyễn Bính đã kể đến chuyện mưa xuân, mưa xuân vào một buổi chiều. Cảnh nhà đơn chiếc chỉ có hai mẹ con bỗng trở lên vui tươi ở khổ thơ này. Bởi một bữa “mưa xuân phơi phới bay”. Đọc câu thơ, ta có cảm giác từ “phơi phới” như làm sống động cả khổ thơ, khiến cho mùa xuân cũng trở nên thật có hồn. Cảm giác như không phải mưa xuân phơi phới mà chính là lòng “em” đang “phơi phới” sắc xuân thì. Mùa xuân như thổi sắc “phơi phới” vào hồn “em” tươi trẻ, khiến hoa xoan cũng nở rộ đẹp xinh, “phơi phới” báo hiệu mùa xuân về. Rồi “hội chèo làng Đặng đi ngang ngõ” đã làm cho khung cảnh yên bình bị phá vỡ . Tiếng trống hội làng thúc giục, với tiếng loa của “hội chèo” cộng thêm “mẹ bảo: “Thôn Đoài hát tối nay”.làm cho “vuông lụa trắng” khấp khởi khi ngồi dệt bên khung cửi hay chính tấm lòng thiếu nữ đang mong ngóng nên khấp khởi? Khấp khởi vì sao? Phơi phới vì sao? Phải chăng bởi bởi cái gọi là “gió mưa là chuyện của trời. Tương tư là chuyện của tôi yêu nàng”? Qủa thật vậy: “Lòng thấy giăng tơ một mối tình Em ngừng thoi lại giữa tay xinh Hình như hai má em bừng đỏ Có lẽ là em nghĩ tới anh” Ba câu trước miêu tả tâm trạng bối rối xen lẫn chờ đợi, khấp khởi nhưng cũng ngại ngùng e lệ điển hình của cô gái mới biết yêu. Không biết là do “mưa xuân phơi phới”, “hội chèo đi ngang ngõ” hay lời nói của mẹ đã làm cho “vuông lụa trắng” phải “ngừng thoi lại”. Không biết có phải tay xinh ngừng dệt là do lòng “giăng tơ một mối tình”? Lòng mới chỉ “giăng tơ” mà sao “hai má em bừng đỏ”? Tất cả câu hỏi đều được trả lời bằng câu thơ cuối, là do anh, tại anh, là vì nghĩ đến nha: “Có lẽ là em nghĩ tới anh”. Câu chuyện mưa xuân lại được kể tiếp như nối tiếp tâm trạng bâng khuâng, khấp khởi nhớ đến anh của cô thôn nữ: “Bốn bên hàng xóm đã lên đèn Em ngửa bàn tay trước mái hiên, Mưa chấm tay em từng chấm lạnh, Thế nào anh ấy chẳng sang xem” Bóng tối bao phủ lấy làng quê, nhà nhà đồng loạt lên đèn. “Em” ra trước mái hiên ngauwr bàn tay ra đón lấy những hạt mưa, chính là những hạt “mưa xuân phơi phới”. Dường như khi biết yêu, tâm hồn con người cũng trở nên lãng mạn hơn! Có điều, em đưa tay ra hứng mưa mà chẳng để ý lắm đến mưa, trong lòng “giăng kín” chỉ nghĩ tới Trời đã buông màn nhung tối đen xuống, bao phủ làng quê. Nhà nhà đã lên đèn, Em lúc này mới để ý và ra “trước mái hiên”,làm một hành động rất đẹp “ngửa bàn tay” ra đón “mưa xuân phơi phới bay” . Mặc dù “mưa chấm tay em từng chấm lạnh”. Nhưng em không cảm thấy mưa lạnh đang rót vào tay mình từng hạt, mà em chỉ nghĩ tới “thế nào anh ấy chẳng sang xem”. Lòng người biết yêu thổi vào mùa xuân cũng có hồn hơn hẳn, bởi “vuông lụa trắng” khấp khởi trong lòng khi nghĩ tới “anh ấy”nên không ngần ngại dẫu ngoài trời đang mưa: “Em xin phép mẹ, vội vàng đi Mẹ bảo xem về kể mẹ nghe, Mưa bụi nên em không ướt áo, Thôn Đoài cách có một thôi đê” Từ “vội vàng” xuất hiện trong khổ thơ thật đúng lúc, thật kịp thời, rất đúng với diễn biến tâm trạng của cô gái đang yêu. Đọc đoạn thơ này, nhịp thơ cũng vì từ “vội vàng” mà nhanh hơn một nhịp; có cảm giác như thể Em đang vội vàng để đến Thôn Đoài, nhưng đi xem hát đấy mà chẳng phải vì hát đâu, mà là vì anh, vì muốn gặp anh. Em đi nhanh như thế, đến nỗi cách một thôi đê mà mưa bụi cũng chẳng thể làm ướt áo em. Thế cũng đủ hiểu trong lòng Em đang vội vã, khấp khởi đến thế nào. Vậy mới nói, không phải phơi phới tại mưa xuân, mà tai lòng xuân: “Thôn Đoài vào đám hát thâu đêm Em mải tìm anh chả thiết xem Chắc hẳn đêm nay giường cửi lạnh Thoi ngà nằm nhớ ngón tay em” Em đi xem hát chèo, người ta hát thâu đêm, chắc hẳn phải vui lắm, hay lắm, nhộn nhịp lắm nhưng Em chẳng quan tâm. Với tâm trạng của một thiếu nữ mới biết yêu, điều Em quan tâm nhất chỉ có Anh.Mặc kệ lời mẹ dặn “xem về kể mẹ nghe”, mải tìm kiếm Anh nên Em “chẳng thiết xem”. Vậy Em có tìm thấy hay không? Giữa chốn đông người đi xem hát ấy, chưa biết. Chỉ thấy phía trước và ngay đêm nay, nơi căn nhà ấm cúng của em và Mẹ sẽ có “giường cửi lạnh”. Em không ngủ cũng không dệt nên “thoi ngà nằm nhớ ngón tay em”. Thoi ngà nhớ người, hay em đang nhớ anh? “Chờ mãi anh sang, anh chả sang, Thế mà hôm nọ hát bên làng, Năm tao bẩy tiết anh hò hẹn Để cả mùa xuân cũng bẽ bàng” Vậy là Em không tìm thấy Anh, buồn làm sao! Em đã trông mong nhiều như thế, trái tim Em thuần khiết như thế. Bốn câu thơ diễn tả tâm trạng cũng như những lời trách rất thật, rất nhẹ nhàng của cô gái thôn quê. Hóa ra không dưng mà đầu câu chuyện “Mưa Xuân”, Em lại “hai má bừng đỏ” khi “nghĩ tới anh”. Hóa ra họ đã gặp nhau ở đám “hát bên làng” hôm nọ. Anh chàng đã “năm tao bảy tiết” hò hẹn. khiến cô gái “lòng còn như vuông lụa trắng” đã tin tưởng và hôm nay thì lại thấy “cả mùa xuân cũng bẽ bàng”.Anh đã hẹn nhưng rồi Anh không đến, khiến hồn Em- một cô gái ngây thơ chờ đợi, tìm kiếm đến buồn bã, bơ vơ. Em thất vọng vì tìm không gặp anh, phải lủi thủi “bẽ bàng” và có cảm giác rằng mùa xuân tươi mới kia, mới đó còn “phơi phới” giờ cũng đã trở nên thật “bẽ bàng”, Em lẻ loi, tội nghiệp trở về: “Mình em lầm lũi trên đường về, Có ngắn gì đâu một dải đê Áo mỏng che đầu, mưa nặng hạt Lạnh lùng em tủi với canh khuya” Đám hát tan nhưng đêm chưa tàn. Nếu như ở khổ thơ trước, với tâm trạng “phơi phới”, khoảng cách đến thôn Đoài chỉ ngắn ngủi có một thôi đê, đến nỗi mưa xuân cũng không làm Em ướt áo; thì giờ đây, một thôi đê cũng trở nên dài bất tận. Đám hát đã tan, và “em mải tìm anh” trong vô vọng. Anh đã không đến hay là em tìm không gặp?hay là bởi không duyên?. Bao nhiêu câu hỏi không lời giải đáp. Chỉ biết rằng giờ đây “mình em lầm lũi trên đường về” ! “Mình em tủi với canh khuya”! có lẽ em là người sau cùng rời đám hát, nên đường về chỉ có mình em. Khi đi, em khấp khởi vui bao nhiêu thì bây giờ về là đoạn đường lê thê .“Mưa nặng hạt” và chỉ có “áo mỏng che đầu” khiến Em bị “mưa nặng hạt” làm ướt áo .Thấm lạnh từ mưa và cả cái lạnh từ trong “vuông lụa trắng”, làm em tê tái bước chân trên đường về cô độc. “Bữa ấy, mưa xuân đã ngại bay Hoa xoan đã nát dưới chân giầy Hội chèo làng Đặng về ngang ngõ Mẹ bảo: “Mùa xuân đã cạn ngày” Đúng là “ Cảnh nào cảnh chẳng đeo tình. Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ” Mưa Xuân giờ đã biết vui. Biết buồn theo em. Mưa “phơi phới” giờ cũng ngại bay, hoa xoan vẫn rụng nhưng không lớp lớp dày” nữa mà giờ thì “hoa xoan đã nát” dưới chân giầy”. Bởi “hội chèo làng Đặng về ngang ngõ”. Thôn Đoài đã hết hội rồi. Còn mẹ lại bảo “Mùa Xuân đã cạn ngày”. Em buồn, Xuân buồn, bởi hội tan , gánh chèo rời đi, em đâu còn cơ hội để tìm anh nữa. Hình ảnh hoa xoan bị đạp dưới chân giày cũng giống như sự ngóng trông, khắc khoải và hy vọng của Em vỡ vụn theo trong chiều mưa nặng hạt ấy. Hy vọng không còn em chỉ còn biết tự thầm thì với lòng mình, như đang nói với anh thôi: “Anh ạ! Mùa xuân đã cạn ngày Bao giờ em mới gặp anh đây? Bao giờ hội Đặng đi ngang ngõ Để mẹ bảo rằng: “Hát tối nay!” Em không gặp được Anh, Em lủi thủi một mình, Em tủi với canh khuya nhưng Em không hề mất hết hy vọng. Cô gái trẻ ngây thơ, thuần khiết như “vuông lụa trắng” vẫn chờ đợi, vẫn tin tưởng đó chỉ là chưa gặp, có nghĩa là sẽ gặp, có điều không biết là bao giờ. Bởi biết đâu, hội sau em vẫn sẽ lại không may mắn, lại sẽ không gặp được anh? Bài thơ Mưa Xuân được Nguyễn Bính viết theo thể thơ Tứ Tuyệt Trường Thiên. Đó là mùa xuân ở vùng quê bắc bộ những năm nửa đầu của thế kỷ 20. Trong “Mưa Xuân” có bức tranh làng quê ngày xuân, có hội làng, có nỗi lòng của một thôn nữ ở tuổi cập kê. “Mưa Xuân” như một câu chuyện được thi sĩ kể bằng thơ. Đó là một câu chuyện về tình yêu, về nỗi nhớ mong, tương tư của một cô gái trẻ nơi thôn quê thuần khiết. Câu chuyện chưa kết thúc, cứ khiến người đọc vừa hy vọng, lại vừa man mác buồn.
Mùa xuân là mùa của lễ hội, mùa của đôi lứa hẹn hò, trao nhau những lời hẹn ước. Mùa xuân cũng là mùa của cảm xúc thơ ca, thăng hoa trong tâm hồn các thi sĩ. Nếu như mùa xuân trong thơ Xuân Diệu đẹp đến vô thực, nồng cháy đến khiến ta say mê, điên cuồng muốn chiếm hữu thì mùa xuân trong thơ Nguyễn Bính lại hoàn toàn khác. Với “Mưa Xuân”, mùa xuân của Nguyễn Bính cũng đậm chất giản dị, thanh bình của làng quê Việt Nam như chính tâm hồn ông vậy! Câu chuyện về mưa xuân nhưng mở đầu bài thơ không phải mưa, không phải cảnh xuân, mà là sự xuất hiện trực tiếp của con người. Một người con gái: “Em là cô gái trong khung cửi Dệt lụa quanh năm với mẹ già. Lòng trẻ còn như vuông lụa trắng Mẹ già chưa bán chợ làng xa” Đó là một cô gái trẻ làm nghề dệt lụa. Chắc hẳn đây là một cô gái đẹp, tấm lòng cô trong sáng, thuần khiết, được tác giả so sánh như một “vuông lụa trắng” vẫn chưa được mẹ già “bán chợ làng xa” tức là chưa có chồng. Cách nói thật lạ, thật hay! So sánh giản dị, giàu tính tượng hình mà cũng đầy tinh tế. Cô gái trẻ này chính là mẫu người thiếu nữ thôn quê trong trắng, thuần khiết, nét đẹp giản dị thường xuất hiện trong thơ Nguyễn Bính. Nhắc đến sự quen thuộc, tôi chợt nhớ đến “Thôn Đoài ngồi nhớ Thôn Đông” từng xuất hiện trong “Tương Tư”. Sở dĩ có sự liên tưởng này, bởi vì trong 4 câu thơ tiếp theo, hình ảnh Thôn Đoài lại xuất hiện, trong một chiều mưa xuân: “Bữa ấy, mưa xuân phơi phới bay, Hoa xoan lớp lớp rụng rơi đầy. Hội chèo làng Đặng đi ngang ngõ, Mẹ bảo: “Thôn Đoài hát tối nay”. Đến đây, sau khi tả người, Nguyễn Bính đã kể đến chuyện mưa xuân, mưa xuân vào một buổi chiều. Cảnh nhà đơn chiếc chỉ có hai mẹ con bỗng trở lên vui tươi ở khổ thơ này. Bởi một bữa “mưa xuân phơi phới bay”. Đọc câu thơ, ta có cảm giác từ “phơi phới” như làm sống động cả khổ thơ, khiến cho mùa xuân cũng trở nên thật có hồn. Cảm giác như không phải mưa xuân phơi phới mà chính là lòng “em” đang “phơi phới” sắc xuân thì. Mùa xuân như thổi sắc “phơi phới” vào hồn “em” tươi trẻ, khiến hoa xoan cũng nở rộ đẹp xinh, “phơi phới” báo hiệu mùa xuân về. Rồi “hội chèo làng Đặng đi ngang ngõ” đã làm cho khung cảnh yên bình bị phá vỡ . Tiếng trống hội làng thúc giục, với tiếng loa của “hội chèo” cộng thêm “mẹ bảo: “Thôn Đoài hát tối nay”.làm cho “vuông lụa trắng” khấp khởi khi ngồi dệt bên khung cửi hay chính tấm lòng thiếu nữ đang mong ngóng nên khấp khởi? Khấp khởi vì sao? Phơi phới vì sao? Phải chăng bởi bởi cái gọi là “gió mưa là chuyện của trời. Tương tư là chuyện của tôi yêu nàng”? Qủa thật vậy: “Lòng thấy giăng tơ một mối tình Em ngừng thoi lại giữa tay xinh Hình như hai má em bừng đỏ Có lẽ là em nghĩ tới anh” Ba câu trước miêu tả tâm trạng bối rối xen lẫn chờ đợi, khấp khởi nhưng cũng ngại ngùng e lệ điển hình của cô gái mới biết yêu. Không biết là do “mưa xuân phơi phới”, “hội chèo đi ngang ngõ” hay lời nói của mẹ đã làm cho “vuông lụa trắng” phải “ngừng thoi lại”. Không biết có phải tay xinh ngừng dệt là do lòng “giăng tơ một mối tình”? Lòng mới chỉ “giăng tơ” mà sao “hai má em bừng đỏ”? Tất cả câu hỏi đều được trả lời bằng câu thơ cuối, là do anh, tại anh, là vì nghĩ đến nha: “Có lẽ là em nghĩ tới anh”. Câu chuyện mưa xuân lại được kể tiếp như nối tiếp tâm trạng bâng khuâng, khấp khởi nhớ đến anh của cô thôn nữ: “Bốn bên hàng xóm đã lên đèn Em ngửa bàn tay trước mái hiên, Mưa chấm tay em từng chấm lạnh, Thế nào anh ấy chẳng sang xem” Bóng tối bao phủ lấy làng quê, nhà nhà đồng loạt lên đèn. “Em” ra trước mái hiên ngauwr bàn tay ra đón lấy những hạt mưa, chính là những hạt “mưa xuân phơi phới”. Dường như khi biết yêu, tâm hồn con người cũng trở nên lãng mạn hơn! Có điều, em đưa tay ra hứng mưa mà chẳng để ý lắm đến mưa, trong lòng “giăng kín” chỉ nghĩ tới Trời đã buông màn nhung tối đen xuống, bao phủ làng quê. Nhà nhà đã lên đèn, Em lúc này mới để ý và ra “trước mái hiên”,làm một hành động rất đẹp “ngửa bàn tay” ra đón “mưa xuân phơi phới bay” . Mặc dù “mưa chấm tay em từng chấm lạnh”. Nhưng em không cảm thấy mưa lạnh đang rót vào tay mình từng hạt, mà em chỉ nghĩ tới “thế nào anh ấy chẳng sang xem”. Lòng người biết yêu thổi vào mùa xuân cũng có hồn hơn hẳn, bởi “vuông lụa trắng” khấp khởi trong lòng khi nghĩ tới “anh ấy”nên không ngần ngại dẫu ngoài trời đang mưa: “Em xin phép mẹ, vội vàng đi Mẹ bảo xem về kể mẹ nghe, Mưa bụi nên em không ướt áo, Thôn Đoài cách có một thôi đê” Từ “vội vàng” xuất hiện trong khổ thơ thật đúng lúc, thật kịp thời, rất đúng với diễn biến tâm trạng của cô gái đang yêu. Đọc đoạn thơ này, nhịp thơ cũng vì từ “vội vàng” mà nhanh hơn một nhịp; có cảm giác như thể Em đang vội vàng để đến Thôn Đoài, nhưng đi xem hát đấy mà chẳng phải vì hát đâu, mà là vì anh, vì muốn gặp anh. Em đi nhanh như thế, đến nỗi cách một thôi đê mà mưa bụi cũng chẳng thể làm ướt áo em. Thế cũng đủ hiểu trong lòng Em đang vội vã, khấp khởi đến thế nào. Vậy mới nói, không phải phơi phới tại mưa xuân, mà tai lòng xuân: “Thôn Đoài vào đám hát thâu đêm Em mải tìm anh chả thiết xem Chắc hẳn đêm nay giường cửi lạnh Thoi ngà nằm nhớ ngón tay em” Em đi xem hát chèo, người ta hát thâu đêm, chắc hẳn phải vui lắm, hay lắm, nhộn nhịp lắm nhưng Em chẳng quan tâm. Với tâm trạng của một thiếu nữ mới biết yêu, điều Em quan tâm nhất chỉ có Anh.Mặc kệ lời mẹ dặn “xem về kể mẹ nghe”, mải tìm kiếm Anh nên Em “chẳng thiết xem”. Vậy Em có tìm thấy hay không? Giữa chốn đông người đi xem hát ấy, chưa biết. Chỉ thấy phía trước và ngay đêm nay, nơi căn nhà ấm cúng của em và Mẹ sẽ có “giường cửi lạnh”. Em không ngủ cũng không dệt nên “thoi ngà nằm nhớ ngón tay em”. Thoi ngà nhớ người, hay em đang nhớ anh? “Chờ mãi anh sang, anh chả sang, Thế mà hôm nọ hát bên làng, Năm tao bẩy tiết anh hò hẹn Để cả mùa xuân cũng bẽ bàng” Vậy là Em không tìm thấy Anh, buồn làm sao! Em đã trông mong nhiều như thế, trái tim Em thuần khiết như thế. Bốn câu thơ diễn tả tâm trạng cũng như những lời trách rất thật, rất nhẹ nhàng của cô gái thôn quê. Hóa ra không dưng mà đầu câu chuyện “Mưa Xuân”, Em lại “hai má bừng đỏ” khi “nghĩ tới anh”. Hóa ra họ đã gặp nhau ở đám “hát bên làng” hôm nọ. Anh chàng đã “năm tao bảy tiết” hò hẹn. khiến cô gái “lòng còn như vuông lụa trắng” đã tin tưởng và hôm nay thì lại thấy “cả mùa xuân cũng bẽ bàng”.Anh đã hẹn nhưng rồi Anh không đến, khiến hồn Em- một cô gái ngây thơ chờ đợi, tìm kiếm đến buồn bã, bơ vơ. Em thất vọng vì tìm không gặp anh, phải lủi thủi “bẽ bàng” và có cảm giác rằng mùa xuân tươi mới kia, mới đó còn “phơi phới” giờ cũng đã trở nên thật “bẽ bàng”, Em lẻ loi, tội nghiệp trở về: “Mình em lầm lũi trên đường về, Có ngắn gì đâu một dải đê Áo mỏng che đầu, mưa nặng hạt Lạnh lùng em tủi với canh khuya” Đám hát tan nhưng đêm chưa tàn. Nếu như ở khổ thơ trước, với tâm trạng “phơi phới”, khoảng cách đến thôn Đoài chỉ ngắn ngủi có một thôi đê, đến nỗi mưa xuân cũng không làm Em ướt áo; thì giờ đây, một thôi đê cũng trở nên dài bất tận. Đám hát đã tan, và “em mải tìm anh” trong vô vọng. Anh đã không đến hay là em tìm không gặp?hay là bởi không duyên?. Bao nhiêu câu hỏi không lời giải đáp. Chỉ biết rằng giờ đây “mình em lầm lũi trên đường về” ! “Mình em tủi với canh khuya”! có lẽ em là người sau cùng rời đám hát, nên đường về chỉ có mình em. Khi đi, em khấp khởi vui bao nhiêu thì bây giờ về là đoạn đường lê thê .“Mưa nặng hạt” và chỉ có “áo mỏng che đầu” khiến Em bị “mưa nặng hạt” làm ướt áo .Thấm lạnh từ mưa và cả cái lạnh từ trong “vuông lụa trắng”, làm em tê tái bước chân trên đường về cô độc. “Bữa ấy, mưa xuân đã ngại bay Hoa xoan đã nát dưới chân giầy Hội chèo làng Đặng về ngang ngõ Mẹ bảo: “Mùa xuân đã cạn ngày” Đúng là “ Cảnh nào cảnh chẳng đeo tình. Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ” Mưa Xuân giờ đã biết vui. Biết buồn theo em. Mưa “phơi phới” giờ cũng ngại bay, hoa xoan vẫn rụng nhưng không lớp lớp dày” nữa mà giờ thì “hoa xoan đã nát” dưới chân giầy”. Bởi “hội chèo làng Đặng về ngang ngõ”. Thôn Đoài đã hết hội rồi. Còn mẹ lại bảo “Mùa Xuân đã cạn ngày”. Em buồn, Xuân buồn, bởi hội tan , gánh chèo rời đi, em đâu còn cơ hội để tìm anh nữa. Hình ảnh hoa xoan bị đạp dưới chân giày cũng giống như sự ngóng trông, khắc khoải và hy vọng của Em vỡ vụn theo trong chiều mưa nặng hạt ấy. Hy vọng không còn em chỉ còn biết tự thầm thì với lòng mình, như đang nói với anh thôi: “Anh ạ! Mùa xuân đã cạn ngày Bao giờ em mới gặp anh đây? Bao giờ hội Đặng đi ngang ngõ Để mẹ bảo rằng: “Hát tối nay!” Em không gặp được Anh, Em lủi thủi một mình, Em tủi với canh khuya nhưng Em không hề mất hết hy vọng. Cô gái trẻ ngây thơ, thuần khiết như “vuông lụa trắng” vẫn chờ đợi, vẫn tin tưởng đó chỉ là chưa gặp, có nghĩa là sẽ gặp, có điều không biết là bao giờ. Bởi biết đâu, hội sau em vẫn sẽ lại không may mắn, lại sẽ không gặp được anh? Bài thơ Mưa Xuân được Nguyễn Bính viết theo thể thơ Tứ Tuyệt Trường Thiên. Đó là mùa xuân ở vùng quê bắc bộ những năm nửa đầu của thế kỷ 20. Trong “Mưa Xuân” có bức tranh làng quê ngày xuân, có hội làng, có nỗi lòng của một thôn nữ ở tuổi cập kê. “Mưa Xuân” như một câu chuyện được thi sĩ kể bằng thơ. Đó là một câu chuyện về tình yêu, về nỗi nhớ mong, tương tư của một cô gái trẻ nơi thôn quê thuần khiết. Câu chuyện chưa kết thúc, cứ khiến người đọc vừa hy vọng, lại vừa man mác buồn.
Nguyễn Bỉnh Khiêm là một nhà thơ lớn của dân tộc. Ông đã để lại cho nền văn học nước nhà một kho tàng thơ đồ sộ, và đã có gần một nghìn bài thơ được tìm thấy. Thơ Nguyễn Bỉnh Khiêm mang đậm tính triết lí, giáo huấn, ngợi ca ý chí, thú thanh nhàn và đồng thời phê phán những điều xấu xa trong xã hội. Ông nổi tiếng với hai tập thơ tiếng Hán “Bạch Vân am thi tập” và tập thơ tiếng Nôm “Bạch Vân quốc ngữ thi”. Bài thơ “Nhàn “được rút trong tập thơ “ Bạch Vân quốc ngữ thi”. Bài thơ đựợc viết là tiếng lòng của Nguyễn Bỉnh Khiêm về một cuộc sống nhiều niềm vui , an nhàn và thanh thản nơi đồng quê. Nguyễn Bỉnh Khiêm làm quan dưới triều Mạc, nhưng sau khi thất bại trong việc dâng sớ xin chém mười tám tên nịnh thần, ông lui về ở ẩn. Trong thời gian đó, ông đã viết rất nhiều bài thơ, và “Nhàn” là một trong số ấy. Tiêu đề “Nhàn” không phải của Nguyễn Bỉnh Khiêm mà là do người đời sau đặt. Bài thơ như lời tâm sự sâu sắc của tác giả về quan niệm sống, khẳng định cách sống nhàn, hòa hợp với thiên nhiên, giữ cố cách thanh cao, không màng danh lợi. Hai câu đề đã khắc họa 1 cuộc sống nhàn rỗi, giản dị của tác giả: “ Một mai , một cuốc, một cần câu Thơ thẫn dầu ai vui thú nào…..” Với phép lặp “một”-“một” đã vẽ lên trước mắt người đọc một khung cảnh bình dị, đơn sơ, thanh tịnh nơi quê nghèo. Hai câu thơ toát lên sự bình lặng của tâm hồn và êm đềm của thiên nhiên ở vùng quê Bắc Bộ. “Một cuộc”, “một cần câu” gợi lên hình ảnh quen thuộc của một người nông dân chất phác. Hình ảnh Nguyễn Bỉnh Khiêm hiện lên là một lão nông an nhàn, thảnh thơi với thú vui tao nhã là câu cá và làm vườn. Đây có thể nói là cuộc sống đáng mơ ước của rất nhiều người ở thời kỳ phong kiến ngày xưa nhưng mấy ai có thể dứt bỏ được chốn quan trường về với đồng quê như thế này. Hai chữ “Thơ thẩn” phác họa một cách tài tình phong cách ung dung và tâm trạng thảnh thơi của con người cho mình xa lánh cõi trần tục đầy tham, sân, si; trong lòng không còn vướng bận những âm mưu, toan tính bon chen. Niềm vui như hiện lên trong từng bước đi thong thả, nhàn nhã. Niềm vui chi phối cả âm điệu bài thơ, cứ nhẹ nhàng, lâng lâng, thanh thản một cách lạ kì. Cụm từ dầu ai vui thú nào còn nói lên lập trường kiên định của nhà thơ trước lối sống đã lựa chọn. Chữ “ai” vốn là một đại từ phiếm chỉ, được tác giả sử dụng trong câu thơ này với một nghĩa rất rộng, càng suy ngẫm càng thấy thú vị. Đến hai câu thơ thực tiếp theo càng khắc họa rõ nét hơn chân dung của “lão nông Nguyễn Bỉnh Khiêm”. Ta dại ta tìm nơi vắng vẻ Người khôn người đến chốn lao xao Ông rất khéo léo trong việc dùng từ ngữ độc đáo, lột tả được hết phong thái của ông. Ông bảo rằng những người chọn chốn quan trường là những người “khôn”. Một cách khen rất tinh tế, khen mà chê, cũng có thể là khen mình và chê người. Tứ thơ ở hai câu này hoàn toàn đối lập nhau từ ngôn ngữ đến dụng ý “dại” –“khôn”, “vắng vẻ” – “lao xao”. Nhân cách thanh cao Nguyễn Bỉnh Khiêm đối lập với danh lợi như nước với lửa. Vắng vẻ đối lập với lao xao, ta đối lập với người. Tìm nơi vắng vẻ không phải là lánh đời mà là tìm nơi mình thích thú, được sống thoải mái, an nhiên, khác xa chốn quan trường hiểm hóc vinh liền nhục. Nơi vắng vẻ là nơi không có chuyện cầu cạnh, bon chen. Nơi vắng vẻ là nơi thiên nhiên tươi xanh, mang lại sự thảnh thơi cho tâm hồn. Chốn lao xao là chốn cửa quyền trống giong cờ mở, là đường hoạn lộ tấp nập ngựa xe… Đến chốn lao xao là đến chốn lợi đường danh huyên náo, nơi con người chen chúc xô đẩy, giẫm đạp lên nhau để giành giật quyền lợi, để vinh thân phì gia. Đây là nơi có nhiều nguy hiểm khôn tường. Như vậy là quan niệm dại, khôn của Nguyễn Bỉnh Khiêm xuất phát từ trí tuệ, triết lí dân gian: Ở hiền gặp lành; ở ác gặp ác. Cuộc sống của bậc đại nhân ở am Bạch Vân đạm bạc mà thanh cao biết mấy. Hai câu thơ luận đã gợi mở cho người đọc về cuộc sống bình dị, giản đơn và thanh cao của Nguyễn Bỉnh Khiêm: Thu ăn măng trúc đông ăn giá Xuân tắm hồ sen hạ tắm ao Một cặp câu đã lột tả hết tất cả cuộc sống sinh hoạt và thức ăn hằng ngày của “lão nông nghèo”. Mùa nào đều tương ứng với thức ăn đấy, tuy không có sơn hào hải vị nhưng những thức ăn có sẵn này lại đậm đà hương vị quê nhà, khiến tác giả an phận và hài long. Mùa thu có măng trúc ở trên rừng, mùa đông ăn giá. Chỉ với vài nét chấm phá Nguyễn Bỉnh Khiêm đã “khéo” khen thiên nhiên đất Bắc rất hào phóng, đầy đủ thức ăn. Đặc biệt câu thơ “Xuân tắm hồ sen hạ tắm ao” phác họa vài đường nét nhẹ nhàng, đơn giản nhưng toát lên sự thanh tao không ai sánh được. Một cuộc sống dường như chỉ có tác giả và thiên nhiên, mối quan hệ tâm giao hòa hợp nhau. Qua đó ta có thể cảm nhận được tác giả đã sống rất thanh thản , hòa hợp với thiên nhiên tận hưởng mọi vẻ đẹp vốn có của đất trời mà không bon chen , tranh giành .Đăt bài thơ vào hoàn cảnh lúc bấy giờ thì lối sống của Nguyễn Bỉnh Khiêm thể hiện được vẻ đẹp của tâm hồn thanh cao đó là lối sống tích cực thể hiện rõ thái độ của Bạch Vân cư sĩ. Nhãn quan tỏ tường và cái nhìn thông tuệ của nhà thơ thể hiện tập trung nhất ở hai câu thơ cuối. Nhà thơ tìm đến cái “say” là để “tỉnh” và ông tỉnh táo hơn bao giờ hết: Rượu, đến cội cây, ta sẽ uống, Nhìn xem phú quý tựa chiêm bao. Quan Trạng khẳng định một lần nữa sự lựa chọn lối sống nhàn của mình. Cuộc sống nhàn dật này là kết quả của một nhân cách, một trí tuệ khác thường. Ông từng đỗ Trạng nguyên thì tiền bạc, của cải đối với ông thực ra mà nói không hề thiếu nhưng đó lại không phải là điều ông nghĩ đến và tham vọng. Với ông phú quý chỉ “tựa chiêm bao”, như một giấc mơ, khi tỉnh dậy thì sẽ tan, sẽ hết mà thôi. Có thể xem đây chính là cách nhìn nhận sâu sắc, đầy triết lý nhất. Với một con người thanh tao và ưa sống an nhàn thì phú quý chỉ như hư vô mà thôi, ông yêu nước nhưng yêu theo một cách thầm lặng nhất. Cách so sánh độc đáo đã mang đến cho hai câu kết một tứ thơ hoàn hảo nhất. Nhàn là chủ đề rất phổ biến trong thơ văn thời trung đại. Nhàn là một nét tư tưởng và văn hóa rất sâu sắc của người xưa, đặc biệt là của tầng lớp trí thức. Sống nhàn hợp với tự nhiên, hợp với việc tu dưỡng nhân cách, có điều kiện dưỡng sinh, kéo dài tuổi thọ. Sống nhàn đem lại những thú vui lành mạnh cho con người, Biết sống nhàn, biết tìm thú nhàn là cả một học thuyết triết học lớn. Vì thế, Bài “Nhàn” ra đời như 1 bông hoa viết bằng chữ Nôm tuyệt đẹp của văn học trung đại Việt Nam răn dạy về quan niệm sống đề cao vẻ đẹp tâm hồn , lối sống trong sạch của con người và nó vẫn còn giữ nguyên giá trị cho đến ngày hôm nay.
Nguyen Binh Khiem is a great national poet. He left behind a huge treasure trove of poetry for the country's literature, and nearly a thousand poems have been found. Nguyen Binh Khiem's ​​poetry is full of philosophy and teachings, praising the will and pleasures of leisure while at the same time criticizing the evils in society. He is famous for two Chinese poetry collections "Bach Van am thi tap" and Nom poetry collection "Bach Van quoc ngu thi". The poem "Nhan" is taken from the poetry collection "Bach Van Quoc Ngu Thi". The poem was written as Nguyen Binh Khiem's ​​heart's voice about a life full of joy, comfort and serenity in the countryside. Nguyen Binh Khiem served as a mandarin under the Mac dynasty, but after failing to submit a petition to behead eighteen courtiers, he retired. During that time, he wrote many poems, and "Nhan" is one of them. The title "Nhan" was not given by Nguyen Binh Khiem but was given by a later generation. The poem is like a profound confession of the author about the concept of life, affirming a leisurely way of life, in harmony with nature, maintaining a noble way, not caring about fame and fortune. The two sentences portray the author's leisurely and simple life: “One spade, one hoe, one fishing rod Sad poetry is fun no matter who....” With the repetition "one" - "one" has painted before the reader's eyes an idyllic, simple, and pure scene in a poor countryside. The two verses exude the peace of mind and the gentleness of nature in the Northern countryside. “One trip”, “one fishing rod” evokes the familiar image of a simple farmer. The image of Nguyen Binh Khiem appears as a peaceful and carefree old farmer with elegant hobbies such as fishing and gardening. This can be said to be the dream life of many people in the old feudal period, but few people can leave the official position and return to the countryside like this. The two words "Thon Than" skillfully depict the leisurely style and relaxed mood of people who distance themselves from the worldly world full of greed, anger, and ignorance; My heart is no longer entangled with plots and attempts to compete. Joy seems to appear in every leisurely and leisurely step. Joy dominates the tone of the poem, strangely gentle, lighthearted, and serene. The phrase no matter who enjoys it also shows the poet's steadfast stance towards his chosen lifestyle. The word "who" is inherently a trivial pronoun, used by the author in this verse with a very broad meaning, the more you think about it, the more interesting it becomes. The next two actual verses portray even more clearly the portrait of "old farmer Nguyen Binh Khiem". I am stupid, I am looking for a peaceful place Nguoi khon nguoi den chon lao xao He is very skillful in using unique words, fully expressing his style. He said that those who choose official positions are "smart" people. A very subtle way of praising, praising but criticizing, can also be praising yourself and criticizing others. The four poems in these two lines are completely opposite from each other, from the language to the intention of "foolish" - "wise", "deserted" - "troublesome". Nguyen Binh Khiem's ​​noble personality is as opposed to fame and fortune as water and fire. Solitude is the opposite of chaos, we are the opposite of others. Finding a quiet place is not about escaping life but about finding a place that you enjoy, where you can live comfortably and peacefully, away from the dangerous places of officialdom, honor and humiliation. A deserted place is a place where there is no quarreling or jostling. A deserted place is where nature is green, bringing relaxation to the soul. The place of turmoil is the place where the gates of power are filled with drums and flags are opened, the streets are crowded with horses and carriages... Coming to the place of turmoil is the place of noisy fame and fortune, where people jostle, push, trample on each other to gain power. benefit, to honor the family. This is a place with many unimaginable dangers. Thus, Nguyen Binh Khiem's ​​concept of foolishness and wisdom comes from folk wisdom and philosophy: Where goodness meets goodness; Where evil meets evil. The life of the great man at Bach Van hermitage is so simple yet noble. Two verses of the essay suggest to readers the simple, simple and noble life of Nguyen Binh Khiem: Eat bamboo shoots in autumn and eat bean sprouts in winter Spring bathing in the lotus pond, summer bathing in the pond A pair of sentences describe all the daily life and food of the "poor old farmer". Every season corresponds to that food. Although there are no great flavors, these available foods are rich in the flavor of home, making the author feel peaceful and satisfied. In the fall there are bamboo shoots in the forest, in the winter they eat bean sprouts. With just a few touches, Nguyen Binh Khiem "cleverly" praised the Northern nature for being very generous and full of food. In particular, the verse "Spring bathes in lotus ponds, summer baths in ponds" sketches a few gentle, simple lines but exudes an elegance that no one can match. A life that seems to have only the author and nature, a harmonious soul-mate relationship. Through that, we can feel that the author lived very peacefully, in harmony with nature, enjoying all the inherent beauty of heaven and earth without jostling or competing. Placing the poem in the situation at that time, the way Nguyen Binh Khiem's ​​life shows the beauty of a noble soul, which is a positive lifestyle that clearly shows the attitude of Bach Van lay people. The poet's clear vision and intelligent insight are most concentrated in the last two verses. The poet sought to get "drunk" to "stay awake" and he was more alert than ever: Wine, to the tree I will drink, Looking at wealth is like a dream. Quan Trang once again affirmed his choice of a leisurely lifestyle. This leisurely life is the result of an unusual personality and intelligence. When he passed the exam, money and wealth were actually not lacking for him, but that was not what he thought about or was ambitious about. To him, wealth is just "like a dream", like a dream, when he wakes up it will disappear, it will be over. This can be seen as the most profound and philosophical way of looking at things. For a man who is elegant and enjoys a leisurely life, wealth is just like nothingness. He loves his country but loves it in the most silent way. The unique way of comparison gives the two concluding lines the most perfect quatrain. Leisure is a very popular theme in medieval poetry. Leisure is a very profound ideological and cultural trait of the ancients, especially of the intellectual class. Living leisurely is in harmony with nature, in accordance with cultivating personality, has conditions for nourishment, and prolongs life. Living leisurely brings healthy pleasures to people. Knowing how to live leisurely, knowing how to find leisurely pleasures is a great philosophical theory. Therefore, "Nhan" was born as a flower written in beautiful Nom script of Vietnamese medieval literature, teaching about the concept of life that promotes the beauty of the soul, the pure lifestyle of people and it still exists. retains its value until today.
Quê hương- hai tiếng gần gũi, thân thương. Quê hương đối với ta như dòng sữa mẹ ngọt không bao giờ vơi cạn, như tấm lòng mẹ giản dị và bao la. Vì thế có ai xa quê hương mà không khỏi bồi hồi nhớ về hình ảnh quê hương với chiếc cầu tre, con đò nhỏ, với những rặng tre xanh tắm mình trong những luồng gió thơm ngọt ngào… đã gắn liền tuổi thơ mỗi người. . “Quy hứng” cũng nằm trong mạch cảm xúc ấy. Bài thơ được sáng tác trong thời gian Nguyễn Trung Ngạn đi sứ ở Giang Nam, Trung Quốc. Viết theo thể thất ngôn tứ tuyệt, “Quy hứng” thể hiện sâu sắc nỗi nhớ gia đình, quê hương với bao niềm tự hào của một người đang sống nơi đất khách quê người Hai câu đầu nói lên bao nỗi nhớ của khách tha hương: “Lão tang diệp lạc tàm phương tận Tảo đạo hoa hương giải chính phi" (Dâu già lá rụng tằm vừa chín Lúa sớm bông thơm, cua béo ghê) Tác giả nhớ lá dâu già cuối vụ, vàng sẫm rụng khắp các nương bãi, nhớ những lứa tằm vừa chín vàng óng, vàng khươm trong nhà, ngoài sân, nhớ lúa sớm trổ trắng phau cánh đồng dâng hương ngào ngạt, nhớ vị béo đậm cua đồng. Các chi tiết nghệ thuật như dâu, tằm. hương lúa sớm, cua béo, đều là cảnh vật đồng quê, màu sắc, hương vị đậm đà của quê nhà thân yêu đó đã làm cho tác giả nhớ thương quê hương những hình ảnh bình dị nhưng lại mang những cảm xúc đặc biệt chính nó làm cho tác giả nhớ mong cho quê hương của mình nhiều hơn và nó cũng mang một điều kì lạ và có sức ảnh hưởng rất lớn đến những suy nghĩ và cảm xúc của tác giả. Các hình ảnh “dâu già lá rụng” và “cua béo” cho ta biết đó là vào dịp tháng mười khi gió heo may đã thổi. Khí trời lành lạnh ấy càng làm cho nỗi nhớ nhà, nhớ quê thêm phần da diết. Cảnh vật ấy, hương vị ấy đã trở thành máu thịt, tâm hồn của nhà thơ khiến ông không thể nào quên được. Ngôn từ đến hình ảnh thơ đều thật là bình dị, mộc mạc, dân dã. Và cũng chỉ những khách li hương xứ sở sống ân nghĩa thủy chung mới có nỗi nhớ xao động lòng người như vậy. Trở lại hai câu cuối bài thơ, ba chữ “bất như quy” vang lên như một mệnh lệnh của tâm hồn: “Kiến thuyết tại gia bần diệc hảo Giang Nam tuy lạc bất như quy” (Nghe nói ở nhà nghèo vẫn tốt Dẫu vui đất khách, chẳng bằng về) Nhà thơ sử dụng nghệ thuật tương phản so sánh rất lí thú: “bần diệc hảo” (nghèo vẫn tốt), “gia bần” với “Giang Nam tuy lạc”. Cái “vui” quê người sao bằng cái “nghèo” của quê hương ? Viết, ở nơi đất Giang Nam dù cuộc sống có sung túc và tươi vui nhưng không đâu bằng với ở nhà, chứng tỏ rằng tình cảm của tác giả đối với quê hương với gia đình của mình là rất lớn nó đã ảnh hưởng sâu sắc đến tâm hồn và trí óc của tác giả. Tình nghĩa của khách li hương đối với nơi chôn nhau cắt rốn vốn vô cùng sâu nặng. Giang Nam là đất đô hội; quan sứ được đón tiếp linh đình, thiếu gì dê béo rượu ngon, thế mà đêm ngày lòng vẫn nhủ lòng: “bất như quy” – chẳng bằng về. Bằng giọng văn hồi tưởng gần gũi sâu lắng, hình ảnh thơ đặc trưng thơ mộng, “Quy hứng” đến với người đọc tự nhiên và tạo nên sự “đồng điệu” trong trái tim bạn đọc. Mỗi người mỗi khi nhớ thương tới quê hương chắc hẳn đều có cảm xúc và nỗi nhớ về những bông lúa chín thơm, những hình ảnh con cua đồng béo ngậy, làng quê Việt Nam gắn bó bởi quê hương là nơi mình sinh ra, mình gắn bó với những hình ảnh bình dị trong đó, hình ảnh bình dị mà thân thương nó mang âm điệu nhẹ nhàng và cũng hết sức vui tươi. Thấu hiểu và diễn tả điều này qua câu chữ, tác giả đã làm nên sự cuốn hút đối với bạn đọc mọi thế hệ và giúp bài thơ trường tồn, vượt lên những khắt khe của thời gian. Tình yêu quê hương, yêu gia đình đã được thể hiện rất sâu sắc trong bài thơ này, tác giả đã thể hiện tình yêu quê hương của mình qua việc vẽ ra một khung cảnh thiên nhiên gần gũi và quen thuộc với quê hương đất nước nó tràn ngập và cũng làm cho tâm hồn của người đọc cảm thấy quen thuộc và bình dị khi đọc xong bài thơ này. Tình yêu quê hương đất nước sâu đậm đó đã có những ảnh hưởng vô cùng lớn lao và nó mang đậm những âm thanh nhẹ nhàng và cũng có những sức lay chuyển rất sâu sắc mang những điệu hết sức nhẹ nhàng và cũng ảnh hưởng lớn đến tâm lý và cảm xúc của người đọc hôm nay và mai sau.
Homeland - two close and dear words. Homeland for us is like a sweet mother's milk that never runs dry, like a mother's simple and immense heart. Therefore, anyone who is far from their homeland cannot help but recall the image of their homeland with the bamboo bridge, the small boat, and the green bamboo groves bathed in sweet fragrant breezes... that have been associated with each person's childhood. . “Inspiration” is also in that emotional vein. The poem was composed during Nguyen Trung Ngan's embassy in Jiangnan, China. Written in a seven-syllable style, "Inspiration" deeply expresses the longing for family and homeland with the pride of a person living in a foreign land. The first two sentences express the nostalgia of the exile: “The old man Diep Diep lost his mind in the end Tao Dao, Flower, Fragrance, and Chinh Phi" (Old mulberry has fallen leaves and has just ripened The early rice flowers are fragrant, the crabs are fat.) The author remembers the old mulberry leaves at the end of the season, dark yellow falling all over the fields, remembers the batches of silkworms that have just ripened golden and yellow in the house and yard, remembers the early rice blooming white in the fields offering sweet incense, remembers the rich taste rich in crabs. Artistic details such as mulberry and silkworm. The scent of early rice, the fat crabs, all are countryside landscapes, the rich colors and flavors of that beloved homeland, making the author miss his homeland with simple images but carrying special emotions. It makes the author miss his homeland more and it also has a strange and great influence on the author's thoughts and feelings. The images of "old strawberries with fallen leaves" and "fat crabs" tell us that it was October when the wind was blowing. The cold weather makes the homesickness and hometown even more intense. That scene, that taste became the poet's flesh and blood and soul, making it impossible for him to forget. The words and images of the poem are all very simple, rustic, and rustic. And only those who leave their homeland and live a life of kindness and loyalty have such stirring nostalgia. Returning to the last two lines of the poem, the three words "unlikely" sound like a command of the soul: “The theory at home is good Although Jiangnan is lost, it is not like returning home. (I heard that living in a poor family is still good Even though you're happy in a foreign land, it's not as good as returning home.) The poet uses the art of very interesting contrasts and comparisons: "poor heron is good" (poor is still good), "poor family" with "Giang Nam is still happy". How is the "happiness" of one's hometown equal to the "poverty" of one's homeland? Writing, in Jiangnan, although life is prosperous and joyful, there is no place like home, proving that the author's affection for his homeland and his family is very great, it has deeply influenced him. to the author's soul and mind. The love of expatriates towards the place of birth and birth is extremely deep. Jiangnan is an urban area; The envoys were welcomed lavishly, with plenty of fat goats and delicious wine, yet night and day he kept telling himself: "It's not like that" - it's better than going home. With a deep, intimate reminiscence tone and poetic poetic images, "Inspiration" naturally comes to the reader and creates "harmony" in the reader's heart. Every person, every time they miss their homeland, must have feelings and nostalgia for the fragrant ripe rice flowers, the images of greasy field crabs, and the Vietnamese countryside that is close to them because their homeland is where they were born and where they live. attached to the simple images in it, the simple but endearing images have a gentle tone and are also very joyful. Understanding and expressing this through words, the author has attracted readers of all generations and helped the poem endure, overcoming the rigors of time. Love for homeland and love for family is expressed very deeply in this poem. The author expressed his love for his homeland by drawing a natural scene close and familiar to his homeland. It is overwhelming and also makes the reader's soul feel familiar and simple after reading this poem. That deep love for one's homeland has had a great influence and it carries gentle sounds and also has very profound moving powers, with very gentle melodies and also has a great influence on people. psychology and emotions of readers today and tomorrow.
Mùa thu là đề tài mà vốn được các tác giả không chỉ ở nước ngoài mà còn ở Việt Nam khai thác, các nhà văn nhà thơ với những cảm xúc rất thật của mình đã viết nên nhiều tác phẩm khiến cho nhiều thế hệ phải bâng khuâng xao xuyến. Nhắc tới mùa thu, chúng ta cũng không thể quên được bài thơ " Sang thu" với những dấu hiệu và nét thu đặc sắc của tác giả Hữu Thỉnh, những hình ảnh thu hiện ra để lại nhiều xúc cảm cho người đọc. Như chúng ta đã biết đến chùm thơ thu của Nguyễn Khuyến với "Thu điếu , Thu vịnh, Thu ẩm" hay bài thơ mang tâm trạng man mác buồn của Xuân Diệu " Đây mùa thu tới" với hình ảnh mở đầu là hàng liễu " đứng chịu tang" … Nhưng đến với Sang thu của Hữu Thỉnh chúng ta cảm nhận một điều vừa mới mẻ vừa nhẹ nhàng sâu lắng khiến cho chúng ta cũng không hẳn là vui mà cũng không hẳn là buồn. Mở đầu bài thơ tác giả viết : Bỗng nhận ra hương ổi Phả vào trong gió se Sương chùng chình qua ngõ Hình như thu đã về Không khí đất trời có chuyển biến dưới con mắt và tâm hồn tinh tế của Hữu Thỉnh thì chỉ một làn hương một nét tinh tế cũng đủ làm cho tác giả nhận ra Thu đang về trên phố phường trên mỗi con ngõ. Hương ổi chính là hương thơm quen thuộc mà bằng một thính giác rất tinh tế khiến cho chúng ta cũng dường như cũng đã cảm nhận được như thế. và hương thơm đó không chỉ là thoang thoảng chỉ một nơi nhưng mà với hương đưa của gió, những làn gió miên man da thịt , không phải là cái gió mang hơi nóng của mùa hè mà là " gió se" thứ gió đặc trưng của mùa thu. Những hình ảnh không chỉ có gió có hương mà còn có một dấu hiệu đặc trưng đó là " sương". Không phải là hình ảnh của sương long lanh đậu trên chiếc lá mà là sương chùng chình như lê từng bước chân của mùa thu vào gõ cửa từng ngôi nhà. Ba dấu hiệu đó thôi thì cũng đủ cho chúng ta nhận ra rằng hình ảnh thu đang bao trùm lấy không gian xung quanh. Và cuối cùng câu thơ chốt trong khổ thơ đầu tiên " HÌnh như thu đã về" như vẽ ra một giả định chưa rõ ràng và tất cả chỉ mới lờ mờ nhận ra mùa thu đã về. Sông được lúc dềnh dàng Chim bắt đầu vội vã Có đám mây mùa hạ Vắt nửa mình sang thu Như để chứng minh cho nhận định của mình tác giả còn đưa ra thêm nhiều dẫn chứng của thay đổi đất trời để chứng minh rằng mùa thu đang tới gần chúng ta hơn. một loạt các hình ảnh bao gồm có sông, chim và mây. Có thể nói đây là những đặc trưng mà mùa thu đã bao trùm lấy không gian của mọi thứ. nước sông đã bắt đầu dâng lên cao, những đàn chim bắt đầu di cư , và đặc biệt là hình ảnh đám mây.chỉ là những dấu hiệu của mùa thu đầu mùa. Hình ảnh đám mây là một trong những hình ảnh mang tính nghệ thuật đặc sắc của toàn bài. với nghệ thuật nhân hóa, hình ảnh đám mây vắt vẻo một nửa ở mùa hạ một nửa ở mùa thu thật gợi cho người đọc nhiều liên tưởng mới lạ. Vẫn còn bao nhiêu nắng đã vơi đầy cơn mưa Sấm đã bớt bất ngờ Trên hàng cây đứng tuổi Những ngày nắng của mùa hạ không còn nồng nàn không còn chói chang nữa, và những cơn mưa cũng không còn ồ ạt nữa. Bước sang mùa thu mọi thứ không còn ồn ã không còn mãnh liệt như của mùa hạ. bắt đầu chuyển sang mùa thu,mọi thứ trở nên nhẹ nhàng và duyên tới một cách kì lạ. kết thúc của bài thơ là hai câu thơ thật ý nghĩa. " Sấm cũng bớt bất ngờ Trên hàng cây đứng tuổi" Hai câu thơ này có hai tầng nghĩa, một là bước sang mùa hạ thì chúng ta không còn lạ lẫm với những đổi thay của đất trời nữa ,những cơn mưa và những ngày sấm chớp vẫn xảy ra như một hiện tượng thiên nhiên. nghĩa thứ hai là ý muốn nói tới những con người đã trải qua những năm tháng cuộc đời , họ có những chiêm nghiệm những suy ngẫm cho nên với họ những điều bất ngờ với cuộc sống không còn khiến họ lo lắng hồi hộp nữa. Như vậy bài thơ kết thúc vừa mang những âm hưởng cảm xúc lắng đọng của mùa thu vừa mang tới cho người đọc những cảm xúc và chiêm nghiệm mới lạ về cách nhìn về cuộc sống. Tác giả Hữu Thỉnh cũng thật thành công khi khai thác các khía cạnh của mùa thu và mang tới cho độc giả cái nhìn khác về cuộc sống.
Autumn is a topic that has been exploited by authors not only abroad but also in Vietnam. Writers and poets with their very real emotions have written many works that have made many generations feel sad. flustered. When talking about autumn, we cannot forget the poem "Coming to Autumn" with the unique signs and features of autumn by author Huu Thinh, the autumn images that appear leave many emotions for the reader. As we know, Nguyen Khuyen's collection of autumn poems with "Thu euphoria, Autumn bay, Autumn humidity" or Xuan Dieu's poem with a sad mood "Here comes autumn" with the opening image of a row of willows." standing in mourning" ... But coming to Huu Thinh's Sang Thu, we feel something that is both new and gentle and profound, making us neither quite happy nor quite sad. At the beginning of the poem, the author writes: Suddenly I noticed the scent of guava Blown into the wind The fog drifted through the alley Thu seemed to have about As the atmosphere of heaven and earth changes under the eyes and delicate soul of Huu Thinh, just a whiff of scent and a subtle touch is enough to make the author realize that Autumn is coming to the streets and every alley. The scent of guava is a familiar scent that with a very delicate sense of hearing makes it seem like we can feel it too. And that fragrance is not just a faint scent of just one place but with the scent of the wind, the wind that touches the skin, not the hot wind of summer but the "astringent wind", the typical wind of the summer. autumn. The images not only have fragrant wind but also a characteristic sign that is "dew". It is not the image of glittering dew falling on a leaf, but of dew drifting as if each step of autumn comes knocking on the door of each house. Those three signs alone are enough for us to realize that autumn images are covering the surrounding space. And finally, the closing verse in the first stanza "It seems like autumn has come" seems to draw an unclear assumption and everyone only vaguely realizes that autumn has come. The river is gentle at times Birds began to rush There are summer clouds Squeeze half of yourself into autumn As if to prove his opinion, the author also gives more evidence of changes in heaven and earth to prove that autumn is coming closer to us. A series of images including rivers, birds and clouds. It can be said that these are the characteristics that autumn has covered the space of everything. The river water has begun to rise, flocks of birds have begun to migrate, and especially the image of clouds are just signs of the first autumn. The cloud image is one of the unique artistic images of the entire article. With the art of personification, the image of clouds hanging half in summer and half in autumn evokes many new associations for readers. How much sunshine is still left? It was filled with rain Thunder was less surprising On older trees The sunny days of summer are no longer warm or bright, and the rains are no longer heavy. Entering autumn, everything is no longer as noisy and intense as in the summer. As autumn begins, everything becomes gentle and strangely charming. The poem ends with two meaningful verses. "Thunder is less surprising On older trees" These two verses have two levels of meaning, one is that when we enter summer, we are no longer unfamiliar with the changes in heaven and earth, rains and days of lightning still occur as natural phenomena. The second meaning is to refer to people who have gone through many years of life, they have contemplations and contemplations, so for them, life's surprises no longer make them worried or nervous. Thus, the poem ends both carrying the emotional resonance of autumn and giving the reader new emotions and contemplations about the way of looking at life. Author Huu Thinh also succeeded in exploiting aspects of autumn and giving readers a different perspective on life.
Nhắc đến Nguyễn Khuyến có người sẽ nhớ ngay tới 3 bài thơ “Thu Vịnh”, “Thu điếu”, “Thu ẩm” nằm trong chùm thơ thu nổi tiếng của ông. Nhiều người chỉ nhớ đến Nguyễn Khuyến như một thi sĩ với hồn thơ trong trẻo, yêu thiên nhiên, mộc mạc với cảnh quê giản dị mà quên mất đi một Nguyễn Khuyến học rộng hiểu nhiều, bất bình với những thói hư tật xấu của xã hội đương thời. Một trong số đó là bài thơ “Tiến sĩ giấy”- áng thơ mang tiếng cười mỉa mai, châm biếm, trào phúng với hiện thực tha hóa khoa cử cuối thế kỷ XIX đầu thế kỷ XX. Bài thơ “Tiến sĩ giấy” của Nguyễn Khuyến lấy cảm hứng từ lối chơi đèn kéo quân trong dịp tết trung thu. Hoạt cảnh ông nghè vinh quy mô tả người đỗ tiến sĩ, trên người có đủ áo mũ, cân đai, được ngồi kiệu rước về làng. Tứ thơ được xây dựng với ý tưởng châm biếm ông tiến sĩ được làm bằng giấy, bề ngoài oai phong, bảnh chọe nhưng trước sau cũng chỉ là “tiến sĩ giấy”! Ngay từ nhan đề bài thơ: “Tiến sĩ giấy”đã thể hiện rõ nét sắc thái trào phúng, giễu nhại của tác giả. Phong cách giễu nhại mà Nguyễn Khuyến sử dụng có nguồn gốc từ dân gian, chủ yếu tạo tạo nên tiếng cười bình đẳng, dân chủ, hòa đồng nhưng ngẫm lại cũng đầy sâu cay và chua chát. Bài thơ được viết theo thể thơ thất ngôn bát cú Đường luật. Hai câu đề Nguyễn Khuyến viết: Cũng cờ cũng biển cũng cân đai, Cùng gọi ông nghè có kém ai. Ở hai câu đề, hình ảnh con người vẫn chưa xuất hiện, mới chỉ có sự phô trương hào nhoáng bề ngoài với đủ cờ biến, cân đai. Chính cái vẻ hào nhoáng , bóng bẩy về hình thức bên ngoài ấy lại tạo ra cảm giác như thể đang chiêm ngưỡng một diễn viên tuồng chèo trong vai tiến sĩ đang sắp bước lên sân khấu để biểu diễn. Từ “cũng” lặp đi lặp lại 4 lần càng làm tăng lên giá trị mỉa mai, giễu cợt. Cũng đủ đấy, cũng có đấy, cũng chẳng kém ai nhưng sao ta lại cứ thấy không phải, không giống; cứ như là đang đi học đòi, bắt chước người ta, như thể đang diễn tuồng!. Vâng, ông nào có kém ai về phần hình thức bề ngoài, nhưng còn nội dung bản chất bên trong thì sao đây? Có phải cũng đủ, cũng chẳng kém ai không? “Mảnh giấy làm nên thân giáp bảng, Nét son điểm rõ mặt văn khôi” Hai câu ở phần thực hướng đến xác định bản chất nhân vật, vừa có tả thực theo nghĩa đen vừa có ý tứ theo nghĩa bóng. Dù là “thân giáp bảng” đỗ đầu hay “mặt văn khôi” tức nhất làng văn thì vẻ ngoài ấy cũng chỉ là đặc điểm để nhận diện, xác định uy danh con người tiến sĩ. Xét về bản chất, bậc tiến sĩ kia được cấu tạo chỉ bằng những thứ tầm thường:. Cụ thể chỉ là do “mảnh giấy làm nên”, “nét son điểm mặt”. Theo nghĩa đen, hình dạng ông tiến sĩ này thực chất được cắt dán bằng giấy, được tô điểm bằng nét mực son. Còn nếu theo nghĩa bóng, nhà thơ ngụ ý nêu lên một thảm trạng không thống nhất nguồn gốc với kết quả, giữa hình thức với nội dung, giữa hiện tượng với bản chất. Cái hay của thơ Nguyễn Khuyến trong hai câu này ở chỗ ông sử dụng rất đắt, rất đúng và trúng những từ “mảnh giấy”, “nét son”, “thân giáp bảng”, “mặt văn khôi”. Đây đều là những thứ liên quan đến khoa cử, cũng chính là những thứ dùng để tạo lập nên chân dung ông tiến sĩ kia theo nghĩa đen. Hai câu thơ ở phần luận phảng phất cảm xúc chủ quan của tác giả. Về mặt kết cấu thơ, hai câu thơ tạo nên sự đăng đối tài tình, đối cả về ngữ nghĩa, âm điệu cũng như sắc thái trữ tình. Nếu như hai câu thực nói lên bản chất thật của “ngài tiến sĩ giấy” thì hai câu luận này chính là cảm thán của tác giả, độc giả về nội dung không ăn nhập gì với hình thức ấy: Tấm thân xiêm áo sao mà nhẹ, Cái giá khoa danh ấy mới hời. Nó “nhẹ” bởi được làm bằng “mảnh giấy”, “nét son”. Ấy vậy mà lại được người đời coi trọng gọi bằng danh tiến sĩ, bởi thế mới “hời”. Sự tăng tiến, chuyển đổi từ “thân giáp bảng” đến “thân xiêm áo” cho thấy rõ hơn cái vỏ hình thức bề ngoài ngày càng bị vạch trần, lộ rõ thêm. Trong tâm thế đối nghịch trở lại, Nguyễn Khuyên tiếp tục chỉ ra sự lệch pha giữa chất và lượng, giữa thực chất “giá khoa danh” và món “hời” của một thứ hàng không cùng giá trị, không cùng thước đo, thang bậc.Việc sử dụng các từ ngay ở đầu mỗi câu thơ nhằm định vị tính chủ thể “tấm thân”, “cái giá” càng tô đậm thêm cảm sắc của tác giả. Sự mỉa mai, châm biếm nghe hài hước nhưng mới chua cay làm sao. Đặc biệt ở 2 câu kết, chất châm biếm mới càng rõ rệt: Ghế trẻo lọng xanh ngồi bảnh chọe, Nghĩ rằng đồ thật hóa đồ chơi! Quay lại với 2 câu đề ở đầu bài, nếu vẻ ngoài của ông tiến sĩ giấy thật oai phong, bảnh bao với “cờ biển”, “cân đai” thì đến đây, cái vẻ ngoài oai phong ấy càng thêm bảnh chọe với “ghế trẻo”, “lọng xanh” . Đây đều là những thứ quý giá, cao sang, càng góp phần tô điểm cho cái danh “ông nghè chẳng kém ai” của ông tiến sĩ. Đặc biệt, ở hai câu cuối này, bản chất con người ông tiến sĩ được bộc lộ một cách rõ ràng, đó là con người bảnh chọe, ra dáng “ta đây” uy nghi, sang trọng, vênh vang. Câu thơ cuối cùng, Nguyễn Khuyến đi tới khái quát, tung hê tất cả, bày tỏ thái độ vừa coi thường vừa tiếc nuối một giá trị đã không còn được như xưa nữa. Sâu xa trong tâm tưởng, Nguyễn Khuyến vẫn hoài vọng về một loại “đồ thật”, “nghĩ rằng đồ thật” nhưng bây giờ đã vỡ lẽ, tỉnh ngộ, đành thừa nhận, chấp nhận thực tại cay đắng, trớ trêu, “đồ thật hóa đồ chơi”! Ôi! Mới chua chát, cay đắng đến cười ra nước mắt! Phải đặt nhân vật, đặt cảm xúc của Nguyễn Khuyến vào đương thời mới hiểu hết cái chua cay ấy. Chủ đề giễu nhại của Nguyễn Khuyến gắn liền với thời kì suy vong của chế độ khoa cử phong kiến giai đoạn nửa cuối thế kỉ XIX đến đầu thế kỉ XX. Ở thời ấy, biết bao nhiêu là tiến sĩ làm bằng giấy, nhân vật những tưởng chỉ có trong thơ Nguyễn Khuyến hay Trần Tế Xương lại xuất hiện nhan nhản ngoài đường, ngoài chợ. Đó là kiểu nhân vật phân thân, không đồng nhất giữa cái mã bề ngoài và bản chất, giữa vẻ diêm dúa hình thức và cốt lõi nội dung, giữa những giá trị đang qua đi và sự vô vị, vô nghĩa, hỗn tạp đang ngự trị đời sống thực tại. Chủ đề trào phúng về “tiến sĩ giấy” tuy đã xưa nhưng không hề cũ. Đặc biệt là trong xã hội đầy rẫy những bất cập trong thi cử, vấn nạn học đường và bệnh thành tích trong giáo dục ở nước ta hiện nay. Ngành giáo dục nước nhà không thiếu những “tiến sĩ giấy”, tuy không có “cờ”, “biển”, “cân đai”; không được vẽ lên bằng “mảnh giấy”, “nét son”; không ngồi “ghế trẻo”, “lọng xanh” nhưng vẫn không thiếu cái khí chất “bảnh chọe”. Đã qua nhiều năm, nhưng cái chất trào phúng và đề tài trào phúng trong thơ Nguyễn Khuyến vẫn còn nguyên giá trị!
