vi
stringlengths 846
10.5k
| en
stringlengths 799
10.5k
|
---|---|
Đề bài: Tả cảnh công viên vào buổi sáng
Bài làm
Sáng chủ nhật tuần trước bố mẹ cho em đi chơi công viên ngoài bãi trước. Ở đó em khám phá được biết bao điều thật thú vị.
Sáng sớm công viên còn rất yên tĩnh. Không khí thật trong lành mát mẻ. Bao trùm cả công viên là màu xanh thật dễ chịu. Trên bầu trời, thỉnh thoảng điểm những đám mây xốp trôi bồng bềnh. Gió nhè nhẹ thổi nhưng cũng đủ để các cành phải rung lên nhè nhẹ. Trên các bãi cỏ xanh mượt, những giọt sương còn đọng lại long lanh trong nắng sớm. Những bồn hoa bắt đầu tỉnh dậy vươn mình uống những giọt sương mai, sẵn sàng khoe sắc. Xa xa, gần giáp biển, hàng dừa kiêu hãnh xòe những đám lá đón làn gió biển mát rượi. Phía đằng đông, một vệt hồng rạng lên góc chân trời, vệt ấy cứ lớn dần cho đến khi dải thành một đường hồng thắm. Sóng biển lấp lánh những giải màu hồng. Rồi như trong phép lạ, một quả cầu lửa tròn, to và đỏ nhô lên khỏi biển, oai vệ tỏa sáng khắp công viên.
Cả công viên như bừng tỉnh dậy. Mọi người bắt đầu đổ vào rất đông. Người lớn, trẻ em, cụ già hay thanh niên đều chăm chỉ luyện tập. Trên một khoảng đất rộng, các cô, các chú đang tập múa kiếm. Ở chỗ khác, các anh thanh niên đang tâp Thái Cực Quyền với những động tác dẻo dai, khỏe mạnh. Phía bên kia, các cụ già đang tập dưỡng sinh. Nhiều nhất là những người đi bộ quanh công viên.
Mặt trời dần lên cao, công viên ngập tràn trong nắng sớm. Những chú chim bắt đầu cất tiếng hót líu lo để đón chào một ngày mới. Mọi người dần ra về trả lại sự yên tĩnh trong công viên.
Được ngắm công viên vào buổi sáng thật sảng khoái. Công viên thật có ích, vừa tô điểm cho thành phố, vừa là nơi cho mọi người rèn luyện thân thể và nghỉ ngơi.
|
Topic: Describe the park scene in the morning
Assignment
Last Sunday morning, my parents let me go to the park in front of the beach. There I discovered many interesting things.
Early in the morning the park is still very quiet. The air is so fresh and cool. Covering the entire park is a pleasant green color. In the sky, occasional fluffy clouds float. The wind blew gently, but it was enough to make the branches shake slightly. On the smooth green lawns, dew drops still glitter in the morning sunlight. The flower beds are starting to wake up and stretch out to drink the morning dew, ready to show off their beauty. In the distance, near the sea, rows of coconut trees proudly spread their leaves to welcome the cool sea breeze. To the east, a streak of pink shines on the horizon. The streak keeps getting bigger until it becomes a dark pink line. Sea waves sparkle with pink ribbons. Then, as if in a miracle, a large, red, round fireball rose from the sea, majestically shining throughout the park.
The whole park seemed to wake up. People started pouring in in large numbers. Adults, children, old people and young people all practice diligently. On a large area of land, aunts and uncles were practicing sword dancing. Elsewhere, young men are practicing Tai Chi with flexible, healthy movements. On the other side, the elderly are practicing yoga. Most are people walking around the park.
The sun gradually rose, the park was filled with early morning sunlight. The birds began to chirp to welcome a new day. Everyone gradually left to return to peace in the park.
Seeing the park in the morning is so refreshing. Parks are very useful, both beautifying the city and being a place for people to exercise and rest.
|
Tả cảnh dòng sông quê em
Hướng dẫn
Tả cảnh dòng sông quê em
Quê hương xinh đẹp của em được bao quanh bởi dòng sông Hương thanh bình và êm ái. Mọi hoạt động của mọi người luôn được diễn ra trên dòng sông, nó là phần không thể thiếu. Dòng sông cũng là một người bạn thân thiết đối với em.
Hàng ngày, em thường cũng bố ngắm cảnh, ngắm mọi hoạt động của mọi người diễn ra trên sông. Xa xa, những con thuyền đang ẩn hiện, những bóng người đang in bóng tạo nên một cảnh tượng vô cùng xinh đẹp. Dòng sông uốn lượn như một tấm lụa quanh co trải dài đến tận chân trời. Đẩy những cánh buồn ra khơi,cùng những khóm lúc bình trôi nhè nhẹ, hòa cùng những điệu hát hò vang mừng ngày sớm mai, mừng một ngày làm việc bắt đầu.
Càng về đầu giờ chiều, dòng sông bổng trờ nên thật thanh bình. Dòng nước cứ nhẹ nhẹ trôi, tinh nghịch, các cơn sóng cũng trở nên lười không muốn vỗ, chỉ nghe những tiếng soàn soạt lướt êm. Những cụm lục bình cũng buồn muốn đi tránh nắng nên cứ tụ lại xung quanh những chỗ có bóng cây. Nhưng mặt nước lại trở nên đẹp diệu kỳ, như ngàn viên ngọc đang chiếu sáng bởi những tia nắng đang đổ xuống. Làn gió cứ thổi nhẹ nhẹ đẩy nhẹ những đám lau xung quanh, và kéo theo hơi mát của sông vào xóm nhỏ của em. Tiếng mẹ ru con cũng trở nên hay hơn bao giờ hết, những vườn cây trái ven sông đang rũ những trái ngon quả ngọt rì rào cùng gió. Còn cảnh nào đẹp hơn lúc này. Nằm võng và nhìn ra dòng sông quê hương, em thấy thích thú và thoải mái.
|
Describe the river scene in your hometown
Instruct
Describe the river scene in your hometown
My beautiful hometown is surrounded by the peaceful and gentle Perfume River. All people's activities always take place on the river, it is an indispensable part. The river is also a close friend to me.
Every day, I often watch the scenery with my father and watch all the activities of people taking place on the river. In the distance, boats are hidden and silhouettes of people are silhouetted, creating an extremely beautiful scene. The river curves like a winding silk sheet stretching to the horizon. Pushing the sad wings out to sea, along with the gently drifting bushes, mixed with the singing songs to celebrate the morning of tomorrow, to celebrate the beginning of a working day.
Towards the early afternoon, the river becomes more peaceful. The water flows gently and mischievously, the waves become lazy and do not want to flap, only listening to the gentle rustling sounds. The clusters of water hyacinths also wanted to avoid the sun, so they kept gathering around shaded areas. But the water surface becomes magically beautiful, like a thousand pearls illuminated by the falling rays of sunlight. The wind kept blowing gently, gently pushing the reeds around, and bringing the cool breath of the river into my small hamlet. The sound of a mother's lullaby to her child also becomes better than ever, the orchards along the river are shedding delicious fruits and whispering with the wind. There is no more beautiful scene than this. Lying in a hammock and looking out at my hometown river, I feel excited and comfortable.
|
Tả cảnh dòng sông quê hương em vào buổi hoàng hôn
Hướng dẫn
Khi nắng chiều vừa buông xuống, dòng sông như một dải lụa mềm vắt ngang thành phố. cầu Tràng Tiền sừng sững bắc qua sông. Cây cầu như đón lấy một phần của nắng, cầu in bóng xuống dòng sông nên mặt nước dưới cầu xanh sẫm lại. Ôm lấy cây cầu là lòng sông rộng mênh mông, nước chảy lững lờ. Khung cảnh thật thanh bình. Ớ khúc sông gần Kim Long như tươi sáng hơn bởi những vệt mây hồng in bóng. Từng mảng mây lảng bảng giữa trời chiều rồi ghé đến soi bóng xuống mặt nước xanh trong. Khúc sông nơi đây lung linh như một viên ngọc dưới ánh hoàng hôn. Dọc theo dòng sông là hai hàng cây xanh mát. Con đường ven sông như dài thêm ra và râm mát dưới nắng chiều. Làn gió từ cửa sông thổi lên mát rượi. Ngồi trên dòng sông hóng gió, tâm hồn em cảm thấy sảng khoái vô cùng. Càng thích thú hơn bởi những sắc mơ hồng ửng lên dưới lòng sông. Từng đàn cá lượn lờ, thung thăng như đùa vui dưới dòng nước mát lành.
Phía bên sông, xóm cồn Hến nấu cơm chiều, khói bay nghi ngút cả một vùng tre trúc. Đâu đó, sau khúc quanh co vắng lặng của dòng sông, những tiếng lanh canh của thuyền nan kéo lưới. Tiếng cá quẫy tùng toẵng dưới mạn thuyền khiến mặt sông như thêm phần tĩnh mịch.
Tròi sẫm tối, dãy đèn tròn trên đường phố ven sông bật sáng, mặt sông một màu tím biếc như tấm thảm nhung mềm mại. Trên nền nhung tím ấy được cài muôn ngàn vệt sáng của sao trời. Cảnh vật đã thức dậy khi thành phố lên đèn. Đâu đó phảng phất hương thơm của cỏ hoa xứ Huế. Trên cầu, xe cộ qua lại tấp nập. Từng tốp người du thuyền trên sông, những điệu hò xứ Huế vang vọng cùng sóng nước. Âm thanh ấy đã làm cho dòng sông thêm sống động, đáng yêu.
Em rất thích phong cảnh sông Hương vào những buổi hoàng hôn. Sông đã làm cho thành phô” quê em thêm diễm lệ, phong cảnh hữu tình. Em mong sông Hương mãi đem lại lợi ích cho con người.
|
Describe the scene of your hometown river at sunset
Instruct
When the afternoon sun just falls, the river is like a soft silk strip across the city. Trang Tien Bridge towers over the river. The bridge seemed to catch part of the sunlight, the bridge reflected on the river so the water surface under the bridge turned dark blue. Hugging the bridge is a vast river bed with water flowing lazily. The scene is so peaceful. The section of the river near Kim Long seems brighter because of the silhouettes of pink clouds. Patches of clouds linger in the afternoon sky and then come to reflect on the clear blue water. The river here shimmers like a pearl under the sunset. Along the river are two rows of cool green trees. The riverside road seems longer and shady in the afternoon sun. The breeze blowing from the river mouth is cool. Sitting on the river enjoying the wind, my soul feels extremely refreshed. Even more excited by the pink apricot colors glowing in the riverbed. Groups of fish hovered and swayed as if playing happily in the cool water.
On the side of the river, Hen Islet village cooks dinner, smoke wafts across a bamboo area. Somewhere, behind the quiet meanderings of the river, the clanging sounds of bamboo boats pulling nets can be heard. The sound of fish splashing under the boat made the river surface seem more quiet.
It was dark, the round lights on the riverside street were on, the river surface was purple like a soft velvet carpet. On that purple velvet background are installed thousands of bright streaks of stars. The scene has woken up when the city lights up. Somewhere there is the scent of Hue grass and flowers. On the bridge, traffic is bustling. Groups of people cruised on the river, the melodies of Hue echoed along the waves. That sound made the river more lively and lovely.
I really like the scenery of the Perfume River at sunset. The river has made my hometown more beautiful and charming. I hope the Perfume River will always bring benefits to people.
|
Đề bài: Tả cảnh giao thừa bên Hồ Gươm
Bài làm
Cứ mỗi độ xuân về, Tết đến, người Hà Nội lại bâng khuâng, náo nức trước nhịp quay của thời gian, sự chuyển vần, giao hòa của trời đất. Thẳm sâu trong tâm hồn mỗi người đều hướng về chốn linh thiêng của đất Thăng Long nghìn năm. Đó là hồ Hoàn Kiếm, hay thường gọi là Hồ Gươm.
Sự phân định của thiên nhiên, địa lý cho miền Bắc cái rét về mùa đông với những cánh đào thắm; cái nắng nồng cho phương Nam mai vàng khoe sắc. Cũng nhờ thiên tạo mà giao thừa ở Hà Nội, đặc biệt là ở Hồ Gươm mang một sắc thái, phong vị rất riêng, không giống bất cứ nơi đâu.
Đêm giao thừa ở Hồ Gươm mang một ý nghĩa thật thiêng liêng, nhuốm màu tâm linh, lễ hội với mọi người dân thủ đô. Người Hà Nội đi đón giao thừa, chơi giao thừa đồng nghĩa với đến Hồ Gươm.
Những ngày trước Tết, Hồ Gươm đã được trang hoàng lộng lẫy. Các hàng cây ven hồ được khoác tấm áo muôn sắc bởi các sắc đèn tỏa sáng. Khi tấm voan sương mùa đông bắt đầu buông bóng, cả không gian Hồ Gươm hiện lên rực rỡ, lung linh, huyền ảo đến ngỡ ngàng. Tháp Rùa lộng lẫy mà tao nhã, bồng bềnh như trong mơ, xa xa về hướng bắc rực rỡ mà trang nghiêm hiện lên một quầng ánh sáng, là đảo Ngọc Sơn với đình Trấn Ba và đền Ngọc Sơn. Vắt như dải lụa cong, như vành trăng khuyết, như chiếc lược mềm chải vào mái tóc – nước hồ, là dáng đỏ đến thổn thức, lay động của cầu Thê Húc… Cả một không gian huyền ảo như mơ mà thực, mà náo nức vẫy gọi người Hà Nội đến với giao thừa Hồ Gươm.
Cái giá rét của mùa đông không làm vợi đi lòng người đến với Hồ Gươm vào thời khắc trời đất giao hòa, trái lại như một chút men say khiến lòng người thêm rộn rã, lâng lâng… Sau bữa cơm Tất niên chiều tối 30, sau mọi lo toan của công việc làm ăn trong năm với những tất bật mua sắm ngày giáp Tết, người Hà Nội thảnh thơi, ung dung đi đón giao thừa, chơi giao thừa. Cái rét xứ Bắc mang theo cả mùa xuân ẩm ướt vào dịp chớm xuân, khiến thời khắc của đêm giao thừa Hồ Gươm mỗi năm mỗi khác: Năm thì khô ráo, se se lạnh; năm vừa mưa phùn vừa rét đậm đến cắt da cắt thịt…
|
Topic: Describe the New Year's Eve scene at Hoan Kiem Lake
Assignment
Every spring and Tet comes, Hanoi people feel wistful and excited about the rhythm of time, the rhythm and harmony of heaven and earth. Deep in everyone's soul, they look towards the sacred place of Thang Long land for thousands of years. That is Hoan Kiem Lake, or commonly known as Sword Lake.
The delimitation of nature and geography gives the North the coldness of winter with peach petals; The hot sunshine makes the golden apricot bloom in the South. Thanks to nature, New Year's Eve in Hanoi, especially Hoan Kiem Lake, has a very unique nuance and flavor, unlike anywhere else.
New Year's Eve at Hoan Kiem Lake has a sacred meaning, tinged with spirituality and celebration for all people of the capital. Hanoi people go to celebrate New Year's Eve, playing New Year's Eve means going to Hoan Kiem Lake.
In the days before Tet, Hoan Kiem Lake was splendidly decorated. The rows of trees along the lake are dressed in colorful clothes with shining lights. When the veil of winter mist begins to cast its shadow, the entire space of Hoan Kiem Lake appears brilliant, shimmering, and surprisingly magical. The Turtle Tower is splendid and elegant, floating like in a dream. Far away to the north, a halo of light appears brilliantly and solemnly, is Ngoc Son island with Tran Ba communal house and Ngoc Son temple. Like a curved silk strip, like a crescent moon, like a soft comb combing your hair - lake water, is the sobbing, shaking red shape of The Huc Bridge... The whole space is magical, like a dream, yet real, yet bustling. beckoning Hanoians to come to Hoan Kiem Lake New Year's Eve.
The coldness of winter does not dampen the hearts of people who come to Hoan Kiem Lake at the moment when heaven and earth are in harmony, on the contrary, it is like a bit of intoxication that makes people's hearts more excited and excited... After the New Year's Eve meal on the evening of the 30th, After all the worries of doing business during the year and the busy shopping days leading up to Tet, Hanoi people relax and leisurely go to celebrate New Year's Eve and play New Year's Eve. The cold of the North brings with it the wet spring at the beginning of spring, making the time of Hoan Kiem Lake's New Year's Eve different each year: The year is dry and chilly; The year was both drizzly and bitterly cold...
|
Tả cảnh giao thừa ở bên Hồ Gươm
Gợi ý
Giao thừa năm nay, năm 2009, theo lệ thường, em được bố mẹ cho đi đón giáo thừa ở Hồ Gươm – viên ngọc giữa lòng thành phố.
Từ sớm, Hồ Gươm đã được trang hoàng vô cùng lộng lẫy. Từ khắp mọi nẻo đường dẫn đến hồ đều treo các băng đỏ với nội dung chào năm mới, các hộp đèn, đèn nháy,… Các cửa hàng quanh hồ cũng thắp đèn rực rỡ. Các hàng cây ven hồ cũng được khoác tấm áo muôn sắc bởi các sắc đèn tỏa sáng: xanh, đỏ, vàng, cam,… Tất cả tạo thành một quầng sáng huyền ảo quanh hồ. Khi màn đêm buông xuống, sương lãng đãng bao phủ, cả không gian Hồ Gươm hiện lên rực rỡ, lung linh, đẹp ngỡ ngàng. Tháp Rùa lộng lẫy trong những sắc màu của đèn điện nhưng vẫn thật tao nhã. Nó nằm giữa hồ, giữa bồng bềnh sương đêm như trong mơ. Không gian mặt nước từ bờ đến Tháp Rùa xa xôi mà gần gũi đến lạ! Xa xa về hướng bắc, rực rỡ mà trang nghiêm hiện lên một quầng ánh sáng kì ảo. Đó là đảo Ngọc với đình Trấn Ba và đền Ngọc Sơn. Như vành trăng khuyết kì lạ xuất hiện đêm ba mươi Tết là là dáng vẻ đỏ thắm rực rỡ đến lay động của cầu Thê Húc. Càng gần thời khắc giao thừa, sương càng xuống nhiều rồi chuyển dần sang mưa phùn. Nhưng chính vì vậy mà cả không gian Hồ Gươm càng trở nên huyền ảo như mơ mà thực.
Trên bờ hồ, tấp nập người dân Thủ đô đến đón giao thừa. Các con đường quanh hồ đã không còn đường đi cho bất kì loại phưong tiện nào. Người đông như đi trảy hội. Vai chen vai, tay nắm tay. Ai ai cũng ủ mình thật ấm trong những chiếc áo khoác dày mà vẫn xuýt xoa vì lạnh. Dẫu thế, chẳng ai muốn về trước thời khắc thiêng liêng, trọng đại của năm mới.
Đã gần đến 0 giờ, tất thảy mọi người đi đón giao thừa đều ngước mắt lên bầu trời đêm Hà Nội chờ đợi. Họ đang trông ngóng những bông pháo hoa bung nở. Mưa xuân lất phất, chấm những bụi nước lên gương mặt người Hà Nội. Chỉ còn mười giây nữa. Không ai bảo ai, tất cả nhẩm ngược từ mười về không. “Năm, bốn, ba, hai, một… không!”. Một tiếng “Đoàng!” rất gọn nổ tan và loạt pháo hoa bay vút lên chói sáng bầu trời Hồ Gươm. Những sắc màu bung nở rực rỡ, huy hoàng. 1 tiếng pháo lộp độp nổ trong tiếng xuýt xoa “Đẹp quá! Đẹp quá!” của mọi người.
Nhất là với những quả pháo đẹp, mọi người lại đồng loạt vỗ tay… Những giây phút ấy, mặt Hồ Gươm như rung rinh lay động, mặt nước, Tháp Rùa, đền Ngọc Sơn cứ thoắt ẩn, thoắt hiện, thoắt rõ ràng, thoắt mờ ảo như cõi Tiên cảnh nào.
Suốt mười lăm phút, đường như không ai để ý điều gì dưới mặt đất, tất cả đều ngước lên trời cao ngắm pháo hoa, cầu mong những điều tốt lành nhất cho năm mới. Ai ai cũng say sưa mê mải. Bởi thế, khi loạt pháo cuối cùng dừng lại, ai cùng xuýt xoa, tiếc rẻ. Mọi người lục tục ra về mà vẫn không thôi bình luận về pháo hoa.
|
Describe the New Year's Eve scene at Hoan Kiem Lake
Suggest
On New Year's Eve this year, 2009, as usual, my parents sent me to celebrate New Year's Eve at Hoan Kiem Lake - a gem in the heart of the city.
From early on, Hoan Kiem Lake was decorated extremely splendidly. From all roads leading to the lake, red ribbons with New Year's greetings are hung, light boxes, flashing lights, etc. Shops around the lake are also brightly lit. The rows of trees along the lake are also dressed in colorful colors of shining lights: blue, red, yellow, orange,... All create a magical halo around the lake. When night falls, the mist covers, the whole space of Hoan Kiem Lake appears brilliant, sparkling, and surprisingly beautiful. Turtle Tower is splendid in the colors of electric lights but still elegant. It is located in the middle of the lake, amidst the floating night mist like in a dream. The water surface space from the shore to the Turtle Tower is remote but strangely close! Far away to the north, brilliantly and solemnly, a halo of magical light appears. That is Ngoc Island with Tran Ba communal house and Ngoc Son temple. Like the strange crescent moon appearing on the thirtieth night of Tet, it is the vibrant and moving crimson appearance of The Huc Bridge. The closer it gets to New Year's Eve, the more dew falls and gradually turns to drizzle. But that's why the whole space of Hoan Kiem Lake becomes even more magical, like a dream but real.
On the shore of the lake, people in the capital are crowded with people coming to celebrate New Year's Eve. The roads around the lake are no longer accessible to any type of vehicle. There were so many people going to the festival. Shoulder to shoulder, hand in hand. Everyone wrapped themselves warmly in thick coats but still felt the cold. However, no one wants to return before the sacred and important moment of the new year.
It was almost 0 o'clock, everyone going to celebrate New Year's Eve looked up at the Hanoi night sky and waited. They are waiting for the fireworks to bloom. The spring rain drizzles, dotting the faces of Hanoi people. Only ten seconds left. No one told anyone, everyone mentally counted backwards from ten to zero. “Five, four, three, two, one… no!”. A "Dang!" Very quickly it exploded and a series of fireworks soared up, illuminating the sky of Hoan Kiem Lake. The colors bloom brightly and splendidly. There was a crackling sound of firecrackers exploding in the sound of "So beautiful!" So beautiful!" of everyone.
Especially with the beautiful firecrackers, everyone applauded in unison... At those moments, the surface of Hoan Kiem Lake seemed to tremble and move, the water surface, Turtle Tower, and Ngoc Son temple were suddenly hidden, suddenly appeared, suddenly clear. suddenly blurred like a fairyland.
For fifteen minutes, it was as if no one paid attention to anything on the ground, everyone looked up to the sky to watch the fireworks, wishing the best for the new year. Everyone was engrossed. Therefore, when the last artillery barrage stopped, everyone cooed and regretted it. Everyone left without stopping to comment about the fireworks.
|
Tả cảnh hoàng hôn trên biển mà em được chứng kiến
Hướng dẫn
Hè năm nay, em được đi du lịch cùng gia đình đến bãi biển Trà Cổ thuộc huyện Móng Cái của tỉnh Quảng Ninh. Trà Cổ là một bãi biển đẹp nổi tiếng của miền Bắc nước ta. Em cũng đã từng được đến nhiều bãi biển đẹp như Đồ Sơn, Sầm Sơn hay bãi biển Cửa Lò. Nhưng đến với bãi biển Trà Cổ em lại thấy nơi đây có một vẻ đẹp rất riêng biệt – Cái đẹp của sự nguyên sơ vùng địa đầu tổ quốc. Hôm nay em mới tận mắt được chứng kiến cảnh hoàng hôn trên biển. Giá như em được đến đây sớm hơn thì chắc sẽ không bị lúng túng trước một đề văn miêu tả “Em hãy tả lại cảnh hoàng hôn trên biển” mà cô giáo dạy văn cho hồi học kỳ hai năm lớp 6.
Chiều xuống, bãi biển Trà Cổ không ồn ào tấp nập như các bãi biển khác mà nó yên bình và thơ mộng hơn. Ông mặt trời như một khối cầu lửa đỏ rực rỡ đang từ từ tìm đường về nhà ấy chính là đáy biển. Hình ảnh phút chói lòa trước khi ông lặn xuống biển đã để lại trong em một ấn tượng mạnh. Chân trời phía xa buông mầu tím thẫm. Đảo xa mờ dần đi và nhập nhòa trong ánh hoàng hôn. Xa khơi, những con thuyền bé tí tẹo như mất hút về phía chân trời. Gió hát trên những cánh buồm neo đậu ở bờ bãi. Những chú chim hải âu cũng bay vội vàng hơn. Tiếng sóng vỗ rì rào như kể những chuyện muôn thuở của đại dương bao la. Chiều xuống, sóng biển ngày một mạnh hơn. Sóng không còn trườn lên liếm nhẹ vào bãi cát mịn màng nữa mà đã bắt đầu xô mạnh tung bọt trắng xóa. Trên bờ biển, rặng cây phi lao rì rào hát nghe như một bản tình ca êm dịu. Về phía chân trời bắt đầu mờ dần đi, biển trở nên vô tận hơn. Không biết phía chân trời xa có gì không nhỉ? Giá như mình được đến nơi đó, nơi tận cùng của sâu thẳm và mênh mông. Vẻ đẹp của biển vừa quyến rũ, vừa bí ẩn. Trước biển sao mình bé nhỏ như một hạt cát vậy? Biển vĩ đại quá! Em nghe thấy tiếng biển thở. Hơi thở của biển nồng nàn mặn mòi và xa xăm.
|
Describe the sunset at sea that you witnessed
Instruct
This summer, I traveled with my family to Tra Co beach in Mong Cai district of Quang Ninh province. Tra Co is a famous beautiful beach in the North of our country. I have also been to many beautiful beaches such as Do Son, Sam Son or Cua Lo beach. But coming to Tra Co beach, I see that this place has a very unique beauty - the beauty of the pristine region of the country. Today I witnessed the sunset on the sea with my own eyes. If only I had come here earlier, I probably wouldn't have been confused by a descriptive essay "Describe the sunset at sea" that my literature teacher gave me in the second semester of 6th grade.
In the afternoon, Tra Co beach is not as noisy and crowded as other beaches but it is more peaceful and poetic. The sun is like a brilliant red ball of fire slowly finding its way home, which is the bottom of the sea. The dazzling image of the moment before he dived into the sea left a strong impression on me. The horizon in the distance is dark purple. The distant island gradually fades and disappears into the sunset. Far out at sea, tiny boats seem to disappear into the horizon. The wind sings on the sails anchored on the beach. The seagulls also fly more quickly. The sound of crashing waves seems to tell eternal stories of the vast ocean. As afternoon fell, the ocean waves became stronger and stronger. The waves no longer crawled up and gently licked the smooth sandy beach, but began to rush vigorously, creating white foam. On the beach, the rustling casuarina trees sing like a gentle love song. Toward the horizon the horizon begins to fade, the sea becomes more endless. I wonder what's on the far horizon? If only I could go to that place, at the end of the deep and vast. The beauty of the sea is both captivating and mysterious. In front of the ocean, why am I so small like a grain of sand? The sea is so great! I hear the sound of the sea breathing. The breath of the sea is passionate, salty and distant.
|
Tả cảnh hoàng hôn trên quê hương em – Văn 6
Hướng dẫn
Bài làm
Mỗi người sinh ra đều có một quê hương. Ai cũng dành cho quê hương mình những tình cảm đặc biệt. Có người yêu thiết tha dòng kênh chảy quanh làng, có người luôn mang theo hình bóng của mái đình cổ kính. Riêng tôi, những buổi chiều hoàng hôn về trên quê hương lại gợi lên những tình cảm sâu sắc nhất.
Quê tôi là một vùng biển nghèo. Chỉ có gió Lào và cát trắng. Chỉ có mênh mông là biển xanh. Có lẽ vì thế mà những buổi chiều hoàng hôn ở đây cũng thật đặc biệt. Ngày ở vùng biển dường như cũng dài hơn ở những nơi khác. Tôi tin rằng quê tôi là nơi tiếp giáp giữa đất và trời nên mặt trời cứ dùng dằng, lưu luyến không muốn xa mặt đất. Hoàng hôn buông xuống bao giờ cũng muộn. Mặt trời về chiều cũng không giống như ở những vùng quê khác. Nó lừ lừ xuất hiện, đỏ như một khối cầu lửa khổng lồ treo lơ lửng trên mặt biển. Mặt trời toả ra những tia nắng màu đỏ thẫm lan tràn lên mặt nước. Mặt biển lúc này không có cái vẻ xanh dịu hiền, bình lặng mà độc một màu đỏ thẫm hung dữ. Gió như cũng mạnh hơn. Những hàng phi lao chắn cát xoã xượi trong gió. Gió làm tung cát mù mịt. Gió làm những đợt thuỷ triều xô mạnh vào bờ biển. Những cánh chim hải âu chao đảo trong những làn gió cuồng nhiệt của biển khơi. Hoàng hôn cứ dần dần chiếm lĩnh biển khơi. Nhưng cái vẻ hung dữ đó không kéo dài bao lâu. Rồi không hiểu sao tất cả nhanh chóng trở về trong yên lặng, mặt biển dần trở về bình yên. Những con sóng xô bờ mỗi lúc cũng một hiền lành hơn. Sóng cứ nhẹ nhàng, dịu dàng vỗ vào bờ cát như muốn xoa dịu những gì là bỏng rát. Những chú cá biển bắt đầu ngoi lên mặt nước để tận hưởng những khoảnh khắc cuối ngày. Một vài chú cá nhỏ nghịch ngợm nhảy vọt lên mặt nước như muốn hướng tới mặt trời. Ông mặt trời lại trở về nơi đã ra đi. Lúc này, một nửa người đã chìm xuống đại dương bao la, một nửa vẫn đỏ rực trên mặt nước như muốn ở lại với không trung. Cảnh tượng thật hùng vĩ; Mọi người trong làng bắt đầu rủ nhau ra bờ biển. Có người ra biển để tận hưởng những làn gió biển cuối ngày. Những đứa trẻ chạy dọc bờ biển nhặt những chú cá nhỏ bị sóng đánh dạt vào bờ. Xa xa, những chiếc thuyền đang trở về bờ sau một ngày đi biển đầy vất vả. Phía cuối trời, mặt trăng hình lưỡi liềm đang dần xuất hiện, nhẹ nhàng, bình lặng.
Tags:Văn 6
|
Describe the sunset in your hometown - Literature 6
Instruct
Assignment
Every person is born with a homeland. Everyone has special feelings for their homeland. There are people who passionately love the canal that flows around the village, and there are people who always carry the image of the ancient communal house with them. For me, sunset afternoons back in my homeland evoke the deepest feelings.
My hometown is a poor coastal area. Only Lao wind and white sand. Only the vast blue sea. Maybe that's why the sunsets here are so special. Days at sea also seem longer than elsewhere. I believe that my hometown is the junction between earth and sky, so the sun is reluctant to leave the earth. Sunset is always late. The afternoon sun is not like in other rural areas. It slowly appeared, red like a giant fireball hanging above the sea. The sun radiates crimson rays that spread onto the water's surface. The sea surface at this time did not have a gentle, calm blue look but was only a ferocious crimson color. The wind seems to be stronger. The rows of casuarinas blocking the sand flutter in the wind. The wind blew up the sand. The wind causes the tides to rush strongly to the coast. The wings of seagulls sway in the passionate breezes of the sea. Sunset gradually takes over the sea. But that ferocious look didn't last long. Then, for some reason, everyone quickly returned to silence, the sea gradually returned to peace. The waves crashing against the shore become more and more gentle each time. The waves gently and gently patted the sandy shore as if wanting to soothe the burning sensation. The sea fish begin to rise to the surface to enjoy the last moments of the day. A few mischievous little fish jumped out of the water as if aiming for the sun. The sun returns to where he left. At this time, half of the person had sunk into the vast ocean, the other half was still glowing red on the water's surface as if wanting to stay in the air. The scene was majestic; Everyone in the village began to invite each other to the beach. Some people go to the beach to enjoy the sea breeze at the end of the day. Children ran along the beach picking up small fish washed ashore by the waves. In the distance, boats are returning to shore after a hard day at sea. At the end of the sky, the crescent moon is gradually appearing, gently and calmly.
Tags: Literature 6
|
Tả cảnh hồ Gươm hay nhất
Bài làm
Bạn có biết được ở nước ta có rất nhiều những địa danh nổi tiếng, một trong số đó chính là Hồ Gươm nằm ngay giữa lòng thủ đô Hà Nội. Trong một kỳ nghỉ hè vừa qua, em đã được bố mẹ cho lên thủ đô thăm Hồ Gươm chơi. Thực sự với em đây là một chuyến đi để lại cho em rất nhiều những ký ức vô cùng tươi đẹp về một hồ Gươm như đầy sự cổ kính, mang được cả dấu tích của lịch sử nữa.
Phóng tầm mắt ra xa em nhận thấy được khung cảnh Hồ Gươm hay là một danh lam thắng cảnh nổi tiếng ở nước ta. Có thể nói hồ Gươm trong anh, ảnh đã đẹp, bên ngoài lại càng đẹp hơn là đúng đấy. Được tận mắt nhìn hồ Gươm mới thấy được bao nhiêu cảm xúc mà những bức ảnh khó lòng ghi lại được. Hồ Gươm nằm ngay trung tâm thủ đô và đồng thời cũng mang được một vẻ đẹp vừa tráng lệ, vừa cổ kính khiến người ta sững sờ và cảm nhận được một vẻ đẹp khó tả nơi đây.
Hình ảnh hồ Gươm trông cũng rất to, sâu, mặt hồ trong xanh, phẳng lặng như tấm gương khổng lồ phản chiếu cả bầu trời. Em nhận thấy được hồ Gươm gắn liền với truyền thuyết về cụ Rùa ngậm thanh kiếm của vua Lê Lợi mà em được học trong lịch sử của đất nước tâ. Và cũng được nhắc nhớ nhiều vì sao Hồ Gươm lại có tên gọi khác là hồ Hoàn Kiếm là bởi tích truyện xưa lưu truyền. Đến hồ Gươm em nhận thấy được xung quanh hồ Gươm có được rất nhiều cây cối mọc um tùm trông cũng thật đẹp biết bao nhiêu. Rồi ở hồ Gươm có được những cây hoa được trồng lâu năm. Em ấn tượng nhất chính là hàng liễu xanh giống như người thiếu nữ vô cùng e thẹn đang soi mình xuống dưới bóng hồ để làm duyên. Thỉnh thoảng có những cơn gió nhẹ thoảng qua khiến cho những chiếc lá kia lìa cành, chao xuống mặt hồ. Cảnh vật thật yên bình đến lạ lùng biết bao nhiêu.
Khi được nắm tay bố mẹ đi dạo một vòng quanh hồ, em được tham quan đền Ngọc Sơn, tháp Rùa, đài Nghiên,..Cầu Thê Húc thật thích. Nhìn từ xa thì chiếc cầu Thê Húc cứ cong cong, đỏ rực như con tôm, chiếc cầu này dẫn đường du khách đến với đền Ngọc Sơn cổ kính, uy nghiêm. Nếu đi vào sẽ nhận thấy được ngay trước cổng đền là cây đa cổ thụ đã nhiều năm tuổi, cây đa này trông cũng thật xanh mát, tỏa bỏng cả một khoảng đất. Cả nhà em đứng trên cầu Thê Húc, hướng mắt ra thì có thể thấy ngay được tháp Rùa như cứ sừng sững ở đó.
Đến hồ Gươm thì hình ảnh tháp Rùa chính là một biểu tượng đặcc trưng nhất cho quần thể di tích này. Tháp Rùa cũng đã có từ lâu rồi và đượcc nằm trên một ô đất lớn ở giữa hồ. Quan sát tháp Rùa em cũng nhận thấy được sự nguy nga và cổ kính của nó. Cứ mỗi ngày rồi mỗi buổi sáng, người dân xung quanh thường ra bờ hồ tập thể dục ở đây, có nhiều người đến để hóng mát để tận hưởng không khí nơi đây khác xa với sự tấp nập, hối hả ở thủ đô. Khi đến tối, hồ Gươm lại đông đúc du khách trong nước và nước ngoài đến tham quan đến để vui chơi, hóng mát. Rồi cứ tối thứ 7 chủ nhật hồ Gươm lại có phố đi bộ. Khi đó người ta cấm tất cả các loại xe đến đây và có rất nhiều hoạt động vui chơi được diễn ra vô cùng thú vị và thích thú.
Minh Minh
|
Describe the scene of Sword Lake best
Assignment
Did you know that in our country there are many famous places, one of which is Sword Lake located right in the heart of Hanoi capital. During a recent summer vacation, my parents took me to the capital to visit Hoan Kiem Lake. Actually, for me, this is a trip that left me with many extremely beautiful memories of a lake full of antiquity and traces of history.
Looking far away, I can see the scenery of Hoan Kiem Lake, a famous scenic spot in our country. It can be said that Hoan Kiem Lake is beautiful inside and outside, but it's even more beautiful on the outside. Seeing Hoan Kiem Lake with your own eyes, you can see so many emotions that photos can hardly capture. Sword Lake is located right in the center of the capital and at the same time has a beauty that is both magnificent and ancient, making people stunned and feel the indescribable beauty here.
The image of Hoan Kiem Lake also looks very big and deep, the lake surface is clear and calm like a giant mirror reflecting the whole sky. I realized that Hoan Kiem Lake is associated with the legend of the turtle holding the sword of King Le Loi that I learned about in the history of our country. And we are also reminded a lot of why Hoan Kiem Lake has another name, Hoan Kiem Lake, because of old stories passed down. Coming to Hoan Kiem Lake, I realized how beautiful there are many luxuriant trees growing around Hoan Kiem Lake. Then in Hoan Kiem Lake, there are flower trees that have been grown for many years. What impressed me most was the row of green willows that looked like an extremely shy young woman looking down at the shadow of the lake to make love. Occasionally there is a gentle breeze that causes the leaves to leave their branches and flutter to the surface of the lake. The scene is so strangely peaceful.
When I held my parents' hands and walked around the lake, I was able to visit Ngoc Son temple, Turtle tower, Nghien tower, etc. The Huc Bridge, which I really enjoyed. Seen from afar, The Huc bridge is curved and bright red like a shrimp. This bridge leads tourists to the ancient and majestic Ngoc Son temple. If you go in, you will notice that right in front of the temple gate is an ancient banyan tree that is many years old. This banyan tree also looks very green, radiating the whole land. My whole family stood on The Huc Bridge, looking out we could immediately see the Turtle Tower as if standing there.
Coming to Hoan Kiem Lake, the image of Turtle Tower is the most characteristic symbol for this relic complex. Turtle Tower has been around for a long time and is located on a large plot of land in the middle of the lake. Observing the Turtle Tower, I can also see its magnificence and antiquity. Every day and every morning, people around the lake often go to the lake to exercise here. Many people come to cool off and enjoy the atmosphere here, which is different from the hustle and bustle of the capital. At night, Hoan Kiem Lake is crowded with domestic and foreign tourists coming to visit to have fun and enjoy the cool air. Then every Saturday and Sunday night, Hoan Kiem Lake has a walking street. At that time, people banned all types of vehicles from coming here and there were many fun activities taking place that were extremely interesting and enjoyable.
Intelligent Intelligent
|
Tả cảnh Hồ Gươm
Gợi ý
Hồ Hoàn Kiếm, hồ Gươm, là một di tích lịch sử, một danh lam thắng cảnh nổi tiếng của cả nước nhưng phải đến khi mười tuổi em mới được đến thăm hồ lần đầu tiên. Phong cảnh của hồ đã khiến em vô cùng ngỡ ngàng.
Trong những bài học về những địa danh của đất nước, cô giáo em nói rằng Hồ Gươm là viên ngọc giữa lòng Thủ đô Hà Nội. Được tận mắt nhìn thấy hồ Gươm em thấy quả đúng như vậy. Nước hồ trong xanh soi bóng những cây lộc vừng, những hàng liễu rủ trên bờ. Lộc vừng và liễu rủ thi chạy quanh hồ như một hàng mi cong vút, yểu điệu. Em thích nhất là hình ảnh những cây lộc vừng trổ hoa: thân cây đổ nghiêng như muốn sà xuống nước, hoa lộc vừng màu đỏ, những bông hoa li ti chạy dài theo một dây, mỗi cây lại có hàng chục, hàng trăm dây hoa như thế thả lững lờ từ cành cây xuống nước. Hình ảnh ấy sao mà thi vị! Hàng liễu rủ cũng điệu đà không kém. Các nàng vốn được ban cho vẻ đẹp lơ thơ, mong manh nên chỉ chờ những làn gió lướt qua là khoe ra hết nét duyên dáng, dịu dàng. Những cành liễu lướt thướt khẽ nghiêng theo chiều gió. Bao nhiêu năm qua, mặt hồ Gươm vẫn lung linh in sắc mây trời và phản chiếu vẻ đẹp thơ mộng ấy của cây cối quanh bờ.
Rủ nhau xem cảnh Kiếm Hồ
Xem cầu Thê Húc, xem chùa Ngọc Sơn
Đài Nghiên, Tháp Bút chưa sờn
Hỏi ai gây dựng nên non nước này?
Cụm di tích này quả không hổ với sự ngợi ca và niềm tự hào của cha ông ta. Trên đường vào đền Ngọc Sơn, ta nhận ngay ra Tháp Bút và Đài Nghiên. Tháp Bút đúng sừng sững trên một mô đất lớn, dọc theo thân tháp có ba từ “Tả thiên thanh” được viết bằng chữ Hán. Dáng tháp đứng thẳng như muốn viết lên trời xanh những nét đẹp của văn hóa Hà Nội. Qua Tháp Bút, Đài Nghiên, ta đi vào đền bằng cầu Thê Húc. “Cầu Thê Húc cong cong như con tôm dẫn vào đền Ngọc Sơn”, nhà văn Ngô Quân Miện đã hình dung về câu Thê Húc như vậy. Riêng em, em thấy đó như một chiếc cầu vồng mà sắc đỏ đã bừng lên át cả những màu sắc khác. Cầu khá rộng đủ cho nhiều người đi lại một lúc. Cầu được làm bằng bê tông và son màu đỏ tươi. Qua cầu Thê Húc, ta bước vào đền Ngọc Sơn. Đền được xây trên một hòn đảo – đảo Ngọc – trên hồ. Hòn đảo nhỏ um tùm cây cối xanh tươi, đền Ngọc Sơn nằm yên ả dưới những vòm cây ấy. Trong nhà lưu niệm của đền còn có xác một cụ rùa rất lớn. Trước cửa đền là đình Trấn Ba – chắn sóng. Từ đỉnh, ta có thể nhìn thấy Tháp Rùa bao đời nay vẫn soi bóng giữa lòng hồ.
Trước khi ra về, em còn cố gắng chạm tay vào nước Hồ Gươm. Làn nước mát dịu và trong xanh thăm thẳm. Hình ảnh Hồ Gươm, cảm giác bồi hồi khi bàn tay chạm nước em sẽ giữ mãi trong lòng để niềm tự hào về Thủ đô, về đất nước sống mãi trong em.
|
Description of Hoan Kiem Lake
Suggest
Hoan Kiem Lake, Sword Lake, is a historical relic, a famous scenic spot in the whole country, but it was not until I was ten years old that I visited the lake for the first time. The scenery of the lake made me extremely surprised.
In lessons about the country's landmarks, my teacher said that Hoan Kiem Lake is a pearl in the heart of Hanoi Capital. When I saw Sword Lake with my own eyes, I saw that it was true. The clear blue lake water reflects the sesame trees and willow rows on the shore. Locusts and willows run around the lake like graceful, curvy eyelashes. What I like best is the image of the sesame tree in bloom: the tree trunk tilts as if it wants to swoop into the water, the red sesame flower, the tiny flowers running along a vine, each tree has dozens, hundreds of vine. Such flowers float lazily from tree branches into the water. How poetic is that image! The weeping willows are equally elegant. The girls are inherently blessed with a carefree and fragile beauty, so they just wait for the breeze to pass by to show off all their charm and gentleness. The willow branches gently sway with the wind. For many years, the surface of Hoan Kiem Lake still shimmers with the colors of the clouds and sky and reflects the poetic beauty of the trees around the shore.
Invite each other to watch the Sword Lake scene
See The Huc bridge, see Ngoc Son pagoda
Dai Nghien and Pen Tower have not been worn out yet
Ask who built this country?
This cluster of relics is worthy of the praise and pride of our ancestors. On the way to Ngoc Son Temple, we immediately recognize Pen Tower and Dai Nghien. The Pen Tower stands tall on a large mound of land, along the tower's body there are three words "Ta Thien Thanh" written in Chinese characters. The shape of the tower stands straight as if it wants to write on the blue sky the beauty of Hanoi culture. Passing Pen Tower, Dai Nghien, we enter the temple via The Huc bridge. "The Huc bridge is curved like a shrimp leading to Ngoc Son temple", writer Ngo Quan Mien imagined the sentence The Huc like that. As for me, I see it as a rainbow in which the red color has overwhelmed all other colors. The bridge is quite wide enough for many people to travel at once. The bridge is made of concrete and is bright red. Crossing The Huc bridge, we enter Ngoc Son temple. The temple was built on an island - Ngoc Island - on the lake. The small island is covered with lush green trees, Ngoc Son temple lies peacefully under those trees. In the temple's memorial house, there is also the body of a very large turtle. In front of the temple door is Tran Ba communal house - wave blocker. From the top, we can see the Turtle Tower still reflecting in the middle of the lake for generations.
Before leaving, I even tried to touch the water of Hoan Kiem Lake. The water is cool and deep blue. The image of Hoan Kiem Lake, the feeling of excitement when my hand touches the water, I will keep forever in my heart so that pride in the Capital and the country will live forever in me.
|
Tả cảnh khu phố (xóm làng) em
Gợi ý
Em đã được đi thăm khá nhiều cảnh đẹp nổi tiếng – đó là những phần thưởng của bố mẹ dành cho em mỗi khi em đạt được danh hiệu học sinh giỏi. Nhưng dù vậy, em vẫn thấy yêu mến, gắn bó với khung cảnh quen thuộc, giản dị của nơi mình ở.
Nơi em ở là một xóm nhỏ của ngoại thành Hà Nội. Như bao làng quê khác, xóm nhỏ của em được bao quanh bởi một cánh đồng. Đồng làng không rộng lắm nhưng cũng đủ để chúng em chạy nhảy vui đùa hay đi thả diều mỗi khi gió lớn. Bốn mùa thay đổi, đồng làng cũng mang những gương mặt khác nhau. Mùa xuân, đồng rập rờn những cánh lúa xanh rì thì con gái. Mùa hạ, đồng lại rực lên sắc vàng giòn của lúa chín căng hạt. Sang mùa thu, cánh đồng khoác lên mình một chiếc áo nhiều màu: có ô ruộng cấy lúa xanh rờn, lại có ô ruộng trồng rau sớm. Nhất là lúc đông sang, những màu vàng của lúa chín đan xen với màu xanh của rau vụ đông thật vui mắt! Và để đến cuối mùa đông là đến mùa đốt đồng đầy lí thú. Khi ấy, nhà nhà đã gặt hết lúa, ít ai còn có nhu cầu dùng rơm làm chất đốt khi đã có bếp ga thay thế, bà con nông dân chất rơm thành từng đống đốt đi để lấy luôn tro bón ruộng. Cả cánh đồng nghi ngút khói rơm rạ như một chiếc lò sưởi khổng lồ. Đám trẻ con chúng em khi ấy vô cùng thích thú chạy đuổi nhau giữa những đống rơm cháy hoặc rủ nhau đi hun chuột.
Không chỉ có cánh đồng, còn có những tán tre, bóng gạo, bóng đa tô điểm cho xóm làng em ở. Những lũy tre cao và xanh ngát chạy quanh những bờ ao hiền hòa, tĩnh lặng. Còn có những cây gạo, cây đa rợp bóng xuống sân đình, cổng làng. Dưới bóng mát của cây, các cô bác trong xóm lại ngồi trò chuyện với nhau trong những trưa hè nóng nực hoặc lúc đi làm đồng về. Em cũng còn nhớ mãi ngày nhỏ, chúng em thường đu lên những rễ đa chắc và dài buông xuống chạm mật đất.
Xóm làng quê em cũng đã phát triển rất nhiều. Cây cối, đồng ruộng vẫn giản dị, yên bình như thế nhưng nhà cửa đã khang trang, to đẹp lắm. Phần lớn nhà cửa đều là nhà hai ba tầng cao rộng. Nhà nào cũng có sân vườn thoáng đãng. Vườn nhà được trồng nhiều loại cây, có thể là cây ăn quả, cây cho bóng mát hoặc rau xanh. Đường làng, ngõ xóm được đổ bê tông hoặc lát gạch rất sạch đẹp.
Làng xóm em đẹp đẽ và yên bình như thế. Dù đi đâu, em vẫn thấy nơi ở của mình là nơi đáng yêu đáng mến nhất trên đời.
|
Describe the scene of your neighborhood (village).
Suggest
I have been able to visit many famous beautiful landscapes - those are the rewards my parents give me every time I achieve the title of excellent student. But even so, I still feel loved and attached to the familiar, simple scenery of where I live.
Where I live is a small hamlet on the outskirts of Hanoi. Like many other villages, my small hamlet is surrounded by a field. The village field is not very large, but it is enough for us to run and play or fly kites when the wind is strong. The four seasons change, the villages also have different faces. In spring, the fields are filled with green rice fields, it's a girl. In the summer, the fields glow with the crisp yellow color of ripe rice with full grain. In the fall, the fields put on a colorful coat: there are fields planted with green rice, and there are fields planted with early vegetables. Especially when winter comes, the yellow colors of ripe rice mixed with the green colors of winter vegetables are so cheerful! And at the end of winter comes the exciting burning season. At that time, all the rice had been harvested, and few people had any need to use straw as fuel when they had gas stoves instead. Farmers piled the straw into piles and burned it to get ash to fertilize the fields. The whole field was filled with straw smoke like a giant fireplace. We children at that time were extremely excited to run and chase each other among the burning straw or invite each other to smoke rats.
Not only are there fields, there are also bamboo canopies, rice balls, and banyan trees that adorn the village where I live. Tall and green bamboo fences run around the banks of peaceful, quiet ponds. There are also rice trees and banyan trees shading the communal house yard and village gate. Under the shade of the tree, the aunts and uncles in the neighborhood sit and chat with each other on hot summer afternoons or when returning from work in the fields. I still remember when I was little, we used to hang on long, sturdy banyan roots that let down to touch the ground.
My village has also developed a lot. The trees and fields are still simple and peaceful, but the houses are spacious, big and beautiful. Most of the houses are two or three stories high and wide. Every house has an airy garden. Home gardens are planted with many types of trees, be it fruit trees, shade trees or vegetables. Village roads and alleys are filled with concrete or paved with tiles, very clean and beautiful.
My village is so beautiful and peaceful. No matter where I go, I still find my place to be the most adorable place in the world.
|
Tả cảnh khu vườn trong trường em – Tập làm văn lớp 5
Hướng dẫn
Tả cảnh khu vườn
Bài làm
Buổi sáng xuân nay, vườn trường đẹp quá! Sau khi nhổ cỏ, tưới nước cho cây, chúng tôi đi dạo khắp vườn trường ngắm hoa.
Các luống hoa chạy dọc ngang đều tăm tắp. Khóm cây nào cũng vươn lên xanh tốt. Những khóm cúc, khóm dơn, khóm hồng,… cành lá phơi phới mượt mà, tươi xinh. Địa lan nở những búp đỏ tươi, cành nào cũng có búp thảm hoặc đỏ rực nở xoè ra. Hoa hồng to bằng cái đĩa sứ. đỏ thắm lung linh. Hoa cỏ đủ màu sắc, chỉ bằng đồng tiền, đồng xu, hoặc trắng nõn, vàng chanh, đỏ hồng, tím biếc… đu đưa trước làn gió nhẹ.
Thú vị nhất là được ngắm nhìn đàn ong, lũ bướm, chuồn chuồn bay lượn trên các luống hoa, Những chú chuồn chuồn kim bé xíu, thân đỏ, cánh vàng trong suốt, cặp mắt bằng hạt kê, cái đuôi dài bằng que tăm, cứ nhún nha, nhún nhảy trên bông hoa cỏ. Ong mật từ đâu bay đến nhiều thế? Cặp cánh bay rối rít. Chúng đánh lộn nhau, tranh giành nhau từng bông hoa. Nắng xuân mỗi lúc một chan hoà, ấm áp, lũ bướm đen, bướm trắng, bướm sọc, đủ màu sắc, đủ loài bướm. Có con bướm rất to, có con bướm bé tí bằng hoa bưởi, hoa cam… Con bướm nào cũng khoác bộ cánh sặc sỡ, toàn thân bao phủ một lớp phấn trăng trắng, óng a óng ánh. Tôi cứ tưởng lũ bướm vừa đánh phấn bôi son, vừa trang sức xong đã vội bay đến vườn trường vũ hội khoe sắc cùng muôn loài hoa xuân. Lũ bướm đến thụ phấn để hút nhuỵ hoa, hay còn làm gì nữa. Tôi cứ mê man nghĩ hoài.
Tôi say sưa ngắm nhìn mấy con bướm. Bốn cánh căng rộng ra. Hai cánh sau nơi gốc cánh kéo thành cái đuôi dài như cái trâm, cái thoa bằng ngọc của mĩ nhân. Hai cái vòi bé tí, trong suốt, dài độ hai, ba phân, chĩa ra phía trước lúc nào cũng rung ra rung rinh. Cánh bướm vàng chanh điểm sọc đen, sọc xanh, lóng lánh. Cuối cặp cánh có vòng đỏ chót viền quanh cái đốm đen. Cặp mắt bướm phượng tròn vo, đen nhánh lồi ra như hai bạt cườm bé tí. Thân bướm bằng con nhộng tằm, ở giữa thắt lại bằng cái đai đen nhánh. Bướm phượng bay đôi, cánh xoè ra vẫy vẫy rập rờn múa lượn trên các khóm hoa. Bướm phượng là loài bướm đẹp nhất nên mới được các nhà sưu tầm côn trùng ưa chuộng.
Thiên nhiên thật kì diệu: có hoa thì phải có ong bướm. Ngắm hoa nở, nhìn ong, bướm vờn hoa, say mê quan sát con bướm phượng, lòng tôi rộn lên bao cảm xúc dào dạt về mảnh vườn trường thân yêu. Tôi khe khẽ hát: Mùa xuân ơi! Sao đẹp và đáng yêu thế? Bướm phượng ơi! Sao cô nàng xinh thế?
|
Describe the garden in your school - Grade 5 writing practice
Instruct
Describe the garden scene
Assignment
This spring morning, the school garden is so beautiful! After weeding and watering the plants, we walked around the school garden to look at the flowers.
The flower beds run vertically and horizontally evenly. Every cluster of trees grows green and lush. The chrysanthemums, rose bushes,... branches and leaves are smooth, fresh and beautiful. Cymbidium blooms bright red buds, every branch has carpet or bright red buds blooming out. The rose is as big as a porcelain plate. shimmering crimson. Flowers and grass of all colors, just the size of coins, coins, or pure white, lemon yellow, pink red, purple... swaying in the gentle breeze.
The most interesting thing is to watch the bees, butterflies, and dragonflies flying above the flower beds. The tiny dragonflies have red bodies, transparent yellow wings, eyes the size of millet seeds, and tails as long as toothpicks. , just dance, dance on the flowers and grass. Where do so many honey bees come from? The wings fluttered wildly. They fight each other, fighting over each flower. The spring sunshine becomes more and more saturated and warm, with black butterflies, white butterflies, striped butterflies, all colors and all kinds of butterflies. There are very big butterflies, there are tiny butterflies the size of grapefruit flowers, orange flowers... Every butterfly wears colorful wings, its whole body covered with a layer of white, shimmering powder. I thought that the butterflies had just applied lipstick and jewelry and quickly flew to the garden of the prom to show off their beauty with all kinds of spring flowers. The butterflies come to pollinate to suck the pistils of flowers, or what else? I kept thinking about it.
I passionately looked at the butterflies. Four wings stretched wide. The two hind wings at the base of the wings are pulled into a long tail like a brooch, a jade hairpin of a beauty. Two tiny, transparent hoses, about two or three centimeters long, pointing forward, vibrating all the time. Lemon yellow butterfly wings with black and blue stripes, sparkling. At the end of the wings is a red ring surrounding a black spot. The eyes of the butterfly and phoenix are round and black, protruding like two tiny beads. The butterfly's body is made of a silkworm chrysalis, tied in the middle with a black belt. Royal poinciana butterflies fly in pairs, their wings spread out, fluttering and hovering above the flowers. The phoenix butterfly is the most beautiful butterfly, so it is popular with insect collectors.
Nature is magical: if there are flowers, there must be bees and butterflies. Watching the flowers bloom, watching the bees and butterflies playing with the flowers, and passionately observing the phoenix butterfly, my heart was filled with overflowing emotions about my beloved school garden. I softly sing: Oh spring! Why so beautiful and lovely? Butterfly and phoenix! Why is she so pretty?
|
Đề bài: Tả cảnh khu vườn vào mùa xuân
Bài làm
"Én có gì lạ, báo mùa xuân sang.
Nắng có gì lạ, mà cánh hoa hồng tươi"
Tôi nhẩm lại lời của một bài hát thiếu nhi về mùa xuân.Nhìn qua khung của sổ, Tôi thấy khu vườn nhà tôi đang bước vào xuân. Ôi, mùa xuân xinh đẹp đã về với khu vườn nhà tôi. Toàn khu vườn như được phủ một lớp khăn voan trắng mỏng bởi vì mưa xuân như rây bột trên cành cây và kẽ lá. Trong cái tiết trời ấm áp, Cây cối đua nhau đâm trồi nảy lộc, đơm hoa khoe sắc. Mới sáng ra, vườn tôi đã rộn rã tiếng chim: Tiếng lích tích của mấy chú chim sâu đang thoăn thoắt chuyền cành. Tiếng ri ri của mấy chú sẻ đồng đang vui vẻ cùng nhau đón chào một ngày mới.
Tả cảnh khu vườn vào mùa xuân
Hình như, đất trời như rạo rực hẳn lên vì khí trời ấm áp của mùa xuân đã xua đi cái u ám của những ngày đông giá rét, vạn vật và cây cối trong vườn như được hồi sinh. Những mầm non xanh tươi, mập mạp của cây bưởi đầu nhà đua nhau bung ra, khoe với đất trời những bộ quần áo mới. Chúng vui vẻ vì đã trút bỏ được cái tấm áo bông cũ kĩ, nặng nề mà mặc suốt mùa đông. Mấy cây cam nở hoa trắng xóa, hương thơm dìu dịu đưa tận vào trong nhà. Một cơn gió nhẹ thổi, vài chiếc lá đào còn xót lại cuối cùng lìa cành rơi theo chiều gió. Những cánh hoa cam rụng trắng đầy cả gốc. Ở phía kia là bụi chuối tiêu, tán lá to như tấm phản, đang đâm bi. Bi chuối tím đỏ như một búp sen, cố nhoài mình ra khỏi mẹ để hít thở khí trời.Ở cạnh ao là cây dừa thật cao lớn, lá như những thanh gươm, khi gió lên, đua nhau khua xào xạc. Cây đào trước cửa thi nhau trổ hoa. Những cánh hoa phơn phớt hồng, mỏng tang bay lả tả theo chiều gió. Tôi ra vườn, hít khí trời sảng khoái. Ngước nhìn bầu trời xanh, lắng nghe đất trời như đang cựa mình. Em thấy lòng mình vui phơi phới.
Ôi, Càng ngắm khu vườn nhà em, em càng thấy thêm yêu ngôi nhà nhỏ của em. Em thầm nhủ, dù mai này có đi đâu xa em vẫn nhớ những phút giây êm ả của khu vườn nhà em vào mùa xuân.
|
Topic: Describe the garden scene in spring
Assignment
"There's something strange about the swallow, it announces the arrival of spring.