Nhắc đến Nguyễn Khuyến có người sẽ nhớ ngay tới 3 bài thơ “Thu Vịnh”, “Thu điếu”, “Thu ẩm” nằm trong chùm thơ thu nổi tiếng của ông. Nhiều người chỉ nhớ đến Nguyễn Khuyến như một thi sĩ với hồn thơ trong trẻo, yêu thiên nhiên, mộc mạc với cảnh quê giản dị mà quên mất đi một Nguyễn Khuyến học rộng hiểu nhiều, bất bình với những thói hư tật xấu của xã hội đương thời. Một trong số đó là bài thơ “Tiến sĩ giấy”- áng thơ mang tiếng cười mỉa mai, châm biếm, trào phúng với hiện thực tha hóa khoa cử cuối thế kỷ XIX đầu thế kỷ XX. Bài thơ “Tiến sĩ giấy” của Nguyễn Khuyến lấy cảm hứng từ lối chơi đèn kéo quân trong dịp tết trung thu. Hoạt cảnh ông nghè vinh quy mô tả người đỗ tiến sĩ, trên người có đủ áo mũ, cân đai, được ngồi kiệu rước về làng. Tứ thơ được xây dựng với ý tưởng châm biếm ông tiến sĩ được làm bằng giấy, bề ngoài oai phong, bảnh chọe nhưng trước sau cũng chỉ là “tiến sĩ giấy”! Ngay từ nhan đề bài thơ: “Tiến sĩ giấy”đã thể hiện rõ nét sắc thái trào phúng, giễu nhại của tác giả. Phong cách giễu nhại mà Nguyễn Khuyến sử dụng có nguồn gốc từ dân gian, chủ yếu tạo tạo nên tiếng cười bình đẳng, dân chủ, hòa đồng nhưng ngẫm lại cũng đầy sâu cay và chua chát. Bài thơ được viết theo thể thơ thất ngôn bát cú Đường luật. Hai câu đề Nguyễn Khuyến viết: Cũng cờ cũng biển cũng cân đai, Cùng gọi ông nghè có kém ai. Ở hai câu đề, hình ảnh con người vẫn chưa xuất hiện, mới chỉ có sự phô trương hào nhoáng bề ngoài với đủ cờ biến, cân đai. Chính cái vẻ hào nhoáng , bóng bẩy về hình thức bên ngoài ấy lại tạo ra cảm giác như thể đang chiêm ngưỡng một diễn viên tuồng chèo trong vai tiến sĩ đang sắp bước lên sân khấu để biểu diễn. Từ “cũng” lặp đi lặp lại 4 lần càng làm tăng lên giá trị mỉa mai, giễu cợt. Cũng đủ đấy, cũng có đấy, cũng chẳng kém ai nhưng sao ta lại cứ thấy không phải, không giống; cứ như là đang đi học đòi, bắt chước người ta, như thể đang diễn tuồng!. Vâng, ông nào có kém ai về phần hình thức bề ngoài, nhưng còn nội dung bản chất bên trong thì sao đây? Có phải cũng đủ, cũng chẳng kém ai không? “Mảnh giấy làm nên thân giáp bảng, Nét son điểm rõ mặt văn khôi” Hai câu ở phần thực hướng đến xác định bản chất nhân vật, vừa có tả thực theo nghĩa đen vừa có ý tứ theo nghĩa bóng. Dù là “thân giáp bảng” đỗ đầu hay “mặt văn khôi” tức nhất làng văn thì vẻ ngoài ấy cũng chỉ là đặc điểm để nhận diện, xác định uy danh con người tiến sĩ. Xét về bản chất, bậc tiến sĩ kia được cấu tạo chỉ bằng những thứ tầm thường:. Cụ thể chỉ là do “mảnh giấy làm nên”, “nét son điểm mặt”. Theo nghĩa đen, hình dạng ông tiến sĩ này thực chất được cắt dán bằng giấy, được tô điểm bằng nét mực son. Còn nếu theo nghĩa bóng, nhà thơ ngụ ý nêu lên một thảm trạng không thống nhất nguồn gốc với kết quả, giữa hình thức với nội dung, giữa hiện tượng với bản chất. Cái hay của thơ Nguyễn Khuyến trong hai câu này ở chỗ ông sử dụng rất đắt, rất đúng và trúng những từ “mảnh giấy”, “nét son”, “thân giáp bảng”, “mặt văn khôi”. Đây đều là những thứ liên quan đến khoa cử, cũng chính là những thứ dùng để tạo lập nên chân dung ông tiến sĩ kia theo nghĩa đen. Hai câu thơ ở phần luận phảng phất cảm xúc chủ quan của tác giả. Về mặt kết cấu thơ, hai câu thơ tạo nên sự đăng đối tài tình, đối cả về ngữ nghĩa, âm điệu cũng như sắc thái trữ tình. Nếu như hai câu thực nói lên bản chất thật của “ngài tiến sĩ giấy” thì hai câu luận này chính là cảm thán của tác giả, độc giả về nội dung không ăn nhập gì với hình thức ấy: Tấm thân xiêm áo sao mà nhẹ, Cái giá khoa danh ấy mới hời. Nó “nhẹ” bởi được làm bằng “mảnh giấy”, “nét son”. Ấy vậy mà lại được người đời coi trọng gọi bằng danh tiến sĩ, bởi thế mới “hời”. Sự tăng tiến, chuyển đổi từ “thân giáp bảng” đến “thân xiêm áo” cho thấy rõ hơn cái vỏ hình thức bề ngoài ngày càng bị vạch trần, lộ rõ thêm. Trong tâm thế đối nghịch trở lại, Nguyễn Khuyên tiếp tục chỉ ra sự lệch pha giữa chất và lượng, giữa thực chất “giá khoa danh” và món “hời” của một thứ hàng không cùng giá trị, không cùng thước đo, thang bậc.Việc sử dụng các từ ngay ở đầu mỗi câu thơ nhằm định vị tính chủ thể “tấm thân”, “cái giá” càng tô đậm thêm cảm sắc của tác giả. Sự mỉa mai, châm biếm nghe hài hước nhưng mới chua cay làm sao. Đặc biệt ở 2 câu kết, chất châm biếm mới càng rõ rệt: Ghế trẻo lọng xanh ngồi bảnh chọe, Nghĩ rằng đồ thật hóa đồ chơi! Quay lại với 2 câu đề ở đầu bài, nếu vẻ ngoài của ông tiến sĩ giấy thật oai phong, bảnh bao với “cờ biển”, “cân đai” thì đến đây, cái vẻ ngoài oai phong ấy càng thêm bảnh chọe với “ghế trẻo”, “lọng xanh” . Đây đều là những thứ quý giá, cao sang, càng góp phần tô điểm cho cái danh “ông nghè chẳng kém ai” của ông tiến sĩ. Đặc biệt, ở hai câu cuối này, bản chất con người ông tiến sĩ được bộc lộ một cách rõ ràng, đó là con người bảnh chọe, ra dáng “ta đây” uy nghi, sang trọng, vênh vang. Câu thơ cuối cùng, Nguyễn Khuyến đi tới khái quát, tung hê tất cả, bày tỏ thái độ vừa coi thường vừa tiếc nuối một giá trị đã không còn được như xưa nữa. Sâu xa trong tâm tưởng, Nguyễn Khuyến vẫn hoài vọng về một loại “đồ thật”, “nghĩ rằng đồ thật” nhưng bây giờ đã vỡ lẽ, tỉnh ngộ, đành thừa nhận, chấp nhận thực tại cay đắng, trớ trêu, “đồ thật hóa đồ chơi”! Ôi! Mới chua chát, cay đắng đến cười ra nước mắt! Phải đặt nhân vật, đặt cảm xúc của Nguyễn Khuyến vào đương thời mới hiểu hết cái chua cay ấy. Chủ đề giễu nhại của Nguyễn Khuyến gắn liền với thời kì suy vong của chế độ khoa cử phong kiến giai đoạn nửa cuối thế kỉ XIX đến đầu thế kỉ XX. Ở thời ấy, biết bao nhiêu là tiến sĩ làm bằng giấy, nhân vật những tưởng chỉ có trong thơ Nguyễn Khuyến hay Trần Tế Xương lại xuất hiện nhan nhản ngoài đường, ngoài chợ. Đó là kiểu nhân vật phân thân, không đồng nhất giữa cái mã bề ngoài và bản chất, giữa vẻ diêm dúa hình thức và cốt lõi nội dung, giữa những giá trị đang qua đi và sự vô vị, vô nghĩa, hỗn tạp đang ngự trị đời sống thực tại. Chủ đề trào phúng về “tiến sĩ giấy” tuy đã xưa nhưng không hề cũ. Đặc biệt là trong xã hội đầy rẫy những bất cập trong thi cử, vấn nạn học đường và bệnh thành tích trong giáo dục ở nước ta hiện nay. Ngành giáo dục nước nhà không thiếu những “tiến sĩ giấy”, tuy không có “cờ”, “biển”, “cân đai”; không được vẽ lên bằng “mảnh giấy”, “nét son”; không ngồi “ghế trẻo”, “lọng xanh” nhưng vẫn không thiếu cái khí chất “bảnh chọe”. Đã qua nhiều năm, nhưng cái chất trào phúng và đề tài trào phúng trong thơ Nguyễn Khuyến vẫn còn nguyên giá trị!
Nhắc đến hình ảnh làng quê đất nước chúng ta thì không thể thiếu được những hình ảnh về những cây tre cao vút mọc thành từng khóm bên nhau và trong thơ Nguyễn Duy cũng vậy,bài thơ Tre Việt Nam mang tới cho chúng ta một ý nghĩa sâu sắc về nhân dân ta,đó không chỉ là bài thơ viết đơn thuần về cây tre mà còn thể hiện được những phẩm chất đẹp của con người Việt Nam chúng ta. Nhà thơ Nguyễn Duy bắt đầu bài thơ với hai từ tre xanh và tiếp đến đó là câu hỏi tre có từ bao giờ : “Tre xanh Xanh tự bao giờ? Chuyện ngày xưa. . . đã có bờ tre xanh” Hai tiếng tre xanh gợi lên cho bất cứ những người con Việt Nam nào cũng không khỏi bag khuâng xao xuyến chạnh lòng mà nhớ tới. Nhà thơ hỏi tre xanh có từ bao giờ, nghĩa là từ khi sinh ra nhà thơ cũng đã thấy những rặng tre mọc san sát bên nhau, chứng tỏ cây tre có từ đời xa xưa . Cách mở đầu đi vào bằng hình ảnh cây tre này đã tạo nên sự hấp dẫn cho người đọc bởi vì tre xanh đối với người dân Việt Nam thì đó là loài cây thể hiện cho sự đấu tranh bền bỉ và lâu dài. Cho tới ngày nay thì cây tre vẫn đi vào huyền thoại như câu chuyện về thánh gióng đánh giặc,cây tre trăm đốt…Tóm lại là cây tre xuất hiện từ lúc con người nhận ra vẻ đẹp của nó. Đến với những câu thơ mộc mạc tiếp theo thì chúng ta thấy được vẻ đẹp của tre xanh và qua những vẻ đẹp tiềm tàng đó chúng ta thấy được phẩm chất cao quý tốt đẹp của con người Việt Nam chúng ta. Thứ nhất đó là vẻ đẹp màu sắc và hình dáng của những cây tre xanh ở nước ta : “Thân gầy guộc, lá mong manh Mà sao nên lũy nên thành tre ơi? Ở đâu tre cũng xanh tươi Cho dù đất sỏi đất vôi bạc màu” Cây tre Việt Nam hiện lên với một thân hình mong manh cứ đung đưa trước gió . Những câu từ ấy khiến cho chúng ta liên tưởng tới những khóm tre có thân gầy guộc lại đứng thẳng trước bão tố ,trước những cơn gió. Thế nhưng cây tre vẫn đứng thẳng hàng thành từng lũy cho dù bờ đất đai khô cằn ,trên nền đất đá vôi bạc màu thì vẫn xanh tốt. Qua đây ta lại thấy được phẩm chất tốt đẹp của con người Việt Nam,con người Việt nam tuy là nhỏ bé nhưng lại ngay thẳng thật thà giống như cây tre và cho dù sống ở đâu và ở môi trường nào thì cũng vẫn có thể sống tốt, sống ngay thẳng như những cây tre kia. Những con người Việt Nam luôn sống đoàn kết như những khóm tre kia. Thứ hai, cây tre Việt Nam luôn có sức sống mãnh liệt, con người Việt Nam cũng vậy: “Có gì đâu, có gì đâu Mỡ màu ít chắt dồn lâu hóa nhiều Rễ siêng không ngại đất nghèo Tre bao nhiêu rễ bấy nhiêu cần cù Vươn mình trong gió tre đu Cây kham khổ vẫn hát ru lá cành Yêu nhiều nắng nỏ trời xanh Tre xanh không đứng khuất mình bóng râm” Đất đá kia bạc màu không dưỡng chất nhưng tre vẫn xanh tươi và rễ luôn bám sâu chắc vào đất để tìm kiếm nguồn dinh dưỡng cho mình, và vẫn luôn xanh tốt.Tre vươn mình đu đưa trong ngọn gió ,cứ như thế tre luôn vươn mình trên nền trời xanh mướt, tạo một màu sắc bình yên vốn có của đất nước ta. Qua những hình ảnh ấy thì tác giả muốn nói tới hình ảnh,phẩm chất của con người Việt Nam ,đó là hình ảnh con người tuy nhỏ bé nhưng cho dù nghèo đói cũng không chịu khuất phục,không chịu cúi đầu mà vẫn ngay thẳng lo cho cuộc sống. Sự cần cù đó đối với nhân dân ta là một đức tính không thể thiếu. Thứ ba đó là vẻ đẹp được tạo nên những khóm tre sát bên nhau,bao bọc lấy nhau trước những bão táp,sóng gió của đất trời : “Bão bùng thân bọc lấy thân Tay ôm tay níu tre gần nhau thêm Thương nhau tre không ở riêng Lũy thành từ đó mà nên hỡi người Chẳng may thân gãy cành rơi Vẫn nguyên cái gốc truyền đời cho măng Nòi tre đâu chịu mọc cong Chưa lên đã nhọn như chông lạ thường Lưng trần phơi nắng phơi sương Có manh áo cộc tre nhường cho con” Tre ở đây cũng được nhân hóa giống như con người vậy, nó cũng có tay,có tình cảm như chúng ta vậy. Những cây tre ôm lấy nhau vượt qua mọi sóng gió của cuộc đời thể hiện sự đùm bọc đoàn kết lẫn nhau,tre không chịu đứng một mình mà hình thành theo từng khóm chụm lại. Người ta bảo tre già măng mọc là vậy,khi chúng gãy đi thì vẫn còn cái gốc cho măng mọc, để tiếp tục sinh tồn và phát triển. Hình ảnh tre được ẩn dụ thành manh áo cộc để nhường nhịn cho đàn con của mình. Cây tre giống như một người mẹ hiền hòa yêu thương đàn con vậy. Phẩm chất ngay thẳng, truyền thống nối tiếp của ông cha ta và duy trì nòi giống được nhân dân ta thể hiện rất rõ tong bài thơ này. Đồng thời qua hình ảnh về cây tre thì chúng ta còn thấy được dự đoàn kết,không hề tách biệt nhau. Chúng ta sống theo từng gia đình chứ không hề riêng lẻ Ở khổ thơ cuối cùng nhà thơ miêu tả hình ảnh măng non như biểu tượng cho những thế hệ thiếu niên nhi đồng: “Măng non là búp măng non Đã mang dáng thẳng thân tròn của tre Năm qua đi, tháng qua đi Tre già măng mọc có gì lạ đâu Mai sau, Mai sau, Mai sau. . . Đất xanh tre mãi xanh màu tre xanh” Đây được xem là sự truyền nối của tre già măng mọc cũng như sự sinh tồn của con người Việt Nam, những búp măng non được ví như những đứa trẻ thơ lớn lên. Điệp từ mai sau kết hợp với từ “xanh”ở câu cuối thể hiện hình ảnh của đất nước luôn mang một màu xanh tươi, và con người Việt Nam với những thế hệ thanh thiếu niên của nhi đồng lớn lên cũng mang hình dáng của ông bà tổ tiên và cho đến mai sau phẩm chất của con người Việt Nam vẫn như vậy. Qua bài thơ này chúng ta thấy được không chỉ nói đến tre xanh mà tác giả còn muốn nói lên được phẩm chất tốt đẹp của con người Việt Nam chúng ta.
Referring to the image of our country's countryside, it is indispensable to have images of tall bamboo trees growing in clusters together and in Nguyen Duy's poetry too, the poem Vietnamese Bamboo gives us an idea. It has a profound meaning about our people, it is not only a simple poem about bamboo but also shows the beautiful qualities of our Vietnamese people. Poet Nguyen Duy begins the poem with the words green bamboo and then asks the question when did bamboo come into existence: "Green bamboo Since when was it green? Old story. . . There is a green bamboo bank" The sound of green bamboo evokes the memories of any Vietnamese person. The poet asked when did green bamboo exist, meaning that since he was born, he has seen bamboo groves growing close together, proving that bamboo has existed since ancient times. This opening with the image of bamboo has created an attraction for readers because green bamboo, for the Vietnamese people, is a tree that represents a persistent and long-term struggle. To this day, bamboo is still legendary like the story of the saint fighting the enemy, the hundred-knot bamboo... In short, bamboo has appeared since people recognized its beauty. Coming to the next rustic verses, we see the beauty of green bamboo and through that potential beauty we see the noble and good qualities of our Vietnamese people. First is the beauty of color and shape of green bamboo trees in our country: “The stem is skinny, the leaves are fragile But why should we build a bamboo wall? Everywhere bamboo is green Even though the gravel and lime soil are infertile" The Vietnamese bamboo tree appears with a fragile body swaying in the wind. Those words make us think of bamboo clumps with skinny stems standing straight before storms and winds. But the bamboo trees still stand straight in rows, even though the land is dry and on the faded limestone soil, it is still green. Through this we can see the good qualities of Vietnamese people. Although Vietnamese people are small, they are upright and honest like bamboo and no matter where they live and in what environment they can still be successful. Live well, live uprightly like those bamboo trees. Vietnamese people always live in solidarity like those bamboo clumps. Second, Vietnamese bamboo always has strong vitality, as do Vietnamese people: “It's nothing, it's nothing Little colored fat accumulates for a long time Diligent roots do not mind poor soil The more roots a bamboo has, the more industrious it is Stretch yourself in the bamboo swinging wind The miserable tree still sings a lullaby to its leaves and branches Love lots of sunshine and blue sky Green bamboo does not stand in the shade." The soil and rocks are discolored and have no nutrients, but bamboo is still green and its roots are always firmly rooted in the soil to find its own source of nutrients, and are always green. Bamboo stretches out and swings in the wind, just like that. Rising above the blue sky, creating a peaceful color inherent to our country. Through those images, the author wants to talk about the image and qualities of Vietnamese people, which is the image of people who are small but even when poor, they do not give in, do not bow their heads but are still upright. worry about life. That diligence is an indispensable virtue for our people. Third is the beauty of creating bamboo clusters close together, embracing each other against the storms and winds of heaven and earth: “The storm broke out and wrapped itself around me Holding hands and holding bamboo closer together Love each other and don't live alone Build up from there, people Unfortunately, the trunk broke and the branches fell Still the original roots passed down to bamboo shoots Bamboo does not grow bent Before it was even up, it was unusually sharp like a spike Bare back exposed to the sun and dew There is a bundle of bamboo to give to the child" Bamboo here is also anthropomorphized like humans, it also has hands and feelings like us. Bamboo trees hug each other through all the storms of life, demonstrating mutual support and solidarity. Bamboo refuses to stand alone but forms in clusters. People say that's how old bamboo and bamboo shoots grow. When they break, there is still a root for the bamboo shoots to grow, to continue to survive and develop. The image of bamboo is metaphorically transformed into a shirt to give way to its children. Bamboo is like a gentle mother who loves her children. The upright qualities, continuing traditions of our ancestors and maintaining the race are clearly expressed by our people in this poem. At the same time, through the image of bamboo, we can see solidarity, not separation from each other. We live as families, not individually In the last stanza, the poet describes the image of bamboo shoots as a symbol for generations of young children: “Young bamboo shoots are young bamboo shoots Has the straight, round shape of bamboo Years pass, months pass There's nothing strange about growing old bamboo shoots Later, Later, Later. . . Green land and bamboo will always be green, green bamboo color" This is considered the transmission of old bamboo shoots as well as the survival of Vietnamese people. Young bamboo shoots are compared to growing up children. The alliteration from tomorrow combined with the word "green" in the last sentence shows the image of the country always having a green color, and the Vietnamese people and the youth generations of children also have the image of growing up. Ancestors and the qualities of Vietnamese people will remain the same until the future. Through this poem, we can see that not only is it talking about green bamboo, but the author also wants to express the good qualities of our Vietnamese people.
Trong nền văn học Việt Nam, Tố Hữu được coi là lá cờ đầu của nền thơ ca cách mạng. Từ một thanh niên trí thức tiểu tư sản, được giác ngộ lí tưởng, Tố Hữu đã trở thành một chiến sĩ cộng sản. Thơ Tố Hữu gắn với cuộc sông cách mạng và chính trị, thời sự đất nước. Từ ấy (1937 – 1946) là chặng đường đầu của thơ Tố Hữu. Từ ấy là bài thơ có ý nghĩa mở đầu và cũng có ý nghĩa như một tuyên ngôn về lẽ sống của một chiến sĩ cách mạng cũng là tuyên ngôn nghệ thuật của nhà thơ. Bài thơ cũng là tâm nguyện của người thanh niên yêu nước: niềm vui sướng, say mê mãnh liệt, những nhận thức mới về lẽ sống, sự chuyển biến sâu sắc trong tình cảm. Tâm trạng nhà thơ có sự vận động qua ba khổ thơ: Niềm vui sướng, say mê khi gặp lí tưởng (khổ 1); những nhận thức mới về lẽ sông (khổ 2); sự chuyển biến sâu sắc trong tình cảm. Sự vận động của tâm trạng nhà thơ được thể hiện sinh động bằng những hình ảnh tươi sáng, các biện pháp tu từ gợi cảm và ngôn ngữ giàu nhạc điệu. Hai câu thơ mở đầu được viết theo bút pháp tự sự, nhà thơ kể lại một kỉ niệm không quên của đời mình: Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ Mặt trời chân lí chói qua tim Từ ấy là cái mốc thời gian có ý nghĩa đặc biệt quan trọng trong đời cách mạng và đời thơ của Tố Hữu. Khi đó nhà thơ mới 18 tuổi, đang hoạt động tích cực trong Đoàn Thanh niện Cộng sản Huế, được giác ngộ lí tưởng cộng sản, được kết nạp vào Đảng. Bằng những hình ảnh ẩn dụ: nắng hạ, mặt trời chân lí, chói qua tim, Tô Hữu khẳng định lí tưởng cách mạng như một nguồn sáng mới làm bừng sáng tâm hồn nhà thơ. Nguồn sáng ấy không phài là ánh thu vàng nhẹ hay ánh xuân dịu dàng mà là ánh sáng rực rỡ của một ngày nắng hạ. Hơn thế, nguồn sáng ấy còn là mặt trời, và là mặt trời khác thường, mặt trời chân lí – một sự liên kết sáng tạo giữ hình ảnh và ngữ nghĩa. Mặt trời của thiên nhiên đem lại cho nhân gian ánh sáng, hơi ấm, sự sống thì Đảng cũng là nguồn sáng kì diệu tỏa ra những tư tương đúng đắn, hợp lẽ phải, báo hiệu những điều tốt lành cho cuộc sống. Cách gọi lí tưởng như vậy thể hiện thái độ thành kính, ân tình. Thêm nữa, những động từ bừng (chỉ ánh sáng phát ra đột ngột.), chói (ánh sáng có sức xuyên mạnh) càng nhấn mạnh ánh sáng cùa lí tưởng đã hoàn toàn xua tan màn sương mù của ý thức tiểu tư sản và mờ ra trong tâm hồn nhà thơ một chân trời mới cùa nhận thức, tư tưởng, tình cảm. Ở hai câu sau, bút pháp trữ tình lãng mạn, cùng với hình ảnh so sánh đã diễn tả cụ thế niềm vui sướng vô hạn của nhà thơ trong buổi đấu đến với lí tưởng cộng sản. Đó là một thế giới tràn đầy sức sông với hương sắc của các loài hoa, vẻ tươi xanh của cáy lá, âm thanh rộn rã của tiếng chim ca hót. Đối với khu vườn hoa lá ấy, còn gì đáng quý hơn ánh sáng mặt trời? Đôi với tâm hồn người thanh niên đang băn khoăn đi kiếm lẽ yêu đời, còn gì quý giá hơn khi có một lí tưởng như có cây hoa lá đón ánh sáng mặt trời, chính lí tưởng cộng sản đã làm tâm hồn con người tràn đầy sức sống và niềm yêu dời làm cho cuộc sông của con người có ý nghĩa hơn. Tố Hữu là một nhà thơ nên vẻ đẹp và sức sống mới ấy tâm hồn cũng là vẻ đẹp và sức sống mới của hồn thơ. Cách mạng không đối lập với nghệ thuật mà đã khơi dậy sức sông, đem lại một cảm hứng sáng tạo mới cho hồn thơ. Trong quan niệm về lẽ sống, giai cấp tư sản và tiểu tư sản có phần đề cao cái tôi cá nhân chủ nghĩa. Khi được giác ngộ lí tưởng, Tố Hữu khẳng định quan niệm mới về lẽ sống và sự gắn bó hài hòa cái tôi cá nhân và cái ta chung của mọi người. Với động từ buộc , câu một là một cách nói quá thế hiện ý thức tự nguyện sâu sắc và quyết tâm cao độ của Tố Hữu muốn vượt qua giới hạn của cái tôi cá nhân để sống chan hòa với mọi người (trăm nơi là một hoán dụ chỉ mọi người sống ở khắp nơi). Với từ trang trải ở câu 2, có thể liên tưởng tâm hồn nhà thơ trải rộng với cuộc đời, tạo ra khả năng đồng cảm sâu xa với hoàn cảnh của từng con người cụ thể. Hai câu thơ sau cho thấy tình yêu thương con người cùa Tố Hữu không phải là thứ tình thương chung chung mà là tình cảm hữu ái giai cấp. Câu 3 khẳng định trong mối liên hệ với mọi người nói chung, nhà thơ đặc biệt quan tâm đến quần chúng lao khổ. Ớ câu 4, khối đời là một ẩn dụ chỉ một khối người đông đảo cùng chung cảnh ngộ trong cuộc đời, đoàn kết chặt chẽ với nhau cùng phấn đấu vì một mục tiêu chung. Có thể hiểu: khi cái tôi chan hòa trong cái ta, khi cá nhân hòa mình vào tập thể cùng lí tưởng thì sức mạnh cúa mỗi người sẽ được nhân lên gấp bội. Tóm lại, Tố Hữu đặt mình giữa dòng đời và trong môi trường rộng lớn của quần chúng lao khổ, ở đấy Tố Hữu đã tìm thấy niềm vui và sức mạnh mới không chì bằng nhận thức mà còn bằng tình cảm mến yêu, bằng sự giao cảm của những trái tim. Qua đó, Tố Hữu cũng khẳng định mối liên hệ sâu sắc giữa văn học và cuộc sống, mà chủ yếu là cuộc sống của quần chúng nhân dân. Trước khi được giác ngộ lí tưởng, Tố Hữu là một thanh niên tiểu tư sản. Lí tưởng cộng sản không chỉ giúp nhà thơ có được lẽ sống mới mà còn giúp nhà thơ vượt qua tình cảm ích kỉ, hẹp hòi của giai cấp tiểu tư sản đế có được tình hữu ái giai cấp với quần chúng lao khổ. Hơn thế, đó còn là tình thân yêu ruột thịt. Những điệp từ là cùng với từ con, em, anh và số từ ước lệ vạn (chỉ số lượng hết sức đông đảo) nhấn mạnh, khẳng định một tình cảm gia đình thật đầm ấm, thản thiết, cho thấy nhà thơ đã cảm nhận sâu sắc bản thân minh là một thành viên cùa đại gia đình quần chúng lao khổ. Tấm lòng đồng cảm, xót thương của nhà thơ còn biếu hiện thật xúc động, chân thành khi nói tới những kiếp phôi pha (những người đau khổ bất hạnh, những người lao động vất vả, thường xuyên dãi dầu mưa nắng để kiếm sống) những em nhỏ không áo cơm cù bất, cù bơ (những em bé không nơi nương tựa phải lang thang vất vưởng, nay đây mai đó). Qua những lời thơ ấy, người đọc thấy được lòng căm hận của nhà thơ trước bao bất công, ngang trái của cuộc đời cũ. Chính vì những kiếp phôi pha, những em nhò cù bất cù bơ ấy mà người thanh niên Tố Hữu hăng say hoạt động cách mạng, và họ cũng trở thành đối tượng sáng tác chủ yếu của nhà thơ (cô gái giang hồ trong Tiếng hát sông Hương; chú bé đi ở trong Đi đi em; ông lão khốn khổ trong Lão đầy tớ; em bé bán bánh trong Một tiếng rao đêm,…). Đến đây có thế thấy, về quan điểm nhận thức và sáng tác, bài thơ là tuyên ngôn cho tập Từ ấy nói riêng và cho toàn bộ tác phẩm của Tố Hữu nói chung. Cần nói rõ: đó là quan điểm của giai cấp vô sản với nội dung quan trọng là nhận thức sâu sắc về mổĩ quan hệ giừa cá nhân với quần chúng lao khổ, với nhân loại cần lao. Từ ấy là lời tâm nguyện của thanh niên yêu nước giác ngộ và say mê lí tưởng cách mạng. Sự vận động của tâm trạng nhà thơ được hiện sinh động bằng những hình ảnh tươi sáng, bằng các biện pháp tu từ và ngôn ngữ giàu nhạc diệu. Từ ấy đánh dấu một thời điểm quan trọng trong cuộc đời Tố Hữu và trong sự nghiệp thơ ca của óng. Bài thơ không ngừng hấp dẫn độc giả các thế hệ.
Trong nền văn học Việt Nam, Tố Hữu được coi là lá cờ đầu của nền thơ ca cách mạng. Từ một thanh niên trí thức tiểu tư sản, được giác ngộ lí tưởng, Tố Hữu đã trở thành một chiến sĩ cộng sản. Thơ Tố Hữu gắn với cuộc sông cách mạng và chính trị, thời sự đất nước. Từ ấy (1937 – 1946) là chặng đường đầu của thơ Tố Hữu. Từ ấy là bài thơ có ý nghĩa mở đầu và cũng có ý nghĩa như một tuyên ngôn về lẽ sống của một chiến sĩ cách mạng cũng là tuyên ngôn nghệ thuật của nhà thơ. Bài thơ cũng là tâm nguyện của người thanh niên yêu nước: niềm vui sướng, say mê mãnh liệt, những nhận thức mới về lẽ sống, sự chuyển biến sâu sắc trong tình cảm. Tâm trạng nhà thơ có sự vận động qua ba khổ thơ: Niềm vui sướng, say mê khi gặp lí tưởng (khổ 1); những nhận thức mới về lẽ sông (khổ 2); sự chuyển biến sâu sắc trong tình cảm. Sự vận động của tâm trạng nhà thơ được thể hiện sinh động bằng những hình ảnh tươi sáng, các biện pháp tu từ gợi cảm và ngôn ngữ giàu nhạc điệu. Hai câu thơ mở đầu được viết theo bút pháp tự sự, nhà thơ kể lại một kỉ niệm không quên của đời mình: Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ Mặt trời chân lí chói qua tim Từ ấy là cái mốc thời gian có ý nghĩa đặc biệt quan trọng trong đời cách mạng và đời thơ của Tố Hữu. Khi đó nhà thơ mới 18 tuổi, đang hoạt động tích cực trong Đoàn Thanh niện Cộng sản Huế, được giác ngộ lí tưởng cộng sản, được kết nạp vào Đảng. Bằng những hình ảnh ẩn dụ: nắng hạ, mặt trời chân lí, chói qua tim, Tô Hữu khẳng định lí tưởng cách mạng như một nguồn sáng mới làm bừng sáng tâm hồn nhà thơ. Nguồn sáng ấy không phài là ánh thu vàng nhẹ hay ánh xuân dịu dàng mà là ánh sáng rực rỡ của một ngày nắng hạ. Hơn thế, nguồn sáng ấy còn là mặt trời, và là mặt trời khác thường, mặt trời chân lí – một sự liên kết sáng tạo giữ hình ảnh và ngữ nghĩa. Mặt trời của thiên nhiên đem lại cho nhân gian ánh sáng, hơi ấm, sự sống thì Đảng cũng là nguồn sáng kì diệu tỏa ra những tư tương đúng đắn, hợp lẽ phải, báo hiệu những điều tốt lành cho cuộc sống. Cách gọi lí tưởng như vậy thể hiện thái độ thành kính, ân tình. Thêm nữa, những động từ bừng (chỉ ánh sáng phát ra đột ngột.), chói (ánh sáng có sức xuyên mạnh) càng nhấn mạnh ánh sáng cùa lí tưởng đã hoàn toàn xua tan màn sương mù của ý thức tiểu tư sản và mờ ra trong tâm hồn nhà thơ một chân trời mới cùa nhận thức, tư tưởng, tình cảm. Ở hai câu sau, bút pháp trữ tình lãng mạn, cùng với hình ảnh so sánh đã diễn tả cụ thế niềm vui sướng vô hạn của nhà thơ trong buổi đấu đến với lí tưởng cộng sản. Đó là một thế giới tràn đầy sức sông với hương sắc của các loài hoa, vẻ tươi xanh của cáy lá, âm thanh rộn rã của tiếng chim ca hót. Đối với khu vườn hoa lá ấy, còn gì đáng quý hơn ánh sáng mặt trời? Đôi với tâm hồn người thanh niên đang băn khoăn đi kiếm lẽ yêu đời, còn gì quý giá hơn khi có một lí tưởng như có cây hoa lá đón ánh sáng mặt trời, chính lí tưởng cộng sản đã làm tâm hồn con người tràn đầy sức sống và niềm yêu dời làm cho cuộc sông của con người có ý nghĩa hơn. Tố Hữu là một nhà thơ nên vẻ đẹp và sức sống mới ấy tâm hồn cũng là vẻ đẹp và sức sống mới của hồn thơ. Cách mạng không đối lập với nghệ thuật mà đã khơi dậy sức sông, đem lại một cảm hứng sáng tạo mới cho hồn thơ. Trong quan niệm về lẽ sống, giai cấp tư sản và tiểu tư sản có phần đề cao cái tôi cá nhân chủ nghĩa. Khi được giác ngộ lí tưởng, Tố Hữu khẳng định quan niệm mới về lẽ sống và sự gắn bó hài hòa cái tôi cá nhân và cái ta chung của mọi người. Với động từ buộc , câu một là một cách nói quá thế hiện ý thức tự nguyện sâu sắc và quyết tâm cao độ của Tố Hữu muốn vượt qua giới hạn của cái tôi cá nhân để sống chan hòa với mọi người (trăm nơi là một hoán dụ chỉ mọi người sống ở khắp nơi). Với từ trang trải ở câu 2, có thể liên tưởng tâm hồn nhà thơ trải rộng với cuộc đời, tạo ra khả năng đồng cảm sâu xa với hoàn cảnh của từng con người cụ thể. Hai câu thơ sau cho thấy tình yêu thương con người cùa Tố Hữu không phải là thứ tình thương chung chung mà là tình cảm hữu ái giai cấp. Câu 3 khẳng định trong mối liên hệ với mọi người nói chung, nhà thơ đặc biệt quan tâm đến quần chúng lao khổ. Ớ câu 4, khối đời là một ẩn dụ chỉ một khối người đông đảo cùng chung cảnh ngộ trong cuộc đời, đoàn kết chặt chẽ với nhau cùng phấn đấu vì một mục tiêu chung. Có thể hiểu: khi cái tôi chan hòa trong cái ta, khi cá nhân hòa mình vào tập thể cùng lí tưởng thì sức mạnh cúa mỗi người sẽ được nhân lên gấp bội. Tóm lại, Tố Hữu đặt mình giữa dòng đời và trong môi trường rộng lớn của quần chúng lao khổ, ở đấy Tố Hữu đã tìm thấy niềm vui và sức mạnh mới không chì bằng nhận thức mà còn bằng tình cảm mến yêu, bằng sự giao cảm của những trái tim. Qua đó, Tố Hữu cũng khẳng định mối liên hệ sâu sắc giữa văn học và cuộc sống, mà chủ yếu là cuộc sống của quần chúng nhân dân. Trước khi được giác ngộ lí tưởng, Tố Hữu là một thanh niên tiểu tư sản. Lí tưởng cộng sản không chỉ giúp nhà thơ có được lẽ sống mới mà còn giúp nhà thơ vượt qua tình cảm ích kỉ, hẹp hòi của giai cấp tiểu tư sản đế có được tình hữu ái giai cấp với quần chúng lao khổ. Hơn thế, đó còn là tình thân yêu ruột thịt. Những điệp từ là cùng với từ con, em, anh và số từ ước lệ vạn (chỉ số lượng hết sức đông đảo) nhấn mạnh, khẳng định một tình cảm gia đình thật đầm ấm, thản thiết, cho thấy nhà thơ đã cảm nhận sâu sắc bản thân minh là một thành viên cùa đại gia đình quần chúng lao khổ. Tấm lòng đồng cảm, xót thương của nhà thơ còn biếu hiện thật xúc động, chân thành khi nói tới những kiếp phôi pha (những người đau khổ bất hạnh, những người lao động vất vả, thường xuyên dãi dầu mưa nắng để kiếm sống) những em nhỏ không áo cơm cù bất, cù bơ (những em bé không nơi nương tựa phải lang thang vất vưởng, nay đây mai đó). Qua những lời thơ ấy, người đọc thấy được lòng căm hận của nhà thơ trước bao bất công, ngang trái của cuộc đời cũ. Chính vì những kiếp phôi pha, những em nhò cù bất cù bơ ấy mà người thanh niên Tố Hữu hăng say hoạt động cách mạng, và họ cũng trở thành đối tượng sáng tác chủ yếu của nhà thơ (cô gái giang hồ trong Tiếng hát sông Hương; chú bé đi ở trong Đi đi em; ông lão khốn khổ trong Lão đầy tớ; em bé bán bánh trong Một tiếng rao đêm,…). Đến đây có thế thấy, về quan điểm nhận thức và sáng tác, bài thơ là tuyên ngôn cho tập Từ ấy nói riêng và cho toàn bộ tác phẩm của Tố Hữu nói chung. Cần nói rõ: đó là quan điểm của giai cấp vô sản với nội dung quan trọng là nhận thức sâu sắc về mổĩ quan hệ giừa cá nhân với quần chúng lao khổ, với nhân loại cần lao. Từ ấy là lời tâm nguyện của thanh niên yêu nước giác ngộ và say mê lí tưởng cách mạng. Sự vận động của tâm trạng nhà thơ được hiện sinh động bằng những hình ảnh tươi sáng, bằng các biện pháp tu từ và ngôn ngữ giàu nhạc diệu. Từ ấy đánh dấu một thời điểm quan trọng trong cuộc đời Tố Hữu và trong sự nghiệp thơ ca của óng. Bài thơ không ngừng hấp dẫn độc giả các thế hệ.
Viễn Phương là một trong những cây bút có mặt sớm nhất của lực lượng văn nghệ giải phóng ở miền Nam thời kì chống Mĩ cứu nước. “Viếng lăng Bác” được nhà thơ sáng tác năm 1976, một năm sau khi đất nước thống nhất, lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh cũng vừa khánh thành, in trong tập thơ “Như mây mùa xuân” (1978). Bài thơ có nhạc điệu trong sáng, thiết tha, thể hiện lòng thành kính và niềm xúc động sâu sắc của Viễn Phương khi vào lăng viếng Bác: Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác …………………………………… Muốn làm cây tre trung hiếu chốn này. “Viếng lăng Bác” phát triển tăng tiến về ý theo hành trình nhà thơ vào thăm lăng; từ cảm xúc khi đến trước lăng rồi hòa vào dòng người vào trong lăng đến những xúc cảm của nhà thơ khi nhìn thấy Bác và khi về miền Nam: Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác Đã thấy trong sương hàng tre bát ngát Ôi! Hàng tre xanh xanh Việt Nam Bão táp mưa sa đứng thẳng hàng. Mở đầu bài thơ, Viễn Phương như đưa bạn đọc đến trước lăng Bác vậy. Ở miền Nam xa xôi, “con” về “thăm lăng Bác”. Cách xưng hô của nhà thơ thật gần gũi, thành kính. Đây như một hành trình tìm về cội nguồn với những gì thân thương nhất. Hành trình ấy ta từng gặp trong thơ Tố Hữu: Chiều nay con lại về thăm Bác. Đối với Viễn Phương, Bác vẫn sống mãi, sống trong ngày hội vui của non sông đất nước. Khi đứng trước lăng Bác, nhà thơ ấn tượng ngay hình ảnh “hàng tre bát ngát” trong sương sớm. Hình ảnh vừa thực, vừa mang tính biểu tượng cho đất nước, con người Việt Nam. Tre tượng trưng cho bao phẩm chất tốt đẹp của dân tộc ta: có sức sống mạnh mẽ, giàu nghị lực, kiên cường, bất khuất, thủy chung…tất cả kết tinh trong con người Bác. Hay nói cách khác, Hồ Chí Minh chính là tinh hoa, là cốt cách tiêu biểu cho dân tộc Việt Nam. Những câu thơ trên mang bao cảm xúc, bao tự hào của nhà thơ về lãnh tụ Hồ Chí Minh. Song, đấy mới chỉ là khúc nhạc dạo đầu để mở ra một loạt suy tưởng khác, sâu lắng hơn, mênh mông hơn: Ngày ngày mặt trời đi qua trên lăng Thấy một mặt trời trong lăng rất đỏ Ngày ngày dòng người đi trong thương nhớ Kết tràng hoa dâng bảy mươi chín mùa xuân. Giờ đây Viễn Phương đã hòa vào dòng người vào lăng viếng Bác. Nhìn thấy “mặt trời đi qua trên lăng”, nàh thơ liên tưởng đến “một mặt trời trong lăng rất đỏ”. Bác Hồ được ví như mặt trời – nguồn sáng dem sự sống đến cho muôn loài. Ở đây, nhà thơ muốn ca ngơi công lao của Hồ Chí Minh. Bác đã tìm ra con đường cứu nước, đưa dân tộc Việt Nam ra khỏi bóng đêm nô lệ. Sự vĩ đại của người còn được mặt trời thiên nhiên soi chiếu, chiêm ngưỡng: Ngày ngày dòng người đi trong thương nhớ Kết tràng hoa dâng bảy mươi chín mùa xuân Không gian thật lạ. Ở đây, mỗi người là một bông hoa vào lăng để báo công với Bác. Hình ảnh “tràng hoa” mang tính biểu tượng cho những người con ưu tú của Bác. Bác đã cống hiến cả cuộc đời mình, hi sinh tất cả, dành trọn tình thương cho dân tộc. Vì vậy, cuộc đời Bác đẹp như mùa xuân. Niềm tự hào, biết ơn trào dâng trong lòng nhà thơ. Và cuối cùng ông cũng nhìn thấy Bác: Bác nằm trong giấc ngủ bình yên …………………………………. Mà sao nghe nhói ở trong tim. Bác đã thanh thản ra đi sau cuộc trường chinh cùng dân tộc. Dù đã khuất nhưng người vẫn mãi trường tồn vĩnh hằng trong lòng mỗi người dân Việt Nam. Vẻ đẹp tâm hồn trong sáng thanh cao của Người sẽ luôn sáng soi, là tấm gương để ta học tập, noi theo. Nhà thơ Viễn Phương sử dụng một loạt các hình ảnh (trời xanh, vầng trăng, mặt trời,…) để khẳng định sự bất tử của Bác. Người đã hóa thiên nhiên, hóa núi sông. Sự vĩ đại của Bác chỉ có thiên nhiên mới sánh bằng. Cuộc vui, hội ngộ nào cũng sẽ có lúc tàn và lần viếng thăm Bác của Viễn Phương cũng đến hồi chia tay: Mai về miền Nam thương trào nước mắt ………………………………………… Muốn làm cây đa trung hiếu chốn này Nghĩ đến việc sắp phải đi xa Bác, nhà thơ “thương trào nước mắt”. Đây không chỉ là tình cảm nhà thơ dành cho Bác mà còn là nỗi buồn khôn nguôi vì không có Bác trong ngày vui đại thắng của dân tộc. Để nói về những mong ước thiết tha, chân thật của mình Viễn Phương khéo léo lặp đi lặp lại cụm từ “muốn làm” và một số hình ảnh đẹp, gợi cảm: con chim, đóa hoa, cây tre. Nhà thơ muốn làm con chim để dâng tiếng hót vui tươi cho Người; nguyện làm đóa hoa để góp thêm hương sắc cho khu vườn thiên nhiên quanh lăng, và muốn làm “cây tre trung hiếu” để đứng canh giấc ngủ cho Người… Bài thơ là tiếng lòng của Viễn Phương nói riêng, và của dân tộc Việt Nam nói chung dành cho Bác Hồ kính yêu: niềm xúc động thiêng liêng, sự biết ơn vô hạn, tự hào pha lẫn xót xa vì Bác đã ra đi mãi mãi. Trong thơ khép lại, mà lòng ta cứ bồi hồi: “Chúng ta hãy bước nhẹ chân, nhẹ nữa Trăng trăng ơi hãy yên lặng cúi đầu… Trọn cuộc đời Bác có ngủ yên đâu Nay Bác ngủ, chúng ta canh giấc ngủ.” (“Chúng con canh giấc ngủ Bác, Bác Hồ ơi!” – Hải Như)
Vien Phuong was one of the earliest writers of the liberating artistic forces in the South during the anti-American era to save the country. "Visiting Uncle Ho's Mausoleum" was composed by the poet in 1976, one year after the country was unified, President Ho Chi Minh's mausoleum had just been inaugurated, published in the poetry collection "Like Spring Clouds" (1978). The poem has a clear, passionate melody, expressing Vien Phuong's respect and deep emotion when visiting Uncle Ho's mausoleum: I live in the South and visit Uncle Ho's mausoleum …………………………………… Want to make this place bamboo tastes. "Visiting Uncle Ho's mausoleum" develops gradually in meaning along the poet's journey to visit the mausoleum; From the feelings when arriving in front of the mausoleum and then joining the stream of people entering the mausoleum to the poet's feelings when seeing Uncle Ho and when returning to the South: I live in the South and visit Uncle Ho's mausoleum I saw vast rows of bamboo trees in the mist Oh! Vietnamese green bamboo products Storm rain fell upright rows. At the beginning of the poem, Vien Phuong seems to take the reader to Uncle Ho's mausoleum. In the far South, "I" came to "visit Uncle Ho's mausoleum". The poet's way of addressing is very close and respectful. This is like a journey to find the roots with what is dearest. We have encountered that journey in To Huu's poetry: This afternoon I came back to visit Uncle. For Vien Phuong, Uncle Ho still lives forever, living in the happy festivals of the country. When standing in front of Uncle Ho's mausoleum, the poet was immediately impressed with the image of "immense rows of bamboo" in the morning dew. The image is both real and symbolic for the country and people of Vietnam. Bamboo symbolizes many good qualities of our people: strong vitality, rich in energy, resilient, indomitable, faithful... all crystallized in Uncle Ho's personality. In other words, Ho Chi Minh is the essence and core character of the Vietnamese people. The above verses carry so much emotion and pride of the poet about leader Ho Chi Minh. However, that is just the prelude to opening up a series of other, deeper, more immense thoughts: Every day the sun passes over the mausoleum Seeing a red sun in the steering so Every day the stream of people walks in longing The flower garland offers seventy-nine springs. Now Vien Phuong has joined the flow of people entering Uncle Ho's mausoleum. Seeing "the sun passing over the mausoleum", the poet thinks of "a very red sun in the mausoleum". Uncle Ho is likened to the sun - the source of light that brings life to all living things. Here, the poet wants to praise Ho Chi Minh's merits. He found the way to save the country and bring the Vietnamese people out of the darkness of slavery. His greatness is also illuminated and admired by the natural sun: Every day the stream of people walks in longing The flower garland offers seventy-nine springs The space is strange. Here, each person is a flower entering the mausoleum to report to Uncle Ho. The image of "corolla" symbolizes Uncle Ho's outstanding children. He devoted his whole life, sacrificed everything, and devoted all his love to the nation. Therefore, Uncle Ho's life is as beautiful as spring. Pride and gratitude welled up in the poet's heart. And finally he saw Uncle: Uncle lies in peaceful sleep …………………………………. But why listen to the throbbing in my heart. Uncle Ho passed away peacefully after a long march with the nation. Even though he has passed away, he still lives forever in the hearts of every Vietnamese person. The beauty of his pure and noble soul will always shine and be an example for us to learn and follow. Poet Vien Phuong uses a series of images (blue sky, moon, sun,...) to affirm Uncle Ho's immortality. He has transformed nature, transformed mountains and rivers. Uncle Ho's greatness can only be compared with nature. Every fun and reunion will come to an end, and Vien Phuong's visit to Uncle Ho also ended with a farewell: Mai returned to the South with tears in her eyes ………………………………………… I want to be a filial banyan tree in this place Thinking about having to leave Uncle Ho, the poet "poured out tears". This is not only the poet's feelings for Uncle Ho but also his endless sadness because he was not there on the happy day of the nation's great victory. To talk about her earnest and sincere wishes, Vien Phuong skillfully repeated the phrase "want to do" and some beautiful, sexy images: birds, flowers, bamboo trees. The poet wants to be a bird to offer joyful songs to Him; Vows to be a flower to add fragrance to the natural garden around the mausoleum, and wants to be a "filial bamboo tree" to stand guard over his sleep... The poem is the heart of Vien Phuong in particular, and of the Vietnamese people in general, for their beloved Uncle Ho: sacred emotion, infinite gratitude, pride mixed with sadness because Uncle Ho is gone forever. forever. As the poem closes, our hearts are filled with nostalgia: “Let's step lightly, even more lightly Moon, moon, please quietly bow your head... Uncle did not sleep peacefully all his life Now Uncle is sleeping, let's watch his sleep." (“We watch your sleep, Uncle Ho!” – Hai Nhu)
“Bác nhớ miền Nam nỗi nhớ nhà Miền nam mong Bác nỗi mong cha” Sinh thời, Bác Hồ thường nói” Miền Nam trong trái tim” , hẹn ngày thống nhất Bác sẽ vào thăm. Nhưng khi miền Nam được giải phóng, nước nhà thống nhất thì Bác không còn nữa, để lại bao nhiêu nỗi nhớ thương cho cả dân tộc. Năm 1976, cuộc kháng chiến chống Mỹ kết thúc thắng lợi, non sông thu về một mối, lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh cũng vừa khánh thành. cùng với đoàn cán bộ từ miền Nam ra viếng lăng Bác, với cảm xúc dâng trào của một đứa con về thăm cha,Viễn Phương cho ra đời “ Viếng lăng Bác”. Bài thơ thể hiện tình cảm của nhà thơ với Bác, là tiếng lòng của nhân dân miền Nam, của dân tộc đối với Bác. Đây là một trong những bài thơ cảm động và xuất sắc nhất viết về lãnh tụ Hồ Chí Minh. Bài thơ được viết theo thể thơ tự do, gồm 4 khổ, mỗi khổ có 4 câu. Cảm hứng bao trùm bài thơ là niềm xúc động, thành kính là lòng biết ơn và tự hào, xen lẫn nỗi xót đau khi tác giả từ miền Nam ra viếng lăng Bác. Giọng điệu thành kính, trang nghiêm của bài thơ rất phù hợp với cảm xúc, và cũng phù hợp với không khí trang nghiêm nơi lăng Bác. Mạch cảm xúc vận động theo trình tự thời gian kết hợp với không gian của một chuyến viếng thăm. Vì vậy, đọc bài thơ mà như ta theo chân tác giả vào lăng viếng Bác. Khổ 1 cảm xúc về cảnh bên ngoài lăng tập trung ở hình ảnh hàng tre; khổ 2-3 từ dòng người bất tận ngày ngày vào lăng viếng Bác, nhà thơ cảm xúc và suy ngẫm về lãnh tụ kính yêu của dân tộc. Khổ 4 là cảm xúc khi sắp phải trở về miền Nam, nhà thơ mong muốn lòng mình được mãi mãi ở lại nơi lăng Bác. Hai câu thơ đầu như một lời tự sự đã chứa đựng bao nhiêu cảm xúc: “Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác Đã thấy trong sương hàng tre bát ngát” Bác đã vĩnh viễn ra đi khi đất nước còn chia cắt. Câu thơ của Viễn Phương mang theo niềm xúc động của đứa con miền Nam sau bao ngày mong mỏi lần đầu tiên được ra viếng lăng Bác. Cách xưng hô “ con” và “Bác” vừa gần gũi vừa thân thương, vừa trân trọng, vừa thành kính như một đứa con đã lâu nay được trở về thăm cha. Vì vậy, tác giả đã dùng từ “thăm” thay cho từ “viếng” như dấu đi một nỗi đau đang chất chứa trong lòng mình. Cũng trong khổ thơ này, hình ảnh đầu tiên đập vào mắt tác giả về cảnh quanh lăng Bác là hàng tre. Nhà thơ cảm nhận đó là linh hồn quen thuộc của quê hương Việt: “Đã thấy trong sương hàng tre bát ngát Ôi! Hàng tre xanh xanh Việt nam Bão táp mưa sa vẫn thẳng hàng.” Hình ảnh những hàng tre quen thuộc đi vào mạch cảm xúc rất tự nhiên mà có nhiều ý nghĩa sâu sắc. Từ hàng tre cụ thể bên lăng Bác, nhà thơ liên tưởng đến cây tre Việt Nam, đến bản lĩnh, sức sống bền bỉ kiên cường của dân tộc Việt Nam. Tre vừa được hiểu theo nghĩa thực, vừa được hiểu theo nghĩa ẩn dụ. Vì vậy, Lăng Bác như ở giữa làng quê Việt Nam và trở nên gần gũi và giản dị, và lăng Bác cũng như đang ở giữa lòng dân tộc, thật ấm áp vô cùng! Nói đến tre là nói đến Việt Nam, nói đến Việt Nam là liên tưởng ngay đến Bác. Một sự kết nối khó có thể hiểu khác được! Khổ thơ thứ hai được bắt đầu từ hình ảnh “Mặt trời”: “Ngày ngày mặt trời đi qua trên lăng Thấy một mặt trời trong lăng rất đỏ” Có hai “mặt trời”: “mặt trời” trong câu thơ trên là hình ảnh thực, “mặt trời” trong câu thơ dưới là hình ảnh ẩn dụ. Bác chính là mặt trời sáng rực, vừa thể hiện cái vĩ đại bất diệt, vừa sự sống cho nhân loại; vừa là mặt trời sáng rực của cách mạng vô sản … Lấy “mặt trời” để ví với Bác, nhà thơ thể hiện niềm tôn kính của mình, cũng là sự tôn kính của toàn thể nhân dân Việt Nam đối với vị lãnh tụ kính yêu. Sự tôn kính ấy còn thể hiện trong hình ảnh dòng người ngày ngày vào lăng viếng Bác: “Ngày ngày dòng người đi trong thương nhớ Kết tràng hoa dâng bảy mươi chín mùa xuân” Người vào thăm Bác, mang hoa viếng Bác, đó là một hình ảnh thực. Nhưng nhà thơ lại muốn nói đến một “ tràng hoa” khác. Nhìn dòng người bất tận nối tiếp nhau, nhà thơ thấy giống như một tràng hoa dâng Bác. Lại là một sự kết hợp giữa hình ảnh thực và hình ảnh ẩn dụ, tô đậm niềm tôn kính của nhân dân đối với Bác Hồ. Đến khổ thơ thứ 3, nhà thơ diễn tả cảm xúc của mình khi đã vào trong lăng: “Bác nằm trong giấc ngủ bình yên Giữa một vầng trăng sáng dịu hiền Vẫn biết trời xanh là mãi mãi Mà sao nghe nhói ở trong tim!” Khổ thơ gồm 4 câu 7 chữ cân đối, trang nghiêm, phù hợp với không khí thiêng liêng và thanh tĩnh trong lăng. Không gian và thời gian như ngừng đọng trước một hình ảnh có tính vĩnh hằng. Nhà thơ cảm nhận như Bác chỉ đang ngủ một “giấc ngủ bình yên”. Đó cũng là ấn tượng thật của mọi người khi được vào thăm lăng, viếng Bác. Hình ảnh “ vầng trăng” là một liên tưởng độc đáo, bất ngờ của nhà thơ. Có thể liên tưởng ấy bắt đầu từ ánh sáng rất dịu nhẹ, trong trẻo của không gian trong lăng. Khi đã xuất hiện thành hình ảnh thơ, “ vầng trăng sáng dịu hiền” gợi nghĩ đến tâm hồn cao đẹp, sáng trong và những vần thơ tràn đầy ánh trăng của Người. Từ hình ảnh “ vầng trăng”, nhà thơ lại tiếp tục liên tưởng đến hình ảnh “ trời xành”. Bầu trời xanh là hình ảnh thiên nhiên lớn lao, vĩnh hằng. “Trời xanh”, “vầng trăng”, “mặt trời” trở thành một mối tổng hòa của một vũ trụ bao la, kì vĩ. Nhà thơ Tố Hữu đã từng viết: “ Bác sống như trời đất của ta”. Bác ra đi, nhưng vẫn còn mãi với quê hương đất nước, như trời xanh còn mãi. Dù vẫn tin như thế nhưng không thể không đau xót vì sự ra đi của Người: “ Mà sao nghe nhói ở trong tim!”. Câu thơ biểu hiện cụ thể và trực tiếp nỗi đau xót trong hình thức của một câu hỏi tu từ. Và đến khổ thơ cuối, nhà thơ bày tỏ tâm trạng lưu luyến khi sắp phải trở về miền Nam: “Mai về miền Nam thương trào nước mắt Muốn làm con chim hót quanh lăng Bác Muốn làm đóa hoa tỏa hương đâu đây Muốn làm cây tre trung hiếu chốn này” “ Mai về miền Nam”, nhớ thương Bác đến “ trào nước mắt”. Câu thơ có cách diễn đạt chân thành , mộc mạc kiểu Nam Bộ. Ba câu thơ cuối bắt đầu bằng điệp nhữ “ muốn làm”, bày tỏ niềm mong ước, tấm lòng lưu luyến của nhà thơ gửi vào niềm mong ước thiết tha muốn hóa thân vào cảnh vật bên lăng Bác: “muốn làm con chim hót”, “muốn làm bông hoa tỏa hương,” và hơn hết, “muốn làm cây tre trung hiếu” nhập vào “hàng tre bát ngát” quanh lăng Bác. Hình ảnh hàng tre ở khổ thơ đầu được lặp lại ở cuối bài, tạo nên kết cấu đầu cuối tương ứng, tô đậm hình ảnh gây ấn tượng sâu sắc và dòng cảm xúc được trọn vẹn. Bài thơ có giọng điệu phù hợp với nội dung tình cảm, cảm xúc: vừa trang nghiêm, sâu lắng, vừa tha thiết, đau xót, tự hào. Với thể thơ tám chữ xen lẫn những dòng thơ bảy chữ hoặc chín chữ. Nhịp thơ chủ yếu là nhịp chậm, diễn tả sự trang nghiêm, thành kính và những cảm xúc sâu lắng. Riêng khổ cuối nhịp thơ nhanh hơn, phù hợp với sắc thái của lòng mong ước. Hình ảnh thơ có nhiều sáng tạo, kết hợp hình ảnh thực với hình ảnh ẩn dụ, biểu tượng. Những hình ảnh ẩn dụ- biểu tượng như “ Mặt trời trong lăng”, “ tràng hoa”, “ vầng trăng”, “ trời xanh”… vừa thân thuộc vừa gần gũi với hình ảnh thực, vừa sâu sắc, có ý nghĩa khái quát va tình cảm của cả dân tộc đối với vị lãnh tụ kính yêu. Em chưa một lần ra viếng Bác nhưng qua bài thơ này, tác giả đã cho em có cơ hội được mong ước. Cảm ơn nhà thơ đã để lại trong em một ấn tượng sâu sắc về Bác, về lăng Bác, về những tình cảm giản dị, chân thành mà thành kính thiêng liêng của dân tộc ta, non sông ta dành cho Bác.
“Bác nhớ miền Nam nỗi nhớ nhà Miền nam mong Bác nỗi mong cha” Sinh thời, Bác Hồ thường nói” Miền Nam trong trái tim” , hẹn ngày thống nhất Bác sẽ vào thăm. Nhưng khi miền Nam được giải phóng, nước nhà thống nhất thì Bác không còn nữa, để lại bao nhiêu nỗi nhớ thương cho cả dân tộc. Năm 1976, cuộc kháng chiến chống Mỹ kết thúc thắng lợi, non sông thu về một mối, lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh cũng vừa khánh thành. cùng với đoàn cán bộ từ miền Nam ra viếng lăng Bác, với cảm xúc dâng trào của một đứa con về thăm cha,Viễn Phương cho ra đời “ Viếng lăng Bác”. Bài thơ thể hiện tình cảm của nhà thơ với Bác, là tiếng lòng của nhân dân miền Nam, của dân tộc đối với Bác. Đây là một trong những bài thơ cảm động và xuất sắc nhất viết về lãnh tụ Hồ Chí Minh. Bài thơ được viết theo thể thơ tự do, gồm 4 khổ, mỗi khổ có 4 câu. Cảm hứng bao trùm bài thơ là niềm xúc động, thành kính là lòng biết ơn và tự hào, xen lẫn nỗi xót đau khi tác giả từ miền Nam ra viếng lăng Bác. Giọng điệu thành kính, trang nghiêm của bài thơ rất phù hợp với cảm xúc, và cũng phù hợp với không khí trang nghiêm nơi lăng Bác. Mạch cảm xúc vận động theo trình tự thời gian kết hợp với không gian của một chuyến viếng thăm. Vì vậy, đọc bài thơ mà như ta theo chân tác giả vào lăng viếng Bác. Khổ 1 cảm xúc về cảnh bên ngoài lăng tập trung ở hình ảnh hàng tre; khổ 2-3 từ dòng người bất tận ngày ngày vào lăng viếng Bác, nhà thơ cảm xúc và suy ngẫm về lãnh tụ kính yêu của dân tộc. Khổ 4 là cảm xúc khi sắp phải trở về miền Nam, nhà thơ mong muốn lòng mình được mãi mãi ở lại nơi lăng Bác. Hai câu thơ đầu như một lời tự sự đã chứa đựng bao nhiêu cảm xúc: “Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác Đã thấy trong sương hàng tre bát ngát” Bác đã vĩnh viễn ra đi khi đất nước còn chia cắt. Câu thơ của Viễn Phương mang theo niềm xúc động của đứa con miền Nam sau bao ngày mong mỏi lần đầu tiên được ra viếng lăng Bác. Cách xưng hô “ con” và “Bác” vừa gần gũi vừa thân thương, vừa trân trọng, vừa thành kính như một đứa con đã lâu nay được trở về thăm cha. Vì vậy, tác giả đã dùng từ “thăm” thay cho từ “viếng” như dấu đi một nỗi đau đang chất chứa trong lòng mình. Cũng trong khổ thơ này, hình ảnh đầu tiên đập vào mắt tác giả về cảnh quanh lăng Bác là hàng tre. Nhà thơ cảm nhận đó là linh hồn quen thuộc của quê hương Việt: “Đã thấy trong sương hàng tre bát ngát Ôi! Hàng tre xanh xanh Việt nam Bão táp mưa sa vẫn thẳng hàng.” Hình ảnh những hàng tre quen thuộc đi vào mạch cảm xúc rất tự nhiên mà có nhiều ý nghĩa sâu sắc. Từ hàng tre cụ thể bên lăng Bác, nhà thơ liên tưởng đến cây tre Việt Nam, đến bản lĩnh, sức sống bền bỉ kiên cường của dân tộc Việt Nam. Tre vừa được hiểu theo nghĩa thực, vừa được hiểu theo nghĩa ẩn dụ. Vì vậy, Lăng Bác như ở giữa làng quê Việt Nam và trở nên gần gũi và giản dị, và lăng Bác cũng như đang ở giữa lòng dân tộc, thật ấm áp vô cùng! Nói đến tre là nói đến Việt Nam, nói đến Việt Nam là liên tưởng ngay đến Bác. Một sự kết nối khó có thể hiểu khác được! Khổ thơ thứ hai được bắt đầu từ hình ảnh “Mặt trời”: “Ngày ngày mặt trời đi qua trên lăng Thấy một mặt trời trong lăng rất đỏ” Có hai “mặt trời”: “mặt trời” trong câu thơ trên là hình ảnh thực, “mặt trời” trong câu thơ dưới là hình ảnh ẩn dụ. Bác chính là mặt trời sáng rực, vừa thể hiện cái vĩ đại bất diệt, vừa sự sống cho nhân loại; vừa là mặt trời sáng rực của cách mạng vô sản … Lấy “mặt trời” để ví với Bác, nhà thơ thể hiện niềm tôn kính của mình, cũng là sự tôn kính của toàn thể nhân dân Việt Nam đối với vị lãnh tụ kính yêu. Sự tôn kính ấy còn thể hiện trong hình ảnh dòng người ngày ngày vào lăng viếng Bác: “Ngày ngày dòng người đi trong thương nhớ Kết tràng hoa dâng bảy mươi chín mùa xuân” Người vào thăm Bác, mang hoa viếng Bác, đó là một hình ảnh thực. Nhưng nhà thơ lại muốn nói đến một “ tràng hoa” khác. Nhìn dòng người bất tận nối tiếp nhau, nhà thơ thấy giống như một tràng hoa dâng Bác. Lại là một sự kết hợp giữa hình ảnh thực và hình ảnh ẩn dụ, tô đậm niềm tôn kính của nhân dân đối với Bác Hồ. Đến khổ thơ thứ 3, nhà thơ diễn tả cảm xúc của mình khi đã vào trong lăng: “Bác nằm trong giấc ngủ bình yên Giữa một vầng trăng sáng dịu hiền Vẫn biết trời xanh là mãi mãi Mà sao nghe nhói ở trong tim!” Khổ thơ gồm 4 câu 7 chữ cân đối, trang nghiêm, phù hợp với không khí thiêng liêng và thanh tĩnh trong lăng. Không gian và thời gian như ngừng đọng trước một hình ảnh có tính vĩnh hằng. Nhà thơ cảm nhận như Bác chỉ đang ngủ một “giấc ngủ bình yên”. Đó cũng là ấn tượng thật của mọi người khi được vào thăm lăng, viếng Bác. Hình ảnh “ vầng trăng” là một liên tưởng độc đáo, bất ngờ của nhà thơ. Có thể liên tưởng ấy bắt đầu từ ánh sáng rất dịu nhẹ, trong trẻo của không gian trong lăng. Khi đã xuất hiện thành hình ảnh thơ, “ vầng trăng sáng dịu hiền” gợi nghĩ đến tâm hồn cao đẹp, sáng trong và những vần thơ tràn đầy ánh trăng của Người. Từ hình ảnh “ vầng trăng”, nhà thơ lại tiếp tục liên tưởng đến hình ảnh “ trời xành”. Bầu trời xanh là hình ảnh thiên nhiên lớn lao, vĩnh hằng. “Trời xanh”, “vầng trăng”, “mặt trời” trở thành một mối tổng hòa của một vũ trụ bao la, kì vĩ. Nhà thơ Tố Hữu đã từng viết: “ Bác sống như trời đất của ta”. Bác ra đi, nhưng vẫn còn mãi với quê hương đất nước, như trời xanh còn mãi. Dù vẫn tin như thế nhưng không thể không đau xót vì sự ra đi của Người: “ Mà sao nghe nhói ở trong tim!”. Câu thơ biểu hiện cụ thể và trực tiếp nỗi đau xót trong hình thức của một câu hỏi tu từ. Và đến khổ thơ cuối, nhà thơ bày tỏ tâm trạng lưu luyến khi sắp phải trở về miền Nam: “Mai về miền Nam thương trào nước mắt Muốn làm con chim hót quanh lăng Bác Muốn làm đóa hoa tỏa hương đâu đây Muốn làm cây tre trung hiếu chốn này” “ Mai về miền Nam”, nhớ thương Bác đến “ trào nước mắt”. Câu thơ có cách diễn đạt chân thành , mộc mạc kiểu Nam Bộ. Ba câu thơ cuối bắt đầu bằng điệp nhữ “ muốn làm”, bày tỏ niềm mong ước, tấm lòng lưu luyến của nhà thơ gửi vào niềm mong ước thiết tha muốn hóa thân vào cảnh vật bên lăng Bác: “muốn làm con chim hót”, “muốn làm bông hoa tỏa hương,” và hơn hết, “muốn làm cây tre trung hiếu” nhập vào “hàng tre bát ngát” quanh lăng Bác. Hình ảnh hàng tre ở khổ thơ đầu được lặp lại ở cuối bài, tạo nên kết cấu đầu cuối tương ứng, tô đậm hình ảnh gây ấn tượng sâu sắc và dòng cảm xúc được trọn vẹn. Bài thơ có giọng điệu phù hợp với nội dung tình cảm, cảm xúc: vừa trang nghiêm, sâu lắng, vừa tha thiết, đau xót, tự hào. Với thể thơ tám chữ xen lẫn những dòng thơ bảy chữ hoặc chín chữ. Nhịp thơ chủ yếu là nhịp chậm, diễn tả sự trang nghiêm, thành kính và những cảm xúc sâu lắng. Riêng khổ cuối nhịp thơ nhanh hơn, phù hợp với sắc thái của lòng mong ước. Hình ảnh thơ có nhiều sáng tạo, kết hợp hình ảnh thực với hình ảnh ẩn dụ, biểu tượng. Những hình ảnh ẩn dụ- biểu tượng như “ Mặt trời trong lăng”, “ tràng hoa”, “ vầng trăng”, “ trời xanh”… vừa thân thuộc vừa gần gũi với hình ảnh thực, vừa sâu sắc, có ý nghĩa khái quát va tình cảm của cả dân tộc đối với vị lãnh tụ kính yêu. Em chưa một lần ra viếng Bác nhưng qua bài thơ này, tác giả đã cho em có cơ hội được mong ước. Cảm ơn nhà thơ đã để lại trong em một ấn tượng sâu sắc về Bác, về lăng Bác, về những tình cảm giản dị, chân thành mà thành kính thiêng liêng của dân tộc ta, non sông ta dành cho Bác.