What's strange about the sun, but the rose petals are fresh?
I recited the words of a children's song about spring. Looking through the window, I saw my garden entering spring. Oh, beautiful spring has returned to my garden. The whole garden seemed to be covered with a thin layer of white veil because the spring rain seemed to sift powder on the branches and leaves. In the warm weather, the trees are sprouting and blooming. Just in the morning, my garden was bustling with bird sounds: The ticking sound of a few birds quickly moving around the branches. The chirping sound of a few field sparrows happily welcoming a new day together.
Describe the garden scene in spring
It seemed that the earth and sky seemed to be glowing because the warm spring air had dispelled the gloom of the cold winter days, and everything and trees in the garden seemed to be revived. The green, plump shoots of the grapefruit tree at the front of the house burst out, showing off their new clothes to heaven and earth. They were happy because they got rid of the old, heavy cotton shirt they wore all winter. The orange trees bloomed with white flowers, bringing a gentle fragrance into the house. A gentle wind blew, the few remaining peach leaves finally left the branches and fell with the wind. Orange flower petals fell white all over the tree. On the other side is a banana bush, the leaves are as big as a sheet, and they are pierced with marbles. The banana ball is purple and red like a lotus bud, trying to lean away from its mother to breathe fresh air. Next to the pond is a tall coconut tree with leaves like swords, when the wind rises, they rustle each other. The peach tree in front of the door is blooming. The delicate, pink petals of the flowers flutter in the wind. I went out to the garden and breathed the fresh air. Looking up at the blue sky, listening to the earth as if it were stirring. I feel my heart filled with joy.
Oh, the more I look at your garden, the more I love my little house. I thought to myself, no matter where I go tomorrow, I will still remember the peaceful moments of my garden in the spring.
|
Đề bài: Tả cảnh lũ lụt ở quê em
Bài làm
Mùa mưa đến rồi, mùa mưa kéo theo những cơn lũ lụt và gió bão. Trên ti vi, lúc nào cũng thấy cảnh chết chóc đau thương khiến em phải xúc động nghẹn ngào. Quê em còn lạ gì cảnh đó. Dư âm của trận lũ lụt năm 2009 vẫn còn đọng lại trên mỗi người dân nơi này.
Trước đó, quê em rất ít bão lụt, vì vậy nên khi nghe nói bão mọi người vẫn không chuẩn bị nhiều. Đó là một điều phải hối hận vì chỉ vài ngày sau khi thông báo, khắp bầu trời bị mây đen che khuất và những cơn mưa bắt đầu. Mưa lớn tới rất bất ngờ, hôm qua còn nắng mà hôm nay đã mưa dầm dề. Bất ngờ, lớn và kết hợp với gió bão đã làm người dân điêu đứng vì không kịp trở tay.
Tả cảnh lũ lụt ở quê em
Chỉ trong một ngày mà nước đã ngập trắng cả ruộng đồng. Đêm hôm lũ đến, cả nhà em không ai dám ngủ. Điện đóm đã bị cúp hết, trong ánh đèn dầu mờ ảo, khuôn mặt của mọi người hiện lên với vẻ đầy lo âu. Bỗng “soạt” gió lớn đã bốc một tấm ton của mái bếp bay lên trời. Em sợ hãi vô cùng, mẹ thì cứ loay hoay mãi vì sợ nước vào nhà, nhà em không có mái gác, thật đáng tiếc. Trong nhà, chỉ có mỗi bố là bình tĩnh, bố vạch ra một kế hoạch và cả nhà tíu tít làm theo. Bỗng mẹ hét lên:
– Nhìn kìa!
– Nước đã vào nhà sau của em rồi. Ở xóm này, nhà em cao có hạng, vậy mà vẫn bị nước vào thì những thấp hơn chắc là đã tới đầu gối rồi. Đúng sáu giờ sáng, mưa giảm đi, nhưng mực nước lũ thì vẫn cứ dâng cao. Khắp nhà em chỗ nào cũng toàn nước là nước. Mọi người đều leo lên giường nằm cả, chỉ có mẹ là mang ủng đi xuống bếp nấu ăn cho cả nhà. Vì mưa lũ nên không đi chợ được và vì thế nhà em không có gì ăn, tới bữa chỉ có vài chén cơm và một ít nước mắm mà thôi. Trước giờ, chưa bao giờ em phải chịu kham khổ như thế. Bây giờ, cầm chén cơm lên mới thấy hết vị ngọt của cái ăn và vị đắng của cái đói cồn cào. Đang suy nghĩ miên man bỗng có tiếng gọi cửa, bố em vội ra mở. À, thì ra các chú trưởng thôn, phó thôn đi phát mì cho các gia đình. Nhà em có bốn người, các chú phát cho mười hai gói, nói vài câu với bố rồi sau đó đi phát tiếp. Bố vẫy tạm biệt họ rồi vội chạy vào buồng, báo cho mọi người hay một tin dữ: các đập nước trong tỉnh đang thay phiên nhau xả một lượng nước rất lớn ra ngoài. Nghe tin, cả nhà em hốt hoảng vô cùng. Và việc xả lũ ngay lập tức được chứng minh khi một loạt nước ùa vào giường. Thế là từ giường, mọi người ùa lên đầu tủ ngồi và ngủ trên đó khi về đêm. Thực chất chỉ có mình em và bà ngủ, còn bố mẹ thì không ngủ mà ngồi canh mực nước. Cuộc sống cứ tiếp diễn như thế cho đến năm ngày sau, nước bắt đầu rút dần và hai ngày nữa thì hết hẳn. Cả nhà em vui mừng khôn xiết, tíu tít khiêng vác đồ đạc, lau dọn lại nhà cửa trong niềm vui bất tận.
Bấy giờ, trận lũ kinh hoàng ấy đã qua đi, nhưng em biết rằng, với sự ô nhiễm môi trường và tình trạng gia tăng biến đổi khí hậu sẽ vẫn hứa hẹn vô số những trận lũ khác. Và em cũng biết, để sống tốt cần phải yêu thiên nhiên và đừng bao giờ phá hoại thiên nhiên.
|
Topic: Describe the flood scene in your hometown
Assignment
The rainy season is here, the rainy season brings floods and storms. On TV, I always see painful death scenes that make me feel choked up. My hometown is unfamiliar with that scene. The after effects of the 2009 flood still linger on every resident of this place.
Before that, my hometown had very few storms and floods, so when people heard about storms, they still didn't prepare much. It was something to regret because just a few days after the announcement, the sky was obscured by dark clouds and the rains began. The heavy rain came very suddenly. Yesterday it was sunny but today it's raining heavily. Unexpected, large and combined with stormy winds, people were devastated because they could not react in time.
Describe the flood scene in your hometown
In just one day, water flooded the entire field. That night the flood came, no one in my family dared to sleep. The electricity had been turned off, and in the dim light of the oil lamps, everyone's faces appeared filled with anxiety. Suddenly, a strong wind blew a sheet of the kitchen roof up into the sky. I was extremely scared. My mother kept struggling because she was afraid of water entering the house. My house did not have an attic, which was a pity. In the house, only Dad was calm. He outlined a plan and the whole family quickly followed it. Suddenly mother shouted:
- Look!
– Water has entered my back house. In this neighborhood, my house is quite tall, but water still gets in, so the lower ones are probably up to their knees. At exactly six o'clock in the morning, the rain subsided, but the flood level continued to rise. There is water everywhere in my house. Everyone climbed into bed, only mother put on her boots and went down to the kitchen to cook for the whole family. Because of the floods, I couldn't go to the market and so my family had nothing to eat. At mealtime, we only had a few bowls of rice and a little fish sauce. Never before have I had to endure such suffering. Now, when I pick up a bowl of rice, I can see the sweetness of food and the bitterness of hunger. While I was deep in thought, there was suddenly a knock at the door and my father quickly opened it. Ah, so the village chiefs and village assistants distribute noodles to families. There are four people in my family. They distributed twelve packages to me, said a few words to my father, and then went to distribute more. Dad waved goodbye to them and then quickly ran into the room to tell everyone the bad news: the dams in the province were taking turns releasing a huge amount of water. Hearing the news, my whole family was extremely frightened. And the release of the flood was immediately evident as a torrent of water rushed into the bed. So from the bed, everyone rushed to the top of the cabinet to sit and sleep there at night. In fact, it was only me and my grandmother who slept, while my parents did not sleep but sat watching the water level. Life continued like that until five days later, the water began to recede and in two days it was completely gone. My whole family was overjoyed, busy carrying things and cleaning the house in endless joy.
At that time, that terrible flood had passed, but I knew that, with environmental pollution and increasing climate change, countless other floods would still promise. And I also know, to live well, you need to love nature and never destroy nature.
|
Tả cảnh mùa thu trên quê hương em
Hướng dẫn
Tả cảnh mùa thu trên quê hương em
Mỗi mùa đều có một màu sắc một đặc trưng riêng. Đối với em, mùa em yêu thích nhất là mùa thu. Mùa thu thật đẹp, thật thơ mộng, với tiết trời thật êm dịu và trong lành.
Mùa thu được bắt đầu vào tháng 6 âm lịch, cái nắng của mùa hạ lúc đó như khép hờ nhường chỗ cho nắng vàng hoe cùng những cơn gió mát nhẹ nhàng. Bầu trời mùa thu thật đẹp, nó trong xanh và cao vời vợi, những đám mây cũng trở nên rực rỡ hơn với màu xanh, màu vàng, màu hồng,…nhìn như những chú chim phượng hoàng trong các bức tranh sơn mài. Cây cối bắt đầu thay lá, khoác lên mình là một màu vàng rực rỡ, nhưng chỉ cần một cơn gió nhẹ có thể khiến cây chỉ còn trơ lại những cành khẳng khiu. Và chúng ta sẽ bắt đầu đón những cơn mưa nhẹ như sương mỗi buổi sáng sớm thay cho những trận mưa rào như trút của mùa hè, kéo theo đó là cái se se lạnh thật thích. Và mùa thu cũng là mùa những bác nông dân đi thu hoạch lúa, mùi lúa chín thơm vàng óng. Không khí trở nên tươi vui như trẩy hội bởi từng đoàn người đang hò reo đi tuốt lúa, tiếng xe tiếng người cứ hòa vào nhau. Lũ trẻ thi nhau chơi trốn tìm sau những đống rơm đã được tút, hoặc lên đồi chơi thả diều khi cơn gió nổi lên. Khung cảnh thật lãng mạn nên thơ biết bao nhiêu.
|
Describe the autumn scene in my hometown
Instruct
Describe the autumn scene in my hometown
Each season has its own unique colors and characteristics. For me, my favorite season is autumn. Autumn is so beautiful, so poetic, with the weather so gentle and fresh.
Autumn begins in the 6th month of the lunar calendar, the summer sun at that time seems to fade to give way to golden sunshine and gentle cool breezes. The autumn sky is so beautiful, it is clear and sky-high, the clouds also become more brilliant with blue, yellow, pink,... looking like phoenixes in lacquer paintings. The trees begin to change their leaves, taking on a brilliant yellow color, but just a light breeze can leave the trees with only spindly branches. And we will begin to welcome light rains like dew every early morning instead of the downpours of summer, followed by a pleasant chill. And autumn is also the season when farmers go to harvest rice, the smell of ripe rice is fragrant and golden. The atmosphere became as cheerful as a festival because groups of people were cheering to thresh rice, and the sounds of cars and people kept mixing together. The children compete to play hide and seek behind piles of straw that have been pulled, or go up the hill to fly kites when the wind picks up. The scene is so romantic and poetic.
|
Tả cảnh mùa xuân trên quê hương em lớp 6
Bài làm
Không ai có thể phủ nhận được trong 4 mùa thì mùa xuân chính là mùa tươi đẹp nhất trong năm. Bởi mùa xuân đến thời tiết như ấm hơn, xua tan đi cái lạnh lẽo, băng giá của mùa đông và mang đến đó là sự ấm áp, trăm hoa thì khoe sắc, cây cối thì đâm chồi nảy lộc. Tất cả như bừng tỉnh giấc sau giấc ngủ dài của mùa đông mang đến.
Mùa xuân đến như thổi vào cuộc sống của con người và thổi vào cảnh vật những luồng sinh khí mới, những luồng sinh khí mới cứ thật dào dạt mà thiết tha biết bao nhiêu. Có thể nói rằng mùa xuân là mùa em yêu thích nhất trong năm. Nguyên do thật dễ hiểu bởi cứ vào những ngày này thì khung cảnh quê hương của em bỗng như trở nên vô cùng rực rỡ. Và đối với em thì mới chỉ là những cảnh vật đơn sơ và vô cùng bình dị ở một làng quê nghèo thôi nhưng mùa xuân đến cũng đã mang sự tươi mới, đẹp đẽ nhất, ấm áp đến cho quê hương em. Mùa xuân thật kỳ diệu, thời tiết của mùa xuân cũng dễ chịu hơn, cây cối bừng tỉnh sức sống và con người ai ai cũng vui tươi biết bao nhiêu. Thực sự mùa xuân trên quê hương là một tuyệt tác của đất trời.
Đối với em thì khi mùa xuân về trên quê hương mình luôn là bức tranh tươi đẹp nhất mà tôi luôn muốn cất giữ, bảo vệ mãi mãi không bao giờ bị mất đi. Quan sát thấy quê hương em làm nghề nông là chủ yếu, khung cảnh làng quê yên bình và thật gần gũi. Mùa xuân đến trên những cánh đồng, đó chính là những cây mạ non xanh mơn mởn đã bắt đầu bén rễ tốt tươi nhất. Rồi là những vườn hoa cúc nở rộ vàng rực cả một góc trời. Đặc biệt là hoa đào – sứ giả của mùa xuân đã bắt đầu hé nở khiến cho đất trời đẹp hơn rất nhiều. Tất cả khung cảnh thân thương, đó là một nơi vô cùng tươi đẹp, bởi ở đó có sự hài hòa giữa thiên nhiên và cuộc sống của con người, đặc biệt vào những ngày xuân thì khung cảnh quê hương em dường như tươi mới hơn, nhựa sống tràn trề qua mỗi cảnh vật.
Mùa xuân đến cũng chính là mùa trồng cây, thì ngay tại sân vận động của làng em đang diễn ra hoạt động trồng cây theo đúng những lời dạy của chủ tịch Hồ Chí Minh. Lời dạy đó là “Mùa xuân là tết trồng cây, làm cho đất nước càng ngày càng xuân”. Khi mùa xuân là thời khắc thiên nhiên giao hòa, thời tiết đẹp rất dễ trồng cây, và việc trồng cây cũng là để nhằm làm cho không khí trong ngôi làng trở nên trong xanh, tươi mát hơn. Không chỉ thế mà sân vận động là nơi tổ chức và diễn ra các hội diễn thể dục thể thao, có lẽ chính bởi vậy trồng cây còn tạo ra bóng mát.
Khi mùa xuân về ai ai cũng náo nức, vui tươi hơn bởi chính con người quê hương em, cảnh vật tràn trề nhựa sống, tất cả như thổi vào mỗi con người dân quê những luồng sức sống mạnh mẽ, căng tràn. Xuân đến không chỉ mọi cảnh vật thay đổi mà lòng người cũng trào dâng những cảm xúc khó tả. Tết đoàn viên cho nên ai ai cũng nhanh nhanh chóng chóng được về đoàn tụ với gia đình trong những ngày lễ Tết. Trước tết nhà nhà đã chuẩn bị sửa nhà, dọn dẹp và gói bánh chưng. Tất cả những tập tục thật đẹp của người dân Việt Nam cũng được quê hương em hưởng ứng. Em rất thích ngày xuân vì khi đó tụi nhỏ chúng em lại được mua quần áo mới xúng xính đi chúc Tết và nhận lì xì của người lớn.
Minh Minh
|
Describe the spring scene in my 6th grade hometown
Assignment
No one can deny that among the four seasons, spring is the most beautiful season of the year. Because spring comes, the weather becomes warmer, dispelling the coldness and ice of winter and bringing warmth, hundreds of flowers bloom, and trees sprout. Everything seemed to wake up after the long sleep that winter brought.
The coming of spring seems to blow into people's lives and into the landscape with new breaths of life, new breaths of life that are so abundant and so passionate. It can be said that spring is my favorite season of the year. The reason is easy to understand because on these days, the scenery of my hometown suddenly seems to become extremely brilliant. And for me, it's just the simple and extremely idyllic scenes in a poor village, but the coming of spring has also brought the freshest, most beautiful, and warmest things to my hometown. Spring is magical, the weather in spring is more pleasant, the trees awaken to life and everyone is so happy. Truly spring in the homeland is a masterpiece of heaven and earth.
For you, when spring comes to your homeland, it is always the most beautiful picture that I always want to preserve and protect forever, never to be lost. Observing that my hometown is mainly farming, the village scene is peaceful and very close. Spring comes to the fields, those are the young green seedlings that have begun to take root best. Then there are chrysanthemum gardens blooming bright yellow, covering a corner of the sky. Especially peach blossoms - the messengers of spring - have begun to bloom, making the sky and earth much more beautiful. All the lovely scenery, it is an extremely beautiful place, because there is harmony between nature and human life, especially on spring days, the scenery of my hometown seems fresher. , life overflows through every scene.
Spring is also the season of tree planting, right at my village's stadium, tree planting activities are taking place in accordance with the teachings of President Ho Chi Minh. That teaching is "Spring is the tree-planting festival, making the country more and more springy." When spring is the time when nature harmonizes and the weather is nice, it is easy to plant trees, and planting trees is also to make the air in the village become greener and fresher. Not only that, but the stadium is the place where sports and physical training events take place, perhaps that's why planting trees also creates shade.
When spring comes, everyone is excited and happier because of the people of my hometown, the scenery is full of life, it seems to blow into each person of the countryside with strong and overflowing streams of vitality. When spring comes, not only does everything change, but people's hearts also overflow with indescribable emotions. Tet reunites everyone so they can quickly reunite with their families during the Tet holidays. Before Tet, everyone prepares to repair the house, clean and wrap banh chung. All the beautiful customs of the Vietnamese people are also welcomed by my homeland. I really like spring days because then we children can buy new clothes to celebrate Tet and receive lucky money from adults.
Intelligent Intelligent
|
Tả cảnh mùa đông – Văn hay lớp 2
Hướng dẫn
Mùa đông là mùa của những cái rét thấu xương thấu thịt và quê hương chính là nơi để em có thể sống và là khoảng không gian em cảm thấy ấm áp hơn nhiều so với những vùng đất khác, hình ảnh của quê hương em trong mùa đông giá lạnh cũng có những ấn tượng rất mạnh mẽ trong mỗi con người.
Mùa đông khiến cho con người có cảm giác lạnh lẽo và cô đơn, chính vì vậy mỗi người luôn luôn mong muốn trở về với gia đình để bơt đi cái lạnh lẽo đó, gia đình chính là nơi sởi ấm tâm hồn của họ một cách có ý nghĩa và giá trị nhất, mỗi người chúng ta đều cảm nhận được điều đó qua những cái nhìn mới mẻ và niềm tin của mỗi người dành cho đều rất chân thành và da diết. Trên quê hương em mùa đông được lộ ra rất sinh động, đó là những hình ảnh mang đậm giá trị của dân tộc, mùa đông hình ảnh những cây cối đã rụng hết lá tất cả đều trở nên tàn tạ sau mùa thu rụng lá, cảnh vật xung quanh dường như đang bị thay đổi, khác với mùa xuân là mùa của cây trái đâm chồi nảy lộc, mùa đông lại là mùa của những hình ảnh cây cối bị rụng lạ và rất xác xơ, điều đó không làm cho quê hương em nó bớt đi phần sinh động và gần gũi, tuy cảnh vật có những sự tàn phai nhưng con người nơi đây vẫn rất tran chứa tình yêu thương, những tình cảm yêu thương gắn bó đến vô bờ bến của mỗi người, những hình ảnh thể hiện những tình cảm sinh động và mang lại những hình ảnh giá trị và ý nghĩa nhất.
Mùa đông lạnh buốt làm cho mỗi người đều có cảm giác cô đơn nhưng đối với vùng quê nơi em sinh sống lại có những hình ảnh rất gần gũi và bình dị, những đứa trẻ chăn trâu trên những cánh đồng rộng lớn, những cuộc chạy nhạy vui đùa của lũ bạn đã để lại cho em những cảm nhận sâu sắc và mang nhiều ý nghĩa nhất, hình ảnh về một quê hương đậm đà giá trị và hình ảnh mạnh mẽ của những cảm xúc riêng và vô cùng khó diễn tả, cảm xúc đó thể hiện mạnh mẽ, hình ảnh rất đậm đà cảm xúc và giá trị của tất cả các con người, niềm yêu thương đó mang lại những hình ảnh cảm xúc và có niềm tin to lớn đối với con người, những hình ảnh mang đậm giá trị quê hương. Em rất có cảm xúc tốt đối với quê hương với những hình ảnh quen thuộc về cuộc sống của mình, những hình ảnh đó đã thể hiện được những tình cảm chân thành và gần gũi nhất, tình cảm của con người dành cho nhau nó là những tình cảm chân thành và có giá trị rất lớn, những hình ảnh để lại giá trị cho cuộc sống của em đó là nhìn những đám bạn vui đùa bên nhau, trong cảnh mùa đông lạnh giá.
Tình cảm đó chứa tran và đậm đà cảm xúc những tình cảm để lại những giá trị rất đặc biệt và sâu sắc dành cho con người, hình ảnh của quê hương, của những lúc lùi lụt bên cánh đồng nướng những củ khoai, củ sắn đã thể hiện được những tình cảm gắn bó và gần gũi hơn, đây là tình cảm giữa con người với con người, ngoài nó là biểu tượng đặc trưng cho lứa tuổi trẻ thơ nhưng chứa đựng trong đó là những tình cảm chưa đựng nhiều cảm xúc và có ý nghĩa nhất, tình yêu thương dành cho mỗi con người đã mang lại những giá trị cảm xúc sâu sắc và ý nghĩa lớn hơn cho cuộc đời của chúng ta. Hình ảnh quen thuộc của quê hương, những hình ảnh gắn bó gần gũi biết bao của con người đã thể hiện mạnh mẽ được điều đó và nó đã thể hiện được nhiều cảm xúc da diết.
Khung cảnh thiên nhiên và vạn vật vào mùa đông đều tàn úa và không có sức sống nhưng nó chứa tran những tình yêu chân thành và mang nhiều cảm xúc đặc biệt có giá trị và ý nghĩa trong cuộc đời của mỗi con người, những giá trị to lớn mà cuộc sống này đem lại cho chúng ta, chúng ta cần trân trọng và biết yêu thương nó nhiều hơn.
Em rất thích cảm xúc và những hình ảnh gần gũi bình dị ở quê hương đây là những cảm xúc để em hiểu và thấm thoát được tình yêu mạnh mẽ của cộng đồng dân tộc.
Mùa đông, gió mùa đông bắc tràn về cùng với cái lạnh khắc nghiệt và đường phố cũng vắng vẻ hơn thường lệ. Buổi sáng, Mặt Trời lười biếng vẫn còn đang ngủ, không chịu dậy để ban phát những tia nắng ấm áp cho cỏ cây hoa lá. Ra đường, cụ già, trẻ em và cả các thanh niên sung sốc… tất cả đều mặc những chiếc áo len, áo khoác dày, quàng khăn, đội mũ sùm sụp để có thể làm giảm đi cái rét cắt da cắt thịt. Hai hàng bàng ven đường đã trút bỏ bộ cánh già cỗi từ lâu, chỉ còn trơ lại những chiếc cành khẳng khiu nhẫn nại chịu đựng giá rét. Bên đường, hàng phở tấp nập người ra vào, cô bán hàng làm luôn tay, nào lấy bánh, nào chan nước… trông có vẻ rất vui vì bán hàng chạy, các bát phở nóng hổi bốc hơi nghi ngút chờ đợi mọi người thưởng thức. Ai ra về cũng đều rất hài lòng vì được phục vụ chu đáo. Dường như họ đã tạm quên đi cái lạnh giá của mùa đông.
Nằm cuộn tròn trong chiếc chăn bông ấm áp mà em không muốn giậy vì lẽ trời quá lạnh, từ trong phòng có thể nghe thấy tiêng gió rít từng cơn. Ra khỏi phòng sương mù giày đặc, bầu trời âm u. Lác đác vài chiếc lá vàng đang rơi xuống cùng với những hạt mưa tinh nghịch. Cây cối khẳng khiu trơ trọi như đang cố gắng chống lại sức mạnh của thiên nhiên. Ngoài đường loáng thoáng vài bóng người trong những bộ quần áo bông ấm áp và khoác ngoài là chiếc áo mưa. Hôm nay học sinh ở các trường cũng đã được nghỉ học. Cảnh ao hồ trầm mặc hơi nước bốc lên tạo cảm giác lạnh lẽo, nước buốt cắt da, cắt thịt. giờ đay nơi duy nhất em nghĩ đến đó là nhà bếp, ánh lửa bập bùng gợi nên vẻ ấm áp. Lúc ngày cả nhà đang ngồi trò truyện, còn mẹ đang tất bật chuẩn bị bữa sáng cho gia đình. Đã quá trưa mà mặt trời vẫn không ló mặt. Dến sáu giờ tối thì ánh sáng nhường lại cho màn đêm yên tĩnh, chỉ có mùa đông mới có hiện tượng ngày ngắn đêm dài như vậy. Bàu trời lúc này âm u, ít sao và nhiều sương mù hơn ban sáng. Mưa phùn lất phấn tạt qua. Ánh đèn đã tắt hẳn bầu không khí trở nên tĩnh mịch hơn, chỉ còn tiếng chó sủa từ xa vang vọng lại.
Em rất thích mùa đông vì có thể ngôi bên ánh lửa bập bùng. Được nhìn cảnh vật như khác lạ. Mọi người bảo mùa đông năm nay lạnh hơn mọi năm nhưng được sông trong ngôi nhà ấm áp tình yêu thương thì em có thể nói mùa đông không lạnh.
“Lạnh quá!” Tôi giật mình khi nghe tiếng mẹ kêu nên vội vàng cời lại cái liễn đựng than, thổi phù phù cho liễn than hoa hồng lên rồi lại thở dài dựa vào tường. Cái liễn đã nóng, chiếc nắp đồng đậy ở trên hừng hực những lửa, ánh lên một màu đỏ quạch và hơi xỉn. Tôi hơ tay qua trên lửa, xoa xoa hai bàn tay vào nhau rồi xách cái liễn đặt đến gần giường mẹ. Gian buồng sáng lên và ấm màu lửa, mẹ cũng không trở mình nữa, chắc đã bớt sốt. Tôi dém lại chăn cho mẹ, lặng lẽ bước đến bên cửa sổ… ngoài kia, mùa đông giá rét đang ngự trị.
Bố tôi bảo chưa có mùa đông nào lạnh ghê gớm như năm nay. Quả thật, mấy ngày nay không gian chỉ toàn màu xám xịt. Gió cuộn thành từng luồng bàng bạc, cuốn theo bao nhiêu là đất, bụi và iá vụn đã queo quắt màu nâu xỉn. Con đường làng phía xa lấp ló trong sương mù. Thỉnh thoảng lại nghe có tiếng cành cây gãy răng rắc.
Phải có mùa đông tôi mới có thể có được cảm giác vui sướng mỗi khi thấy vầng thái dương ấm áp xuất hiện
Đã hơn sáu giờ sáng, tôi lấy chiếc khăn len dài quấn quanh cổ và đi ra ngoài. Trời sáng hẳn nhưng vẫn chưa nhìn thấy ánh mặt trời. Hơi nước vẫn còn đọng trên các lá cây ướt lạnh. Vậy mà bố tôi đã đi ra đồng từ lúc nào. Tôi lấy thóc cho lũ gà ăn và bỏ thêm ít rơm khô vào ổ cho con gà mái ấp. Rồi tôi đi quét dọn sân và ngõ. Sau mấy phút lao động, tôi cảm thấy nóng người lên. Đứng ở ngõ mà nhìn ra xa, mới thấy được toàn cảnh quê tôi. Những mái nhà tranh nấp dưới lũy tre xanh. Đôi nóc nhà có dòng khói lặng lẽ bay lên. như cố xua đi những cơn gió lạnh. Phía xa là cánh đồng loáng thoáng đám xanh đám nâu. Đám xanh là chỗ ươm mạ còn đám nâu là mảnh ruộng đang chờ được cấy. Con đường từ làng ra đồng có rặng phi lao xanh mướt giờ cùng ngả lướt theo chiều giổ. Ngoài đồng giờ chắc lạnh và nhiều gió lắm. Tự nhiên tôi thấy chán mùa đông vì cái lạnh của nó làm đôi chân bố tôi tím bầm mỗi khi bố ở đồng về. Và nó cũng là nguyên nhân làm mẹ tôi ốm. Ngày hôm kia mẹ đã bị cảm lạnh khi đi cấy.
Nhưng dù sao mùa đông cũng là một mùa đem lại cho con người nhiều cảm xúc. Dù không thích mùa đông nhưng tôi vẫn muốn có mùa đông và có đủ cả bốn mùa trong năm. Phải có mùa đông tôi mới có thể có được cảm giác vui sướng mỗi khi thấy vầng thái dương ấm áp xuất hiện xua tan đi những giá lạnh.
Hồng Loan tổng hợp
Chuyên mục: Văn mẫu lớp 2Thẻ: Tả cảnh
Trả lời Hủy
Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *
Bình luận
Tên *
Email *
Trang web
Nhập từ cần tìm…
Bài viết mới
Đồng biến, nghịch biến của hàm số bậc ba
Lý thuyết đồng biến, nghịch biến của hàm số
Bài 1: Mệnh đề – Toán 10
Trắc nghiệm Mệnh đề
Các dạng toán về mệnh đề – Toán 10
Chuyên đề mới:
Học toán 12
Học toán lớp 11
Học toán lớp 10
|
Tả cảnh mùa đông – Văn hay lớp 2
Hướng dẫn
Mùa đông là mùa của những cái rét thấu xương thấu thịt và quê hương chính là nơi để em có thể sống và là khoảng không gian em cảm thấy ấm áp hơn nhiều so với những vùng đất khác, hình ảnh của quê hương em trong mùa đông giá lạnh cũng có những ấn tượng rất mạnh mẽ trong mỗi con người.