Nguyễn Duy thuộc thế hệ làm thơ trưởng thành trong cuộc kháng chiến chống Mĩ. Vừa mới xuất hiện, Nguyễn Duy đã nổi tiếng với bài thơ “Tre Việt Nam". Bài "Hơi ấm ổ rơm" của anh đã từng đoạt giải thưởng báo Văn Nghệ. Hiện nay. Nguyễn Duy vẫn tiếp tục sáng tác. Anh viết đểu và khỏe. "Ánh trăng" là một trong những bài thơ cùa anh được nhiều người ưa thích bởi tình cảm chân thành, sâu sắc. tứ thơ bất ngờ mới lạ. Hai khổ thơ đầu tác giả nhắc đến những kỉ niệm đẹp: "Hồi nhỏ sống với đồng với sông rồi với bể hồi chiến tranh ở rừng vầng trăng lị thành tri kỉ." Trăng gắn bó với tác giả ngay từ thời thơ ấu. Trăng gắn với đồng ruộng, dòng sông, biển cả. Dù ở đâu, đi đâu trăng cũng ở bên cạnh. Nhưng phải đến khi ở rừng nghĩa là lúc tác giả sống trên tuyến đường Trường Sơn xa gia đình, quê hương vầng trăng mới thành “tri kỉ". Trăng với tác giả là đôi bạn không thể thiếu nhau. Trăng chia ngọt sẻ bùi, trăng đồng cam cộng khổ. Tác giả khái quát vẻ đẹp của trăng, khẳng định tình cảm yêu thương, quý trọng của mình đối với trăng: “Trần trụi với thiên nhiên hồn nhiên như cây cỏ ngỡ không bao giờ quên cái vầng trăng tình nghĩa.” Trăng có vẻ đẹp vô cùng bình dị, một vẻ dẹp không cần trang sức, đẹp mội cách vô tư, hồn nhiên. Trăng tượng trưng vẻ đẹp thiên nhiên nên trăng hóa vào thiên nhiên, hòa vào cây cỏ. “Vầng trăng tình nghĩa" bởi trăng từng chia ngọt sẻ bùi, đồng cam cộng khổ, bởi trăng là người bạn, tri âm, tri kỉ như tác giả đã nói ở trên. Ấy thế mà có những thời gian tác giả tự thú là mình đã lãng quên cái “vầng trăng tình nghĩa" ấy: “Từ hồi về thành phố quen ánh điện, cửa gương vầng trăng đi qua ngõ như người dưng qua đường. ” Trước đây, tác giả sống với sông, với bể, với rừng, bây giờ môi trường sống đã thay đổi. Tác giả về sống với thành phố. Đời sống cũng thay đổi theo, “quen ánh điện”, “cửa gương". “Ánh điện”, "cửa gương" tượng trưng cho cuộc sống sung túc, đầy đủ sang trọng… dần dần "cái vầng trăng tình nghĩa” ngày nào bị tác giả lãng quên. “Vầng trăng" ở đây tượng trưng cho những tháng năm gian khổ. Đó là tình bạn, tình đồng chí được hình thành từ những năm tháng gian khổ ấy. “Trăng" bây giờ thành “người dưng". Con người ta thường hay đổi thay như vậy. Bởi thế người đời vẫn thường nhắc nhau: “ngọt bùi nhớ lúc đắng cay”. Ớ thành phố vì quen với "ánh điện, cửa gương”, quen với cuộc sống đầy đủ tiện nghi nên người đời không thèm để ý đến“vầng trăng" từng là bạn tri ki một thời. Phải đến lúc toàn thành phố mất diện: “Thình lình đèn điện tắt phòng buyn đinh tối om vội bật tung cửa sổ đột ngột vầng trăng tròn." "Vầng trăng" xuất hiện thật bất ngờ, khoảnh khắc ấy, phút giây ấy,… tác giả, bàng hoàng trước vẻ đẹp kì diệu của vầng trăng. Bao nhiêu kỉ niệm xưa bỗng ùa về làm tác giả cứ “rưng rưng" nước mắt: “Ngửa mặt lên nhìn mặt có cái gì rưng rưng như là đồng, là bể như là sông, là rừng”. Nguyễn Duy gặp lại ánh trăng như gặp lại người bạn tuổi thơ, như gặp lại người bạn từng sát cánh bên nhau trong những tháng năm gian khổ. Tác giả không dấu được niềm xúc dộng mãnh liệt của mình. “Vầng trăng" nhắc nhở tác giả đừng bao giờ quên những tháng năm gian khổ ấy, đừng bao giờ quên tình bạn, tình đồng chí đồng đội, những người đã từng đồng cam cộng khổ. chia ngọt sẻ bùi trong những tháng năm chiến dấu đầy gian lao thử thách. Khổ cuối bài thơ, Nguyễn Duy đưa người đọc cùng đắm chìm trong suy tư, trong chiêm nghiệm về “vầng trăng tình nghĩa" một thời: “Trăng cứ tròn vành vạnh kể chi người vô tình ánh trăng im phăng phắc đủ cho ta giật mình… ” Trăng vẫn thủy chung mặc cho ai thay đổi, vô tình với trăng. Trăng bao dung và độ lượng biết bao! Tấm lòng bao dung độ lượng ấy "đủ cho ta giật mình" mặc dù trăng không một lời trách cứ. Trăng tượng trưng cho phẩm chất cao quý của nhân dân, trăng tượng trưng cho vẻ đẹp bền vững của tình bạn, tình chiến đấu trong những tháng năm “không thể nào quên". “Ánh tràng" của Nguyền Duy gây được nhiều xúc động đối với nhiều thế hệ độc giả bởi cách diễn tả bình dị như những lời tâm sự, lời tự thú, lời tự nhắc nhở chân thành. Giọng thơ trầm tĩnh, sâu lắng. Tứ thơ bất ngờ, mới lạ. “Ánh trăng” còn mang ý nghĩa triết lí về sự thủy chung khiến người đọc phải “giật mình" suy nghĩ, nhìn lại chính mình để sống đẹp hơn, nghĩa tình hơn.
Nguyen Duy belongs to the generation of poets who grew up during the resistance war against America. Just appearing, Nguyen Duy is famous for his poem "Vietnamese Bamboo". His poem "The Warmth of a Nest of Straw" won the Van Nghe newspaper award. Currently, Nguyen Duy continues to compose. He writes "Moonlight" is one of his poems that is loved by many people because of its sincere and profound emotions. In the first two stanzas, the author mentions beautiful memories: "When I was a child, I lived with the fields with the river and then with the tank During the war in the forest The moon becomes a soulmate." The moon has been attached to the author since childhood. The moon is associated with fields, rivers, and seas. Wherever you are, wherever you go, the moon is always by your side. But it wasn't until he was in the forest, that is, when the author lived on the Truong Son route, far from his family and homeland, that the moon became his "soulmate". The moon and the author are indispensable friends. The moon shares sweetness and sweetness. The moon and oranges add suffering. The author summarizes the beauty of the moon, affirming his love and respect for the moon: “Naked with nature innocent like plants I thought I would never forget the moon of gratitude.” The moon has an extremely simple beauty, a flat look that does not require jewelry, carefree and innocent beauty. The moon symbolizes natural beauty, so the moon transforms into nature and blends with the plants. "The moon of gratitude" because the moon used to share sweets, share joys, share sufferings, because the moon is a friend, confidant, confidant as the author said above. Yet there were times when the author confessed that he had forgotten that "moon of gratitude": “Since returning to the city accustomed to electric light and mirrored doors The moon passes through the alley like a stranger passing by. ” Previously, the author lived with rivers, tanks, and forests, but now the living environment has changed. The author returns to live with the city. Life also changes, "accustomed to electric light", "mirror door". "Electric light", "mirror door" symbolizes a life of prosperity, full of luxury... gradually the "moon of gratitude" becomes Which was forgotten by the author. The "moon" here symbolizes the arduous years. It is the friendship and comradeship formed from those arduous years. The "moon" now becomes a "stranger". People often That's why people often remind each other: "When it's sweet and bitter, people don't want it." Pay attention to the "moon" that was once your best friend. There must come a time when the whole city disappears: “Suddenly the electric light went off The dining room is dark quickly opened the window suddenly the moon is full." "The moon" appeared unexpectedly, at that moment, at that moment... the author was shocked by the magical beauty of the moon. So many old memories suddenly rushed back, making the author shed tears: “Turn your face up and look at the face something is tearing up like copper, like a tank like a river or a forest." Nguyen Duy meeting the moonlight again was like meeting a childhood friend again, like meeting a friend who had stood side by side through difficult years. The author could not hide his intense emotions. "The Moon" reminds the author to never forget those arduous years, never forget the friendship, the camaraderie of comrades, the people who shared the same hardships and shared the sweetness during the years of war. full of hardships and challenges. In the last stanza of the poem, Nguyen Duy immerses the reader in reflection and contemplation about the "moon of love" of a time: “The moon is always round Not to mention random people The moonlight was silent enough to startle me..." The moon remains faithful no matter who changes, indifferent to the moon. How tolerant and forgiving is the moon! That tolerant and generous heart is "enough to surprise me" even though the moon doesn't say a word of blame. The moon symbolizes the noble qualities of the people, the moon symbolizes the lasting beauty of friendship and fighting in "unforgettable" years. Nguyen Duy's "Colon of Light" has touched many generations of readers because of its simple expressions such as sincere confessions, confessions, and reminders. The poetic voice is calm and profound. Four surprising and new poems. "Moonlight" also carries a philosophical meaning of fidelity that makes readers "startled" to think and look at themselves to live a more beautiful and meaningful life.
Một số nhà phê bình đã đọc hai khổ thơ đầu trong mối liên hệ đối lập với ba khổ thơ sau “Hai đoạn đầu tươi vui, nhảy nhót với cái nền hoa đào nở của ngày tết, của mùa xuân, với giấy đỏ, mực tàu đen, với người qua lại tấp nập, với những lời bình luận ngợi ca nét chữ đẹp của ông đồ. Ba đoạn thơ cuối miêu tả những biến động của thời gian. Ngôn từ thoạt đầu đầy âm thanh ồn ào, màu sắc tươi, dần dần xa vắng, mênh mông. Riêng tôi, tôi thấy bài thơ buồn ngay từ hai câu đầu và đoạn sau chỉ là sự phát triển, lộ rõ cái tứ thơ đã phảng phất ở đoạn trên mà thôi: Mỗi năm hoa đào nở, Lại thấy ông đồ già… Thời gian khiến thiên nhiên có dịp để tái sinh, xuân hóa, trong khi nó chỉ khẳng dịnh thêm (lại thấy…) sự già nua của ông đồ. Thêm nữa, nét đôi lập đã hàm ẩn ngay giữa những hình ảnh “tươi vui” ban đầu: … Bày mực tàu giấy đỏ Bên phố dông người qua Bao nhiều người thuê viết Tấm tắc ngợi khen tài Hoa tay thảo những nét Như phượng múa rồng bay”. Sức sống của hoa là tự tại. Còn “mực tàu giấy đỏ”, màu sắc mãnh liệt đấy, “bày” ra đó, nhưng ở bên ngoài. Ớ đây, cái hiện đại chỉ xuất hiện qua hai hình ảnh “phô'” và “người thuê” nhưng lại đầy sức mạnh bởi “phố đông” và “bao nhiêu người…”. Số lượng cũng là một sức mạnh. Còn thế giới của ông đồ đẹp đẽ, nhưng mỏng manh. Còn gì mỏng manh hơn giấy bút? Và ngay cả tài năng của ông đồ nữa, nó chỉ hiển hiện trên câu thơ bằng những từ ngữ, lối nói cổ xưa (hoa tay, thảo, phượng múa rồng bay), cũ kĩ ngay cả trong nhịp điệu của hình ảnh ví von do đối ngẫu (phượng múa, rồng bay). Bởi lẽ ngay từ đầu bài thơ, sự xuâ't hiện của ông đồ đã gắn với một thời điểm: thời điểm ông đi viết thuê. Những nét “phượng múa rồng bay” kia là để bày bán trên hè phô'. Do đó, ba khổ thơ sau không hẳn chỉ là sự đối lập mà là sự trùng điệp một số hình ảnh đã xuất hiện – thật đúng với tính chất của thơ. Thật ra ở đây không chỉ có sự điệp lại, mà là những biến thái và chuyển hóa của các hình ảnh ấy. Trong khổ thứ ba và thứ tư, những hình ảnh biểu hiện thời gian ở khổ thơ đầu vẫn trở lại nhưng không chỉ đơn giản gợi lên tính chất tuần hoàn, chu kì. “Mỗi năm hoa đào nở” đã chuyển thành: Nhưng mỗi năm mỗi vắng Ở câu sau, từ mỗi được lặp lại như gõ nhịp cho bước đi của thời gian. Thêm nữa, bước đi của nó lại được gợi lên trong một không gian đặc biệt: sự vắng lặng. Bởi thế, lắng nghe, ta thấy nhịp độ thời gian trở thành nhịp độ suy thoái (… mỗi vắng). Cảm nhận ấy còn được tô đậm thêm bởi hai hình ảnh chưa xuất hiện ở đoạn đầu bài thơ. Nếu ở trên, thời gian còn thấp thoáng sau gương mặt biểu tượng cho mùa xuân (hoa đào nở) thì ở đây có sự chuyển hóa sang những hình ảnh ngược lại mà vẫn có ý nghĩa biểu tượng: “lá vàng” và “mưa bụi. Nếu mùa xuân đã từng gợi ý niệm mỉa mai về con người, thì mùa đông càng chẳng thể làm nó sống lại! vẫn nằm trong hệ thống hình ảnh của toàn bài thơ, “lá vàng” và “mưa bụi” điệp lại những nét mỏng manh đã xuất hiện từ những khổ thơ đầu. Cộng hưởng với hệ thống hình ảnh ấy, trong hai khổ thơ này, xuất hiện những từ không xác định (nay đâu, ai hay…) “người thuê viết” trở lại trong câu hỏi vô định (“Người thuê viết nay đâu?”) và trong một câu phủ định “Qua đường không ai hay”. Nếu hình ảnh cuộc đời gắn với nó là thời gian, thiên nhiên, ở những khổ thơ này có gì khác so với hai khổ thơ đầu, đó chính là sự di động của nó được biểu hiện rõ nét: Nhưng mỗi năm mỗi vắng Người thuê viết nay đâu? Giấy đỏ buồn không thắm Mực đọng trong nghiên sầu. Ông đồ vẫn ngồi đấy Qua đường không ai hay, Lá vàng rơi trên giấy; Ngoài giời mưa bụi bay. Năm tháng điểm nhịp bước, “người thuê viết” thành kẻ “qua đường”, và ngay cả “lá vàng rơi”, “mưa bụi bay”, tất cả đều ở trạng thái động. Trong khi đó, mọi hình ảnh về ông đồ đều gắn với sự ngưng đọng “Giấy đỏ buồn… Mực đọng… Ống đồ vẫn ngồi đây”… Hai câu kết của bài thơ giống như tiếng gọi hồn lay tỉnh lòng người đến bâng khuâng: Những người muôn năm cũ Hồn ở đâu bây giờ? Câu hỏi hướng về quá khứ xa xăm hay cất lên trong hiện tại, ngóng vọng về tương lai, là tất cả. Mối hoài cảm trào dâng nhà thơ muốn đi tìm những người muôn năm cũ tìm ông đồ, tìm lại một thời xa nay đã mất, muốn ngược dòng thời gian để tìm về nét đẹp xưa, níu giữ một nhã thú đang một đi không trở lại. Lời thơ là một câu hỏi nhưng cũng là lời tự vấn, hàm chứa cả một khoảng trời cảm xúc với bao nuối tiếc, xót xa. Tìm về những người muôn năm cũ nhưng biết hồn ở đâu bây giờ. Hồn là cách nói tinh tế. Ta có thể hiểu là linh hồn kiểu như Thác là thể phách, còn là tịnh anh, hồn cũng có thể hiểu là quốc hồn, quốc túy, là tinh hoa văn hóa của cha ông nhưng hồn ở đâu bây giờ. Ở đâu, hai chữ đầy dằn vặt, tiếc nuối. Hồn thiêng ấy bây giờ tìm đâu. Đến đây, ông đồ đã hòa nhập vào gia tài chung của nền văn hóa Việt, thuộc về những gì là quốc hồn, quốc túy của cha ông. Câu thơ cuối cất lên giống như tiếng gọi đàn thăm thẳm, lời chiêu hồn cho một lớp người, một thời đại đã dần đi vào quá vãng. Bài thơ với giọng kể, câu chữ, hình ảnh không tân kỳ trong khi thơ mới đang phá tung cái lề luật của thơ cũ y phá vỡ những khuôn khổ ngàn năm không di dịch nhưng Ông đồ vẫn được coi là kiệt tác, bởi đó là nét thăng hoa đẹp của hồn thơ Vũ Đình Liên, kết tinh từ lòng thương người và tình hoài cổ.
Some critics have read the first two stanzas in contrast to the following three stanzas: "The first two stanzas are cheerful, dancing with the background of blooming peach blossoms of Tet, of spring, with red paper and ink. Black train, with bustling passersby, with comments praising the master's beautiful handwriting. The last three stanzas describe the changes of time. The words, at first filled with noisy sounds and bright colors, gradually become distant and vast. Personally, I find the poem sad right from the first two lines and the next paragraph is just a development, clearly revealing the quatrain that was subtle in the above paragraph: Each year the flowers peach blossom, That his old toys… Time gives nature the opportunity to regenerate and spring, while it only confirms (again...) the old man's aging. Furthermore, the duality is hidden right in the middle of the initial "cheerful" images: … Paper presented red ink The street was crowded with people How many people hire writers? User praise switch plates Hand flowers with strokes As phoenix dragon dance". The vitality of flowers is freedom. As for "Chinese ink and red paper", the intense colors are there, "presented" there, but outside. Here, modernity only appears through the two images "show" and "renter" but is filled with power by "dense street" and "how many people...". Quantity is also a strength. And your world is beautiful, but fragile. What's more fragile than pen and paper? And even the master's talent is only shown in the verses with ancient words and expressions (hand flowers, herbs, phoenix dancing and flying dragons), old even in the rhythm of the similes. due to duality (dancing phoenix, flying dragon). Because right from the beginning of the poem, the appearance of the grandfather was associated with a time: the time he went to work as a ghostwriter. Those "flying phoenix and dragon dancing" features are for sale on the sidewalk. Therefore, the following three stanzas are not simply oppositions but overlaps with some of the images that have appeared - true to the nature of poetry. Actually, here there is not only a repetition, but also the metamorphosis and transformation of those images. In the third and fourth stanzas, the images representing time in the first stanza still return but do not simply evoke the cyclical and cyclical nature. “Every year peach blossoms bloom” has changed to: But every year it's absent In the following sentence, the word each is repeated like a rhythm for the passage of time. Furthermore, its steps are evoked in a special space: silence. Therefore, listening, we see that the pace of time becomes a pace of decline (... each absence). That feeling is further enhanced by two images that do not appear at the beginning of the poem. If above, time still looms behind the symbolic face of spring (blooming peach blossoms), then here there is a transformation to the opposite images that still have symbolic meaning: "yellow leaves" and "rain". dust. If spring once evoked ironic ideas about humans, winter could not bring it back to life! Still in the image system of the entire poem, "golden leaves" and "dust rain" echo the fragile features that have appeared from the first stanzas. Resonating with that image system, in these two stanzas, the indefinite words appear (where is nay, who knows...) "the hired writer" returns in the indeterminate question ("Where is the hired writer now?" ”) and in a negative sentence “No one knows when crossing the street”. If the images of life associated with it are time and nature, what is different in these stanzas compared to the first two stanzas is that its mobility is clearly expressed: But every year it's absent Where the tenant write this? Red paper petal sad Research toner left in grief. He sat there map Passers nobody or, Leaves fall on the paper; In addition to rain giời dust. As the years tick by, the "writer" becomes the "passerby", and even the "falling yellow leaves" and "flying dust" are all in a state of motion. Meanwhile, every image of the grandfather is associated with stagnation: "The red paper is sad... The ink is stagnant... The graph tube is still sitting here"... The two ending lines of the poem are like a call to the soul, shaking people's hearts to the point of wistfulness: People who live forever Where soul now? The question of looking to the distant past or rising in the present, looking forward to the future, is everything. The poet's overflowing feelings of nostalgia want to find people from the past, find his grandfather, find a time long ago that is now lost, want to go back in time to find the old beauty, hold on to an elegant animal that is gone and will not return. again. The poem is a question but also a self-interrogation, containing a whole sky of emotions filled with regret and sorrow. Find people who have lived for many years but don't know where their souls are now. Soul is a subtle way of speaking. We can understand that the soul like Thac is the etheric body, also the pure soul, the soul can also be understood as the national soul, the national essence, the cultural quintessence of our ancestors, but where is the soul now? Where are the two words filled with torment and regret? Where can I find that sacred soul now? At this point, his grandfather integrated into the common heritage of Vietnamese culture, belonging to what was the national soul and national essence of his father. The last verse sounds like a deep call to the piano, a seance for a class of people, an era that has gradually passed away. The poem's narrative voice, words, and images are not modern while the new poetry is breaking the rules of the old poetry. is the beautiful sublimation of Vu Dinh Lien's poetic soul, crystallized from compassion and nostalgia.
Xuân Diệu (1916-1985) là nhà thơ tình, viết hay nhất và nhiều nhất trong thời đại chúng ta. Thi sĩ đã để lại trên 400 bài thơ tình,; là nhà thơ "mới nhất trong những nhà thơ mới". Xuân Diệu cũng là thi sĩ của mùa thu. Với Xuân Diệu nếu "Tình không tuổi và xuân không ngày tháng" thì cảnh thu chứa đựng biết bao tình thu, bao rung động xôn xao, bởi lẽ "Thu đến – nơi nơi động tiếng huyền”. Trong hai tập thơ viết trước Cách mạng: "Thơ thơ" và "Gửi hương cho gió " có rất nhiều bài thơ nói đến sắc thu, hương thu, trăng thu, tình thu, thiếu nữ buổi thu về… Mùa thu thật đáng yêu, làm cho tâm hồn thi sĩ như dây đàn huyền diệu đang rung lên xao xuyến… "Đây mùa thu tới" là một bài thơ thu tuyệt bút của Xuân Diệu, rút trong tập "Thơ thơ", xuất bản năm 1938. Thu đến, xôn xao rung động đất trời. Cảnh vật đẹp mà thoáng buồn man mác. Lòng thiếu nữ càng trở nên bâng khuâng buổi thu về. Cảm nhận đầu tiên của thi sĩ Xuân Diệu về mùa thu không phải là âm thanh tiếng chày đập vải, không phải là ấn tượng "Ngô đồng nhất diệp lạc – Thiên hạ cộng trì thu" mà là ở dáng liễu, rặng liễu ven hồ, hay bên đường: "Rặng liễu đìu hiu đứng chịu tang, Tóc buồn buông xuống lệ ngàn hàng". Cả một không gian "đìu hiu", buồn và vắng vẻ. Rặng liễu trầm mặc như "đứng chịu tang". Lá liễu buông dài như tóc nàng cô phụ "buồn buông xuống". Lá liễu ướt đẫm sương thu tưởng như "lệ ngàn hàng". Liễu được nhân hóa "đứng chịu tang", từ tóc liễu đến lệ liễu đều mang theo bao nỗi buồn thấm thía. Một nét liễu, một dáng liễu được miêu tả và cảm nhận đầy chất thơ. Biện pháp láy âm được Xuân Diệu vận dụng tài tình để tạo nên vần thơ giàu âm điệu, nhạc điệu: "đìu hiu – chịu", "tang – ngàn – hàng", "buồn – buông – xuống". Đó là một điểm mạnh, khá mới mẻ trong thi pháp mà Xuân Diệu đã học tập được trong trường phái thơ tượng trưng Pháp trong thế kỉ XIX. Say mê ngắm "rặng liễu đìu hiu… ", nhà thơ khẽ reo lên khi chợt nhận thấy thu đã đến. Cách ngắt nhịp 4/3 với điệp ngữ "mùa thu tới" đã diễn tả bước đi của mùa thu và niềm mong đợi thu về bấy lâu nay trong lòng thi sĩ: "Đây mùa thu tới mùa thu tới Với áo mơ phai dệt lá vàng". Một vần lưng thần tình: "tới – với", một chữ "dệt" tinh tế trong miêu tả và cảm nhận. Thu vừa tới, sắc màu cỏ cây vạn vật đều đổi thay, trở thành "mơ phai". Đó đây điểm tô một vài sắc vàng của lá, đúng là "dệt lá vàng". Câu thơ "Với áo mơ phai dệt lá vàng" là một câu thơ nhiều thi vị, nói lên cái hồn thu với sắc lá, gợi lên cảm giác thanh nhẹ, tươi sáng về mùa thu đáng yêu vô cùng. Có thể nói, khổ thơ đầu đã vẽ lên một bức tranh thu đẹp, thơ mộng, thấm một nỗi buồn từ cây cỏ đến lòng người, nhưng không ảm đạm, thê lương làm nặng trĩu lòng người. Mỗi ngày mỗi đêm đi qua. Thu đã về và thu dần dần trôi qua. Cảnh vật biến đổi. Hoa đã "rụng cành". Tác giả không nói "đôi ba…”, mà lại viết "hơn một" cách dùng số từ ấy cũng là một cách nói rất mới. Trong vườn, màu đỏ (từng chấm nhỏ) đang lấn dần, đã và đang "rũa màu xanh"! Cũng nói về sự biến đổi ấy, trong bài "Cảm thu, tiễn thu” thi sĩ Tản Đà viết: "Sắc đâu nhuộm ố quan hà Cỏ vùng cây đỏ bóng tà tà dương". Cây cối bắt đầu rụng lá trơ cành như đang "run rẩy", khẽ "rung rinh" trước những làn gió thu lành lạnh, se sắt. Khổ thơ thứ hai, chất thơ ấy là sự lay động xôn xao từ cảnh vật, từ hoa lá hơi may mà thấm vào hồn thi sĩ: "Hơn một loài hoa đã rụng cành Trong vườn sắc đỏ rũa màu xanh. Những luồng run rẩy, rung rinh lá, Đôi nhánh khô gầy xương mỏng manh". Các từ láy: "run rẩy", "rung rinh”, "mỏng manh" là những nét vẽ thần diệu gợi tả cái run rẩy, cái rùng mình của cây lá buổi chiều thu. Nghệ thuật sử dụng các phụ âm , “r" (rụng, rũa, run rẩy, rung rinh) và phụ âm "m" (một, màu, mỏng manh) với dụng ý thẩm mĩ trong gợi tả và biểu cảm đặc sắc. Đó cũng là một nét mới trong thi pháp của Xuân Diệu. Khổ thơ thứ 3, thi liệu vừa hiện thực vừa ước lệ tượng trưng, vừa kế thừa vừa cách tân sáng tạo. Cũng có trăng nhưng là "nàng trăng tự ngẩn ngơ" trên bầu trời. Không nói là trăng non đầu tháng, không hỏi "Trăng bao nhiêu tuổi trăng già" mà lại nói là "nàng trăng". Một hình ảnh đẹp, thơ mộng tả vầng trăng thu. Cũng ó núi, có non, lúc ẩn lúc hiện, "khởi sự" nhô lên cuối chân trời xa, qua lớp sương thu mờ. Trăng và núi trong thơ Xuân Diệu chứa đựng cái hồn thu muôn thuở của xứ sở quê hương, gần gũi và thân thuộc từ bao đời nay được vẽ lên thật đẹp: "Thỉnh thoang nàng trăng tự ngẩn ngơ Non xa khởi sự nhạt sương mờ… " Hai tiếng "đã nghe", "đã vắng" gợi tả cái không gian bao la, vắng vẻ của những buổi chiều thu lành lạnh: "Đã nghe rét mướt luồn trong gió, Đã vắng người sang những chuyến đò” Cấu trúc câu thơ song hành và cách diễn tả cũng rất mới. Có chuyển đổi cảm giác giữa xúc giác và thính giác. Như vậy, sự cảm nhận của thi nhân về rét, về gió, về cái xa vắng không chỉ bằng giác quan mà còn bằng cả linh hồn nữa. Chữ "luồn" đã cụ thể hóa cái rét, cảm nhận được nó bằng trực giác. Rét mướt luồn trong gió thu hiu hắt chứ không phải là gió rét. Rõ ràng là chưa rét đậm, rét tê tái, đúng là cái rét, cái lành lạnh những chiều thu, những đêm tàn thu. Khổ cuối là một bức tranh thu tuyệt đẹp. Có vẻ đẹp của thiên nhiên, của mây trời, cánh chim. Có vẻ đẹp thiếu nữ. Cảnh đẹp, người đẹp mà thoáng buồn mơ hồ mênh mông. Mây và cánh chim gợi lên nỗi buồn đẹp chia li như "bèo dạt mây trôi" của tình ca! Thi sĩ đã lấy cái "động" của cánh chim bay, của áng mây chiều trôi để đặc tả cái êm đềm, yên tĩnh của cõi vật và lòng người: "Mây vẩn từng không chim bay đi, Khí trời u uất hận chia li"… Trong cái êm đềm, xa vắng ấy hiện lên hình ảnh thiếu nữ "ít nhiều" chưa xác định. Buồn tương tư, "buồn không nói". Một dáng điệu "tựa cửa nhìn xa", một tâm hồn "nghĩ ngợi gì" rất mơ hồ, xa xăm: "Ít nhiều thiếu nữ buồn không nói, Tựa cửa nhìn xa, nghĩ ngợi gì" Là mùa xuân hay mùa thu, là mùa hè hay mùa đông, giữa thiên nhiên trăm sắc nghìn hương ấy, hình ảnh thiếu nữ đa tình, duyên dáng luôn luôn thấp thoáng qua những vần thơ của Xuân Diệu. Thi sĩ đa tình nên thiếu nữ cũng đa tình? "Bên cửa ngừng kim thêu bức gấm Hây hây thục nữ mắt như thuyền". ("Nụ cười xuân" – Thơ thơ) Trong chùm thơ thu của Yên Đổ, tình thu buồn thấm thía cô đơn được thể hiện qua hình ảnh một ông lão, lúc đang "tựa gối ôm cần" trên một chiếc thuyền câu "bé tẻo teo" giữa chiếc ao thu "lạnh lẽo", lúc là một cụ già đang ngồi uống rượu ngà ngà say trong đêm sâu, có lúc lại là một nhà nho đang lặng ngắm cảnh thu, muốn cầm bút đề thơ mà phân vân, lưỡng lự… Còn trong thơ thu của Xuân Diệu là hình bóng một giai nhân trong tương tư, đang mộng tưởng. Đó cũng là một nét mới nói về mùa thu trong thơ Xuân Diệu. Có thể nói trạng thái buồn mơ hồ, buồn không rõ nguyên cớ là một nét tâm trạng rất điển hình của hồn thơ Xuân Diệu: "Ít nhiều thiếu nữ buồn không nói… " Tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn…". Đây mùa thu tới" là một bài thơ thu tuyệt bút của Xuân Điệu. Bao nhiêu nét thu là bấy nhiêu nét vẽ tài hoa. Dáng thu, sắc thu, tình thu đều đẹp mà buồn, bao nên cái hồn thu mênh mang, xao xuyến. Đáng yêu nhất là hình ảnh thiếu nữ, một dáng thu yêu kiều mộng tưởng "Tựa cửa nhìn xa nghĩ ngợi gì". Một trái tim đa tình, một ngòi bút tài hoa. Cách cảm và cách diễn tả rất mới, rất thơ. Đằng sau những sắc thu của đất trời, hoa lá, cây cỏ, của núi xa, của nàng trăng, của làn gió thu se lạnh,… là tiếng thu xôn xao, rung động trong tâm hồn thi sĩ tuổi đôi mươi và trong lòng thiếu nữ tuổi trăng tròn. Bài thơ cho ta nhiều ngẩn ngơ say cái hương sắc mùa thu xưa, mùa thu Hà Nội hơn nửa thế kỉ trước.
Xuân Diệu (1916-1985) là nhà thơ tình, viết hay nhất và nhiều nhất trong thời đại chúng ta. Thi sĩ đã để lại trên 400 bài thơ tình,; là nhà thơ "mới nhất trong những nhà thơ mới". Xuân Diệu cũng là thi sĩ của mùa thu. Với Xuân Diệu nếu "Tình không tuổi và xuân không ngày tháng" thì cảnh thu chứa đựng biết bao tình thu, bao rung động xôn xao, bởi lẽ "Thu đến – nơi nơi động tiếng huyền”. Trong hai tập thơ viết trước Cách mạng: "Thơ thơ" và "Gửi hương cho gió " có rất nhiều bài thơ nói đến sắc thu, hương thu, trăng thu, tình thu, thiếu nữ buổi thu về… Mùa thu thật đáng yêu, làm cho tâm hồn thi sĩ như dây đàn huyền diệu đang rung lên xao xuyến… "Đây mùa thu tới" là một bài thơ thu tuyệt bút của Xuân Diệu, rút trong tập "Thơ thơ", xuất bản năm 1938. Thu đến, xôn xao rung động đất trời. Cảnh vật đẹp mà thoáng buồn man mác. Lòng thiếu nữ càng trở nên bâng khuâng buổi thu về. Cảm nhận đầu tiên của thi sĩ Xuân Diệu về mùa thu không phải là âm thanh tiếng chày đập vải, không phải là ấn tượng "Ngô đồng nhất diệp lạc – Thiên hạ cộng trì thu" mà là ở dáng liễu, rặng liễu ven hồ, hay bên đường: "Rặng liễu đìu hiu đứng chịu tang, Tóc buồn buông xuống lệ ngàn hàng". Cả một không gian "đìu hiu", buồn và vắng vẻ. Rặng liễu trầm mặc như "đứng chịu tang". Lá liễu buông dài như tóc nàng cô phụ "buồn buông xuống". Lá liễu ướt đẫm sương thu tưởng như "lệ ngàn hàng". Liễu được nhân hóa "đứng chịu tang", từ tóc liễu đến lệ liễu đều mang theo bao nỗi buồn thấm thía. Một nét liễu, một dáng liễu được miêu tả và cảm nhận đầy chất thơ. Biện pháp láy âm được Xuân Diệu vận dụng tài tình để tạo nên vần thơ giàu âm điệu, nhạc điệu: "đìu hiu – chịu", "tang – ngàn – hàng", "buồn – buông – xuống". Đó là một điểm mạnh, khá mới mẻ trong thi pháp mà Xuân Diệu đã học tập được trong trường phái thơ tượng trưng Pháp trong thế kỉ XIX. Say mê ngắm "rặng liễu đìu hiu… ", nhà thơ khẽ reo lên khi chợt nhận thấy thu đã đến. Cách ngắt nhịp 4/3 với điệp ngữ "mùa thu tới" đã diễn tả bước đi của mùa thu và niềm mong đợi thu về bấy lâu nay trong lòng thi sĩ: "Đây mùa thu tới mùa thu tới Với áo mơ phai dệt lá vàng". Một vần lưng thần tình: "tới – với", một chữ "dệt" tinh tế trong miêu tả và cảm nhận. Thu vừa tới, sắc màu cỏ cây vạn vật đều đổi thay, trở thành "mơ phai". Đó đây điểm tô một vài sắc vàng của lá, đúng là "dệt lá vàng". Câu thơ "Với áo mơ phai dệt lá vàng" là một câu thơ nhiều thi vị, nói lên cái hồn thu với sắc lá, gợi lên cảm giác thanh nhẹ, tươi sáng về mùa thu đáng yêu vô cùng. Có thể nói, khổ thơ đầu đã vẽ lên một bức tranh thu đẹp, thơ mộng, thấm một nỗi buồn từ cây cỏ đến lòng người, nhưng không ảm đạm, thê lương làm nặng trĩu lòng người. Mỗi ngày mỗi đêm đi qua. Thu đã về và thu dần dần trôi qua. Cảnh vật biến đổi. Hoa đã "rụng cành". Tác giả không nói "đôi ba…”, mà lại viết "hơn một" cách dùng số từ ấy cũng là một cách nói rất mới. Trong vườn, màu đỏ (từng chấm nhỏ) đang lấn dần, đã và đang "rũa màu xanh"! Cũng nói về sự biến đổi ấy, trong bài "Cảm thu, tiễn thu” thi sĩ Tản Đà viết: "Sắc đâu nhuộm ố quan hà Cỏ vùng cây đỏ bóng tà tà dương". Cây cối bắt đầu rụng lá trơ cành như đang "run rẩy", khẽ "rung rinh" trước những làn gió thu lành lạnh, se sắt. Khổ thơ thứ hai, chất thơ ấy là sự lay động xôn xao từ cảnh vật, từ hoa lá hơi may mà thấm vào hồn thi sĩ: "Hơn một loài hoa đã rụng cành Trong vườn sắc đỏ rũa màu xanh. Những luồng run rẩy, rung rinh lá, Đôi nhánh khô gầy xương mỏng manh". Các từ láy: "run rẩy", "rung rinh”, "mỏng manh" là những nét vẽ thần diệu gợi tả cái run rẩy, cái rùng mình của cây lá buổi chiều thu. Nghệ thuật sử dụng các phụ âm , “r" (rụng, rũa, run rẩy, rung rinh) và phụ âm "m" (một, màu, mỏng manh) với dụng ý thẩm mĩ trong gợi tả và biểu cảm đặc sắc. Đó cũng là một nét mới trong thi pháp của Xuân Diệu. Khổ thơ thứ 3, thi liệu vừa hiện thực vừa ước lệ tượng trưng, vừa kế thừa vừa cách tân sáng tạo. Cũng có trăng nhưng là "nàng trăng tự ngẩn ngơ" trên bầu trời. Không nói là trăng non đầu tháng, không hỏi "Trăng bao nhiêu tuổi trăng già" mà lại nói là "nàng trăng". Một hình ảnh đẹp, thơ mộng tả vầng trăng thu. Cũng ó núi, có non, lúc ẩn lúc hiện, "khởi sự" nhô lên cuối chân trời xa, qua lớp sương thu mờ. Trăng và núi trong thơ Xuân Diệu chứa đựng cái hồn thu muôn thuở của xứ sở quê hương, gần gũi và thân thuộc từ bao đời nay được vẽ lên thật đẹp: "Thỉnh thoang nàng trăng tự ngẩn ngơ Non xa khởi sự nhạt sương mờ… " Hai tiếng "đã nghe", "đã vắng" gợi tả cái không gian bao la, vắng vẻ của những buổi chiều thu lành lạnh: "Đã nghe rét mướt luồn trong gió, Đã vắng người sang những chuyến đò” Cấu trúc câu thơ song hành và cách diễn tả cũng rất mới. Có chuyển đổi cảm giác giữa xúc giác và thính giác. Như vậy, sự cảm nhận của thi nhân về rét, về gió, về cái xa vắng không chỉ bằng giác quan mà còn bằng cả linh hồn nữa. Chữ "luồn" đã cụ thể hóa cái rét, cảm nhận được nó bằng trực giác. Rét mướt luồn trong gió thu hiu hắt chứ không phải là gió rét. Rõ ràng là chưa rét đậm, rét tê tái, đúng là cái rét, cái lành lạnh những chiều thu, những đêm tàn thu. Khổ cuối là một bức tranh thu tuyệt đẹp. Có vẻ đẹp của thiên nhiên, của mây trời, cánh chim. Có vẻ đẹp thiếu nữ. Cảnh đẹp, người đẹp mà thoáng buồn mơ hồ mênh mông. Mây và cánh chim gợi lên nỗi buồn đẹp chia li như "bèo dạt mây trôi" của tình ca! Thi sĩ đã lấy cái "động" của cánh chim bay, của áng mây chiều trôi để đặc tả cái êm đềm, yên tĩnh của cõi vật và lòng người: "Mây vẩn từng không chim bay đi, Khí trời u uất hận chia li"… Trong cái êm đềm, xa vắng ấy hiện lên hình ảnh thiếu nữ "ít nhiều" chưa xác định. Buồn tương tư, "buồn không nói". Một dáng điệu "tựa cửa nhìn xa", một tâm hồn "nghĩ ngợi gì" rất mơ hồ, xa xăm: "Ít nhiều thiếu nữ buồn không nói, Tựa cửa nhìn xa, nghĩ ngợi gì" Là mùa xuân hay mùa thu, là mùa hè hay mùa đông, giữa thiên nhiên trăm sắc nghìn hương ấy, hình ảnh thiếu nữ đa tình, duyên dáng luôn luôn thấp thoáng qua những vần thơ của Xuân Diệu. Thi sĩ đa tình nên thiếu nữ cũng đa tình? "Bên cửa ngừng kim thêu bức gấm Hây hây thục nữ mắt như thuyền". ("Nụ cười xuân" – Thơ thơ) Trong chùm thơ thu của Yên Đổ, tình thu buồn thấm thía cô đơn được thể hiện qua hình ảnh một ông lão, lúc đang "tựa gối ôm cần" trên một chiếc thuyền câu "bé tẻo teo" giữa chiếc ao thu "lạnh lẽo", lúc là một cụ già đang ngồi uống rượu ngà ngà say trong đêm sâu, có lúc lại là một nhà nho đang lặng ngắm cảnh thu, muốn cầm bút đề thơ mà phân vân, lưỡng lự… Còn trong thơ thu của Xuân Diệu là hình bóng một giai nhân trong tương tư, đang mộng tưởng. Đó cũng là một nét mới nói về mùa thu trong thơ Xuân Diệu. Có thể nói trạng thái buồn mơ hồ, buồn không rõ nguyên cớ là một nét tâm trạng rất điển hình của hồn thơ Xuân Diệu: "Ít nhiều thiếu nữ buồn không nói… " Tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn…". Đây mùa thu tới" là một bài thơ thu tuyệt bút của Xuân Điệu. Bao nhiêu nét thu là bấy nhiêu nét vẽ tài hoa. Dáng thu, sắc thu, tình thu đều đẹp mà buồn, bao nên cái hồn thu mênh mang, xao xuyến. Đáng yêu nhất là hình ảnh thiếu nữ, một dáng thu yêu kiều mộng tưởng "Tựa cửa nhìn xa nghĩ ngợi gì". Một trái tim đa tình, một ngòi bút tài hoa. Cách cảm và cách diễn tả rất mới, rất thơ. Đằng sau những sắc thu của đất trời, hoa lá, cây cỏ, của núi xa, của nàng trăng, của làn gió thu se lạnh,… là tiếng thu xôn xao, rung động trong tâm hồn thi sĩ tuổi đôi mươi và trong lòng thiếu nữ tuổi trăng tròn. Bài thơ cho ta nhiều ngẩn ngơ say cái hương sắc mùa thu xưa, mùa thu Hà Nội hơn nửa thế kỉ trước.
Cũng viết về đề tài mùa thu- một đề tài quen thuộc của thơ ca Việt Nam. Nhưng cái thu trong bài thơ Đây mùa thu tới của Xuân Diệu không giống với cảnh thu, trời thu, sắc thu truyền thống trong chùm thơ Thu của Nguyễn Khuyến. Trong bài thơ này tác giả gửi vào đó những xúc cảm mới, đồng thời có nhiều cách tân táo bạo trong việc xử lý thi liệu, trong diễn đạt ,…đã làm nên một mùa thu rất độc đáo trong hồn thơ Xuân Diệu. Nhạy cảm với những biến đổi của thiên nhiên đất trời trong khoảnh khắc giao mùa giữa hạ sang thu. Nhà thơ cảm thu từ hình ảnh thay đổi của rặng liễu- một hiện tượng rất mới lạ và độc đáo so với thơ trung đại. Hình ảnh rặng liễu ở đây được nhà thơ liên tưởng tới các thiếu nữ đứng xõa tóc chịu tang và tràn lệ. Điều đó làm cho rặng liễu mùa thu bỗng trở nên đẹp hơn, trẻ trung và có hồn hơn. “ Rặng liễu đìu hiu đứng chịu tang Tóc buồn buông xuống lệ ngàn hàng” Qua đó cũng thể hiện rõ cảm quan thẩm mỹ riêng của Xuân Diệu: lấy cái đẹp thanh xuân của người thiếu nữ để làm thước đo, phương tiện để tả vẻ đẹp của thiên nhiên. Nhưng cảnh đẹp này vương vấn chút buồn. thật khiến lòng người man mác. Tếp đó là tiếng reo vang như đang vui mừng trước sự xuất hiện của “Nàng Thu”: “ Đây mùa thu tới- mùa thu tới Với áo mơ phai dệt lá vàng” Xuân Diệu sử dụng điệp ngữ “ đây mùa thu tới- mùa thu tới” thể hiện sự sôi nổi giống như là tiếng reo thích thú với sự tới của mùa thu. Đó chính là tình cảm, sự ưu ái của nhà thơ dành cho cái đẹp. Thông qua hình ảnh “áo mơ phai dệt lá vàng” cho thấy nhà thơ phát hiện ra nàng thu đang tới chậm rãi, khoan thai bước đến với tấm áo vàng màu mơ phai. Giống như một thiếu nữ đoan trang, e lệ bước đi uyển chuyển, cười duyên nhẹ nhàng như hơi thở say đắm mà dịu ngọt của mùa thu.Đặc biệt, Xuân Diệu có con mắt rất tinh tế, rất độc đáo. Ông miêu tả mùa thu với màu “áo mơ phai”. Mơ phai không phải hẳn vàng, mà cũng chẳng hẳn là xanh. Đó màu vàng pha chút ánh xanh, vàng tươi non, một màu vàng còn vương vấn màu xanh của mùa hạ. “ Hơn một loài hoa đã rụng cành Trong vườn sắc đỏ rũa màu xanh Những luồng run rẩy rung rinh lá… Đôi nhánh khô gầy sương mỏng manh” Tới đây nhà thơ đi vào quan sát rất tỉ mỉ, miêu tả cụ thể cảnh thu đẹp trong vườn thu : có hoa, lá, cành, gió thu. Nghệ thuật liệt kê để kể ra hàng loạt cảnh vật phong phú. Về hoa đã có một số loài hoa đã lìa cảnh, những cánh hoa rơi nhẹ xuống mặt đất. Còn lá trong vườn thì đã tàn úa. Màu xanh là biểu tượng của sự sống tươi trẻ đã bị một màu đỏ màu tàn tạ biểu tượng cho sự chết tróc đã “rũa” , mài mòn, gặm nhấm , dần lấn chiếm thay thế màu xanh. Thêm vào đó là hình ảnh các nhánh cây, chúng không chỉ khô gầy mà được tác giả miêu tả tăng lên tới độ mỏng manh. Hình ảnh những cành cây chụi lá, giường như nó đã khô kiệt mất hết đi sức sống, nhựa sống. Đôi nhánh “run rẩy”, “rung rinh” ớn lạnh. Tác giả sử dụng biện pháp láy phụ âm đầu để thể hiện sự ớn lạnh của các cành cây trước gió. Cảnh thu được mở rộng ra không gian ba chiều với trăng cao, non xa, đò sâu: “ Thỉnh thoảng nàng trăng tự ngẩn ngơ… Non xa khởi sự nhạt sương mờ… Đã nghe rét mướt luồn trong gió.. Đã vắng người sang những chuyến đò..” Nhà thơ đã sử dụng nghệ thuật nhân hóa khiến hình ảnh nàng trăng hiện ra với khuôn mặt tròn đầy, tươi sáng nhưng lại vương một nỗi sầu ngẩn ngơ. Đó là sự tiếc nuối, vơ vẩn và mơ hồ. Trăng giống như một cô gái đẹp đang tựa cửa suy tư, ánh mắt trong veo nhìn vô định, ngẩn ngơ buồn giữa không gian xa và rộng. Trong câu thơ: “Non xa khởi sự nhạt sương mờ…” Cụm từ “non xa” gợi tả những dãy núi nhấp nhô, trùng điệp, vươn lên trong biển khói sương một cách mạnh mẽ thể hiện thông qua từ “khởi sự” cho thấy phong cảnh rất hùng vĩ, tráng lệ và thơ mộng. Lại tiếp tục là một từ gợi hình “ rét mướt” để nói lên sự rét mướt của mùa đông đang luồn vào những sợi gió của mùa thu. Và ở đây tác giả cảm được sự giao thoa của ba mùa hạ- thu- đông. “Đã vắng người sang những chuyến đò..” Những chuyến đò đã vắng khách, ít người qua lại. Hơn nữa, qua khổ thơ cũng cho thấy mùa thu với Xuân Diệu còn là mùa của sự chia li: người chia tay với người, mùa chia tay với mùa, cảnh vật cũng chia ly với nhau. Điều đó được ông thể hiện thông qua các câu thơ: “ Mây vẩn từng không chim bay đi Khí trời u uất hận chia li Ít nhiều thiếu nữ buồn không nói Tựa cửa nhìn xa nghĩ ngợi gì” Màu sắc của sự chia li bắt đầu từ cảnh vật. Những loài chim di cư cũng đã cảm nhận được cái rét của mùa đông sắp tới nên chúng vội vã bay về phương Nam để tránh cái lạnh giá nơi phương Bắc. Bầu trời cũng nhuốm màu u uất của sự chia ly thể hiện ở những đám mây vần vũ, chao đảo. Tất cả đã khiến cho bầu trời trở nên vẩn đục, xám xịt. Và đó cũng chính là bầu trời của tâm trạng, sắc màu tâm lý. Trong hai câu thơ cuối tác giả thể hiện tình thu: “Ít nhiều thiếu nữ buồn không nói Tựa cửa nhìn xa nghĩ ngợi gì” Hình ảnh các thiếu nữ tươi trẻ hiện ra trong dáng đứng tựa cửa, yểu điệu duyên dáng nhưng ánh mắt thì nhìn xa xăm và ẩn chứa một nỗi buồn rất mơ hồ, không xác định được nguyên nhân biểu hiện của những thiếu nữ nhạy cảm. Các thiếu nữ là trung tâm, điểm sáng và là linh hồn cho bức tranh khiến cho bức tranh bằng ngôn từ của Xuân Diệu trở nên đẹp và gợi cảm hơn. Đây mùa thu tới trích trong tập Thơ thơ của Xuân Diệu đã vẽ lên một bức tranh phong cảnh mùa thu trong thời khắc giao mùa và được nhà thơ cảm nhận tinh tế, tái hiện bằng bút pháp hiện đại. Đây cũng là một trong những bài thơ đánh dấu thành công xuất sắc tiêu biểu cho hồn thơ Xuân Diệu. Một bức tranh thu đẹp, rất đẹp nhưng buồn, khiến ta đọc xong cứ ngẩn ngơ, vương vấn mãi.
Also wrote about the theme of autumn - a familiar topic of Vietnamese poetry. But the autumn in Xuan Dieu's poem Here Comes Autumn is not the same as the traditional autumn scene, autumn sky, and autumn colors in Nguyen Khuyen's series of Autumn poems. In this poem, the author sends in new emotions, and at the same time has many bold innovations in handling poetic material, in expression,... creating a very unique autumn in the soul of Xuan Dieu's poetry. Be sensitive to the changes in nature, earth and sky during the season transition from summer to autumn. The poet was inspired by the changing image of the willow grove - a very new and unique phenomenon compared to medieval poetry. The image of the willow grove here is associated by the poet with young women standing with their hair down in mourning and filled with tears. That makes the autumn willows suddenly become more beautiful, youthful and soulful. “The willow grove stands mournfully Sad hair falling down thousands of tears" Thereby, it also clearly shows Xuan Dieu's own aesthetic sense: taking the youthful beauty of a young woman as a measure and a means to describe the beauty of nature. But this beautiful scene lingers with a bit of sadness. It's truly heartbreaking. Next, there was a loud cheer as if rejoicing before the appearance of "Nguyen Thu": “Here comes the fall - the coming fall With a faded apricot shirt woven with gold leaves" Xuan Dieu uses the phrase "here comes autumn - here comes autumn" to express excitement like a cry of excitement for the coming of autumn. That is the poet's affection and favor for beauty. Through the image of "a faded apricot shirt woven with yellow leaves", it shows that the poet discovers that autumn is slowly approaching, leisurely walking towards her with a yellow shirt the color of fading apricot leaves. Like a demure young woman, she walks gracefully and smiles gracefully like the passionate yet sweet breath of autumn. In particular, Xuan Dieu has very delicate and unique eyes. He describes autumn with the color of "faded apricot clothes". Fading dreams are not quite yellow, but also not quite green. It's yellow with a hint of green, fresh yellow, a yellow that still retains the green of summer. “More than one flower has lost its branches In the garden, the red color replaces the green color Trembling currents shake the leaves... A pair of thin dry branches with delicate dew" Here the poet observes very meticulously, specifically describing the beautiful autumn scene in the autumn garden: there are flowers, leaves, branches, and autumn wind. The art of listing lists a series of rich scenes. Regarding flowers, some flowers have left the landscape, their petals falling gently to the ground. The leaves in the garden have withered. The green color, a symbol of youthful life, has been eroded, eroded, gnawed, and gradually encroached by a decrepit red symbolizing death, replacing the blue color. In addition, there is the image of tree branches, which are not only dry and thin, but are also described by the author as increasing to a fragile level. The image of tree branches covered with leaves, the bed as if it had dried up and lost all vitality and sap. The branches "tremble", "vibrate" and chill. The author uses alliteration to express the chill of tree branches in the wind. The autumn scene is expanded into three-dimensional space with a high moon, distant mountains, and deep boats: “Sometimes the moon is bewildered… In the distance, the fog begins to lighten... I heard the cold sound in the wind.. There are no people coming to the ferries..” The poet used the art of personification to make the image of the moon appear with a round, bright face but with a bewildered sadness. It is regretful, vague and vague. The moon is like a beautiful girl leaning against the door in thought, her clear eyes looking aimlessly, bewildered and sad in the far and wide space. In the verse: “The fog begins to fade in the distance…” The phrase "far away" describes the undulating, overlapping mountain ranges, rising strongly in the sea of ​​smoke and mist. Expressed through the word "beginning" shows that the landscape is very majestic, magnificent and poetic. It continues to be a suggestive word "cold" to express the coldness of winter flowing into the winds of autumn. And here the author feels the intersection of three seasons: summer, autumn, and winter. “There are no more people on the ferries..” The ferries were empty, with few people passing by. Furthermore, the poem also shows that autumn, for Xuan Dieu, is also the season of separation: people say goodbye to others, seasons say goodbye to seasons, and landscapes also say goodbye to each other. He expressed that through the verses: “When the clouds are still there, no birds fly away The atmosphere is gloomy and resentful of separation The young girl was more or less sad and did not speak Leaning against the door, looking far away, what are you thinking? The color of separation starts from the landscape. Migratory birds also feel the cold of the coming winter, so they rush to the South to avoid the cold in the North. The sky is also tinged with the melancholy of separation shown in the rolling, swaying clouds. All of this has made the sky cloudy and gray. And that is also the sky of moods and psychological colors. In the last two verses, the author expresses his love: “More or less sad girls don't talk Leaning against the door, looking far away, what are you thinking? Images of young girls appear standing against the door, graceful and graceful, but their eyes look far away and contain a very vague sadness, the cause of the sensitive girls' expressions cannot be determined. . The young women are the center, the bright spot and the soul of the painting, making Xuan Dieu's word painting more beautiful and sexy. Here Comes Autumn, excerpted from Xuan Dieu's collection of Poems, paints a picture of the autumn landscape at the time of changing seasons and is delicately felt by the poet, recreating it with modern penmanship. This is also one of the poems that marks the outstanding success that represents the soul of Xuan Dieu's poetry. A beautiful autumn painting, very beautiful but sad, leaving us stunned and lingering after reading it.
Không có một nỗi đau nào bằng nỗi đau vợ xa chồng, con xa cha,mẹ già xa tiễn con ra mặt trận. Những nỗi đau , nỗi khổ tâm ấy như tức tưởi dâng trào,lúc lại nghẹn ngào khó tả, đặc biệt là cảnh người phụ nữ phải chứng kiến cảnh tiễn chồng ra chiến trận, không biết có được gặp lại nữa hay không. Chinh phụ ngâm khúc” là một trong những tác phẩm tiêu biểu của Đặng Trần Côn cùng với những vần thơ dịch Nôm của Đoàn Thị Điểm viết về đề tài này. Mở đầu bài Chinh phụ ngâm là bốn câu thơ lục bát , khiến độc giả phải ngẫm nghĩ. Đó là nỗi buồn man mác, âu lo phiền muộn của người phụ nữ khi ngày đêm trông mong tin chồng ở vùng chiến trận. Cảnh vật như càng điểm thêm sự lẻ loi đơn chiếc và cái không gian u tịch hắt hiu. Ngọn đèn kia vẫn chiếu sáng hàng đêm, có hay chăng người ở đây mà hồn ở phương nào, mong ngóng đợi chờ từng ngày. Câu hỏi tu từ ở cuối như một lời tự vấn, bỏ ngõ chẳng bao giờ có câu trả lời. “Dạo hiên vắng thầm gieo từng bước Ngồi rèm thưa rủ thác đòi phen Ngoài rèm thước chẳng báo tin Trong rèm dường đã có đèn biết chăng?” Với việc sử dụng biện pháp so sánh, tác giả muốn cho người đọc thấy được nỗi lòng của người chinh phụ trải dài đến đâu. Nó giống như hàng năm hàng thế kỉ, cách nhau nghìn trùng, thật khó mà tưởng tượng nổi. Chỉ với hai câu thơ thôi, mà tác giả gợi ra bao nhiêu điều khó khăn thử thách ,nỗi buồn cứ thế gặm nhấm lấy con người của người chinh phụ. Nàng cứ mòn mỏi, cứ trông mong, nhưng trước mắt là nghìn trùng, mây che đường đi, núi che lối về “Khắc giờ đằng đẵng như niên Mối sầu dằng dặc tựa miền biển xa" Không chỉ dừng lại đó, những câu thơ tiếp theo còn làm rõ nét thêm sự cô đơn, trống vắng hay cả sự vô vọng mà không biết điều gì sẽ xảy ra. Mọi thứ cứ lặp đi lặp lại hàng ngày như thế, nhưng có biết đâu, trang điểm kia cho ai nhìn, gảy đàn cho ai nghe, đốt hương cho ai thưởng thức.mọi thứ trở nên gượng gạo “ Gượng đốt, gượng soi, gượng gảy”. để rồi cuối cùng “ dây uyên kinh đứt phím loan ngại ngùng. Ở những câu thơ tiếp theo, người chinh phụ chỉ biết gửi nỗi nhớ, khắc khoải nỗi lòng qua gió, nhưng nỗi lòng của nàng đâu biết sâu bao nhiêu, tựa như mây cao biển rộng, nỗi niềm ấy trùng trùng điệp điệp, liệu gió có thấu, có mang tới người chồng ở chiến trận? “ Trời thăm thẳm xa vời khôn thấu Nỗi nhớ chàng đau đáu nào xong Cảnh buồn người thiết tha lòng Cành cây sương đượm tiếng trùng mưa phun” Không mượn hình ảnh của gió, không nhắc tới những gì đang diễn ra xung quanh, không còn mượn lời để nói tình cảnh của mình bây giờ, không biết rồi sẽ đi đâu về đâu, người xưa bao giờ cho gặp lại. Để đến cuối cùng, nàng thốt lên” nỗi nhớ chàng đau đáu nào xong”. Nỗi nhớ ấy được miêu tả với 2 từ “ đau đáu” nghĩa là chưa bao giờ nó dứt trong lòng nàng. Cùng với đó, cảnh buồn người buồn theo hay người buồn nên nhìn đâu cũng thấy một nỗi buồn vô tận. Qua bài thơ “ chinh phụ ngâm khúc” đã thể hiện tình cảm thiết tha, da diết của người vợ dành cho người chồng đi chinh chiến. Với ngòi bút tinh tế và giàu lòng trắc ẩn, tác giả cũng ngợi ca tình yêu thủy chung của vợ chồng, đồng thời lên án gay gắt chiến tranh phi nghĩa thời phong kiến. Bên cạnh đó, tác phẩm cũng gây ấn tượng trong lòng độc giả dù trải qua bao thế hệ với tư tưởng , niềm khát khao mãnh liệt được sống và yêu thương, bảo vệ hạnh phúc gia đình.
There is no pain greater than the pain of a wife being separated from her husband, a child being separated from her father, and an elderly mother sending her child off to the front. Those pains and sufferings were like anger overflowing, sometimes choking and hard to describe, especially the scene of the woman having to witness the scene of sending her husband off to war, not knowing if she would see her again or not. Chinh Phu Ngu Khuc" is one of the typical works of Dang Tran Con along with poems translated in Nom by Doan Thi Diem written on this topic. The poem Chinh Phu Ngam begins with four six-eight verses, making readers think. That is the profound sadness, worry and anxiety of a woman when day and night she hopes for news of her husband in a war zone. The landscape seems to be even more lonely and desolate. That lamp still shines every night. Is it possible that people are here, but where is their soul, waiting eagerly for each day? The rhetorical question at the end is like a self-questioning, leaving the door open to never have an answer. “Walking on the deserted porch, silently sowing step by step Sitting with thin curtains, inviting people to chat Outside the curtain, there is no news There seems to be a light in the curtain?" By using comparison, the author wants to show readers how far the conqueror's heart extends. It seems like years and centuries, thousands of times apart, it's hard to imagine. With just two verses, the author evokes many difficulties and challenges, and the sadness that continues to gnaw at the person of the conqueror. She kept getting tired, kept looking forward, but before her eyes were thousands of insects, clouds covering the way, mountains blocking the way back “The hours are as long as years The sadness is as deep as the distant sea." Not only that, the next verses also make clearer the loneliness, emptiness or hopelessness of not knowing what will happen. Everything repeats itself every day like that, but who knows, putting on makeup for someone to see, playing the guitar for someone to listen, burning incense for someone to enjoy. Everything becomes forced. Struggling". Then finally, "the meridian was broken and I felt embarrassed. In the next verses, the conqueror only knows how to send her nostalgia and anxious feelings through the wind, but her feelings don't know how deep they are, like high clouds and a wide sea, those feelings overlap with each other. Will the wind penetrate, will it bring a husband in battle? “The sky is so deep and unfathomable Missing him is so painful The scene is sad and people are heartbroken The misty tree branches are filled with the sound of spraying raindrops." Don't borrow images from the wind, don't mention what's going on around you, don't use words to say your situation now, don't know where you'll go, or when the old people will let you see you again. At the end, she exclaimed "how much I miss you so much". That nostalgia is described with two words "painful" meaning it never ends in her heart. Along with that, sad people follow sad scenes or sad people, so everywhere you look you see endless sadness. Through the poem "Conquering Wife's Song" the wife's passionate love for her husband who goes to war is expressed. With a delicate and compassionate pen, the author also praises the faithful love of husband and wife, while at the same time harshly condemning the unjust wars of feudal times. Besides, the work also makes an impression on readers, regardless of generations, with their ideology and strong desire to live, love, and protect family happiness.
Sóng là bài thơ tình tuyệt bút của Xuân Quỳnh (1942-1988). Bài thơ được viết theo thể ngũ ngôn thiên trường gồm có 38 câu thơ. Qua hình tượng sóng Xuân Quỳnh đã thể hiện niềm khao khát của người thiếu nữ muốn được yêu, được sống trong một tình yêu hạnh phúc thủy chung. Bốn khổ thơ dưới đây trích trong phần đầu bài thơ. Hình tượng “sóng” trong sự liên hệ đối sánh với nhân vật trừ tình “em” đã đem đến cho tâm hồn ta bao gợi cảm phong phú bất ngờ: Ôi con sóng ngày xưa (…) Lòng em nhớ đến anh Cả trong mơ còn thức. Sóng là hiện tượng muôn đời của đại dương bao la. Còn vũ trụ, đất trời thì còn có đại dương; đại dương còn thì còn “muôn trùng sóng bể”. Sóng là sức sống hằng, kì diệu của biển, trường tồn trong dòng chảy thời gian: “Ôi con sóng ngày xưa – và ngày sau vẫn thế”. Từ “ôi” cảm thán cất lên đầy xúc động ngây ngất của một nỗi niềm. Sóng của biển cũng như tình yêu là chuyện muôn đời của lứa đôi, là “khát vọng’’ của trai gái xưa nay. Sóng reo, sóng vỗ trên biển cả mênh mông cũng như “con sóng” tình yêu biến hóa vô cùng, lúc “dữ dội và dịu êm”, lúc thì “ồn ào và lặng lẽ”, làm cho trái tim tuổi trẻ lay động, xao xuyến, “bồi hồi”: Nỗi khát vọng tình yêu Bồi hồi trong ngực trẻ. Hình tượng “sóng” trong những vần thơ ngọt ngào thiết tha đầy gợi cảm mang tính nhân văn. “Trước muôn trùng sóng bể” của đại dương mênh mông,lớp lớp sóng liên hồi, vô tận, thiếu nữ “bồi hồi” nghĩ về quy luật của sự sống,về sự trường tồn của đại dương, về nguyên nhân kì diệu nào mà có “sóng lên”.Rồi thiếu nữ bâng khuâng nghĩ về mối nhân duyên của mình, về tình yêu của “em” “anh”. Điệp ngừ: “Em nghĩ về… Em nghĩ về…”, kết hợp với câu hòi tu từ. “Từ nơi nào sóng lên?” đã làm cho giọng thơ nồng nàn, say đắm, cảm xúc bâng khuâng triền miền dào dạt dâng lên. Hình tượng “sóng” và sự liên tưởng phong phú được diễn tả một cách thi vị: Trước muôn trùng sóng bể Em nghĩ về anh, em Em nghĩ về biển lớn Từ nơi nào sóng lên? Hỏi sóng rồi hỏi gió: “Gió bắt đầu từ đâu?” Rồi thiếu nữ lại tự hỏi trái tim mình, tự hỏi lòng mình: “Khi nào ta yêu nhau". Đó là tâm trạng cùa “em’’, của bất cứ chàng trai cô gái nào trong tình yêu. Và phải là mối tình đầu mới có câu hỏi ấy. Tình yêu đã đến với “em” tự bao giờ, nhưng cái khắc khoải “thắm lại” của hai tâm hồn “anh” và “em”, đâu dễ trả lời. Ông chúa thơ tình Xuân Diệu đã viết: “Làm sao cắt nghĩa được tình yêu”… Tuy không trả lời được câu hỏi: “Khi nào ta yêu nhau?”, nhưng cái khoảnh khắc thần tiên của mối tình đầu mãi mãi được ghi sâu trong lòng người: Cái thuở ban đầu lưu luyến ấy Nghìn năm chưa dễ đã ai quên? (Thế Lữ) Sức gợi cảm của hình tượng “sóng” thật phong phú và bất ngờ. Sóng tồn tại trong trạng thái “động”, trong mọi không gian “dưới lòng sâu” hay “trên mặt nước”, tầng tầng lớp lớp “muôn trùng sóng bể”. Có sóng ngầm và nhấp nhô sóng biếc. Sóng được nhân hóa, sóng thao thức suốt đêm ngày trong mọi thời gian: “Sóng nhớ bờ”, trong mọi trạng thái: “Sóng không ngủ được”. Sóng được cảm nhận bằng thính giác, bằng thị giác, bằng tri giác và cả bằng tâm hồn. Hình tượng “sóng” càng trở nên thơ mộng, gợi cảm: Con sóng dưới lòng sâu Con sóng trên mặt nướ Ôi con sóng nhớ bờ Ngày đêm không ngủ được. Cấu trúc song hành, đối xứng: “dưới lòng sâu // trên mặt nước”, “ngày // đêm”, nhớ bờ // không ngủ được” và điệp ngữ “con sóng” đã làm cho ngôn ngữ thơ cân xứng hài hòa, âm điệu, nhạc điệu thơ nhịp nhàng, uyển chuyển, say đắm và ngọt ngào. Nhạc cùa thơ vị ngọt tình yêu như được hòa quyện trong không gian, trong thời gian, và cả trong lòng người. Xuân Quỳnh có lúc mượn “thuyền" và “biển” làm ẩn dụ để nói lên nỗi nhớ thương của lứa đôi: Những ngày không gặp nhau Biển bạc đầu thương nhớ Những ngày không gặp nhau Lòng thuyền đau rạn rỡ… (Thuyền và biển) Từ hiện tượng “sóng nhớ bờ”, nữ sĩ liên tưởng đến nỗi nhớ “em nhớ đến anh”, một nỗi nhớ da diết, triền miên, bồi hồi khôn xiết kể, cả trong cõi thực và cả trong mơ, trong ý thức và cả trong tiềm thức: Lòng em nhớ đến anh Cả trong mơ còn thức. Sóng là quy luật vận động của vũ trụ, của dại dương. Tưởng tượng “sóng nhớ bờ” rồi liên hệ, đối sánh với “em”, với nỗi niềm “lòng em nhớ anh…” thật bất ngờ, thú vị. Ca dao nói nhiều về nỗi nhớ của trai gái làng quê. Có nỗi nhớ day dứt khôn nguôi: “Nhớ ai nhớ mãi thế này? – Nhớ đêm quên ngủ, nhớ ngày quên ăn”. Có nỗi nhớ bồn chồn, ngẩn ngơ: “Nhớ ai bổi hổi bồi hồi – Như đứng đống lửa, như ngồi đống than”. Qua đó, ta mới cảm thây nỗi nhớ của “em”,nhân vật trữ tình trong bài thơ Sóng: “Lòng em nhớ đến anh – Cả trong mơ còn thức” là sâu sắc, bất ngờ, mới mẻ. Năm 1962, thi sĩ Xuân Diệu viết bài thơ tình “Biển”, trong đó hình tượng sóng là ẩn dụ về chàng trai đa tình, yêu say đắm, nồng nhiệt: Anh xin làm sóng biếc Hôn mãi cát vàng em Hôn thật khẽ thật êm Hôn êm đềm mãi mãi… Bài thơ “Biển" là một thử thách lớn đối với Xuân Quỳnh. Năm năm sau, bài Sóng ra đời, ẩn dụ “sóng” nói về thiếu nữ trong mối tình đầu với bao phẩm chất tốt đẹp. Đó là sáng tạo, có thế nói là “bất ngờ”. Người thiếu nữ trong bài thơ Sóng đã “tự hát” về nỗi khao khát được yêu thương, được sống thủy chung trong tình yêu hạnh phúc. Hình tượng “sóng” gợi lên bao cảm xúc mạnh mẽ, nồng nàn, phong phú và bất ngờ. Sóng thật mãnh liệt. Em thật nồng nàn say mê bởi lẽ với em thì tình yêu là “khát vọng”.
Waves is a great love poem by Xuan Quynh (1942-1988). The poem is written in pentagram with 38 verses. Through the image of waves, Xuan Quynh expressed the desire of a young woman to be loved and to live in a happy and faithful love. The four stanzas below are excerpts from the first part of the poem. The image of "wave" in relation to the love character "you" has brought to our souls many unexpected and rich emotions: Oh the waves of the past (…) My heart misses you Even in dreams and still awake. Waves are an eternal phenomenon of the vast ocean. As for the universe, earth and sky, there are also oceans; As long as the ocean is still there, there are still "countless waves". Waves are the constant, magical vitality of the sea, lasting forever in the flow of time: "Oh, the waves of the past - and the next day will still be the same". The exclamation "oh" is filled with the ecstatic emotion of a longing. The waves of the sea, like love, are the eternal story of couples, the "desires" of men and women from time immemorial. The waves ringing and crashing on the vast sea are like the "waves" of love that change infinitely, sometimes "fierce and gentle", sometimes "noisy and quiet", making the hearts of youth move. , disturbed, "rejoicing": The desire for love Recovery in the child's chest. The image of "waves" in the poems is sweet, passionate and full of humane sensibility. "In front of countless waves" of the vast ocean, endless layers of waves, the young girl "reflected" thinking about the rules of life, about the longevity of the ocean, about the miraculous cause. but there was a "wave". Then the young girl thought wistfully about her relationship, about the love of "you" "you". Diep tuna: "I think about... I think about...", combined with a rhetorical question. “Where do the waves come from?” has made the poetic voice passionate, passionate, and the feelings of wistfulness in the region overflow. The image of "wave" and its rich associations are expressed poetically: Before countless waves I think about you, baby I think about the big ocean Where do the waves come from? Ask the waves and then ask the wind: "Where does the wind come from?" Then the young girl asked her heart, asked herself: "When will we love each other?" That is the mood of "you", of any boy or girl in love. And it must be love. That question first arose. When did love come to "you", but the longing for the "reunion" of the two souls "you" and "you" is not easy to answer, the lord of love poetry, Xuan Dieu wrote: "How to explain love"... Although it cannot answer the question: "When do we fall in love?", the magical moment of first love is forever engraved in people's hearts: That nostalgic beginning After a thousand years, who has forgotten? (The Lu) The sensuality of the "wave" image is rich and surprising. Waves exist in a "dynamic" state, in every space "deep underground" or "on the water surface", layer upon layer of "infinite waves". There are underground waves and undulating blue waves. Waves are personified, they stay awake all day and night, all the time: "Waves miss the shore", in all states: "Waves can't sleep". Waves are felt by hearing, by sight, by perception and even by the soul. The image of "waves" becomes even more poetic and sexy: Waves in the depths Waves on the surface of the water Oh, the waves miss the shore Can't sleep day and night. The parallel, symmetrical structure: "in the depths // on the water", "day // night", missing the shore // can't sleep" and the alliteration "wave" have made the poetic language harmoniously symmetrical. Harmony, melody, poetic music are rhythmic, flexible, passionate and sweet. The music of poetry and the sweetness of love seem to blend in space, in time, and even in people's hearts. Xuan Quynh sometimes borrowed "boat" and "sea" as metaphors to express the couple's longing: Days without seeing each other The silvery sea misses me Days without seeing each other The boat's heart is filled with pain... (Boat and sea) From the phenomenon of "waves miss the shore", the female artist thinks of the nostalgia "I miss you", a longing, constant, unspeakable nostalgia, both in the real world and in dreams, in consciousness. and even subconsciously: My heart misses you Even in dreams and still awake. Waves are the laws of motion of the universe and the ocean. Imagining "the waves miss the shore" and then contacting and comparing with "you", with the feeling "my heart misses you..." is surprising and interesting. Folk songs talk a lot about the nostalgia of village boys and girls. There is an indescribable nostalgia: "Who remembers forever like this?" – Remember the night and forget to sleep, remember the day and forget to eat. There is restless, bewildered nostalgia: "Missing someone is so painful - Like standing at a fire, like sitting on a pile of coals." Through that, we can feel that the nostalgia of "you", the lyrical character in the poem Wave: "My heart misses you - Even in my dreams while I'm awake" is profound, surprising, and new. In 1962, poet Xuan Dieu wrote the love poem "Sea", in which the image of waves is a metaphor for an amorous man, passionately and passionately in love: I would like to make blue waves Kiss my golden sand forever Kiss softly and gently Sweet kiss forever... The poem "Sea" was a big challenge for Xuan Quynh. Five years later, the song Wave was born, the metaphor "wave" talks about a young woman in her first love with many good qualities. It is creativity, has That's "surprise". The young woman in the poem Waves "sung" herself about her desire to be loved, to live faithfully in happy love. The image of "wave" evokes many strong, passionate, rich and unexpected emotions. The waves were so intense. You are so passionate and passionate because to you, love is "desire".
Nguyễn Minh Châu với tác phẩm tiêu biểu cho cả phong cách lẫn nghệ thuật là "Chiếc thuyền ngoài xa” – đây là tác giả thuộc trong số những nhà văn mở đường tài năng, tinh anh nhất cho văn học nước ta hiện nay. Quá trình đổi mới tư duy nghệ thuật chuyển từ cảm hứng sử thi lãng mạn sang cảm hứng thế sự đời thường đã được thể hiện rõ ở “Chiếc thuyền ngoài xa”. Nhân vật Phùng là một người quý trọng và say mê nghề nghiệp nhiếp ảnh của mình, anh được trưởng phòng giao nhiệm vụ chụp một bức ảnh thuyền và biển trong sương mù vào giữa tháng bảy để in trong bộ lịch năm sau. Chính vì muốn tìm tới những điều mới lạ và đẹp đẽ cho nên Phùng đã tìm về vùng ven biển miền Trung nơi chiến trường xưa. Phùng còn là người nghệ sĩ có tâm hồn nhạy cảm, yêu tha thiết cái đẹp. Trước vẻ đẹp toàn bích của cảnh vật, tâm hồn người nghệ sĩ trở nên khó tả: “tôi trở nên bối rối, trong trái tim như có cái gì đó bóp thắt vào…tôi tưởng như chính mình vừa tham gia vừa khám phá thấy cái chân lý của sự toàn thiện, khám phá thấy cái khoảnh khắc trong ngần của tâm hồn. Trong giờ phút thăng hoa cùng cái đẹp anh cảm nhận cái đẹp chính là đạo đức”. Là người yêu cái đẹp khi mà được chứng kiến được chạm vào vẻ đẹp ấy thì quả là một điều tuyệt vời khó có thể diễn tả nổi Muốn có được những khoảnh khắc và bức hình ăn ý, Phùng đã bỏ ra thời gian là một tuần lễ suy nghĩ tìm kiếm, phục kích mới chụp được một bức ảnh ưng ý, một cảnh đắt trời cho.Trong tác phẩm này, anh không chỉ là người yêu cái đẹp mà thờ ơ với mọi thứ mà còn là người căm ghét áp bức bất công, dám đối diện với cái ác và hành động chống lại cái ác. Sau phút ngỡ ngàng thấy cái ác, diễn ra ngay trước mắt, Phùng đã phản xạ một cách tự nhiên như một người yêu sự công bằng. Anh vội vàng vứt chiếc máy ảnh xuống đất chạy đến ngăn cản người đàn ông vũ phu. Là người từng chiến đấu cho sự nghiệp giải phóng đất nước, giải phóng con người. Anh vẫn giữ quan điểm từ thời chiến tranh “cái xấu ắt là từ phía địch”, vì thế anh đã ngộ nhận “gã đàn ông vũ phu kia hẳn là từng đi lính ngụy”, rồi đặt ra một câu hỏi “ lão ta trước hồi 75 có đi lính ngụy không?”, Anh cho rằng hành động của anh là hành động của một người anh hùng “ tôi nện hắn ta bằng tay không nhưng cú nào ra cú ấy, không phải bằng bàn tay của một anh thợ chụp ảnh mà bằng bàn tay của một người lính đã từng mười năm cầm súng”.. Hình ảnh người đàn bà hàng chài không có tên ,một người vô danh như biết bao người đàn bà vùng biển khác.Thấp thoáng trong người đàn bà ấy là bóng dáng của biết bao người phụ nữ Việt Nam nhân hậu,bao dung,giàu đức hi sinh.người đàn bà ấy thật đáng cảm thông trân trọng sâu sắc chính bởi vì đức bao dung chịu thương chịu khó của người..Chồng của bà la 1 người đàn ông trước kia là một “anh con trai cục tính nhưng hiền lành” nay là một người chồng độc ác. Ông vừa là nạn nhân của cuộc sống khốn khổ,vừa là thủ phạm gây nên bao đau khổ cho chính những người thân của mình. Câu hỏi đặt ra là làm thế nào để đem lại cái phần thiện trong người đàn ông ấy? Trong một gia đình như gia đình vợ chồng làng chài,những đứa trẻ như chị Phác, cậu bé Phác lớn lên và sẽ thành người như thế nào. Những người như Phùng khi chứng kiến cảnh tượng đó phải trăn trở đối phó ra sao. Chính vì thế cốt truyện đóng góp một phần quan trong không kém trong khắc họa những nội dung của tác phẩm.Những tình huống chứa đầy sự nghịch lí: Một trưởng phòng muốn có tờ lịch “tĩnh vật hoàn toàn” nhưng thực tế vẫn có hình ảnh con người , Một người nghệ sĩ chụp được bức ảnh tuyệt đẹp thì chính trong đó lại chứa những cái xấu ác, Một người đàn bà bị chồng đánh dã man nhưng không bao giờ muốn từ bỏ. Từ đó ta rút ra một triết lí nhân sinh sâu sắc rằng:” Cuộc sống không hề đơn giản mà phức tạp,không dễ gì khám phá.Người nghệ sĩ phải có cái nhìn nhiều chiều khi phản ánh hiện thực cuộc sống. Với lời kể tự nhiên và giống như tác giả cũng đang là người chứng kiến tất cả những cảnh đó cho nên những cảnh và cảm xúc tới với độc giả thật tự nhiên và đầy những nghệ thuật điển hình giúp tác phẩm ngày một thành công và giàu ý nghĩa hơn.Truyện ngắn “Chiếc thuyền ngoài xa” thể hiện một bài học đúng đắn về cách nhìn nhận cuộc sống và con người:một cách nhìn đa dạng nhiều chiều,phát hiện ra bản chất thật sau vẻ đẹp bên ngoài của hiện tượng. Đồng thời tác phẩm in đậm phong cách tự sự-triết lí của Nguyễn Minh Châu: với cách khắc họa nhân vật,xây dựng cốt truyện độc đáo và sáng tạo.
Nguyen Minh Chau's work that represents both style and art is "The boat in the distance" - this author is one of the most talented and elite writers paving the way for our country's literature today. Too The process of renewing artistic thinking from epic romantic inspiration to everyday life inspiration is clearly shown in "The Boat in the Far Away". The character Phung is a person who appreciates and is passionate about his photography career. He is assigned by the department head to take a photo of a boat and sea in the fog in mid-July to print in next year's calendar. Because he wanted to find new and beautiful things, Phung went to the Central Coast region where the old battlefield was. Phung is also an artist with a sensitive soul and a passionate love for beauty. Faced with the perfect beauty of the scene, the artist's soul became indescribable: "I became confused, something in my heart felt like it was squeezing me...I thought I was participating and discovering it myself. the truth of perfection, discovering the pure moment of the soul. In the moment of sublimation with beauty, he feels that beauty is morality." As a lover of beauty, being able to witness and touch that beauty is truly a wonderful thing that is hard to describe. Wanting to have the right moments and photos, Phung spent a week thinking, searching, and setting up ambushes to take a satisfactory photo, a scene that was precious to him. In this work, he not only someone who loves beauty but is indifferent to everything, but also someone who hates unjust oppression, dares to face evil and act against evil. After a moment of surprise when he saw the evil happening right before his eyes, Phung reacted naturally like a lover of justice. He quickly threw the camera on the ground and ran to stop the brutal man. A person who fought for the cause of liberating the country and liberating people. He still maintained the opinion from the war time that "the evil must come from the enemy", so he mistakenly assumed "that brutal man must have been a puppet soldier", then posed the question "he first Did you join the puppet army in 75?", He considered his actions to be the actions of a hero, "I hit him with my bare hands but every blow hit him, not with the hands of a photographer." image but with the hand of a soldier who has held a gun for ten years".. The image of a fishing woman has no name, an anonymous person like so many other coastal women. Glimpsing in that woman is the silhouette of so many kind, tolerant, and rich Vietnamese women. That woman's virtue of sacrifice is worthy of deep sympathy and respect because of her tolerance and hard work. Her husband was a man who used to be a "grumpy but gentle man". “good” is now an evil husband. He is both a victim of a miserable life and a culprit who causes much suffering for his loved ones. The question is how to bring out the goodness in that man? In a family like the fishing village couple's family, children like Ms. Phac and little boy Phac grow up and see what kind of person they will become. People like Phung, when witnessing that scene, had to wonder how to deal with it. That's why the plot plays an equally important part in portraying the content of the work. Situations full of paradoxes: A department head wants to have a "completely still life" calendar but in reality there are still human image, An artist takes a beautiful photo, but it contains evil things, A woman was brutally beaten by her husband but never wanted to give up. From there we draw a profound philosophy of life that: "Life is not simple but complex, not easy to discover. Artists must have a multi-dimensional view when reflecting the reality of life. With a natural narrative and like the author is also witnessing all those scenes, the scenes and emotions come to readers naturally and full of typical art that helps the work become more and more successful and enjoyable. richer in meaning. The short story "The boat in the distance" represents a correct lesson about how to view life and people: a multi-dimensional perspective, discovering the true nature behind the external beauty of life. phenomena. At the same time, the work is bold in Nguyen Minh Chau's narrative-philosophical style: with a unique and creative way of portraying characters and building plots.
Sách giáo khoa Ngữ văn 12 nâng cao tập I NXB Giáo dục 2008 trang 132 có nhận xét về nhà thơ Thanh Thảo: “Thơ Thanh Thảo dù viết từ cảm hứng công nhân hay từ các cảm hứng khác đều đậm chất triết luận. Mạch suy cảm trữ tình trong thơ ông thường hướng tới những vẻ đẹp tinh thần con người: nhân ái, bao dung, can đảm, trung thực và yêu tự do. Thơ ông dành mối quan tâm đặc biệt cho những con người sống có nghĩa khí, nhân cách ngời sáng dù số phận có thể ngang trái như Cao Bá Quát, Nguyễn Đình Chiểu, Ê-xê-nhin, Pa-xtéc- nắc, Gar- xi-a Lor-ca…". Trong bài thơ Đàn ghi-ta của Lor-ca Thanh Thảo thể hiện niềm yêu thương, trân trọng đầy kính phục của mình không những bằng tất cả tâm hồn, tình cảm mà còn bằng cả một nghệ thuật tài hoa. Điều đó đã được thể hiện trong hai khổ đầu của bài thơ Đàn ghi-ta của Lor-ca: Tây Ban Nha hát nghêu ngao bỗng kinh hoàng áo choàng bê bết đỏ Lor-ca bị điệu về bãi bắn chàng đi như người mộng du tiếng ghi-ta nâu bầu trời cô gái ấy tiếng ghi-ta lá xanh biết mấy tiếng ghi-ta tròn bọt nước vỡ tan tiếng ghi-ta ròng ròng máu chảy. Trong hai khổ này (khổ 2 và 3 – bài thơ Đàn ghi-ta của Lor-ca) nhà thơ Thanh Thảo đã tái hiện giây phút bi phẫn nhất trong cuộc đời của Gar-xi-a Lor­ca. Giây phút bi phẫn nhất trong cuộc đời của Gar-xi-a Lor-ca là khi ông bị bọn phát xít sát hại rồi ném xác xuống giếng để phi tang. Khổ thơ thứ hai và thứ ba tập trung khắc đậm ấn tượng về cái chết bi phẫn đó. Để làm nổi bật được điều này, nhà thơ Thanh Thảo đã sử dụng hai biện pháp tu từ nổi bật là phép đối lập và phép nhân hóa. Trong phép đối lập, nhà thơ đã đem sự tự do của người nghệ sĩ đối lập với bạo lực và sự tàn bạo của bọn phát xít; đem tiếng hát yêu đời, vô tư của Lor-ca đối lập với hiện thực phũ phàng đến “kinh hoàng”, đầy máu me (“áo choàng bê bết đỏ”, “tiếng ghi-ta tròn bọt nước vỡ tan”, “tiếng ghi-ta ròng ròng máu chảy”). Và trên hết là sự đối lập giữa tình yêu cái đẹp với những thế lực dã man tàn bạo. Trong phép nhân hóa, nhà thơ đã có một hình ảnh nhân hóa khá độc đáo: nhà thơ đã nhân hóa "tiếng ghi-ta" thành một nhân vật (Lor-ca), một cá thể con người đang “ròng ròng máu chảy”. Cách nhân hóa này có sức ám ảnh rất đặc biệt, có sức gợi cảm rất lớn, nó vừa nói lên nỗi bi phẫn của Lor-ca, vừa gợi lên nỗi đau đớn xót xa của nhà thơ trước tấn bi kịch của Lor-ca. Với cách nhân hóa này, nhà thơ Thanh Thảo đã cho chúng ta thấy: âm nhạc đã thành thân phận, tiếng đàn đã thành linh hồn, thành cả sinh thể, thân thể. Ngoài ra trong hai khổ thơ này, nhà thơ Thanh Thảo còn sử dụng biện pháp hoán dụ: dùng "tiếng hát" để chỉ Gar-xi-a Lor-ca, dùng “ áo choàng bê bết đỏ” chỉ cho cái chết của Lor-ca. Trong hai khổ thơ này còn dùng biện pháp so sánh và chuyển đổi cảm giác theo thuyết tương giao: “tiếng ghi-ta nâu”, “tiếng ghi-ta lá xanh”, “tiếng ghi-ta tròn”. Chúng ta có thể xem những so sánh này là những hình ảnh ẩn dụ về tình yêu, về cái đẹp,về cái chết, về nỗi đau… Tóm lại, trong hai khổ thớ thứ hai và thứ ba của bài thơ Đàn ghi-ta của Lor- ca nhà thơ Thanh Thảo đã đan dệt bằng nhiều biện pháp nghệ thuật, có khi những biện pháp nghệ thuật này tách bạch ra; có khi đan xen vào nhau, thẩm thấu lẫn nhau để tái hiện giây phút bi phẫn nhất trong cuộc đời của Gar-xi-a Lor -ca một cách sinh động, đầy gợi cảm.
The Advanced Grade 12 Literature textbook, Volume I, Education Publishing House, 2008, page 132, comments on poet Thanh Thao: "Thanh Thao's poetry, whether written from the inspiration of workers or from other inspirations, is full of philosophy. The lyrical sentiments in his poetry often point towards the beauties of the human spirit: kindness, tolerance, courage, honesty and love of freedom. His poetry pays special attention to people who live virtuous lives and have bright personalities even though their fate may be contrary, such as Cao Ba Quat, Nguyen Dinh Chieu, Esenhin, Pasternak, and Gar. - xi-a Lor-ca...". In the poem Lor-ca's Guitar, Thanh Thao expressed her love and respect full of admiration not only with all her soul and emotions but also with all her heart. a talented art. That is expressed in the first two stanzas of the poem Lorca's Guitar: Spain sing loudly suddenly frightened Red stained cloak Lorca was taken to the shooting range he walked like a sleepwalker brown guitar sound that girl's sky What a green leaf guitar sound The guitar sound is round and bubbly loud guitar sound blood flow. In these two stanzas (stanzas 2 and 3 - the poem Lorca's Guitar), poet Thanh Thao recreated the most tragic moment in Garcia Lorca's life. The most tragic moment in Garcia Lorca's life was when he was murdered by the fascists and then thrown into a well to destroy the evidence. The second and third stanzas focus on creating a strong impression of that tragic death. To highlight this, poet Thanh Thao used two prominent rhetorical devices: contrast and personification. In contrast, the poet contrasted the freedom of the artist with the violence and brutality of the fascists; contrasting Lorca's loving, carefree singing with the harsh, "horrifying" reality, full of blood and gore ("red stained cloak", "the sound of the guitar bursting with bubbles", " the sound of the guitar dripping with blood"). And above all, the contrast between love of beauty and brutal forces. In personification, the poet has a quite unique personification image: the poet personified the "guitar sound" into a character (Lor-ca), a human individual who is "dripping blood". ”. This personification has a very special haunting power, a great evocative power, it both expresses Lor-ca's sadness and evokes the poet's pain and sorrow at Lor-ca's tragedy. . With this personification, poet Thanh Thao shows us: music has become our destiny, the sound of the instrument has become the soul, the whole being, the body. In addition, in these two stanzas, poet Thanh Thao also uses metonymy: using "singing voice" to refer to Gar-xia-Lor-ca, using "red robe" to refer to Lor-ca's death. -shift. In these two stanzas, the method of comparing and converting feelings according to the theory of correlation is also used: "the sound of a brown guitar", "the sound of a green leaf guitar", "the sound of a round guitar". We can see these comparisons as metaphors about love, beauty, death, pain... In short, in the second and third stanzas of the poem Lorca's Guitar, poet Thanh Thao has woven many artistic measures, sometimes these artistic measures are separated; Sometimes they intertwine and penetrate each other to recreate the most tragic and indignant moment in Gar-xia Lor-ca's life in a vivid and sexy way.
“Viếng lăng bác” của Viễn Phương là một bài văn xuất sắc được sáng tác vào năm 1976, bài thơ mang đậm chất trữ tình ghi lại tình cảm thành kính,sâu lắng của nhà thơ khi hòa vào dòng người đang vào viếng lăng bác .Qua đó bài thơ được xem là tiếng nói nỗi niềm tâm sự của nhân dân giành cho Bác. Đặc biệt, những tình cảm ấy lại chan chứa và dạt vào ở hai khổ thơ cuối. Ở khổ thơ thứ ba là những cảm xúc của tác giả khi đi vào trong lăng và đứng trước di hài của Bác, bao tình cảm nhớ thương chất chứa bao lâu bây giờ đã vỡ òa. Chính vì thế cho nên khi gặp hình bóng của Người thì trào dâng thổn thức. Hình ảnh Bác nằm yên trong lăng được diễn tả một cách xúc động qua những dòng thơ ở khổ thứ ba này: “Bác nằm trong giấc ngủ bình yên Giữa một vầng trăng sáng dịu hiền Vãn biết trời xanh là mãi mãi Mà sao nghe nhói ở trong tim” Bác Hồ đang nằm đấy rất dịu hiền ,nhân từ làm cho chúng ta cảm thấy rằng giống như Bác chỉ là đang ngủ một giấc ngủ yên,vẫn chưa đi xa và chưa rời khỏi thế gian này.và khi ngẩng mặt lên chúng ta thấy trời xanh, chúng ta thấy Bác , Bác vẫn sống mãi cùng với dân tộc, cùng với cuộc đời. Cho dù biết vậy nhưng sao chúng ta vẫn nghe nhói ở trong tim, mắt ta vẫn đẫm lệ khi nhận ra rằng Bác đã không còn nữa . KHổ thơ thứ hai và thứ ba được liệt ra một hình ảnh về thiên nhiên vũ trụ như là mặt trời,trời xanh, vầng trăng được lồng vào nhau như để ca ngợi tầm vóc lớn lao của Người đồng thời thể hiện lòng kính yêu vô hạn của tác giả, của toàn thể nhân dân đối với vị cha già kính yêu của dân tộc. Để ý chúng ta sẽ thấy câu “con ở Miền Nam ra thăm Bác và cuối câu thơ cũng “mai về Miền Nam”, đó là giây phút chia tay bịn rịn ,tâm tạng không muốn xa rời khi phải chia tay với Bác Hồ kính yêu , một tâm trạng lưu luyến , bùi ngùi và xúc động : “Mai về miền Nam thương trào nước mắt Muốn làm con chim hót quanh lăng Bác Múốn làm đóa hoa toả hương đâu đây Muốn làm cây tre trung hiếu chốn này” Tình yêu thương của tác giả đã làm này sinh biết bao ước muốn, đó là làm con chim cất tiếng hót, đó là làm đóa hoa tỏa hương đâu đây, đó là cây tre canh giấc ngủ yên lành cho Bác. Điệp từ “muốn làm” được nhắc lại ba lần trong câu thơ với những hình ảnh được xuất hiện cho ta thấy niềm khao khát mảnh liệt và cháy bỏng của nhà thơ muốn được gần Bác mãi mãi. Bằng những tình cảm hết sức chân thành nhà thơ Viễn Phương đã viết bài “viếng lăng Bác” như một bản tình ca sâu lắng để lại nhiều xúc cảm và ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc. Bài thơ không chỉ có giá trị hôm nay mà còn để lại mãi muôn đời sau.
"Visiting Uncle Ho's Mausoleum" by Vien Phuong is an excellent essay composed in 1976. The lyrical poem captures the poet's deep, respectful feelings as he joined the stream of people visiting Uncle Ho's mausoleum. Through that, the poem is considered the voice of the people's feelings for Uncle Ho. In particular, those feelings overflow and flow in in the last two stanzas. In the third stanza are the author's feelings when entering the mausoleum and standing in front of Uncle Ho's remains. All the feelings of longing and nostalgia that have been stored up for so long have now burst out. That's why when I saw His figure, I burst into sobs. The image of Uncle Ho lying peacefully in the mausoleum is expressed emotionally through the lines of the poem in this third stanza: “Uncle lies in a peaceful sleep In the middle of a gentle bright moon I know the sky is blue forever But why listen to the throbbing in my heart" Uncle Ho is lying there very gently and benevolently, making us feel like he is just sleeping peacefully, has not gone far and has not left this world. And when we look up we see The sky is blue, we see Uncle Ho, he still lives forever with the nation, with life. Even though we know that, we still feel the pain in our hearts and our eyes are still filled with tears when we realize that Uncle Ho is no more. The second and third stanzas list an image of cosmic nature such as the sun, the blue sky, and the moon, nested together as if to praise His great stature and at the same time express his infinite love. of the author and of the entire people towards the beloved old father of the nation. Pay attention and we will see the sentence "I went to visit Uncle Ho in the South and at the end of the verse "I will return to the South tomorrow", that is the moment of a painful farewell, the heart does not want to leave when having to say goodbye to the beloved Uncle Ho. love, a sentiment of attachment, sadness and emotion: “Tomorrow when I return to the South I feel tears in my eyes I want to be a bird that sings around Uncle Ho's mausoleum I want to be a flower that spreads fragrance somewhere Want to make this place bamboo tastes" The author's love has given birth to so many wishes, that is to make a bird sing, that is to make a flower spread its fragrance somewhere, that is a bamboo tree to guard Uncle's peaceful sleep. The refrain "want to do" is repeated three times in the poem with images appearing that show us the poet's fierce and burning desire to be close to Uncle Ho forever. With very sincere feelings, poet Vien Phuong wrote "Visit Uncle Ho's Mausoleum" as a profound love song that leaves many emotions and deep impressions in the hearts of readers. The poem is not only valuable today but also remains for generations to come.
“Viếng lăng bác” của Viễn Phương là một bài văn xuất sắc được sáng tác vào năm 1976, bài thơ mang đậm chất trữ tình ghi lại tình cảm thành kính,sâu lắng của nhà thơ khi hòa vào dòng người đang vào viếng lăng bác .Qua đó bài thơ được xem là tiếng nói nỗi niềm tâm sự của nhân dân giành cho Bác. Tình cảm ấy chất chứa dạt dào cho chúng ta thấy ở hai khổ thơ đầu tiên. Khổ thơ đầu là những cảm xúc của nhà thơ khi đã đến lăng Bác, đứng trước không gian, cảnh vật bên ngoài lăng. Câu thơ đầu Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác như một thông báo giản dị mà chứa đựng bao tình cảm thân thương. “ Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác Đã thấy trong sương hàng tre bát ngát Ôi! Hàng tre xanh xanh Việt Nam Bão táp mưa sa đứng thẳng hàng” Cách đi vào bài của tác giả thật gần gũi và thân thương bởi nhà thơ đã hết sức khéo léo giới thiệu được vị trí của quãng đường từ Miền Nam Xa xôi để viếng lăng Bác . Tiếng “con” mở đầu cho bài thơ được cất lên với giọng tha thiết trìu mến, thân thuộc. Đó là cách xưng hô của người dân Nam Bộ , đã bộc lộ hết sự thương nhớ ngậm ngùi của nhà thơ nói chung và toàn thể đồng bào Miền Nam nói riêng. Trong cái mênh mang của sương mù Hà Nội, qua con mắt của nhà thơ thì ta chợt thấy một hàng tre xanh bát ngát . Khi đến với Bác,đến với hàng tre của thủ đô ta như nhớ về quê nhà, nhớ về làng mạc với những nhà mái lá che ngang ,rồi nhớ về tiếng ru à ơi của bà,của mẹ. Hình ảnh nhân hóa được sử dụng trong đoạn thơ này đó chính là “Bão táp mưa sa đứng thẳng hàng”,không những đơn thuần là hình ảnh cây tre mà tác giả còn muốn nói rằng đó là biểu tượng bất diệt,kiên cường của con người Việt Nam chúng ta, màu xanh của cây tre là màu xanh của sức sống ,của hi vọng và hòa bình. Những dòng thơ độc đáo giàu ý nghĩa tượng trưng mộc mạc chân thành. Hàng tre xanh trồng xung quanh lăng của Bác Hồ kính yêu như muốn thay cả dân tộc canh giấc ngủ ngàn thu cho Người , thổi những làn gió mát vào trong lăng để Bác được ngủ ngon. Từ “ôi” đươc đặt đứng ở vị trí đầu câu , biểu hiện sự xúc động xen lẫn với niềm tự hào khôn xiết của tác giả. Đó chính là niềm tự hào của con người Việt Nam , dân tộc Việt Nam, tự hào về người Cha đã làm nên lịch sử hào hùng của cả dân tộc. ở khổ thơ thứ hai làm chúng ta lắng đọng với những vần thơ mộc mạc chứa chan tình yêu thương. “ Ngày ngày mặt trời đi qua trên lăng Thấy một mặt trời trong lăng rất đỏ Ngày ngày dòng người đi trong thương nhớ Kết tràng hoa dâng bảy chín mùa xuân” Bài thơ được xem là cuộc hành hương sau bao năm chờ đợi để được trở về bên người cha già kính yêu của dân tộc. Nếu như ở khổ thơ đầu miêu tả hình ảnh hàng tre xanh như canh giấc ngủ trong lăng Bác thì ở khổ thơ thứ hai tác giả lại bộc lộ những suy nghĩ trực tiếp về Bác với những lời thơ mộc mạc chân tình. Mở đầu cho đoạn thơ là những hình ảnh đẹp vừa mang tính cụ thể lại mang một ý nghĩa tượng trưng sâu sắc. “ Ngày ngày mặt trời đi qua trên lăng Thấy một mặt trời trong lăng rất đỏ” Chúng ta phải nhận ra được rằng nhà thơ phải kính yêu lắm, phải quý mến Bác lắm mới viết được những hình ảnh ẩn dụ tài tình như thế .Ở trong hai câu thơ này,có hai mặt trời được tác giả nhắc tới, mặt trời thứ nhất tượng trưng cho mặt trời của vũ trụ thiên nhiên còn mặt trời thứ hai là mặt trời của nhân dân “mặt trời trong lăng” luôn chiếu sáng vĩnh hằng, luôn luôn đỏ mãi. Bác chính là vầng sáng hồng tỏa sáng giúp soi duồng dẫn lối cho chúng ta đi ,thoát khỏ kiếp nô lệ, là sức mạnh giúp cho cả dân tộc có thể chèo lái con thuyền cập tới bến bờ vinh quang, đi đến thắng lợi cuối cùng .Cho dù bac đã ra đi nhưng đối với mọi người dân Việt Nam thì người vẫn luôn luôn sống bất tử , soi đường dẫn lối cho đồng bào đứng lên. Ở đoạn thơ tiếp theo khi dòng người bùi ngùi bước bào lăng, tác giả xúc động mà viết : “Ngày ngày dòng người đi trong thương nhớ Kết tràng hoa dâng bảy mươi chín mùa xuân” Hình ảnh dòng người khi đi vào trong lăng Bác được tác giả ví như những tràng hoa dâng người, bảy mươi chín tràng hoa được tác giả ví như bảy mươi chín mùa xuân của người, những năm người đang sống là những năm cống hiến hết mình cho quê hương đất nước. Và Bác chính là mùa xuân, mùa xuân ấy đã làm cho cuộc đời của những người con của Người nở hoa. Điệp ngữ “ngày ngày “ đứng ở đầu câu như một quy luật tự nhiên, ngày ngày dòng người vào viếng lăng Bác không bao giờ hết, đó là quy luật của tạo hóa. Tràng hoa ở đây không chỉ là hoa thơm của thiên nhiên đất trời dâng cho Bác mà còn là những tràng hoa của niềm thương nhớ, biết ơn và ngưỡng mô. Chính niềm thương nhớ ấy đã kết một tràng hoa đầy đủ hương và sắc để dâng lên Người. Như chúng ta vừa nhắc ở trên về hình ảnh bảy mươi chín mùa xuân, đó là hình ảnh ẩn dụ , cho thấy cuộc đời của Bác đẹp như mùa xuân vậy, đó là bảy mươi chín năm sống và cống hiến cuộc đời cho sự nghiệp giải phóng của đất nước . Tràng hoa dâng lên như được thấy bác mãi luôn sống trong lòng mọi người dân Việt Nam. Tóm lại, chỉ với hai khổ thơ trên đã thể hiện được những suy nghĩ của nhà thơ về vị cha già của dân tộc. Tác giả đã cho chúng ta hình dung ra một cách rõ nét về hình ảnh của Người đồng thời bộc lộ niềm thương nhớ và sự thành kính sâu sắc của cả dân tộc đối với Bác.
"Visiting Uncle Ho's Mausoleum" by Vien Phuong is an excellent essay composed in 1976. The lyrical poem captures the poet's deep, respectful feelings as he joined the stream of people visiting Uncle Ho's mausoleum. Through that, the poem is considered the voice of the people's feelings for Uncle Ho. That sentiment is abundantly contained for us to see in the first two stanzas. The first stanza is the poet's feelings when he arrived at Uncle Ho's mausoleum, standing in front of the space and scenery outside the mausoleum. The first verse: I'm in the South visiting Uncle Ho's mausoleum as a simple announcement that contains many loving feelings. “I was in the South and went to visit Uncle Ho's mausoleum I saw vast rows of bamboo trees in the mist Oh! Vietnamese green bamboo products Storm rain fell upright rows" The author's way of entering the poem is very close and dear because the poet has very skillfully introduced the location of the journey from the Far South to visit Uncle Ho's mausoleum. The word "child" that opens the poem is spoken in an affectionate, familiar voice. That is the way of addressing the Southern people, revealing all the sad memories of the poet in general and all Southern people in particular. In the vastness of Hanoi's fog, through the poet's eyes, we suddenly see an immense row of green bamboo. When we come to Uncle Ho, when we come to the capital's bamboo rows, we remember our homeland, the villages with thatched-roof houses, and then we remember the lullabies of our grandmothers and mothers. The personification image used in this poem is "The storm and the rain fall in a straight line", not only is it simply an image of a bamboo tree, but the author also wants to say that it is a symbol of immortality and resilience. For us Vietnamese people, the green color of bamboo is the green color of vitality, hope and peace. The unique poetic lines are rich in rustic and sincere symbolic meanings. Rows of green bamboo are planted around the mausoleum of beloved Uncle Ho, as if on behalf of the whole nation to watch his eternal sleep, blowing cool breezes into the mausoleum so that Uncle Ho can sleep well. The word "oh" is placed at the beginning of the sentence, expressing the author's emotion mixed with immense pride. That is the pride of the Vietnamese people, the Vietnamese people, proud of the Father who created the heroic history of the entire nation. The second stanza calms us down with simple poems filled with love. “Every day the sun passes over the mausoleum Seeing a red sun in the steering so Every day the stream of people walks in longing The flower garland offers seven or nine springs. The poem is considered a pilgrimage after many years of waiting to return to the beloved old father of the nation. If the first stanza describes the image of green bamboo rows like a sleeping watch in Uncle Ho's mausoleum, in the second stanza the author reveals direct thoughts about Uncle Ho with simple and sincere poetic words. The poem begins with beautiful images that are both specific and have a deep symbolic meaning. “Every day the sun passes over the mausoleum Seeing a red sun in the steering so" We must realize that the poet must respect and love Uncle Ho very much to be able to write such ingenious metaphors. In these two verses, there are two suns mentioned by the author, the sun. The first sun symbolizes the sun of the natural universe and the second sun is the sun of the people, the "sun in the mausoleum" always shines eternally, always red. He is the bright pink light that helps illuminate the path for us to escape from slavery, the strength that helps the whole nation steer the ship to the shore of glory, to final victory. Even though he is gone, for all Vietnamese people, he will always live immortally, illuminating the way for his compatriots to stand up. In the next poem, when the line of people sadly walked to the mausoleum, the author wrote: “Every day a stream of people walks in longing The flower garland offers seventy-nine springs. The image of the stream of people entering Uncle Ho's mausoleum is compared by the author to the garlands offered to him. The author compares the seventy-nine garlands to his seventy-nine springs. The years he is living are the years of giving his all. I give myself to my homeland. And Uncle Ho is the spring, the spring that makes the lives of his children bloom. The alliteration "every day" stands at the beginning of the sentence as a natural law, the stream of people visiting Uncle Ho's mausoleum never ends every day, that is the law of creation. The wreaths here are not only fragrant flowers of nature and heaven offered to Uncle Ho, but also wreaths of love, gratitude and admiration. It was that love that made a wreath of flowers full of scent and color to offer to Him. As we just mentioned above about the image of seventy-nine springs, it is a metaphorical image, showing that Uncle Ho's life is as beautiful as spring, that is seventy-nine years of living and dedicating his life to his career. liberation of the country. The flower wreath offered is to see that you will always live in the hearts of all Vietnamese people. In short, with just the above two stanzas, the poet's thoughts about the father of the nation can be expressed. The author has given us a clear picture of his image while also revealing the deep nostalgia and respect of the entire nation for Uncle Ho.
Tố Hữu là một nhà thơ luôn gắn liền với những chặng đường cách mạng và cũng là một nhà thơ mang phong cách nghệ thuật chính trị trữ tình. Và ông luôn có một kho tàng viết về những chủ đề về quê hương đất nước, trong đó tiêu biểu có bài thơ mang đến hình tượng của anh bộ đội cụ hồ Miền Nam. Trong thơ Tố Hữu thì những người chiến sĩ cách mạng Miền Nam luôn là những con người đẹp nhất bởi vì các anh là người đứng lên giải phóng cho đất nước khỏi những ách thống trị của bọn xâm lược. “Vì độc lập, tự do, núi sông hùng vĩ Vì thiêng liêng giá trị con người Vì muôn đời hoa lá xanh tươi” Lí tưởng của các anh hùng bộ đội cụ hồ được thừa kê từ ông cha ta để lại, lòng yêu thương đồng bào tổ quốc đã khiến cho các anh vững dạ hơn trên chiến trường. Các anh ra đi cũng là muốn cho đất nước được độc lập tự do , hạnh phúc, không những vậy còn giúp chúng ta đòi lại giá trị quyền làm người cho cả dân tộc . Có thể nói rằng các anh ấy đang mang trên mình cả sự nghiệp của non sông đất nước , tuy gian lao vất vả là thế nhưng các anh không hề lùi bước mà kiên quyết lên đường vì lí tưởng cao đẹp cứu nước. Các anh ra đi mà không hề cảm thấy mình bị éo buộc, ngược lại còn thấy được niềm hạnh phúc vì sự cống hiên trong đó . Và vẻ đẹp hình tượng của các anh được thể hiện qua những dòng thơ tiếp theo: “Nếu lịch sử chọn ta làm điểm tựa Vui gì hơn làm người lính đi đầu Trong đêm tối trái tim thành ngọn lửa” Các anh đang ý thức được trách nhiệm của bản thân đối với quê hương đất nước , chính vì vậy cho nên mới có câu: vui gì hơn khi làm người lính đi đầu,mang lại sự ấm no hạnh phúc cho nhân dân. Cho dù gian nan vất vả phải thức trắng cả đêm thì các anh vẫn luôn cảm thấy được lòng mình đầy sự tự tôn của dân tộc.Chính vì thế mà đêm có tối tăm mịt mùng tới cỡ nào thì chính trái tim của các anh vẫn là ngọn lửa để soi đường. Các anh còn hiểu được những việc làm của mình,làm cho ai và vì ai, tại sao phải làm như vậy, các anh chiến đấu không hề vô nghĩa hay trong sự ép buộc gì : “Ta hiểu vì sao ta chiến đấu Ta hiểu vì sao ta hiến máu” Những người chiến sĩ ấy luôn mang trong mình sự kiên cường với phẩm chất tốt đẹp đó chính là vượt qua được mọi gian lao khó khăn,ngọn núi đã cao nhưng ý chí của họ còn cao hơn cả núi và cứ như thế nhà thơ càng tháu hiểu được những phẩm chất đó của các anh . “…ngày đi vắt với sương Ngô bung xôi nhạt, nước lưng bương Đêm mưa rình giặc ta thao thức Mùa lại qua mùa rét nhức sương” Với những khó khăn gian lao vất vả với đem mưa, mùa rét nhưng các anh vẫn chiến đấu hết mình và kiên cường luôn nở nụ cười hiền lành để hoàn thành tốt công việc của mình. Nhà thơ Tố Hữu đã đặc biệt ghi lại những vẻ đẹp cam chịu gian khổ vất vả của các anh và qua đó ta thấy được những phẩm chất cao đẹp của họ: “Giọt mồ hôi rơi Trên má anh vàng nghệ Anh vệ quốc quân ơi Sao mà yêu anh thế” Hay là có đoạn : “Hoan hô chiến sĩ Điện Biên Chiến sĩ anh hùng Đầu nung lửa đạn Năm mươi sáu ngày đêm, khoét núi, ngủ hầm, mưa dầm, cơm vắt Máu trộn bùn non Gan không lún Đó là những câu thơ hay có gái trị nhất nói về sự cam chịu, sự gian khổ của các anh khi ở trên chiến trường. Có thể nói rằng chính những lí tưởng sáng ngời ấy đã dẫn dắt được các anh vượt qua mọi gian khó, mọi điều kiện thiếu thốn vất vả ở trên chiến trường. Các anh bộ đội ấy còn hiện lên rất hào hùng kiên cường mạnh mẽ trong những cuộc hành quân dẫn đến thành công: “Những đường Việt Bắc của ta Đêm đêm rầm rập như là đất rung Quân đi điệp điệp trung trùng Ánh sao đầu mũ bạn cùng mũ nan” Đặc biệt là hình ảnh anh bộ đội lúc đang cầm súng bắn hi sinh, tạo nên một hình ảnh bất diệt, nói lên sự căm thù của chúng ta đối với quân giặc và tố cáo tội ác của chúng : “Và anh chết trong khi đang đứng bắn Máu anh phun theo lửa đạn cầu vòng” Tuy bị trúng đạn nhưng các anh không hề ngã xuống và vẫn giữ được sự hiên ngang bất khuất ,làm nên một dáng đứng lịch sử. Tuy là chết nhưng các anh luôn bất tử trong lòng mọi người dân Việt Nam. Cho dù bản thân mình phải chịu nhiều gian khó vất vả khổ cực, còn đánh đổi cả xương máu nhưng vẫn lo nghĩ cho người mẹ ở nhà với nỗi tái tê lòng mình : “Con đi trăm núi ngàn khe Chẳng bằng muôn nỗi tái tê lòng bầm Con đi đánh giặc mười năm Chưa bằng khó nhọc đời bầm sáu mươi” Không những vậy còn có tình anh em đồng chí gắn bó keo sơn: “Ôi! Cái vui đồng chí, đồng bào Giữa ngày xuân, tiền tuyến xôn xao. . . Phải bao máu thấm trong lòng đất Mới ánh hồng lên sắc tự hào! Tình bạn, thêm nồng qua lửa đạn Đường xa, càng vững chí anh hùng” Như vậy qua đây chúng ta có thể thấy được những phẩm chất đẹp đẽ và quý giá của anh bộ đội cụ hồ Miền Nam được thể hiện một cách sâu sắc qua những vần thơ . Với những câu thơ chất chứa đầy cảm xúc đó, vẻ đẹp và phẩm chất của anh được toát lên sáng ngời mãi mai sau và luôn làm gương cho các thế hệ noi theo.
To Huu is a poet always associated with revolutionary journeys and is also a poet with a lyrical political art style. And he always had a treasure trove of writing about topics about his homeland, including typical poems depicting the image of a soldier in the South. In To Huu's poetry, the Southern revolutionary soldiers are always the most beautiful people because they are the ones who stood up to liberate the country from the yoke of invaders. “For independence, freedom, majestic mountains and rivers Because of sacred human values For everlasting green flowers and leaves.” The ideals of the Ho soldiers' heroes were inherited from our ancestors, and their love for their countrymen made them more confident on the battlefield. You leave because you want the country to be independent, free and happy, not only that but also to help us reclaim the value of human rights for the entire nation. It can be said that they are carrying on their shoulders the whole career of the country. Although they have worked hard, they have not backed down but resolutely set out for the noble ideal of saving the country. They left without feeling constrained, on the contrary, they felt happiness because of their contribution. And the beauty of their images is expressed through the following lines of poetry: “If history chooses me as its fulcrum What's more fun than being a soldier at the forefront? In the dark night, my heart becomes a fire" You are aware of your responsibility towards your homeland, that's why there is a saying: what's more fun than being a soldier at the forefront, bringing prosperity and happiness to the people? Even though it was difficult and difficult to stay up all night, you still felt that your hearts were filled with the nation's pride. That's why, no matter how dark the night, it was your hearts that remained. is the fire to light the way. You also understand what you do, who you do it for and for whom, and why you have to do it. You fight not meaninglessly or under any compulsion: “I understand why I fight I understand why I donate blood" These soldiers always carry with them resilience and good qualities that are able to overcome all hardships and difficulties. The mountain is high but their will is higher than the mountain and just like that, the poet becomes even more I understand your qualities. “…the day was squeezed with dew Corn with sticky rice is light and the juice is bubbly On rainy nights, we lie awake waiting for the enemy The season has passed, the cold and dew season has passed.” Despite the hardships and hardships of rain and cold, they still fought hard and were resilient, always smiling gently to complete their work well. Poet To Huu especially recorded the beauty of his brothers' enduring hardships and hardships, and through that we can see their noble qualities: “Drops of sweat fell His cheeks are saffron yellow Dear National Guard Why do you love me so much? Or there is the passage: “Praise the soldiers of Dien Bien Heroic soldier The head ignites the bullet Fifty-six days and nights, gouging mountains, sleeping in underground tunnels, pouring rain, and squeezing rice Blood mixed with young mud The liver does not sink Those are the most beautiful and valuable verses about the resignation and hardships of men on the battlefield. It can be said that it was those shining ideals that led them to overcome all hardships and all the difficult conditions on the battlefield. Those soldiers also appeared very heroic and resilient in the operations that led to success: “Our Viet Bac roads The night was as loud as the earth shaking The army goes in and out of space The starlight on your hat is the same as your bamboo hat" Especially the image of the soldier holding a gun and sacrificing himself, creating an eternal image, expressing our hatred for the enemy soldiers and denouncing their crimes: “And you died while standing there shooting Your blood sprays like a rainbow of bullets." Even though they were hit by bullets, they did not fall down and still maintained their indomitable courage, creating a historic stance. Even though they are dead, they are always immortal in the hearts of all Vietnamese people. Even though I had to endure many hardships and hardships, even sacrificing my own blood, I still worried about my mother at home with a feeling of numbness in my heart: “I go to hundreds of mountains and thousands of valleys It's not as good as all the numbness and bruises I went to fight the enemy for ten years It's not as hard as the hardships of life at sixty." Not only that, there is also a close bond of brotherhood and comradeship: "Oh! The joy of comrades and compatriots In the middle of a spring day, the front lines were abuzz. . . How much blood must have soaked into the ground The new pink light shines proudly! Friendship, deepened through fire The longer the journey, the stronger the hero's spirit." So here we can see the beautiful and precious qualities of the Southern soldier soldier expressed deeply through poetry. With those emotional verses, his beauty and qualities shine brightly forever and always set an example for generations to follow.
“Đứng trên đồi xà nu ấy mà trông ra xa, đến hết tầm mắt cũng không thấy gì khác ngoài những đồi xà nu nối tiếp đến tận chân trời” – Đó là những gì mà tác giả Nguyễn Trung Thành đã miêu tả hình ảnh rừng xà nu hiện ra trước mắt độc giả ở ngay đoạn mở đầu cũng như kết thúc của tác phẩm. Vẫn là hình ảnh rừng xà nu bạt ngạt, xanh mát trong tầm mắt, vẫn là một màu xanh ngời ngợi của núi rừng Tây Nguyên, hình ảnh những cây xà nu xanh tươi ấy đâu chỉ là sừng sững ở đó, mà đó còn là hình tượng cây xà nu được tác giả nhắc đến ở trong bài. Cây xà nu ấy còn là hình tượng bất khuất của những người dân làng Xô-man anh hùng. Hình tượng cây xà nu là hình tượng xuyên suốt toàn bộ tác phẩm của nhà văn Nguyễn Trung Thành và cũng là một hình tượng đem lại nhiều cảm xúc cho tác phẩm. Không phải vô tình hay vô ý mà nhà văn gần như điệp lại câu mở đầu cũng như câu kết trong truyện. Phải chăng đó chính là ẩn ý của tác giả dùng để nhấn mạnh hơn cho khúc ca hùng tráng, trầm hùng của tác giả. Ngay từ đầu đến khi kết thúc tác phẩm, hình tượng những cây xà nu vẫn luôn là chủ đạo và liên kết toàn bộ mạch viết trong bài, đôi khi là những lúc trầm buồn nhưng lại có lúc hào hùng, rực lửa. Những cây xà nu đôi khi dưới bút pháp tả thực của tác giả cô đơn, riêng lẻ, nhưng cũng có khi lại trở thành một biểu tượng lãng mạn khi hòa chung vào cuộc sống của người dân làng Xô-man, là nơi chứng kiến biết bao nhiêu tình cảm yêu thương, là nơi minh chứng cho đôi lứa yêu nhau. Nếu như các nhà thơ xưa lựa chọn một loài cây để gửi gắm tình cảm, hay một hình tượng để gửi gắm tâm tư như Hồ Xuân Hương gửi vào bánh trôi nước, đại thi hào Nguyễn Du lại chọn cây tre thì tác giả Nguyễn Trung Thành lại là hình tượng những cây xà nu. Và sự thật thì tác giả đã lựa chọn đúng đối tượng để có thể làm hình tượng xuyên suốt và tạo nên dấu ấn đặc biệt đối với chủ đề của bài viết. Tác giả viết về Tây Nguyên, một Tây Nguyên đầy nắng và gió thì hình tượng những cây xà nu cũng đem lại vẻ đẹp trọn vẹn và đầy sức sống cũng như con người ở nơi đây. Để tiếp cận với những câu xà nu, tác giả tiếp cận ở góc độ tả thực, đó không phải là một rừng xà nu bất kỳ nơi đâu, đó cũng không phải là rừng xà nu ở một nơi nào xa xăm, mà đó là rừng xà nu ở ngay cạnh bản Xô-man. Rừng xà nu đã gắn bó với con người Tây Nguyên từ rất lâu, cũng giống như làng quê Bắc Bộ thì gắn với hình ảnh cây đa, giếng nước, con đò thì người Tây Nguyên cũng như vậy đó. Cũng bởi vậy mà cây xà nu đã gắn bó mật thiết với cuộc sống sinh hoạt của người dân nơi đây thì ngàn đời. Dù không được miêu tả một cách trực tiếp những hình ảnh những cây xà nu vẫn đang tồn tại, hiện hữu trong từng trang giấy, từng dòng bút của tác giả. “Cây xà nu nằm ngay cạnh làng, muốn về làng thì cũng phải đi qua rừng xà nu” . Cũng bởi vậy mà T-nú sau 3 năm tham gia lực lượng trở về làng thì hình ảnh chạm ngay vào mắt anh chính là những cây xà nu xanh mướt. Đâu chỉ có chạm vào mắt những người con khi trở về làng, những cây xà nu còn xuất hiện trong những bếp lửa của người dân làng Xô-man, nơi tụ họp của mọi người tại nhà ưng. Cây xà nu cũng là công cụ để T-nú và Mai học cái chữ. Cũng chính trong cái đêm mà cả dân làng nổi dậy “Đống lửa xà nu lớn giữa nhà cũng đỏ xác mười tên giặc nằm ngổn ngang trên đống lửa đỏ”. Cứ như vậy mà cây xà nu đã trở thành một thành viên không thể thiếu trong đời sống sinh hoạt của người dân làng Xô-man. Xà nu sinh ra đã trở thành người Tây Nguyên, gắn bó, che trở và bảo vệ cho làng. Là nơi chứng kiến những niềm vui và cả những biến cố của dân làng, hay đơn giản chỉ là những niềm vui nhỏ nhoi trong tâm hồn của mỗi con người. Cây xà nu lúc nào cũng thế, cũng luôn song song và đồng hành với con người Tây Nguyên, dù mộc mạc, giản dị nhưng cũng thật kiên cường, bất khuất. Cứ như vậy mà ngay cả ở góc độ tả thực, những cây xà nu vẫn luôn nổi bật trong mọi góc độ khi tả. Xà nu khi là cây, khi là cây, khi là khói, khi là lửa,… nhưng lúc nào xà nu cũng hiện diện. Ngọn lửa xà nu luôn thắp sáng cho không khí hừng hực của dân làng khi nổi dậy, để chứng kiến cho lời thề bằng máu của cả dân làng: “Chúng nó đã cầm súng thì mình phải cầm giáo”. Nếu như ở góc độ tả thực, rừng xà nu đã tạo nên một chất Tây Nguyên không thể trộn lẫn thì đến góc độ biểu tượng thì những phẩm chất, những vẻ đẹp của con người Tây Nguyên lại thực sự sống dậy trong cây xà nu. Hình ảnh những cây xà nu được tác giả đặc tả một cách mãnh liệt: “ Trong rừng, ít có loại cây nào sinh sôi nảy nở khỏe như vậy. Cạnh một cây xà nu mới gục ngã đã có bốn, năm cây con mọc lên xanh rờn,…” Cái sức sống tràn trề của cây xà nu đã được thể hiện qua hình ảnh “mũi tên lao thẳng lên trên trời” – đó là một sức sống mãnh liệt, bất khuất, là sức mạnh không có gì có thể ngăn cản được. Để diễn tả sức sống ấy, tác giả đã viết: “Nó phóng lên rất nhanh để tiếp lấy ánh sáng,….từ nhựa cây bay ra, thơm mỡ màng”. Đó chính là cái sức sống căng tràn không bao giờ vụt tắt cây xà nu hay chính là người dân làng Xô-man. Ngay cả khi dưới sự hủy diệt khốc liệt của bom đạn, mà cây xà nu bi thương: “ nhựa ứa ra tràn trề,…rồi dần dần bầm lại, đen và đặc quyện thành từng cục máu lớn”, ấy vậy mà cây xà nu vẫn sống, vẫn sinh sôi rất mãnh liệt: “rừng xà nu ưỡn tấm ngực lớn”. Nỗi đau mà kẻ thù gây ra cho rừng xà nu, cho người dân làng Xô-man chỉ là một thách thức để sức sống của rừng xà nu, của những con người Tây Nguyên nhân lên mạnh mẽ. Tác giả viết về rừng xà nu cũng như chính là viết về chính người dân làng Xô-man “chúng vượt lên rất nhanh để thay thể cho những cây đã ngã xuống”. Cây xà nu hiện lên trong sự tiếp nối giữa cây mẹ và cây con, cũng giống như những người dân làng Xô-man vẫn tiếp tục tiếp nối những truyền thống anh hùng của dân tộc ta, nhân dân ta. Lòng yêu nước và tinh thần quả cảm của nhân dân ta sẽ không bị mai một, từ anh Sút, bà Nhan, T-nú và ngay cả những thế hệ tiếp nối là Dít, là Heng. Lớp người trước đã gục ngã, thì lớp người sau đã tiếp tục lớn lên, kiên cường. Đó là một vẻ đẹp kiên cường, dũng mãnh hơn. Tác phẩm rừng xà nu là một bản anh hùng ca, ca ngợi vẻ đẹp của những con người Tây Nguyên. Lấp lánh trong từng câu văn là sắc xanh bạt ngàn của rừng xà nu. Sắc xanh ấy trở thành một phông nền tuyệt đẹp cho một bức tranh anh hùng, của những con người yêu nước. Không khí rừng xà nu trầm hùng, dũng mãnh, mang âm hưởng sử thi cho tác phẩm và cho chính những con người Tây Nguyên đã trở thành những anh hùng cho những thiên sử thi ấy.
"Standing on that sandbar hill and looking into the distance, as far as the eye can see, I can't see anything other than the sandbar hills continuing to the horizon" - That's how author Nguyen Trung Thanh described the image of the forest. soap nu appears before the readers' eyes at the beginning and ending of the work. There is still the image of the lush, green snakehead forest as far as the eye can see, it is still the dazzling green color of the Central Highlands mountains and forests, the image of those lush green snakehead trees is not just standing there, but it is also The image of the snake plant is mentioned by the author in the article. That snakehead tree is also the indomitable image of the heroic Soman villagers. The image of the snake plant is an image throughout the entire work of writer Nguyen Trung Thanh and is also an image that brings many emotions to the work. It is not accidental or unintentional that the writer almost repeats the opening sentence as well as the ending sentence in the story. Perhaps that is the author's hidden meaning used to further emphasize the author's majestic, melodious song. From the beginning to the end of the work, the image of snake plants is always the main theme and connects the entire writing flow in the article, sometimes sad and sometimes heroic and fiery. The sandalwood trees are sometimes lonely and isolated in the author's realistic writing style, but sometimes they become a romantic symbol when integrated into the lives of the Soman villagers, a place to witness So much love and affection, it is a place to prove that couples love each other. If ancient poets chose a plant to convey their feelings, or an image to convey their thoughts like Ho Xuan Huong sent into the water cake, the great poet Nguyen Du chose bamboo, then author Nguyen Trung The citadel is the image of snake plants. And the truth is, the author has chosen the right subject to be able to create a consistent image and create a special impression on the topic of the article. The author writes about the Central Highlands, a sunny and windy Central Highlands, the image of snake plants also brings complete beauty and vitality as well as the people here. To approach the snake sentences, the author approaches from a realistic perspective, it is not a snake forest anywhere, nor is it a snake forest somewhere far away, but it is The sandalwood forest is right next to the Soman village. The soapberry forest has been attached to the people of the Central Highlands for a long time. Just like Northern villages are associated with images of banyan trees, wells, and boats, so are the people of the Central Highlands. That's why the snake plant has been closely associated with the daily lives of people here for thousands of years. Although not directly described, the images of snake plants still exist, appearing in every page and every line of the author's pen. "The snakehead tree is located right next to the village. If you want to go back to the village, you have to go through the snakehead forest." That's why, after 3 years of joining the force, when T-n returned to the village, the image that immediately caught his eye was the lush green soapberry trees. Not only do they touch the eyes of the children when returning to the village, the snake plants also appear in the stoves of the Soman villagers, where everyone gathers at the eagle's house. The soapberry tree is also a tool for T-nú and Mai to learn the alphabet. It was also on the night that the whole village rebelled, "The large fire of snakehead in the middle of the house was also red with the corpses of ten enemies lying scattered on the red fire." Just like that, the snake plant has become an indispensable member in the daily life of the people of So-man village. Xa Nu was born to become a Central Highlander, attached to, protecting and protecting the village. It is a place to witness the joys and events of the villagers, or simply the small joys in the soul of each person. The snake plant is always like that, always parallel and accompanying the people of the Central Highlands, although rustic and simple, it is also very resilient and indomitable. Just like that, even from a realistic perspective, the snake plants still stand out in every angle when describing. Sometimes the snakehead is a tree, sometimes it's a tree, sometimes it's smoke, sometimes it's fire,... but it's always present. The fire of snakehead always lights up the fiery atmosphere of the villagers when they rebel, to witness the blood oath of the villagers: "If they hold guns, we must hold spears." If from a realistic perspective, the sandalwood forest has created an unmistakable quality of the Central Highlands, then from a symbolic perspective, the qualities and beauty of the people of the Central Highlands truly come to life in the sandalwood trees. . The author describes the image of snakehead trees intensely: "In the forest, there are few types of trees that grow so well. Next to a newly fallen snakehead tree, there are four or five green saplings growing up,..." The full vitality of the snakehead tree has been expressed through the image of "an arrow shooting straight into the sky" - that is. a strong, indomitable vitality, a power that nothing can stop. To describe that vitality, the author wrote: "It shot up very quickly to catch the light,... from the tree sap flew out, fragrant and fatty." That is the overflowing vitality that never goes out of the snake plant or the people of So-man village. Even under the fierce destruction of bombs and bullets, the snakehead tree mourned: "sap oozed out abundantly,... then gradually bruised, blackened and thickened into large clots of blood", yet the snakehead tree Nu is still alive, still reproducing very vigorously: "the forest of snakes puffs out its large chest". The pain that the enemy caused to the Sarnu forest and the people of the Soman village is just a challenge for the vitality of the Serpentine forest and the people of the Central Highlands to multiply strongly. The author writes about the snakewood forest as well as writing about the people of So-man village themselves, "they rise very quickly to replace the fallen trees". The snake plant appears in the continuity between the mother tree and the child tree, just like the people of the Soman village continue to continue the heroic traditions of our nation and our people. The patriotism and courageous spirit of our people will not be lost, from Mr. Sut, Mrs. Nhan, T-nú and even the next generations of Dit and Heng. The previous class of people has fallen, but the next class of people has continued to grow and be resilient. It is a more resilient, courageous beauty. The work "San Nu Forest" is an epic poem, praising the beauty of the people of the Central Highlands. Sparkling in each sentence is the vast green color of the sandalwood forest. That blue color becomes a beautiful background for a heroic picture of patriotic people. The atmosphere of the Serpentine forest is deep and brave, bringing an epic sound to the work and to the people of the Central Highlands who became the heroes of those epics.