Mùa đông khiến cho con người có cảm giác lạnh lẽo và cô đơn, chính vì vậy mỗi người luôn luôn mong muốn trở về với gia đình để bơt đi cái lạnh lẽo đó, gia đình chính là nơi sởi ấm tâm hồn của họ một cách có ý nghĩa và giá trị nhất, mỗi người chúng ta đều cảm nhận được điều đó qua những cái nhìn mới mẻ và niềm tin của mỗi người dành cho đều rất chân thành và da diết. Trên quê hương em mùa đông được lộ ra rất sinh động, đó là những hình ảnh mang đậm giá trị của dân tộc, mùa đông hình ảnh những cây cối đã rụng hết lá tất cả đều trở nên tàn tạ sau mùa thu rụng lá, cảnh vật xung quanh dường như đang bị thay đổi, khác với mùa xuân là mùa của cây trái đâm chồi nảy lộc, mùa đông lại là mùa của những hình ảnh cây cối bị rụng lạ và rất xác xơ, điều đó không làm cho quê hương em nó bớt đi phần sinh động và gần gũi, tuy cảnh vật có những sự tàn phai nhưng con người nơi đây vẫn rất tran chứa tình yêu thương, những tình cảm yêu thương gắn bó đến vô bờ bến của mỗi người, những hình ảnh thể hiện những tình cảm sinh động và mang lại những hình ảnh giá trị và ý nghĩa nhất.
Mùa đông lạnh buốt làm cho mỗi người đều có cảm giác cô đơn nhưng đối với vùng quê nơi em sinh sống lại có những hình ảnh rất gần gũi và bình dị, những đứa trẻ chăn trâu trên những cánh đồng rộng lớn, những cuộc chạy nhạy vui đùa của lũ bạn đã để lại cho em những cảm nhận sâu sắc và mang nhiều ý nghĩa nhất, hình ảnh về một quê hương đậm đà giá trị và hình ảnh mạnh mẽ của những cảm xúc riêng và vô cùng khó diễn tả, cảm xúc đó thể hiện mạnh mẽ, hình ảnh rất đậm đà cảm xúc và giá trị của tất cả các con người, niềm yêu thương đó mang lại những hình ảnh cảm xúc và có niềm tin to lớn đối với con người, những hình ảnh mang đậm giá trị quê hương. Em rất có cảm xúc tốt đối với quê hương với những hình ảnh quen thuộc về cuộc sống của mình, những hình ảnh đó đã thể hiện được những tình cảm chân thành và gần gũi nhất, tình cảm của con người dành cho nhau nó là những tình cảm chân thành và có giá trị rất lớn, những hình ảnh để lại giá trị cho cuộc sống của em đó là nhìn những đám bạn vui đùa bên nhau, trong cảnh mùa đông lạnh giá.
Tình cảm đó chứa tran và đậm đà cảm xúc những tình cảm để lại những giá trị rất đặc biệt và sâu sắc dành cho con người, hình ảnh của quê hương, của những lúc lùi lụt bên cánh đồng nướng những củ khoai, củ sắn đã thể hiện được những tình cảm gắn bó và gần gũi hơn, đây là tình cảm giữa con người với con người, ngoài nó là biểu tượng đặc trưng cho lứa tuổi trẻ thơ nhưng chứa đựng trong đó là những tình cảm chưa đựng nhiều cảm xúc và có ý nghĩa nhất, tình yêu thương dành cho mỗi con người đã mang lại những giá trị cảm xúc sâu sắc và ý nghĩa lớn hơn cho cuộc đời của chúng ta. Hình ảnh quen thuộc của quê hương, những hình ảnh gắn bó gần gũi biết bao của con người đã thể hiện mạnh mẽ được điều đó và nó đã thể hiện được nhiều cảm xúc da diết.
Khung cảnh thiên nhiên và vạn vật vào mùa đông đều tàn úa và không có sức sống nhưng nó chứa tran những tình yêu chân thành và mang nhiều cảm xúc đặc biệt có giá trị và ý nghĩa trong cuộc đời của mỗi con người, những giá trị to lớn mà cuộc sống này đem lại cho chúng ta, chúng ta cần trân trọng và biết yêu thương nó nhiều hơn.
Em rất thích cảm xúc và những hình ảnh gần gũi bình dị ở quê hương đây là những cảm xúc để em hiểu và thấm thoát được tình yêu mạnh mẽ của cộng đồng dân tộc.
Mùa đông, gió mùa đông bắc tràn về cùng với cái lạnh khắc nghiệt và đường phố cũng vắng vẻ hơn thường lệ. Buổi sáng, Mặt Trời lười biếng vẫn còn đang ngủ, không chịu dậy để ban phát những tia nắng ấm áp cho cỏ cây hoa lá. Ra đường, cụ già, trẻ em và cả các thanh niên sung sốc… tất cả đều mặc những chiếc áo len, áo khoác dày, quàng khăn, đội mũ sùm sụp để có thể làm giảm đi cái rét cắt da cắt thịt. Hai hàng bàng ven đường đã trút bỏ bộ cánh già cỗi từ lâu, chỉ còn trơ lại những chiếc cành khẳng khiu nhẫn nại chịu đựng giá rét. Bên đường, hàng phở tấp nập người ra vào, cô bán hàng làm luôn tay, nào lấy bánh, nào chan nước… trông có vẻ rất vui vì bán hàng chạy, các bát phở nóng hổi bốc hơi nghi ngút chờ đợi mọi người thưởng thức. Ai ra về cũng đều rất hài lòng vì được phục vụ chu đáo. Dường như họ đã tạm quên đi cái lạnh giá của mùa đông.
Nằm cuộn tròn trong chiếc chăn bông ấm áp mà em không muốn giậy vì lẽ trời quá lạnh, từ trong phòng có thể nghe thấy tiêng gió rít từng cơn. Ra khỏi phòng sương mù giày đặc, bầu trời âm u. Lác đác vài chiếc lá vàng đang rơi xuống cùng với những hạt mưa tinh nghịch. Cây cối khẳng khiu trơ trọi như đang cố gắng chống lại sức mạnh của thiên nhiên. Ngoài đường loáng thoáng vài bóng người trong những bộ quần áo bông ấm áp và khoác ngoài là chiếc áo mưa. Hôm nay học sinh ở các trường cũng đã được nghỉ học. Cảnh ao hồ trầm mặc hơi nước bốc lên tạo cảm giác lạnh lẽo, nước buốt cắt da, cắt thịt. giờ đay nơi duy nhất em nghĩ đến đó là nhà bếp, ánh lửa bập bùng gợi nên vẻ ấm áp. Lúc ngày cả nhà đang ngồi trò truyện, còn mẹ đang tất bật chuẩn bị bữa sáng cho gia đình. Đã quá trưa mà mặt trời vẫn không ló mặt. Dến sáu giờ tối thì ánh sáng nhường lại cho màn đêm yên tĩnh, chỉ có mùa đông mới có hiện tượng ngày ngắn đêm dài như vậy. Bàu trời lúc này âm u, ít sao và nhiều sương mù hơn ban sáng. Mưa phùn lất phấn tạt qua. Ánh đèn đã tắt hẳn bầu không khí trở nên tĩnh mịch hơn, chỉ còn tiếng chó sủa từ xa vang vọng lại.
Em rất thích mùa đông vì có thể ngôi bên ánh lửa bập bùng. Được nhìn cảnh vật như khác lạ. Mọi người bảo mùa đông năm nay lạnh hơn mọi năm nhưng được sông trong ngôi nhà ấm áp tình yêu thương thì em có thể nói mùa đông không lạnh.
“Lạnh quá!” Tôi giật mình khi nghe tiếng mẹ kêu nên vội vàng cời lại cái liễn đựng than, thổi phù phù cho liễn than hoa hồng lên rồi lại thở dài dựa vào tường. Cái liễn đã nóng, chiếc nắp đồng đậy ở trên hừng hực những lửa, ánh lên một màu đỏ quạch và hơi xỉn. Tôi hơ tay qua trên lửa, xoa xoa hai bàn tay vào nhau rồi xách cái liễn đặt đến gần giường mẹ. Gian buồng sáng lên và ấm màu lửa, mẹ cũng không trở mình nữa, chắc đã bớt sốt. Tôi dém lại chăn cho mẹ, lặng lẽ bước đến bên cửa sổ… ngoài kia, mùa đông giá rét đang ngự trị.
Bố tôi bảo chưa có mùa đông nào lạnh ghê gớm như năm nay. Quả thật, mấy ngày nay không gian chỉ toàn màu xám xịt. Gió cuộn thành từng luồng bàng bạc, cuốn theo bao nhiêu là đất, bụi và iá vụn đã queo quắt màu nâu xỉn. Con đường làng phía xa lấp ló trong sương mù. Thỉnh thoảng lại nghe có tiếng cành cây gãy răng rắc.
Phải có mùa đông tôi mới có thể có được cảm giác vui sướng mỗi khi thấy vầng thái dương ấm áp xuất hiện
Đã hơn sáu giờ sáng, tôi lấy chiếc khăn len dài quấn quanh cổ và đi ra ngoài. Trời sáng hẳn nhưng vẫn chưa nhìn thấy ánh mặt trời. Hơi nước vẫn còn đọng trên các lá cây ướt lạnh. Vậy mà bố tôi đã đi ra đồng từ lúc nào. Tôi lấy thóc cho lũ gà ăn và bỏ thêm ít rơm khô vào ổ cho con gà mái ấp. Rồi tôi đi quét dọn sân và ngõ. Sau mấy phút lao động, tôi cảm thấy nóng người lên. Đứng ở ngõ mà nhìn ra xa, mới thấy được toàn cảnh quê tôi. Những mái nhà tranh nấp dưới lũy tre xanh. Đôi nóc nhà có dòng khói lặng lẽ bay lên. như cố xua đi những cơn gió lạnh. Phía xa là cánh đồng loáng thoáng đám xanh đám nâu. Đám xanh là chỗ ươm mạ còn đám nâu là mảnh ruộng đang chờ được cấy. Con đường từ làng ra đồng có rặng phi lao xanh mướt giờ cùng ngả lướt theo chiều giổ. Ngoài đồng giờ chắc lạnh và nhiều gió lắm. Tự nhiên tôi thấy chán mùa đông vì cái lạnh của nó làm đôi chân bố tôi tím bầm mỗi khi bố ở đồng về. Và nó cũng là nguyên nhân làm mẹ tôi ốm. Ngày hôm kia mẹ đã bị cảm lạnh khi đi cấy.
Nhưng dù sao mùa đông cũng là một mùa đem lại cho con người nhiều cảm xúc. Dù không thích mùa đông nhưng tôi vẫn muốn có mùa đông và có đủ cả bốn mùa trong năm. Phải có mùa đông tôi mới có thể có được cảm giác vui sướng mỗi khi thấy vầng thái dương ấm áp xuất hiện xua tan đi những giá lạnh.
Hồng Loan tổng hợp
Chuyên mục: Văn mẫu lớp 2Thẻ: Tả cảnh
Trả lời Hủy
Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *
Bình luận
Tên *
Email *
Trang web
Nhập từ cần tìm…
Bài viết mới
Đồng biến, nghịch biến của hàm số bậc ba
Lý thuyết đồng biến, nghịch biến của hàm số
Bài 1: Mệnh đề – Toán 10
Trắc nghiệm Mệnh đề
Các dạng toán về mệnh đề – Toán 10
Chuyên đề mới:
Học toán 12
Học toán lớp 11
Học toán lớp 10
|
Tả cảnh mặt trời mọc trên biển lớp 6
Bài làm
Nếu bạn có thời gian đi thăm thú những địa danh, những thắng cảnh trên dải đất hình chữ S Việt Nam thì chắc chắn rằng bạn sẽ thêm yêu quê hương Việt Nam hơn rất nhiều. Và nếu ai đã đặt chân đến biển thì sẽ mong muốn được ngắm cảnh mặt trời mọc trên biển – một khoảnh khắc tươi đẹp biết bao nhiêu. May thay trong dịp nghỉ hè vừa rồi em cũng được cả nhà đi đến bờ biển đẹp để nghỉ mát. Nhân dịp này mà em cũng đã được chứng kiến cảnh mặt trời mọc trên biển thật đẹp.
Khi cả nhà em đến du lịch ở bờ biển này thì sáng hôm sau cả nhà đã thức dậy thật sớm để có thể ngắm nhìn cảnh biển buổi sáng. Khi ra đến biển từ sáng sớm thì cảnh biển đã thấp thoáng hiện ra trước mắt em như đã khắc sâu trong tâm trí em biết bao nhiêu cảm xúc. Và khi đứng từ xa chính em đã nghe được tiếng sóng vỗ ồn ào ở đây, khi đến nơi, mọi mệt mỏi dường như tan biến hết mà như đã hòa vào thiên nhiên. Bờ biển Nha Trang này không chỉ nổi tiếng trong nước, biển Nha Trang cũng được xem là một trong những bãi biển đẹp nhất hành tinh. Thực sự bờ biển Nha Trang buổi sáng khung cảnh thật kì vĩ và tráng lệ. Còn ở phía trên là bầu trời trong xanh, cao vời vợi còn ở phía dưới là biển bao la rộng lớn, mênh mông.
Biển Nha Trang trong và xanh như một tấm gương khổng lồ, thế rồi chính với những con sóng ì oạp vỗ, những con sóng như cứ đuổi nhau đến tận chân trời. Thế rồi nhiều du khách thường đi tắm biển vào lúc sáng sớm. Em vẫn còn nghe thất chính tiếng cười đùa, nói chuyện làm xao động cả một không gian rộng lớn. Và xa xa có vài người đùa nghịch thì hắt nước vào nhau khiến cho cảnh biển thêm sôi động hơn. Khi ánh mặt trời như đã hắt những tia nắng dường như thật yếu ớt xuống lòng biển đã nhuốm màu cho cả mặt biển. Dãy núi tim tím xa xa giờ cũng đã hiện rõ ràng hơn. Chỉ một lúc khi mặt trời nhô lên thôi là mọi vật như bừng tỉnh giấc ngủ của mình.
Thực sự chuyến đi đã để lại cho em những kỉ niệm không bao giờ phai được khi đến với bờ biển Nha Trang này. Nhất là càng may mắn hơn nữa khi em được ngắm nhìn cảnh mặt trời mặt trên biển vào buổi ban mai. Em sẽ cố gắng học thật chăm chỉ để một ngày nào đó em lại được đến bờ biển xinh đẹp này và ngắm cảnh mặt trời mọc.
Minh Minh
|
Describe the sunrise over the sea for grade 6
Assignment
If you have time to visit the places and landscapes on the S-shaped strip of land in Vietnam, you will surely love your homeland Vietnam much more. And if anyone has set foot on the beach, they will want to watch the sunrise over the sea - such a beautiful moment. Fortunately, during the last summer vacation, my whole family went to a beautiful beach for vacation. On this occasion, I also witnessed the beautiful sunrise over the sea.
When my whole family went on a trip to this beach, the next morning the whole family woke up very early to be able to see the morning sea view. When I went to the beach early in the morning, the sea scene appeared before my eyes, as if it had engraved so many emotions in my mind. And when I stood far away, I could hear the noisy waves here. When I arrived, all my fatigue seemed to disappear and blend into nature. This Nha Trang beach is not only famous in the country, Nha Trang beach is also considered one of the most beautiful beaches on the planet. In fact, the scenery of Nha Trang beach in the morning is truly magnificent and magnificent. Above is the clear, high sky, and below is the vast, vast sea.
Nha Trang beach is clear and blue like a giant mirror, then with the lapping waves, the waves seem to keep chasing each other to the horizon. Then many tourists often go swimming in the early morning. I can still hear the sound of laughter and talking, disturbing the entire large space. And in the distance, there were a few people playing around, splashing water on each other, making the sea scene more exciting. When the sunlight seemed to shine its seemingly weak rays onto the seabed, it colored the entire sea surface. The distant purple mountains are now more clearly visible. Just for a moment when the sun rises, everything seems to awaken from its sleep.
The trip really left me with unforgettable memories when I came to Nha Trang beach. Especially, I am even more lucky when I get to see the sun rising over the sea in the morning. I will try to study hard so that one day I can come to this beautiful beach and watch the sunrise.
Intelligent Intelligent
|
Tả cảnh một buổi sáng (hoặc trưa, chiều) trong vườn cây (hay trong công viên, trên đường phố, trên cánh đồng, nương rẫy)
Hướng dẫn
Buổi sáng nay, bầu trời thật đẹp và ấm áp. Lòng em rạo rực một niềm vui. Thế là mùa xuân đã về rồi, về rồi.
Em vùng dậy chạy ra vườn. Chà! Đẹp quá! Những bông hoa nở rực rỡ. Kìa! Những bông hoa rung rinh như muốn nói: “Chào cô bé! Chúc cô một ngày tốt lành. Mùa xuân đã đến rồi đây”. Em bước vào vườn, một mùi thơm ngào ngạt lan toả quyện vào nắng xuân. Bầu trời mới trong xanh làm sao! Trên trời không một gợn mây, gió lùa qua các khóm cây. Tia nắng vàng như rót mật đang trải nhè nhẹ xuống vườn. Những bông hồng nhung chưa nở hết như những thiếu nữ đang tuổi mười lăm hãy còn e thẹn. Các cánh hoa đỏ tươi còn ngậm sương mai toả mùi thơm. Chỉ mới đây thôi trên hai cây hoa cúc, mười chiếc nụ trắng tinh đang chúm chím mà giờ đây đã nở thành mười bông hoa xinh đẹp. Đẹp quá! Đẹp quá! Rồi đây nữa, các chị thược dược đang khoe với mùa xuân bộ áo đẹp cùa mình. Những bông hoa kèn năm cánh hoa trổ ra năm phía. Một màu hồng và trắng trùm lên hoa. Lá hoa toả dài ra mọi phía tạo thành một khóm hình tròn xanh thẫm, giữa là những bông hoa đẹp xinh. Viền quanh là những bông hoa su si vàng rực được điểm bằng những nhị hoa màu nâu. Hoà cùng những bông hoa màu vàng, đó là những chiếc lá xanh mơn mởn. Trên cành cây, các chú chim cũng đua nhau hót. Các chị sơn ca và chị chim yến với bộ lông vàng óng cũng hót theo muôn loài chim khác…
Em bước vội vào nhà. Những tia nắng ấm áp đã chiếu vào nhà. Em thầm nghĩ: “Cảm ơn mùa xuân nhé! Bạn thật là tuyệt vời. Giá ta và bạn luôn được ở bên nhau. Cảm ơn mùa xuân, cảm ơn…cảm ơn!”.
Phạm Hoàng Lan – Hà Nội
Nhận xét của giáo viên:
Bài văn tả cảnh một buổi sáng mùa xuân trong vườn cây. Xen kẽ với bức tranh phong cảnh được miêu tả trong bài là cảm xúc của người viết khi mùa xuân đến. Vì thế trong bức tranh ta thấy trước hết là hình ảnh, màu sắc phong phú, rực rỡ (“bầu trời trong xanh”, “tia nắng vàng”, những bông hoa hồng nhung “đỏ tươi” “hoa cúc trắng tinh”, chị thược dược “khoe sắc”, “hoa kèn năm cánh màu hồng và trắng”, “hoa su si vàng rực điểm bằng những nhị hoa màu nâu”, “lá xanh mơn mởnlà hương hoa “ngào ngạt”; là âm thanh của “các chú chim đua nhau hót” sơn ca, chim yến,…nổi bật là hoạ mi “chim hót hay nhất”). Và bao trùm lên cảnh vật vô cùng sống động, tươi vui, tràn trề nhựa sống ấy là tình yêu cuộc sống “rạo rực đến vô bờ”. Tình yêu cuộc sống đã khiến người viết không thể kìm nén cảm xúc của mình khi quan sát và miêu tả sự đổi mới của cảnh vật, khiến người viết không chỉ một lần phải thốt lên: “Đẹp quá” nó còn khiến người viết như cảm thấy mình đang ở trên thiên đường, đang mơ một giấc mơ đẹp để phải sực tỉnh, thầm hỏi lòng mình rằng “Ôi, ta ở đây lâu vậy ư!”.
Bài luyện tập
1.Người viết quan sát cảnh vật trong vườn cây bằng những giác quan nào? Những chi tiết nào cho em biết điều đó?
2. Em thích những hình ảnh nhân hoá hoặc so sánh nào trong bài văn trên? Vì sao?
|
Describe a morning (or noon, or afternoon) scene in the garden (or in the park, on the street, in the field, or in the fields)
Instruct
This morning, the sky is beautiful and warm. My heart is filled with joy. So spring has come, it's here.
I got up and ran to the garden. Rub! So beautiful! The flowers bloom brilliantly. Behold! The flowers fluttered as if to say: “Hello little girl! Have a good day. Spring has come." As I entered the garden, a sweet fragrance spread and mixed with the spring sunshine. How blue the sky is! There was not a cloud in the sky, the wind blew through the trees. The golden rays of sunlight are like pouring honey gently spreading over the garden. The velvet roses have not yet fully bloomed like fifteen year old girls who are still shy. The bright red petals still contain morning dew and give off a fragrant scent. Just recently, on two chrysanthemum trees, ten pure white buds were budded and have now bloomed into ten beautiful flowers. So beautiful! So beautiful! And here again, the dahlias are showing off their beautiful spring outfits. The five-petal trumpet flowers bloom in five directions. A pink and white color covers the flowers. The flower leaves spread out in all directions, forming a dark green circular cluster, with beautiful flowers in the middle. Surrounded by bright yellow succulent flowers dotted with brown stamens. Mixed with the yellow flowers, there are lush green leaves. On the branches of the tree, the birds also raced to sing. The nightingales and the swiftlets with their golden feathers also sing along with all the other birds...
I walked quickly into the house. Warm rays of sunlight were shining into the house. I thought to myself: “Thank you spring! You is fantastic. If only you and I could always be together. Thank you spring, thank you…thank you!”.
Pham Hoang Lan – Hanoi
Teacher comment:
The essay describes a spring morning in the garden. Interspersed with the landscape painting described in the article are the writer's feelings when spring comes. Therefore, in the painting we see first of all images and rich and brilliant colors ("clear blue sky", "yellow rays of sunlight", "bright red" velvet roses, "pure white chrysanthemums", The dahlia "shows off its beauty", "the five-petaled pink and white trumpet flower", "the bright yellow succulent flower dotted with brown stamens", "the lush green leaves are the "sweet" scent of flowers; "birds compete to sing" nightingales, swiftlets, etc., notably the nightingale "the best singing bird"). And covering that extremely lively, cheerful, and full of life scene is a love of life that "burns to the limit". The love of life made the writer unable to suppress his emotions when observing and describing the change of scenery, making the writer not only once say: "So beautiful", it also made the writer like I feel like I'm in heaven, dreaming a beautiful dream and having to wake up, silently asking myself, "Oh, I've been here for so long!".
Exercise
1. With what senses does the writer observe the scenery in the garden? What details tell you that?
2. Which personification or comparison images do you like in the above text? Why?
|
Tả cảnh một buổi sáng ở trong công viên – bài văn hay lớp 5
Hướng dẫn
Trời chưa sáng hẳn, công viên đã lộ ra vẻ đẹp của nó. vẻ đẹp ấy ẩn hiện trong làn sương mò’ ảo đang bao trùm lên hoa lá. Cây cối đã thức giấc từ rất sớm. Dường như chúng được uống nhiều sương đêm mát lành nên tất cả đều vươn lên, hoà nhịp với dòng người đang tiến về công viên để tập thể dục buổi sáng. Các cụ già thong thả với bài tập thể dục dưỡng sinh, từng động tác nhẹ nhàng, đều đặn. Trên những con đường xung quanh sân cỏ, từng tốp người thả bộ, vừa đi vừa chuyện trò vui vẻ.
Nắng vừa lên, ánh sáng chan hoà cùng cảnh vật. Nhìn công viên mới đẹp làm sao! Đứng trước mắt em là một không gian thoáng đãng. Bầu trời xanh trong và cao vợi. Từng tia nắng vàng rải nhẹ trên thảm cỏ, nhấp nháy vui mắt. Từng khóm hoa đua nhau khoe sắc thắm. Từng loài hoa có một vẻ đẹp riêng. Cây râm bụt với những bông hoa đỏ chót như những ngọn lửa bập bùng trong vòm lá. Những giậu cúc bướm vàng xinh, cây hoa sữa với từng chùm hoa rủ xuống, hương thơm ngây ngất. Những cây thông, cây bách sừng sững như những cây nến khổng lồ. Vài giọt sương long lanh trên đầu ngọn lá như những viên kim cương bé tí, chúng từ từ vỡ ra và tan dần theo hơi ấm mặt trời. Từng làn gió sớm thổi tới, hoa lá khẽ nghiêng mình lay động, có lẽ chúng đang trò chuyện cùng nhau. Trước vẻ đẹp rực rõ’ của các loài hoa, những chú bướm rập rờn cùng những chị ong đang tranh nhau đi tìm mật. Em cảm thấy mọi vật rất đẹp và đáng yêu.
Ôi! Công viên quê em thật tuyệt vời. Nơi đây đã gắn bó với em, từng thân thiết với em, cảnh vật như bầu bạn. Em và các bạn bảo nhau không được xả rác để công viên luôn sạch đẹp.
|
Describe a morning in the park - good essay for grade 5
Instruct
It's not quite dawn yet, the park has already revealed its beauty. That beauty is hidden in the virtual mist that covers the flowers and leaves. The trees woke up very early. It seemed like they drank a lot of cool night dew, so they all stood up, in harmony with the flow of people heading to the park for morning exercise. The elderly leisurely exercise with gentle, regular movements. On the paths around the field, groups of people strolled, walking and chatting happily.
The sun has just risen, the light blends with the scenery. Look how beautiful the park is! Standing before my eyes is an open space. The sky is blue and clear. Golden rays of sunlight gently spread across the grass, blinking happily. Each cluster of flowers blooms brilliantly. Each flower has its own beauty. Hibiscus tree with red flowers like flickering flames in the canopy of leaves. Hedges of beautiful yellow chrysanthemums and butterflies, milk flower trees with drooping flower clusters, ecstatic fragrance. Pine and cypress trees stand tall like giant candles. A few drops of dew glittered on the tips of the leaves like tiny diamonds, they slowly broke and melted away with the warmth of the sun. The morning breeze blew, the flowers and leaves gently swayed, perhaps they were talking to each other. Faced with the dazzling beauty of flowers, butterflies flutter and bees compete to find honey. I feel like everything is very beautiful and lovely.
Oh! My hometown park is wonderful. This place has been attached to me, used to be close to me, the scenery is like a friend. My friends and I told each other not to litter so that the park would always be clean and beautiful.
|
Tả cảnh một buổi sáng ở đường phố quê hương em – văn hay lớp 5
Hướng dẫn
Trời chưa sáng hẳn, con đường đã lộ những vẻ đẹp và đáng yếu của nó. Khí trời mát mẻ đã làm cho con người cảm thấy dễ chịu và sảng khoái vô cùng. Đường phố thưa người, từng làn sương mờ ảo rơi trên những mái ngói như muốn chia sẻ bầu không khí trong lành đến với mọi nhà. Chúng tựa những làn khói lam đang chập chờn đế chờ đợi ánh bình minh. Hai bên đường phố còn im ắng, một số nhà đã thức dậy, đèn điện bật sáng, ánh điện hắt chiếu qua khung cửa sổ. Một số nhà còn chìm trong giấc ngủ say, cổng ngõ khóa chặt và sừng sững trong ánh sáng lờ mờ. Chạy dọc theo con đường là những trụ đèn cao áp cao vút, bóng đèn còn toả sáng. Những hàng cây bên vệ đường đã thức dậy sớm, chúng khẽ lay động bởi những cơn gió nhẹ. Từng tốp người đi bộ để tập thể dục buổi sáng, hít thở không khí trong lành. Xa xa, tiếng chó sủa gâu gâu, tiếng gà gáy lảnh lót vang vọng ra đường phố.
Từ phía đằng đông, ánh sáng rạng dần. Vòm trời xanh thẳm lộ ra, từng dải mây trắng bồng bềnh trên cao. Đèn điện ở vệ đường tắt dần rồi không còn nữa. Từ các căn nhà, tiếng mở cửa sắt lách cách đã xua tan bầu không khí tĩnh lặng của buổi bình minh. Đường phố đã xuất hiện nhiều loại xe qua lại. Xe đạp lanh canh, xe gắn máy xinh xịch, xe vận tải nhẹ ù ù chuyển động trên đường.
Em yêu sao đường phố quê em vào buổi sáng. Em mong con dường này luôn xanh sạch đẹp. Em và các bạn bảo nhau “hãy giữ gìn đường phố quê hương”.
|
Describe a morning scene on the street of your hometown - good literature for 5th grade
Instruct
It's not yet completely bright, the road has already revealed its beauty and vulnerability. The cool air makes people feel extremely comfortable and refreshed. The streets are sparsely populated, mist falling on the tiled roofs as if wanting to share the fresh air with every home. They are like flickering blue smoke waiting for the sunrise. Both sides of the street were still quiet, some houses had woken up, electric lights were on, electric light shone through the windows. Some houses were still in a deep sleep, the gates were locked tightly and standing tall in the dim light. Running along the road are towering high-pressure lamp posts, the bulbs still shining. The trees on the side of the road woke up early, they were gently swaying by the light wind. Groups of people walk to exercise in the morning and breathe fresh air. In the distance, the sound of dogs barking and roosters crowing echoed through the streets.
From the east, the light gradually brightens. The deep blue sky appeared, white clouds floating high above. The electric lights on the side of the road gradually turned off and were no longer there. From the houses, the sound of rattling iron doors opening dispelled the quiet atmosphere of dawn. Many types of vehicles appeared on the street. Bicycles clanging, beautiful motorbikes, and light trucks buzzing and moving on the road.