Người gắn bó với Tây Nguyên suốt hai cuộc kháng chiến đó chính là Nguyễn Trung Thành (Nguyên Ngọc). Ông đã có rất nhiều tác phẩm thành công về mảnh đất và con người nơi này. Trong đó ta không thể không kể đến “Rừng xà nu”. Truyện ngắn “Rừng xà nu” ra đời năm 1965, khi đế quốc Mĩ bắt đầu đổ quân ào ạt vào miền Nam, là câu chuyện về cuộc nổi dậy của dân làng Xô Man. Và trong truyện ngắn đó xuất hiện hình ảnh Cây xà nu. Cây xà nu là một hình tượng nổi bật và xuyên suốt tác phẩm. Tác phẩm nói về Tnú về thăm làng sau ba năm đi lực lượng. Bé Heng trở thành một giao liên chừng mực nhanh nhẹn. Dít trở thành bí thư chi bộ kiêm chính trị viên xã hội. Đêm hôm đó cụ Mết đã kể cho cả dân làng nghe về cuộc đời Tnú. Hồi đó Mĩ – Diệm khủng bố gắt gao, được anh Quyết dìu dắt, Tnú và Mai tham gia nuôi giấu cán bộ cách mạng. Giặc bắt được Tnú, sau ba năm Tnú vượt Kon Tum trở về , lúc này anh Quyết đã hi sinh. Tnú lấy Mai, anh lại tiếp tục cùng dân làng mài giáo mác chuẩn bị chiến đấu. Giặc nghe tin chúng về làng càn quét khủng bố, kẻ thù bắt vợ con tra tấn tàn bạo trước mắt anh. Căm hờn cháy bỏng anh đã nhảy xổ ra xô ngã tên giặc nhưng không cứu được mẹ con Mai. Giặc bắt anh quấn giẻ tẩm nhựa xà nu đốt 10 ngón tay anh. Cụ Mết cùng thanh niên trong làng nổi dậy giết chết hết bọn lính cứu Tnú. Câu chuyện kết thúc nằng cảnh cụ Mết và Dít tiễn Tnus trở lại đơn vị. Trước mắt họ là cánh rừng xà nu nối tiếp đến tận chân trời. Hình tượng cây xà nu được đề cập đến trong tác phẩm. Cây xà nu gắn bó với cuộc sống con người Tây Nguyên. Cây xà nu hiện lên trong tác phẩm trước hết như một loài cây đặc thù, tiêu biểu của vùng đất Tây Nguyên. Qua hình tượng cây xà nu nhà văn đã tạo dựng được bối cảnh hùng vĩ và hoang dã đậm màu sắc Tây Nguyên cho câu chuyện. Gắn bó che chở cho ngôi làng “rừng xà nu ưỡn tấm ngực lớn của mình ra, che chở cho làng. Cây xà nu gần gũi với đời sống người dân Xô Man là nhân chứng của những sự kiện quan trọng xảy ra với họ trong cuộc kháng chiến chống Mĩ trường kì. Không những thế, cây xà nu tượng trưng cho phẩm chất và con người Tây Nguyên. Những thương tích mà rừng xà nu phải gánh chịu do đại bác của kẻ thù gợi nghĩ đến những mất mát đau thương vô bờ mà đồng bào ta đã trải qua trong thời kì cách mạng miền Nam khủng bố ác liệt. “Cả rừng xà nu hàng vạn cây không có cây nào không bị thương. Có những cây bị chặt đứt nửa thân mình, đổ ào như một trận bão. Ở chỗ vết thương nhựa ứa ra, tràn trề thơm ngào ngạt, long lanh nắng gay gắt, rồi dần dần bầm lại, đen và đăc quện thành từng cục máu lớn”. “Trong rừng có ít cây sinh sôi nảy nở khỏe như vậy”, sự tồn tại kì diệu của rừng xà nu thể hiện sự bất khuất, kiên cường, sự vươn lên mạnh mẽ của con người Tây Nguyên, đồng bào miền Nam trong cuộc chiến đấu một mất một còn với kẻ thù “cạnh cây xà nu mới gục ngã, đã có bốn, năm cây con mọc lên, ngọn xanh rờn, hình nhọn mũi tên lao thẳng lên bầu trời”. Sự sinh sôi mãnh liệt của cây xà nu thể hiện sự đoàn kết của con người nơi đây, mặc cho có điều gì xảy ra. Mặc dù bị vùi dập như thế, nhưng cây xà nu đã chứng tỏ sự kiên cường, chống trọi với kẻ giặc của mình. Có những cây bị đại bác chặt đứt làm đôi thì”vươn lên mọc cao hơn đầu người, cành lá xum xuê như những con chim đã đủ lông mao, lông vũ”. Quả thật kiê cường lắm mới có thể có sức sống mạnh mẽ như thế, vết thương rất mau lành. Rừng xà nu như tấm áo giáp che chở cho dân làng, tấm áo giáp vững chãi mà cũng rất kiên cường. Cùng với đó, cây xà nu có đặc tính “ham ánh sáng”. Nó tượng trưng cho niềm khao khát tự do, lòng tin vào lí tưởng cách mạng của người dân Tây Nguyên, của đồng bào miền Nam. “Nó phóng lên rất nhanh để tiếp lấy ánh nắng”. Thật mãnh liệt. Đó là tất cả vẻ đẹp hình tượng cây xà nu. Để đạt được thành công trong tác phẩm này, tác giả đã kết hợp rất nhiều nghệ thuật. Nghệ thuật miêu tả kết hợp với so sánh, đối chiếu cùng với giọng văn vô cùng biểu cảm với những cụm từ được lặp đi lặp lại gây cảm tưởng đoạn văn giống như một đoạn thơ trữ tình. Tác giả đã sử dụng khéo léo những nghệ thuật trên để khắc họa hình tượng cây xà nu. Hình tượng cây xà nu tiêu biểu cho vẻ đẹp hào hùng, đầy sức sống của thiên nhiên và con người Tây Nguyên.
The person who stuck with the Central Highlands throughout those two resistance wars was Nguyen Trung Thanh (Nguyen Ngoc). He has had many successful works about this land and its people. Among them, we cannot help but mention "The Snake Forest". The short story "The Snake Forest" was born in 1965, when the American imperialists began pouring troops into the South, and is the story of the uprising of Soviet Man villagers. And in that short story, the image of the Snake Tree appears. The snake plant is a prominent image throughout the work. The work is about Tnú returning to visit his village after three years in the army. Baby Heng became a moderately agile liaison. Dit became party cell secretary and social commissar. That night, Mr. Met told the villagers about Tnú's life. At that time, America and Diem were terrorizing fiercely. Under the guidance of Mr. Quyet, Tnú and Mai participated in raising revolutionary cadres. The enemy captured Tnú, after three years Tnú crossed Kon Tum and returned, at this time Mr. Quyet died. When he married Mai, he continued to sharpen his spears with the villagers to prepare for battle. The enemy heard the news that they were coming to the village to terrorize the village. The enemy captured his wife and children and brutally tortured him before his eyes. Burning with anger, he jumped out and pushed the enemy down, but could not save Mai and her child. The enemy forced him to wrap 10 of his fingers in a rag soaked in soap sap. Mr. Met and the young people in the village rebelled and killed all the soldiers who saved Tnú. The story ends with Mr. Met and Dit sending Tnus back to the unit. Before their eyes was a forest of snakehead trees that continued to the horizon. The image of the snake plant is mentioned in the work. The snake plant is closely associated with the lives of people in the Central Highlands. The snakehead tree appears in the work first of all as a unique and typical tree species of the Central Highlands. Through the image of the snake plant, the writer has created a majestic and wild setting rich in the colors of the Central Highlands for the story. Sticking together to protect the village, "the snake forest stretched out its large chest, protecting the village. The snake plant is close to the lives of the Soviet people and is a witness of important events that happened to them during the long resistance war against the United States. Not only that, the snake plant symbolizes the qualities and people of the Central Highlands. The injuries that the snake forest suffered from the enemy's cannons remind us of the immeasurable losses and suffering that our compatriots experienced during the period of fierce terror in the Southern Revolution. “There is not a single tree in the whole forest that is not injured. Some trees had half their trunks cut off, falling like a storm. At the wound site, sap oozed out, overflowing with a sweet fragrance, glistening in the harsh sunlight, then gradually bruising, turning black and forming large clots of blood. "In the forest, there are few trees that grow and flourish like that", the miraculous existence of the forest shows the indomitableness, resilience, and strong rise of the people of the Central Highlands and the people of the South during the war. fighting one-on-one with the enemy "next to the newly fallen snakehead tree, four or five saplings have sprouted, their green tops, sharp arrows shooting straight into the sky." The strong growth of the snake plant shows the solidarity of the people here, no matter what happens. Even though it was battered like that, the snakehead tree proved its resilience and resisted its enemies. There are trees that were cut in half by cannons and "grew higher than a person's head, with luxuriant branches and leaves like birds with full fur and feathers". Indeed, it takes a lot of tenacity to be able to have such strong vitality, and wounds heal very quickly. The snakehead forest is like armor protecting the villagers, a strong armor that is also very resilient. Along with that, the snake plant has the characteristic of "hungry for light". It symbolizes the desire for freedom and belief in the revolutionary ideals of the people of the Central Highlands and the people of the South. "It launched very quickly to catch the sunlight." So intense. That is all the beauty of the image of the snake plant. To achieve success in this work, the author combined many arts. The art of description combined with comparison and contrast along with an extremely expressive voice with repeated phrases makes the paragraph feel like a lyrical poem. The author skillfully used the above arts to portray the image of the snake plant. The image of the snake plant represents the heroic beauty and vitality of nature and people of the Central Highlands.
Chính Hữu vừa là chiến sĩ vừa là một thi sĩ. “Đồng chí” là một bài thơ được sáng tác trong thời kì đất nước ta kháng chiến chống mỹ. Hình ảnh về người lính được khắc họa một cách chân thực và rõ nét nhất. Hình ảnh “đầu súng trăng treo” là hình ảnh tiêu tiểu nhất trong bài thơ. Bao trùm lên toàn bộ bài thơ “đồng chí” là hình ảnh người lính cụ hồ bất khuất,hiên ngang và luôn vượt qua mọi gian khó ,sự khắc nghiệt của thời tiết để hướng lên phía trước .Cuộc sống tuy nhọc nhằn và thiếu thốn là vậy nhưng vẫn không thể đánh gục những con người yêu nước này Giữa một rừng hoang sương muối bao phủ thì hình ảnh “đầu súng trăng treo” như một nét chấm phá tuyệt đẹp trong thơ ông.Nó hiện lên trong thơ Chính Hữu như một bức tranh : Đêm nay rừng hoang sương muối lạnh Đứng cạnh bên nhau chờ giặc tới Đầu súng trăng treo Nếu như ở hai câu đầu miêu tả lại sự khắc nghiệt và gian khổ của địa hình vùng núi hiểm trở thì ở câu thơ thứ ba chỉ có duy nhất là súng và trăng rất thơ mộng và lãng mạn. Có lẽ đây chính là dụng ý của tác giả khi viết lên bài thơ này. Giữa đêm đông lạnh giá và sương muối bao trùm khiến cho những anh bộ đội rét run người. Cho cuộc sống khắc nghiệt và khó khăn đến mấy thì hình tượng người lính vẫn hiện lên thật kiên cường và cao đẹp biết mấy. Họ vẫn luôn đứng cạnh bên nhau cầm chắc tay súng để “chờ giặc tới”. Tư thế của người lính luôn khiến cho chúng ta phải ngưỡng mộ và khâm phục. Những người lính ở đây luôn tràn đầy tình yêu thương và sự lạc quan để tiến lên phía trước đánh đuổi kẻ thù. Mặc dù như chúng ta đã thấy hình ảnh “đầu sung trăng treo” tưởng chừng như đối lập nhau giữa cái lãng mạn và cái hiện thực đến khắc nghiệt nhưng ở trong thơ Chính Hữu nó lại trở nên mềm mại hơn bao giờ hết. Trăng và súng không còn đối lập nhau mà là hòa quyện vào nhau tạo nên một khung cảnh tuyệt đẹp ở giữa vùng núi hoang sương muối thấm ướt hết vai người lính trẻ. Đây chính là chất liệu lãng mạn được nổi bật trên một hiện thực khắc nghiệt .Đây thực sự là một hình ảnh đầy dụng ý nghệ thuật của tác giả,người lính vẫn sẵn sàng để canh gác bảo vệ tổ quốc ,mũi súng chĩa hướng lên trời cứ ngỡ như chạm trúng trăng. Một nét chấm phá tạo nên bức tranh đối lập nhưng lại vô cùng hài hòa và tinh tế. Những người lính ở đây hầu như có tuổi đời còn rất trẻ ,họ sống vì lí tưởng và cống hiến hết mình cho đất nước nhưng họ vẫn luôn có những ấp ủ về giấc mơ cháy bỏng hay bóng dáng một người con gái nào đó. Trong lòng họ vẫn giữ vững tinh thần lạc quan, tin tưởng và cả sự lãng mạn đáng trân trọng. Chiến tranh tuy khắc nghiệt nhưng lại không thể làm chai lì trái tim người lính, đây thực sự là một điều đáng quý trọng. Chính Hữu đã rất thành công khi xây dựng hình ảnh “đầu súng trăng treo”,làm cho người đọc nhớ mãi,có ấn tượng sâu sắc và khi gấp trang sách lại thì hình anh này vẫn còn neo đậu mãi trong lòng người đọc.
Chinh Huu is both a soldier and a poet. “Comrade” is a poem composed during our country's resistance war against the US. The image of the soldier is portrayed in the most realistic and clear way. The image of the "hanging moon gun head" is the most trivial image in the poem. Covering the entire poem "Comrade" is the image of an old soldier who is indomitable, courageous and always overcomes all difficulties and harsh weather to move forward. Life is difficult and lacking. Even though we are poor, we still cannot defeat these patriotic people In the middle of a wild forest covered with hoarfrost, the image of "hanging moon gunhead" is like a beautiful highlight in his poetry. It appears in Chinh Huu's poetry like a picture: Tonight the wild forest is cold with hoarfrost Standing side by side waiting for the enemy to come Hanging moon gun head If the first two verses describe the harshness and hardship of the rugged mountain terrain, then in the third verse there are only guns and the moon, which is very poetic and romantic. Perhaps this is the author's intention when writing this poem. In the middle of a cold winter night and covered with frost, the soldiers shivered. No matter how harsh and difficult life is, the image of a soldier still appears as resilient and noble. They always stood side by side, holding their guns firmly in hand, "waiting for the enemy to come". The soldier's posture always makes us admire and admire. The soldiers here are always full of love and optimism to move forward to expel the enemy. Although as we have seen, the image of "hanging moonlight" seems to be the opposite between romance and harsh reality, in Chinh Huu's poetry it becomes softer than ever. The moon and guns are no longer opposing each other but blending together to create a beautiful scene in the middle of the deserted mountains with hoarfrost that soaked the young soldier's shoulders. This is romantic material highlighted on a harsh reality. This is truly an image full of artistic intent from the author, the soldier is still ready to guard and protect the homeland, his gun pointed in the right direction. Ascending to the sky, it felt like touching the moon. A touch creates a contrasting picture but is extremely harmonious and sophisticated. The soldiers here are almost all very young, they live for ideals and devote themselves to the country, but they still always have cherished dreams or the image of a certain girl. In their hearts, they still maintain a spirit of optimism, trust, and respectable romance. Although war is harsh, it cannot harden a soldier's heart, this is truly something to cherish. Huu himself was very successful in creating the image of the "hanging moon gun", making the reader remember it forever, leaving a deep impression, and when the page is closed, this image is still forever anchored in the reader's heart.
Có thể nói, nếu chọn năm tác giả tiêu biểu cùa giai đoạn văn học này, có thể không có Quang Dũng nhưng nếu chọn năm bài thơ tiêu biểu, nhất định Tây Tiến phải được nhắc tên, đứng ở hàng danh dự. Đọc Tây Tiến, chúng ta sống lại một thời lửa cháy cùng đoàn quân lừng tiếng đã đi vào lịch sử, và chúng ta có thể quên một số câu thơ trong bài, nhưng không thê quên được hình ảnh đoàn quân ấy: Tây Tiến đoàn quăn không mọc tóc Quăn xanh màu lá dữ oai hùm Mắt trừng gửi mộng qua biên giới Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm Rải rác biên cương mồ viễn xứ Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh Áo bào thay chiếu anh về đất Sông Mã gầm lên khúc độc hành! Nếu như ở những đoạn thơ đầu, hình ảnh đoàn quân mới hiện lên qua nét vẽ gián tiếp – nói đến gian khổ, hi sinh và địa bàn hoạt động – thì ở đây, đoàn quân ấy đã hiện lên với những nét vẽ cụ thể, gân guốc, rạch ròi. Đã thành khuôn sáo khi đề cập đến sự can trường của các chiến binh. Ở đây, ta tưởng như gặp một môtíp như thế: Tây Tiến đoàn binh không mọc tóc Quân xanh màu lá dữ oai hùmg Nhưng, trước hết, đây là những câu thơ tả thực – thực một cách trần trụi: chiến sĩ Tây Tiến hồi ấy hoạt động ở những vùng núi rừng hiểm trở, ma thiêng nước độc, chết trận thì ít mà chết vì bệnh tật thì nhiều, có những con suối rửa chân rụng lông, gội đầu rụng tóc. “Quân xanh” ở đây có thể hiểu là xanh màu áo, xanh lá ngụy trang và xanh làn da vì thiếu máu. Những hình ảnh rất thực đó, vào bài thơ, với giọng điệu và cách diễn tả lãng mạn của Quang Dũng đã như mang nghĩa tượng trưng, rất có khí phách. Mười bốn chữ thơ mà chạm khắc vào lịch sử hình ảnh một đoàn quân phi thường, độc đáo, có một không hai trong cuộc đời cũng như trong thơ ca. Đoàn quân của một thuở “xếp bút nghiêng lên đường chinh chiến” của các chàng trai Hà Nội kiêu hùng hào hoa. Vì vậy, khó khăn, gian khố là thế, nhưng các chiến binh Tây Tiến vẫn không nguôi, vơi đi nhừng tình cảm lãng mạn: Mát trừng gửi mộng qua biên giới Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm. “Mộng” và “mơ” cùa người lính được gửi về hai phương trời: biên cương, nơi còn đầy bóng giặc – mộng giết giặc lập công, và Hà Nội, quê hương yêu dấu – mơ những bóng dáng thân yêu. “Dáng kiều thơm”, ấy là vầng sáng lung linh trong kí ức, “tố cáo” nét đa tình của người lính. Nhưng với các chiến sĩ Tây Tiến, nỗi nhớ ấy là sự cân bằng, thư thái trong tâm hồn sau mỗi chặng hành binh vất vả, chứ không phải để thối chí nản lòng. Vậy mà một thời, câu thơ “đẹp một cách lãng mạn” này đã khiến cho tác giả của nó và chính bài thơ phải “trải bao gió dập, sóng dồi”. Cổ lai chinh chiến kỉ nhân hồi – xưa nay đi chiến trận, mấy ai trở về, các chiến sĩ Tây Tiến cũng không khỏi tránh phải những mất mát, hi sinh. Rải rác biên cương mồ viễn xứ Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh Sau những câu thơ rắn rỏi, đẹp đẽ, đến đây, âm điệu câu thơ chợt trầm và trùng xuống để độc giả thấy rõ hơn bản chất của sự việc. Dường như đây là một cảnh phim được cố ý quay chậm. Còn gì thiêng liêng và cao cả hơn sự hi sinh, chấp nhận gian khổ của người lính. Trên đường hành quân người chiến sĩ Tây Tiến gặp biết bao ngôi mồ viễn xứ của những kẻ chết xa quê. Nhưng các chiến sĩ ta nhìn thấy với đôi mắt bình thản, bởi họ đã chấp nhận điều đó. Một trong những động cơ thôi thúc họ lên đường là hình ảnh người anh hùng da ngựa bọc thây mà họ tiếp nhận được trong văn chương sách vở. Một niềm đam mê trong sáng pha chút lãng mạn. Hai câu thơ cuối tiếp tục âm hưởng bi tráng, tô đậm thêm sự mất mát hi sinh nhưng đó lại là một cái chết cao đẹp – cái chết bất tử của người lính Tây Tiến. Áo bào thay chiếu anh về đất. Sông Mã gầm lên khúc độc hành Hai câu mới đọc qua tưởng như chỉ làm nhiệm vụ miêu tả, thông báo bình thường nhưng sức gợi thật lớn. Đâu đây vẫn như còn thấy những giọt nước mắt đọng sau hàng chữ. Hai câu thơ rắn rỏi mà cảm khái, thương cảm thật sâu xa. Làm sao có thể dửng dưng trước cánh “anh về đất”? “Anh về đất” là hóa thân cho dáng hình xứ sở, thực hiện xong nghĩa vụ quang vinh của mình. Tiêng gầm của sông Mã về xuôi như loạt đại bác rền vang, vĩnh biệt những người con yêu của giống nòi. Trước đây, khi nhắc đến những dòng thơ này, người ta chỉ thấy những biểu hiện nào là “mộng rớt”, “buồn rơi”… nhưng thời gian đã khiến chúng ta nhìn đúng hơn vào bản chất, có thời đại ấy mới có văn chương ấy. Tây Tiến là bài thơ, là tấc lòng của những người chiến binh Tây Tiến. Bài thơ có nhạc, họa; bên cạnh cái bi là cái hùng, bên cạnh mất mát, đau thương là anh hùng. Nửa thế kỉ đã qua, bài thơ ngày một thêm sáng giá và đoạn thơ khắc họa đoàn quân Tây Tiến đã trở thành một hoài niệm khó quên của một thời kì lịch sử hào hùng trong buổi đầu cuộc kháng chiến chống Pháp.
It can be said that if we choose five typical authors of this literary period, Quang Dung may not be included, but if we choose five typical poems, Tay Tien must definitely be mentioned by name, standing in the honorable ranks. Reading Tay Tien, we relive a time of fire with a famous army that has gone down in history, and we may forget some verses in the poem, but we cannot forget the image of that army: Tay Tien group has curly hair that doesn't grow Curly green leaves are fierce and majestic Glaring eyes send dreams across the border At night, Hanoi dreams of a beautiful and fragrant figure Scattered across the border, graves are far away Going to the battlefield does not regret the green life His robe replaced his mat and brought him back to earth Ma River roars its solo song! If in the first verses, the image of the new army appeared through indirect drawings - talking about hardships, sacrifices and areas of operation - then here, that army appeared with specific drawings. , sinewy, clear. It has become a cliché to talk about the bravery of warriors. Here, we seem to encounter such a motif: The Tay Tien army did not grow hair The green army has a fierce green color But, first of all, these are verses that describe reality - naked reality: Tay Tien soldiers at that time operated in dangerous mountainous areas, with sacred ghosts and poisonous water, few died in battle but died from illness. There are many streams to wash your feet to remove hair, and wash your hair to remove hair. "Green army" here can be understood as green shirt color, green camouflage and green skin due to anemia. Those very real images, in the poem, with Quang Dung's romantic tone and expression, seem to have symbolic meaning, very spirited. Fourteen poetic words that engraved into history the image of an extraordinary, unique army, one of a kind in life as well as in poetry. The army of a time when Hanoi boys "put their pens at an angle and set off to war" were proud and gallant. Therefore, despite the difficulties and hardships, the Tay Tien warriors still did not calm down and lost their romantic feelings: Cool eyes send dreams across the border At night, Hanoi dreams of a beautiful and fragrant figure. The soldier's "dreams" and "dreams" are sent to two directions: the frontier, a place still full of enemy shadows - the dream of killing the enemy and achieving success, and Hanoi, the beloved homeland - the dream of beloved shadows. "The fragrant figure", that is the shimmering light in the memory, "denouncing" the soldier's amorous features. But with Western soldiers Tien, that nostalgia is balance and relaxation in the soul after each strenuous march, not discouragement. Yet at one time, this "romantically beautiful" poem caused its author and the poem itself to "experience many winds and storms". In ancient times, when we went to war, few people returned. The soldiers of the Western Advance could not avoid losses and sacrifices. Scattered across the border, graves are far away Going to the battlefield does not regret the green life After the solid, beautiful verses, at this point, the tone of the verse suddenly becomes low and dull so that readers can see more clearly the nature of the incident. It seems that this is a deliberately slow-motion scene. There is nothing more sacred and noble than a soldier's sacrifice and acceptance of hardship. On the march, Tay Tien soldiers encountered many remote graves of those who died far from home. But the soldiers we see with calm eyes, because they have accepted it. One of the motivations that motivated them to set out was the image of a hero covered in horse skin that they received in literature and books. A pure passion mixed with a bit of romance. The last two verses continue the tragic sound, highlighting the loss of sacrifice, but it is a noble death - the immortal death of the Tay Tien soldier. His robe replaced his mat and brought him back to earth. Ma River roars its solo song These two sentences, when read at first glance, seem to be just doing a normal job of describing and informing, but the evocative power is great. Somewhere I can still see tears lingering behind the words. Two solid yet touching lines of poetry, deeply sympathetic. How can one be indifferent to the words "he returns to the land"? "He returns to the land" is the incarnation of the land's appearance, fulfilling his glorious duty. The roar of the Ma River downstream was like a series of roaring cannons, saying goodbye to the beloved children of the race. Previously, when mentioning these lines of poetry, people only saw the expressions "falling dreams", "falling sad"... but time has made us look more accurately at the nature, only in that era can there be that literature. Tay Tien is a poem, the heart of the Tay Tien warriors. The poem has music and paintings; Next to tragedy is hero, next to loss and pain is hero. Half a century has passed, the poem has become more and more brilliant and the poem depicting the Tay Tien army has become an unforgettable memory of a heroic historical period in the beginning of the resistance war against the French.
Khổ thơ thứ ba là những cảm xúc của tác giả khi vào trong lăng, đứng trước di hài Bác. Bao tình cảm ấp ủ bấy lâu, nên khi bắt gặp bóng dáng thân yêu của Bác là trào dâng thổn thức. Hình ảnh Bác nằm trong lăng được diễn tả rất xúc động qua hai câu thơ: Bác nằm trong lăng giấc ngứ bình yên Giữa một vầng trăng sáng dịu hiền Câu thơ gợi được sự yên tĩnh, trang nghiêm, ánh sáng dịu nhẹ trong lành và hình ảnh đẹp đẽ của Bác. Bằng tình cảm, nhà thơ thấy Bác như đang ngủ trong giấc ngủ bình yên giữa thiên nhiên đẹp và thơ mộng, Bác vẫn ở cùng ta, như nhà thơ Hải Như đã viết: Suốt cuộc đời Bác có ngủ ngon đâu Nay Bác ngủ chúng con canh giấc ngủ (Chúng cháu canh giấc Bác ngủ, Bác Hồ ơi) “Vầng trăng sáng dịu hiền” là ánh sáng của tình thương mến, nâng niu, vầng trăng ấy như ru Bác ngủ. Giấc ngủ của Bác là giấc ngủ trong tình thương yêu. Nhà thơ Phạm Ngọc Cảnh cũng đã viết: Trong lăng Bác vừa chợp nghỉ Như sau mỗi việc làm. Trăng ơi trăng biết thế Nên trăng bước nhẹ nhàng. (Trăng lên) Hình ảnh vầng trăng dịu hiền cũng gợi nghĩ đến tâm hồn cao đẹp, sáng trong của Bác và những vần thơ tràn ngập ánh trăng của Người. Đến đây, cảm xúc ngưỡng mộ như lắng xuống nhường chỗ cho nỗi xót đau không thể kìm nén: Vẫn biết trời xanh là mãi mãi Mà sao nghe nhói ở trong tim! “Trời xanh” cũng như “mặt trời”, “vầng trăng” là những hình ảnh của vũ trụ kì vĩ, vĩnh hằng, là ẩn dụ sâu xa gợi suy ngẫm về cái cao cả, vĩ đại, bất diệt, trường tồn ở Bác. Bác vẫn còn mãi với non sông đất nước, như trời xanh còn mãi (Bác sống như trời đất của ta Tố Hữu). Người đã hóa thân vào thiên nhiên, đất nước, dân tộc. Sự nghiệp của Người là bất tử. Dù vẫn tin như vậy, nhưng tình cảm xót thương không chấp nhận sự mất mát thực tế, trái tim vẫn đau nhói khi nghĩ rằng Bác không còn nữa. Nỗi đau xót được biểu hiện cụ thể, trực tiếp: "Mà sao nghe nhói ở trong tim”. Đó là nỗi đau vô hạn, là lòng thương xót rất thật, không lí do nào khuây khỏa được. Đó là tình cảm của đứa con về muộn bên di hài người cha.
The third stanza is the author's feelings when entering the mausoleum and standing in front of Uncle Ho's remains. So many feelings have been cherished for so long, so when I saw Uncle Ho's beloved figure, I burst into sobs. The image of Uncle Ho lying in the mausoleum is expressed very emotionally through two verses: Uncle lies in the mausoleum sleeping peacefully In the middle of a gentle bright moon The poem evokes the tranquility, solemnity, gentle, fresh light and beautiful image of Uncle Ho. With affection, the poet sees Uncle Ho as sleeping peacefully in the midst of beautiful and poetic nature. He is still with us, as poet Hai Nhu wrote: Throughout my life, Uncle did not sleep well Now that Uncle is sleeping, we watch his sleep (We watch your sleep, Uncle Ho) The "gentle bright moon" is the light of love and care, the moon seemed to lull Uncle Ho to sleep. Uncle Ho's sleep is a sleep of love. Poet Pham Ngoc Canh also wrote: In the mausoleum, Uncle Ho just took a nap Like after each job. Oh moon, you know that So the moon steps gently. (Moon rises) The image of the gentle moon also reminds us of Uncle Ho's beautiful, pure soul and his poems filled with moonlight. At this point, the feeling of admiration seemed to subside and give way to irrepressible pain: I still know that the sky is blue forever But why listen to the throbbing in my heart! "Blue sky" as well as "sun" and "moon" are images of the majestic and eternal universe, profound metaphors that evoke contemplation about the greatness, greatness, immortality and longevity in the universe. Uncle. He remains forever with the mountains and rivers of the country, like the blue sky remains forever (He lives like our heaven and earth, To Huu). He has incarnated into nature, country, and people. His career is immortal. Even though I still believe that, the feeling of compassion does not accept the actual loss, my heart still aches when I think that Uncle Ho is no more. The pain is expressed specifically and directly: "But why does it hurt in my heart?" That is infinite pain, a very real mercy, with no reason to relieve it. That is the feeling of a child. I returned late to my father's remains.
Bác không thể mất trong ý nghĩ, tình cảm của nhà thơ cũng như mỗi chúng ta. Lòng nhớ thương và những gì đẹp nhất ở mỗi người dâng lên Bác quả đúng là hoa của đời. Mặt trời lên cao dần và hình ảnh mặt trời lại gợi trong tác giả những liên tưởng mới: Ngày ngày mặt trời đi qua trên lăng Thấy một mặt trời trong lăng rất đỏ. Mặt trời thiên nhiên theo quy luật của nó, vận hành trong vũ trụ, ngày ngày đi qua trên lăng và thấy một mặt trời khác trong lăng rất đỏ. Mặt trời trong lăng là ẩn dụ chỉ Bác Hồ. Mặt trời thiên nhiên thì đem lại ánh sáng, ban ngày, sự sống: Còn mặt trời Bác cũng là ánh sáng soi đường, đem lại cuộc sống hạnh phúc ấm no. Chi tiết đặc tả “rất đỏ” gợi trái tim đầy nhiệt huyết vì Tố quốc, vì nhân dân, trái tim yêu thương vô hạn của Bác. Mặt trời Bác mãi tỏa sáng, tỏa ấm, tỏa thắm cho đời. Màu đỏ ấy làm ấm lại cả khung cảnh thương đau. Nhiều người đã ví Bác như mặt trời (Người rực rỡ một mặt trời cách mạng Tố Hữu), đặt mặt trời Bác sóng đôi và trường tồn cùng mặt trời thiên nhiên là sáng tạo riêng của Viễn Phương. Cách nói đó vừa ngợi ca sự vĩ đại, bất tử của Bác vừa thể hiện sự tôn kính, ngưỡng mộ, biết ơn đối với Bác. Hình ảnh dòng người xếp hàng vào lăng viếng Bác cũng gợi bao xúc động trong lòng nhà thơ: Ngày ngày dòng người đỉ trong thương nhớ Kết tràng hoa dâng bảy mươi chín mùa xuân. Điệp ngữ “ngày ngày” vừa gợi ấn tượng về cõi trường sinh vĩnh viễn, vừa gợi tấm lòng nhân dân không nguôi nhớ Bác. Hình ảnh “dòng người đi trong thương nhớ” vừa thực vừa ảo. Nỗi nhớ thương vốn chỉ có trong lòng người nhưng ở đây nó bao trùm lên cả thời gian, không gian. Và mỗi người với lòng nhớ thương là một đóa hoa kết nên “tràng hoa dâng bảy mươi chín mùa xuân” cuộc đời Bác một cuộc đời đã dâng cho đời bao hoa trái. Dòng người được tác giả ví như “tràng hoa” là một ẩn dụ độc đáo mà thích hợp. Dòng người vào viếng Bác đi thành vòng tròn dễ gợi liên tưởng đến tràng hoa. Nếu “vòng hoa” thì là viếng người đã khuất. Ở đây là “tràng hoa” để dâng “bảy mươi chín mùa xuân”. Bác không thể mất trong ý nghĩ, tình cảm của nhà thơ cũng như mỗi chúng ta. Lòng nhớ thương và những gì đẹp nhất ở mỗi người dâng lên Bác quả đúng là hoa của đời. Tràng hoa người ở đây hơn hẳn mọi tràng hoa của tự nhiên, nó được kết nên từ lòng ngưỡng mộ, thành kính, nhớ thương Bác. Nhịp thơ đoạn này chậm rãi, trải dài 8, 9 tiếng một dòng thơ, lặp lại từ ngữ, cấu trúc câu vừa diễn tả không khí thiêng liêng, thành kính trong lăng, vừa gợi bước đi chầm chậm của dòng người vào viếng Bác và lòng thành kính, thiết tha của nhân dân với Bác.
He cannot be lost in the thoughts and feelings of the poet as well as each of us. The love and the most beautiful things each person offers to Uncle Ho are truly the flowers of life. The sun gradually rose higher and the image of the sun evoked new associations in the author: Every day the sun passes over the mausoleum Seeing a red sun in the steering so. The natural sun, following its own rules, operates in the universe, passing by the mausoleum every day and seeing another sun in the mausoleum that is very red. The sun in the mausoleum is a metaphor for Uncle Ho. The natural sun brings light, day, life: Uncle Ho's sun is also the light that illuminates the way, bringing a happy and prosperous life. The detailed description "very red" evokes Uncle Ho's passionate heart for the country, for the people, his infinite loving heart. Uncle Ho's sun forever shines, warms and brightens life. That red color warms the whole painful scene. Many people have compared Uncle Ho to the sun (To Huu's brilliant revolutionary sun), placing Uncle Ho's sun parallel and lasting with the natural sun is Vien Phuong's own creation. That way of speaking both praises Uncle Ho's greatness and immortality while also expressing respect, admiration, and gratitude for Uncle Ho. The image of people lining up to visit Uncle Ho's mausoleum also evoked many emotions in the poet's heart: Every day, a stream of people mourn The flower garland offers seventy-nine springs. The alliterative phrase "day by day" both evokes the impression of eternal life and evokes the people's hearts to never forget Uncle Ho. The image of "a stream of people walking in longing" is both real and virtual. Nostalgia only exists in the human heart, but here it covers all time and space. And each person with love is a flower that forms a "garland offering seventy-nine springs" of Uncle Ho's life, a life that has offered many fruits and flowers to the world. The author compares the line of people to a "corolla" which is a unique and appropriate metaphor. The flow of people coming to visit Uncle Ho walks in a circle, easily reminiscent of a wreath. If "wreath" is to pay respect to the deceased. Here is a "garland" to offer "seventy-nine springs". He cannot be lost in the thoughts and feelings of the poet as well as each of us. The love and the most beautiful things each person offers to Uncle Ho are truly the flowers of life. The human wreath here is superior to all natural wreaths, it is made from admiration, respect, and love for Uncle Ho. The rhythm of this poem is slow, lasting 8 or 9 hours per line, repeating words and sentence structures that both describe the sacred and respectful atmosphere in the mausoleum and evoke the slow steps of the stream of people coming to visit Uncle Ho. and the people's sincerity and devotion to Uncle Ho.
Phân tích khổ thơ thứ ba trong bài Đây thôn Vĩ Dạ của Hàn Mặc Tử Bài làm Mơ khách đường xa, khách đường xa Áo em trắng quá nhìn không ra Ở đây sương khói mờ nhân ảnh Ai biết tình ai có đậm đà (Đây thôn Vĩ Dạ – Hàn Mặc Tử) Những câu thơ cuối cùng trong bài thơ Đây thôn Vĩ Dạ như trút hết bao nỗi niềm của nhà thơ khi nhớ về mối tình mong manh ở xứ Huế thân thương. Những hình ảnh mờ mờ ảo ảo xuất hiện trong câu thơ ngắt quãng giữa chừng càng khắc sâu thêm sự khắc khoải, day dứt và đầy luyến tiếc đang trào dâng trong lòng thi nhân. Cụm từ “khách đường xa” được lặp lại hai lần và ngăn cách nhau bởi dấu phẩy giữa dòng khiến nhịp thơ bị đứt gãy giữa chừng như tiếng nấc lòng của chính Mặc Tử đang nấc lên trong vô vọng. Người con gái ấy giờ nơi đâu? Nỗi nhớ chơi vơi hòa với cảnh vật huyền ảo càng khiến cho nỗi buồn thêm sâu nặng. Nhớ em nhưng “Áo em trắng quá nhìn không ra”, cho lòng ai khắc khoải chờ mong trong sương khói mờ nhân ảnh. Những sương khói của cuộc đời đang giăng lối làm cản bước thi nhân không tới được với người mình yêu. Đó cũng chính là lý do “Sao anh không về chơi thôn Vĩ”. Không về không phải vì “anh” không muốn về mà vì giờ đây “anh” không thể về được. Căn bệnh nan y ngày một trầm trọng, có thể lấy đi mạng sống của Mặc Tử bất cứ khi nào. Nơi xa xôi ấy, người con gái ấy, “Ai biết tình ai có đậm đà”. Câu thơ đã nói lên bao nỗi xót xa, luyến tiếc. Nhà thơ đang tự trách mình, trách người yêu hay trách duyên phận ý trời không cho đôi lứa được hạnh phúc bên nhau? Số phận nghiệt ngã bủa vây cuộc đời, không cho Mặc Tử được ở bên cạnh người mình yêu. Tất cả mờ mờ ảo ảo như sương như khói. Sương khói vô tình vội vã tan vào hư vô. Như cuộc đời của chính tác giả cũng đang trôi dần vào cát bụi hư không. Phút giây này, ông chẳng tiếc gì nữa, chỉ khắc khoải một điều “Ai biết tình ai có đậm đà”. “Ai” là chính tác giả, “ai” cũng là cô gái ở phương xa kia. Có lẽ vì đường quá xa, và vì sương khói quá mờ khiến cho tình cảm hai người trở nên mong manh và chỉ còn là dĩ vãng. Xuân Diệu từng viết: Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn Còn đất trời nhưng chẳng còn tôi mãi (Vội vàng – Xuân Diệu) Xuân Diệu buồn khi tuổi xuân của đời người không tuần hoàn như mùa xuân của tự nhiên, nhưng ít nhất, ông còn có mùa xuân để hưởng, còn được chứng kiến thêm nhiều mùa xuân của đất trời. Còn Mặc Tử lúc này đang sống với mùa xuân cuối cùng của cuộc đời mình. Giá như ông có thêm một mùa xuân nữa, thì hẳn là thuyền sẽ chở trăng về kịp tối nay, hẳn là ông sẽ trả lời được câu hỏi Ai biết tình ai có đậm đà. Dù là ai đi chăng nữa cũng đều buồn, đều tuyệt vọng trước sự bất lực của tình yêu. Mặc Tử muốn đi, muốn về chơi thôn Vĩ nhưng số phận nghiệt ngã đã giữ chân ông ở lại trên chiếc giường bệnh đau thương. Nén nỗi đau, ông cầm bút viết vài dòng gửi tới vị khách đường xa đã một thời gắn bó thân thương. Bằng những câu thơ mang âm hưởng buồn thương da diết, Hàn Mặc Tử đã khiến người đọc rơi lệ và xót xa trước một mảnh tình mong manh chưa “kịp” vẹn tròn hạnh phúc.
Analysis of the third stanza in the poem This Vi Da Village by Han Mac Tu Assignment Mo Guest distance, long distance guests Your shirt is so white you can't see it Here, the mist is blurred Anyone who knows the bold (This is Vi Da village - Han Mac Tu) The last verses of the poem This is Vi Da hamlet seem to pour out all the poet's feelings when remembering the fragile love in his beloved Hue. The blurry images that appear in the poem, interrupted midway, further deepen the anxiety, torment, and nostalgia welling up in the poet's heart. The phrase "distant guest" is repeated twice and separated by a comma in the middle of the line, causing the rhythm of the poem to break midway like Mac Tu's own sobbing in vain. Where is that girl now? The nostalgia combined with the magical scenery makes the sadness even deeper. I miss you but "Your shirt is so white I can't see it", making anyone's heart restlessly waiting in the foggy mist of your image. The fog of life is blocking the poet's path from reaching the person he loves. That is also the reason "Why don't you go back to visit Vi village?" Not coming home is not because "you" don't want to go home, but because "you" can't go home now. The incurable disease is getting worse and worse, and could take Mac Tu's life at any time. That far away place, that girl, "Who knows whose love is strong?" The poem expressed so much sadness and regret. Is the poet blaming himself, his lover, or blaming fate for not allowing the couple to be happy together? Cruel fate surrounds life, not allowing Mac Tu to be with the person he loves. Everything is hazy and hazy, like mist and smoke. The fog and smoke suddenly quickly disappeared into nothingness. Just like the author's own life is slowly drifting into dust and nothingness. At this moment, he no longer regrets anything, only worries about one thing: "Who knows whose love is strong?" “Who” is the author himself, “who” is also the girl in the distance. Perhaps because the road is too far, and because the smog is too foggy, the feelings between the two people become fragile and only a thing of the past. Xuan Dieu once wrote: There's no need to say that spring still circulates There is still heaven and earth, but there is no longer me forever (Hurry – Xuan Dieu) Xuan Dieu is sad that the spring of human life is not as cyclical as the spring of nature, but at least he still has spring to enjoy and can witness more spring of heaven and earth. And Mac Tu is now living the last spring of his life. If only he had another spring, then surely the boat would bring the moon back in time for tonight, surely he would be able to answer the question Who knows whose love is strong. No matter who they are, they are all sad and desperate before the helplessness of love. Mac Tu wanted to go, wanted to return to visit Vi village, but cruel fate kept him on the painful hospital bed. Suppressing his pain, he picked up his pen and wrote a few lines to the long-distance guest he had once been close to. With verses filled with sadness and sadness, Han Mac Tu made readers shed tears and feel saddened by a fragile love that has not yet "timed" to complete happiness.
Viết về lí tưởng cách mạng, bài thơ "Từ ấy" của Tố Hữu đã trở thành câu ca, tiếng hát của hàng triệu con người hơn nửa thế kỉ nay. Giọng thơ sôi nổi, say mê, trẻ trung và yêu đời tiêu biểu cho hồn thơ Tố Hữu. “Từ ấy" là tiếng hát của người thanh niên cộng sản thể hiện một tình yêu lớn: yêu lí tưởng cách mạng và yêu giai cấp cần lao. Bài thơ được viết theo thể thất ngôn, gồm có 3 khổ thơ mỗi khổ 4 câu. Đây là khổ đầu ca ngợi lí tưởng và nói lên tình yêu lí tưởng cách mạng: "Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ Mặt trời chân lí chói qua tim Hồn tôi là một vườn hoa lá Rất đậm hương và rộn tiếng chim… Nhà thơ là đứa con của "Huế đẹp và thơ". Ông sinh ra và lớn lên trong đêm trường nô lệ "Nước mất nhà tan, đời khổ thế!". Trưởng thành trong phong trào yêu nước của thanh niên học sinh, nhà thơ nhiệt thành đi tìm đường cứu nước: "Con lớn lên con tìm Cách mạng". Và trong đêm dày nô lệ, nhà thơ cảm thấy tâm hồn "bừng nắng hạ" kể từ ấy: "Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ Mặt trời chân lí chói qua tim". "Từ ấy" là thời điểm (1938) nhà thơ được giác ngộ cách mạng, bắt gặp lí tưởng cộng sản chủ nghĩa. "Mặt trời chân lí" là hình ảnh ẩn dụ về lí tưởng cách mạng, về chủ nghĩa Mác – Lênin. Chữ "chói" (chói qua tim) nghĩa là chói lọi, soi vào, chiếu vào. Ánh sáng chủ nghĩa Mác – Lênin vô cùng chói lọi đã chiếu vào, soi vào trái tim – tâm hồn yêu nước của nhà thơ trẻ. Bóng tối đêm dày nô lệ như bị xua tan, người chiến sĩ cách mạng cảm thấy cuộc đời mình, con đường mình hướng tới “bừng nắng hạ". Đây là hai câu thơ đẹp nhất của Tố Hữu viết về lí tưởng cách mạng. Ngôn từ (bừng, chói), hình ảnh (mặt trời chân lí) rất hay, rất sáng tạo. Lúc nào đọc, ta vẫn cảm thấy mới mẻ, vần thơ tràn ngập ánh sáng và niềm tin. Hai câu thờ 3, 4 tiếp theo nói về "hồn tôi" từ thuở ấy, từ khi "bừng nắng hạ": "Hồn tôi là một vườn hoa lá Rất đậm hương và rộn tiếng chim". Nhà thơ sử dụng một so sánh đặc biệt: "Hồn tôi là một vườn hoa lá"… Ngôi vườn ấy xanh màu xanh của lá, rực rỡ của sắc hoa, "rất đậm hương" ngào ngạt. Ngôi vườn đẹp tươi ấy "rộn tiếng chim" hót nghe rất vui. Các từ gợi tả: "đậm", "rộn" thể hiện sức sống và vẻ đẹp của vườn hoa lá, của "hồn tôi" từ khi có chủ nghĩa Mác – Lênin, có "Mặt trời chân lí chói qua tim". Hai câu thơ nói lên tác dụng kì diệu của lí tưởng cách mạng qua một không gian nghệ thuật kì diệu nên thơ. Tố Hữu yêu nước, yêu chủ nghĩa Mác – Lênin mới có cách nói hay, rất hình tượng về lí tưởng cách mạng. "Mặt trời chân lí" và "vườn hoa lá…" là hai hình tượng rất đẹp, rất thơ. Các từ ngữ: "từ ấy", "bừng". "chói", "đậm", "rộn" – được chọn lọc tinh tế làm cho vần thơ cất cánh trong tâm hồn chúng ta.
Writing about revolutionary ideals, To Huu's poem "From That" has become the song and song of millions of people for more than half a century. The vibrant, passionate, youthful and life-loving poetic voice represents the soul of To Huu's poetry. "That word" is the song of the communist youth expressing a great love: love for revolutionary ideals and love for the working class. The poem is written in seven-word form, consisting of 3 stanzas of 4 lines each. This is the first stanza praising ideals and expressing love for revolutionary ideals: "From that moment on, I was filled with summer sunshine The sun of truth shines through my heart My soul is a flower garden Very fragrant and full of bird sounds... The poet is a child of "beautiful and poetic Hue". He was born and raised in the night of slavery. "The country lost his home and his life was so miserable!". Growing up in the patriotic movement of young students, the poet enthusiastically sought a way to save the country: "When I grow up, I seek the Revolution." And in the thick night of slavery, the poet felt his soul "blooming in the summer sun" ever since: "From that moment on, I was filled with summer sunshine The sun of truth shines through my heart. "That word" is the time (1938) when the poet received revolutionary enlightenment and encountered the communist ideal. "Sun of truth" is a metaphor for revolutionary ideals and Marxism-Leninism. The word "glare" (glare through the heart) means bright, shining, illuminating. The extremely bright light of Marxism-Leninism shone into the heart and patriotic soul of the young poet. The thick darkness of the slave night seemed to be dispelled, the revolutionary soldier felt that his life, his path towards "bright summer sunshine". These are two of To Huu's most beautiful lines of poetry written about revolutionary ideals. The words (bright, dazzling), the images (sun of truth) are very good, very creative. Every time we read, we still feel new, the poems are filled with light and faith. The next two verses 3 and 4 talk about "my soul" from that time, since "the summer sun": "My soul is a flower garden Very fragrant and full of bird sounds." The poet uses a special comparison: "My soul is a garden of flowers and leaves"... That garden is green with leaves, brilliant with flowers, "very rich in fragrance" and suffocating. That beautiful garden is "full of birds" singing and singing very happily. The descriptive words: "bold", "mixed" express the vitality and beauty of the flower garden, of "my soul" since the advent of Marxism-Leninism, with "The sun of truth shining through my heart". The two verses express the magical effects of revolutionary ideals through a magical and poetic artistic space. To Huu, being patriotic and loving Marxism-Leninism, had a good and very iconic way of speaking about revolutionary ideals. "Sun of truth" and "garden of flowers and leaves..." are two very beautiful and poetic images. Words: "that word", "flush". "bright", "bold", "mixed" - delicately selected to make the poem take off in our souls.
Mùa xuân nho nhỏ của Thanh Hải là một bài thơ miêu tả về mùa xuân rất đặc sắc và có ý nghĩa. Đặc biệt trong đoạn đầu tiên của bài thơ càng cho chúng ta thấy được mùa xuân hòa vào trong lòng người đọc rất rõ nét và sâu sắc. Mùa xuân được xem là khoảng thời gian đẹp nhất trong năm cho nên nói đến mùa xuân là dường như chúng ta cảm thấy yêu đời hẳn lên, có lẽ chính vì vậy mà mùa xuân trở thành một đề tài quen thuộc trong thơ ca Việt Nam. Đoạn đầu bài thơ tác gỉa đã phác họa lên được một bức tranh xuân trước khung cảnh thiên nhiên của đất trời : “Mọc giữa dòng sông xanh Một bông hoa tím biếc Ơi con chim chiền chiện Hót chim mà vang trời” Dòng sông có màu xanh gợi nhắc một hình ảnh của những khúc sông uốn lượn quanh co của dải đất miền Trung. Trên gam màu xanh lơ nổi bật lên hình ảnh một bông hoa tím biếc,không có màu vàng của hoa mai hay là màu đỏ của hoa đào mà chỉ có một bông hoa màu tím hiện lên trước mắt. Cho thấy hình ảnh mang đậm bản sắc của xứ Huế, màu tím là màu đặc trưng của con người và đất trời Huế. Nhà thơ đã rất khéo léo khi dùng nghệ thuật đảo ngữ đưa động từ “mọc” lên ở phía đầu câu như một cách để nhấn mạnh vẻ đẹp tràn đầy sức sống của mùa xuân thiên nhiên, mùa xuân của đất trời. Không chỉ có hình ảnh mà còn có âm thanh của con chim chiền chiện hót vang trời làm xao xuyến cả đất trời, cả tâm hồn của người thi sĩ bằng những từ ngữ cảm thán như “ơi, hót chi”. Một bức tranh đang suy tư bỗng đâu đó vang lên một tiếng chim hót làm sinh động hẳn lên, một con chim chiền chiện mà lại hót được vang cả trời, thực ra khoảng trời ấy chính là khỏang không gian riêng của tác giả, chính vì vậy mà chỉ có tác giả mới cảm nhận được điều đó mà thôi. Say mê với tiêng chim mà trước mắt nhà thơ dường như xuất hiện được những giọt long lanh đang nhẹ nhàng rơi xuống “Từng giọt long lanh rơi, Tôi đưa tay tôi hứng!”. Say sưa, ngây ngất trước vẻ đẹp bình dị và nên thơ của mùa xuân, nhà thơ bồi hồi xúc động: “Từng giọt long lanh rơi Tôi đưa tay tôi hứng” Giọt mưa xuân,giọt nắng hay là giọt sương được tác giả viết là “ giọt long lanh”. Theo mạch cảm xúc của nhà thơ thì đây được xem là giọt của âm thanh tiếng chim ngân vang. Bằng một cảm nhận tinh tế,nhà thơ đã hình tượng hóa tiếng chim như một sự vật có hình dáng, đây là một sự sáng tạo chỉ người có tâm hồn nhạy cảm mới có thể cảm nhận được hết cái đẹp đó. KHi đọc bài mùa xuân nhỏ nhỏ,nhất là ở đoạn đầu tiên, chúng ta như cảm nhận được hơi thở, men rượu của mùa xuân đang lan tỏa cả vào đất trời, hòa vào thiên nhiên. Đây quả là một mùa xuân nho nhỏ mà nhà thơ Thanh Hải đã giành tặng cho đời vào những giây phút cuối của cuộc đời mình.
Thanh Hai's Little Spring is a very unique and meaningful poem describing spring. Especially in the first paragraph of the poem, it shows us that spring blends into the reader's heart very clearly and deeply. Spring is considered the most beautiful time of the year, so talking about spring makes us feel more in love with life, perhaps that's why spring has become a familiar topic in Vietnamese poetry. . In the first part of the poem, the author sketches a picture of spring in front of the natural scenery of heaven and earth: “Growing in the middle of the green river A purple flower Oh lark The birds sing and the sky resonates" The blue river reminds an image of the winding rivers of the Central region. On the blue color, the image of a purple flower stands out, there is no yellow of apricot blossoms or red of peach blossoms, but only a purple flower appears before the eyes. Showing an image imbued with the identity of Hue, purple is the characteristic color of the people and land of Hue. The poet was very skillful in using the art of inversion to put the verb "grow" at the beginning of the sentence as a way to emphasize the vibrant beauty of natural spring, the spring of heaven and earth. Not only the image but also the sound of the skylark singing loudly makes the whole world and the poet's soul flutter with exclamatory words like "Oh, why sing". A painting while thinking, suddenly somewhere a bird's song comes to life, a lark can sing to the whole sky, in fact that sky is the author's private space, the very Therefore, only the author can feel that. Enthralled with the sound of birds, before the poet's eyes, it seemed like drops of glitter were gently falling, "Every drop of glitter falling, I raised my hand to catch it!". Intoxicated and ecstatic by the simple and poetic beauty of spring, the poet was moved: “Every drop of glitter falls I put my hand inspiration" Spring raindrops, sunshine drops or dew drops are written by the author as "glitter drops". According to the poet's emotions, this is considered a drop of the sound of a bird chirping. With a delicate feeling, the poet has visualized the sound of birds as an object with shape, this is a creation that only people with sensitive souls can fully feel that beauty. When we read the poem Little Spring, especially in the first paragraph, we feel like we can feel the breath and wine of spring spreading into the sky and earth, blending into nature. This is truly a small spring that poet Thanh Hai gave to life in the last moments of his life.
“Sang thu” là một áng thơ xinh xắn dâng tặng Nàng Thu của một thi nhân – một thi nhân yêu quý mùa thu như bao thi nhân khác – Hữu Thỉnh. Bài thơ có khổ thơ mở đầu thật hay: “Bỗng nhận ra hương ổi Phả vào trong gió se Sương chùng chình qua ngõ Hình như thu đã về". Những câu thơ mở đầu bài thơ giản dị đến bất ngờ: “Bỗng nhận ra hương ổi Phả vào trong gió se". “Bỗng” là bỗng nhiên, là bất ngờ, bất chợt. Đặt chữ “bỗng” ở đầu khổ thơ, đầu bài thơ để tất cả giác quan của ta được đánh động, phải giật mình mà chú ý đón nhận mọi biến đổi của đất trời. Biến đổi đầu tiên thu hút sự chú ý của nhà thơ là mùi hương nồng nàn của trái ổi chín thơm lừng. Ổi đã bắt đầu ủ mình để chín tự bao giờ và cũng lặng lẽ toả hương tự bao giờ nhưng vào khoảnh khắc này hương ổi mới đủ nồng nàn đánh thức giác quan của thi nhân. Hương thơm ấy rất mạnh, rất nồng nàn, ngào ngạt có vậy mới “phả vào trong gió se”. Ổi phải chín đến nhường nào, thơm ngon đến nhường nào hương thơm của nó mới đủ mạnh để tạo ra một sự lan toả như vậy trong không gian. Thứ hương thơm ấy lại lan toả trong làn gió se nhè nhẹ ren rét. “Gió se” là gió heo may, chúng đến với nhân gian vào mỗi dịp đầu thu làm tẽ tê, gai gai những cánh tay trần mềm mại. Trước Cách mạng, Xuân Diệu đã từng mang gió se đến cho người đọc với những thoáng rùng mình ớn lạnh: “Những luồng run rẩy rung rinh lá”. Nhưng câu thơ của Hữu Thình lai dắt mùa thu đến bên ta êm ái, dịu dàng biết bao. Viết về những làn sương mùa thu, nhà thợ cũng có cách viết thật duyên dáng: “Sương chùng chình qua ngõ”. “Chùng chình” là cố ý làm chậm lại. Thủ pháp nhân hoá đã biến sương thành những cô bé, cậu bé nghịch ngợm đung đưa náu mình trong ngõ xóm, chùng chình chẳng muốn tan đi. Làng quê yêu mến dìu bước chản thi nhân đi từ hương ổi đến gió se… Rồi khi lạc giữa làn mây sớm chùng chình thì nhà thơ không nén nổi niềm xúc động, ông khe khẽ thì thầm: “Hình như thu đã về”. Từ “hình như” diễn tả tâm trạng ngỡ ngàng băn khoăn rất tinh tế của nhà thơ khi ngỡ ngàng nhận ra “thu đã về”. Khổ thơ đầu tiên của bài thơ “Sang thu” đặc biệt dịu dàng tinh tế, nó diễn tả những biến đổi tinh vi của đất trời và lòng người trong thời khác giao mùa được chờ đợi rất nhiều trong năm: từ hạ chuyển sang thu. Khổ thơ đã góp phần quan trọng tạo nên bài thơ “Sang thu”, một áng thơ thu duyên dáng và tài tình trong thi đề mùa thu quen thuộc của văn học Việt Nam.
“Autumn Festival” is a lovely poem dedicated to Lady Autumn by a poet - a poet who loves autumn like many other poets - Huu Thinh. The poem has a beautiful opening stanza: “Suddenly I noticed the scent of guava Blown into the wind The fog drifted through the alley Thu seemed to have about". The opening lines of the poem are surprisingly simple: “Suddenly I noticed the scent of guava Breathe into the wind." “Suddenly” means suddenly, unexpectedly, suddenly. Place the word "suddenly" at the beginning of the stanza, at the beginning of the poem so that all our senses are awakened, startled and attentive to receive all changes in heaven and earth. The first change that attracted the poet's attention was the passionate scent of ripe guava. The guava has begun to ripen for a long time and has been quietly releasing its fragrance for a long time, but at this moment the guava scent is strong enough to awaken the poet's senses. That fragrance is so strong, so passionate, so sweet that it "breathes into the wind". How ripe must a guava be, how delicious must its fragrance be to create such a spread in space? That fragrance spreads in the gentle, chilly breeze. "Wind wind" is a wind of bad luck, they come to humanity every early autumn, causing numbness and thorns in soft bare arms. Before the Revolution, Xuan Dieu used to bring cold winds to readers with chilling shivers: "The trembling currents shake the leaves." But Huu Thinh's poem brings autumn to us so softly and gently. Writing about the autumn mists, the artist also has a charming way of writing: "The mist drifts through the alley". To “slow down” is to intentionally slow down. The personification method turned the mist into mischievous little girls and boys, swaying and hiding in the alleys, reluctant to melt away. The village lovingly guided the poet from the scent of guava to the wind... Then, lost in the rising morning clouds, the poet could not contain his emotions, he softly whispered: "It seems like autumn has come." The word "seems" describes the poet's very subtle feeling of surprise and anxiety when he was surprised to realize that "autumn has come". The first stanza of the poem "Into Autumn" is especially gentle and delicate, it describes the subtle changes in heaven and earth and human hearts during the much-awaited change of seasons of the year: from summer to autumn. . The stanza has made an important contribution to creating the poem "Autumn Festival", a charming and ingenious autumn poem in the familiar autumn theme of Vietnamese literature.
Mùa xuân, đó có thế gọi là một khoảng thời gian tươi đẹp nhất trong năm. Nói đến mùa xuân là ta dường như đang nói đến lòng yêu đời đang cuồn cuộn chảy và những mơ ước cháy bỏng của con người trong cuộc sống. Có lẽ chính vì vậy mà từ lâu mùa xuân đã trở thành một đề tài quen thuộc của các nhà thơ. Viết về mùa xuân, thì mỗi thi nhân đều có được những vần thơ thật hay, thật đặc trưng và nhất là đều mang được tính độc đáo riêng của mình, ở đây, ta chỉ nói về hình ảnh của mùa xuân trong bài thơ quen thuộc “Mùa xuân nho nhỏ’’ cùa nhà thơ Thanh Hải. Mở đầu bài thơ, tác giả đã phác họa lên một bức tranh mùa xuân trước mắt chúng ta giữa khung cảnh thiên nhiên và đất trời, vũ trụ: Mọc giữa dòng sông xanh Một bông hoa tím biếc Ơi! Con chim chiền chiện Hót chi mà vang trời… Khung cảnh mùa xuân dần dần được hiện ra với một vẻ đẹp thật bình dị, đơn sơ nhưng cũng không kém phần nên thơ và sâu sắc. Ở đây, mùa xuân của Thanh Hải đến với ta không rực rỡ kiêu sa với cánh đào Hà Nội, với những nụ mai vàng đang phô trương sắc thắm, mà chỉ đơn giản là một bông hoa tím đang mọc lên giữa dòng sông nước xanh như lọc. Cánh hoa nghiêng mình xuống mặt nước tựa như gương ấy để nổi bật lên trên một khung trời được in bóng dưới lòng sông, với màu sắc thật nhẹ, thật hài hòa mà cũng rất dễ thương, Thanh Hải đã tạo nên cho bức tranh mùa xuân của mình một nét gì đó vô cùng độc đáo. Và bức tranh ấy lại càng được đẹp hơn, có “hồn” khi cái màu tím kia được nhà thơ tô đậm lên thành “tím biếc”. Gam màu ấy đã được tô vẽ vào bức tranh thật khéo léo, tài tình, làm cho người đọc chúng ta có thể hình dung ra ngay trước mắt cả một bông hoa tím biếc, thật nhỏ, thật xinh, nhưng dường như cũng có đủ khả náng để nhuộm tím cả bầu trời, cả không gian mùa xuân đang căng tràn sức sống. Cái màu tím ấy lan ra, chơi vơi, và khẽ lay động theo những ngọn gió xuân đang thổi lên từ lòng sông xanh mát rượi. Cảnh vật mùa xuân trong bài thơ có lẽ cũng bình dị, giản đơn, và thâm trầm, tĩnh lặng như vùng đất miền Trung quê hương tác giả. Xứ Huế vốn nổi tiếng mộng mơ với núi Ngự sông Hương, với những điệu hò mái nhì mái đẩy, giờ lại càng thêm xinh đẹp dưới ngòi bút tô vẽ của nhà thơ… Bức tranh thiên nhiên kia nãy giờ đang tĩnh lặng như chất chứa suy tư, chợt sinh động và “sống” hẳn lên vì một nét đâm ngang của cánh chim chiền chiện: Ơi! Con chim chiền chiên Hót chi mà vang trời Từng giọt long lanh rơi Tôi đưa tay tôi hứng! Bức tranh ấy giờ đây chợt đẹp hẳn lên và cũng độc đáo hơn vì có sự pha trộn giữa hai sắc màu: hài hoa (xanh, tím) và lung linh rực rỡ (long lanh). Câu thơ giờ cũng mang một nét gì đó lạ lùng chừng như là vô lí; con chim chiền chiện mà lại hót đến vang cả trời! Thực ra, khoảng trời ấy chính là khoảng không gian của riêng tác giả, trong tim tác giả, vì vậy mà chỉ có một mình tác giả mới cảm nhận được và nghe thấy được mà thôi. Tâm hồn nhà thơ nhỏ bé trước đất trời, chính vì vậy mà tất cá mọi cảnh cúa tâm hồn ấy cũng trở nên nhỏ xinh và dễ thương đến lạ: con chim nhỏ của mùa xuân nhỏ trong một khoảng không gian nhỏ. Nhưng chính cái “nhỏ” ấy đã phần nào tạo nên được nét độc đáo riêng trong thế đối lập của câu thơ. Tâm hồn ấy, trái tim ấy tuy nhỏ nhưng chỉ chính nó mới cảm nhận được hết mùa xuân của đất trời và vũ trụ thiên nhiên… Và giờ đây tiếng chim lại vang lên, tiếng chim quen thuộc của đồng quê dân dã: Ồ! tiếng hát vui say Con chim chiền chiện Trên dồng lúa chiêm Xuân chao mình bay liệng… (Tố Hữu) Say mê với tiếng chim, trước mắt nhà thơ dường như xuất hiện những giọt long lanh đang nhẹ nhàng rơi xuống: “Từng giọt long lanh rơi, Tôi đưa tay tôi hứng!”. “Từng giọt long lanh”… giọt gì? Giọt nắng, giọt sương, giọt hạnh phúc, hay là giọt xuân đang êm đềm rơi xuống từ cánh chim chiền chiện nhỏ đang tung mình bay lượn để ban phát mùa xuân đến cho mọi người? Nhưng chính xác hơn nhất có lẽ là giọt tiếng chim, giọt tiếng chim mà chỉ có một mình tác giả cảm nhận được, và “trông thấy” được! Nhìn được những vật mà mắt thường không thấy có lẽ do Thanh Hải đang nhìn bằng con mắt của một nhà thơ. Tiếng chim thì nghe, nhưng ở đây tác giả lại nhìn. Hiện tượng chuyến đổi cảm giác này lẽ ra chi có được ở những người say. Câu thơ đang vô lí giờ lại bỗng nhiên hợp lí. Quả thật Thanh Hải đang say, ông say trước khung cảnh thiên nhiên vào mùa xuân thật xinh tươi, đẹp đẽ, say vì nàng chúa xuân quá diễm lễ, yêu kiều. Và từ đó trân trọng, thật nhẹ nhàng, tác giả đã đưa tay ra hứng để đón lấy những điều may mắn, cái tốt đẹp và cái “lộc” của mùa xuân đã ban tặng cho tâm hồn của mỗi con người, và đặc biệt là cho tác giả. Càng đọc thơ Thanh Hải, ta càng thêm cảm thấy thú vị và say sưa. Nhất là sau khi đọc “Mùa xuân nho nhỏ”, ta như thấy được cả men rượu của mùa xuân đang lan tỏa vào đất trời, hòa vào trong lòng mùa xuân và trong lòng người đọc. Đây quả thật đúng là mùa một “mùa xuân nho nhỏ” mà Thanh Hải đã dâng tặng cho đời. Nếu chúng ta biết rằng Thanh Hải viết bài thơ này khi ông đang nằm trên giường bệnh, ông viết không phải vào dịp xuân… và chỉ ít tháng thôi ông đã ra đi mãi mãi… dù sao, bông hoa tím biếc chung với đời, dòng sông xanh biếc của hi vọng, của niềm tin với đời vẫn là hình ảnh nhỏ nhẹ nói với ta bao điều…
Spring can be called the most beautiful time of the year. When we talk about spring, we seem to be talking about the flowing love of life and the burning dreams of people in life. Perhaps that is why spring has long become a familiar topic for poets. Writing about spring, every poet has beautiful, unique poems and especially their own uniqueness. Here, we are only talking about the image of spring in familiar poems. belongs to "Little Spring" by poet Thanh Hai. At the beginning of the poem, the author sketches a picture of spring before our eyes amidst the natural scenery, heaven and earth, and the universe: Growing in the middle of the green river A purple flower Yeah! The lark Why sing so loud it resonates in the sky... The spring scene gradually appears with a very simple and simple beauty, but no less poetic and profound. Here, the spring of Thanh Hai comes to us not resplendent and beautiful with Hanoi's peach blossoms, with yellow apricot buds flaunting their beauty, but simply a purple flower growing in the middle of a blue river. like filtering. The flower petals lean down into the water surface like a mirror to stand out against a sky silhouetted in the riverbed. With colors that are so light, so harmonious and yet so cute, Thanh Hai has created this seasonal painting. My spring has something extremely unique. And that painting became even more beautiful and "soulful" when the purple color was highlighted by the poet to become "blue purple". That color scheme has been painted into the picture so skillfully and ingeniously, making it possible for us readers to imagine right before our eyes a purple flower, so small, so beautiful, but it seems to have enough. The ability to dye the whole sky purple, the whole spring space is filled with vitality. That purple color spread, faded, and gently swayed with the spring winds blowing from the cool green riverbed. The spring scene in the poem is probably as plain, simple, and profound and quiet as the author's central region. The land of Hue, which is famous for its dreaminess with the Ngu Mountain, the Perfume River, and its melodies, is now even more beautiful under the poet's brush... That picture of nature, which had been quiet as if filled with thoughts, suddenly became lively and "alive" because of a horizontal stroke of a lark's wing: Yeah! The fried lark Why sing to the sky? Every drop of glitter falls I put my hand inspiration! That picture is now suddenly more beautiful and also more unique because of the mixture of two colors: harmonious (blue, purple) and sparkling (glitter). The poem now also has a strange, almost absurd quality; The lark sings to the heavens! In fact, that space is the author's own space, in the author's heart, so only the author can feel and hear it. The poet's soul is small before heaven and earth, that's why all the scenes of that soul also become strangely small and cute: a small bird of spring in a small space. But it is that "small" thing that partly creates its own uniqueness in the contrast of the verse. That soul, that heart, is small, but only it can feel the spring of heaven and earth and the natural universe... And now the sound of birds rings out again, the familiar bird sounds of the rustic countryside: OH! joyful singing The lark In the rice fields, dream Spring is coming and I'm flying away... (To Huu) Enthralled with the sound of birds, before the poet's eyes appeared drops of glitter gently falling: "Every drop of glitter falling, I raised my hand to catch it!". “Every drop of glitter”… what drop? A drop of sunshine, a drop of dew, a drop of happiness, or a drop of spring gently falling from the wings of a little lark flying around to bring spring to everyone? But the most accurate is probably the bird's sound, the bird's sound that only the author can feel and "see"! Being able to see things that the naked eye cannot see is probably because Thanh Hai is seeing with the eyes of a poet. The sound of birds is heard, but here the author sees. This phenomenon of changing sensations should only occur in drunk people. The poem that was making no sense now suddenly makes sense. Indeed, Thanh Hai is drunk, he is drunk at the beautiful and beautiful natural scenery in spring, drunk because the spring princess is so graceful and graceful. And from there, respectfully, very gently, the author reached out his hand to receive the luck, goodness and "fortune" of spring that has bestowed upon the soul of every human being, and especially is for the author. The more I read Thanh Hai's poetry, the more interesting and passionate I feel. Especially after reading "Little Spring", we can see the wine of spring spreading into heaven and earth, blending into the heart of spring and the heart of the reader. This is truly a "little spring" that Thanh Hai has offered to life. If we know that Thanh Hai wrote this poem while he was lying on his hospital bed, he did not write it in the spring... and in just a few months he passed away forever... anyway, the purple flower is with life, The blue river of hope and faith in life is still a small image that tells us many things...
Đọc truyện ngắn Chiếc thuyền ngoài xa, một trong những nhân vật để lại ấn tượng khó quên cho độc giả đó là nhân vật người đàn bà hàng chài. Nhà văn không đặt cho nhân vật một cái tên cụ thể bởi có lẽ bà là đại diện cho bao người phụ nữ Việt Nam đang phải chịu cảnh đông con, thất học, lam lũ nhọc nhằn và đặc biệt phải chịu nạn bạo hành gia đình từ người chồng thiếu hiểu biết, vũ phu, độc ác. Tuy nhiên, trong sâu thẳm tâm hồn người đàn bà ấy vẫn tỏa ra vẻ đẹp lấp lánh của đức hy sinh, lòng vị tha, bao dung tất cả. Xuất hiện trước mắt người đọc đó là hình ảnh người đàn bà thân hình cao lớn, đường nét thô kệch, rỗ mặt. Khuôn mặt hằn sâu mệt mỏi, tái ngắt sau một đêm thức trắng kéo lưới. Dáng đi mệt mỏi như một bà già. Tấm lưng áo bạc phếch, rách rưới, nửa thân dưới ướt sũng. Hình ảnh ấy hiện lên của sự nghèo khổ, vất vả và cam chịu. Khi bị người chồng rút thắt lưng của lính ngụy ngày xưa ra quật tới tấp xuống lưng, vừa đánh vừa thở hồng hộc vừa chửi mà bà vẫn nhẫn nhục chịu đựng. Khi thằng Phác con trai bà nhảy xổ ra vào lão đàn ông, giằng lấy thắt lưng quật lại cha… thì người đàn bà lúc này dường như mới cảm thấy đau đớn, vừa đau đớn vừa xấu hổ, nhục nhã. Bà ôm con vào lòng, nước mắt chan chứa lên khuôn mặt đầy những nốt rỗ chằng rỗ chịt. Thế rồi bà lại đẩy con ra chạy theo lão đàn ông về thuyền. Ba ngày sau vẫn trên bãi biển ấy, bà lại tiếp tục chịu đòn chồng như thế mà vẫn không có một thái độ phản ứng nào. Thái độ cam chịu, nhẫn nhục của người đàn bà hàng chài khiến người trong cuộc phải kinh ngạc bất bình. Nhưng ở hoàn cảnh đông con, cuộc sống lênh đênh mặt nước lại đầy nhọc nhằn, bất trắc thì chỉ có người đàn bà này mới hiểu được. Con đường duy nhất bà lựa chọn là sự cam chịu, nhẫn nhục để bảo vệ cuộc sống gia đình bình yên. Tại tòa án huyện, người đàn bà trình bày sự thật về cuộc sống gia đình và những suy nghĩ, sự chịu đựng của bà khiến Phùng và Đẩu phải ngạc nhiên. Người đàn bà muốn gián tiếp nói với Phùng và Đẩu: Cuộc sống vất vả, khó nhọc, chúng tôi rất cần một người đàn ông. Trong nỗi buồn đau nhữnng lời lẽ của bà vẫn đầy bao dung, ví người chồng như biển kia khi có giông tố nhưng cũng có lúc hiền hòa, lặng gió. Là người thất học, quê mùa nhưng lại thấu hiểu lẽ đời. Lí lẽ mang triết lí của con người từng trải, chấp nhận chịu thiệt thòi, khổ đau để cho người con tội nghiệp khỏi bị tổn thương và để chúng có đầy đủ cả cha và mẹ. Từ cái nhìn nhân đạo, nhà văn đã phát hiện ra đằng sau câu chuyện buồn là vẻ đẹp tình mẫu tử, sự can đản và tấm lòng hy sinh bao dung của người phụ nữ. Đó là hạt ngọc ẩn dấu trong những cái lấm láp đời thường mà người nghệ sĩ phải kiếm tìm ngợi ca và nâng đỡ. Người đàn bà hàng chài không phải nhân vật trung tâm trong tác phẩm, nhưng lại là nhân vật đóng vai trò quan trọng trong việc thể hiện cách nhìn đa diện, nhiều chiều của Nguyễn Minh Châu. Người ta không thể nhìn con người, sự vật, hiện tượng từ bên ngoài mà phải phát hiện được bản chất thực sự bên trong nó.
Reading the short story The Boat in the Far Away, one of the characters that leaves an unforgettable impression on readers is the character of the fisherman. The writer did not give the character a specific name because perhaps she represents many Vietnamese women who have to suffer from having many children, being uneducated, working hard and especially suffering from domestic violence. from an ignorant, abusive, cruel husband. However, deep in that woman's soul still radiates the sparkling beauty of sacrifice, altruism, and tolerance of all. Appearing before the reader's eyes is the image of a tall woman with rough features and pockmarked face. His face was deeply tired and pale after an all-nighter pulling nets. Walking tiredly like an old woman. The back of his shirt was faded and torn, and his lower body was soaked. That image appears of poverty, hardship and resignation. When her husband pulled out the old puppet soldier's belt and threw it down her back, beating her, breathing heavily and cursing, she still patiently endured it. When her son Phac jumped in and out of the old man, grabbed his belt and hit him back... the woman seemed to feel pain, both painful and embarrassed, humiliated. She hugged her child in her arms, tears pouring down her face full of pockmarks. Then she pushed her child away and ran after the old man back to the boat. Three days later, still on the same beach, she continued to endure her husband's beatings like that without any reaction. The female fisherman's resigned and patient attitude made everyone involved surprised and dissatisfied. But in a situation where there are many children and life on the water is full of hardship and uncertainty, only this woman can understand. The only path she chose was resignation and patience to protect a peaceful family life. At the district court, the woman presented the truth about her family life and her thoughts and suffering, surprising Phung and Dau. The woman wanted to indirectly tell Phung and Dau: Life is hard and difficult, we really need a man. In her sadness, her words were still full of tolerance, likening her husband to the ocean that is stormy but also gentle and calm at times. He is uneducated and rustic, but he understands the meaning of life. The reason carries the philosophy of people who have experienced and accepted to suffer disadvantages and suffering so that the poor children will not be hurt and so that they can have both parents. From a humane perspective, the writer discovered that behind the sad story is the beauty of motherhood, the courage and sacrifice of women. It is the pearl hidden in the mundane things of everyday life that artists must seek to praise and support. The fisherman is not the central character in the work, but she is a character who plays an important role in expressing Nguyen Minh Chau's multi-faceted, multi-dimensional perspective. People cannot look at people, things, or phenomena from the outside but must discover their true nature within.
Theo dõi câu chyện Tắt đèn của nhà văn Ngô Tất Tố, người đọc xót xa và căm phẫn nhưng cũng có khi lại hả hê, sảng khoái. Ấy là những lần nhà văn cho chị Dậu – một người đàn bà nông dân cùng khổ – dám đứng lên chống trả lại bọn quan lại, cường hào. Có ba lần chị Dậu vùng lên nhưng nhất quyết liệt nhất, mạnh mẽ nhất vẫn là cảnh “tức nước vỡ bờ”. Mỗi lần, chị Dậu bị bắt giải lên huyện vì tội dám hành hung người nhà nước thi hành công vụ! Tối thứ bảy, sau khi tiễn vợ lên ô tô đi tiếp quan trên để được thăng quan tiến chức, quan phủ Tư Ân cho đòi chị Dậu lên hầu, vì những ngày “sưu thế giới kì” quan bận, phải làm việc cả ban đêm! Y dở trò dê chó, chị đã kháng cự quyết liệt để bảo vệ phẩm giá – Chị không chút suy nghĩ, đắn đo đã vứt tọt nắm bạc của quan xuống đất làm cho mắt hắn phải tròn xoe kinh ngạc. Lại lần nữa, phải đi ở vú, ấy thế mà “quan cố” ngoài tám mươi tuổi, kề miệng lỗ, móm mén, phều phào… vẫn không tha, mặc dù chị van lạy: con là phận tội đồ, xin cụ tha cho con… Chị lại phải chống trả và chạy thoát ra ngoài trời. Nhưng lần này một mình chị phải đánh trả lại cả một bọn đầu trâu mặc ngựa, tay thước tay đao. Sức mạnh của lòng căm thù, tình yêu chồng thiết tha, cả cuộc đời chịu đựng, hi sinh vì chồng, con. Gia đình gặp cảnh nguy khốn, không có tiền nộp sưu, chồng bị bắt giam, tra đánh, hành hạ chết đi sống lại. Chị không thể khoanh tay, vì thương chồng chị đã tìm mọi cách để cứu chồng. Chị đã phải đứt ruột bán đứa con đầu lòng cùng đàn chó để nộp sưu cho chồng. Nào ngờ vợ chồng chị còn phải đóng thêm một suất sưu của em chồng đã chết từ năm ngoái. Anh Dậu vẫn bị trói, chết đi sống lại nhiều lần, bọn chúng đã ném trả anh cho chị Dậu trong trình trạng “thập tử nhất sinh”. Sáng hôm sau, anh vừa tỉnh lại một lát, chị Dậu rón rén bưng bát cháo đến chỗ chồng nằm dỗ dành: Thầy em hãy cố ngồi dậy hút ít cháo cho đỡ xót ruột. Anh Dậu vừa run rẩy kê bát cháo vào miệng thì bọn cai lệ, người nhà Lí Trưởng đã hùng hổ xông vào định trói anh Dậu đem ra đình: Anh Dậu hốt hoảng, sợ quá, vội để bát cháo xuống phản và lăn đùng ra đó không nói được câu gì. Tình thế thật hiểm nguy, tính mạng chồng bị đe dọa, chị hết lời van xin: … Hai ông làm phúc nói với ông Lí cho cháu khất. Chị tự kìm chế, nín nhịn, dằn lòng xuống để cầu khẩn thiết tha. Chị hạ mình xuống làm thân kẻ hèn mọn để xin xỏ: Xin ông trông lại, … cháu van ông … ông tha cho. Nhưng bọn người hết cả nhân tính không hề một chút động lòng, một mực không buông tha, chạy sầm sập đến trói anh Dậu và đánh luôn vào ngực chị Dậu. Giọt nước dã tràn, chị Dậu chống cự lại: Chồng tôi đau ốm các người không được hành hạ. Tình thế bắt buộc người đàn bà nhà quê hiền lành ấy phải hành động để bảo vệ tính mạng cho chồng, bảo vệ hạnh phúc cho chính mình. Chị dùng lí lẽ đanh thép để cử lại. Cách xưng hô đã bắt đầu thay đổi, tỏ thái độ ngang hàng, lời lẽ dứt khoát kiên quyết như một mệnh lệnh. Sự chuyển hóa trong thái độ của chị Dậu là tất yếu, “con giun xéo lắm cũng quằn”, chị đã nhịn nhục đến cùng, bị dồn vào thế chân tường, chỉ còn một con đường duy nhất là chống trả. Cái tát vào mặt chị như lửa đổ thêm dầu là bùng lên ngọn lửa căm thù. Chị nghiến hai hàm răng: mày trói ngay chồng bà đi, bà cho mày xem. Đến đây, chị vụt đứng dậy trong tư thế của kẻ đầy tự tin, thách thức và coi thường bọn chúng. Cách xưng hô từ “ông – tôi” chuyển thành “mày – bà”. Lòng uất giận bị dồn nén như nước tứt ắt phải vỡ, biến thành sức mạnh sôi sục trào dâng vượt qua mọi sợ hãi. Chỉ với hai bàn tay không, người đàn bà con mọn đứng thẳng dậy tuyên chiến với kẻ thù, một trận đấu không cân sức, nhưng chị đã chiến thắng bằng chính sức mạnh của tình yêu và lòng căm hận. Thà ngồi tù. Để chúng nó làm tình làm tội mãi thế, tôi không chịu được. Đó là suy ghĩ và ý thức tranh đấu của người nông dân bị áp bức đè nén, phải đứng lên để tự bảo vệ mình. Hành động của chị Dậu tuy là tự phát nhưng nó phản ánh một quy luật xã hội: có áp bức có đấu tranh. Mặc dù nhà văn chưa phản ánh đầu đủ sức mạnh đấu tranh của người nông dân nhưng nói như Nguyễn Tuân: Ngô Tất Tố đã xui người nông dân nổi loạn, là một cách phát động quần chúng nông dân chống quan Tây, chống vua ta… Đọc đoạn Tức nước vỡ bờ ta càng thêm khâm phục chị Dậu. Nhà văn Ngô Tất Tố đồng cảm, bênh vực chị, ngợi ca hành động chị. Vì thế đây cũng là lúc hồn văn chương của cụ “Đầu Xứ Tố” hả hê, sảng khoái nhất.
Following the story "Turn Off the Lights" by writer Ngo Tat To, readers feel sad and indignant, but sometimes feel gloating and happy. Those were the times when the writer let Ms. Dau - a poor peasant woman - dare to stand up against the mandarins and tyrants. There were three times when Ms. Dau rose up, but the most fierce and strongest was still the scene "when the water broke its banks". Each time, Ms. Dau was arrested and taken to the district for daring to assault government officials on duty! Saturday night, after seeing his wife off in the car to go to the upper mandarin's office to be promoted, the Tu An government official asked Ms. Dau to serve as his servant, because during the days of "collecting wonders from the world" the mandarin was busy and had to work the whole department. night! He was bad at playing tricks, she resisted fiercely to protect her dignity - Without thinking or hesitation, she threw the mandarin's silver on the ground, making his eyes widen in surprise. Once again, I had to go to the breast, but the "officer" was over eighty years old, had a hole in his mouth, had a toothless mouth, was complaining... still did not forgive, even though she begged: I am a sinner, please forgive me. for me... She had to fight back and escape into the open air. But this time, she alone had to fight back against a group of buffalo-headed men dressed in horses, with rulers and swords in hand. The power of hatred, passionate love for her husband, a whole life of suffering and sacrifice for her husband and children. The family was in dire straits. There was no money to pay taxes. Her husband was arrested, tortured, and tortured to death. She could not stand by, because she loved her husband and tried every way to save him. She had to break her heart and sell her first child and her dogs to pay the debt to her husband. Who would have thought that she and her husband would have to pay an additional contribution to the collection of her brother-in-law who died last year. Mr. Dau was still tied up, dying and coming back to life many times. They threw him back to Ms. Dau in a state of "ten deaths and one life". The next morning, as soon as he woke up, Ms. Dau gingerly carried a bowl of porridge to where her husband lay and comforted him: Please try to sit up and drink some porridge to ease the pain in your stomach. As soon as Mr. Dau trembled and put the bowl of porridge in his mouth, the rulers and members of Ly Truong's family aggressively rushed in, intending to tie Mr. Dau up and take him to the communal house: Mr. Dau panicked and was so scared, he quickly put down the porridge bowl and rolled over. that couldn't say anything. The situation was very dangerous, her husband's life was threatened, she begged with all her heart: ... The two of you did good deeds and told Mr. Ly to let me beg for you. She restrained herself, held back, forced her heart down to pray fervently. She humbled herself to become a humble person to beg: Please look back,... I beg you... please forgive me. But the group of people were completely unmoved and did not give up. They ran to tie up Mr. Dau and beat Ms. Dau in the chest. As the tears spilled over, Ms. Dau resisted: My husband is sick, you are not allowed to abuse him. The situation forced the gentle country woman to take action to protect her husband's life and her own happiness. She used strong arguments to re-nominate. The way of addressing has begun to change, showing an equal attitude, the words are decisive and resolute like an order. The change in Ms. Dau's attitude was inevitable, "the worst worm will squirm", she persevered to the end, being pushed into a corner, the only way left was to fight back. The slap in her face was like adding fuel to the fire, sparking a fire of hatred. She gritted her teeth: tie up her husband immediately, she will show you. At this point, she suddenly stood up in the posture of someone full of confidence, challenging and looking down on them. The way of addressing from "Mr. - I" changes to "you - she". The pent-up anger is like water that must suddenly burst, turning into a seething strength that surges to overcome all fear. With only her two empty hands, the humble woman stood up and declared war on the enemy, an unequal battle, but she won with the power of love and hatred. I'd rather be in jail. I can't stand letting them make love and commit crimes forever. Those are the thoughts and fighting consciousness of oppressed farmers who have to stand up to protect themselves. Although Ms. Dau's actions were spontaneous, they reflected a social rule: where there is oppression, there is struggle. Although the writer did not fully reflect the strength of the farmers' struggle, as Nguyen Tuan said: Ngo Tat To incited the farmers to rebel, which was a way to mobilize the peasant masses to fight against the Western mandarins and against our king. … Reading the passage "When the water broke its banks" made me admire Ms. Dau even more. Writer Ngo Tat To sympathized with her, defended her, and praised her actions. Therefore, this is also the time when the literary soul of Mr. "Dau Xu To" is most gloating and cheerful.
Truyện ngắn “Vợ chồng A Phủ” là truyện ngắn hay nhất của Tô Hoài, là kết quả của chuyến đi thực tế Tây Bắc của ông. Truyện kể về cuộc đời Mị và A Phủ ở Hồng Ngài với những ngày đen tối và những ngày tươi sáng, đầy hi vọng. Nhân vật Mị được tập trung khắc họa với sức sống tiềm tàng, mạnh mẽ vượt lên kiếp sống đầy đau khổ, tủi nhục của người dân nghèo miền núi; đề cao bản chất tốt đẹp và khẳng định sức sống bất diệt của con người. Tác phẩm nói về số phận nhân vật Mị. Nàng là cô gái trẻ trung xinh đẹp, đa tài nhưng bạc phận. Vì cha mẹ nàng thiếu nợ nhà Thống Lí Pá Tra nên bị bắt về làm vợ A Sử, con trai nhà Thống Lí. Từ đó , nàng suốt ngày lủi thủi trong nhà như “con rùa nuôi trong xó cửa”. Năm ấy tết đến, nàng nghe thấy tiếng sáo ở đâu vọng lại nàng muốn đi chơi, nhưng bị chồng nàng ngăn cản không cho đi, bắt nàng phải ở nhà. Trong một lần chồng nàng là A Sử đi chơi bên Làng bên, vì chọc ghẹo con giá nên bị A Phủ đánh, sau đó A Sử bắt A Phủ bồi thường tiền thuốc men cho A Sử, A Phủ không có tiền trả nên bị A Sử bắt về làm công trừ nợ suốt đời cho nhà A Sử. Trong đêm tình mùa đông năm ấy, A Phủ bị A Sử trói ở góc nhà, Nàng đã cởi trói cho A Phủ và cả hai cùng bỏ trốn khỏi nhà Thống Lý Pá Tra. Nhân vật Mị xuất hiện với phẩm chất tốt đẹp. Mị là một thiếu nữ xinh đẹp, tài hoa, hồn nhiên, yêu đời. Cô không những chăm chỉ làm ăn mà còn yêu tự do. Cô ý thức được quyền sống của mình. Lúc nào người ta cũng thấy cô ngồi kéo sợi, dệt vải, chẻ củi, cõng nước dưới khe suối lên. Ở Mị toát lên đức tính giàu lòng vị tha và đức hi sinh: Mị thà chết chứ không sống tủi nhục nhưng rồi mị phải chịu sống khổ nhục để không bất hiếu. Nhà Mị thiếu nợ nhà Thống Lí Pá Tra nên bố Mị đành bán nàng cho nhà đó. Ban đầu Mị trốn về còn định tự tử, nhưng nghĩ thương cho bố, Mị lại trở lại nhà thống lí, Mị trở lại để không phải thấy cảnh bố mình già yếu mà vẫn phải chịu đựng bao nhục nhã, đau khổ. Về nhà Thống Lí, Mị bị đày đọa về cả thể xác lẫn tinh thần. Mang danh là con dâu nhà Thống Lí, vợ của quan nhưng Mị lại bị đối xử như một nô lệ. “Mị tưởng mình cũng là con trâu, cũng là con ngựa. Con ngựa chỉ biết ăn cỏ, biết làm mà thôi”. Mị ở nhà chồng mà như ở địa ngục với công việc triền miên “tết xong lên núi hái thuốc phiện; giữa năm thì giặt đay; đến mùa đi nương bẻ bắp. Và dù đi hái củi, bung ngô, lúc nào cũng gài một bó đay trong cách tay để tước sợi”. Mị sống khổ nhục hơn cả súc vật, thường xuyên bị A Sử đánh đập tàn nhẫn. Mị sống như một tù nhân trong căn buồng chật hẹp, tối tăm. Trong cuộc sống tù hãm ấy, Mị vô cùng buồn tủi, uất ức. Muốn sống cũng chẳng được sống cho ra người, muốn chết cũng không xong. Dường như Mị đã quen với thân phận khốn khổ, sống như cái bóng, như “con rùa nuôi trong xó cửa”. Với hoàn cảnh như thế, nhưng Mị vẫn toát lên sức sống tiềm tàng mạnh mẽ. hội xuân ở Hồng Ngài, đã chứng minh điều đó. Bên trong hình ảnh “con rùa nuôi rong xó cửa vẫn đang còn một người khao khát tự do, khát khao hạnh phúc. Gió rét dữ dội cũng không ngăn được sức xuân tươi trẻ trong thiên nhiên và con người, tất cả đã đánh thức tâm hồn Mị. Mị uống rượu để quên hiên tại đau khổ. Mị nhớ về thời con gái Mị sống lại với niềm say mê yêu đời của tuổi trẻ “tai Mị văng vẳng tiếng sáo gọi bạn đầu làng”. Tiếng sáo được coi như là biểu tượng của tình yêu và khao khát tự do. Mị nhớ những ngày trước, “Mị uống rượu bên bếp lửa và thổi sáo”. Sau đó, Mị thắp đèn ở góc nhà. Mị thắp đèn như thắp lên ánh sáng chiếu rọi vào cuộc đời tăm tối. Nhưng nào ngờ, vừa chuẩn bị đi chơi thì Mị bị A Sử bắt lại va trói. Tuy bị trói nhưng nàng vẫn tưởng tượng va hành động như một người tự do, Mị vùng bước đi. “Mị đứng im như không biết mình đang bị trói”, “chỉ còn nghe thấy tiếng chân ngựa đạp vào vách,…” Trong đêm cuối cùng ở nhà Pá Tra, Mị thấy A Phủ bị trói. Ban đầu Mị vẫn thản nhiên. Nhưng đêm ấy Mị thấy dòng nước mắt trên má A Phủ. Nhớ lại cảnh ngộ mình đêm mùa xuân năm trước, Mị đồng cảm thương xót. Mị trở thành con người dũng cảm trong hành động cắt dây trói cứu A Phủ. Ngay sau đó, Mị đứng lặng trong bóng tối với bao giằng xé trong lòng. Nhưng rồi khát vọng trỗi dậy mãnh liệt, Mị vụt chạy theo A Phủ, đến với tự do. Với bút pháp hiện thực sắc sảo, nghệ thuật phân tích tâm lí tinh tế Tô Hoài đã xây dựng thành công nhân vật Mị tuy vất vả đau khổ nhưng lại có sức sống tiềm tàng, sức mạnh vươn lên mạnh mẽ của con người từ hoàn cảnh tối tăm hướng tới ánh áng của nhân phẩm và tự do.
The short story "A Phu and his wife" is To Hoai's best short story, the result of his field trip to the Northwest. The story tells about the lives of Mi and A Phu in Hong Ngai with dark days and bright, hopeful days. The character Mi is focused on portraying the potential vitality and strength to overcome the life full of suffering and humiliation of poor mountain people; Promotes the good nature and affirms the eternal vitality of humans. The work talks about the fate of the character Mi. She is a beautiful young girl, multi-talented but unfortunate. Because her parents owed a debt to Governor Ly Pa Tra's family, she was forced to become the wife of A Su, the son of Governor Ly's family. From then on, she spent all day lurking around the house like "a turtle kept in a corner". That year, when Tet came, she heard the sound of a flute echoing somewhere and wanted to go out, but her husband prevented her from going, forcing her to stay at home. One time her husband, A Su, went out to play in the neighboring village. Because he teased his daughter, he was beaten by A Phu. After that, A Su forced A Phu to pay for A Su's medical expenses. A Phu didn't have the money to pay, so he was beaten by A. Su forced him to work as a laborer to pay off debts for A Su's family for the rest of his life. On the night of love that winter, A Phu was tied up in the corner of the house by A Su. She untied A Phu and they both ran away from Governor Ly Pa Tra's house. The character Mi appears with good qualities. Mi is a beautiful, talented, innocent, and life-loving young woman. She not only works hard but also loves freedom. She is aware of her right to life. People always see her spinning, weaving, chopping firewood, and carrying water from the stream. Mi exudes qualities of altruism and sacrifice: I would rather die than live in humiliation, but then I have to endure a life of suffering and humiliation so as not to be unfilial. Mi's family owed money to Governor Ly Pa Tra's family, so My father had to sell her to that family. At first, Mi escaped and planned to commit suicide, but thinking of pity for her father, she returned to the governor's house. She returned so that she would not have to see her father become old and weak but still have to endure so much humiliation and suffering. Returning to the Governor's house, Mi was tormented both physically and mentally. Despite being the daughter-in-law of the Governor's family and the wife of a mandarin, Mi was treated like a slave. “I thought I was both a buffalo and a horse. The horse only knows how to eat grass and work." I live in my husband's house and feel like I'm in hell with the constant work of "going to the mountains after Tet to pick opium; In the middle of the year, wash the jute; It's the season to go to the fields and harvest corn. And even when picking firewood or unpacking corn, I always carry a bundle of jute in my hand to strip the fibers." My life was more miserable than an animal, and was often brutally beaten by A Su. I live like a prisoner in a cramped, dark room. In that imprisoned life, Mi was extremely sad and frustrated. If you want to live, you won't be able to live well, and if you want to die, you won't be able to do it. It seems that Mi has gotten used to her miserable life, living like a shadow, like "a turtle kept in a corner". Despite such circumstances, Mi still exudes strong potential vitality. The spring festival in Hong Ngai has proven that. Inside the image of "the turtle that roams around the corner, there is still a person longing for freedom and happiness. The fierce cold wind could not stop the youthful energy in nature and people, all of which awakened My soul. I drink alcohol to forget the current pain. I remember the time when I was a girl. I relived with the passion and love of life of youth, "My ears rang with the sound of the flute calling to my friend in the village". The flute is considered a symbol of love and desire for freedom. I remember the old days, "I drank wine by the fire and played the flute". After that, Mi lit a lamp in the corner of the house. I lit a lamp as if it were a light that shines into a dark life. But unexpectedly, just as she was about to go out, Mi was captured and tied up by A Su. Even though she was tied up, she still imagined and acted like a free person. Mi walked away. "I stood still as if I didn't know I was tied up", "I could only hear the sound of the horse's feet hitting the wall..." On the last night at Pa Tra's house, Mi saw A Phu tied up. At first, I was still calm. But that night, Mi saw tears on A Phu's cheeks. Remembering my plight that spring night last year, I sympathized with pity. Mi became a brave person in the act of cutting the rope to save A Phu. Right after that, Mi stood silently in the dark with so much turmoil in her heart. But then a strong desire arose, Mi suddenly ran after A Phu, to freedom. With sharp realistic writing style and subtle psychological analysis, To Hoai has successfully built the character Mi, who is suffering hard but has potential vitality, the strength to rise strongly as a human being from difficult circumstances. darkness towards the light of dignity and freedom.
Nhân vật Đào là nhân vật có cá tính có số phận được xây dựng khá thành công trong “Mùa lạc”. Tác giả đã giới thiệu ngoại hình, đã cho ta thấy lai lịch và số phận cũng như cho thấy sự chuyển biến trong tâm lí và trong tính cách của Đào từ khi lên nông trường Điện Biên… Ở đầu truyện, bằng những nét vẽ khá tỉ mỉ, Đào đã xuất hiện bên máy tuốt lạc với Huân. Hai người này thật tương phản “một đôi bạn trái ngược nhau cả về hình thức lẫn tính nét”. Ở cạnh một thanh niên khỏe, trẻ và đẹp trai, Đào đã nổi bật sự “thua thiệt” về hình thức của mình. Về ngoại hình Đào là “người đàn bà ít duyên dáng” cái “thân người sồ sề”, “cặp chân ngắn”, “người thấp lùn”, “hai bàn tay có những ngón rất to, khuôn mặt thô và “thiếu hòa hợp”, “cái đầu nhọn”, “hai gò má đầy tàn nhang vẫn nhọn hoắt bướng bỉnh” và cả cái cách “hai tay chống vào cạnh sườn nhìn mọi người lơ láo”. Đây là người phụ nữ đã “quá lứa lỡ thì”, bên cạnh những nét thô, thiếu duyên dáng thì Đào là người không có nhan sắc. Nhưng ở Đào còn có những nét ngoại hình khác gây sự chú ý và nó phản ánh một đời sống bên trong, phản ánh tính cách sắc sảo mạnh mẽ của chị. Nguyễn Khải đặc biệt miêu tả đôi mắt của Đào. “Hai con mắt hẹp và dài đưa đi đưa lại rất nhanh” “Đôi mắt dài lóng lánh của Đào liếc qua Huân” “Chị quay sang nhìn mái tóc xanh mỡ,… cười mỉm” Quả là thông qua đôi mắt ta thấy Đào có cá tính không đơn giản, cuộc sống đã làm cho chị luôn ứng phó linh hoạt với các tình huống. Đôi mắt đó, vừa thông minh vừa ánh lên khao khát hạnh phúc. Và đôi mắt ấy cũng làm bật lên tính ghen tị, đanh đá khi “nhìn người ta hạnh phúc”: “Đôi mắt hẹp của Đào loang loáng nhìn sang Duệ, cặp môi như muốn mím chặt lại, gò má càng dồ lên đánh đá…”. Quả là cái “lóng lánh” sáng láng thông minh, đùa nghịch và thèm khát hạnh phúc khi liếc nhìn Huân nó khác xa với đôi mắt “loang loáng” như “dao muốn bổ dọc cô Duệ vốn là người yêu của Huân…”. Chi tiết rất nhỏ nhưng cũng cho thấy Nguyễn Khải đã nhìn nhận mổ xẻ con người tinh vi đến mức nào. Yếu tố giới tính và cảnh ngộ của Đào đã (tạo nên tính cách cho cô ta là): “sống táo bạo và liều lĩnh, ghen tị với mọi người và hờn giận cho thân mình”. Ta cũng chú ý là khi miêu tả những nét xấu của Đào, Nguyễn Khải không có xu hướng phóng đại nó như Nam Cao miêu tả Thị Nở mà ông miêu tả có tính khách quan hơn và đặc biệt kết hợp giữa những yếu tố “thô ráp” và những yếu tố độc đáo “có duyên” của nhân vật này. Thí dụ miêu tả đôi mắt hẹp dài thì đàng sau nó là “lóng lánh” là “loang loáng” là “liếc” một cách rất sinh động gây chú ý. Khi miêu tả “hàm răng khểnh” thì tác giả nhận xét “luôn luôn đùa cợt”. Khuôn mặt “càng to nên thô, càng đỏng đảnh”. Rõ ràng Đào không phải là con người nhàn nhạt, quá đơn điệu và càng không phải là một nhân vật biếm họa. Có cái gì đó ẩn chứa bên trong khiến cô ta trở nên là lạ, khiến trở nên thu hút được sự chú ý của người khác và có nét “hấp dẫn” riêng. Cái tài của Nguyễn Khải là miêu tả khá kỹ chân dung nhưng không nhằm mục đích đồ họa mà cho thấy nhân vật hiện lên rõ nét trước mắt ta với cái vẻ sinh động như bản thân cuộc sống. Miêu tả chân dung mà đã cho ta thấy đời sống có cá tính bên trong của nhân vật. Ngay trong buổi lao động với Huân đôi nét tính cách của Đào đã được bộc lộ: dù rất mệt, đứng chung máy với một người khỏe trẻ và dẻo dai, nhưng Đào không chịu thua kém thanh niên! Qua miêu tả ngoại hình và hành động ta thấy hé lên số phận Đào không có gì là bình lặng và suôn sẻ trong quá khứ. Nguyễn Khải cũng rất thành công trong việc miêu tả ngôn ngữ đặc sắc của Đào. Chị “thuộc lòng nhiều truyện thơ cổ, các câu ca, hát ví xưa, khi nói chuyện chị hay vận thành vần” ví von do đó kho tàng ca dao, tục ngữ luôn được dùng tự nhiên trong đối thoại. Khi thì tâm sự với giọng đầy buồn tủi, hờn dỗi và chua cay. “Trâu quá xá, mạ quá thì, hồng nhan bỏ bị còn gì là xuân hả các anh?” Khi thì phản ứng ngay lập tức để chứng tỏ giá trị của mình, lời nói trở nên sắc nhọn, chua ngoa: “Huê thơm bán một đồng mười, Huê tàn nhị rữa giá đôi lạng vàng. Giá đôi lạng vàng chứ chưa vị tất đã bán đâu”. Khi cần thì Đào nhún mình: “Cái tuổi nó đuổi xuân đi. Nồi nào vung ấy, em đã có bố cháu ở dưới xuôi rồi”. Sau khi giới thiệu nhân vật gây rất nhiều chú ý cho người đọc, Nguyễn Khải kể lại lai lịch và số phận “bảy nổi ba chìm” của Đào. Đó là người phụ nữ: “lấy chồng từ năm mười bảy tuổi, nhưng chồng cờ bạc nợ nần bỏ nhà đi” sau đó chồng trở về, Đào có người con trai hai tuổi thì chồng chết. Và sau đó đứa con cũng mất không nơi nương tựa, không người thân thích Đào phải bươn bả để kiếm sống, “đòn gánh trên vai, tối đâu là nhà, ngả đâu là giường” không còn chút hi vọng gì ở tương lai. Cuộc sống cực nhọc ấy đã tàn phá nhan sắc của chị “Mái tóc óng mượt ngày xưa qua năm tháng đã khô lại đi như chết, hàm răng phai không thèm nhuộm, soi gương thấy gò má càng cao, tàn hương nổi càng nhiều”. Đào “muốn chết nhưng đời còn dài nên phải sống”. Quả là thái độ bất cần đời, “bốn bể là nhà, chỉ là thân mình sao cho cơm ngày hai bữa” Chính vì thế mà “chị sống táo bạo và liều lĩnh, ghen tị với mọi người, và hờn giận cho thân mình” Chính vì thế mà chị “ngang ngược” có những cử chỉ khác thường “tay chống cạnh sườn” “đứng khuỳnh tay”… Những lời nói và hành động của chị như là một phản ứng hoàn cảnh, bởi chị đã quá lăn lóc, quá cay đắng mùi đời! Điều Nguyễn Khải khai thác và làm cho chúng ta đồng tình là ở người phụ nữ lỡ thời ấy vẫn có khát khao như bao người con gái khác. “Chị muốn quên hết, lại ước ao mình được trẻ lại… một người có quyền được hưởng hạnh phúc như mọi người con gái may mắn khác”. Đào lên nông trường với tư tưởng buông xuôi: của “con chim bay mãi cũng mỏi cánh, con ngựa chạy mãi cũng chồn chân, muốn tìm một nơi hẻo lánh nào đó, thật xa những nơi quen thuộc để quên cuộc đời đã qua, còn những ngày sắp tới chị cũng không cần rõ… có gặp nhiều đau buồn hơn”. Thế nhưng khi ở với mọi người, nhất là gần Huân, con người luôn cảm thông với số phận của chị. Đào “bừng bừng thèm muốn một cảnh gia đình hạnh phúc, lại hy vọng cuộc đời của mình chưa phải đã tắt hẳn, một cái gì chưa rõ nét lắm nhưng đầm ấm hơn, tươi sáng hơn… Cứ lấp loé ở phía trước”. Cần chú ý giọng trần thuật nhập thân vào ngôn ngữ bên trong của nhân vật đã có tác dụng làm sống lại những mong ước thầm kín của nhân vật. Có thể nói từ khi lên nông trường nhằm để quên, nhưng chính cuộc sống lao động và những con người đầy lòng hữu ái đã làm cho Đào trỗi dậy những khao khát hạnh phúc vì Đào đã thay đổi cả tâm tính để rồi như một điều tất yếu, Đào tìm được hạnh phúc riêng trong cuộc đời ngỡ như quá muộn màng và thờ ơ với mình. Bức thư ngỏ lời của “ông thiếu úy lò gạch” – Dịu – đã đến thật bất ngờ. Đào đã phản ứng như là sự tự vệ của con người luôn mặc cảm sợ người khác nhạo báng và xúc phạm, thế nhưng sau đó lòng chị “êm đềm” vui sướng kỳ lạ dào dạt không thể nén nổi khiến chị ngây ngất… đó là sự “Thức tỉnh nỗi khao khát yêu thương, khao khát hạnh phúc mà chị cố hắt hủi”. Chính hạnh phúc bất ngờ và ngọt ngào ấy đã làm chị phải tâm sự với Huân, người luôn“có trách nhiệm với tin cần của người bạn gái mà anh vốn mến”. Đoạn văn tả cảnh Đào gặp Huân đã cho thấy sự chuyển biến quan trọng trong tính cách của chị. Đào nói giọng nhỏ nhẹ, ngập ngừng. Từ cách xưng hô cho đến suy nghĩ về tương lại, về gia đình và cả những lo toan với đứa con chồng… Đào đã thực sự là một người yêu, một người vợ, một người đàn bà, giàu nữ tính và biết tháo vát đảm đang để có khả năng xây dựng một tổ ấm tương lại. Đào đang sống thật với chính mình, “chẳng ai ở vậy được suốt đời… chẳng ai muốn đi vất vưởng mãi, ai cũng muốn có một quê hương…”.
Nhân vật Đào là nhân vật có cá tính có số phận được xây dựng khá thành công trong “Mùa lạc”. Tác giả đã giới thiệu ngoại hình, đã cho ta thấy lai lịch và số phận cũng như cho thấy sự chuyển biến trong tâm lí và trong tính cách của Đào từ khi lên nông trường Điện Biên… Ở đầu truyện, bằng những nét vẽ khá tỉ mỉ, Đào đã xuất hiện bên máy tuốt lạc với Huân. Hai người này thật tương phản “một đôi bạn trái ngược nhau cả về hình thức lẫn tính nét”. Ở cạnh một thanh niên khỏe, trẻ và đẹp trai, Đào đã nổi bật sự “thua thiệt” về hình thức của mình. Về ngoại hình Đào là “người đàn bà ít duyên dáng” cái “thân người sồ sề”, “cặp chân ngắn”, “người thấp lùn”, “hai bàn tay có những ngón rất to, khuôn mặt thô và “thiếu hòa hợp”, “cái đầu nhọn”, “hai gò má đầy tàn nhang vẫn nhọn hoắt bướng bỉnh” và cả cái cách “hai tay chống vào cạnh sườn nhìn mọi người lơ láo”. Đây là người phụ nữ đã “quá lứa lỡ thì”, bên cạnh những nét thô, thiếu duyên dáng thì Đào là người không có nhan sắc. Nhưng ở Đào còn có những nét ngoại hình khác gây sự chú ý và nó phản ánh một đời sống bên trong, phản ánh tính cách sắc sảo mạnh mẽ của chị. Nguyễn Khải đặc biệt miêu tả đôi mắt của Đào. “Hai con mắt hẹp và dài đưa đi đưa lại rất nhanh” “Đôi mắt dài lóng lánh của Đào liếc qua Huân” “Chị quay sang nhìn mái tóc xanh mỡ,… cười mỉm” Quả là thông qua đôi mắt ta thấy Đào có cá tính không đơn giản, cuộc sống đã làm cho chị luôn ứng phó linh hoạt với các tình huống. Đôi mắt đó, vừa thông minh vừa ánh lên khao khát hạnh phúc. Và đôi mắt ấy cũng làm bật lên tính ghen tị, đanh đá khi “nhìn người ta hạnh phúc”: “Đôi mắt hẹp của Đào loang loáng nhìn sang Duệ, cặp môi như muốn mím chặt lại, gò má càng dồ lên đánh đá…”. Quả là cái “lóng lánh” sáng láng thông minh, đùa nghịch và thèm khát hạnh phúc khi liếc nhìn Huân nó khác xa với đôi mắt “loang loáng” như “dao muốn bổ dọc cô Duệ vốn là người yêu của Huân…”. Chi tiết rất nhỏ nhưng cũng cho thấy Nguyễn Khải đã nhìn nhận mổ xẻ con người tinh vi đến mức nào. Yếu tố giới tính và cảnh ngộ của Đào đã (tạo nên tính cách cho cô ta là): “sống táo bạo và liều lĩnh, ghen tị với mọi người và hờn giận cho thân mình”. Ta cũng chú ý là khi miêu tả những nét xấu của Đào, Nguyễn Khải không có xu hướng phóng đại nó như Nam Cao miêu tả Thị Nở mà ông miêu tả có tính khách quan hơn và đặc biệt kết hợp giữa những yếu tố “thô ráp” và những yếu tố độc đáo “có duyên” của nhân vật này. Thí dụ miêu tả đôi mắt hẹp dài thì đàng sau nó là “lóng lánh” là “loang loáng” là “liếc” một cách rất sinh động gây chú ý. Khi miêu tả “hàm răng khểnh” thì tác giả nhận xét “luôn luôn đùa cợt”. Khuôn mặt “càng to nên thô, càng đỏng đảnh”. Rõ ràng Đào không phải là con người nhàn nhạt, quá đơn điệu và càng không phải là một nhân vật biếm họa. Có cái gì đó ẩn chứa bên trong khiến cô ta trở nên là lạ, khiến trở nên thu hút được sự chú ý của người khác và có nét “hấp dẫn” riêng. Cái tài của Nguyễn Khải là miêu tả khá kỹ chân dung nhưng không nhằm mục đích đồ họa mà cho thấy nhân vật hiện lên rõ nét trước mắt ta với cái vẻ sinh động như bản thân cuộc sống. Miêu tả chân dung mà đã cho ta thấy đời sống có cá tính bên trong của nhân vật. Ngay trong buổi lao động với Huân đôi nét tính cách của Đào đã được bộc lộ: dù rất mệt, đứng chung máy với một người khỏe trẻ và dẻo dai, nhưng Đào không chịu thua kém thanh niên! Qua miêu tả ngoại hình và hành động ta thấy hé lên số phận Đào không có gì là bình lặng và suôn sẻ trong quá khứ. Nguyễn Khải cũng rất thành công trong việc miêu tả ngôn ngữ đặc sắc của Đào. Chị “thuộc lòng nhiều truyện thơ cổ, các câu ca, hát ví xưa, khi nói chuyện chị hay vận thành vần” ví von do đó kho tàng ca dao, tục ngữ luôn được dùng tự nhiên trong đối thoại. Khi thì tâm sự với giọng đầy buồn tủi, hờn dỗi và chua cay. “Trâu quá xá, mạ quá thì, hồng nhan bỏ bị còn gì là xuân hả các anh?” Khi thì phản ứng ngay lập tức để chứng tỏ giá trị của mình, lời nói trở nên sắc nhọn, chua ngoa: “Huê thơm bán một đồng mười, Huê tàn nhị rữa giá đôi lạng vàng. Giá đôi lạng vàng chứ chưa vị tất đã bán đâu”. Khi cần thì Đào nhún mình: “Cái tuổi nó đuổi xuân đi. Nồi nào vung ấy, em đã có bố cháu ở dưới xuôi rồi”. Sau khi giới thiệu nhân vật gây rất nhiều chú ý cho người đọc, Nguyễn Khải kể lại lai lịch và số phận “bảy nổi ba chìm” của Đào. Đó là người phụ nữ: “lấy chồng từ năm mười bảy tuổi, nhưng chồng cờ bạc nợ nần bỏ nhà đi” sau đó chồng trở về, Đào có người con trai hai tuổi thì chồng chết. Và sau đó đứa con cũng mất không nơi nương tựa, không người thân thích Đào phải bươn bả để kiếm sống, “đòn gánh trên vai, tối đâu là nhà, ngả đâu là giường” không còn chút hi vọng gì ở tương lai. Cuộc sống cực nhọc ấy đã tàn phá nhan sắc của chị “Mái tóc óng mượt ngày xưa qua năm tháng đã khô lại đi như chết, hàm răng phai không thèm nhuộm, soi gương thấy gò má càng cao, tàn hương nổi càng nhiều”. Đào “muốn chết nhưng đời còn dài nên phải sống”. Quả là thái độ bất cần đời, “bốn bể là nhà, chỉ là thân mình sao cho cơm ngày hai bữa” Chính vì thế mà “chị sống táo bạo và liều lĩnh, ghen tị với mọi người, và hờn giận cho thân mình” Chính vì thế mà chị “ngang ngược” có những cử chỉ khác thường “tay chống cạnh sườn” “đứng khuỳnh tay”… Những lời nói và hành động của chị như là một phản ứng hoàn cảnh, bởi chị đã quá lăn lóc, quá cay đắng mùi đời! Điều Nguyễn Khải khai thác và làm cho chúng ta đồng tình là ở người phụ nữ lỡ thời ấy vẫn có khát khao như bao người con gái khác. “Chị muốn quên hết, lại ước ao mình được trẻ lại… một người có quyền được hưởng hạnh phúc như mọi người con gái may mắn khác”. Đào lên nông trường với tư tưởng buông xuôi: của “con chim bay mãi cũng mỏi cánh, con ngựa chạy mãi cũng chồn chân, muốn tìm một nơi hẻo lánh nào đó, thật xa những nơi quen thuộc để quên cuộc đời đã qua, còn những ngày sắp tới chị cũng không cần rõ… có gặp nhiều đau buồn hơn”. Thế nhưng khi ở với mọi người, nhất là gần Huân, con người luôn cảm thông với số phận của chị. Đào “bừng bừng thèm muốn một cảnh gia đình hạnh phúc, lại hy vọng cuộc đời của mình chưa phải đã tắt hẳn, một cái gì chưa rõ nét lắm nhưng đầm ấm hơn, tươi sáng hơn… Cứ lấp loé ở phía trước”. Cần chú ý giọng trần thuật nhập thân vào ngôn ngữ bên trong của nhân vật đã có tác dụng làm sống lại những mong ước thầm kín của nhân vật. Có thể nói từ khi lên nông trường nhằm để quên, nhưng chính cuộc sống lao động và những con người đầy lòng hữu ái đã làm cho Đào trỗi dậy những khao khát hạnh phúc vì Đào đã thay đổi cả tâm tính để rồi như một điều tất yếu, Đào tìm được hạnh phúc riêng trong cuộc đời ngỡ như quá muộn màng và thờ ơ với mình. Bức thư ngỏ lời của “ông thiếu úy lò gạch” – Dịu – đã đến thật bất ngờ. Đào đã phản ứng như là sự tự vệ của con người luôn mặc cảm sợ người khác nhạo báng và xúc phạm, thế nhưng sau đó lòng chị “êm đềm” vui sướng kỳ lạ dào dạt không thể nén nổi khiến chị ngây ngất… đó là sự “Thức tỉnh nỗi khao khát yêu thương, khao khát hạnh phúc mà chị cố hắt hủi”. Chính hạnh phúc bất ngờ và ngọt ngào ấy đã làm chị phải tâm sự với Huân, người luôn“có trách nhiệm với tin cần của người bạn gái mà anh vốn mến”. Đoạn văn tả cảnh Đào gặp Huân đã cho thấy sự chuyển biến quan trọng trong tính cách của chị. Đào nói giọng nhỏ nhẹ, ngập ngừng. Từ cách xưng hô cho đến suy nghĩ về tương lại, về gia đình và cả những lo toan với đứa con chồng… Đào đã thực sự là một người yêu, một người vợ, một người đàn bà, giàu nữ tính và biết tháo vát đảm đang để có khả năng xây dựng một tổ ấm tương lại. Đào đang sống thật với chính mình, “chẳng ai ở vậy được suốt đời… chẳng ai muốn đi vất vưởng mãi, ai cũng muốn có một quê hương…”.
Nguyễn Minh Châu là một nhà văn được mệnh danh là người mở đường cho văn học Việt Nam ở thời kì đổi mới. Chiếc thuyền ngoài xa là truyện ngắn xuất sắc nhất của ông trong thời kì đổi mới đó. Từ cốt truyện đơn giản nhưng tác giả đã làm nên một tác phẩm có nhiều giá trị đạo đức của con người. Đặc biệt là làm nên thành công cho truyện thì Nguyễn Minh Châu đã sử dụng nhiều hình ảnh ẩn dụ để làm nổi bật ý nghĩa mà mình muốn truyền tải. Trước tiên đó là hình ảnh về chiếc thuyền ngoài xa. Nguyễn Minh Châu đã dày công xây dựng nên một bức tranh cảnh biển trong sáng sớm thật đẹp và trong mắt của nghệ sĩ Phùng thì đó là một bức tranh “đắt” nhất mà anh từng thấy. Mũi thuyền in một nét mơ hồ nhòe trong sương mù có pha đôi chút màu hồng hồng do ánh mặt trời chiếu vào. Vài bóng người lớn lẫn trẻ con ngồi im phăng phắc giống như tượng trên chiếc mụi khum đang hướng mặt vào bờ. Tất cả mọi đường nét đều hiện lên một cách hài hòa ,đẹp và vẻ đẹp đó thật đơn giản toàn bích khiến đứng trước nó thì cảm thấy bối rối, trong trái tim cảm thấy như có cái gì đó bóp thắt vào. Thế nhưng sau hình ảnh con thuyền và biến ấy chúng ta lại thấy được một nghịch lí hết sức oái oăm,sau khi chụp được cảnh bức họa ấy thì nghệ sĩ đã chứng kiến được một cảnh hết sức đau lòng. Đó là hình ảnh của hai người vợ chồng ,thấy người chồng đánh vợ mình không thương tiếc . “Anh lấy chiếc thắt lưng của mình mà quất vào lưng vào mặt vợ không thương tiếc. Người đàn bà chỉ biết cam chịu đau đớn, chân hình chữ bát , mặt thì giỗ, tấm lưng gù với tà áo bạc phếch” .Khi chứng kiến được cảnh này đều làm cho con người ta đủ xót xa, và những đặc điểm ấy đủ đê cho chúng ta thấy được rằng người đàn bà đó hẳn là phải khổ sở như thế nào sau những trận roi đòn. Qua hình ảnh người đàn ông đánh vợ của mình bên chiếc xe tăng cũng cho thấy đó là một hình ảnh ẩn dụ về chiếc xe, đó không chỉ là cuộc sống khổ cực về vật chất mà còn về tinh thần. Chiếc xe thể hiện sự sót lại của chiến tranh trong cuộc sống đổi mới, khi thời kì đổi mới rồi nhưng vẫn còn có những con người phải sống khổ cực, họ phải chịu hậu quả trong tàn dư của chiến tranh. Không những là người chồng đánh vợ mà thằng con vì căm gét cha mình vì tội đánh vợ cho nên muốn giết cả cha của mình. Đó chính là nghịch cảnh oái oăm ẩn nấp sau cảnh đắt giá kia. Hình ảnh ẩn dụ nghệ thuật ở đây được thể hiện một cách sâu sắc, đằng sau cái nghệ thuật ấy chưa chắc đã thực sự là một cái thiện mà nó còn chứa cả những cái tàn bạo trong cuộc sống. Chính vì nghệ thuật là chân lí của đạo đức cho nên nghệ thuật phải phải phản ánh được đời sống, luôn đi liền và không hề tách rời nó. Như thế mới khiến cho phùng vừa phát hiện được cái đẹp lại vừa thấy được đằng sau cái đẹp ấy. Hình ảnh người đàn bà làng chài cũng là một hình ảnh ẩn dụ, với ngoại hình và tính cách chịu đựng của người đàn bà chúng ta đã thấy được hình ảnh của những con người khổ cực mặc dù đã ở trong thời kì đổi mới dân chủ. Người phụ nữ ấy hi sinh cam chịu , từ chối sự giúp đỡ của Phùng để quay về với cuộc sống ấy. Đó là vì cái gì? Đó là vì những đứa con, hi sinh chịu đựng những trận roi đòn từ người chồng nhưng vẫn không nói nửa lời là bởi vì những đứa con . Nghệ thuật ẩn dụ ở đấy chính là vẻ đẹp của sự nhẫn nhịn, vì gia đình mà quên đi bản thân mình. Người đàn ông vũ phu này thực chất ngày xưa là một người hiền lành tháo vát nhưng vì cuộc sống đã khiến cho anh như vậy. Nghệ thuật ẩn dụ ở đây chính là vì cuộc sống quá khổ cực đã làm cho con người trở nên như vậy. Như vậy qua đây chúng ta có thể thấy được Nguyễn Minh Châu đã rất dày công khi xây dựng hình ảnh nhân vật, từ hình ảnh của bức tranh cho đến hình ảnh về số phận của con người toàn cảnh xã hội. Từ đó mà tác giả muốn nói lên quan niệm của mình về nghệ thuật trong cuộc sống. Chúng luôn đi liền với nhau mà không thể tách rời nhau được .
Nguyen Minh Chau is a writer known as the pioneer of Vietnamese literature in the reform period. The boat in the distance is his best short story during that innovative period. From a simple plot, the author has created a work with many human moral values. Especially to make the story successful, Nguyen Minh Chau used many metaphors to highlight the meaning he wanted to convey. First is the image of a boat in the distance. Nguyen Minh Chau has worked hard to create a beautiful early morning seascape painting and in artist Phung's eyes, it is the most "expensive" painting he has ever seen. The bow of the boat has a vague outline blurred in the mist, tinged with a little pink color from the sunlight. A few silhouettes of adults and children sat silently like statues on a cupped boat facing the shore. All the lines appear harmoniously and beautifully, and that beauty is so simple and perfect that standing in front of it makes you feel confused, your heart feels like something is squeezing it. However, after that image of the boat and the sea, we see a very ironic paradox. After capturing that painting scene, the artist witnessed a very heartbreaking scene. That is the image of two husband and wife, seeing the husband beat his wife mercilessly. “He took his belt and whipped his wife's back and face mercilessly. The woman only knows how to endure pain, her legs are bowl-shaped, her face is like a death anniversary, her back is hunched and her shirt is faded." When witnessing this scene, it makes people feel sad enough, and those characteristics enough to show us how miserable that woman must have been after the beatings. The image of a man beating his wife next to a tank also shows that it is a metaphorical image of a car, which is not only a miserable life physically but also mentally. The car represents the remnants of war in the reformed life, when the reformation period is over but there are still people who have to live miserable lives, they have to suffer the consequences in the remnants of war. Not only did the husband beat his wife, but the son, because he hated his father for beating his wife, wanted to kill his father as well. That is the cruel adversity lurking behind that expensive scene. The metaphor of art here is expressed in a profound way. Behind that art is not necessarily a good thing, but it also contains the brutality in life. Because art is the truth of morality, art must reflect life, always accompanying and never separate from it. That way, Phung can both discover beauty and see behind that beauty. The image of a fishing village woman is also a metaphorical image, with the woman's appearance and enduring personality, we have seen the image of miserable people despite being in the period of civil reform. owner. That woman sacrificed herself and refused Phung's help to return to that life. What is that for? That's because of the children, sacrificing and enduring the beatings from the husband but still not saying a word, it's because of the children. The metaphorical art there is the beauty of patience, forgetting yourself for the sake of your family. This brutal man was actually a gentle and resourceful person in the past, but life made him like that. The art of metaphor here is because life is so miserable that it makes people become like that. So here we can see that Nguyen Minh Chau put a lot of effort into building the character's image, from the image of the painting to the image of the fate of people and the whole social scene. From there, the author wants to express his concept of art in life. They always go together and cannot be separated.
Nắng Ba Đình mùa thu Thắm vàng trên Lăng Bác Vẫn trong vắt bầu trời Ngày Tuyên ngôn Độc lập. Mỗi lần đọc bài thơ “Nắng Ba Đình”, lòng tôi lại nao nao xúc động nhớ những thước phim tài liệu về ngày Quốc khánh 2 – 9 – 1945 – ngày đánh dấu một sự kiện lớn trong lịch sử của dân tộc ta. Tôi chợt bắt gặp một vầng trán cao rộng, một ánh mắt nheo cười, Bác Hồ đang bước lên lễ đài cùng với giọng nói ấm áp, thân mật: “Hỡi đồng bào cả nước!” "Tuyên ngôn Độc lập" mở đầu bằng những câu văn hết sức giản dị, mộc mạc như vậy mà vẫn chứa chan tình cảm yêu thương, vẫn gợi không khí thật thiêng liêng. Hai tiếng “đồng bào” thật gần gúi, thân mật, vừa chứa chan tình yêu thương ruột thịt, vừa khơi dậy niềm tự hào, khơi dậy cội nguồn linh thiêng của dân tộc: Con Rồng, cháu Tiên. Trên thế giới này, có lẽ chỉ riêng dân tộc ta là cùng sinh ra từ bọ trăm chứng của mẹ Âu Cơ. Có thể nói, vấn đề cơ bản và quan trọng nhất trong phần mở đầu của “Tuyên ngôn Độc lập” chính là xác lập cơ sở pháp lí. Cơ sở pháp ló ban đầu của Tuyên ngôn Độc lập, đó là những quyền không ai có thể chối cãi được của mỗi cá nhân. Những lời ấy được ghi trong bản Tuyên ngôn Độc lập ở Mĩ và bản Tuyên ngôn Nhân quyền và Dân quyền của Pháp. Đó là quyền được sống, quyền tự do, quyền bình đẳng và quyền mưu cấu hạnh phúc. Lấy những lời bất hủ được ghi dành dành trong hai bản “Tuyên ngôn Độc lập của Mĩ” và “Tuyên ngôn Nhân quyền và Dân quyền.Pháp” đã được cả thế giới công nhận làm cơ sở pháp lí vô cùng vững chắc cho bản Tuyên ngôn Độc lập khai sinh ra nước Việt Nam dân chủ cộng hòa. Bác đã dẫn lời hai bản tuyên ngôn nổi tiếng của Mỹ và của Pháp, chứa đựng những tư tưởng lớn, đã được thừa nhận của nhân loại, để làm cơ sở pháp lí cho bản tuyên ngôn của Việt Nam. Cách lập luận của tác giả vừa khôn khéo vừa kiên quyết. Bác đã dùng lời lẽ bản tuyên ngôn của Mỹ, Pháp để phủ nhận chính âm mưu xâm lược của hai cường quốc này. Qua thủ pháp nghệ thuật “gậy ông đập lưng ông”,dường như tác giả đã ngầm cảnh cáo nếu Pháp xâm lược Việt Nam thì chính họ đã phản bội lại truyền thống tốt đẹp của dân tộc họ đã đúc kết thành chân lý ghi trong bản tuyên ngôn. Họ sẽ làm vấy bùn lên lá cờ nhân đạo của những cuộc cách mạng vĩ đại của nước Pháp, nước Mỹ nếu nhất định tiến quân xâm lược Việt Nam. Từ cơ sở pháp lí ban đầu là quyền của con người Hồ Chí Minh đã suy rộng theo tính chất bắc cầu khẳng định quyền dân tộc. Người dõng dạc khẳng định: “Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc”. Sự phát triển từ quyền con người, quyền dân tộc là suy luận hết sức thông minh và chặt chẽ. Đó còn là một sáng tạo có ý nghĩa to lớn, một cống hiến vĩ đại của chủ tịch Hồ Chí Minh cho dân tộc Việt Nam và cả nhân loại. Sự phát triển ấy chẳng những là phát súng lệnh khởi đầu cho bão táp cách mạng ở các nước thuộc địa, báo hiệu sự sụp đổ của chủ nghĩa thực dân trên khắp thế giới vào nửa sau thế kỉ XX. mà còn là phát súng hiệu thức tỉnh kêu gọi các dân tộc bị áp bức trên thế giới vùng lên đấu tranh để giải phóng độc lập tự do. Khép lại phần mở đầu là câu văn chắc nịch đanh thép. Người khẳng định mọi quyền lí lẽ chính đáng của con người, dân tộc là những “lẽ phải không ai chối cãi được”. Đây chính là bức tường pháp lí sừng sững, là tiền đề triển khai toàn bộ nội dung bản Tuyên ngôn Độc lập ở phần tiếp theo. Câu văn này cũng thể hiện tính luận chiến quyết liệt của ngòi bút Hồ Chí Minh. Người ngầm cảnh báo với kẻ thù xâm lược, chúng không thể phủ những lí lẽ, chân lí mà toàn thế giới Chỉ bằng đoạn văn ngắn mở đầu, TNĐL đã đưa ra căn cứ, lí lẽ xác đáng cho lập luận. Quá trình dẫn dắt tới căn cứ, lập luận này hết sức chính xác, chặt chẽ . Vậy là ngay từ phần mở đầu của “Tuyên ngôn Độc lập”, chủ tịch Hồ Chí Minh đã chứng tỏ tài năng lập luận bậc thầy, sự sâu sắc trong tư tưởng, lí lẽ sắc bén, ngôn ngữ đanh thép hùng hồn tạo nên sức mạnh luận chiến bất ngờ và sức hấp dẫn kì lạ của đoạn văn.
Ba Dinh sunshine in autumn Golden gilding on Uncle Ho's Mausoleum Still clear sky Declaration of Independence Day. Every time I read the poem "Ba Dinh Sunshine", my heart aches and remembers the documentary footage of National Day September 2, 1945 - a day that marked a major event in the history of our nation. I suddenly caught sight of a high, wide forehead, a squinting eye, Uncle Ho walking onto the stage with a warm, intimate voice: "O fellow countrymen!" "Declaration of Independence" opens with such simple and rustic sentences, yet still filled with love and affection, still evoking a truly sacred atmosphere. The two words "compatriots" are very close and intimate, filled with family love, arousing pride, and arousing the sacred roots of the nation: Dragon, Fairy. In this world, perhaps our nation is the only one born from mother Au Co. It can be said that the most basic and important issue in the opening part of the "Declaration of Independence" is establishing the legal basis. The original legal basis of the Declaration of Independence was the indisputable rights of each individual. Those words are recorded in the American Declaration of Independence and the French Declaration of the Rights of Man and of the Citizen. These are the right to life, the right to freedom, the right to equality and the right to seek happiness. Taking the immortal words recorded in the two copies "The American Declaration of Independence" and the "Declaration of Human Rights and Civil Rights of France" that have been recognized by the whole world as an extremely solid legal basis for this document. The Declaration of Independence gave birth to the Democratic Republic of Vietnam. He quoted two famous declarations of America and France, containing great, recognized ideas of humanity, to serve as the legal basis for Vietnam's declaration. The author's argument is both clever and resolute. He used the words of the declarations of the US and France to deny the invasion plot of these two powers. Through the artistic technique of "hitting his back with his stick", the author seems to have implicitly warned that if the French invaded Vietnam, they would have betrayed the good traditions of their nation that have been summarized into the truth recorded in the book. manifesto. They will muddy the humanitarian flag of the great revolutions of France and America if they decide to invade Vietnam. From the initial legal basis of human rights, Ho Chi Minh has extrapolated to the bridging nature of affirming national rights. He boldly affirmed: "All people are born with equal rights. The Creator gave them rights that no one can violate; Among those rights, there are the right to life, the right to liberty and the right to pursue happiness." The development of human rights and national rights is a very intelligent and rigorous inference. It is also a creation of great significance, a great contribution of President Ho Chi Minh to the Vietnamese people and all humanity. That development was not only the starting gun for the revolutionary storm in colonial countries, but also signaled the collapse of colonialism around the world in the second half of the twentieth century. but also a wake-up call for oppressed peoples around the world to rise up and fight for independence and freedom. Closing the opening paragraph is a strong and strong sentence. He affirmed that all legitimate rights and reasons of people and nations are "truths that no one can deny". This is a towering legal wall, a premise for implementing the entire content of the Declaration of Independence in the next section. This sentence also shows the fierce polemic of Ho Chi Minh's pen. He implicitly warned the invading enemies that they cannot deny the reasons and truths that the whole world holds With just a short opening paragraph, TNĐL has provided valid grounds and arguments for the argument. The process of leading to this basis and argument is extremely precise and rigorous. So right from the opening part of the "Declaration of Independence", President Ho Chi Minh demonstrated his masterful argumentative talent, profoundness of thought, sharp arguments, and strong and eloquent language. the unexpected polemical force and strange appeal of the passage.