I love the stars on the streets of my hometown in the morning. I hope this road is always green, clean and beautiful. My friends and I told each other "let's preserve the streets of our hometown".
|
Tả cảnh một công viên mà em đã có dịp đến thăm vào một buổi sáng
Hướng dẫn
Tả cảnh một công viên mà em đã có dịp đến thăm vào một buổi sáng
BÀI LÀM
Học kì một vừa qua, em đạt danh hiệu học sinh tiên tiến xuất sắc nên được bố mẹ cho lên phố thăm người bác ruột. Em được bác cho ra thăm công viên vào một buổi sáng mùa xuân nắng đẹp. Cảnh đẹp của khu công viên đã để lại cho em nhiều ấn tượng sâu sắc.
Hai bác cháu rảo bộ trên vỉa hè hít thở không khí trong lành của buổi sớm. Và kìa khu công viên đã hiện ra với một màu xanh tràn trề sức sống. Bước qua cánh cổng sơn xanh rộng mở là vào đến công viên. Em thật sự ngỡ ngàng trước vẻ đẹp và màu sắc rực rỡ của nó. Hiện ra trước mắt em là bồn hoa nhỏ xinh xinh chạy dài dọc theo con đường được rải sỏi. Em nhẹ bước đi.. Gió xuân hây hẩy nồng nàn lay những nhành hoa mỏng manh. Đó là bồn hoa cẩm chướng. Xung quanh bồn là một hàng tóc tiên xanh mượt.
Nụ hoa hé nở chúm chím như đang cười với em. Em đưa tay nâng niu một bông hoa cẩm chướng. Trên những cánh hoa còn đọng lại những giọt sương mai long lanh như những viên ngọc trong suốt mà ông mặt trời đã hào phóng rắc xuống tặng cho hoa. Những bông hoa cẩm chướng rung rinh vẫy chào ông mặt trời. Cánh hoa màu hồng mỏng manh khum khum ôm lấy nhị hoa ở giữa. Điểm xen thêm giữa bồn hoa là mấy bông vi-ô-lét. Cánh hoa tim tím mịn màng xen lẫn màu hồng của cẩm chướng tạo cho bồn hoa thêm rực rỡ. Hai bác cháu lại đi tiếp trong bước chân nhộn nhịp của mọi người.
Trước mắt em là hồ nước trong xanh. Xung quanh hồ được xây kè đá rất chắc chắn. Mặt hồ phẳng lặng soi bóng mây trời. Em đưa tay vốc từng vộc nước. Nước mát lạnh sóng sánh trên tay em. Một làn gió nhẹ thoảng qua làm cho mặt nước hồ chao nghiêng. Nắng chiếu lấp lánh trên những đầu ngọn sóng như dát vàng dát ngọc. Em chợt reo lên thích thú: “Ô! đẹp quá!” Em đưa tay khẽ nhặt một bông hoa tầm xuân mới rụng, cánh còn tươi. Bông hoa như ánh lên sắc màu hồng hồng tươi trẻ. Bác em bảo: “Khi ra chuồng thú mới thật làm cháu mê say. Ở đó toàn những chú vật ngộ nghĩnh”.
Những chú khỉ nghịch ngợm leo trèo chuyền qua các song sắt đưa tay bắt lay từng cái kẹo của mọi người. Những em bé được bố mẹ bế, tay chỉ trỏ, miệng cười khanh khách làm rộn cả khu chuồng thú. Những chú vẹt tinh ranh, bộ lông xanh mượt óng ả, cái mỏ vàng luôn mấp máy câu: “Chào khách, chào khách”. Nhưng có lẽ nổi bật hơn cả là một chú đà điểu chân dài, cổ cao, chạy đi chạy lại quanh chuồng, tỏ vẻ vui mừng trước những tiếng vỗ tay của mọi người. Em đứng ngây người ngắm chú hươu vàng có những đốm đen, cặp sừng to cong mềm mại, khéo léo vút cao chú đang gặm cỏ, trông đến là ngon lành.
|
Describe a park that you had the opportunity to visit one morning
Instruct
Describe a park that you had the opportunity to visit one morning
ASSIGNMENT
Last semester, I won the title of excellent advanced student, so my parents sent me to town to visit my uncle. My uncle let me visit the park on a beautiful sunny spring morning. The beautiful scenery of the park left a deep impression on me.
The two of us walked on the sidewalk breathing the fresh morning air. And behold, the park appeared with a green color full of life. Step through the open green painted gate to enter the park. I was truly amazed by its beauty and vibrant colors. Appearing before my eyes is a beautiful small flower bed running along the gravel road. I walked lightly.. The spring breeze passionately shook the delicate flower branches. It's a tub of carnations. Surrounding the tub is a row of silky green fairy hair.
The flower buds bloomed like they were smiling at me. She raised her hand to cherish a carnation. On the petals, there are still drops of morning dew that sparkle like transparent pearls that the sun generously sprinkled on the flowers. The carnations fluttered and waved to the sun. The delicate pink petals hug the stamen in the middle. In between the flower beds are a few violets. The smooth purple petals mixed with the pink color of carnations make the flower bed more brilliant. The two of us continued walking in the bustling footsteps of everyone.
Before my eyes is a clear blue lake. Around the lake, a very sturdy stone embankment is built. The calm surface of the lake reflects the clouds and sky. I reached out and grabbed a handful of water. The cool water ripples on my hand. A gentle breeze blew by, causing the lake's water surface to tilt. The sunlight sparkled on the tips of the waves like gold and jade. I suddenly exclaimed with excitement: "Oh! So beautiful!" I gently lifted my hand to pick up a newly fallen rosehip flower, its petals still fresh. The flower seems to shine with a youthful pink color. My uncle said: "When I went to the animal cage, I really fell in love with it. There are all funny animals there."
Naughty monkeys climbed and passed over the iron bars, reaching out to shake everyone's candy. The babies were held by their parents, pointing and laughing, making the whole animal cage bustle. Cunning parrots with shiny green feathers and golden beaks always say: "Hello, welcome." But perhaps the most outstanding thing is an ostrich with long legs and a high neck, running back and forth around the cage, looking happy at the sound of everyone's applause. I stood there dumbfounded, looking at the golden deer with black spots, big soft curved horns, skillfully soaring high as he was grazing, looking delicious.
|
Đề bài: Tả cảnh một lễ hội ở quê em
Bài làm
Nhắc đến lễ hội, em lại nhớ đến lễ hội đua thuyền được tổ chức hằng năm, cạnh cầu Đà Rằng trên sông Ba, con sông hiền hoà chảy qua tỉnh Phú Yên quê em.
Khi mà mọi thí sinh ở các chiếc thuyền đã chuyển bị sẵn sàng mọi thứ, một tiếng súng vang lên. Chẳng nói, chẳng rằng, tất cả mọi người trên các chiếc thuyền đều ra sức chèo, mồ hôi rơi ướt đẫm lưng họ, xung quanh là tiếng cổ vũ, reo hò đầy nhiệt tình của mọi người. Những chiếc thuyền rẽ nước lao đi, khiến cho mặt nước vốn dĩ hiền hoà, phẳng lặng nay bỗng nổi sóng cuồn cuộn lên. Những thí sinh chèo càng lúc càng nhanh, càng hăng say hơn.
Tả cảnh một lễ hội ở quê em
Gần tới đích rồi! Bỗng một chiếc thuyền bức phá về đích, các chiếc thuyền khác cũng cố gắng chạy thật nhanh không kém. Đây đúng là lúc mà mọi người hăng hái, hồi hộp nhất trong suốt cả chặng đường đua. Một chiếc thuyền về đích trước tiên, nhưng chưa phải thế là xong. Họ còn phải cử một người chạy thật nhanh về đích, gắn lá cờ vào vị trí của mình trước nhất là thắng. Những người chiến thắng vui mừng khuôn xiết, nét rạng rỡ trên khuôn mặt họ như xua tan đi nỗi mệt nhọc. Khi lễ hội kết thúc, mọi người đều ra về trong một vẻ phấn khởi vô cùng.
Lễ hội đua thuyền ở quê em là như thế đấy!
|
Topic: Describe a festival scene in your hometown
Assignment
Speaking of festivals, I remember the boat racing festival held every year, next to Da Rang bridge on Ba River, a gentle river flowing through my hometown Phu Yen province.
When all the contestants in the boats had everything ready, a gunshot rang out. Without saying anything, everyone on the boats tried their best to row, sweat dripping down their backs, surrounded by everyone's enthusiastic cheers and cheers. The boats parted the water and rushed away, causing the water surface, which was originally peaceful and calm, to suddenly become turbulent. The contestants rowed faster and faster and more enthusiastically.
Describe a festival scene in your hometown
Almost there! Suddenly a boat broke through to the finish line, the other boats also tried to run as fast as they could. This is exactly the time when everyone is most enthusiastic and nervous throughout the entire race. One boat reaches the finish line first, but that's not the end. They also have to send someone to run quickly to the finish line, attach the flag to their position first, and win. The winners were overjoyed, the radiance on their faces seemed to dispel their fatigue. When the festival ended, everyone left in great excitement.
That's what the boat racing festival in my hometown is like!
|
Đề bài: Tả cảnh một đêm trăng ở quê em mà em cảm thấy thích nhất
Bài làm
Hôm nay là ngày rằm, cũng như mọi đêm rằm khác, trăng đêm nay rất sáng và tròn. Nhưng em cảm thấy trăng đêm nay đẹp hơn mọi đêm khác.
Ngoài trời, gió thổi hiu hiu. Trong vườn, mấy khóm hoa nhài nở hoa trắng xoá. Những bông hoa xếp tròn lại trông như mâm xôi trắng. Trên cây quỳnh, những nụ hoa đang thi nhau nở trông như những nghệ sĩ đang thổi kèn. Tiếng kèn vi vút du dương, lúc trầm lúc bổng như muốn đưa em vào giấc mộng. Trong ao chứa đầy nước được ánh trăng soi xuống tràn khắp mặt ao. Khi gió thổi qua, mặt ao lăn tăn gợn sóng, trông mặt ao như được mặc một chiếc áo mới có những sợi kim tuyến bằng vàng thật đẹp. Anh trăng len lỏi soi vào những bụi tre. Trong rặng tre gió đang dạt dào cất lên những điệu đàn bất tuyệt. Trên lá tre, ánh trăng đọng lại trông như những hạt vàng từ trên trời rơi xuống và mắc lại trên lá. Những chị tre nghiêng mình soi bóng xuống mặt ao và mỉm cười vì các chị cảm thấy mình đẹp hơn khi được ánh trăng tô điểm. Các chị cần phải duyên dáng vì các chị sắp ra mắt các chàng công tử cá từ dưới mặt ao ngoi lên. Các chàng thường lên mặt nước chơi vào những ngày rằm để thướng thức ánh trăng tuyệt đẹp.
Tả cảnh một đêm trăng ở quê em mà em cảm thấy thích nhất
Cánh đồng quê em rực rỡ trong ánh “trăng khuya sáng hơn ánh đèn”. Lúa đã chín vàng lại được ánh trăng tô điểm nên càng đẹp hơn. Cánh đồng như một tấm thảm vàng tuyệt đẹp. Từng làn gió lướt qua mát rượi. Cánh đồng lúa như những vệt sóng nhấp nhô đuổi nhau đến tận chân trời. Hương lúa mùa quyện vào gió toả ra khắp cánh đồng một mùi thơm thoang thoảng. Dưới ánh trăng sáng tỏ, em cùng mấy bạn hàng xóm nhảy múa thật vui. Mấy cụ già ngồi trò chuyện, uống trà và ngắm trâng ở trên hè.
Em rất thích đèm trăng hôm nay. Đêm trăng đã để lại cho em ấn tượng về những cảnh đẹp của quê hương, những trò chơi vui vẻ của em với các bạn. Khi nghĩ đến đêm trăng là em lại nghĩ đến quê hương Việt Nam yêu dấu, kiên cường.
|
Topic: Describe the scene of a moonlit night in your hometown that you like the most
Assignment
Today is full moon day, like every other full moon night, the moon tonight is very bright and round. But I feel like the moon tonight is more beautiful than any other night.
Outside, the wind blew softly. In the garden, several jasmine bushes bloomed white flowers. The flowers are rounded and look like white raspberries. On the quince tree, the flower buds are blooming like artists playing trumpets. The melodious sound of the trumpet, sometimes low and sometimes high, seemed to want to put me in a dream. The pond was filled with water, the moonlight shining down on the entire surface of the pond. When the wind blows, the surface of the pond ripples, it looks like it is wearing a new shirt with beautiful gold glitter. The moonlight crept into the bamboo bushes. In the bamboo groves, the wind is playing endless melodies. On bamboo leaves, moonlight lingers like gold particles falling from the sky and stuck on the leaves. The bamboo sisters leaned over to reflect on the pond and smiled because they felt more beautiful when the moonlight adorned them. You need to be charming because you are about to meet the fish guys rising from the bottom of the pond. Guys often go to the water to play on full moon days to enjoy the beautiful moonlight.
Describe the scene of a moonlit night in your hometown that you like the most
My countryside fields are brilliant in the light of "the late moon is brighter than the light". The rice has ripened to a golden color and is embellished by the moonlight, making it even more beautiful. The field is like a beautiful golden carpet. Every cool breeze passing by. Rice fields are like undulating waves chasing each other to the horizon. The scent of seasonal rice mixed with the wind spreads a faint fragrance throughout the field. Under the bright moonlight, my neighbors and I danced happily. A few old people sat chatting, drinking tea and gazing on the sidewalk.
I really like the moonlight today. The moonlit night left me impressed with the beautiful scenery of my hometown and the fun games I played with my friends. When I think of the moonlit night, I think of my beloved and resilient homeland, Vietnam.
|
Đề bài: Bằng trí tưởng tượng, em hãy tả cảnh mục đồng thổi sáo dẫn trâu về nhà khi chiều xuống.
Bài làm
Quê em là một làng nhỏ nằm bên bờ sông Đáy hiền hòa, mềm mại uốn lượn giữa bạt ngàn ruộng mía, bờ dâu tươi tốt. Đám trẻ xóm Thượng chúng em thường hẹn nhau dắt trâu ra bãi cỏ xanh mượt cuối làng để chăn. Đây là thế giới kì thú của tuổi thơ với bao trò chơi hấp dẫn như đánh đáo, đánh khăng, đúc dế, đánh trận giả, thả diều… Nhưng dù chơi vui tới đâu thì đến lúc mặt trời lặn sau dãy núi Ba Vì tím biếc phía Tây, chúng em cũng bảo nhau dong trâu về nhà.
Dẫn đầu là con trâu đực của Thắng. Nhìn nó ai cũng thích. Cặp sừng to và cong vút nghênh nghênh kiêu hãnh. Đôi mắt ốc nhồi đen ướt, hai cái tai lá mít ve vẩy, bốn chân vững chãi đỡ tấm thân đồ sộ với nước da đen bóng. Trên tấm lưng rộng của nó, Thắng ngồi vắt vẻo, tay nhịp chiếc roi tre, thỉnh thoảng lại phất nhẹ vào mông thúc trâu rảo bước.
Nối theo sau là chú trâu tơ của Đức, vóc dáng mập mạp, cái bụng no cỏ tròn căng. Vừa đi nó vừa ve vẩy đuôi, đôi mắt lim dim ra chiều thích thú. Đức ngồi vắt chân qua một bên, mải mê thổi sáo. Đức được bố dạy cho từ bé nên cậu ta thuộc nhiều bài và thổi khá hay. Tiếng sáo réo rắt, du dương ngân lên trong không gian êm đềm, tĩnh lặng. Hai bên đường, đồng lúa dập dờn như sóng biển trước cơn gió nồm nam mát rượi.
Em thả hồn theo tiếng sáo véo von của Đức. Tiếng sáo như lời tâm tình thủ thỉ của người dân quê em. Em lẩm nhẩm hát theo: Có ai hỏi vì sao, quê hương chúng ta nhiều ngói mới. Rằng có đắng cay nên chừ mới có ngọt bùi… Hết bài này, Đức thổi sang bài khác. Nào là Việt Nam quê hương tôi, rồi lại Trường em, Em là búp măng non… Mấy bạn dong trâu sau lưng em cũng vui vẻ hát lên theo điệu sáo.
Trong bóng chiều nhập nhoạng, chiếc cổng làng bằng gạch cũ kĩ rêu phong đã hiện ra sau làn sương mỏng. Hai bên cổng, lũy tre ken dày kéo dài thành bức tường tự nhiên che chở xóm thôn. Ngọn tre uốn cong, đung đưa theo gió, thân tre cọ vào nhau phát ra âm thanh kẽo kẹt tựa tiếng võng trưa hè.
Đàn trâu vẫn đủng đỉnh bước trên con đường làng lát gạch vương vãi rơm rạ. Mùi béo dưới ao bốc lên ngai ngái hòa lẫn mùi khói bếp ấm nồng. Mùi lá cây tươi quyện lẫn mùi hoa cau, hoa bưởi thơm ngát… Tất cả tạo thành mùi vị quen thuộc của mảnh đất này.
|
Topic: Using your imagination, describe the scene of a shepherd playing the flute leading the buffalo home at dusk.
Assignment
My hometown is a small village located on the banks of the gentle, soft Day River winding between vast sugarcane fields and lush mulberry banks. We children from Thuong village often meet to take buffaloes to the green grass at the end of the village to herd. This is the wonderful world of childhood with many attractive games such as playing cards, playing cards, cricket casting, mock battles, flying kites... But no matter how fun you play, when the sun sets behind the purple Ba Vi mountain range In the West, we also told each other to go home.
Leading the way is Thang's male buffalo. Everyone likes to see it. The pair of large and curved horns greeted proudly. Wet black stuffed snail eyes, two flapping jackfruit leaf ears, four sturdy legs supporting a massive body with shiny black skin. On its wide back, Thang sat cross-legged, his hand tapping the bamboo whip, occasionally gently flicking his butt to spur the buffalo to walk.
Following behind is a young German buffalo, with a chubby physique and a belly full of grass. As it walked, it wagged its tail, its eyes dimmed in amusement. Duc sat with his legs crossed to one side, engrossed in playing the flute. Duc was taught by his father since he was young, so he knows many songs and plays quite well. The melodious, melodious sound of the flute resounds in the peaceful, quiet space. On both sides of the road, rice fields rippled like ocean waves in the cool south wind.
I let my soul drift to the sound of the German flute. The sound of the flute is like the whispered feelings of the people of my hometown. I mumbled and sang along: Someone asked why, our hometown has many new tiles. That there is bitterness, so wait until there is sweetness... At the end of this song, Duc started another song. It's Vietnam, my homeland, then my school, I'm a young bamboo shoot... The buffalo friends behind me also happily sang to the tune of the flute.
In the twilight of the afternoon, the old mossy brick village gate appeared through the thin mist. On both sides of the gate, thick bamboo ramparts stretch into a natural wall to protect the village. The bamboo tops bend and sway in the wind, the bamboo stems rub against each other, making a creaking sound like the sound of a hammock at summer noon.
The herd of buffaloes still walked briskly on the brick-paved village road strewn with straw. The smell of fat from the pond rose to the throne mixed with the smell of warm kitchen smoke. The smell of fresh leaves mixed with the scent of areca flowers and fragrant grapefruit flowers... All create the familiar flavor of this land.
|
Đề bài: Tả cảnh ngày Tết quê em
Bài làm
Tết đến xuân về,mọi vật như được đánh thức sau một giấc ngủ dài mỉm cười chào đón nàng tiên mùa xuân ấm áp.Ngoài vườn,trăm hoa đua nở,chuẩn bị phô sắc,toả hương mừng xuân mới.Hoà trong khí thế vui tưi ấy,cây mai cũng bừng tỉnh đón chào một năm mới với mọi sự tốt lành.
Sáng sớm,tôi tỉnh dậy bước ra vườn.Bên cạnh những cây hoa hồng kiêu sa,hoa cúc e lệ trong sương sớm thì cây hoa mai cũng thay áo mới để đón mừng xuân.Tôi còn nhớ,khi tôi học lớp bốn,cậu tôi đã tận cho gia đình tôi một chậu mai.Từ khi nhận được cây mai,gia đình tôi yêu quí,chăm sóc nó cẩn thận lắm.Mỗi lần nhớ tới cậu,tôi lại ra vườn tưới cây tỉa cành.Từng ngày,từng ngày,dưới bàn tay chăm sóc của gia đình tôi,cây lớn hẳn,bây giờ nó đã cao đến hai thước.gốc to bàng bắp chân tôi,những cái rễ đâm xuống như muốn tìm nguồn sống trong lòng đất mẹ. Không xanh tươi mảnh dẻ như hoa hồng,thân mai xù xì màu nâu sậm. Mỗi lần chăm sóc mai,sờ vào lớp vỏ xù xì của nó,tôi thấy thương mai biết bao nhiêu. Phải chăng nàng tiên Xuân không ưu ái cho mai nên mới khoác cho nó tấm áo buồn tẻ đến thế! Thế nhưng thân mai uốn lượn thật đẹp, lên cao chia thành nhiều cành nhỏ,những cành nhỏ đó lại chia thành nhiều nhánh mảnh dẻ nhưng những cánh tay giơ lên nhẹ nhàng xoè bàn tẩy đón lộc xuân.Còn nhớ,mới đây thôi,vào những ngày mùa đông giá lạnh,cây mai kiên cường chống chọi với thời tiết khắc nghiệt.Lúc này, mai phủ lên mìnhnhững chiếc lá màu xanh đạm, thon dài, mép có răng cưa.khi mà ttết sắp đến,tôi thường giúp gia đình ngắt lá giúp mai để cởi bỏ những chiếc lá cũ. Và lúc này trông mai thật khẳng khiu, tội nghiệp. Toàn thân nó trơ ra những xương,co ro trong giá lạnh. Thế nhưng, chỉ sau vài ngày,mai đã bắt đầu nhú lên những chiếc nụ xinh xắn, no tròn xanh biếc, đầu nụ cuộn chặt vào nhau.Nhìn những nụ bé xinh, tôi có cảm tưởng như nàng tiên xuân đã nhẹ nhàng êm ái những đặt những hạt ngọc bích lên tô điểm cho mai, chuẩn bị cho một mùa xuân ấm áp, vui tươi.
Thế rôi,ngày tết cũng cận kề.Lúc này những nụ hoa nở xoè những bông hoa năm cánh vàng tươi. Cánh hoa mỏng,mềm mịn như cánh bướm.Những bông hoa kết thành chùm cùng đua nhau khoe sắc trông thật rực rỡ.Lột bỏ tấm áo cũ,mai khoác lên mình tấm áo vàng lộng lẫy.Vào phút giao thừa,mọi người càng yêu mai hơn.Lúc này các loài hoa khác đã nhẹ nhàng lui gót để hoa mai lên ngự trị ở vị trí nữ hoàng của các loài hoa xuân.Cứ thế,mai trở thành người bạn tri âm của loài người vào những dịp tết đến,xuân về.
Những ngày tết ấm áp dần trôi qua.Mai bắt đầu rụng.Những cánh hoa maigiả từ cành rơi vàng cả gốc.Mỗi lần chị gió mỉm cười đi ngang qua,mai lại tươi vui bay lên xoay múa,rồi nhẹ nhàng đáp xuống đất,kết thúc một vòng đời tô điểm cho mùa xuân.Và lác đác trên cành mai,những đột non nhú lên trông thật đẹp! Những chiếc lộc mai có màu xanh phơn phớt hồng,chứa đầy nhựa sống,mềm mại vẫy trong gió như chào tạm biệt mọi người,như hứa hẹn một cái tết sẽ đến với nhiều niềm vui mới.
Mỗi lần mai nở lại báo hiệu sự viếng thăm của nàng tiên của mùa xuân.Mặc dù mai không ngào ngạt hương thơm,không hiễu hãnh phô sắc bốn mùa,nhưng trong lòng mọi người con đất Việt mãi mãi là một loài hoa thiêng liêng,mang đến cho con người nhiều niềm vui và nhiều điều tốt lành.
|
Topic: Describe the Tet scene in your hometown
Assignment
Spring has come, everything seems to be awakened after a long sleep, smiling to welcome the warm spring fairy. In the garden, hundreds of flowers are blooming, preparing to show off their colors and radiate fragrance to celebrate the new spring. In harmony with the atmosphere. With that joy, the apricot tree also awakens to welcome a new year with all the good things.
Early in the morning, I woke up and walked out into the garden. Besides the beautiful roses and daisies shyly in the morning dew, the apricot trees also changed into new clothes to welcome spring. I still remember, when I was in fourth grade, he I gave my family a pot of apricot trees. Since receiving the apricot tree, my family loves it and takes care of it very carefully. Every time I remember you, I go to the garden to water the tree and prune its branches. Every day, every day. Every day, under the care of my family, the tree has grown completely, now it is two meters tall. The root is as big as my calf, the roots shoot down as if wanting to find a source of life in the heart of mother earth. Not as green and slender as a rose, the apricot stem is rough and dark brown. Every time I take care of the apricot and touch its rough shell, I feel how much I love the apricot. Is it possible that the Spring fairy doesn't favor Mai so she dresses it in such a boring shirt! However, the apricot trunk curves beautifully, rising high and dividing into many small branches. Those small branches are divided into many slender branches, but the arms are raised to gently spread the eraser to welcome spring. I still remember, just recently, On cold winter days, the apricot tree resiliently copes with the harsh weather. At this time, the apricot tree is covered with light green leaves, elongated, with serrated edges. When Tet is coming, I often help The family helps pick leaves to remove the old leaves. And now tomorrow looks so skinny and pitiful. Its entire body was bare of bones, huddled in the cold. However, after just a few days, beautiful buds began to sprout, plump and blue, with the bud tips curled tightly together. Looking at the pretty little buds, I felt like a spring fairy had gently calmed me down. Love placing jade beads to adorn the apricot, preparing for a warm, joyful spring.
Well, Tet is near. At this time, the flower buds are blooming with bright yellow five-petaled flowers. The petals are thin and soft like butterfly wings. The flowers form clusters and bloom together, looking brilliant. She takes off the old shirt and tomorrow puts on a splendid yellow shirt. On New Year's Eve, everyone becomes even more beautiful. I love apricot more. At this time, other flowers have gently retreated, allowing apricot to reign as the queen of spring flowers. Just like that, apricot becomes a close friend of mankind on the coming Tet holidays. , spring comes.
The warm days of Tet gradually passed. The apricot began to fall. Fake apricot flower petals fell from the branches and turned yellow. Every time the wind smiled and passed by, the apricot happily flew up and danced, then gently landed on the ground. , the end of a life cycle adorns spring. And sporadically on the apricot branches, young shoots sprout and look so beautiful! The apricot blossoms are pale pink in color, filled with vitality, waving softly in the wind as if saying goodbye to everyone, as if promising a New Year with many new joys.
Each time apricot blooms, it signals the visit of the fairy of spring. Although apricot is not fragrant or proudly displays its colors in the four seasons, in the hearts of all Vietnamese people it will forever be a sacred flower. , brings people a lot of joy and many good things.
|
Đề bài: Tả cảnh ngày Tết ở quê em
Bài làm
Tết đến xuân về,mọi vật như được đánh thức sau một giấc ngủ dài mỉm cười chào đón nàng tiên mùa xuân ấm áp.Ngoài vườn,trăm hoa đua nở,chuẩn bị phô sắc,toả hương mừng xuân mới.Hoà trong khí thế vui tưi ấy,cây mai cũng bừng tỉnh đón chào một năm mới với mọi sự tốt lành.
Sáng sớm,tôi tỉnh dậy bước ra vườn.Bên cạnh những cây hoa hồng kiêu sa,hoa cúc e lệ trong sương sớm thì cây hoa mai cũng thay áo mới để đón mừng xuân.Tôi còn nhớ,khi tôi học lớp bốn,cậu tôi đã tận cho gia đình tôi một chậu mai.Từ khi nhận được cây mai,gia đình tôi yêu quí,chăm sóc nó cẩn thận lắm.Mỗi lần nhớ tới cậu,tôi lại ra vườn tưới cây tỉa cành.Từng ngày,từng ngày,dưới bàn tay chăm sóc của gia đình tôi,cây lớn hẳn,bây giờ nó đã cao đến hai thước.gốc to bàng bắp chân tôi,những cái rễ đâm xuống như muốn tìm nguồn sống trong lòng đất mẹ. Không xanh tươi mảnh dẻ như hoa hồng,thân mai xù xì màu nâu sậm. Mỗi lần chăm sóc mai,sờ vào lớp vỏ xù xì của nó,tôi thấy thương mai biết bao nhiêu. Phải chăng nàng tiên Xuân không ưu ái cho mai nên mới khoác cho nó tấm áo buồn tẻ đến thế! Thế nhưng thân mai uốn lượn thật đẹp, lên cao chia thành nhiều cành nhỏ,những cành nhỏ đó lại chia thành nhiều nhánh mảnh dẻ nhưng những cánh tay giơ lên nhẹ nhàng xoè bàn tẩy đón lộc xuân.Còn nhớ,mới đây thôi,vào những ngày mùa đông giá lạnh,cây mai kiên cường chống chọi với thời tiết khắc nghiệt.Lúc này, mai phủ lên mìnhnhững chiếc lá màu xanh đạm, thon dài, mép có răng cưa.khi mà ttết sắp đến,tôi thường giúp gia đình ngắt lá giúp mai để cởi bỏ những chiếc lá cũ. Và lúc này trông mai thật khẳng khiu, tội nghiệp. Toàn thân nó trơ ra những xương,co ro trong giá lạnh. Thế nhưng, chỉ sau vài ngày,mai đã bắt đầu nhú lên những chiếc nụ xinh xắn, no tròn xanh biếc, đầu nụ cuộn chặt vào nhau.Nhìn những nụ bé xinh, tôi có cảm tưởng như nàng tiên xuân đã nhẹ nhàng êm ái những đặt những hạt ngọc bích lên tô điểm cho mai, chuẩn bị cho một mùa xuân ấm áp, vui tươi.
Thế rôi,ngày tết cũng cận kề.Lúc này những nụ hoa nở xoè những bông hoa năm cánh vàng tươi. Cánh hoa mỏng,mềm mịn như cánh bướm.Những bông hoa kết thành chùm cùng đua nhau khoe sắc trông thật rực rỡ.Lột bỏ tấm áo cũ,mai khoác lên mình tấm áo vàng lộng lẫy.Vào phút giao thừa,mọi người càng yêu mai hơn.Lúc này các loài hoa khác đã nhẹ nhàng lui gót để hoa mai lên ngự trị ở vị trí nữ hoàng của các loài hoa xuân.Cứ thế,mai trở thành người bạn tri âm của loài người vào những dịp tết đến,xuân về.
Những ngày tết ấm áp dần trôi qua.Mai bắt đầu rụng.Những cánh hoa maigiả từ cành rơi vàng cả gốc.Mỗi lần chị gió mỉm cười đi ngang qua,mai lại tươi vui bay lên xoay múa,rồi nhẹ nhàng đáp xuống đất,kết thúc một vòng đời tô điểm cho mùa xuân.Và lác đác trên cành mai,những đột non nhú lên trông thật đẹp! Những chiếc lộc mai có màu xanh phơn phớt hồng,chứa đầy nhựa sống,mềm mại vẫy trong gió như chào tạm biệt mọi người,như hứa hẹn một cái tết sẽ đến với nhiều niềm vui mới.
Mỗi lần mai nở lại báo hiệu sự viếng thăm của nàng tiên của mùa xuân.Mặc dù mai không ngào ngạt hương thơm,không hiễu hãnh phô sắc bốn mùa,nhưng trong lòng mọi người con đất Việt mãi mãi là một loài hoa thiêng liêng,mang đến cho con người nhiều niềm vui và nhiều điều tốt lành.
Bài làm 2
Khí trời khi xuân về bỗng tươi đầy sức sống với những cánh mai vàng thanh khiết khắp nơi nơi. Hoa mai mang xuân về với vạn vật. Đối với mọi nhà,không khí tràn ngập niềm vui sum họp sẽ đầy đủ ý nghĩa hơn khi trong nhà có một chậu mai vàng. Quả thật, hoa mai tượng trưng cho rất nhiều ý nghĩa đẹp,là hoa không thể thiếu mỗi khi Tết đến, xuân về ở miền Trung quê tôi. Nhà tôi cũng vậy, trước Têt vài ngày, bố mẹ tôi đã mua một chậu mai thật đẹp để chưng tết.
Từ góc phòng khách,cây mai trông thật rực rỡ.Cây cao khoảng một mét rưỡi với thế rồng cuộn đẹp mắt được đặt trong chậu sứ trắng.Ở cây mai toát lên vẻ đẹp của thân,lá,cành,hoa. Gốc cây màu nâu sẵm ta bằng bắp tay ta bằng chân. Thân cây chia làm nhiều chánh,nhiều cành mảnh,vươn dài đến bên cửa sổ đến bên đón ánh nắng xuân,lay nhẹ theo làn gió mang mùa hương phảng phất. Thế uỷên chuyển của cành mai gợi cho ta nét thanh khiết của bà chúa Xuân. Đây là loại hoàng mai nên lá non nhỏ nhắn đầy sức sống,màu nâu đậm một chút.Lá thon dài,trông chỉ ngắn hơn lá trúc Nhật một chút.Hoa mai khi nó nở gắn thành chùm thưa thớt,không đơm đặt như hoa đào.Lúc ấy trông thân cây chỉ toàn bao phủ một màu vàng óng ánh.Hoa mai cũng có năm cánh như hoa đào, nhưng màu vàng của hoa là nét đặc trưng mà tạo hoá đã ban tặng cho nó. Từ mấy ngày trước tết,cây mai đã gần như bỏ hết lá để dồn sức ra những nụ hoa nhỏ xinh đang chúm chím bên cạnh những bông hoa xoè ra năm cánh thành một tầng,phô sắc óng mượt,vàng mượt như tơ.Nhìn từ xa ta có thể liên tưởng đến một đàn bướm vàng rập rờn múa lượn trong gió xuân chào đón một năm mới đang về.Nhuỵ hoa kết hợp hai màu vàng, xanh tạo nên cho hoa một vẻ đẹp hài hoà thuận mắt.Những chùm hoa vàng đung đưa càng thêm nổi bật với những chùm nụ ngời màu ngọc bích,màu xanh ấy tượng trưng cho một sức sống mãnh liệt được nuôi từ nguyên khí đất trời.Hương hoa mai không ngào ngạt,sực nức như hoa sữa,không dịu nhẹ như hoa hồng. Mà là một mùi hương nửa thực nửa hư,ai tinh ý lắm mới thưởng thức được mùi hương kì dịu ấy.Một năm mới mở ra với nhiều hứa hẹn bằng những cánh thiệp xinh xinh gắn bên những cánh hoa.Từ ngày có cây mai,không khí trong nhà thêm ấm cúng,vui vẻ.Hằng ngày,tôi cùng bố tỉa lá,sửa cành tưới nước cho mai thêm đẹp.Tết càng đến gần,cây mai nhà tôi càng rực rỡ…
Một mùa xuân mới cùng bao nhiêu niềm vui mới đang về trên những cành mai tươi thắm toát lên vẻ tinh khiết cùng sức sống mùa xuân. Năm nay,mai cùng nhà tôi đón một cái tết thật vui,thật đằm ấm.
|
Topic: Describe the Tet scene in your hometown
Assignment
Spring has come, everything seems to be awakened after a long sleep, smiling to welcome the warm spring fairy. In the garden, hundreds of flowers are blooming, preparing to show off their colors and radiate fragrance to celebrate the new spring. In harmony with the atmosphere. With that joy, the apricot tree also awakens to welcome a new year with all the good things.
Early in the morning, I woke up and walked out into the garden. Besides the beautiful roses and daisies shyly in the morning dew, the apricot trees also changed into new clothes to welcome spring. I still remember, when I was in fourth grade, he I gave my family a pot of apricot trees. Since receiving the apricot tree, my family loves it and takes care of it very carefully. Every time I remember you, I go to the garden to water the tree and prune its branches. Every day, every day. Every day, under the care of my family, the tree has grown completely, now it is two meters tall. The root is as big as my calf, the roots shoot down as if wanting to find a source of life in the heart of mother earth. Not as green and slender as a rose, the apricot stem is rough and dark brown. Every time I take care of the apricot and touch its rough shell, I feel how much I love the apricot. Is it possible that the Spring fairy doesn't favor Mai so she dresses it in such a boring shirt! However, the apricot trunk curves beautifully, rising high and dividing into many small branches. Those small branches are divided into many slender branches, but the arms are raised to gently spread the eraser to welcome spring. I still remember, just recently, On cold winter days, the apricot tree resiliently copes with the harsh weather. At this time, the apricot tree is covered with light green leaves, elongated, with serrated edges. When Tet is coming, I often help The family helps pick leaves to remove the old leaves. And now tomorrow looks so skinny and pitiful. Its entire body was bare of bones, huddled in the cold. However, after just a few days, beautiful buds began to sprout, plump and blue, with the bud tips curled tightly together. Looking at the pretty little buds, I felt like a spring fairy had gently calmed me down. Love placing jade beads to adorn the apricot, preparing for a warm, joyful spring.
Well, Tet is near. At this time, the flower buds are blooming with bright yellow five-petaled flowers. The petals are thin and soft like butterfly wings. The flowers form clusters and bloom together, looking brilliant. She takes off the old shirt and tomorrow puts on a splendid yellow shirt. On New Year's Eve, everyone becomes even more beautiful. I love apricot more. At this time, other flowers have gently retreated, allowing apricot to reign as the queen of spring flowers. Just like that, apricot becomes a close friend of mankind on the coming Tet holidays. , spring comes.
The warm days of Tet gradually passed. The apricot began to fall. Fake apricot flower petals fell from the branches and turned yellow. Every time the wind smiled and passed by, the apricot happily flew up and danced, then gently landed on the ground. , the end of a life cycle adorns spring. And sporadically on the apricot branches, young shoots sprout and look so beautiful! The apricot blossoms are pale pink in color, filled with vitality, waving softly in the wind as if saying goodbye to everyone, as if promising a New Year with many new joys.
Each time apricot blooms, it signals the visit of the fairy of spring. Although apricot is not fragrant or proudly displays its colors in the four seasons, in the hearts of all Vietnamese people it will forever be a sacred flower. , brings people a lot of joy and many good things.
Exercise 2
When spring comes, the air is suddenly fresh and full of life with pure yellow apricot petals everywhere. Apricot flowers bring spring to all things. For every home, the atmosphere filled with the joy of reunion will be more meaningful when there is a pot of yellow apricot blossoms in the house. Indeed, apricot blossoms represent many beautiful meanings and are indispensable flowers every time Tet comes and spring comes in the Central region of my hometown. My family is the same. A few days before Tet, my parents bought a beautiful pot of apricot blossoms to celebrate Tet.
From the corner of the living room, the apricot tree looks brilliant. The tree is about one and a half meters tall with a beautiful curled dragon position placed in a white ceramic pot. The apricot tree exudes the beauty of its trunk, leaves, branches, and flowers. The dark brown tree stump is the size of a bicep, the size of a leg. The tree trunk is divided into many branches, many thin branches, stretching to the window to catch the spring sunlight, gently swaying with the breeze that carries the scent of the season. The graceful movement of the apricot branch reminds us of the purity of the Spring Queen. This is a type of apricot so the young leaves are small and full of vitality, a little dark brown in color. The leaves are elongated, looking only a little shorter than Japanese bamboo leaves. When the apricot blossoms bloom, they are attached in sparse bunches, not borne like flowers. At that time, the tree trunk looked only covered in a shiny yellow color. Apricot blossoms also have five petals like peach blossoms, but the yellow color of the flower is a characteristic that nature has given it. Since a few days before Tet, the apricot tree has almost given up all its leaves to put all its effort into producing beautiful little flower buds next to the flowers spreading out five petals in a single layer, showing off their silky, golden color. From afar, we can think of a flock of yellow butterflies fluttering in the spring breeze to welcome the coming of a new year. The pistils combine the two colors yellow and blue, creating a harmonious beauty that is pleasing to the eye. The bunches The swaying yellow flowers are even more prominent with clusters of bright jade-colored buds. That green color symbolizes a strong vitality nourished from the natural energy of heaven and earth. The scent of apricot blossoms is not as sweet or suffocating as milk flowers. gentle as a rose. It is a scent that is half real and half imaginary. Only those who are very observant can enjoy that strange scent. A new year opens with many promises with beautiful cards attached to flower petals. Since the day there was an apricot tree , the atmosphere in the house becomes more cozy and happy. Every day, my father and I prune the leaves, fix the branches and water the apricot trees to make them more beautiful. The closer Tet comes, the more brilliant my apricot tree becomes...
A new spring with so much new joy is coming to the fresh apricot branches that exude purity and spring vitality. This year, tomorrow my family and I will celebrate a very happy and warm Tet.
|
Tả cảnh ngôi trường em trước giờ vào lớp
Bài làm
Tuổi học trò của chúng em được xem là lứa tuổi thần tiên đầy thú vị. Ai lớn lên mà không được cắp sách đến trường thì đó là một bất hạnh của cuộc đời. Còn những ai được đi học thì quên sao được ngôi trường yêu dấu của mình, nơi có biết bao nhiêu niềm vui, bao nhiêu cái đẹp in sâu vào tâm hồn trẻ thơ. Vui gì hơn niềm vui đi học, đẹp gì hơn cảnh đẹp của ngôi trường trước giờ vào lớp. Có lẽ cảnh trường em trước giờ vào lớp là đẹp nhất đối với em.
Cũng như mọi ngày, em cùng các bạn đến trường. Ôi, ngôi trường hôm nay sao đẹp quá! Cảnh vật sáng lên dưới ánh ban mai. Trên cổng chính, tấm biển trường được sơn mới, hàng chữ trắng nổi bật lên nên xanh đậm, cổng nhỏ màu xanh lam, tường rào sơn trắng. Khung Cảnh này đã làm quang cảnh trường em đẹp lên rồi. Đi vào bên trong, cảnh trường lại đẹp hơn. Giữa sân, cột cờ sừng sững, lá cờ tung bay trong gió sớm. Những hàng cây trong sân trường tươi xanh, sương đêm còn sót lại trên đầu ngọn lá, nhấp nháy vui mắt. Dọc theo các phòng học, những khóm hoa rực rỡ muôn màu. Các phòng học lúc này thật sạch đẹp, bàn ghế thẳng tăm tấp, không một tí bụi mờ bởi bàn tay kì diệu của các bạn trực nhật. Đâu đó, tiếng đọc bài vang vọng ra. Từng cặp học sinh ở các lớp học hào hứng truy bài lẫn nhau, từng ánh mắt thăm dò, chờ đợi, tùng nụ cười trìu mến, thân quen. Truy bài xong, sân trường mỗi lúc một đông, tiếng cười nói, gọi nhau í ới. Âm thanh này làm em cảm thấy vui, thấy thích. Nhưng thích hơn nữa là đứng trên hành lang của tầng hai nhìn xuống sân trường trước giờ vào lớp, nhìn học sinh chạy nhảy tung tăng dưới sân như đàn bướm trắng rập rờn, rập rờn trong vòm lá xanh non. Khung cảnh thật sôi động, nhộn nhịp bởi những trò chơi thú vị. Nào là đá cầu, banh nể, bắn bi… Những quả cầu bay lên, bay xuống thật vui mắt, những quả banh nẻ lộp bộp chạm vào đất, những tiếng thình thich trên sân bởi những trò chơi đuổi bắt, những pha bí quyết liệt thật lôi cuốn người xem… Học sinh đi học mỗi lúc một đông và các trò chơi xuất hiện càng nhiều, âm thanh càng sôi động. Thêm vào đó, tiếng chim non ríu rít trên mấy cây cao ở góc sân trường, tiếng thì thầm to nhỏ của hàng phượng vĩ khi có làn gió thổi qua. Nắng ban mai rải xuống sân trường, lọt qua từng cành cây, tán lá để bầu bạn cùng chúng em. Ai cũng thấy mình ấm áp lạ lùng. Lòng em dâng lên một niềm vui rạo rực.
Tùng! Tùng! Tùng! Tiếng trống quen thuộc vang lên báo hiện giờ vào lớp. Mọi trò chơi nhanh chóng khép lại. Trước các phòng học, chúng em chỉnh tề trang phục, xếp hàng ngay ngắn để vào lớp và bắt đầu tiết học đầu tiên.
Đối với em, quang cảnh trường em trước giờ vào lớp là một thiên đường hạnh phúc. Ở đó, diễn ra bao nhiêu điều kì diệu, hấp dẫn tuổi thơ. Mai đây, dù em có học trường mới, có thấy cô mới, có bạn bè mới nhưng ngôi trường thân thương này vẫn mãi mãi in đậm trong em. Nơi đó, có thấy cô sớm hôm dìu dắt, có bạn bè thân yêu và những kỉ niệm đẹp thời thơ ấu.
|
Describe the scene of your school before class
Assignment
Our student age is considered an exciting magical age. Anyone who grows up and doesn't go to school is a misfortune in life. As for those who go to school, how can they forget their beloved school, where there is so much joy, so much beauty imprinted in the hearts of children. What's more fun than the joy of going to school, what's more beautiful than the beautiful view of the school before class. Perhaps the scene of my school before class is the most beautiful for me.
Like every day, I went to school with my friends. Oh, the school is so beautiful today! The scene lights up under the morning light. On the main gate, the school sign is newly painted, the white letters stand out so it's dark blue, the small gate is blue, and the fence is painted white. This scene has made my school look more beautiful. Going inside, the scene is even more beautiful. In the middle of the field, the flagpole stood tall, the flag fluttering in the morning wind. The rows of trees in the school yard are green, with night dew remaining on the tips of the leaves, blinking happily. Along the classrooms, there are colorful flower clusters. The classrooms at this time are very clean and beautiful, the tables and chairs are straight, without a trace of dust due to the magical hands of the students on duty. Somewhere, the sound of the reading echoed out. Each pair of students in the classrooms excitedly read each other's lessons, each with probing, waiting eyes, and affectionate, familiar smiles. After retrieving the cards, the school yard became more and more crowded, with laughter, talking, and calling each other. This sound makes me feel happy and excited. But what I like even more is standing on the second floor hallway looking down at the school yard before class, watching the students running and jumping around in the yard like a flock of white butterflies fluttering in the canopy of young green leaves. The scene is vibrant and bustling with interesting games. There are shuttlecocks, soccer balls, marbles... The shuttlecocks fly up and down in a fun way, the balls crackle and hit the ground, the thuds on the field due to tag games, and secret tricks. It really attracts viewers... More and more students go to school and the more games appear, the more exciting the sound becomes. In addition, the sound of young birds chirping on the tall trees in the corner of the school yard, the loud and small whispers of the phoenix trees when the wind blows. The morning sunlight spreads across the school yard, filtering through each tree branch and canopy to keep us company. Everyone felt strangely warm. My heart swelled with joy.
Tung! Tung! Tung! The familiar sound of the drum rang, signaling it was time to go to class. All games quickly ended. In front of the classrooms, we dressed up, lined up neatly to enter the classroom and start the first period.
For me, the view of my school before class is a happy paradise. There, so many magical and childhood-attractive things happen. Tomorrow, even though I will go to a new school, see a new teacher, and have new friends, this beloved school will forever be imprinted on me. There, I saw her guiding me every day, having dear friends and beautiful childhood memories.
|
Tả cảnh người bà bón cơm cho cháu
Hướng dẫn
Tả cảnh người bà bón cơm cho cháu
Bài làm
Chiều nào cũng vậy, khi học bài xong, ra cổng chơi em đều thấy bà cụ Năm ở nhà bên cạnh đang ngồi dỗ dành, bón cơm cho đứa cháu ở giữa sân. Bà cụ đã già lắm, chắc đã ngoài sáu mươi. Cái lưng còng xuống bởi gánh nặng thời gian trôi trên đôi vai gầy guộc. Lúc nào cũng thấy bà mặc chiếc áo bà ba đen rộng thùng thình. Trên vai thường vắt chiếc khăn tay nhỏ làm ướt cả một mảng lưng áo. Một tay bà bưng chén cơm vun cao, đầy những miếng thịt xé nhỏ. Tay kia cầm chiếc muỗng nhỏ xíu xúc từng muỗng cơm đầy đưa lên miệng cháu. Bé trai chừng hai tuổi, dáng bụ bẫm, dễ thương, người thấp lũn đũn, mặc chiếc áo may ô trắng. Bé mang đôi giày cao su trắng, ôm gọn lấy hai bàn chân vun tròn, lúc nào cũng lững chững chạy hết chỗ này đến chỗ kia, làm cho bà phải chạy theo rất vất vả.
Cháu cứ chạy tới, chạy lui, còn bà thì cứ đuổi theo. Chiếc chén và cái muỗng đầy cơm lúc nào cũng đưa về phía bé. Bà nắm được cháu, ôm gọn vào trong lòng. Cháu co chân lên đeo vào lòng bà, cười như nắc nẻ. Tiếng cười giòn nghe trong trẻo làm sao! Bà dỗ dành giọng khàn khàn vì tuổi già nhưng thật âu yếm: “Cháu ăn miếng cơm đã nào! Ngoan nào!”. Hai hàm răng chuột nhỏ và thưa cứ cắn chặt. Đầu bé lắc lia lịa cứ đẩy muỗng cơm ra. Những sợi tóc măng mềm mịn như tơ, hoe vàng tua tủa lắc qua lắc lại theo nhịp bước chân. Bà vẫn kiên nhẫn dỗ dành. Mãi cháu mới há miệng ra đón lấy muỗng cơm. Khi cái miệng nhỏ bé hé ra, cái miệng móm mém của bà cũng hé theo. Cháu ngậm cơm, lại bỏ chạy. Bà dằm cơm múc muỗng khác chờ đợi… Có khi muỗng cơm đầy quá, bà lại xòe bàn tay ra vuốt vuốt lên ngực cháu. Bàn tay già nua, nhăn nheo để lộ lên những sợi gân nổi cộm, ngoằn ngoèo. Thấy cháu nuốt trôi miếng cơm, bà không giấu được vẻ vui mừng: “Ngoan lắm! Ngoan lắm!”. Lâu lâu, vướng phải hạt cơm cứng, cháu nhả ra, bà lại vội vã đưa tay ra hứng sợ dây bẩn áo cháu, rồi bà rút chiếc khăn ướt trên vai, lau miệng cho cháu bé, âu yếm dỗ dành. Cứ thế, hôm nào cũng mãi đến khi tắt nắng, cháu mới ăn hết chén cơm và bà lại hôn hít, cõng cháu trở về nhà.Nhìn bà Năm dỗ cháu, em nhớ đến bà ngoại vô cùng. Bà em đã mất lâu rồi. Nếu còn sống, chắc bà cũng thương yêu, chiều chuộng đàn cháu nhỏ như thế. Mẹ em bảo, hồi em còn tí xíu, chiều nào bà cũng dỗ dành đút cơm cho em như vậy.
|
Describe the scene of a grandmother feeding her grandchildren
Instruct
Describe the scene of a grandmother feeding her grandchildren
Assignment
Every afternoon, when I finish studying and go to the gate to play, I see Mrs. Nam in the house next door sitting and comforting and feeding her grandchild in the middle of the yard. The old lady was very old, probably over sixty. The back is bent due to the burden of time passing on the thin shoulders. She is always seen wearing a loose black Ba Ba shirt. A small handkerchief is often hung on the shoulder, wetting the entire back of the shirt. In one hand, she held a high bowl of rice, filled with shredded pieces of meat. In the other hand, he held a tiny spoon and scooped each spoonful of rice into his mouth. The boy is about two years old, plump, cute, short and chubby, wearing a white umbrella shirt. The baby wore white rubber shoes that hugged her round feet, always running slowly from here to there, making it very difficult for her to run after her.
I kept running back and forth, and she kept chasing me. The bowl and spoon full of rice are always held towards the baby. She grabbed her grandchild and hugged her tightly in her arms. I pulled my legs up and put them on her lap, smiling like crazy. How clear the laughter sounds! She coaxed her voice, hoarse due to old age, but lovingly: "Let's eat a piece of rice first!" Good boy!". Two small and sparse mouse teeth kept biting tightly. The baby's head shook rapidly as he pushed the spoon of rice away. The strands of bamboo shoots are soft and smooth like silk, bristling with blond hair, shaking back and forth to the rhythm of the footsteps. She still patiently coaxed. It took me a long time to open my mouth to take the spoon of rice. When her little mouth opened, her toothless mouth also opened. I ate my food and ran away again. She scooped up the rice and scooped it up with another spoon, waiting... Sometimes the spoon of rice was too full, so she would stretch out her hand and stroke the child's chest. The old, wrinkled hand revealed prominent, zigzag tendons. Seeing her grandson swallow the rice, she couldn't hide her joy: "Very good! Good!". Every now and then, when the baby gets caught on a hard grain of rice and lets it go, she quickly reaches out to catch the stain on the baby's shirt. Then she pulls a wet towel from her shoulder, wipes the baby's mouth, and lovingly comforts him. Just like that, every day until the sun goes down, I finish my bowl of rice and my grandmother kisses me and carries me back home. Watching Mrs. Nam coax my child, I remember my grandmother very much. My grandmother passed away a long time ago. If she were still alive, she would probably love and pamper her young grandchildren like that. My mother said, when I was a little girl, she coaxed me to feed me rice every afternoon like that.
|
Tả cảnh nhộn nhịp của sân trường em giờ ra chơi
Hướng dẫn
Tả cảnh nhộn nhịp của sân trường em giờ ra chơi
Bài làm
Mỗi bạn học sinh hình như ai cũng thích không khí của giờ ra chơi. Vì đây là giờ các bạn được giải lao, vui chơi thoải mái sau một tiết học căng thẳng, đồng thời chuẩn bị tinh thần để bước vào tiết học mới.
Khi tiếng trống trường báo hiệu giờ ra chơi đã đến thì ở mỗi lớp học, các bạn ùa ra như bầy ong vỡ tổ. Lớp nào cũng vậy, tiếng hò hét, tiếng bước chân nhốn nháo khiến cho cả sân trường lúc ấy y hệt như một cái chợ đông người.
Giờ ra chơi, mỗi người sẽ chọn cho mình một cach chơi khác nhau. Những bạn nam năng động thường chạy nhảy, rượt đuổi nhau khắp sân trường, trêu chọc các bạn gái. Nhiều bạn chọn cho mình một bóng râm đọc truyện hăng say hoặc chơi chuyền, chơi tú uống nước. Dù là trò chơi gì thì không khí của sân trường cũng bị khuấy động lên vô cùng náo nhiệt.
Mặt trời vẫn như đổ lửa trên từng vòm cây, gió vẫn rít liên hồi và tiếng ve kêu lên nghe nhức nhối. Tất cả như tạo nên một bản hợp ca tuyệt vời tạo nên không khí ồn ào, huyên náo nhất.
Các bạn vẫn thích những giờ ra chơi vì không có ai quản, vui chơi thoải mái, miễn là không gây mất trật tự trường học.
Xa xa ở dưới những gốc bàng râm mát, nhiều bạn nữ túm tụm lại với nhau kể chuyện ở nhà, chuyện trong lớp, chuyện bạn này bạn kia nghe rất rôm rả. Tiếng cười nói cứ vỡ òa
Năm nay chúng em đã bước sang lớp 5, lớp cuối cùng của một cấp học. Những kỉ niệm của giờ ra chơi như thế này có lẽ sẽ theo suốt chúng em khi bước sang năm học mới ở cấp học mới. Để khi nhớ về bạn nào cũng bồi hồi khó tả.
|
Describe the bustling scene of your school yard during recess
Instruct
Describe the bustling scene of your school yard during recess
Assignment
Every student seems to like the atmosphere of recess. Because this is the time for you to take a break, have fun after a stressful class, and at the same time prepare yourself mentally to enter the new class.
When the school drum rang signaling that recess had arrived, in each classroom, students rushed out like a swarm of bees. Every class was the same, the shouting and bustling footsteps made the whole schoolyard at that time look like a crowded market.
At recess, each person will choose a different way to play. Active boys often run, jump, chase each other around the schoolyard, and tease girls. Many of you choose for yourself a shade to read stories enthusiastically or play volleyball, play tennis and drink water. No matter what the game is, the atmosphere in the school yard is stirred up to be extremely exciting.
The sun still seemed to burn on each canopy of trees, the wind still whistled continuously and the sound of cicadas chirping was painful. It all seemed to create a wonderful chorus, creating the loudest, most boisterous atmosphere.
You still like recess because no one is in charge, so you can have fun freely, as long as you don't disrupt school order.
Far away under the shady almond trees, many girls huddled together to tell stories at home, stories in class, this and that friend's stories, which sounded very exciting. Laughter broke out
This year we have entered 5th grade, the last grade of the school level. Memories of recess like this will probably stay with us as we enter the new school year at a new level. So that when thinking about you, everyone will feel indescribably nostalgic.
|
Tả cảnh nhộn nhịp sân trường em trong giờ ra chơi
Bài làm
Nhanh thật đấy! Loáng một cái đã đến cuối tiết hai rồi, mà sao sân trường im ắng quá! Ngoài kia chỉ nghe thấy âm thanh vi vu của gió, tiếng líu lo của chim cùng tiếng lá cây xào xạc mà thôi. Bỗng Tùng! Tùng! Tùng! Ba hồi trống vang lên làm âm thanh im ắng ấy biến đâu mất và thay vào đó là tiếng nói, tiếng cười, tiếng hò reo khắp sân trường.
Từ mọi cửa lớp, học sinh thi nhau ùa ra sân như những dòng thác đổ. Sân trường lúc trước rộng là thế mà bây giờ như hẹp lại bởi những trò chơi, những bước chân chạy nhảy vui vẻ của các bạn học sinh. Màu đen của những mái đầu học trò, màu xanh rì của lá cây, màu trắng của áo đồng phục và cả màu khăn đỏ của các bạn đội viên nữa, tất cả những màu sắc ấy hòa quyện lại với nhau thành một vườn hoa đầy màu sắc, rực rỡ dưới ánh nắng ấm áp mùa thu. Có mấy nhóm chơi đã xác định được chỗ của mình rồi đấy! Dưới tán lá xanh mát của cây đa này là trò nhảy dây của các bạn gái, còn dưới gốc phượng có từng chùm hoa đỏ rực kia là chỗ bắn bi của các bạn trai. Ồ! Còn nhóm kéo co kia khôn thật, xí ngay được một chỗ vừa rộng rãi lại mát mẽ ở dưới những hàng dừa. Xem ra mỗi trò chơi đều có cái hay, cái vui riêng của nó, nhưng vui và sôi nổi nhất trong các trò chơi vẫn là trò kéo co. Trông xem trọng tài là ai mà oai thế nhỉ? À! Đó là Trang con bạn học với tôi đây mà. “Nào, cả hai đội đã sẵn sàng rồi, trọng tài thổi còi đi chứ”. Huýt tiếng cỏi của trọng tài vang lên báo hiệu cuộc chơi được bắt đầu. “Dò ta! Dò ta!” Cả hai đội đều cố sức kéo, chắc là mệt lắm nên bạn nào mặt cũng đỏ bừng, mồ hỏi thì chảy ròng ròng. Xung quanh, các bạn đứng xem cổ vũ rất nhiệt tình: “Hiếu cố lên! Thắng cố lên”. Hiệp này xem ra có vẻ gay go, chưa đội nào phân thắng bại thì bỗng có tiếng reo lên: “Hi! Hi! Hoan hô! Hiếu thắng rồi, giỏi lắm!”. Tiếng reo hò đó là tiếng
báo hiệu tỉ. số 1- 0 nghiêng về đội anh chàng Hiếu. Ngay gần đó là trò Chơi nhảy dây của các bạn gái cũng vui không kém. Vòng này là ba bạn Thảo, Hiến, Lê thi với nhau. Chà, vòng này có vẻ gay go nhỉ vì cả ba bạn đều là những tay nhảy cừ khôi trong lớp. Trông các bạn nhảy siêu thật, chân thoăn thoắt, tay đưa dây nhanh vèo vèo, chỉ nghe thấy tiếng dây vun vút chứ chẳng thấy đầu và chân đâu cả. Vập! Vập Cả hai bạn Hiến, Lê nhảy siêu thế mà bây giờ cũng bị loại và còn mình Thảo xứng với chức vô địch mà thôi. Bỗng tôi nghe thấy tiếng “Bắn đi Đạt, cho Nam thua đi” nhìn sang thì mới biết Đạt và Nam đang chơi bắn bi. Nhìn kìa, điệu bộ của Nam trông đến là buồn cười, xoa xoa bi này lại còn hà bi nữa chứ, lợi dụng lúc Nam sơ hở Đạt đặt bi xuống và cạch thế là Đạt thắng rồi. Lúc này Đạt mới bắc Nam đang ngắm các bạn gái Này! tớ thắng rỗi”. Nghe Đạt nói Nam tức lắm định trả thù nhưng bỗng Tùng! Tùng! Tùng! Ba hồi trống vang lên báo hiệu giờ ra chơi đã hết. Chúng em xếp hàng rồi vào lớp trả lại sự yên tỉnh cho sân trường. Tuy chỉ có 15 phút thôi nhưng 15 phút đó cũng đủ giúp chúng em thoải mái, sảng khoái và hứng thú hơn khi bước vào các tiết học sau.
|
Describe the bustling scene in your school yard during recess
Assignment
So quickly! In a blink of an eye, it was the end of second period, but why was the schoolyard so quiet! Outside, only the sound of the wind, the chirping of birds and the rustling of leaves can be heard. Suddenly Tung! Tung! Tung! Three drums rang out, causing that silent sound to disappear and be replaced by voices, laughter, and cheers throughout the schoolyard.