Hồ Chí Minh là lãnh tụ cách mạng, là nhà thơ lớn của dân tộc Việt Nam. Người không chỉ là một người chiến sĩ trên mặt trận quân sự mà còn là một chiến sĩ trên mặt trận văn chương. Minh chứng cho điều này là Người đã để lại một kho tàng văn học đồ sộ với số lượng tác phẩm khổng lồ. Người viết văn, làm thơ trước hết và chủ yếu do nhận thấy văn chương là vũ khí sắc bén chống quân thù và là phương tiện thuận lợi để tuyên truyền cách mạng. Nhưng cũng có lúc,trước cảnh thiên nhiên vẻ đẹp con người, những vần thơ lại được viết ra với mục đích giãi bày và cho thỏa lòng yêu con người yêu thiên nhiên. Trước hết, nhiệm vụ và lí tưởng cách mạng là một trong những mục đích sáng tác lớn nhất trong cuộc đời và sự nghiệp sáng tác của Hồ Chí Minh. Cho nên trước khi đặt bút, Bác thường đặt ra những câu hỏi: Viết để làm gì ? Viết cho ai ? Viết như thế nào ? Mỗi bài viết của Bác đều nhằm phục vụ một mục đích cụ thể, một đối tượng cụ thể, vì thế mà văn phong của Bác vô cùng linh hoạt và đa dạng.những tác phẩm viết ra đều mang một ý nghĩa vô cùng to lớn có nội dung và mục đích rõ ràng. Trải qua nhiều biến cố và thay đổi của cuộc đời cũng như sự nghiệp sáng tác, tùy thuộc vào hoàn cảnh mà những tác phẩm do người viết ra cũng có những thay đổi nhằm phù hợp với tư tưởng hình thức và phong cách viết. Bác đã luôn luôn thay đổi cho phù hợp. Điều đó tạo nên đặc điểm phong phú, đa dạng trong sự nghiệp văn học của Bác. Bác sống và hoạt động ngay giữa hang ổ kẻ thù (Pari) Trong những thập kỉ đầu của thế kỉ XX. Bác đã viết một số tác phẩm bằng tiếng Pháp (Vi hành, Những trò lố hay là Varen và Phan Bội Châu, Lời than vãn của bà Trưng Trắc…). Những tác phẩm này đều được viết theo phong cách văn xuôi hiện đại châu Âu, nhằm mục đích tố cáo những âm mưu thâm độc, xảo quyệt của thực dân Pháp và bản chất xấu xa, hèn hạ của triều đình phong kiến nhà Nguyễn tay sai bán nước. Đối tượng mà Bác hướng đến là nhân dân Pháp và những người nước ngoài biết tiếng Pháp. Các tác phẩm trên đã gây ra một tiếng vang lớn lúc bấy giờ trong dư luận và gây ảnh hưởng lớn với quần chúng. Văn chính luận là phong cách chính của Hồ Chí Minh. Bác đó là các tác phẩm với những vấn đề Bác nói đến không ngoài nội dung tuyên truyền cách mạng, giáo dục tiêu biểu như: Bản án chế độ thực dân Pháp, Tuyên ngôn Độc lập, Con đường dẫn tôi đến chủ nghĩa Lênin, Lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến… với lối lập luận sắc bén, dẫn chứng cụ thể,các tác phẩm có sức thuyết phục sâu sắc. Không chỉ dừng lại đó, chúng ta phải nhắc đến thơ chiếm một số lượng khá lớn. Bác làm thơ bằng chữ Hán, chữ quốc ngữ và nhiều thể loại khác nhau (tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục bát, song thất lục bát.. trong đó “Nhật ký trong tù “là cuốn nhật ký viết bằng chữ Hán, dưới dạng thơ, ghi lại cụ thể diễn biến của mười bốn tháng Bác sống trong ngục tù của chính quyền quân phiệt Tưởng Giới Thạch từ năm 1942 đến 1943. Nó vừa là một tài liệu lịch sử vô giá, đồng thời là một tác phẩm văn chương lớn, nội dung toát lên vẻ đẹp lạ thường của một tâm hồn đại trí, đại nhân, đại dũng. Chính vì vậy mỗi khi nhắc tới Nhật Kí trong tù người ta vẫn có một cái nhìn đa chiều về chế độ, đời sống và tư tưởng của người. Thêm vào đó,trong quá trình hoạt động cách mạng, Người cũng sáng tác nhiều bài ca dưới hình thức văn vần để giác ngộ quần chúng: Bài ca binh lính, Bài ca sợi chỉ, Bài ca đoàn kết… Bác viết thật dễ hiểu, dễ nhớ để quần chúng có trình độ thấp dễ tiếp thu. Và người đã từng phê phán cách viết cầu kì, sính dùng chữ hoặc dài dòng “dây cà ra dây muống” không phù hợp với quần chúng nhân dân. Bằng chính hiểu biết của mình Người đã từng bước làm thay đổi cái nhìn về văn chương. Bước vào thời kì Kháng chiến chín năm chống thực dân Pháp gian khổ, ác liệt là thế; Người lại phải gánh vác trách nhiệm cứu dân, cứu nước; song không vì vậy mà Người quên văn chương. Người sáng tác những bài thơ vừa có tính hiện thực sâu sắc vừa đậm đà chất lãng mạn cách mạng: Cảnh khuya, cảnh rừng Việt Bắc, Tức cảnh Pác Bó, Đi thuyền trên sông Đáy, Rằm tháng Giêng, Tin thắng trận, Lên núi, Tặng cụ Bùi… với nội dung chủ yếu là ca ngợi kháng chiến, qua đó Người thể hiện niềm tin tưởng sâu xa vào thắng lợi tất yếu của kháng chiến, ca ngợi nghĩa tình thủy chung, gắn bó giữa quần chúng và cách mạng, đồng thời vẽ nên những bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp: Rằm xuân lồng lộng trăng soi, Sông xuân nước lẫn màu trời thêm xuân. Giữa dòng bàn bạc việc quân, Khuya về bát ngát trăng ngân đầy thuyền. (Rằm tháng Giêng) Qua các tác phẩm và câu thơ ,Người muốn khẳng định một cách kín đáo: không có thơ ở ngoài cuộc sống của toàn dân tộc và hiện thực hào hùng của kháng chiến là nguồn thi hứng không bao giờ vơi cạn đối với các nhà thơ: Trăng vào cửa sổ đòi thơ, Việc quân đang bận, xin chờ hôm sau. Chuông lầu chợt tỉnh giấc thu, Ấy tin thắng trận Liên khu báo về. (Tin thắng trận) Hay bên cạnh đó cũng có những câu thơ miêu tả cảnh sinh hoạt kháng chiến : Xem sách chim rừng vào cửa đậu Phê văn hoa núi ghé nghiên soi Tin vui thắng trận dồn chân ngựa Nhớ cụ, thơ xuân tặng một bài. (Tặng cụ Bùi) Mặc dù văn chương là một phần không thể thiếu khi nhắc tới Hồ Chí Minh và những sáng tác của Người đã để lại nhiều bài học kinh nghiệm và ý nghĩa sâu sắc. Người làm văn chương trước hết là để phục vụ cách mạng, nhưng khi sáng tác Bác rất say mê và nghiêm túc, cho nên Người đã vô tình để lại trong kho tàng văn học Việt Nam những tác phẩm có giá trị lớn lao về nội dung và nghệ thuật lẫn hình thức thể hiện.
Ho Chi Minh is a revolutionary leader and a great poet of the Vietnamese people. He was not only a soldier on the military front but also a soldier on the literary front. Evidence for this is that he left behind a huge literary treasure with a huge number of works. Writers and poets first and foremost realize that literature is a sharp weapon against the enemy and a convenient means to propagate the revolution. But there are times when, in front of nature and human beauty, poems are written with the purpose of expressing and satisfying the love for people and nature. First of all, the revolutionary mission and ideals are one of the greatest creative purposes in Ho Chi Minh's life and creative career. So before putting pen to paper, Uncle Ho often asked questions: What is the purpose of writing? Who to write for? How to write ? Each of Uncle Ho's writings is intended to serve a specific purpose, a specific audience, so his writing style is extremely flexible and diverse. His written works all carry an extremely great meaning. have clear content and purpose. Through many events and changes in life as well as creative career, depending on the circumstances, the works written by the writer also have changes to suit the formal ideology and writing style. He always changed accordingly. That created rich and diverse characteristics in Uncle Ho's literary career. He lived and worked right in the middle of the enemy's lair (Pari) in the first decades of the twentieth century. He wrote a number of works in French (Vi Hanh, Varen and Phan Boi Chau, The Lamentations of Mrs. Trung Trac...). These works are all written in modern European prose style, with the aim of denouncing the sinister and cunning plots of the French colonialists and the evil and cowardly nature of the Nguyen Dynasty's feudal court. sold the country wrongly. Uncle Ho's target audience is the French people and foreigners who know French. The above works caused a great resonance at that time in public opinion and had a great influence on the masses. Political commentary is Ho Chi Minh's main style. Those are works with the issues he talked about in addition to revolutionary propaganda and typical educational content such as: Judgment of the French colonial regime, Declaration of Independence, The road that led me to Leninism, A call for national resistance... with sharp arguments, specific evidence, and deeply convincing works. Not only that, we must mention poetry, which accounts for a fairly large amount of it. Uncle Ho wrote poetry in Chinese characters, national language and many different genres (quatrains, pentagrams, six-eight, song seven-six eight... in which "Prison Diary" is a diary written in Chinese, below poetic form, specifically recording the events of the fourteen months Uncle Ho spent in prison under the military government of Chiang Kai-shek from 1942 to 1943. It is both an invaluable historical document and a literary work. With large chapters, the content exudes the extraordinary beauty of a great, wise, and courageous soul. That's why every time the Prison Diary is mentioned, people still have a multi-dimensional view of the regime and life and human thoughts. In addition, during his revolutionary activities, he also composed many songs in rhyme form to enlighten the masses: Soldier's Song, Thread Song, Solidarity Song... He wrote it in a very easy to understand manner. , easy to remember so that low-level people can easily absorb it. And people have criticized the fussy writing style and the tendency to use long or wordy words that are not suitable for the masses. With his own understanding, he gradually changed his perspective on literature. Entering the nine-year Resistance War against the French colonialists was so arduous and fierce; He must shoulder the responsibility of saving the people and the country; But that doesn't mean he forgot literature. The author of poems that are both deeply realistic and imbued with revolutionary romance: Late night scenes, Viet Bac forest scenes, Pac Bo scenes, Boating on the Day River, Full moon in January, News of victory, Up mountain, dedicated to Mr. Bui... with the main content of praising the resistance war, through which he expressed his deep belief in the inevitable victory of the resistance war, praising the faithful love, the bond between the masses and the way network, and at the same time paint beautiful natural pictures: The spring full moon shines brightly, Spring river, water and sky color add spring. In the midst of discussing military affairs, Late at dawn moon filled the boat. (Full moon in January) Through his works and poems, he wanted to discreetly affirm: there is no poetry outside the life of the entire nation and the heroic reality of the resistance war is an inexhaustible source of inspiration for poets. : The moon comes into the window asking for poetry, The army is busy, please wait until the next day. The bell suddenly woke up in autumn, The news of the victory was reported by the Inter-region. (Winning news) Besides, there are also verses describing scenes of resistance activities: Read the book: Wild birds enter the door and perch Criticizing mountain flowers to study The good news of winning the battle puts the horse's feet to rest Missing you, spring poetry gives me a song. (Gifted to Mr. Bui) Although literature is an indispensable part when mentioning Ho Chi Minh and his works have left many lessons learned and profound meanings. People who write literature first of all serve the revolution, but when he composed, Uncle Ho was very passionate and serious, so he unintentionally left behind in Vietnam's literary treasure works of great value in terms of content. content and art and form of expression.
Phân tích quá trình thức tỉnh hồi sinh của Chí Phèo Nam Cao là một nhà văn hiện thực lớn có tư tưởng nhân đạo vừa sâu sắc, mới mẻ, vừa độc đáo. Ông là nhà văn hiện thực xuất sắc tràn đầy tinh thần nhân đạo, chuyên viết về hai đề tài: người trí thức nghèo sống mòn mỏi, bế tắc trong xã hội cũ và người nông dân bị bần cùng hóa, lưu manh hóa trước Cách mạng tháng Tám. Trong đó, Chí Phèo là 1 kiệt tác trong văn xuôi VN hiện đại của nhà văn Nam Cao viết vào năm 1941. Truyện kể lại cuộc đời của một người dân cùng khổ tên là Chí Phèo. CP là biểu hiện sống động của bi kịch sinh ra là người mà k đc làm người. Để quên đi số phận bất hạnh của mình, CP vùi đầu vào rượu, say triền miên và sống kiếp sống mù tối của thú vật. Những tưởng hẳn chỉ có thể sống 1 cuộc đời như thế, nhưng k, CP đã thật sự có thể hồi sinh sau cuộc gặp gỡ với Thị Nở. Chúng ta không thể không cảm động trước quá trình hồi sinh trong cuộc đời của Chí Phèo – một người tưởng đã là một con quỷ dữ của làng Vũ Đại. Chí Phèo, nguyên là một đứa con hoang, bị bỏ rơi nơi lò gạch cũ khi vừa mới lọt lòng, vốn là người nông dân hiền lành, lương thiện nhưng đã bị xã hội phong kiến bóc lột, đè nén, áp bức trở thành “con quỷ dữ làng Vũ Đại”. Bá Kiến đã đẩy CP vào tù, biến Chí từ một người nông dân hiền lành trở thành một thằng lưu manh và trở thành tên tay sai đắc lực cho bọn cường hào trong làng. Chí gần như sống trong vô thức, Chí bị xã hội ruồng bỏ, bị cướp mất quyền làm người, bị cướp đi cả nhân hình lẫn nhân tính. Và cứ thế Chí Phèo say triền miên. Say để quên đi quyền làm người, say để làm những việc mà người ta giao cho hắn làm, đốt phá, cướp giật, doạ nạt… của bao người dân lương thiện. Những cơn say của hắn tràn cơn này sang cơn khác, thành một cơn dài, mênh mông, hắn ăn trong lúc say, thức dậy hãy còn say… Chưa bao giờ hắn tỉnh, và có lẽ hắn chưa bao giờ tỉnh táo, để nhớ có hắn ở đời. Cứ tưởng Chí Phèo mãi mãi sống kiếp thú vật, rồi sẽ kết thúc bằng cách vùi xác ở một bờ bụi nào đó. nhưng bằng tài năng và nhất là bằng trái tim nhân đạo của một nhà văn lớn, Nam Cao đã để Chí Phèo trở về sống kiếp người một cách tự nhiên. Ông đã soi rọi ánh sáng của ty thương vào tận đáy tâm hồn đen tối của con quỷ dữ làng Vũ Đại. Trong một đêm say, hắn tình cờ gặp Thị Nở – người đàn bà dở hơi xấu xí, và quá lứa lỡ thì. Thị Nở đi qua vườn nhà Chí và ngủ quên trong vườn nhà hắn vào một đêm trăng mát rười rượi. Còn Chí Phèo thì vừa uống rượu ở nhà tự Lãng về, muốn ra sông tắm, vô tình hắn gặp thị ở đó. Đêm hôm ấy, họ ăn nằm với nhau, sự chung đụng ấy hoàn toàn ngẫu nhiên, mang tính bản năng của người đàn ông trong cơn say. Những phẩm chất của người nông dân lao động tiềm tàng sâu trong con người hắn bất chợt đc khơi dậy. Chút ty thương mộc mạc, tự nhiên cộng vs sự quan tâm chăm sóc giản dị của Thị Nở – người con gái xấu xí ''ma chê quỷ hờn'' đã đánh thức lương tri trong Chí, đánh thức bản chất lương thiện vốn có trong con người hắn. Chính nhờ cuộc gặp gỡ đó, đã thức tỉnh phần người trong Chí, giúp Chí cởi bỏ cái vỏ quỉ dữ để sống lại làm người, khao khát hoàn lương, lương thiện. Suốt 5 ngày đêm cả hai đều chìm đắm trong men say của tình yêu. Đoạn văn miêu tả tâm trạng CP sau đêm gặp Thị Nở chứng tỏ Nam Cao xứng đáng bậc thầy về phân tích tâm lí nhân vật. Tỉnh rượu, Chí thấy lòng chợt bâng khuâng ''mơ hồ buồn''. Những lần trước, mỗi khi tỉnh rượu, hắn lại uống, vì thế say kế tiếp say. Còn lần này, Chí Phèo tỉnh rượu với trạng thái khác hẳn “người thì bủn rủn, chân tay không buồn nhấc; hay là đói rượu, hắn hơi rùng mình. Ruột gan lại nôn nao lên một tí. Hắn sợ rượu như những người ốm sợ cơm”. Đó là điều rất lạ ở Chí, sau bao năm, lần đầu tiên trong cuộc đời Chí tỉnh dậy, chợt nhận ra nơi căn lều ẩm thấp là ánh nắng ngoài kia rực rỡ biết bao, nghe thấy mọi âm thanh của cuộc sống: tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá, tiếng anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá trên sông, tiếng lao xao của người đi chợ bán vải về… Những âm thanh quen thuộc ấy hôm nào mà chả có, nhưng hôm nay Chí mới cảm nhận và nghe thấy, vì hôm nay Chí đã hết say. Phải chăng, những âm thanh ấy chính là tiếng gọi náo nức, thiết tha, tiếng gọi thôi thúc của cs đã vang lên rộn ràng trong tâm hồn vừa đc khơi dậy của Chí… Sau đó Chí tỉnh ngộ, nhìn lại cuộc đời mình cả trong qk, hiện tại và tương lai. Hơn hết, cái ước mơ bình dị ngày nào ''có một gia đình nho nhỏ, chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải. Chúng lại bỏ 1 con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm..'' bỗng dưng trở lại vs Chí. Chí đã tỉnh rượu và thức tỉnh về tỉnh cảm và nhận thức. Chí thấy hiện tại của mình thật đáng buồn bởi “hắn thấy hắn già mà vẫn còn cô độc”, “hắn đã tới cái dốc bên kia của cuộc đời”, và cơ thể thì đã “hư hỏng nhiều”. Tương lai đối với hắn, còn đáng buồn hơn, không chỉ buồn mà còn lo sợ, bởi hắn đã trông thấy trước “tuổi già, đói rét và ốm đau” và nhất là “cô độc”. Sau những tháng ngày sống gần như vô thức, Chí đã tỉnh táo và suy nghĩ về cuộc đời mình, triền miên trong suy nghĩ và xúc động. Như vậy, với sự trở lại của lí trí và nhận thức về chính mình, cùng những tình cảm, cảm xúc của 1 con người, Chí đang thức tỉnh một cách tòan diện cả về nhận thức và ý thức và bắt đầu hồi sinh để trở về với kiếp người. Ngòi bút Nam Cao ở đây thật ấm áp, thể hiện từng biểu hiện của sự thức tỉnh ở CP. Ông thật sự rất yêu quý những người lao động chân chính. Vì hoàn cảnh mà họ bị đẩy vào con đường tội lỗi. Nhưng ngay cả khi bị cuộc đời làm biến dạng nhân hình và làm méo mó nhân tính thì Nam Cam vẫn nhìn thấy vẻ đẹp trong sáng luôn tiềm ẩn trong con người họ. Họ chỉ cần găp điều kiện thuận lợi thì phần người sẽ bừng dậy một cách mạnh mẽ. Đúng lúc ấy thì Thị Nở đã bưng đến cho Chí Phèo bát cháo hành đang nghi ngút khói. Và nếu như Thị Nở không qua, chắc là hắn đã khóc được mất. Việc làm này của thị khiến hắn từ ''hết sức ngạc nhiên'' đến xúc động ''thấy mắt mình như ươn ướt'' bởi vì một lẽ hết sức đơn giản “lần đầu tiên hắn được người ta cho…xưa nay nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái gì”, “đời hắn chưa bao giờ được săn sóc bởi bàn tay đàn bà''. Hắn còn cảm nhận về hương vị cháo hành, nó thơm và ngon lắm. Thị Nở còn cảm nhận thấy hắn rất hiền. Dưới ánh sáng của ty, thị Nở bỗng trở thành 1 người đàn bà có duyên, cx biết lườm yêu, biết e lệ, biết ''ngượng ngùng mà thinh thích khi nghe 2 tiếng ''vợ chồng''. Bát cháo hành của thị Nở làm hắn suy nghĩ nhiều. Hành động chăm sóc đầy tình cảm yêu thương ấy của thị khiến Chí “ăn năn”. Trái tim tưởng chừng như chai đá của CP đã dần dần sống dậy. Cái phần người trong hắn cx hồi sinh. Chí đã sống đúng với con người thật của mình, trở lại nguyên hình của anh canh điền ngày xưa. Tiếp đến, tâm trạng Chí đi từ xúc động đến ăn năn, hồi tỉnh. Ty của Thị Nở đã mở đường cho CP trở lại làm người: “Trời ơi! Hắn thèm lương thiện, hắn muốn làm hòa với mọi người biết bao.. Thị có thể sống yên ổn vs hắn thì sao người khác lại k thể đc''. Cùng với mong ước được làm người lương thiện, Chí khao khát hạnh phúc và một mái ấm gia đình. Và hắn nói “Gía cứ thế này mãi thì thích nhỉ?”. Lúc này nội tâm của Chí đã bừng tỉnh, lương tri của hắn đã trỗi dậy mà thôi thúc tình cảm hắn. Hắn thật sự muốn ''thế này'' đó là muốn được ăn cháo hành, được sống bên cạnh thị Nở, được thị quan tâm, chăm sóc, yêu thương và được làm nũng với thị…được như thế thì “thích nhỉ'' là sung sướng, hạnh phúc nào bằng. “Hay là mình sang đây ở với tớ một nhà cho vui” một mái ấm gia đình vui vẻ, hạnh phúc, câu nói này giống như một lời cầu hôn của Chí với thị Nở-một lời cầu hôn rất canh điền, chất phác, giản dị. Hắn muốn sống như 1 con người đúng nghĩa, khao khát đc trở lại vs cs bt, đc làm hòa vs m.n. Thị Nở sẽ là cây cầu nối giữa hắn vs dân làng Vũ Đại. CP bâng khuâng, háo hức nghĩ tới 1 tương lai tốt đẹp Chính tình người của Thị Nở đã thức tỉnh hồi sinh tình người trong Chí Phèo, thế mới biết sức cảm hóa của tình thương kỳ diệu biết nhường nào! Phát hiện và miêu tả quá trình thức tỉnh của Chí Phèo là một thành công nghệ thuật đặc sắc của Nam Cao. Tg đã khéo lựa chọn những chi tiết rất chân thực thể, miêu tả tâm lí nv sắc sảo hiện nên ý nghĩa của sự hồi sinh là sự khẳng định sức sống của thiên lương, của lòng lương thiện. Quá trình hồi sinh của Chí Phèo trong tác phẩm là một trong những đọan văn thể hiện sâu sắc ý nghĩa nhân văn và giá trị nhân đạo của tác phẩm. Nhà văn đã cảm thông sâu sắc với bi kịch của người nông dân và khẳng định sức sống bất diệt của thiên lương. Lương thiện, khát khao hạnh phúc là bản tính tự nhiên, tốt đẹp và mạnh mẽ của con người. Không thế lực nào có thể hủy diệt. Từ đó, nhà văn kêu gọi mọi người hãy luôn tin vào con người, tin vào bản chất tốt đẹp của mổĩ người và cùng nhau xây đắp phần Người trong mỗi con người để cuộc sống ngày càng tốt đẹp hơn.
Phân tích quá trình thức tỉnh hồi sinh của Chí Phèo Nam Cao là một nhà văn hiện thực lớn có tư tưởng nhân đạo vừa sâu sắc, mới mẻ, vừa độc đáo. Ông là nhà văn hiện thực xuất sắc tràn đầy tinh thần nhân đạo, chuyên viết về hai đề tài: người trí thức nghèo sống mòn mỏi, bế tắc trong xã hội cũ và người nông dân bị bần cùng hóa, lưu manh hóa trước Cách mạng tháng Tám. Trong đó, Chí Phèo là 1 kiệt tác trong văn xuôi VN hiện đại của nhà văn Nam Cao viết vào năm 1941. Truyện kể lại cuộc đời của một người dân cùng khổ tên là Chí Phèo. CP là biểu hiện sống động của bi kịch sinh ra là người mà k đc làm người. Để quên đi số phận bất hạnh của mình, CP vùi đầu vào rượu, say triền miên và sống kiếp sống mù tối của thú vật. Những tưởng hẳn chỉ có thể sống 1 cuộc đời như thế, nhưng k, CP đã thật sự có thể hồi sinh sau cuộc gặp gỡ với Thị Nở. Chúng ta không thể không cảm động trước quá trình hồi sinh trong cuộc đời của Chí Phèo – một người tưởng đã là một con quỷ dữ của làng Vũ Đại. Chí Phèo, nguyên là một đứa con hoang, bị bỏ rơi nơi lò gạch cũ khi vừa mới lọt lòng, vốn là người nông dân hiền lành, lương thiện nhưng đã bị xã hội phong kiến bóc lột, đè nén, áp bức trở thành “con quỷ dữ làng Vũ Đại”. Bá Kiến đã đẩy CP vào tù, biến Chí từ một người nông dân hiền lành trở thành một thằng lưu manh và trở thành tên tay sai đắc lực cho bọn cường hào trong làng. Chí gần như sống trong vô thức, Chí bị xã hội ruồng bỏ, bị cướp mất quyền làm người, bị cướp đi cả nhân hình lẫn nhân tính. Và cứ thế Chí Phèo say triền miên. Say để quên đi quyền làm người, say để làm những việc mà người ta giao cho hắn làm, đốt phá, cướp giật, doạ nạt… của bao người dân lương thiện. Những cơn say của hắn tràn cơn này sang cơn khác, thành một cơn dài, mênh mông, hắn ăn trong lúc say, thức dậy hãy còn say… Chưa bao giờ hắn tỉnh, và có lẽ hắn chưa bao giờ tỉnh táo, để nhớ có hắn ở đời. Cứ tưởng Chí Phèo mãi mãi sống kiếp thú vật, rồi sẽ kết thúc bằng cách vùi xác ở một bờ bụi nào đó. nhưng bằng tài năng và nhất là bằng trái tim nhân đạo của một nhà văn lớn, Nam Cao đã để Chí Phèo trở về sống kiếp người một cách tự nhiên. Ông đã soi rọi ánh sáng của ty thương vào tận đáy tâm hồn đen tối của con quỷ dữ làng Vũ Đại. Trong một đêm say, hắn tình cờ gặp Thị Nở – người đàn bà dở hơi xấu xí, và quá lứa lỡ thì. Thị Nở đi qua vườn nhà Chí và ngủ quên trong vườn nhà hắn vào một đêm trăng mát rười rượi. Còn Chí Phèo thì vừa uống rượu ở nhà tự Lãng về, muốn ra sông tắm, vô tình hắn gặp thị ở đó. Đêm hôm ấy, họ ăn nằm với nhau, sự chung đụng ấy hoàn toàn ngẫu nhiên, mang tính bản năng của người đàn ông trong cơn say. Những phẩm chất của người nông dân lao động tiềm tàng sâu trong con người hắn bất chợt đc khơi dậy. Chút ty thương mộc mạc, tự nhiên cộng vs sự quan tâm chăm sóc giản dị của Thị Nở – người con gái xấu xí ''ma chê quỷ hờn'' đã đánh thức lương tri trong Chí, đánh thức bản chất lương thiện vốn có trong con người hắn. Chính nhờ cuộc gặp gỡ đó, đã thức tỉnh phần người trong Chí, giúp Chí cởi bỏ cái vỏ quỉ dữ để sống lại làm người, khao khát hoàn lương, lương thiện. Suốt 5 ngày đêm cả hai đều chìm đắm trong men say của tình yêu. Đoạn văn miêu tả tâm trạng CP sau đêm gặp Thị Nở chứng tỏ Nam Cao xứng đáng bậc thầy về phân tích tâm lí nhân vật. Tỉnh rượu, Chí thấy lòng chợt bâng khuâng ''mơ hồ buồn''. Những lần trước, mỗi khi tỉnh rượu, hắn lại uống, vì thế say kế tiếp say. Còn lần này, Chí Phèo tỉnh rượu với trạng thái khác hẳn “người thì bủn rủn, chân tay không buồn nhấc; hay là đói rượu, hắn hơi rùng mình. Ruột gan lại nôn nao lên một tí. Hắn sợ rượu như những người ốm sợ cơm”. Đó là điều rất lạ ở Chí, sau bao năm, lần đầu tiên trong cuộc đời Chí tỉnh dậy, chợt nhận ra nơi căn lều ẩm thấp là ánh nắng ngoài kia rực rỡ biết bao, nghe thấy mọi âm thanh của cuộc sống: tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá, tiếng anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá trên sông, tiếng lao xao của người đi chợ bán vải về… Những âm thanh quen thuộc ấy hôm nào mà chả có, nhưng hôm nay Chí mới cảm nhận và nghe thấy, vì hôm nay Chí đã hết say. Phải chăng, những âm thanh ấy chính là tiếng gọi náo nức, thiết tha, tiếng gọi thôi thúc của cs đã vang lên rộn ràng trong tâm hồn vừa đc khơi dậy của Chí… Sau đó Chí tỉnh ngộ, nhìn lại cuộc đời mình cả trong qk, hiện tại và tương lai. Hơn hết, cái ước mơ bình dị ngày nào ''có một gia đình nho nhỏ, chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải. Chúng lại bỏ 1 con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm..'' bỗng dưng trở lại vs Chí. Chí đã tỉnh rượu và thức tỉnh về tỉnh cảm và nhận thức. Chí thấy hiện tại của mình thật đáng buồn bởi “hắn thấy hắn già mà vẫn còn cô độc”, “hắn đã tới cái dốc bên kia của cuộc đời”, và cơ thể thì đã “hư hỏng nhiều”. Tương lai đối với hắn, còn đáng buồn hơn, không chỉ buồn mà còn lo sợ, bởi hắn đã trông thấy trước “tuổi già, đói rét và ốm đau” và nhất là “cô độc”. Sau những tháng ngày sống gần như vô thức, Chí đã tỉnh táo và suy nghĩ về cuộc đời mình, triền miên trong suy nghĩ và xúc động. Như vậy, với sự trở lại của lí trí và nhận thức về chính mình, cùng những tình cảm, cảm xúc của 1 con người, Chí đang thức tỉnh một cách tòan diện cả về nhận thức và ý thức và bắt đầu hồi sinh để trở về với kiếp người. Ngòi bút Nam Cao ở đây thật ấm áp, thể hiện từng biểu hiện của sự thức tỉnh ở CP. Ông thật sự rất yêu quý những người lao động chân chính. Vì hoàn cảnh mà họ bị đẩy vào con đường tội lỗi. Nhưng ngay cả khi bị cuộc đời làm biến dạng nhân hình và làm méo mó nhân tính thì Nam Cam vẫn nhìn thấy vẻ đẹp trong sáng luôn tiềm ẩn trong con người họ. Họ chỉ cần găp điều kiện thuận lợi thì phần người sẽ bừng dậy một cách mạnh mẽ. Đúng lúc ấy thì Thị Nở đã bưng đến cho Chí Phèo bát cháo hành đang nghi ngút khói. Và nếu như Thị Nở không qua, chắc là hắn đã khóc được mất. Việc làm này của thị khiến hắn từ ''hết sức ngạc nhiên'' đến xúc động ''thấy mắt mình như ươn ướt'' bởi vì một lẽ hết sức đơn giản “lần đầu tiên hắn được người ta cho…xưa nay nào hắn có thấy ai tự nhiên cho cái gì”, “đời hắn chưa bao giờ được săn sóc bởi bàn tay đàn bà''. Hắn còn cảm nhận về hương vị cháo hành, nó thơm và ngon lắm. Thị Nở còn cảm nhận thấy hắn rất hiền. Dưới ánh sáng của ty, thị Nở bỗng trở thành 1 người đàn bà có duyên, cx biết lườm yêu, biết e lệ, biết ''ngượng ngùng mà thinh thích khi nghe 2 tiếng ''vợ chồng''. Bát cháo hành của thị Nở làm hắn suy nghĩ nhiều. Hành động chăm sóc đầy tình cảm yêu thương ấy của thị khiến Chí “ăn năn”. Trái tim tưởng chừng như chai đá của CP đã dần dần sống dậy. Cái phần người trong hắn cx hồi sinh. Chí đã sống đúng với con người thật của mình, trở lại nguyên hình của anh canh điền ngày xưa. Tiếp đến, tâm trạng Chí đi từ xúc động đến ăn năn, hồi tỉnh. Ty của Thị Nở đã mở đường cho CP trở lại làm người: “Trời ơi! Hắn thèm lương thiện, hắn muốn làm hòa với mọi người biết bao.. Thị có thể sống yên ổn vs hắn thì sao người khác lại k thể đc''. Cùng với mong ước được làm người lương thiện, Chí khao khát hạnh phúc và một mái ấm gia đình. Và hắn nói “Gía cứ thế này mãi thì thích nhỉ?”. Lúc này nội tâm của Chí đã bừng tỉnh, lương tri của hắn đã trỗi dậy mà thôi thúc tình cảm hắn. Hắn thật sự muốn ''thế này'' đó là muốn được ăn cháo hành, được sống bên cạnh thị Nở, được thị quan tâm, chăm sóc, yêu thương và được làm nũng với thị…được như thế thì “thích nhỉ'' là sung sướng, hạnh phúc nào bằng. “Hay là mình sang đây ở với tớ một nhà cho vui” một mái ấm gia đình vui vẻ, hạnh phúc, câu nói này giống như một lời cầu hôn của Chí với thị Nở-một lời cầu hôn rất canh điền, chất phác, giản dị. Hắn muốn sống như 1 con người đúng nghĩa, khao khát đc trở lại vs cs bt, đc làm hòa vs m.n. Thị Nở sẽ là cây cầu nối giữa hắn vs dân làng Vũ Đại. CP bâng khuâng, háo hức nghĩ tới 1 tương lai tốt đẹp Chính tình người của Thị Nở đã thức tỉnh hồi sinh tình người trong Chí Phèo, thế mới biết sức cảm hóa của tình thương kỳ diệu biết nhường nào! Phát hiện và miêu tả quá trình thức tỉnh của Chí Phèo là một thành công nghệ thuật đặc sắc của Nam Cao. Tg đã khéo lựa chọn những chi tiết rất chân thực thể, miêu tả tâm lí nv sắc sảo hiện nên ý nghĩa của sự hồi sinh là sự khẳng định sức sống của thiên lương, của lòng lương thiện. Quá trình hồi sinh của Chí Phèo trong tác phẩm là một trong những đọan văn thể hiện sâu sắc ý nghĩa nhân văn và giá trị nhân đạo của tác phẩm. Nhà văn đã cảm thông sâu sắc với bi kịch của người nông dân và khẳng định sức sống bất diệt của thiên lương. Lương thiện, khát khao hạnh phúc là bản tính tự nhiên, tốt đẹp và mạnh mẽ của con người. Không thế lực nào có thể hủy diệt. Từ đó, nhà văn kêu gọi mọi người hãy luôn tin vào con người, tin vào bản chất tốt đẹp của mổĩ người và cùng nhau xây đắp phần Người trong mỗi con người để cuộc sống ngày càng tốt đẹp hơn.
Một trong những thành công của tác phẩm “Vợ chồng A Phủ” là nghệ thuật miêu tả và phân tích tâm lí nhân vật. Ngòi bút nhà văn thật tinh tế, sâu sắc trong việc miêu tả diễn biến tâm lí, sức sống tiềm tàng và sự biến đổi số phận của nhân vật Mị. Mị là người phụ nữ tưởng chừng như cam chịu số phận, không còn sức sống và lối thoát nhưng trong hoàn cảnh có thể, Mị vẫn vươn lên làm chủ cuộc đời. Và cái gì đã khiến bên trong “con rùa” câm lặng ấy bùng lên khát vọng sống, khát vọng yêu, khát vọng được quyền làm người cho ra kiếp người, chính là đêm mùa xuân trở về trên rẻo cao. Khi trờ thành nô lệ nhà thống lí Pá Tra, Mị bị đầy đọa tới mức trầm cảm, vô vọng. Mị chôn vùi tuổi thanh xuân, thời con gái đẹp đẽ của mình. Ngày Mị không nói, sống như cái xác không hồn, lùi lũi như con rùa nuôi trong xó cửa. Tưởng rằng Mị sẽ chết tàn trong căn buồng u tối, nhưng ai có thể ngờ tiềm ẩn trong con người yếu đuối ấy vẫn chất chứa một sức sống tiền tàng. Đêm tình mùa xuân trở về đã đánh thức niềm yêu sống và khát vọng tự do trong Mị. Tiếng sáo gọi bạn đi chơi làm lòng Mị bổi hổi bồi hồi. Mị uống rượu, uống ừng ực từng bát để mong muốn đi bao nỗi đời cay đắng ư? Không hề! Tiếng sáo và hơi men đã đưa Mị về quá khứ tươi đẹp. Khát vọng bùng lên, Mị muốn đi chơi. Quá khứ đẹp đẽ, hiện tại phũ phàng khiến Mị muốn ăn lá ngón mà chết cho khỏi phải nghĩ. Nhưng tiếng sáo gọi bạn yêu vẫn réo rắt ngoài đường, xoáy sâu vào trái tim đầy thổn thức của Mị. Tiếng sáo như một ma lực cứ rập rờn, bay bổng, thôi thúc Mị khao khát được đi chơi, thôi thúc Mị búi lại tóc, với tay lấy cái váy hoa. Chẳng cần biết A Sử đã bước vào buồng bởi trong lòng Mị chỉ còn tiếng sáo và khát vọng tự do…. Tô Hoài cảm nhận được ý thức đang sống dậy một cách mãnh liệt trong Mị. Mị nhận ra mình còn trẻ đẹp, nhận ra quyền làm người của mình. Vì thế, Mị muốn thoát ra khỏi cái địa ngục tăm tối để được tự do đón gió xuân, hơi xuân, tìm lại những ngày tươi đẹp đã mất… Nhưng đau đớn thay! Khát vọng vừa bùng lên đã bị A Sử chặn đứng lại. Sợi dây tàn bạo đã cuốn chặt Mị vào cây cột trong căn buồng u tối cho tới sáng. Hơi rượu nồng nàn nâng tâm hồn Mị, Mị quên mình đang bị trói. Đau đớn, xót ra Mị nhận ra kiếp một con người mà không bằng kiếp vật. Suốt đêm, Mị bị trói đứng trong hơi men nồng nàn, trong tiếng sáo tình tứ đầy ai oán. Nhưng sức sống tiềm tàng luôn ẩn chứ trong con người Mị, tiếp cho Mị một sức mạnh, quên đi nỗi đau thể xác để tâm hồn được bay lên, giải phóng theo tiếng sáo. Có thể nói, miêu tả đời sống tinh thần của Mị là một trong những trang văn đặc sắc nhất. Tâm lí phức tạp, đầy biến động được nhà văn khám phá, miêu tả qua tiếng sáo. Tiếng sáo như một âm thanh kì lạ len lỏi vào tận sâu thẳm tâm hồn vốn câm lặng của Mị để khám phá, cứu vớt, thức tỉnh Mị ra khỏi cõi u mê. Dù trong đêm tình mùa xuân, Mị vẫn chưa giải phóng được cuộc đời nhưng sức sống tiềm tàng đó trong Mị sẽ báo trước cho sự đột biến quyết liệt tháo cũi sổ lồng ở lần sau. Đó chính là ý nghĩa nhân văn của tác phẩm. Tô Hoài phải là người hiểu đời, hiểu người sâu sắc mới có thể hòa tâm nhập cảnh vào niềm tâm tư sâu kín nhất của người phụ nữ bất hạnh, đau nỗi đau cùng nhân vật, khát vọng cùng họ, mở đường cho họ một tương lai tươi sáng.
One of the successes of the work "A Phu and his wife" is the art of describing and analyzing the psychology of the characters. The writer's pen is very delicate and profound in describing the psychological developments, potential vitality and changing fate of the character Mi. Mi is a woman who seems to have resigned herself to her fate, with no vitality or way out, but in the best possible circumstances, she still rises to take control of her life. And what made inside that silent "turtle" flare up the desire to live, the desire to love, the desire to have the right to be a human for a lifetime, was the night of spring's return on the high mountain. When she became a slave to the ruler Pa Tra, Mi was devastated to the point of depression and hopelessness. I buried my youth, my beautiful girlhood. The day Mi did not speak, she lived like a soulless corpse, retreating like a turtle kept in the corner of the door. I thought that Mi would die in the dark room, but who would have thought that within that weak person there was still hidden vitality. The night of spring love's return awakened Mi's love of life and desire for freedom. The sound of the flute calling you out to play made My heart flutter. Do you drink wine, gulping down bowls of it, hoping to go through all the bitterness of life? No problem! The sound of flute and alcohol took me back to the beautiful past. Desire flared up, I wanted to go out. The past is beautiful, the present is cruel, making me want to eat the leaves and die so I don't have to think about it. But the sound of the flute calling for love still rang out on the street, penetrating deep into My sobbing heart. The sound of the flute is like a magic power that keeps fluttering and flying, urging me to long to go out, urging me to tie my hair back in a bun and reach for the floral dress. It didn't matter that A Su had entered the room because in Mi's heart there was only the sound of the flute and the desire for freedom... To Hoai felt consciousness rising strongly in Mi. I realized that I was young and beautiful, and realized my rights as a human being. Therefore, I want to escape from the dark hell to be free to welcome the spring breeze, the spring breeze, to find the lost beautiful days... but rather painful! The desire that had just flared up was stopped by A Su. The brutal rope tied Mi tightly to the pillar in the dark room until morning. The passionate alcohol lifted my soul, I forgot I was tied up. Painful and painful, I realized that the life of a human being is not as good as the life of an animal. All night long, Mi was tied up in the passionate alcohol and the plaintive sound of the flute. But the potential vitality is always hidden in My being, giving me strength, forgetting physical pain so that my soul can soar and be liberated by the sound of the flute. It can be said that the description of Mi's spiritual life is one of the most unique pages of literature. The writer's complex and volatile psychology is explored and described through the sound of the flute. The sound of the flute is like a strange sound penetrating deep into the depths of My silent soul to discover, save, and awaken Me from the realm of darkness. Even though on the night of spring love, Mi still hasn't liberated her life, that potential vitality in her will foretell a drastic change next time. That is the humanistic meaning of the work. To Hoai must be a person who understands life and people deeply to be able to immerse himself in the deepest thoughts of an unfortunate woman, feel the pain with the characters, desire with them, and pave the way for them. bright future.
Thông thường, cái dốt do thất học được mọi người dễ dàng thông cảm; còn cái dốt của học trò thì chỉ đáng chê trách, chứ không đáng cười. Người xưa nói:“ Biết thì thưa thốt, không biết thì dựa cột mà nghe”. Thế nhưng trong cuộc sống, nhiều người lại có thói “xấu hay làm tốt, dốt hay nói chữ”. Vì thế mà cha ông ta đã sáng tác ra những câu truyện cười truyện ngụ ngôn để phê phán theo một cách hài hước, trong số đó truyện cười Tam đại con gà là một câu truyện khá phổ biến hướng đến sự châm biếm đả kích vào một anh học trò loại người “dài lưng tốn vải ăn no lại nằm”. Anh ta học hành dốt nát nhưng lại có tính khoe khoang đi đâu cũng ra vẻ cũng lên mặt “văn hay chữ tốt”. Cái xấu cái tốt càng che đậy càng dễ lộ ra kệch cỡm và đáng cười hơn rất nhiều lần. “Tam đại con gà” là câu truyện dân gian ngắn có kết cấu chặt chẽ, kết thúc bất ngờ kể về những sự việc hành vi tự nhiên của con người với tính chất giải trí. Câu chuyện thu hút người đọc ở các tình huống khó xử khác nhau trong truyện dẫn dắt người đọc đi từ bất ngờ hay tới bất ngờ khác và tiếng cười vang lên khi tình huống cuối cùng khép lại. Mấu chốt của câu chuyện chính là ông thầy được mời về gõ đầu trẻ.Bi kịch đã bắt đầu từ đó và khiến ông thầy không thể xoay xở được.Bắt đầu là việc nhận biết mặt chữ.Thầy đồ đi dạy học trò nhưng “thấy mặt chữ nhiều nét rắc rối quá học trò lại hỏi gấp,thầy cuống nói liều”. Thầy gặp chữ “kê” mà cũng không biết là chữ gì nên nói bừa “dủ dỉ là con dù dì”. Đọc chữ kê thành dủ dỉ, rồi giảng bậy dủ dỉ là con dù dì quả là thầy đã đi đến chỗ tận cùng liều lĩnh và tận cùng của sự dốt nát thảm hại. Dủ dỉ đâu phải chữ Hán? Và trên đời làm gì có con vật nào tên là dủ dỉ, dù dì? Như vậy là thầy vừa dốt Kiến thức sách vở, lại vừa dốt kiến thức thực tế. Người đọc đọc đến đây phải bật cười ngạc nhiên trước “trình độ” của “ông thầy kì quặc này. Tình huống thứ hai là thầy cũng khôn, sợ nhớ sai, người nào biết thì xấu hổ, mới bảo học trò đọc khẽ. Thầy liều lĩnh khi dạy trẻ nhưng lại thận trọng trong việc giấu dốt, dùng cái láu cá vặt để gỡ và giấu nhẹm cái dốt của mình. Tạm thời, sự láu cá ấy cứu được thầy nhưng thực ra nó càng đẩy nhanh thầy vào ngõ cụt. Thầy khấn hỏi Thổ Công của gia chủ để xem chữ ấy có phải thật là “dù dì ” không. Lẽ ra, không biết thì thầy phải tìm sách mà học, tìm người mà hỏi. Nhưng chuyện không có cái lẽ ra ấy. Tình huống này làm cho mâu thuẫn phát triển lên tới điểm đỉnh. Nhân vật Thổ Công xuất hiện khiến cho ý nghĩa phê phán và nghệ thuật trào phúng của truyện càng sinh động, sâu sắc. Như một mũi tên bắn trúng hai đích, truyện “khèo” cả Thổ Công vào với thầy mà chế giễu. Té ra thần thánh tưởng là thiêng liêng mà cũng dốt. Cái dốt ấy thể hiện ở chi tiết thầy đổ xin ba đài âm dương, Thổ Công cho được cả ba. Như vậy là Thổ Công đồng ý với thầy đồ chữ ấy đúng là dù dì. Thế là thầy đồ vững bụng, không sợ nữa mà đắc chí lắm… bệ vệ ngồi trên giường, bảo trẻ đọc to. Trò vâng lời thầy, gân cổ lên gào: Dủ dỉ là con dù dì! Dủ dỉ là con dù dì… Với chi tiết ấy, cái dốt của thầy đã được khuếch đại lên gấp nhiều lần Tình huống thứ tư nằm ở phần kết thúc truyện. Khi thầy đồ bộc lộ đến tận cùng sự ngoan cố của thói giấu dốt thì cũng là lúc tiếng cười bật lên. Sự tin tưởng mù quáng vào thần thánh đã đưa thầy đến cuộc chạm trán bất ngờ với chủ nhà. Cái dốt nát của thầy đã bị lật tẩy. Lúc này, thầy đã tự nhận thức được sự dốt nát của mình và thầm trách Thổ Công: Mình đã dốt, Thổ Công nhà nó cũng dốt nữa. Tác giả dân gian đã không hề đi sâu vào nội tâm nhân vật, nhưng chỉ với một câu trong suy nghĩ của anh học trò này đã gây ra tiếng cười hài hước cho người đọc. Vốn “vụng chèo khéo chống”, thầy vẫn cố gượng gạo giấu dốt bằng cách giải nghĩa quanh quẩn rất buồn cười. Không ngờ chữ dủ dỉ vô nghĩa mà lại được thầy tìm ra lắm nghĩa đến thế. Cách chống chế của thầy nhằm mục đích giấu dốt và thầy vẫn ra vẻ ta đây hay chữ, trái ngược với sự tự nhận thức về mình lúc trước. Chính sự trái ngược này đã tạo ra tiếng cười trào phúng hả hê. Truyện khai thác cả vần điệu, cả yếu tố thứ bậc trong tam đại con gà mà chế giễu, chọc cười: Dủ dỉ là con dù dì, dù dì là chị con công, con công là ông con gà. Yếu tố bất ngờ nhất của chuyện khép lại thì cũng là lúc tiếng cười phê phán vang lên không dứt. Câu chuyện ngắn gọn khai thác từ những chi tiết, khía cạnh sâu sắc để vấn đề xoay quanh một chữ kê nhưng đã vẽ ra được chân dung thảm hại của nhân vật thầy đồ đáng phê phán. Sự phê phán nằm trong tiếng cười chính là một bài học cho người đời về vấn đề học thức của mỗi người, không biết thì hỏi, không cần che dấu để rồi dấu đầu hở đuôi làm trò cười cho thiên hạ.
Normally, ignorance due to illiteracy is easily sympathized by everyone; As for the students' ignorance, it is only worthy of criticism, not laughter. The ancients said: "If you know, say it out loud. If you don't know, then lean on the pillar and listen." But in life, many people have the habit of "doing good or being bad, being ignorant or saying words". That's why our ancestors created jokes and fables to criticize in a humorous way. Among them, the Three Great Chickens joke is a quite popular story aimed at satirizing and attacking people. A student is the type of person who "longs his back, wastes his clothes, eats his fill, and then lies down". He is poorly educated but has a tendency to show off wherever he goes, pretending to be "good at writing". The more you cover up the good and the bad, the more ridiculous and laughable it becomes. "The Three Great Chickens" is a short folk tale with a tight structure and a surprising ending that tells about natural human behavior events with an entertaining nature. The story attracts the reader in different awkward situations in the story, leading the reader from one good surprise to another and laughter rings out when the final situation ends. The crux of the story is that the teacher was invited to knock on the child's head. The tragedy began from there and the teacher was unable to cope. It started with recognizing letters. The teacher went to teach his students but " Seeing that the letters were too complicated, the students asked urgently, and the teacher spoke in a panic. The teacher came across the word "ke" but didn't know what the word was, so he said indiscriminately "it's a child or an aunt". Reading the words to the fullest, then lecturing incorrectly is a child even though the teacher has indeed reached the end of recklessness and the end of pathetic ignorance. Isn't stubborn a Chinese character? And in this world, there is no animal named brave, even aunt? So the teacher is both ignorant of book knowledge and ignorant of practical knowledge. The reader who reads here must laugh and be surprised at the "level" of this "weird teacher. The second situation is that the teacher is also smart, afraid of remembering wrongly and embarrassing anyone who knows, so he tells the student to read quietly. The teacher is reckless when teaching children but cautious in hiding his ignorance, using cunning to remove and hide his ignorance. Temporarily, that cunning saved him, but in fact it pushed him even faster into a dead end. The teacher prayed to ask the homeowner's Tho Cong to see if that word really means "um aunt". If you don't know, you should find a book to learn, find someone to ask. But things are not as they should be. This situation causes the conflict to develop to its peak. The appearance of the character Tho Cong makes the critical meaning and satirical art of the story even more vivid and profound. Like killing two birds with one stone, the story "hits" even Tho Cong with his teacher and ridiculed him. It turns out that the gods think they are sacred but are also ignorant. That ignorance is shown in the detail that the teacher asked for three yin and yang stations, and Tho Cong gave him all three. So Tho Cong agreed with that teacher, even though it was true. So the teacher calmed down, was no longer afraid but was very pleased... he sat on the bed majestically and asked the children to read aloud. The student obeyed the teacher, his neck muscles raised up and shouted: "If you are stubborn, you are my aunt!" Brave is a child even though an aunt... With that detail, the teacher's ignorance was amplified many times over The fourth situation is at the end of the story. When the teacher reveals to the end the stubbornness of his habit of hiding ignorance, laughter bursts out. Blind trust in the gods brought him to an unexpected encounter with the homeowner. The teacher's ignorance has been exposed. At this time, the teacher was self-aware of his ignorance and silently blamed Tho Cong: I was stupid, Tho Cong was also stupid. The folk author did not go deeply into the character's inner thoughts, but just one sentence in this student's thoughts caused humorous laughter for the reader. Even though he was "clumsy and skillful at rowing", the teacher still tried to hide his ignorance by explaining the meaning in a very funny way. I didn't expect the meaningless word to be found by the teacher to have so many meanings. The teacher's defense was aimed at hiding his ignorance and he still appeared to be polite, contrary to his previous self-awareness. It is this contradiction that creates gloating satirical laughter. The story exploits both the rhyme and the hierarchical element in the three great chickens to mock and make fun of: Du is the child even though the aunt is the peacock's sister, the peacock is the chicken's grandfather. The most surprising element of the story's ending is also when critical laughter rings out endlessly. The short story exploits details and profound aspects to make the issue revolve around a single word but paints a pathetic portrait of the character of the teacher who is worthy of criticism. The criticism contained in laughter is a lesson for people about the issue of each person's education. If you don't know, ask, there's no need to hide it and then make fun of people.
Nhà văn Nguyên Ngọc (Nguyễn Trung Thành) có duyên với Tây Nguyên. Cả hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mĩ, Nguyên Ngọc đã sống và chiến đấu ở mảnh đất hùng vĩ này. Hai tác phẩm hay nhất của Nguyên Ngọc đều viết về Tây Nguyên là “Đất nước đứng lên” và “Rừng xà nu”. Truyện “Rừng xà nu” viết về những anh hùng ở làng Xô Man trong cuộc kháng chiến chống Mĩ. Là tác phẩm tiêu biểu cho khuynh hướng sử thi và cảm hứng lãng mạn của văn học Việt Nam giai đoạn 1954-1975. Cảm hứng của nhà văn về nhân vật anh hùng gắn liền với cảm hứng về đất nước hùng vĩ mà cụ thể là hình tượng cây xà nu của Tây Nguyên. Nhà văn đã chọn một loại cây họ thông, gỗ và nhựa đều rất quý, có sức sống mãnh liệt và dẻo dai rất gần gũi với đời sống người dân Tây Nguyên để tượng trưng cho phẩm chất và sức mạnh tinh thần bất khuất của dân làng Xô Man và các dân tộc Tây Nguyên. Truyện được mở đầu và kết thúc bằng hình ảnh rừng xà nu. Suốt trong quá trình kể chuyện, hình ảnh rừng xà nu được nhắc đi nhắc lại như một điệp khúc, gần 20 lần nhà văn nói đến rừng xà nu, cây xà nu, nhựa xà nu, ngọn xà nu, đồi xà nu, khói xà nu, lửa xà nu, dầu xà nu. Hình tượng cây xà nu mang ý nghĩa tượng trưng, nó nói lên sức sống bền vững, quật khởi của dân làng Xô Man, của Tây Nguyên bất khuất. Chất sử thi của thiên truyện sẽ không trở thành giọng điệu chính của tác phẩm nếu thiếu đi hình tượng cây xà nu được khai thác từ nhiều góc độ, được lặp đi lặp lại nhiều lần như vậy, nhất là các hình ảnh “đồi xà nu” (4 lần), “rừng xà nu” (5 lần), với “hàng vạn cây” “ưỡn tấm ngực lớn của mình ra che chở cho làng”. “Làng ở trong tầm đại bác của đồn giặc… Hầu hết đạn đại bác đều rơi vào ngọn đồi xà nu cạnh con nước lớn. Cả rừng xà nu hàng vạn cây không có cây nào không bị thương. Có những cây bị chặt đứt ngang nửa thân mình, đổ ào ào như một trận bão. Ở chỗ vết thương, nhựa úa ra, tràn trề, thơm ngào ngạt, long lanh nắng hè gay gắt, rồi dần dần bầm lại, đen và đặc quyện lại thành từng cục máu lớn”. Hình ảnh cây xà nu mở đầu truyện đã cho thấy cuộc đấu tranh quyết liệt của dân làng. Bằng nghệ thuật nhân hoá, tác giả nói lên được nỗi đau thương mất mát của dân làng Xô Man và tố cáo tội ác của kẻ thù. Mỗi cây xà nu ngã xuống, ta thấy thương tâm như một người dân làng Xô Man ngã xuống. Nhưng hình tượng cây xà nu cũng tượng trưng cho sức sống dẻo dai,mãnh liệt của dân làng Xô Man, của con người Tây Nguyên. “Trong rừng ít có loại cây sinh sôi nảy nở khoẻ như vậy. Cạnh một cây xà nu mới ngã gục, đã có bốn năm cây con mọc lên, ngọn xanh rờn, hình nhọn mũi tên lao thẳng lên bầu trời. Cũng có ít loại cây ham ánh sáng mặt trời đến thế.” “Có những cây mới nhú khỏi mặt đất, nhọn hoắt như những mũi lê”. Rừng xà nu mang ý nghĩa biểu tượng cho con người. “Đặt trong hệ thống chủ đề, trong mạch truyện, những cây xà nu này mang tính biểu tượng cho những Mai, Dít, Tnú, Heng, thế hệ trẻ của làng Xô Man bất khuất, gắn bó với cách mạng”. Chỉ đơn giản một chi tiết này, thấy cây xà nu giống người biết mấy! “Nhưng cũng có những cây vượt lên đựơc đầu người, cành lá sum sê như những con chim đã đủ lông mao, lông vũ. Đạn đại bác không giết nổi chúng, những vết thương của chúng chóng lành như trên một thân thể cường tráng”. Hình ảnh đó giống Tnú biết bao, Tnú bị bọn giặc chém nhiều nhát sau lưng, trên tấm lưng chưa rộng bằng bề ngang cái xà lét mẹ để lại đó ứa một vệt máu đậm, từ sáng đến chiều thì đặc quện, tím thẫm như “nhựa xà nu”. Nhưng sau khi ở tù vượt ngục trở về, những vết thương đã lành lặn, Tnú khoẻ mạnh, cường tráng, rồi trở thành một chiến sĩ kiên cường. Cái chết của những cây xà nu giống cái chết của mẹ con Mai biết bao. “Có những cây con vừa lớn ngang tầm ngực người lại bị đại bác chặt đứt làm đôi. Ở những cây đó, nhựa còn trong, chất dầu còn loãng; vết thương không lành được, cứ loét mãi ra, năm mười hôm thì cây chết”. Và đây, Dít giống một cây xà nu non lao thẳng lên trời bất khuất. Dít nhỏ như lanh lẹ, cứ sẩm tối lại bò theo máng nước đem gạo ra từng cho cụ Mết và thanh niên. Chúng bắt đựơc con bé. Chúng để con bé đứng ở giữa sân, lên đạn tôm-xông rồi từ từ bắn từng viên một. Không bắn trúng, đạn chỉ sượt qua tai, sém tóc, váy nó rách tượt từng mảng. Nó khóc thét lên, nhưng rồi đến viên thứ mười, nó chùi nước mắt, từ đó nó im bặt. Nó đứng lặng giữa bọn lính, cứ mỗi viên đạn nổ, cái thân hình mảnh dẻ của nó lại quật lên một cái nhưng đôi mắt nó thì vẫn nhìn bọn giặc bình thản lạ lùng. Hình ảnh những cây xà nu vững chắc, không chịu ngã trước giông bão, bom đạn của kẻ thù “ưỡn tấm ngực lớn của mình che chở cho làng” gợi cho ta nghĩ đến hình ảnh cụ Mết, con người tiêu biểu cho sức sống quật khởi của làng Xô Man, người nuôi giữ ngọn lửa khát vọng tự do, gắn bó với Đảng. Chính cụ Mết cũng đã nói với Tnú: “Không có cây gì mạnh bằng cây xà nu đất ta…” Cụ còn nói với dân làng: “Nghe rõ chưa các con, rõ chưa Nhớ lấy, ghi lấy. Sau này tau chết rồi, bay còn sống phải nói lại với con cháu: Chúng nó đã cầm súng, mình phải cầm giáo!”. Và khi cuộc khởi nghĩa bùng nổ, nguyên nhân trực tiếp chính là do ngọn lửa xà nu cháy trên mười đầu ngón tay Tnú. Cả làng Xô Man bị kích động, những ngọn đuốc xà nu bùng cháy khắp rừng “Đứng trên đồi xà nu gần con nước lớn. Suốt đêm nghe cả rừng Xô Man ào ào rung động. Và lửa cháy khắp rừng…” Viết về Tây Nguyên, Nguyên Ngọc (Nguyễn Trung Thành) muốn gắn chặt đất nước với con người. Viết về anh hùng Đinh Núp, tác giả gọi tên tiểu thuyết của mình là “Đất nước đứng lên”. Viết về cuộc khởi nghĩa của dân làng Xô Man trong cuộc kháng chiến chống Mĩ lại lấy tên là “Rừng xà nu”… Hình tượng cây xà nu là một sáng tạo nghệ thuật độc đáo của Nguyễn Trung Thành. Với bút pháp tượng trưng, tư tưởng chủ đề của truyện “Rừng xà nu” thêm sâu sắc. Chính nhờ hình tượng cây xà nu mà những nhân vật anh hùng thêm bất tử.
Writer Nguyen Ngoc (Nguyen Trung Thanh) has an affinity with the Central Highlands. In both the resistance wars against the French and the Americans, Nguyen Ngoc lived and fought in this majestic land. Nguyen Ngoc's two best works, both written about the Central Highlands, are "The Country Stands Up" and "The Snake Forest". The story "Sna Nu Forest" is written about heroes in Xo Man village during the resistance war against America. It is a typical work of the epic trend and romantic inspiration of Vietnamese literature in the period 1954-1975. The writer's inspiration for the heroic character is closely linked to the inspiration for the majestic country, specifically the image of the snake plant of the Central Highlands. The writer chose a type of pine tree whose wood and resin are both very precious, with strong vitality and resilience, very close to the lives of the people of the Central Highlands to symbolize the indomitable qualities and spiritual strength of the people. Xo Man village and ethnic groups in the Central Highlands. The story opens and ends with the image of a snake forest. During the process of telling the story, the image of the soapberry forest is repeated like a refrain, nearly 20 times the writer mentions the snakehead forest, the snakehead tree, the snakehead sap, the snakehead tops, the snakehead hills, and the smoke. soap, fire, oil. The image of the snakehead tree has a symbolic meaning, it speaks of the sustainable vitality and resilience of the Xo Man villagers, of the indomitable Central Highlands. The epic quality of the story would not become the main tone of the work without the image of the snake plant, which is exploited from many angles and repeated many times, especially the images of "snake hill". nu" (4 times), "serpentine forest" (5 times), with "tens of thousands of trees" "expanding their large chests to protect the village". “The village was within cannon range of the enemy post... Most of the cannon balls fell on the sandy hill next to the big water. In the whole forest of tens of thousands of trees, there was not a single tree that was not injured. Some trees were cut down halfway across their bodies, falling like a storm. At the wound, the sap oozes out, overflowing, fragrant, glistening in the harsh summer sun, then gradually bruising, black and thick, forming large clots of blood. The image of the snake plant that opens the story shows the fierce struggle of the villagers. Using the art of personification, the author expressed the pain and loss of the Xo Man villagers and denounced the crimes of the enemy. With each fall of a snake tree, I feel as pitiful as a fallen Xo Man villager. But the image of the snake plant also symbolizes the resilient and strong vitality of the Xo Man villagers and the people of the Central Highlands. “There are few trees in the forest that grow and thrive like that. Next to a newly fallen snakehead tree, four or five saplings have grown up, their green tops, sharp arrows shooting straight into the sky. There are also few plants that crave sunlight that much.” "There are new trees emerging from the ground, sharp as pear points." The soapberry forest has symbolic meaning for humans. "Placed in the thematic system, in the story line, these snakehead trees symbolize Mai, Dit, Tnú, Heng, the young generation of the indomitable Xo Man village, attached to the revolution." Just this simple detail shows how much the snakehead tree resembles a human! “But there are also trees that can tower over a person's head, with lush branches and leaves like birds with full cilia and feathers. Cannonballs cannot kill them, their wounds heal quickly like on a strong body. That image is so similar to Tnú, Tnú was slashed many times in the back by the enemy. On his back, which was not as wide as the width of the barley his mother left there, there was a dark streak of blood, from morning to afternoon it was thick, dark purple like “soap resin”. But after escaping from prison, his wounds were healed, Tnú was healthy, strong, and became a resilient soldier. How similar is the death of the snake plants to the death of Mai and her children. “There were saplings that had just grown to human chest height but were cut in half by cannons. In those trees, the sap is still clear and the oil is still thin; The wound cannot heal, it continues to ulcerate, and within five or ten days the tree dies." And here, Dit is like a young snake, rushing straight into the sky indomitably. Little but agile, every dusk he crawled along the water trough to bring out rice for Mr. Met and the young man. They caught the girl. They let her stand in the middle of the yard, loaded the bullets and slowly fired one bullet at a time. It didn't hit, the bullet just grazed her ear, singed her hair, and her dress was torn into pieces. He cried out loud, but then on the tenth pill, he wiped his tears, and from then on he fell silent. It stood silently among the soldiers. With each bullet explosion, its slender body jerked up, but its eyes still looked at the enemy with strange calmness. The image of sturdy bamboo trees, refusing to fall in the face of storms or enemy bombs, "expanding their large chests to protect the village" reminds us of the image of Mr. Met, a person who represents vitality. the rise of Xo Man village, who kept the fire of desire for freedom and attached himself to the Party. Mr. Met himself also said to Tnú: "There is no tree as strong as the snake plant in our land..." He also said to the villagers: "Do you hear clearly, children? Remember, remember. In the future, when I die, if you are still alive, you must tell your children and grandchildren: They held guns, I must hold spears! And when the uprising broke out, the direct cause was the snake fire burning on Tnú's ten fingertips. The whole Xo Man village was agitated, snake torches burned throughout the forest. "Standing on the snake hill near the big water. All night long, I heard the whole Xo Man forest rumbling and vibrating. And fire burns all over the forest…” Writing about the Central Highlands, Nguyen Ngoc (Nguyen Trung Thanh) wanted to closely connect the country with its people. Writing about the hero Dinh Nup, the author called his novel "The country stands up". Writing about the uprising of Soviet Man villagers during the resistance war against America, it was titled "The Snake Forest"... The image of the Snake Tree is a unique artistic creation of Nguyen Trung Thanh. With symbolic writing, the thematic thought of the story "The Snake Forest" becomes more profound. It is thanks to the image of the snake plant that the heroic characters become more immortal.
Tác phẩm “Ông lão đánh cá và con cá vàng” là môt tác phẩm điển hình của đại thi hòa người Nga – Puskin. Qua tác phẩm , tác giả muốn gửi gắm một chân lí, cái thiện bao giờ cũng được đền đáp xứng đáng, cái ác cái tham lam luôn luôn bị quả báo. Tác phẩm viết về câu chuyện của hai vợ chồng sống nghèo khổ, ngày ngày ông lão ra biển đánh cá, còn mụ vợ thì suốt ngày đay nghiến ông lão, bắt ông lão phải làm cái này cái kia mà không hài lòng. Khi ông lão bắt được con cá vàng, con cá van xin ông thả đi thì con cá sẽ báo đáp ông.Nhưng ông chẳng muốn xin gì, ông về và kể lại câu chuyện cho mụ vợ. Thấy ông về nhà ,mụ vợ đay nghiến, mắng mỏ ông là ngu ngốc, rồi bắt ông ra biển để xin con cá vàng cho một cái máng lợn mới. Nhưng cái máng lợn mới vẫn không thỏa mãn lòng tham của mụ, mụ lại tiếp tục bắt ông lão ra bờ biển để xin ngôi nhà mới. Không dừng lại đó,mụ vợ lại được nước, bắt ông lão bắt con cá vàng cho mình làm trở thành nhất phẩm phu nhân. Nhưng mụ đâu có dừng lại đó, khi lòng tham vô đáy của mụ lên đến tột cùng,mụ đòi làm nữ hoàng và muốn có con cá vàng bên cạnh để hầu hạ cho ý muốn của mụ. Ông lão trong câu chuyện vốn dĩ là một người nghèo khổ nhưng lương thiện. Ông không quản mưa gió bão tố, làm việc cần cù cần mẫn để kiếm sống, sống một cuộc sống lương thiện. Trước tiên ông lão là một người nghèo khổ nhưng rất lương thiện. Khi ông lão bắt được con cá vàng, lẽ ra ông lão sẽ mang nó về nhà, nhưng khi nghe nó van xin ông lại thương lòng ,thả nó về với biển- về với nhà của nó. Ông sẵn sàng làm những việc mà có lẽ những người ở làng chài không bao giờ làm. Ông là một người bao dung, lương thiện. Nhưng trái ngược hoàn toàn với ông, mụ vợ của ông lại vô cùng tham lam. Mụ hết lần này tới lần khác bắt ông lão làm theo ý mình, bắt con cá vàng phải làm theo ý của mụ. Xét cho cùng, lẽ ra ông lão là một người đàn ông, phải là một người bản lĩnh trong gia đình,nhưng ông có phần hơi nhu nhược, khi làm theo ý mụ vợ rất nhiều lần. Dù nhiều lần ông khuyên ngăn nhưng trước sự hung hãn của mụ vợ,ông lại không có đủ can đảm để chống lại hay ngăn cản lại ý muốn của mụ. Lẽ ra được phục vụ được chấp thuận thì mụ phải cảm thấy sung sướng, phải cảm thấy biết ơn, cả ông lão và con cá. Nhưng chính lòng tham không đáy của mụ mà khiến mất tất cả mọi thứ biến mất. Con cá là một biểu tượng cho chân lí cái thiện sẽ luôn được đền đáp, sống lương thiện sẽ được báo đáp. Chân lí này giống như câu “ ở hiền gặp lành” của dân tộc Việt Nam ta. Đồng thời con cá vàng chính là công cụ để nhân dân lương thiện thi hành sự trừng trị thích đáng đối với những kẻ tham lam bạc bẽo. Câu chuyên kết thúc thật bất ngờ, khi trước mặt ông lão hiện ra với túp lều rách nát ngày xưa và trên bậc cửa , mụ vợ đang ngồi trên cái máng lợn sứt mẻ”. Mọi thứ lại trở lại như xưa cũ và cái kết cục này là tất yếu, và là một bài học xứng đáng cho những kẻ tham lam và không biết giới hạn của sự mong muốn của mình. Mọi thứ nếu tới một giới hạn nhất định, nếu đi qua giới hạn đó, có thể con người đánh đổi và mất tất cả. Tác phẩm kết thúc thật bất ngờ, qua tác phẩm tác giả muốn tỏ lòng biết ơn đối với những người nhân hậu và sống thương thiện nhưng cũng đưa ra những bài học đích đáng cho những kẻ tham lam, không làm gì mà thích sai khiến người khác và đạt được nguyện vọng của mình.
The work "The Old Fisherman and the Goldfish" is a typical work of the great Russian poet - Pushkin. Through the work, the author wants to convey a truth: good is always rewarded, evil and greed always receive retribution. The work is written about the story of a couple living in poverty. Every day the old man goes to the sea to fish, and his wife nags at the old man all day long, forcing him to do this and that without being satisfied. When the old man caught the goldfish, the fish begged him to let it go, and the fish would repay him. But he didn't want to ask for anything, so he went home and told the story to his wife. Seeing him come home, his wife scolded him for being stupid, then forced him to go to the sea to ask the goldfish for a new pig trough. But the new pig trough still did not satisfy her greed, so she continued to take the old man to the beach to ask for a new house. Not stopping there, the wife regained the water and forced the old man to catch a goldfish for her to become a first-class lady. But she didn't stop there, when her bottomless greed reached its extreme, she wanted to be queen and wanted a goldfish by her side to serve her wishes. The old man in the story was originally a poor but honest man. He did not care about rain, wind or storms, worked hard to make a living, and lived an honest life. First of all, the old man was a poor man but very honest. When the old man caught the goldfish, he was supposed to take it home, but when he heard it begging, he felt pity and released it back into the sea - back to its home. He is willing to do things that perhaps people in fishing villages would never do. He is a tolerant and honest person. But in complete contrast to him, his wife is extremely greedy. She forced the old man to do what she wanted time and time again, forcing the goldfish to do what she wanted. After all, the old man was supposed to be a man, a brave person in the family, but he was somewhat weak, as he did what his wife wanted many times. Although he advised her many times to stop, in the face of his wife's aggression, he did not have the courage to resist or stop her wishes. She should have felt happy and grateful to both the old man and the fish to have been accepted. But it was her bottomless greed that caused everything to disappear. The fish is a symbol of the truth that goodness will always be rewarded, living honestly will be rewarded. This truth is similar to the Vietnamese people's saying, "Be kind and be good." At the same time, the goldfish is a tool for honest people to carry out appropriate punishment for greedy and ungrateful people. The story ended unexpectedly, when in front of the old man appeared the old tattered hut and on the doorstep, his wife was sitting on a chipped pig trough. Everything returns to the way it was before and this outcome is inevitable, and is a worthy lesson for those who are greedy and do not know the limits of their desires. If everything reaches a certain limit, if it goes beyond that limit, people can trade and lose everything. The work ends unexpectedly. Through the work, the author wants to show gratitude to those who are kind and compassionate, but also gives valuable lessons to those who are greedy and do nothing but like to dictate. others and achieve their aspirations.
Nguyễn Minh Châu từng khẳng định “Nhà văn không có quyền nhìn sự vật một cách đơn giản, nhà văn cần phấn đấu để đào xới bản chất con người vào các tầng sâu lịch sử” . Và khi tiếp cận nhân vật Phùng trong “Chiếc thuyền ngoài xa” ta đã bất ngờ bắt gặp một tâm hồn đa sầu, đa cảm chất chứa dưới một giọng văn trữ tình ấm áp trước thân phận con người. Nguyễn Minh Châu đã trở về mảnh đất miền Trung đầy nắng gió để đau đáu câu hỏi trong những phận người trong cuộc sống đời thường đầy nỗi cơ cực, đắng cay. Và ở tác phẩm này, nhà văn đã lấy con người là trung tâm phản ánh cho hiện thực cuộc sống, muốn bày tỏ một quan niệm văn chương mà trước nhất phải là câu chuyện của con người với tất cả chiều sâu. Hóa thân vào nhân vật Phùng từng là người lính vào sinh ra tử, được trưởng phòng giao nhiệm vụ chụp ảnh làm lịch. Trong vai một người lính năm xưa giờ là phóng viên ảnh ghi lại những khoảnh khắc, những lát cắt đẹp đẽ của cuộc sống đời thường cho bộ ảnh lịch quê hương đất nước, phản ánh cuộc sống lao động khỏe khoắn, tươi vui của những con người đang dựng xây quê hương, đất nước. Anh đã săn tìm ảnh nghệ thuật về biển, tìm những tấm ảnh có hồn bằng cách “phục kích” cả tuần lễ để suy nghĩ và kiếm tìm để cuối cùng mới tìm được một cảnh ưng ý, một khám phá phát hiện ra cái đẹp, ngỡ ngàng trước vẻ đẹp tinh khôi của chiếc thuyền lúc bình minh. Quả là một vẻ đẹp toàn bích của tạo vật “… Mũi thuyền in một nét mơ hồ loè nhoè vào bầu sương mù trắng như sữa có pha đôi chút màu hồng hồng do ánh mặt trời chiếu vào. Vài bóng người lớn lẫn trẻ con ngồi im phăng phắc như tượng trên chiếc mui khum khum, đang hướng mặt vào bờ. Tất cả khung cảnh ấy nhìn qua những cái mắt lưới và tấm lưới nằm giữa hai chiếc gọng vó hiện ra dưới một hình thù y hệt cánh một con dơi, toàn bộ khung cảnh từ đường nét đến ánh sáng đều hài hoà và đẹp, một vẻ đẹp thực đơn giản và toàn bích khiến đứng trước nó tôi trở nên bối rối, trong trái tim như có cái gì bóp thắt vào?”. Nhưng rồi nhân vật Phùng cũng đã chứng kiến cảnh lão đàn ông vũ phu trên chiếc thuyền chài đánh vợ một cách tàn bạo. Người vợ thì nhẫn nhục chịu đựng. Nhân vật Phùng “kinh ngạc”, “há mồm ra mà nhìn” và anh đã “vứt chiếc máy ảnh xuống đất chạy nhào tới”. Thật vậy, trước khi là trái tim nghệ sĩ, Phùng có một trái tim con người. Phản xạ của anh trước sự kiện trên là phản xạ tự nhiên của con người có bản chất thiên lương, tốt đẹp. Với trái tim nghệ sĩ, Phùng đã thức tỉnh. Chiếc thuyền nghệ thuật thì ở ngoài xa, một khoảng cách đủ để tạo nên vẻ đẹp huyền ảo, nhưng sự thật cuộc đời thì lại rất gần. Nghệ thuật chân chính là vì cuộc đời. Vì thế, đừng vì nghệ thuật mà quên cuộc đời, đừng mượn danh nghệ thuật mà vô trách nhiệm vơí cuộc đời. Trước khi là một nghệ sĩ biết rung động trước cái đẹp, hãy là một con người biết yêu ghét, vui buồn trước mọi lẽ đời thường tình, biết hành động để có một cuộc sống xứng đáng với một con người Cũng sau chuyến đi này, anh đã có sự thay đổi, đặc biệt là trong nghệ thuật. Người nghệ sĩ không được đơn giản và dễ dãi khi nhìn nhận mọi vấn đề trong cuộc sống và nhìn nhận con người. Cũng chính bởi thế Nguyễn Minh Châu đã từng phát biểu: “Văn học và đời sống là những vòng tròn đồng tâm mà tâm điểm là con người” . “Nhà văn tồn tại ở trên đời có lẽ trước hết là vì thế: để làm công việc giống như kẻ nâng giấc cho những người cùng đường, tuyệt lộ, bị cái ác hoặc số phận đen đủi dồn con người ta đến chân tường, những con người cả tâm hồn và thể xác bị hắt hủi và đoạ đầy đến ê chề, hoàn toàn mất hết lòng tin vào con người nhà cuộc đời để bênh vực cho những con người không có ai để bênh vực” (Ngồi buồn viết mà chơi). Trong tác phẩm Chiếc thuyền ngoài xa, tư tưởng ấy như một minh chứng cho khả năng của Minh Châu trong việc giải mã những mặt phức tạp của cuộc đời, cho quan niệm nghệ thuật vị nhân sinh. Thông qua cái nhìn của nhân vật Phùng, Nguyễn Minh Châu đã chứng minh cho ta thấy “cuộc đời vốn dĩ là nơi sản sinh ra cái đẹp của nghệ thuật nhưng không phải bao giờ cuộc đời cũng là nghệ thuật, và rằng con người ta cần có một khoảng cách để chiêm ngưỡng vẻ đẹp của nghệ thuật nhưng nếu muốn khám phá những bí ẩn bên trong thân phận con người và cuộc đời thì phải tiếp cận với cuộc đời, đi vào bên trong cuộc đời và sống cùng cuộc đời.”(Lê Ngọc Chương). Đó cũng là minh chứng rõ cho tấm lòng luôn hướng về con người.
Nguyen Minh Chau once asserted "Writers do not have the right to look at things simply, writers need to strive to dig human nature into the depths of history". And when we approached the character Phung in "The Boat in the Far Away", we suddenly encountered a melancholy, sentimental soul contained under a warm lyrical tone before the human condition. Nguyen Minh Chau returned to the sunny and windy Central region to ponder the questions of people in everyday life full of hardship and bitterness. And in this work, the writer took people as the center to reflect the reality of life, wanting to express a literary concept that must first be a human story with all its depth. Incarnating into the character of Phung, he was once a life-and-death soldier, assigned by the department head to take photos for a calendar. Playing the role of an old soldier, now a photojournalist, captures beautiful moments and slices of everyday life for the country's homeland calendar, reflecting the healthy and joyful working life of the people. People are building their homeland and country. He hunted for artistic photos of the sea, looking for soulful photos by "ambushing" a whole week of thinking and searching to finally find a satisfactory scene, a discovery of beauty. , amazed by the pristine beauty of the boat at dawn. What a perfect beauty of creation "... The bow of the boat printed a vague, blurry outline into the milky white mist mixed with a little pink color from the sunlight. Several figures of adults and children sat as still as statues on the cupped roof, facing the shore. All of that scene seen through the meshes and nets between the two frames appears in a shape similar to a bat's wing. The entire scene from the lines to the light is harmonious and beautiful, a The beauty is so simple and perfect that standing in front of it makes me confused, as if something is squeezing my heart. But then the character Phung also witnessed the brutal old man on the fishing boat brutally beating his wife. The wife patiently endured it. The character Phung was "surprised", "opened his mouth to look" and he "threw the camera on the ground and rushed forward". Indeed, before being an artist's heart, Phung had a human heart. His reaction to the above event is the natural reaction of a person with a good, natural nature. With an artist's heart, Phung has awakened. The art boat is far away, a distance enough to create magical beauty, but the truth of life is very close. True art is for life. Therefore, don't forget about life because of art, don't borrow the name of art and be irresponsible about life. Before being an artist who knows how to be moved by beauty, be a person who knows how to love and hate, be happy and sad with all the common things in life, and know how to act to have a life worthy of a human being. Also after this trip, he had a change, especially in art. Artists cannot be simple and easy-going when looking at all problems in life and people. That's why Nguyen Minh Chau once said: "Literature and life are concentric circles with people at the center." “Writers exist in this world perhaps first of all for that reason: to do the job of being a dreamer for those who are on the wrong path, have lost their way, are pushed to the wall by evil or bad fate. People in both soul and body were rejected and humiliated, completely losing all faith in the people of life to defend those who have no one to defend" (Sitting sadly while writing, play). In the work The Boat in the Far Away, that thought serves as a testament to Minh Chau's ability to decode the complex aspects of life, to the concept of art for humanity. Through the perspective of the character Phung, Nguyen Minh Chau proves to us that "life is inherently the birthplace of the beauty of art, but life is not always art, and that people are There needs to be a distance to admire the beauty of art, but if you want to discover the mysteries within the human condition and life, you must approach life, go inside life and live with life. ”(Le Ngoc Chuong). That is also a clear testament to the heart that is always oriented towards people.
Sô lô khốp là một nhà văn xô viết lỗi lạc, ông được nhận giải thưởng Noben về văn học năm 1965. Ông có nhiều tác phẩm để lại bao gồm truyện, tiểu thuyết và đặc biệt hơn nữa là tác phẩm xuất sắc viết về số phận con người. Qua tác phẩm này chúng ta thấy được những số phận bất hạnh của con người sau chiến tranh. Nhân vật chính trong truyện là Sô lô khốp. Và anh là một người rơi vào bi kịch sau khi chiến tranh kết thúc . Trước đó anh phải đi lính và sau khi hòa bình thì anh mất hết tất cả từ người thân,nhà cửa,bạn bè. Đối với anh mà nói thì anh chiến đấu vì gia đình, vì quê hương đất nước nhưng khi mọi thứ bỏ anh mà đi thì không còn gì nữa cả. Anh phải sống trong một cuộc sống đau khổ , kể cả khi chiến đấu, anh bị thương rất nhiều. Vợ và hai người con của anh cũng bị bom của phát xít cướp đi tính mạng của mình. Anh chỉ còn hi vọng vào người anh trai nhưng rồi cuối cùng anh ấy cũng đã chết trận. Như vậy qua đây chúng ta có thể thấy được rằng số phận anh rất bất hạnh, khi chiến đấu đã chịu những giày vò về thể xác lẫn tinh thần rồi giờ về thì lại phải nếm trải niềm đau khổ về tinh thần tụt độ bởi người thân yêu duy nhất cũng không còn nữa. Từ đó chúng ta có thể thấy được những hậu quả mà chiến tranh đã để lại. Sau chiến tranh anh phải sống trong bết tắc và tuyệt vọng. Không có nhà cửa anh phải sống nhờ nhà một người bạn. Cho tới khi anh tình cờ gặp được cậu bé có ten VaNi. Nhà văn đã miêu tả ngoại hình của cậu bé bằng những lời văn hết sức chân thật đó là một cậu bé tầm 5 tới 6 tuổi ăn mặc rách rưới ,cả cha và mẹ của cậu bé đều đã chết trong chiến tranh,ít ra Sô lô khốp còn có thể lao động được còn cậu bé thì lại không có ai,ai cho ăn gì thì cậu bé ăn nấy và bạ đâu ngủ đấy. Duyên phận cho họ gặp nhau như để bù đặp cho nhau những thiếu sót của cuộc đời. Anh nhân nuôi bé Vani,chăm sóc tận tình chu đáo, anh còn mua quần áo cho cậu bé, là một chiếc áo bành tô rất đẹp. Chính lòng nhân ái đó đã đem hai trái tim đấy lại với nhau như để sưởi ấm cho nhau vậy. Anh cố gắng làm mọi việc để nuôi bé vani nhưng cuộc sống không giống như những gì mình nghĩ, anh vượt qua mọi nỗi đau, xe anh quệt nhẹ vào người ta và cuối cùng bị mất bằng lái cho nên anh phải đi khắp nơi ,đã thế sức khỏe anh lại yếu đi trông thấy, anh đau đến mức khóc nhưng anh lại không để cho bé VaNi biết được điều này. Qua điều này chúng ta thấy tác giả có một tấm lòng nhân đạo cao cả. Đến đoạn cuối của tác phẩm thì nhà văn đã thể hiện sự thương xót của mình đối với nhân vật “ Với nỗi buồn thấm thía, tôi nhìn theo hai bố con…”. Đoạn văn thể sự sự khâm phục , tính cách của những con người kiên cường trước những khó khăn của cuộc sống. Trong hoàn cảnh có nghèo khó thế nào thì họ vẫn luôn trao nhau những tình yêu thương nhân ái, họ luôn đùm bọc nhau để sống. Như vậy qua đây chúng ta có thể thấy được số phận đau khổ của con người qua chiến tranh là như thế nào, họ không những phải chịu những nỗi đau thể xác trên chiến trường mà còn phải chịu nhiều nỗi đau về tinh thần. Xô cô lốp cùng bé Va ni a chính là hiện thân của những số phận bất hạnh đó. Qua đó tác giả muốn kêu gọi mọi người hãy có trách nhiệm đối với những con người như vậy.
Solokhov was an outstanding Soviet writer, he received the Nobel Prize for Literature in 1965. He left behind many works including stories, novels and more especially excellent works about numbers. human destiny. Through this work we see the unfortunate fate of people after the war. The main character in the story is Solokhop. And he was a man who fell into tragedy after the war ended. Before that, he had to join the army and after peace, he lost everything from his relatives, home, and friends. For him, he fought for his family, for his homeland and country, but when everything left him, there was nothing left. He had to live a miserable life, even when fighting, he was injured a lot. His wife and two children were also killed by fascist bombs. He only had hope in his brother, but in the end he died in battle. So here we can see that his fate is very unfortunate. While fighting, he suffered physical and mental torment, and now when he returns, he has to experience the suffering of mental degradation by people. My only loved one is no more. From there we can see the consequences that war left behind. After the war, he had to live in deadlock and despair. Without a house, he had to live at a friend's house. Until he accidentally met a boy named VaNi. The writer described the boy's appearance in very honest words: a boy about 5 to 6 years old dressed in rags, both of his parents died in the war, at least So The loon can still work but the boy has no one, the boy eats whatever anyone gives him and he doesn't sleep anywhere. Fate brought them together to make up for each other's shortcomings in life. He raised little Vani, took good care of him, and even bought him clothes, a very beautiful overcoat. It was that kindness that brought those two hearts together as if to warm each other. He tried to do everything to raise baby Vanilla but life was not like what he thought, he overcame all the pain, his car slightly hit someone and in the end he lost his driver's license so he had to go everywhere. Moreover, his health became visibly weaker. He was in so much pain that he cried, but he did not let little VaNi know this. Through this we see that the author has a noble humanitarian heart. At the end of the work, the writer expressed his compassion for the character: "With profound sadness, I looked at the father and son...". The passage expresses admiration and character of people who are resilient in the face of life's difficulties. No matter how poor the situation is, they always give each other love and compassion, they always support each other to survive. So here we can see what the miserable fate of people through war is like, they not only have to endure physical pain on the battlefield but also have to endure a lot of mental pain. Xo Co Loi and baby Vani A are the embodiment of those unfortunate fates. Through that, the author wants to call on everyone to be responsible towards such people.
Lỗ Tấn được biết tới không chỉ là một người thầy thuốc chữa bệnh trên cơ thể mà còn là một thầy thuốc chữa bệnh tinh thần cho người Trung Quốc rất giỏi, chính vì vậy mà tác phẩm Thuốc được xem như một được thuốc được ông gửi tới cho những người dân Trung Quốc . Có thể thấy ông là người rất giỏi chữa bệnh tinh thần trong việc truyền đạt văn chương. Nhan đề chỉ có duy nhất một chữ thuốc nhằm nói lên sự quan trọng của phương thuốc chữa bệnh tinh thần cho mọi người và nó còn được xem là phương thuốc tinh thần để ngộ nhận và thức tỉnh sự u muội của người dân Trung Quốc . Nhà văn đã quyết định học y thuật vì hồi nhỏ cha ông bị bệnh được một ông lang băm kê đơn thuốc làm cho cha ông uống bệnh càng nặng hơn và qua đời. Chính vì điều này mà ông muốn trở thành một người thầy thuốc giỏi để cứu chữa cho con người. Trong một lần đi học bên Nhật ông biết được tình trạng u muội của nhân dân cho nên ông quyết định quay về viết văn để chữa bệnh tinh thần cho người dân. Tác phẩm được mở đầu bằng hình ảnh ông bà Hoa Thuyên quyết định đi lấy thuốc về cho con trai mình uống, ông bà phải dậy từ khi màn sương vẫn còn dày đặc nhưng vẫn không ngại khó khăn vì tin rằng chính vị thuốc kia sẽ đem lại sự sống cho con trai độc đinh duy nhất của ông. Vị thuốc mà mọi người bảo có thể cứu con trai ông bà Hoa đó chính là bánh bao có tẩm máu người tử tù. Lão Hoa khép ép đưa tiền cho tên cai ngục rồi nhận bánh bao mang về vẫn còn tươi nguyên máu nhỏ giọt. ở trên đời này làm gì có loại thuốc như vậy ,thật là nghịch lí nhưng họ vẫn tin là có thật. Về đến nhà lão gọi con dậy ăn và bà Hoa cũng không dấu nổi sự vui mừng trên nét mặt. Hai ông bà tin rằng nếu như con ăn hết chiếc bánh ấy thì nó sẽ khỏi bệnh ngay.Những người ở trong quán họ cũng mừng ra mặt cho bà lão . KHông những vậy họ còn bàn tán về tên tử tù họ Hạ ,là phản động để rồi bị giết chết. Có thể nói hình ảnh Hạ Du đóng vai trò là một người tử tù và đối với nhân dân TRung Hoa thời bấy giờ thì họ xem đó là thích đáng. Ở đây chúng ta thấy rõ được sự xa rời của quần chúng đối với những cán bộ chiến sĩ cộng sản. Có thể nói chính vì sai lầm xa rời quần chúng cho nên cách mạng Trung Quốc lúc đó vẫn chưa thành công. Hạ Du đại diện cho những người yêu nước , còn ông Hoa lại đại diên cho những người dân Trung Hoa lúc bấy giờ. Hình ảnh người mẹ đi vào nghĩa trang cũng cho thấy sự xa rời. Một bên là hàng mộ của những người bị bệnh lao còn một bên là hàng mộ của những người tử tù ,được chia làm hai lối rõ rệt. Một bên là mẹ của người tử tù còn một bên là bà Hoa, con bà đã chết. Cuối cùng thì hai người bước đến bên nhau thể hiện sự thương xót ,đồng cảm giữa những người mẹ. Bức tường ngăn cách đó được xóa bỏ . Hai người phụ nữ ấy chính là hình ảnh mà nhà thơ muốn gửi gắm tới phương thuốc chữa bệnh cho nhân dân và những người cách mạng của Trung Quốc. Không những thê hai bà còn ngạc nhiên khi thấy một vòng hoa trên mộ Hạ Du không biết ai đã đặt nhưng vòng hoa ấy nhưng đó là tấm lòng của nhà văn giành cho những người chiến sĩ cộng sản để không nghe theo bọn xâm lược. Như vậy qua đây chúng ta thấy được thực trạng của người dân Trung Quốc thời bấy giờ, chính vì cách mạng không gần với dân cho nên đã có kết cục không tốt,không những vậy,nhân dân còn tin vào những thứ thuốc chết người đó là bánh bao tẩm máu người. Qua đó nhà văn muốn cho mọi người biết đươc căn bệnh mà họ đang mắc phải và từ đó nhanh chóng cứu chữa kịp thời để không bị quá nặng.
Lu Xun is known not only as a physical healer but also as a very good mental healer for the Chinese people, which is why the work Medicine is considered a book of medicine sent by him. to the Chinese people. It can be seen that he is very good at healing mental illnesses in communicating literature. The title has only one word medicine to express the importance of spiritual medicine for everyone and it is also considered a spiritual medicine to misunderstanding and awaken the ignorance of the Chinese people. The writer decided to study medicine because when he was young, his father was sick and a quack prescribed medicine that made his father's illness worse and he died. Because of this, he wanted to become a good physician to cure people. While studying in Japan, he learned about the dull condition of the people, so he decided to return to write to cure the people's mental illness. The work opens with the image of Mr. and Mrs. Hoa Thuyen deciding to go get medicine for their son to take. They had to get up while the fog was still thick but were still not afraid of difficulties because they believed that the medicine would cure them. giving life to his only son. The medicine that everyone said could save Mr. and Mrs. Hoa's son was dumplings soaked in the blood of a death row prisoner. Old Hoa forced him to give money to the prison guard and then took the dumplings back, still fresh and dripping with blood. There is no such medicine in this world, it's a paradox but they still believe it's real. When he got home, he called his son up to eat and Mrs. Hoa could not hide the joy on her face. The couple believed that if their child ate all that cake, he would be cured immediately. The people in the restaurant were also happy for the old woman. Not only that, they also talked about the death row prisoner named Ha, who was a reactionary and was killed. It can be said that the image of Ha Du played the role of a death row prisoner and for the Chinese people at that time, they considered it appropriate. Here we clearly see the distance of the masses from the communist officers and soldiers. It can be said that it was because of the mistake of alienating the masses that the Chinese revolution at that time was not successful. Ha Du represents patriots, while Mr. Hoa represents the Chinese people at that time. The image of the mother entering the cemetery also shows separation. On one side are the graves of people with tuberculosis and on the other side are the graves of death row prisoners, divided into two distinct paths. On one side is the mother of the death row prisoner and on the other side is Mrs. Hoa, her child has died. In the end, the two walked together to show compassion and sympathy between mothers. That dividing wall has been removed. Those two women are the images that the poet wants to convey as a cure for the people and revolutionaries of China. Not only was the couple also surprised to see a wreath on Ha Du's grave, not knowing who placed the wreath, but it was the writer's heart for the communist soldiers to not listen to the invaders. So here we see the reality of the Chinese people at that time, because the revolution was not close to the people so it had a bad outcome, not only that, the people also believed in deadly drugs. Those are dumplings soaked in human blood. Through this, the writer wants to let people know about the disease they are suffering from and then quickly treat it promptly so that it does not get too serious.
Nguyễn Dữ là nhà văn lỗi lạc của đất nước ta trong thế kỷ 16. Vốn là học trò giỏi của Trạng Trình – Nguyễn Bỉnh Khiêm. Ngoài thơ, ông còn để lại tập văn xuôi viết bằng chữ Hán, gồm có 20 truyện ghi chép những mẩu chuyện hoang đường lưu truyền trong dân gian; cuối mỗi truyện thường có lời bình của tác giả. Đằng sau mỗi câu chuyện thần kỳ. “Truyền kì mạn lục" chứa đựng nội dung phê phán những hiện thực xã hội đương thời được nhìn dưới con mắt nhân đạo của tác giả. Với tập truyện ngắn “Truyền kì mạn lục” ông thực sự đã mang đến cho nền văn học nước nhà một “Thiên cổ kì bút” có khả năng lay động lòng người bởi giá trị sâu sắc về mọi mặt của nó. Chế độ phong kiến Việt Nam cuối thế kỉ XV đầu thế kỉ XVI nhìn chung vẫn đang trên đà phát triển. Tuy nhiên sự cường thịnh của những giai đoạn trước đó thì đã giảm sút rõ rệt, bắt đầu xuất hiện những dấu hiệu của sự suy thoái. Trong tập đoàn giai cấp thống trị không còn những vua sáng tôi hiền. Triều đình đã gây nên bao nỗi thống khổ cho nhân dân. Ngoài xã hội, tình trạng đạo đức suy đồi, nhân tình thế thái đảo điên đã đẩy con người ta vào bước đường cùng. Sống giữa bối cảnh lịch sử xã hội như vậy, là một trí thức có tâm huyết, Nguvễn Dữ đã không thể không lên tiếng. Thái độ của tác giả được thể hiện qua “Truyền kì mạn lục” (quyển sách ghi chép tản mạn những điều kì lạ đang được lưu truyền) gồm 20 truyện ngắn viết bằng chữ Hán theo thể văn xuôi tự sự (có xen văn biền ngẫu và thơ ca). Tác phẩm này được Nguyễn Dữ viết trong thời gian ở ẩn và hoàn thành trước năm 1547. Sự đan xen pha trộn giữa yếu tố hiện thực và yếu tố hoang đường, kì ảo là nét đặc trưng và sức hấp dẫn đặc biệt của những câu chuyện trong tác phẩm. Sau mỗi truyện ngắn đều có một lời bình ngắn (hiện chưa biết là của ai) đề cập đến phẩm chất đạo đức của các nhân vật trong tác phẩm. Tác phẩm Truyền kì mạn lục là tiếng nói phản kháng mạnh mẽ của Nguyễn Dữ đối với hiện thực xã hội lúc bấy giờ. Do điều kiện lịch sử, Nguyễn Dữ không thể nói trực tiếp mà phải dùng cách gián tiếp: Thông qua các nhân vật thần tiên, ma quái, tinh loài vật, cây cỏ…, tác phẩm muốn gửi gắm ý tưởng phê phán nền chính sự rối loạn, không còn kỷ cương trật tự, vua chúa hôn ám, bề tôi thoán đoạt, bọn gian hiểm nịnh hót đầy triều đình; những kẻ quan cao chức trọng thả sức vơ vét của cải, sách nhiễu dân lành, thậm chí đến chiếm đoạt vợ người, bức hại chồng người. Phương pháp này giúp nhà văn có thể tự do tung hoành ngòi bút của mình trên trang giấy và thể hiện được tất cả những suy nghĩ, thái độ, quan điểm của mình về con người, về xã hội. Thứ nhất là tinh thần phê phán, tố cáo giai cấp thống trị tàn bạo trà đạp lên cuộc sống con người. Bằng ngòi bút thông minh, sắc sảo, bằng thái độ công phẫn mãnh liệt, Nguyễn Dữ vạch trần tất cả những bản chất tham bạo ngược của bè lũ giai cấp thống trị từ hôn quân bạo chúa trong triều đến bọn cường hào ác bá ở địa phương. Đối tượng phê phán trước hết là bọn vua chúa với những tội ác được tác giả vạch trần. Lời người tiều phu ở núi Nưa tố cáo Hồ Hán Thương “ dối trá tham dục, đem hết sức dân để dựng Kim Âu, dốc cạn của kho để mở khố Hoa Nhai, phao phí gấm là, vung rải châu ngọc, dùng vàng như cỏ rác, tiêu tiền như đất bùn, hình phạt có của đút là xong, quan chức có tiền mua là được, kẻ dâng lời ngay thì phải giết, kẻ nói điều nịnh thì được thưởng, lòng dân động lay…Vậy mà các kẻ nịnh thần trên dưới theo hùa” là thái độ phẫn nộ của tác giả. Với bọn quan lại thì có những điển hình sắc sảo cho tôi ác tham lam không đáy, nhũng nhiễu và hiếp bức dân làng. Quan trụ quốc họ Huỳnh: “ vàng bạc châu báu trong nhà chồng chất đầy rẫy….của cải trong nhà ấy không biết có cách nào tiêu mòn đi được” hay Lý Hữu Chi hung bạo, ngang ngược, làm những việc trái phép, thích sắc đẹp, ham tiền tài, tham lam không chán,..( Truyện Lý Tướng Quân). Lúc này, tiếng nói cùa nhà văn trở thành tiếng nói đại diện của nhân dân. Nguyễn Dữ đã đứng về phía nhân dân để thay mặt họ lột trần bộ mặt thật của bọn tham quan ô lại và nói lên tiếng nói phản kháng quyết liệt của họ. Kèm theo đó là cảm hứng ngợi ca, khẳng định những người trí thức, những của họ. Kèm theo đó là cảm hứng ngợi ca, khẳng định những người trí thức, những bậc nho sĩ, những quan lại chính trực, khí tiết, bản lĩnh giữa một bối cảnh đầy ô tạp. Tuy nhiên, sự xuất hiện của những nhân vật này thường không nhiều. Thứ hai, tác phẩm còn thể hiện ý thức xây dựng, bảo vệ tinh cảm gia đình, hạnh phúc lứa đôi. Tình yêu trong tác phẩm của Nguyễn Dữ là tình yêu tự do nẩy sinh từ sự rung cảm giữa trái tim đôi bên, vượt ra ngoài khốn khổ phong kiến và đạo đức Nho Giáo. Ông đã nói lên được khá trọn vẹn và sâu sắc tiếng nói tâm tình riêng tư của tuổi trẻ đương thời, phản ánh một nhu cầu bức thiết, đòi hỏi được giải phóng khỏi lễ giáo khắc nghiệt. Ở khía cạnh này, Nguyễn Dữ tập trung ca ngợi sự gắn bó son sắt trong tình cảm vợ chồng, đặc biệt ông dành nhiều cảm hứng để đồng cảm với những bất hạnh và đề cao phẩm chất tốt đẹp ở con người, đặc biệt là những người phụ nữ. Dưới ngòi bút của ông họ đều là những thiếu phụ xinh đẹp, chuyên nhất, tảo tần, giàu lòng vị tha nhưng luôn luôn phải chịu số phận bi thảm. Tác phẩm tiêu biểu “Người con gái Nam Xương” với một Vũ Nương – người phụ nữ đảm đang, hiếu thảo, tiết hạnh….thế mà phải gánh chịu bao nỗi oan khiên, chịu sự hinh bỉ, ruồng rẫy của chồng.Người phụ nữ ấy chẳng còn con đường giải quyết nào khác để chứng minh sự trong sạch , cho điều oan khuất của mình, để rồi cuối cùng người đã trầm mình xuống sông với một lời nguyền. Đến cả loại nhân vật "phản diện" như nàng Hàn Than (Đào thị nghiệp oan ký), nàng Nhị Khanh (Mộc miên phụ truyện), các hồn hoa (Tây viên kỳ ngộ ký) và "yêu quái ở Xương Giang" cũng đều vì số phận đưa đẩy, đều vì "nghiệp oan" mà đến nỗi trở thành ma quỷ. Họ đáng bị trách phạt nhưng cũng đáng thương.Ông trân trọng, ca ngợi những nhân cách thanh cao, cứng cỏi, bao dung với những người phụ nữ bị xã hội dồn ép thành kẻ xấu xa không kể họ ở địa vị cao hay thấp. Vì thế, nội dung này đem đến cho Truyền kì mạn lục chiều sâu của tư tưởng nhân đạo. Thứ ba, ngoài hai vấn đề nội dung trên, thông qua Truyền kì mạn lục, Nguyễn Dữ còn bộc bạch những nỗi niềm ưu tư sâu kín trước thời thế. Là một nho sĩ tài năng, tâm huyết với dời, thấu đáo bao đạo lí của trời đất nhưng ngày ngày phải nhìn thế thái nhân tình đổi thay, nhiều giá trị tốt đẹp trong cuộc sống con người có nguy cơ sụp đổ, tan rã, nhà văn không khỏi rơi vào nỗi bi uất. Mong mỏi giữ gìn và khơi dậy tất cả những giá trị cao đẹp bền vững của cuộc sống, Nguyễn Dữ cũng thể hiện rõ thái độ dứt khoát đấu tranh với tất cả những gì đang làm cho nó bị băng hoại. Ngoài ba vấn đề cơ bản trên trong Truyền kì mạn lục còn có nhiều vấn đề khác khiến cho tác phẩm có một giá trị nội dung tư tưởng hết sức sâu sắc. Bao trùm lèn tất cả là mơ ước về một xã hội công bằng, lí tưởng, là khát vọng về hạnh phúc cho con người của nhà văn nói riêng và nhân dân lao động nói chung. Truyền kỳ mạn lục còn là tập truyện có nhiều thành tựu nghệ thuật, đặc biệt là nghệ thuật dựng truyện, dựng nhân vật. Thành công của tác giả trong tác phẩm trước hết là ở sự sáng tạo trên cơ sở những cốt truyện có sẵn. Đa phần những câu chuyện trong tác phẩm đều có nguồn gốc từ dân gian hoặc trong sách vở của người xưa. Nguyễn Dữ đã sưu tầm, đồng thời bố sung, nhào nặn, chau chuốt, gọt giũa, biên những câu chuyện còn thô sơ, đơn giản trở thành những tác phẩm văn học tinh tế giàu ý nghĩa và có hiệu quả nghệ thuật cao. Nghệ thuật kể chuyện, nghệ thuật kết cấu, dẫn dắt tình huống kết hợp với cách xây dựng nhân vật là những thành công rõ nét nhất trong quá trình sáng tạo của nhà văn, đem lại cho những cốt truyện quen thuộc một sức sống và sự hấp dẫn mới. Tác phẩm kết hợp một cách nhuần nhuyễn, tài tình những phương thức tự sự, trữ tình và cả kịch, giữa ngôn ngữ nhân vật và ngôn ngữ tác giả, giữa văn xuôi, văn biền ngẫu và thơ ca. Lời văn cô đọng, súc tích, chặt chẽ, hài hòa và sinh động. Truyền kỳ mạn lục là mẫu mực của thể truyền kỳ, là "thiên cổ kỳ bút", là "áng văn hay của bậc đại gia", tiêu biểu cho những thành tựu của văn học hình tượng viết bằng chữ Hán dưới ảnh hưởng của sáng tác dân gian. “Truyền kì mạn lục” đã tồn tại bất chấp sự khắt khe của thời gian và giữ nguyên được giá trị trong mọi thời đại. 20 thiên chuyện, chuyện nào cũng thể hiện một quan điểm chính trị, một thái độ nhân sinh, một ý tưởng đạo đức của Nguyễn Dữ. Đó là những mong muốn của ông về một xã hội mọi người được sống yên bình trong nền đức trị, trong sự công bằng, trong tình cảm yêu thương nhân ái giữa con người với con người… Giá trị lớn của Truyền kỳ mạn lục chính là ở những nội dung nhân văn đó.
Nguyễn Dữ là nhà văn lỗi lạc của đất nước ta trong thế kỷ 16. Vốn là học trò giỏi của Trạng Trình – Nguyễn Bỉnh Khiêm. Ngoài thơ, ông còn để lại tập văn xuôi viết bằng chữ Hán, gồm có 20 truyện ghi chép những mẩu chuyện hoang đường lưu truyền trong dân gian; cuối mỗi truyện thường có lời bình của tác giả. Đằng sau mỗi câu chuyện thần kỳ. “Truyền kì mạn lục" chứa đựng nội dung phê phán những hiện thực xã hội đương thời được nhìn dưới con mắt nhân đạo của tác giả. Với tập truyện ngắn “Truyền kì mạn lục” ông thực sự đã mang đến cho nền văn học nước nhà một “Thiên cổ kì bút” có khả năng lay động lòng người bởi giá trị sâu sắc về mọi mặt của nó. Chế độ phong kiến Việt Nam cuối thế kỉ XV đầu thế kỉ XVI nhìn chung vẫn đang trên đà phát triển. Tuy nhiên sự cường thịnh của những giai đoạn trước đó thì đã giảm sút rõ rệt, bắt đầu xuất hiện những dấu hiệu của sự suy thoái. Trong tập đoàn giai cấp thống trị không còn những vua sáng tôi hiền. Triều đình đã gây nên bao nỗi thống khổ cho nhân dân. Ngoài xã hội, tình trạng đạo đức suy đồi, nhân tình thế thái đảo điên đã đẩy con người ta vào bước đường cùng. Sống giữa bối cảnh lịch sử xã hội như vậy, là một trí thức có tâm huyết, Nguvễn Dữ đã không thể không lên tiếng. Thái độ của tác giả được thể hiện qua “Truyền kì mạn lục” (quyển sách ghi chép tản mạn những điều kì lạ đang được lưu truyền) gồm 20 truyện ngắn viết bằng chữ Hán theo thể văn xuôi tự sự (có xen văn biền ngẫu và thơ ca). Tác phẩm này được Nguyễn Dữ viết trong thời gian ở ẩn và hoàn thành trước năm 1547. Sự đan xen pha trộn giữa yếu tố hiện thực và yếu tố hoang đường, kì ảo là nét đặc trưng và sức hấp dẫn đặc biệt của những câu chuyện trong tác phẩm. Sau mỗi truyện ngắn đều có một lời bình ngắn (hiện chưa biết là của ai) đề cập đến phẩm chất đạo đức của các nhân vật trong tác phẩm. Tác phẩm Truyền kì mạn lục là tiếng nói phản kháng mạnh mẽ của Nguyễn Dữ đối với hiện thực xã hội lúc bấy giờ. Do điều kiện lịch sử, Nguyễn Dữ không thể nói trực tiếp mà phải dùng cách gián tiếp: Thông qua các nhân vật thần tiên, ma quái, tinh loài vật, cây cỏ…, tác phẩm muốn gửi gắm ý tưởng phê phán nền chính sự rối loạn, không còn kỷ cương trật tự, vua chúa hôn ám, bề tôi thoán đoạt, bọn gian hiểm nịnh hót đầy triều đình; những kẻ quan cao chức trọng thả sức vơ vét của cải, sách nhiễu dân lành, thậm chí đến chiếm đoạt vợ người, bức hại chồng người. Phương pháp này giúp nhà văn có thể tự do tung hoành ngòi bút của mình trên trang giấy và thể hiện được tất cả những suy nghĩ, thái độ, quan điểm của mình về con người, về xã hội. Thứ nhất là tinh thần phê phán, tố cáo giai cấp thống trị tàn bạo trà đạp lên cuộc sống con người. Bằng ngòi bút thông minh, sắc sảo, bằng thái độ công phẫn mãnh liệt, Nguyễn Dữ vạch trần tất cả những bản chất tham bạo ngược của bè lũ giai cấp thống trị từ hôn quân bạo chúa trong triều đến bọn cường hào ác bá ở địa phương. Đối tượng phê phán trước hết là bọn vua chúa với những tội ác được tác giả vạch trần. Lời người tiều phu ở núi Nưa tố cáo Hồ Hán Thương “ dối trá tham dục, đem hết sức dân để dựng Kim Âu, dốc cạn của kho để mở khố Hoa Nhai, phao phí gấm là, vung rải châu ngọc, dùng vàng như cỏ rác, tiêu tiền như đất bùn, hình phạt có của đút là xong, quan chức có tiền mua là được, kẻ dâng lời ngay thì phải giết, kẻ nói điều nịnh thì được thưởng, lòng dân động lay…Vậy mà các kẻ nịnh thần trên dưới theo hùa” là thái độ phẫn nộ của tác giả. Với bọn quan lại thì có những điển hình sắc sảo cho tôi ác tham lam không đáy, nhũng nhiễu và hiếp bức dân làng. Quan trụ quốc họ Huỳnh: “ vàng bạc châu báu trong nhà chồng chất đầy rẫy….của cải trong nhà ấy không biết có cách nào tiêu mòn đi được” hay Lý Hữu Chi hung bạo, ngang ngược, làm những việc trái phép, thích sắc đẹp, ham tiền tài, tham lam không chán,..( Truyện Lý Tướng Quân). Lúc này, tiếng nói cùa nhà văn trở thành tiếng nói đại diện của nhân dân. Nguyễn Dữ đã đứng về phía nhân dân để thay mặt họ lột trần bộ mặt thật của bọn tham quan ô lại và nói lên tiếng nói phản kháng quyết liệt của họ. Kèm theo đó là cảm hứng ngợi ca, khẳng định những người trí thức, những của họ. Kèm theo đó là cảm hứng ngợi ca, khẳng định những người trí thức, những bậc nho sĩ, những quan lại chính trực, khí tiết, bản lĩnh giữa một bối cảnh đầy ô tạp. Tuy nhiên, sự xuất hiện của những nhân vật này thường không nhiều. Thứ hai, tác phẩm còn thể hiện ý thức xây dựng, bảo vệ tinh cảm gia đình, hạnh phúc lứa đôi. Tình yêu trong tác phẩm của Nguyễn Dữ là tình yêu tự do nẩy sinh từ sự rung cảm giữa trái tim đôi bên, vượt ra ngoài khốn khổ phong kiến và đạo đức Nho Giáo. Ông đã nói lên được khá trọn vẹn và sâu sắc tiếng nói tâm tình riêng tư của tuổi trẻ đương thời, phản ánh một nhu cầu bức thiết, đòi hỏi được giải phóng khỏi lễ giáo khắc nghiệt. Ở khía cạnh này, Nguyễn Dữ tập trung ca ngợi sự gắn bó son sắt trong tình cảm vợ chồng, đặc biệt ông dành nhiều cảm hứng để đồng cảm với những bất hạnh và đề cao phẩm chất tốt đẹp ở con người, đặc biệt là những người phụ nữ. Dưới ngòi bút của ông họ đều là những thiếu phụ xinh đẹp, chuyên nhất, tảo tần, giàu lòng vị tha nhưng luôn luôn phải chịu số phận bi thảm. Tác phẩm tiêu biểu “Người con gái Nam Xương” với một Vũ Nương – người phụ nữ đảm đang, hiếu thảo, tiết hạnh….thế mà phải gánh chịu bao nỗi oan khiên, chịu sự hinh bỉ, ruồng rẫy của chồng.Người phụ nữ ấy chẳng còn con đường giải quyết nào khác để chứng minh sự trong sạch , cho điều oan khuất của mình, để rồi cuối cùng người đã trầm mình xuống sông với một lời nguyền. Đến cả loại nhân vật "phản diện" như nàng Hàn Than (Đào thị nghiệp oan ký), nàng Nhị Khanh (Mộc miên phụ truyện), các hồn hoa (Tây viên kỳ ngộ ký) và "yêu quái ở Xương Giang" cũng đều vì số phận đưa đẩy, đều vì "nghiệp oan" mà đến nỗi trở thành ma quỷ. Họ đáng bị trách phạt nhưng cũng đáng thương.Ông trân trọng, ca ngợi những nhân cách thanh cao, cứng cỏi, bao dung với những người phụ nữ bị xã hội dồn ép thành kẻ xấu xa không kể họ ở địa vị cao hay thấp. Vì thế, nội dung này đem đến cho Truyền kì mạn lục chiều sâu của tư tưởng nhân đạo. Thứ ba, ngoài hai vấn đề nội dung trên, thông qua Truyền kì mạn lục, Nguyễn Dữ còn bộc bạch những nỗi niềm ưu tư sâu kín trước thời thế. Là một nho sĩ tài năng, tâm huyết với dời, thấu đáo bao đạo lí của trời đất nhưng ngày ngày phải nhìn thế thái nhân tình đổi thay, nhiều giá trị tốt đẹp trong cuộc sống con người có nguy cơ sụp đổ, tan rã, nhà văn không khỏi rơi vào nỗi bi uất. Mong mỏi giữ gìn và khơi dậy tất cả những giá trị cao đẹp bền vững của cuộc sống, Nguyễn Dữ cũng thể hiện rõ thái độ dứt khoát đấu tranh với tất cả những gì đang làm cho nó bị băng hoại. Ngoài ba vấn đề cơ bản trên trong Truyền kì mạn lục còn có nhiều vấn đề khác khiến cho tác phẩm có một giá trị nội dung tư tưởng hết sức sâu sắc. Bao trùm lèn tất cả là mơ ước về một xã hội công bằng, lí tưởng, là khát vọng về hạnh phúc cho con người của nhà văn nói riêng và nhân dân lao động nói chung. Truyền kỳ mạn lục còn là tập truyện có nhiều thành tựu nghệ thuật, đặc biệt là nghệ thuật dựng truyện, dựng nhân vật. Thành công của tác giả trong tác phẩm trước hết là ở sự sáng tạo trên cơ sở những cốt truyện có sẵn. Đa phần những câu chuyện trong tác phẩm đều có nguồn gốc từ dân gian hoặc trong sách vở của người xưa. Nguyễn Dữ đã sưu tầm, đồng thời bố sung, nhào nặn, chau chuốt, gọt giũa, biên những câu chuyện còn thô sơ, đơn giản trở thành những tác phẩm văn học tinh tế giàu ý nghĩa và có hiệu quả nghệ thuật cao. Nghệ thuật kể chuyện, nghệ thuật kết cấu, dẫn dắt tình huống kết hợp với cách xây dựng nhân vật là những thành công rõ nét nhất trong quá trình sáng tạo của nhà văn, đem lại cho những cốt truyện quen thuộc một sức sống và sự hấp dẫn mới. Tác phẩm kết hợp một cách nhuần nhuyễn, tài tình những phương thức tự sự, trữ tình và cả kịch, giữa ngôn ngữ nhân vật và ngôn ngữ tác giả, giữa văn xuôi, văn biền ngẫu và thơ ca. Lời văn cô đọng, súc tích, chặt chẽ, hài hòa và sinh động. Truyền kỳ mạn lục là mẫu mực của thể truyền kỳ, là "thiên cổ kỳ bút", là "áng văn hay của bậc đại gia", tiêu biểu cho những thành tựu của văn học hình tượng viết bằng chữ Hán dưới ảnh hưởng của sáng tác dân gian. “Truyền kì mạn lục” đã tồn tại bất chấp sự khắt khe của thời gian và giữ nguyên được giá trị trong mọi thời đại. 20 thiên chuyện, chuyện nào cũng thể hiện một quan điểm chính trị, một thái độ nhân sinh, một ý tưởng đạo đức của Nguyễn Dữ. Đó là những mong muốn của ông về một xã hội mọi người được sống yên bình trong nền đức trị, trong sự công bằng, trong tình cảm yêu thương nhân ái giữa con người với con người… Giá trị lớn của Truyền kỳ mạn lục chính là ở những nội dung nhân văn đó.
Nhắc đến nguyên lí tảng băng trôi là chúng ta lại nhớ tới nhà văn nổi tiếng Hê minh uê. Có thể nói rằng ông là một nhà văn vĩ đại nhất nước Mỹ ở thế kì 20, ông đã để lại nhiều tiểu thuyết có giá trị viết về uỗ sống, trong đó nổi bật nhất là tác phẩm ông già và biển cả. Ông là một nhà văn đề xướng lối viết kiệm lời nhưng lại rất giàu ý nghĩa, được xem là nguyên lí tảng băng trôi. Theo ông thì một tác phẩm phải được viết theo nguyên lí tảng băng trôi, nguyên lí này đòi hỏi con người khi đọc phải biết chiêm nghiệm mới thấy được cái hay của nó. Nhà văn không trực tiếp không trực tiếp chỉ ra ý tưởng của mình mà ông xây dựng nhiều hình tượng có nhiều sức gợi, có những câu văn lại bỏ lững hoặc là để trống để cho mọi người tự chiêm nghiệm và suy nghĩ tự hiểu ra ẩn ý của tác phẩm. Về tác phẩm thì nhân vật chính là ông già Xantiago ,là một ông già đánh cá người Cu ba. Ông đã 74 tuổi và trong suốt 84 ngày liền lão không câu được bất cứ một con cá nào dù nhỏ hay to. Chính vì vậy bố mẹ của cậu bé Ma nô lin cấm không cho đi câu chung với lão nữa. Người ta cho rằng ông đã gặp phải vận xui. Với ý chí không chịu khuất phục mà ông đã quyết định ra khơi để đánh cá một mình và rồi câu chuyện được bắt đầu từ đây. Ông lão đi cho tới trưa ông thả bốn cần câu và đợi cho tới trưa thì có một con cá kiếm đã cắn câu, con cá ấy làm cho ông lão cảm thấy mình có tài nghệ. Chính vì thế mà ông lại quyết định phải bắt được nó vào bờ để cho người ta không nói gì nữa . Trong bài con cá hiện lên với một ấn tượng vô cùng đẹp đẽ đó chính là một con cá to với những vòng lượn tròn lớn. Không những vậy, ông còn thấy nó như một cái bóng đen vượt dài qua dưới thuyền và lão không hề tin độ dài của nó :”Cái đuôi lớn hơn cả một chiếc lưỡi hái lớn, màu tím hồng dựng trên mặt đại dương xanh thẳm”. “ Thân hình đồ sộ và những dọc dài màu tía”, “bộ vây to sụ bên sườn xòe rộng”. Qua những hình ảnh trên cho thấy được nhà văn đã dùng những từ ngữ hay gọn nhất để có thể miêu tả về con cá kiếm. Con cá ấy lớn đến nỗi làm cho ông lão cảm thấy đang buộc một con thuyền lớn hơn vào chiếc thuyền của mình . Ngay khi đó thì con cá đã kéo ông lão ròng rã suốt hai ngày ra khơi, trong suốt hai ngày này ông chỉ cô độc với chai nước và ông quyết tâm phải bắt cho được con cá để cho xứng đáng với tài nghệ của mình Và một cuộc chiến giữa ông già và con cá bắt đầu từ đó, một cuộc chiến không cân sức. Về phía con cá nó cũng tỏ ra ngoan cố và không chịu khuất phục dưới bàn tay của ông lão. Khi thấm mệt thì nó lại chậm rãi, có khi ông lão còn tưởng rằng bắt được nó nhưng nó lại bơi ra xa. Qua đây chúng ta thấy được ý đồ nghệ thuật mà nhà văn muốn gửi gắm qua hình tượng con cá kiếm,đó là một hình ảnh mang sự bất khuất không chịu nhún nhường trước gian khó của cuộc sống . Không những vậy con cá còn là biểu tượng của thiên nhiên, nó còn thể hiện cho ước mơ và khát vọng của con người. Về phía ông lão thì tỏ ra vui mừng khi thấy con cá nhưng ông biết là mình còn phải chiến đấu với nó nhiều để còn đi về. Đây là một cuộc chiến không cân sức, nó cũng rất mạnh,mạnh hơn cả lão thế những lão vẫn không chịu khuất phục mà vẫn kiên quyết để bắt được con cá về bằng được. Ông cảm nhận với những vòng luộn qua sợi dây, hành động nhất quyết của ông đã phóng lao trúng tim của con cá . Cuộc chiến tuy không cân sức nhưng cuối cùng ông đã thu phục được nó. Qua đây chúng ta đã thấy được sức mạnh và vẻ đẹp về hình tượng của ông lão. Đặc biệt là sự thắng lợi của con người trong quá trình chinh phục mọi thử thách. Thế nhưng cái thắng lợi của ông già lại không hề dừng lại ở đây, kết cục thật đáng thương tâm bởi ông bắt được nó huy hoàng như thế nhưng đến khi vào được đến bờ thì đàn cá mập cũng rỉa hết thịt rồi chỉ còn trơ trọi lại mỗi bộ xương không . Nhưng điều này không quan trọng , quan trọng là ông lão đã thắng nó . Đó chính là điều mà nhà văn muốn gửi gắm tới con người những ý nghĩa biểu tượng sâu sắc. Qua bài này chúng ta thấy được ba chìm bảy nổi của tác phẩm .Phần nổi ở đây là hành trình chinh phục con cá của ông già còn phần chìm thì được biểu tượng bằng sức mạnh và trí tuệ của ông nói riêng và những người dân lao động nói chung. Con cá kiếm còn biểu tượng cho sức mạnh,cho vẻ đẹp của thiên nhiên. Nó còn là hành trình theo đuổi những ước mơ và biến ước mơ đó trở thành hiện thực . Đồng thời nó còn là hành trình để vượt qua mọi khó khăn thử thách để vươn tới những thành công Như vậy qua đây ta thấy được nguyên lí tảng băng trôi của Hê Minh uê và tác phẩm ông già và biển cả. Qua tác phẩm chúng ta thấy được những phần chìm nổi của nó và cho chúng ta học tập được lối hành văn kiệm lời này của tác giả.
When we talk about the iceberg principle, we remember the famous writer He Minh Uê. It can be said that he was the greatest American writer in the 20th century. He left behind many valuable novels about life, the most prominent of which is the work The Old Man and the Sea. He is a writer who promotes a writing style that is economical but rich in meaning, considered the iceberg principle. According to him, a work must be written according to the iceberg principle, which requires people to be contemplative when reading to see its beauty. The writer does not directly point out his ideas, but he builds many evocative images. Some sentences are left out or left blank for people to contemplate and understand for themselves. hidden meaning of the work. Regarding the work, the main character is old man Xantiago, an old Cuban fisherman. He was 74 years old and for 84 consecutive days he could not catch any fish, small or large. That's why the boy Ma Nolin's parents forbade him to go fishing with him anymore. It was said that he had bad luck. With an unyielding will, he decided to go out to sea to fish alone and then the story begins from here. The old man walked until noon, he cast four fishing rods and waited until noon when a swordfish took the bait. That fish made the old man feel like he had talent. That's why he decided to catch it and bring it to shore so that people wouldn't say anything more. In the article, the fish appears with an extremely beautiful impression: it is a big fish with large circular rings. Not only that, he also saw it as a long black shadow passing under the boat and he did not believe its length: "The tail was larger than a large scythe, purple and pink, standing on the surface of the deep blue ocean. ”. "Huge body and long purple stripes", "huge set of fins on widely spread flanks". Through the images above, it can be seen that the writer used the most concise words to describe the swordfish. The fish was so big that it made the old man feel like he was tying a bigger boat to his boat. Right then, the fish dragged the old man out to sea for two days. During these two days, he was alone with a bottle of water and he was determined to catch the fish to be worthy of his talent. A fight between the old man and the fish began from there, an unequal fight. As for the fish, it also proved stubborn and refused to submit under the old man's hands. When it gets tired, it slows down. Sometimes the old man even thinks he can catch it, but it swims away. Through this we can see the artistic intention that the writer wants to convey through the image of the swordfish, which is an image of indomitability and refusal to be humbled by the hardships of life. Not only that, the fish is also a symbol of nature, it also represents human dreams and aspirations. The old man, on his part, seemed happy to see the fish, but he knew he still had to fight with it a lot to get home. This is an unequal battle, it is also very strong, stronger than the old man, but the old man still does not give in but is still determined to catch the fish. He felt that with his turns through the rope, his determined action had thrown the spear into the fish's heart. Although the battle was uneven, he eventually conquered it. Through this we can see the strength and beauty of the image of the old man. Especially the victory of humans in the process of conquering all challenges. But the old man's victory did not stop here, the ending was pitiful because he caught it so gloriously, but by the time he reached the shore, the sharks had eaten all the meat and was left with nothing but meat. All that's left is an empty skeleton. But this is not important, the important thing is that the old man won it. That is what the writer wants to convey to people with profound symbolic meanings. Through this article, we can see the three sides of the work. The top part here is the old man's journey to conquer the fish, while the bottom part is symbolized by the strength and wisdom of him and the people in particular. labor in general. The swordfish also symbolizes the strength and beauty of nature. It is also a journey to pursue dreams and turn those dreams into reality. At the same time, it is also a journey to overcome all difficulties and challenges to achieve success So here we can see the iceberg principle of He Minh Uê and the work The Old Man and the Sea. Through the work, we can see its hidden parts and let us learn this author's economical writing style.
Vợ nhặt là một trong những tác phẩm xuất săc nhất của nhà văn Kim Lân,nhà văn đã lột tả được hết sự cảnh nghèo khó của xã hội thời bấy giờ. Tiêu biểu là gia đình bà cụ tứ ở xóm nghèo trong nạn đói 1945. Với ngòi bút nhân đạo tài hoa của mình ông đã nói lên được hết vẻ đẹp tinh thần ẩn dấu sau sự đói khổ của nhân vật mình Cuộc đời của xóm nghèo được tác giả miêu tả điển hình quan ba nhân vật đó là bà cụ Tứ,Tràng và Vợ nhặt của Tràng. Bà cụ Tứ là nhân vật được tác giả miêu tả với những tâm trạng vô cùng phức tạp đã thể hiện được nội dung nhân đạo sâu sắc Tình huống đầu tiên là sự ngạc nhiên khi thấy con trai dẫn một người đàn bà về nhà và bảo đó là vợ mình. Lúc này bà cụ phần vừa ngạc nhiên vì con trai mình nghè xấu xí,dân ngụ lại trong cảnh đói khát nuôi mình chẳng xong thì ai dám lấy ,với lại đã đói thế này Tràng còn lấy vợ về là thêm một miệng ăn rồi. Ngạc nhiên hơn là khi bà đi làm đồng về và người đàn bà ngồi cạnh góc giường gọi mình là mẹ. và sau đó được Tràng giới thiệu đó là vợ mình. Bà ngạc nhiên đến cả việc không thể tin vào tai,vào mắt mình nữa rồi”bà lão hấp háy cặp mắt cho đỡ nhòe vì tự dung bà thấy mắt mình nhoèn đi thì phải, bà nhìn kĩ người đàn bà vẫn chưa nhận ra người nào,bà quay sang nhìn con mình tỏ vẻ không hiểu. Bà vừa mừng vừa tủi vì con mình “nhặt” được vợ rồi bà cúi đầu im lặng. Bà liên tưởng đến số phận và xót thương cho đứa con của mình. Bà còn liên tưởng đén đứa con gái đã qua đời,đến người chồng quá cố mà lòng bà trĩu nặng Bà lại mừng cho con mình vì đã nhặt được vợ mà không cần cưới xin rồi đã yên bề gia thất ,tủi thân mình không lo được vợ cho con. Giờ đây người chết ngoài đường như ngả rạ lại có người chịu theo con mình về làm vợ. từ ngạc nhiên rồi thành tủi buồn vì cái đói cái nghèo cùng quẫn. rồi bà lại lo khi lấy gì để trình làng,để cúng tổ tiên bây giờ. Bà khóc vì thương còn phần khóc vì thương cho số phận mình “trong kẽ mắt kèm nhèm của bà rũ xuống hai dòng nước mắt”” ừ thôi thì các con đã phải duyên phải kiếp với nhau thì u cũng mừng lòng”… Bao nhiêu yêu thương chất chứa của nguồi mẹ giành cho con mình thể hiện qua những lời nói đầy chân thành giản dị và mộc mạc ấy. Bao nhiêu là nổi lo lắng ngổn ngang bửa vây rong lòng của bà mà không biết làm như thế nào để vượt qua cơn đói này. Bà thực sự lo lắng cho con trai con dâu bởi liệu rằng chúng nó có nuôi nổi nhau không rồi lại tự an ủi mình bằng câu “có khó khăn ,đói khổ này người ta mới đến lấy con mình chứ” rồi bà chỉ biết khuyên vai vợ chồng tràng yêu thương ăn ở hòa thuận với nhau nưng sự lo lắng và tủi hờn đã nhen nhòm trong bà một niềm tin. Trong cái tủi cái lo đó chúng ta vẫn thấy được niền tin của bà. Một niềm tin cứ bị cái đói khổ cái buồn đeo bám dai dẳng nhưng bà vẫn cố gắng làm cho con dâu của mình vui . Bà tự an ủi mình bằng câu”ai giàu ba họ ai khó ba đời” đây chsinh là niềm tin vào cuộc sống vào tương lại,bà tin rằng sẽ có một cái ngày đói khổ sẽ qua và sẽ không khổ nữa “bà toàn nói chuyện vui .chuyện sung sướng sau này” Niềm tin niềm vui của bà còn được thể hiện ở trong công việc”sửa sang vườn tược rồi và giẫy cỏ cho sạch vườn” “cái mặt bủng beo u ám của bà trở nên rạng rỡ hẳn lên". Niềm vui của bà còn được thể hiện trong bữa sáng đầu tiên có con dâu ,và đó là một bữa ăn với món cháo loãng chẳng có gì và món chè chat đắng như cái đắng của lòng người. mặc dù như vậy nhưng bà vẫn cố tỏ ra vui để động viên con mình. Cho thấy bà là một người mẹ gàu lòng nhân ái và có tình yêu thương con mình vô bờ bến Cái vui ấy thật sự rất nhỏ bé vẫn không thể nhen nhóm lên được bởi đâu đó có tiếng khóc,mùi đốt rấm ở những nhà có người chết đói. Bà đã ngĩ đến đứa con và ông lão nhà mình rồi phấp phỏng nghĩ cho đứa con trai về cai đói cứ giằng lấy trước mắt Qua tâm trạng thay đổi của bà cụ Tứ ta thấy được bà hiện thân là một người mẹ nghèo khổ từng trải đã hết lòng yêu thương đùm bọc con cái,thương cho những cảnh đời bất hạnh tội nghiệp,oái oăm. Bà nung nấu về một cuộc sống tươi đẹp mai sau hạnh phúc no ấm Như vậy nhân vật bà cụ Tứ diễn ra với những tâm trạng tâm lí diễ biến đầy phứ tạp. dưới ngòi bút tài tình của mình ông đã lột tả hết lòng nhân đạo sâu sắc của tác phẩm và đi vào lòng người.
The Picked Wife is one of the best works of writer Kim Lan, the writer has fully described the poverty of society at that time. Typically, the family of a four-year-old woman in a poor neighborhood during the famine of 1945. With his talented humanitarian pen, he was able to express all the spiritual beauty hidden behind the poverty of his character. The life of a poor neighborhood is typically described by the author through three characters: Mrs. Tu, Trang and Trang's pick-up wife. Mrs. Tu is a character described by the author with extremely complex moods that express profound humanitarian content. The first situation was the surprise when he saw his son bringing a woman home and saying she was his wife. At this time, the old woman was somewhat surprised because her son was poor and ugly. The people living there were starving and thirsty. If they couldn't feed him, who would dare to marry him? Besides, Trang was already hungry like this. If Trang got married, he would have another mouth to feed. What was more surprising was when she came home from work in the fields and the woman sitting next to the corner of the bed called her mother. and then Trang introduced her as his wife. She was so surprised that she couldn't believe her ears or her eyes anymore." The old woman blinked her eyes to stop them from blurring because she thought she saw her eyes blurring, she looked closely at the woman who still didn't recognize her. Come on, she turned to look at her son, not understanding. She was both happy and sad because her son "picked up" his wife, then she bowed her head in silence. She thought about fate and felt sorry for her child. She also thought about her deceased daughter and her late husband, and her heart felt heavy She was happy for her child because he had found a wife without getting married and was in peace, feeling sorry for himself for not being able to take care of a wife for his child. Now people die on the street like straw, but there are people willing to take their children home to be their wives. From surprise to sadness because of hunger and poverty. Then she worries about what to bring to the village, to worship her ancestors now. She cried out of pity and also cried out of pity for her fate, "two tears fell from the corners of her blind eyes" "Well, since you two are destined to be together, I'm happy"... How much? A mother's immense love for her child is expressed through those simple and sincere words. So many worries swirled around her heart that she didn't know how to overcome this hunger. She was really worried about her son and daughter-in-law because she wondered if they would be able to support each other. Then she consoled herself with the words, "If people are going to come and take my children, they will come to take my children if they are in trouble or poverty." Then she could only advise. As husband and wife, they loved each other and lived in harmony, but worry and sadness sparked a belief in her. In that sadness and worry, we can still see her faith. A belief that hunger, suffering and sadness persisted, but she still tried to make her daughter-in-law happy. She consoled herself with the phrase "Whoever is rich will have three families, whoever will be in trouble will have three lifetimes." This is her belief in life in the future. She believes that one day, hunger and suffering will pass and there will be no more suffering," she said. happy story, happy story later" Her faith and joy were also expressed in the work of "repairing the garden and weeding it to make it clean" "her gloomy face became brighter". Her joy was also expressed in the first breakfast with her daughter-in-law, and it was a meal with thin porridge with nothing and sweet soup as bitter as the bitterness of a person's heart. Even so, she still tried to look happy to encourage her child. Showing that she is a compassionate mother and has boundless love for her children That joy is really very small and still cannot be rekindled because somewhere there are cries and the smell of burning wood in houses where people are starving to death. She thought about her child and the old man, then suddenly thought about her son coming back from starvation and holding on before her eyes. Through the changing mood of Mrs. Tu, we can see that she is embodied as a poor and experienced mother who wholeheartedly loves and protects her children, pitying the unfortunate, pitiful, miserable life situations. She dreams of a beautiful, happy and prosperous future life Thus, the character of Mrs. Tu appears with complex changing psychological moods. Under his talented pen, he fully expressed the profound humanity of his work and entered people's hearts.