From every classroom door, students rushed to the yard like waterfalls. The schoolyard used to be so wide, but now it seems narrower because of the games and happy running steps of the students. The black of the students' heads, the green of the leaves, the white of the uniforms and the red scarves of the team members, all of these colors blend together into a garden full of flowers. colors, brilliant under the warm autumn sunlight. There are several playing groups that have already determined their seats! Under the green foliage of this banyan tree is a jumping rope game for girls, and under the phoenix tree with clusters of bright red flowers is a place for boys to shoot marbles. OH! The other tug of war group was really smart, they immediately found a spacious and cool place under the coconut trees. It seems that each game has its own beauty and fun, but the most fun and exciting game is still tug of war. Who does the referee look like and is so majestic? Ah! That's Trang, my classmate. "Come on, both teams are ready, the referee blows the whistle." The referee's whistle sounded, signaling the start of the game. “Tune me! Track me!” Both teams tried their best to pull. They must have been very tired, so everyone's face was red and their sweat was flowing. Around them, the people standing and watching cheered enthusiastically: "Be diligent! Try your best to win." This round seemed to be tough, no team had yet won or lost, when suddenly there was a cry: "Hi! Hi! Acclaim! Hieu won, well done!". That was the sound of cheering
billion signal. The score was 1-0 in favor of Hieu's team. Right nearby is the girls' jumping rope game, which is equally fun. In this round, three friends, Thao, Hien, and Le, compete against each other. Well, this round seems tough because all three of you are good dancers in the class. The people dancing looked super realistic, their feet were nimble, their hands moved the rope quickly, only the sound of the rope was heard, but their heads and feet were nowhere to be seen. Bang! Both Hien and Le jumped so well that they are now eliminated and Thao is the only one who deserves the championship. Suddenly I heard the sound "Shoot Dat, let Nam lose" and looked over to see that Dat and Nam were playing marbles. Look at that, Nam's gesture looks funny, rubbing this ball is even more compassionate. Taking advantage of Nam's mistake, Dat put down the ball and clicked it, Dat won. Right now, Dat is just looking at the girls. Hey! I won." Hearing what Dat said, Nam was very angry and wanted to take revenge, but suddenly Tung! Tung! Tung! Three drum beats signaled that recess was over. We lined up and went to class to return peace to the school yard. Even though it's only 15 minutes, those 15 minutes are enough to help us feel more comfortable, refreshed and excited when entering the next class.
|
Tả cảnh phiên chợ ngày tết ở quê em.
Hướng dẫn
Tả cảnh phiên chợ ngày tết ở quê em.
Em rất thích đi chợ tết. Cảnh chợ tết quê em nhộn nhịp, đông đúc lắm! Em được mẹ dẫn đi chợ đêm hai mươi chín.
Không khí se se lạnh. Mọi người tấp nập đi chợ, người mua kẻ bán, người giữ xe, người chở hàng, khuân vác,… Ai nấy cũng tươi roi rói như vui mừng tết đến vậy. Gian hàng được mệnh danh thơm nhất chợ là khu vực bán thuỷ hải sản, gia súc gia cầm nay chỉ còn các bác, các cô bán thịt heo _ nguyên liệu nhiều món ăn truyền thống ngày tết. Mẹ em đến mua vài cân ba rọi về nấu, xong lại dắt em qua bên gian hàng đồ khô. Những quầy, sạp hàng bày biện tràn lan với rất nhiều sắc đỏ, vàng tươi thắm. Các bà các cô kì kèo trả giá, lựa chọn đắn đo. Ai cũng mua đến đầy ắp cái giỏ mang theo. Ngó qua gian hàng giày dép, đa số là các chị gái ăn mặc thời trang đang lựa chọn mua hàng. Một vài em bé nghịch ngợm chạy tới chạy lui đụng cả vào người mấy chị gái ấy. Chợ tết có khác, gian hàng nào cũng có mẫu mã đa dạng, chất lượng, số lượng phong phú.
Gian quần áo cũng không ngoại lệ. Người ta chất hàng đầy ắp chen cả lối đi. Nào móc, nào treo, nào ma_ nơ_ canh… được chen chúc bày biện. Khu vực thử quần áo lúc nào cũng có người đứng chờ. Tiếng nói chuyện rì rào, tiếng gọi nhau í ới, tiếng túi ni lông một soạt… Không khí rộn ràng bao trùm cả chợ.
|
Describe the Tet market scene in my hometown.
Instruct
Describe the Tet market scene in my hometown.
I really like going to Tet markets. The Tet scene in my hometown is bustling and crowded! My mother took me to the twenty-nine night market.
The air is chilly. Everyone was busy going to the market, buyers and sellers, car keepers, cargo carriers, porters, etc. Everyone was beaming as if they were so excited about Tet. The stall known as the most fragrant in the market is the area selling seafood, livestock and poultry. Now there are only doctors and ladies selling pork - ingredients for many traditional dishes on Tet holiday. My mother came to buy a few pounds of pork belly to cook, then took me to the dry goods stall. The counters and stalls are widely decorated with many bright red and yellow colors. Ladies and gentlemen haggle over the price, choosing hesitantly. Everyone bought a full basket to bring with them. Looking at the shoe department, most of them were fashionable girls choosing to buy products. A few naughty children ran back and forth, bumping into the older sisters. Tet markets are different, every stall has diverse designs, quality, and quantity.
The clothing department is no exception. People stacked up the entire aisle. Hangers, hangers, mannequins... are crowded and displayed. The clothing fitting area always has people waiting. The sounds of chatter, the sounds of calling each other, the sound of plastic bags rustling... The bustling atmosphere covers the whole market.
|
Tả cảnh phiên chợ ngày Tết ở quê em
Em rất thích đi chợ tết. Cảnh chợ tết quê em nhộn nhịp, đông đúc lắm! Em được mẹ dẫn đi chợ đêm hai mươi chín.
Không khí se se lạnh. Mọi người tấp nập đi chợ, người mua kẻ bán, người giữ xe, người chở hàng, khuân vác,… Ai nấy cũng tươi roi rói như vui mừng tết đến vậy. Gian hàng được mệnh danh thơm nhất chợ là khu vực bán thuỷ hải sản, gia súc gia cầm nay chỉ còn các bác, các cô bán thịt heo _ nguyên liệu nhiều món ăn truyền thống ngày tết. Mẹ em đến mua vài cân ba rọi về nấu, xong lại dắt em qua bên gian hàng đồ khô. Những quầy, sạp hàng bày biện tràn lan với rất nhiều sắc đỏ, vàng tươi thắm. Các bà các cô kì kèo trả giá, lựa chọn đắn đo. Ai cũng mua đến đầy ắp cái giỏ mang theo. Ngó qua gian hàng giày dép, đa số là các chị gái ăn mặc thời trang đang lựa chọn mua hàng. Một vài em bé nghịch ngợm chạy tới chạy lui đụng cả vào người mấy chị gái ấy. Chợ tết có khác, gian hàng nào cũng có mẫu mã đa dạng, chất lượng, số lượng phong phú.
Gian quần áo cũng không ngoại lệ. Người ta chất hàng đầy ắp chen cả lối đi. Nào móc, nào treo, nào ma_ nơ_ canh… được chen chúc bày biện. Khu vực thử quần áo lúc nào cũng có người đứng chờ. Tiếng nói chuyện rì rào, tiếng gọi nhau í ới, tiếng túi ni lông một soạt… Không khí rộn ràng bao trùm cả chợ.
|
Describe the Tet market scene in my hometown
I really like going to Tet markets. The Tet scene in my hometown is bustling and crowded! My mother took me to the twenty-nine night market.
The air is chilly. Everyone was busy going to the market, buyers and sellers, car keepers, cargo carriers, porters, etc. Everyone was beaming as if they were so excited about Tet. The stall known as the most fragrant in the market is the area selling seafood, livestock and poultry. Now there are only doctors and ladies selling pork - ingredients for many traditional dishes on Tet holiday. My mother came to buy a few pounds of pork belly to cook, then took me to the dry goods stall. The counters and stalls are widely decorated with many bright red and yellow colors. Ladies and gentlemen haggle over the price, choosing hesitantly. Everyone bought a full basket to bring with them. Looking at the shoe department, most of them were fashionable girls choosing to buy products. A few naughty children ran back and forth, bumping into the older sisters. Tet markets are different, every stall has diverse designs, quality, and quantity.
The clothing department is no exception. People stacked up the entire aisle. Hangers, hangers, mannequins... are crowded and displayed. The clothing fitting area always has people waiting. The sounds of chatter, the sounds of calling each other, the sound of plastic bags rustling... The bustling atmosphere covers the whole market.
|
Đề bài: Tả cảnh phố ngày giáp tết
Bài làm
Cái rét se lạnh của mùa đông đã qua đi, những tia nắng ấm áp bắt đầu ló dạng trên bầu trời vốn chỉ có một màu xám xịt. Và đây cũng là thời điểm người dân ở xóm em náo nức, tưng bừng chuẩn bị cho cái Tết cổ truyền của dân tộc.
Vào những ngày này, làng xóm như thay đổi. Những ngôi nhà thơm nức mùi vôi mới. Đường xá không lúc nào ngớt người qua lại. Trẻ con thì tươi cười hớn hở, thanh niên diện những bộ đồ thật bảnh, còn người lớn thì người vui, người buồn, đủ vẻ. Sáng hôm nay, em cùng ba dọn dẹp sửa sang nhà cửa, lau dọn lại bàn thờ của tổ tiên. Mẹ đi chợ về, đem theo một giỏ đồ ăn. Nào là giò chả, bánh, kẹo, mứt và cả một con gà mái mơ béo xù để dành cúng tất niên. Em nghe mẹ nói với bố:
– Anh đưa thêm tiền đi. Tết đến, bao nhiêu thứ phải mua, có mấy đồng tiêu sao đủ.
Bố chắt lưỡi một cái rồi rút ví ra. Tết đến, em cảm nhận được một cái gì đó vui vẻ, hối hả, đợm vẻ lo toan mà ngày thường không thể nào có được. Thế rồi ngày cuối năm cũng đến, mọi người ai cũng đều dự trữ thức ăn cho ba ngày Tết. Nhà em cũng chuẩn bị lọ hoa, bình đẹp,… Bữa cúng tất niên được cả nhà quây quần, sum họp đông đủ và vui. Loay hoay mãi cũng đến đêm giao thừa. Em được bố mẹ cho đi chơi chợ hoa, vô số loại hoa đua nhau khoe sắc làm em như có cảm tưởng như mình bị lạc vào xứ sở của mùa xuân. Em ngắm hoa mãi tới mười giờ đêm, chỉ còn hai tiếng nữa là có màn pháo hoa ngọn mục mà em đã trông chờ cả một năm. Mọi người từ khắp các ngõ tuôn ra đường, Con đường trước kia rộng thênh thang, vậy mà bây giờ không nhích nổi một bước chân. Thấy thế, bố em liền gởi xe vào một nhà trông tre với giá mười nghìn đồng rồi cố gắng len lỏi giữa đám đông để được thấy pháo nổ thật rõ. Bỗng “Đoàng” pháo hoa tưng bừng nổ báo hiệu một năm mới an khang thịnh vượng đã hiện diện trong từng ngôi nhà trên khắp đất nước Việt Nam thân yêu này.
Mỗi năm, những ngày giáp Tết là những ngày vui nhất. Cuộc sống dù hiện đại đến đâu thì bản sắc dân tộc vẫn là nền tảng để con người tốt đẹp hơn. Tết Nguyên Đán là cái Tết cổ truyền của dân tộc. Đối với chúng em đây là những ngày vui nhất.
|
Topic: Describe the street scene on the day before Tet
Assignment
The coldness of winter has passed, warm rays of sunlight have begun to appear in the sky that was only a gray color. And this is also the time when people in my neighborhood are excited and jubilantly preparing for the nation's traditional Tet.
On these days, the village seems to change. The houses smelled of fresh lime. The roads never stop passing people. The children were smiling happily, the young men were wearing cool clothes, and the adults were happy, sad, and in all shapes and sizes. This morning, my father and I cleaned up the house and cleaned the ancestral altar. Mom came home from the market, bringing a basket of food. There are sausages, cakes, candies, jams and even a plump apricot hen to save for New Year's Eve offerings. I heard my mother say to my father:
– Please give me more money. Tet is coming, there are so many things to buy, how many coins to spend.
Dad clicked his tongue and pulled out his wallet. When Tet comes, I feel something joyful, bustling, and worried that I can't have on normal days. Then the last day of the year came, everyone stocked up on food for the three days of Tet. My family also prepares flower vases, beautiful vases, etc. The whole family gathers together for the New Year's Eve offering, full and happy. Struggling until New Year's Eve. My parents took me to the flower market. Countless types of flowers were blooming, making me feel like I was lost in the land of spring. I watched the flowers until ten o'clock at night, only two more hours until the fireworks display that I had been looking forward to all year. People poured out from all alleys into the street. The road used to be wide and spacious, but now it couldn't move a single step. Seeing that, my father immediately sent the car to a bamboo nursery for ten thousand dong and then tried to make his way through the crowd to see the firecrackers explode clearly. Suddenly, fireworks burst out, signaling a happy and prosperous new year in every home across this beloved country of Vietnam.
Every year, the days leading up to Tet are the happiest days. No matter how modern life is, national identity is still the foundation for better people. Lunar New Year is the traditional Tet of the nation. For us these are the happiest days.
|
Tả cảnh ra chơi ở trường em
Hướng dẫn
Một hồi trống rộn rã vang lên báo hiệu giờ ra chơi đã đến. Chúng em vội vàng xếp sách vở rồi ùa ra chơi khi có mệnh lệnh của cô giáo.
Sân trường bỗng phút chốc trở nên náo nhiệt. Tiếng chân chạy thình thịch, tiếng la hét vang vang, tiếng cười đùa rộn rã khắp nơi… Mùa đông trời lạnh giá nên các bạn mặc quần áo đủ màu sắc, trông sân trường như một khu vườn đầy hoa. Những cây phượng canh lá trơ trụi, còn những cây bàng màu lá tím đỏ phơi mình trong gió lạnh. Tiết trời se se lạnh mà hoạt động sôi nổi chả thấy lạnh chút nào. Quanh gốc si già các bạn nữ chơi trò nhảy dây, những vòng dây quay tròn, nghe vút vút vui tai. Còn những bạn nam chơi đá cầu, bắn bi dưới gốc bàng. Những anh lớn tuổi hơn chơi trò đá cầu. Những viên bi màu chạm nhau kêu lách cách, nhưng tiếng chạm cầu bộp bộp và cả tiếng dây quay vun vút khiến sân trường thật sự sôi động. Dường như ai cũng lao vào trò chơi nhiệt tình vui vẻ, xua đi giá lạnh mùa đông. Bỗng “Tùng!Tùng!Tùng!”, tiếng trống trường vang lên, Tất cả dừng lại cuôc chơi nhanh chân vào lớp học tiếp.
Giờ ra chơi thật là thú vị. Nó đem lại cho chúng ta nhưng giây phút sảng khoái, dễ chịu sau những giờ học căng thẳng tạo cho chúng em tâm chí thoải mái để bước vào tiết học tiếp theo.
|
Describe the play scene at your school
Instruct
A bustling drum sounded, signaling that recess time had arrived. We quickly packed our books and rushed out to play when the teacher ordered us.
The school yard suddenly became bustling. The sound of running footsteps, echoing screams, bustling laughter everywhere... It's cold in winter so you wear colorful clothes, the school yard looks like a garden full of flowers. The poinciana trees have bare leaves, while the purple-red almond trees are exposed to the cold wind. The weather is chilly but the exciting activities don't feel cold at all. Around the old tree, the girls play jumping rope, the ropes spin round and round, making a loud and fun sound. As for the boys, they play shuttlecock and shoot marbles under the eagle tree. The older guys played kickball. The colored marbles rattled against each other, but the sound of hitting the bridge and the sound of the spinning rope made the school yard truly vibrant. It seems like everyone is jumping into the game with enthusiasm and fun, chasing away the winter cold. Suddenly, "Tung! Tung! Tung!", the school drum rang out. Everyone stopped playing and quickly went to class to continue.
Playtime is really fun. It brings us moments of refreshment and comfort after stressful classes, giving us a relaxed mind to enter the next class.
|
Đề bài: Tả cảnh sân nhà em vào những ngày đẹp trời
Bài làm
Năm ngoái, sân nhà em mới được láng xi-măng. Sân không rộng lắm, chứng độ ba chục mét vuông, nhưng em cảm thấy rất đẹp, rất đáng yêu. Phía trước sân là mảnh vườn, bố mẹ trồng rau, cam, chanh… bốn mùa xanh tốt. Góc sân là bể nước và giàn bí, giàn bầu.
Sáng sớm, mặt trời chiếu thẳng vào ngôi nhà. Sân và cảnh vật xung quanh bừng lên trong ánh hồng. Chiều nào đẹp trời, mẹ em cũng trải chiếu ra trước thềm để cả nhà ngồi ăn cơm. Những đêm thu, anh Trung và em thường ngồi chơi và ngắm trăng ngoài sân. Gió mát, trăng thanh, đom đóm lập loè, bay dọc bờ tường, hương chanh, hương xoan ngào ngạt như làm đẹp thêm sân nhà.
Tả cảnh sân nhà em vào những ngày đẹp trời
Múc nước giếng dội lên sân vào chiều hè là niềm vui của anh Trung và của em. Cảnh rạng đông, cảnh đêm trăng đã làm cho ngôi nhà nhỏ bé và mảnh sân nhà em thêm đáng yêu lạ.
Bài làm 2
Sân nhà em khá rộng, được lát bằng gạch vuông Bát Tràng. Mẹ và chị Hà thay nhau quét nên sân nhà em rất sạch. Sau cơn mưa rào, màu gạch trở nên đỏ tươi. Có tường xây cao gần một mét bao bọc xung quanh. Ba chậu hoa lan xinh xinh để trên tường. Phía ngoài sân là mảnh vườn rau, có cây cam trĩu quả. Chú gà trống vẫn đứng trên bờ tường đón rạng đông, cất tiếng gáy Ò… ó… o…!
Vui nhất, đẹp nhất là những đêm trăng. Mẹ và chị trải chiếu để bố ngồi hút thuốc, uống nước chè và nói chuyên. Em được nằm ngắm bầu trời, tìm sao Thần Nông. Cả gia đình em thường ăn cơm ở ngoài sân. Có nhiều đêm, mẹ em luộc bắp, luộc khoai cho các con ăn dưới trăng, thật thú vị.
Sân nhà là cõi thần tiên của em.
|
Topic: Describe the scene of your yard on beautiful days
Assignment
Last year, my yard was newly paved with cement. The yard is not very large, about thirty square meters, but I feel it is very beautiful and lovely. In front of the yard is a garden, parents grow vegetables, oranges, lemons... all four seasons are green. In the corner of the yard is a water tank and a pumpkin and gourd trellis.
Early in the morning, the sun shines directly into the house. The yard and surrounding landscape glow in pink light. Every fine afternoon, my mother spreads a mat on the porch so the whole family can sit and eat. On autumn nights, Mr. Trung and I often sit and watch the moon in the yard. The cool breeze, the clear moon, fireflies flickering and flying along the wall, the scent of lemon and sweet scent beautifies the yard.
Describe the scene in your yard on beautiful days
Scooping well water and pouring it into the yard on a summer afternoon is a joy for Mr. Trung and me. The sunrise and the moonlit night scene have made my small house and yard more lovely.
Exercise 2
My yard is quite large, paved with Bat Trang square tiles. Mom and Ms. Ha took turns sweeping so my yard was very clean. After a shower, the brick color becomes bright red. There is a wall nearly one meter high surrounding it. Three beautiful pots of orchids are placed on the wall. Outside the yard is a vegetable garden, with an orange tree laden with fruit. The rooster still stood on the wall to welcome the dawn, crowing o... o... o...!
The happiest and most beautiful are moonlit nights. Mom and sister spread out mats for dad to sit and smoke, drink tea and talk. I can lie down and look at the sky, looking for the Shen Nong star. My whole family often eats outside in the yard. There were many nights when my mother boiled corn and potatoes for the children to eat under the moon, which was very interesting.
My yard is my fairyland.
|
Tả cảnh sân nhà em – Văn hay lớp 2
Hướng dẫn
Sân nhà em khá rộng, được lát bằng gạch vuông Bát Tràng. Mẹ và chị Hà thay nhau quét nên sân nhà em rất sạch. Sau cơn mưa rào, màu gạch trở nên đỏ tươi. Có tường xây cao gần một mét bao bọc xung quanh. Ba chậu hoa lan xinh xinh để trên tường. Phía ngoài sân là mảnh vườn rau, có cây cam trĩu quả. Chú gà trống vẫn đứng trên bờ tường đón rạng đông, cất tiếng gáy Ò… ó… o…!
Vui nhất, đẹp nhất là những đêm trăng. Mẹ và chị trải chiếu để bố ngồi hút thuốc, uống nước chè và nói chuyên. Em được nằm ngắm bầu trời, tìm sao Thần Nông. Cả gia đình em thường ăn cơm ở ngoài sân. Có nhiều đêm, mẹ em luộc bắp, luộc khoai cho các con ăn dưới trăng, thật thú vị.
Sân nhà là cõi thần tiên của em.
Năm ngoái, sân nhà em mới được láng xi-măng. Sân không rộng lắm, chứng độ ba chục mét vuông, nhưng em cảm thấy rất đẹp, rất đáng yêu. Phía trước sân là mảnh vườn, bố mẹ trồng rau, cam, chanh… bốn mùa xanh tốt. Góc sân là bể nước và giàn bí, giàn bầu.
Sáng sớm, mặt trời chiếu thẳng vào ngôi nhà. Sân và cảnh vật xung quanh bừng lên trong ánh hồng. Chiều nào đẹp trời, mẹ em cũng trải chiếu ra trước thềm để cả nhà ngồi ăn cơm. Những đêm thu, anh Trung và em thường ngồi chơi và ngắm trăng ngoài sân. Gió mát, trăng thanh, đom đóm lập loè, bay dọc bờ tường, hương chanh, hương xoan ngào ngạt như làm đẹp thêm sân nhà.
Hồng Loan tổng hợp
Chuyên mục: Văn mẫu lớp 2Thẻ: Tả cảnh
Trả lời Hủy
Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *
Bình luận
Tên *
Email *
Trang web
Nhập từ cần tìm…
Bài viết mới
Đồng biến, nghịch biến của hàm số bậc ba
Lý thuyết đồng biến, nghịch biến của hàm số
Bài 1: Mệnh đề – Toán 10
Trắc nghiệm Mệnh đề
Các dạng toán về mệnh đề – Toán 10
Chuyên đề mới:
Học toán 12
Học toán lớp 11
Học toán lớp 10
|
Describe the scene in your yard - Good literature for grade 2
Instruct
My yard is quite large, paved with Bat Trang square tiles. Mom and Ms. Ha took turns sweeping so my yard was very clean. After a shower, the brick color becomes bright red. There is a wall nearly one meter high surrounding it. Three beautiful pots of orchids are placed on the wall. Outside the yard is a vegetable garden, with an orange tree laden with fruit. The rooster still stood on the wall to welcome the dawn, crowing o... o... o...!
The happiest and most beautiful are moonlit nights. Mom and sister spread out mats for dad to sit and smoke, drink tea and talk. I can lie down and look at the sky, looking for the Shen Nong star. My whole family often eats outside in the yard. There were many nights when my mother boiled corn and potatoes for the children to eat under the moon, which was very interesting.
My yard is my fairyland.
Last year, my yard was newly paved with cement. The yard is not very large, about thirty square meters, but I feel it is very beautiful and lovely. In front of the yard is a garden, parents grow vegetables, oranges, lemons... all four seasons are green. In the corner of the yard is a water tank and a pumpkin and gourd trellis.
Early in the morning, the sun shines directly into the house. The yard and surrounding landscape glow in pink light. Every fine afternoon, my mother spreads a mat on the porch so the whole family can sit and eat. On autumn nights, Mr. Trung and I often sit and watch the moon in the yard. The cool breeze, the clear moon, fireflies flickering and flying along the wall, the scent of lemon and sweet scent beautifies the yard.
Hong Loan compiled
Category: Grade 2 essay samples Tag: Scene description
Reply Cancel
Your email will not be displayed publicly. Required fields are marked *
Comment
Name *
Email *
Webpage
Enter the word you want to search for...
New Posts
Covariation and inverse of cubic functions
Theory of covariation and inverse variation of functions
Lesson 1: Propositions – Math 10
Proposition Test
Types of propositional math – Math 10
New topic:
Study math 12
Studying math grade 11
Studying math grade 10
|
Tả cảnh sân trường em giờ tan học – Văn hay lớp 2
Hướng dẫn
Trời đã về chiều, nắng trên sân trường đã tắt. Chỉ còn gió lao xao trên những tán cây bàng, cây phượng. Ngoài quốc lộ động cơ xe máy ì ầm vọng vào. Chúng em đang học tiết cuối của buổi học hôm nay.
Một hồi trống dài bỗng vang lên rồi tắt lịm trong không gian. Từ các cửa lớp, học sinh ùa ra như ong vỡ tổ. Màu áo đồng phục trắng cả sân trường. Tiếng bước chân xen lẫn tiếng nói cười rộn rã. Những tốp năm, tốp ba… vừa hướng rà cổng trường vừa chuyện trò sôi nổi. Những bạn có điểm cao trong buổi học hôm nay vẻ mặt hớn hở nói cười tíu tít. Mấy bạn nam hiếu động rượt đuổi nhau huỳnh huỵch. Dòng người tuôn ra cổng trường mỗi lúc một đông. Hai cánh cửa sắt đã mở rộng. Phía bên ngoài rất đông phụ huynh đang chờ sẵn để đón con em của mình. Tổ trực cùng thầy chủ nhiệm ôm mấy cái biển hiệu và hai đoạn dây giăng ngang cho học sinh đi qua. Xe cộ hai đầu dừng cả lại nhường đường cho tụi nhỏ chúng em. Từ trong cổng trường, các khối lớp theo trình tự tiến ra cổng rồi. tỏa ra hai phía. Cuối cùng là những bạn đi xe đạp. Khi học sinh đã thưa dần, con đường được khai thông, và dòng người cùng xe cộ lại tấp nập ngược xuôi. Em cùng bạn Đức thong thả đạp xe, khoan khoái tận hưởng niềm vui sau một buổi học đạt kết quả tốt. Chúng em luôn nhớ lời cô giáo dặn, phải nghiêm túc chấp hành luật lệ giao thông, không dàn hàng ba, hàng bốn trên đường, không lạng lách đánh võng gây tai nạn cho người đi đường. Hai đứa chúng em vui vẻ chuyện trò một cách rôm rả, đến ngã ba, hai đứa mới chấm dứt để chia tay nhau, hẹn trưa mai sẽ gặp lại.
Chỉ vài phút nữa thôi, chúng em đã về tới nhà, về với mái ấm gia đình. Trong bữa cơm tối quây quần bên mâm cơm sốt dẻo, em sẽ khoe với cả nhà điểm mười môn Toán mà cô Hạnh đã cho cùng với lời tuyên dương trước lớp.
Trên các hành lang, học sinh đi từng hàng một ra sân, rồi tiến ra phía trước. Cổng trường đã rộng mở, một số phụ huynh đã đến trước cổng để đón con, ai cũng đăm đăm nhìn vào đám học sinh đã lũ lượt đi ra. Trong phút chốc, cổng trường chật ních. Bạn dắt xe, bạn hôi hả đi bộ, vai mang cặp, mắt nhìn về phía trước. Có bạn tươi tỉnh và phấn chấn vì được điểm cao. Có bạn thì buồn rượi vì bị điểm kém. Có người khoe với bô: “Hôm nay con được điểm mười”. Có bạn khoe với mẹ: “Hôm nay con được cô giáo khen”… Tiếng cười, nói vang vọng. Tiếng còi xe píp! píp! Tiếng xe nổ trước cổng trường. Tất cả như một bán hòa âm sôi động. Làn gió mát rượi thổi đến, những chiếc lá bàng lắc lư như vẫy chào chúng em, những lá phượng xòe ra đưa đẩy trong làn gió nhẹ đả làm cho quang cảnh trường em thêm đẹp. Trời chiều một màu xanh trong, thoáng đãng. Anh nắng dịu nhẹ ngả dài trên mái ngói, đọng trên hàng hiên. Nắng mỗi lúc nhạt dần rồi hòa vào dòng người đang tấp nập đi về.
Mười phút trôi qua, học sinh và thầy cô giáo đã lần lượt ra về. Bầu không khí tĩnh lặng lại đến với trường, với lớp. Lúc này, sân trường chỉ còn mỗi bác bảo vệ cần mẫn, thân quen.
Buổi tan học diễn ra thật náo nhiệt và nhanh chóng. Chúng em ra về với mái ấm gia đình trong niềm hân hoan, phấn chân. Hình ảnh ngôi trường với bao ước vọng luôn in mãi trong em.
Trời oi bức quá. Tiết học cuối cùng đã thấm mệt nhưng cô giáo vẫn giảng bài say sưa, chúng em vẫn chăm chú nghe, như nuốt từng lời.
Bỗng một hồi trông vang lên. Lớp học nhôn nháo hẳn lên Các bạn vội vàng xếp sách vở và đồ dùng học tập cho vào cặp của mình. Sau khi đứng chào cô giáo, từng tốp ùa ra cửa lớp.
– Cẩn thận đấy! Đúng là nhất quỷ nhì ma…
Ngoài cổng trường còn ồn ào hơn. Con đường trước cổng như tắc nghẽn lại. Tiếng gọi nhau í ới, tiếng còi xe bóp inh ỏi xin đường, tiếng động cơ xe máy… tạo thành một thứ âm thanh hỗn độn. Mãi hai mươi phút sau, hoạt động bình thường của đường phố mới trở lại như cũ.
Học cả buổi, trời lại oi nồng, được ra về là điều làm chúng em thích thú. Em cũng hòa vui chung trong dòng chảy của bạn bè. Tuy thế, em cũng nhận thấy chúng em còn có khuyết điểm gây ồn ào và làm ảnh hưởng trật tự giao thông. Riêng em, em hứa sẽ sửa chữa để thầy cô và cha mẹ vui lòng.
Trường học là nơi chắp cánh những ước mơ của tụi nhỏ chúng tôi bay xa. Chúng tôi đến trường và về nhà. Hàng ngày đều đều như thế. và quang cảnh ngôi trường lúc tan tầm không thể nào tôi quên được. Sau tiếng trống trường ròn rã vang lên: “Tùng…tùng” báo hiệu tan trường, chúng tôi nhanh chóng cất sách vở, đứng nghiêm trang chào thầy cô. Rất nhanh, chỉ vài phút sau khi dứt tiếng trống, hàng ngàn học sinh ùa ra như ong vỡ tổ. Không còn hàng lối gọn gàng như buổi chào cờ đầu tuần, giờ đây, sân trường kín học sinh, học sinh chen lấn nhau để nhanh chân bước ra khỏi cổng trường về nhà với ba mẹ. Là trường học bán trú, nên hết buổi học, các bạn học sinh đều trở về nhà. Những em nhỏ được ba mẹ, người thân của mình đón về nhà. Trước giờ tan tầm, các bậc phụ huynh đã đến cổng trường kín cả. Ai ai cũng mong ngóng con cái mình kết thúc buổi học, và nghe những câu chuyện trường lớp của chúng. Giờ tan tầm rất đông đúc học sinh từ các lớp túa ra lại thêm phụ huynh chờ ngoài cổng, bởi thế mà giờ tan tầm, đường quanh trường học cũng bị tắc nghẽn cả, xe cộ lưu thông rất khó khăn. Hơn nữa những học sinh lớp trên như chúng tôi cũng đã tự đi xe đến trường. Buổi trưa đầu hè nắng nóng, ai cũng muốn về nhà nhanh, chính vì thế, chúng tôi càng phải cẩn thận hơn trong việc điều khiển xe ra khỏi cổng trường. Có những hôm, đông học sinh quá, chúng tôi phải dắt bộ xe để đi ra khỏi dòng người đông đúc ấy. Khác hẳn với buổi sáng đi học, giờ tan tầm đông đúc học sinh hơn rất nhiều, chúng chen lấn nhau, dáo dác nhìn quanh tìm ba mẹ, hay tìm chỗ thoáng để lách ra khỏi dòng người tấp nập ngay tại cổng trường.
Chuyên mục: Văn mẫu lớp 2Thẻ: Tả cảnh
Trả lời Hủy
Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *
Bình luận
Tên *
Email *
Trang web
Nhập từ cần tìm…
Bài viết mới
Đồng biến, nghịch biến của hàm số bậc ba
Lý thuyết đồng biến, nghịch biến của hàm số
Bài 1: Mệnh đề – Toán 10
Trắc nghiệm Mệnh đề
Các dạng toán về mệnh đề – Toán 10
Chuyên đề mới:
Học toán 12
Học toán lớp 11
Học toán lớp 10
|
Describe the scene of your school yard after school - Good literature for grade 2
Instruct
It was late afternoon, the sunlight on the schoolyard had gone out. Only the wind rustled on the canopy of the almond and phoenix trees. Outside on the highway, motorbike engines rumbled loudly. We are in the last lesson of today's class.
A long drum beat suddenly sounded and then died out in space. From the classroom doors, students rushed out like bees from a hive. The uniform color is white throughout the school yard. The sound of footsteps mixed with bustling laughter. Groups of five, groups of three... headed towards the school gate while chatting excitedly. Those who got high scores in today's class looked cheerful and talked and laughed. The hyperactive boys chased each other furiously. The stream of people pouring out of the school gate grew larger and larger. The two iron doors have opened wide. There were many parents outside waiting to pick up their children. The duty team and the homeroom teacher held a few signs and two pieces of string stretched horizontally for students to pass. Vehicles on both ends stopped to make way for us children. From inside the school gate, the grades headed out the gate in order. radiate out to both sides. Finally, there are those who ride bicycles. When the students had thinned out, the road was opened, and the flow of people and vehicles was again bustling back and forth. My friend Duc and I leisurely cycled, enjoying the joy after a class with good results. We always remember what our teacher told us to strictly obey traffic rules, not to line up in rows of three or four on the road, and not to swerve and cause accidents to pedestrians. The two of us happily chatted happily. At the intersection, we stopped to say goodbye and promised to meet again tomorrow afternoon.
In just a few minutes, we will be home, returning to our family home. During dinner, gathered around a tray of steamed rice, I will show off to the whole family the ten points in Math that Ms. Hanh gave along with a commendation in front of the class.
In the hallways, students walked single file to the yard, then to the front. The school gate was wide open, a number of parents had come to the gate to pick up their children, everyone was staring at the group of students who had flocked out. In a moment, the school gate was crowded. You drive the car, you walk briskly, carrying your bag on your shoulder, eyes looking forward. Some of you are bright and excited because you got a high score. Some friends are sad because they got bad grades. Someone bragged to their dad: "I got ten points today." Someone bragged to their mother: "Today I was praised by the teacher"... Laughter and talking echoed. Car horn beeping! peep! The sound of a car exploding in front of the school gate. Everything is like a vibrant semi-harmony. The cool breeze blew, the almond leaves swayed as if waving to us, the phoenix leaves spread out and moved in the gentle breeze, making the scenery of our school more beautiful. The afternoon sky is a clear, airy blue. The gentle sunlight falls on the tiled roof and lingers on the porch. The sunlight gradually fades and then blends into the busy stream of people returning home.
Ten minutes passed, the students and teachers left one by one. A quiet atmosphere returned to the school and class. At this time, only the diligent and familiar security guard remained in the school yard.
The end of school took place very bustlingly and quickly. We returned to our family home with joy and excitement. The image of the school with so many aspirations is always imprinted in me.
It's so hot. The last class was tiring, but the teacher still lectured passionately, and we still listened attentively, swallowing every word.
Suddenly there was a sound. The classroom was in chaos. You quickly packed your books and school supplies into your bag. After standing to greet the teacher, each group rushed out the classroom door.
– Be careful! Truly the best devil and second devil...
Outside the school gate is even noisier. The road in front of the gate seemed to be congested. The sounds of calling each other, the honking of car horns asking for directions, the sound of motorbike engines... create a chaotic sound. Only twenty minutes later did normal street activity return to normal.
Studying all day long, the weather was hot, and being able to leave was something we enjoyed. I also happily join in the flow of my friends. However, I also realize that we still have shortcomings that cause noise and affect traffic order. As for me, I promise to fix it to make my teachers and parents happy.
School is the place where our children's dreams take flight. We go to school and go home. Every day is like that. And the view of the school at the end of the day is something I will never forget. After the loud sound of the school drum rang out: "Tung...tung" signaling the end of school, we quickly put away our books and stood solemnly to greet the teachers. Very quickly, just a few minutes after the drumming ended, thousands of students rushed out like bees from a hive. There are no longer neat rows like the flag-raising ceremony at the beginning of the week. Now, the school yard is full of students, students jostling each other to quickly get out of the school gate to go home to their parents. As a boarding school, at the end of the school day, the students all return home. The children were picked up by their parents and relatives. Before the end of the day, all the parents came to the school gate. Everyone looks forward to their children finishing school, and hearing their school stories. At closing time, it is very crowded with students coming out of classes and parents waiting outside the gate. Therefore, at closing time, the roads around the school are also congested and traffic is very difficult. Furthermore, upperclassmen like us also drove to school by ourselves. It was a hot summer afternoon and everyone wanted to go home quickly, so we had to be even more careful in driving the car out of the school gate. There were days when there were so many students that we had to walk to get out of the crowded crowd. Different from going to school in the morning, after-school hours are much more crowded with students, they jostle each other, look around frantically looking for their parents, or find an open space to get out of the bustling crowd right at the school gate.
Category: Grade 2 essay samples Tag: Scene description
Reply Cancel
Your email will not be displayed publicly. Required fields are marked *
Comment
Name *
Email *
Webpage
Enter the word you want to search for...
New Posts
Covariation and inverse of cubic functions
Theory of covariation and inverse variation of functions
Lesson 1: Propositions – Math 10
Proposition Test
Types of propositional math – Math 10
New topic:
Study math 12
Studying math grade 11
Studying math grade 10
|
Tả cảnh sân trường em trong giờ ra chơi – Văn hay lớp 2
Hướng dẫn
Chỉ còn vài phút nữa là hết giờ làm bài kiểm tra chất lượng giữa học kì. Đây là thời điểm chộn rộn nhất của tiết học. Mọi người vội vã nộp bài lên bàn cô giáo rồi trật tự trở về chỗ ngồi, mặt ngóng ra, sân trường, đợi chờ tiếng trống. Bỗng Tùng…! Tùng…! Tùng…! ba tiếng trống vang lên rộn rã làm bể vụn khối không gian tĩnh lặng, báo hiệu giờ giải lao đã đến.
Trong phòng học, tiếng cười nói lao xao rộ lên. Ai cũng muốn nộp bài nhanh để ra chơi. Vài phút sau, từ các cửa phòng học túa ra không. biết bao nhiêu mà kể những cánh áo đồng phục màu mây, rập rờn giữa sân trường như những cánh bướm vào những ngày cuối xuân đầu hạ, Sân trường vốn rết rộng vậy mà giờ đây có cảm giác như bị thu hẹp lại. Nó không đủ chứa những bước chân bay nhảy của tụi trẻ chúng con. Khắp sân trường và cả trên hành lang của những dãy phòng học, đâu đâu cũng rộ lên tiếng cười nói ríu rít y như một bầy chim hót vào buổi sáng mai vậy. Chốc chốc tiếng reo hò lại rộ lên thán phục, cổ vũ cho một pha chơi đẹp mắt của một “cầu thủ” nào đó. Sôi nổi nhất có lẽ là chỗ quang nắng ở góc phải sân trường nơi các “cầu thủ” bóng đá của hai đội lớp 5A và 5B đang tranh thủ thời gian tập dượt, chuẩn bị cho ngày “Hội khỏe Phù Đổng” sắp tới. Dường như toàn bộ tụi con trai lớp 5A và rải rác một số bạn gái trong lớp đều tụ tập đây động viên cổ vũ cho lớp mình. Xuất sắc nhất trong đội 5A là bạn Thành, đội 5B là bạn Thịnh. Hai cầu thủ ấy là “linh hồn” của mỗi đội. Ở vị trí nào cũng thấy bóng dáng của hai bạn. Cả hai đều khỏe và đá hay chẳng kém nhau. Mới năm phút đầu, được đồng đội đưa bóng tới, Thịnh nhanh nhẹn như một con sóc lừa bóng qua hàng hậu vệ, kẻ một đường bóng căng như sợi dây đàn, ghi bàn thắng đầu tiên cho đội mình. Tiếng hoan hô như làm vỡ tung cả sân trường. Lúc này đội 5A như hăng hái hẳn lên, mồ hôi bạn nào bạn nấy đổ ra như tắm. Thành đón bóng từ chân “đồng đội” của mình đưa đến, lừa bóng qua được hai cầu thủ đội bạn, chỉ còn hàng hầu vệ nữa. Tiếng hoan hô cổ vũ dẫy lên:
Như được truyền thêm sức mạnh và bằng sự tài trí lanh lợi của mình, Thành hất nhẹ bóng vào đối phương, bóng dội lại vào chân Thành. Bằng một động tác luồn lách rất đẹp, Thành đưa bóng qua hàng hậu, vệ. Và bất ngờ Thành tung một cú sút chân trái lắt léo. Quả bóng như một chiếc lá vàng bay vào khung thành đội bạn, gỡ hòa cho đội mình. Một lần nữa, tiếng reo hò như làm rung chuyển cả sân trường: “Hoan hô Đức Thành! Hoan hô Đức Thành!”
Ở giữa sân trường, dưới những gốc phượng tán lá xum xuê, những bạn gái tụm năm tụm bảy chơi trò banh đũa, nhảy dây… Nhìn những sợi dây tung lên lượn xuống nhịp nhàng theo những đôi chân thoăn thoắt của các bạn, mới thấy hết vẻ điệu nghệ của những “cây nhảy 1 lành nghề”. Thật là một trò chơi bổ ích và hấp dẫn. Trên hành lang của lớp học, các thầy cô giáo trong những bộ trang phục chỉnh tề với màu sắc trang nhã, đi lại ngắm nhìn những học trò thân yêu của mình đang nô đùa bay nhảy giữa sân trường mà lòng rộn lên bao niềm vui cùng tuổi thơ… Hai nhịp trống bỗng vang lên. Không gian như ngưng đọng lại trong giây lát, rồi lại rộn rã bởi muôn ngàn bước chân vội vẩ đi về hướng của lớp mình. Hai mươi phút giải lao giữa giờ kết, thúc.
Chao ôi vui quá! Ước gì suốt cả năm học, tiết trời lúc nào cũng sáng đẹp bồi chỉ có những buổi sáng như thế, chúng em mới cổ được những giờ phút giải lao vui nhộn và thật sự sảng khoái.
Cả lớp đang chăm chú nghe thầy giáo giảng bài. Ngoài sân trường chỉ nghe thấy tiếng gió vi vu thổi và tiếng chim hót líu lo. Khi thầy giáo vừa kết thúc bài giảng, tiếng chuông báo hiệu giờ ra chơi reng lên.chúng em đứng dậy chào thầy rồi ùa ra khỏi lớp.
Sân trường vắng lặng là thế bỗng ồn ào, náo nhiệt hẳn lên. Tiếng nói, tiếng cười, tiếng dép guốc hòa với tiếng lá cây xào xạc. Từ trên cao nhìn xuống, sân trường nổi bật màu trắng của những chiếc áo đồng phục và màu đỏ của những chiếc khăn đỏ đang phấp phới bay trên vai các bạn Đội viên. Trên sân trường, các bạn tổ chức nhiều trò chơi rất vui, nào là kéo co, bắn bi, mèo đuổi chuột… Giữa sân trường, Huy và Tân chơi đá cầu thật hay. Huy tâng cầu lên. Quả cầu xanh xoay tròn, bay vun vút, hạ xuống chân Tân. Tân đưa cầu lên rồi đá ngược trở lại phía Huy. Quả cầu bay lên, hạ xuống như nhảy múa trên đôi chân khéo léo của hai bạn. Bỗng nhanh thoăn thoắt, Huy đá mạnh quả cầu qua người Tân làm Tân không đỡ kịp. Huy reo lên “Ha ha, thắng rồi”. Nhóm của Trang thật nhanh trí khi chọn chỗ bóng mát dưới cây đa để chơi nhảy dây. Qua từng vòng thi, dĩ nhiên đội trưởng Trang giành chiến thắng rồi. Lan nhảy thật nhanh và nhịp nhàng, đến nỗi chỉ thấy loáng thoáng sợi dây và tiếng vun vút. Bạn nào cũng nhìn Trang bằng con mắt thán phục. Dưới gốc cây phượng, mấy em lớp một kia xem mẩu chuyện gì vui lắm nên cùng cười rúc rích. Ở một góc sân trường, trò mèo đuổi chuột thật sôi nổi. Chú chuột luồn qua cây cọ rồi lại nhảy qua đám bắn bi thật lành nghề, làm chú mèo khổ sở cứ chạy theo mãi mệt bở hơi tai. Mấy em xung quanh reo hò cổ vũ rồi lại nhảy cẫng cả lên. Chưa phân được thắng bại thì bỗng “reng, reng, reng”, tiếng báo hết giờ chơi đã điểm. Khuôn mặt ai cũng vui vẻ, rạng rỡ, nhưng nhiều bạn tỏ vẻ luyến tiếc. Các bạn còn hẹn nhau: “Mai chơi tiếp nhé!”
Không khí yên tĩnh trở lại trên sân trường. Giờ ra chơi tuy ngắn nhưng nó thật bổ ích, luôn giúp chúng em thoải mái để vào học tốt hơn.
Tùng, tùng, tùng…, một hồi trống ngắn vang lên báo hiệu đã đến giờ ra chơi sau tiết hai. Từ các cửa lớp, học sinh ùa ra như ong vỡ tổ. Sân trường đang vắng vẻ, lặng lẽ, phút chốc đã rộn rã tiếng nói tiếng cười của mấy trăm học sinh đang tung tăng chạy nhảy.
Một hồi trống dài thôi thúc, báo hiệu tiết mục thể dục giữa giờ bắt đầu. Chúng em nhanh nhẹn xếp thành hàng đúng theo vị trí quen thuộc, mỗi người cách nhau một sải tay. Theo tiếng trống, từng động tác được thực hiện nhịp nhàng đều đặn. Những cánh tay mềm mại quay trái, quay phải. Bao gương mặt hồn nhiên tươi rói dưới ánh nắng mai.
“Khoẻ, khoẻ! “. Tiếng hô đồng thanh vang động cả sân trường làm cho mấy chú chim sâu, chim sẻ sợ hãi bay vút lên cao.
Tiếp sau đó là giờ chơi của chúng em. Mỗi nhóm tìm đến một góc sân để chơi những trò quen thuộc như: nhảy dây, đuổi bắt, kéo co… Dưới gốc cây bàng già, bốn bạn nữ Thu, Ngọc, Lan, Hương đang chụm đầu vào nhau, không biết kể chuyện gì mà cùng cười rúc rích. Cách đó không xa, tốp nam lớp 6C đá cầu. Trái cầu làm bằng những vòng cao su tròn nhiều màu, ở giữa cắm mấy chiếc lông ngỗng trắng, vun vút bay đi bay lại. Tiếng bàn tán nổi lên, xen lẫn tiếng cười nói thật là vui nhộn, ổn ào nhất là đám kéo co. Mỗi bên có tới hàng chục người, người này ôm ngang lưng người khác. Đứng đầu hai bên là Nam và Đức, hai bạn đều to khoẻ ngang nhau. Sau tiếng hô dõng dạc của trọng tài Hoàng, hai bên cong lưng, xoãi chân, bậm môi, ra sức kéo. Một hồi lâu vẫn chưa phân thắng bại. Bất chợt, Nam buông tay làm cho các bạn té ngửa, nằm chồng lên nhau ngổn ngang dưới đất. Những tràng vỗ tay, reo hò vang động.
Hồng Loan tổng hợp
Chuyên mục: Văn mẫu lớp 2Thẻ: Tả cảnh
Trả lời Hủy
Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *
Bình luận
Tên *
Email *
Trang web
Nhập từ cần tìm…
Bài viết mới
Đồng biến, nghịch biến của hàm số bậc ba
Lý thuyết đồng biến, nghịch biến của hàm số
Bài 1: Mệnh đề – Toán 10
Trắc nghiệm Mệnh đề
Các dạng toán về mệnh đề – Toán 10
Chuyên đề mới:
Học toán 12
Học toán lớp 11
Học toán lớp 10
|
Tả cảnh sân trường em trong giờ ra chơi – Văn hay lớp 2
Hướng dẫn
Chỉ còn vài phút nữa là hết giờ làm bài kiểm tra chất lượng giữa học kì. Đây là thời điểm chộn rộn nhất của tiết học. Mọi người vội vã nộp bài lên bàn cô giáo rồi trật tự trở về chỗ ngồi, mặt ngóng ra, sân trường, đợi chờ tiếng trống. Bỗng Tùng…! Tùng…! Tùng…! ba tiếng trống vang lên rộn rã làm bể vụn khối không gian tĩnh lặng, báo hiệu giờ giải lao đã đến.
Trong phòng học, tiếng cười nói lao xao rộ lên. Ai cũng muốn nộp bài nhanh để ra chơi. Vài phút sau, từ các cửa phòng học túa ra không. biết bao nhiêu mà kể những cánh áo đồng phục màu mây, rập rờn giữa sân trường như những cánh bướm vào những ngày cuối xuân đầu hạ, Sân trường vốn rết rộng vậy mà giờ đây có cảm giác như bị thu hẹp lại. Nó không đủ chứa những bước chân bay nhảy của tụi trẻ chúng con. Khắp sân trường và cả trên hành lang của những dãy phòng học, đâu đâu cũng rộ lên tiếng cười nói ríu rít y như một bầy chim hót vào buổi sáng mai vậy. Chốc chốc tiếng reo hò lại rộ lên thán phục, cổ vũ cho một pha chơi đẹp mắt của một “cầu thủ” nào đó. Sôi nổi nhất có lẽ là chỗ quang nắng ở góc phải sân trường nơi các “cầu thủ” bóng đá của hai đội lớp 5A và 5B đang tranh thủ thời gian tập dượt, chuẩn bị cho ngày “Hội khỏe Phù Đổng” sắp tới. Dường như toàn bộ tụi con trai lớp 5A và rải rác một số bạn gái trong lớp đều tụ tập đây động viên cổ vũ cho lớp mình. Xuất sắc nhất trong đội 5A là bạn Thành, đội 5B là bạn Thịnh. Hai cầu thủ ấy là “linh hồn” của mỗi đội. Ở vị trí nào cũng thấy bóng dáng của hai bạn. Cả hai đều khỏe và đá hay chẳng kém nhau. Mới năm phút đầu, được đồng đội đưa bóng tới, Thịnh nhanh nhẹn như một con sóc lừa bóng qua hàng hậu vệ, kẻ một đường bóng căng như sợi dây đàn, ghi bàn thắng đầu tiên cho đội mình. Tiếng hoan hô như làm vỡ tung cả sân trường. Lúc này đội 5A như hăng hái hẳn lên, mồ hôi bạn nào bạn nấy đổ ra như tắm. Thành đón bóng từ chân “đồng đội” của mình đưa đến, lừa bóng qua được hai cầu thủ đội bạn, chỉ còn hàng hầu vệ nữa. Tiếng hoan hô cổ vũ dẫy lên:
Như được truyền thêm sức mạnh và bằng sự tài trí lanh lợi của mình, Thành hất nhẹ bóng vào đối phương, bóng dội lại vào chân Thành. Bằng một động tác luồn lách rất đẹp, Thành đưa bóng qua hàng hậu, vệ. Và bất ngờ Thành tung một cú sút chân trái lắt léo. Quả bóng như một chiếc lá vàng bay vào khung thành đội bạn, gỡ hòa cho đội mình. Một lần nữa, tiếng reo hò như làm rung chuyển cả sân trường: “Hoan hô Đức Thành! Hoan hô Đức Thành!”
Ở giữa sân trường, dưới những gốc phượng tán lá xum xuê, những bạn gái tụm năm tụm bảy chơi trò banh đũa, nhảy dây… Nhìn những sợi dây tung lên lượn xuống nhịp nhàng theo những đôi chân thoăn thoắt của các bạn, mới thấy hết vẻ điệu nghệ của những “cây nhảy 1 lành nghề”. Thật là một trò chơi bổ ích và hấp dẫn. Trên hành lang của lớp học, các thầy cô giáo trong những bộ trang phục chỉnh tề với màu sắc trang nhã, đi lại ngắm nhìn những học trò thân yêu của mình đang nô đùa bay nhảy giữa sân trường mà lòng rộn lên bao niềm vui cùng tuổi thơ… Hai nhịp trống bỗng vang lên. Không gian như ngưng đọng lại trong giây lát, rồi lại rộn rã bởi muôn ngàn bước chân vội vẩ đi về hướng của lớp mình. Hai mươi phút giải lao giữa giờ kết, thúc.
Chao ôi vui quá! Ước gì suốt cả năm học, tiết trời lúc nào cũng sáng đẹp bồi chỉ có những buổi sáng như thế, chúng em mới cổ được những giờ phút giải lao vui nhộn và thật sự sảng khoái.
Cả lớp đang chăm chú nghe thầy giáo giảng bài. Ngoài sân trường chỉ nghe thấy tiếng gió vi vu thổi và tiếng chim hót líu lo. Khi thầy giáo vừa kết thúc bài giảng, tiếng chuông báo hiệu giờ ra chơi reng lên.chúng em đứng dậy chào thầy rồi ùa ra khỏi lớp.
Sân trường vắng lặng là thế bỗng ồn ào, náo nhiệt hẳn lên. Tiếng nói, tiếng cười, tiếng dép guốc hòa với tiếng lá cây xào xạc. Từ trên cao nhìn xuống, sân trường nổi bật màu trắng của những chiếc áo đồng phục và màu đỏ của những chiếc khăn đỏ đang phấp phới bay trên vai các bạn Đội viên. Trên sân trường, các bạn tổ chức nhiều trò chơi rất vui, nào là kéo co, bắn bi, mèo đuổi chuột… Giữa sân trường, Huy và Tân chơi đá cầu thật hay. Huy tâng cầu lên. Quả cầu xanh xoay tròn, bay vun vút, hạ xuống chân Tân. Tân đưa cầu lên rồi đá ngược trở lại phía Huy. Quả cầu bay lên, hạ xuống như nhảy múa trên đôi chân khéo léo của hai bạn. Bỗng nhanh thoăn thoắt, Huy đá mạnh quả cầu qua người Tân làm Tân không đỡ kịp. Huy reo lên “Ha ha, thắng rồi”. Nhóm của Trang thật nhanh trí khi chọn chỗ bóng mát dưới cây đa để chơi nhảy dây. Qua từng vòng thi, dĩ nhiên đội trưởng Trang giành chiến thắng rồi. Lan nhảy thật nhanh và nhịp nhàng, đến nỗi chỉ thấy loáng thoáng sợi dây và tiếng vun vút. Bạn nào cũng nhìn Trang bằng con mắt thán phục. Dưới gốc cây phượng, mấy em lớp một kia xem mẩu chuyện gì vui lắm nên cùng cười rúc rích. Ở một góc sân trường, trò mèo đuổi chuột thật sôi nổi. Chú chuột luồn qua cây cọ rồi lại nhảy qua đám bắn bi thật lành nghề, làm chú mèo khổ sở cứ chạy theo mãi mệt bở hơi tai. Mấy em xung quanh reo hò cổ vũ rồi lại nhảy cẫng cả lên. Chưa phân được thắng bại thì bỗng “reng, reng, reng”, tiếng báo hết giờ chơi đã điểm. Khuôn mặt ai cũng vui vẻ, rạng rỡ, nhưng nhiều bạn tỏ vẻ luyến tiếc. Các bạn còn hẹn nhau: “Mai chơi tiếp nhé!”
Không khí yên tĩnh trở lại trên sân trường. Giờ ra chơi tuy ngắn nhưng nó thật bổ ích, luôn giúp chúng em thoải mái để vào học tốt hơn.
Tùng, tùng, tùng…, một hồi trống ngắn vang lên báo hiệu đã đến giờ ra chơi sau tiết hai. Từ các cửa lớp, học sinh ùa ra như ong vỡ tổ. Sân trường đang vắng vẻ, lặng lẽ, phút chốc đã rộn rã tiếng nói tiếng cười của mấy trăm học sinh đang tung tăng chạy nhảy.
Một hồi trống dài thôi thúc, báo hiệu tiết mục thể dục giữa giờ bắt đầu. Chúng em nhanh nhẹn xếp thành hàng đúng theo vị trí quen thuộc, mỗi người cách nhau một sải tay. Theo tiếng trống, từng động tác được thực hiện nhịp nhàng đều đặn. Những cánh tay mềm mại quay trái, quay phải. Bao gương mặt hồn nhiên tươi rói dưới ánh nắng mai.
“Khoẻ, khoẻ! “. Tiếng hô đồng thanh vang động cả sân trường làm cho mấy chú chim sâu, chim sẻ sợ hãi bay vút lên cao.
Tiếp sau đó là giờ chơi của chúng em. Mỗi nhóm tìm đến một góc sân để chơi những trò quen thuộc như: nhảy dây, đuổi bắt, kéo co… Dưới gốc cây bàng già, bốn bạn nữ Thu, Ngọc, Lan, Hương đang chụm đầu vào nhau, không biết kể chuyện gì mà cùng cười rúc rích. Cách đó không xa, tốp nam lớp 6C đá cầu. Trái cầu làm bằng những vòng cao su tròn nhiều màu, ở giữa cắm mấy chiếc lông ngỗng trắng, vun vút bay đi bay lại. Tiếng bàn tán nổi lên, xen lẫn tiếng cười nói thật là vui nhộn, ổn ào nhất là đám kéo co. Mỗi bên có tới hàng chục người, người này ôm ngang lưng người khác. Đứng đầu hai bên là Nam và Đức, hai bạn đều to khoẻ ngang nhau. Sau tiếng hô dõng dạc của trọng tài Hoàng, hai bên cong lưng, xoãi chân, bậm môi, ra sức kéo. Một hồi lâu vẫn chưa phân thắng bại. Bất chợt, Nam buông tay làm cho các bạn té ngửa, nằm chồng lên nhau ngổn ngang dưới đất. Những tràng vỗ tay, reo hò vang động.
Hồng Loan tổng hợp
Chuyên mục: Văn mẫu lớp 2Thẻ: Tả cảnh
Trả lời Hủy
Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *
Bình luận
Tên *
Email *
Trang web
Nhập từ cần tìm…
Bài viết mới
Đồng biến, nghịch biến của hàm số bậc ba
Lý thuyết đồng biến, nghịch biến của hàm số
Bài 1: Mệnh đề – Toán 10
Trắc nghiệm Mệnh đề
Các dạng toán về mệnh đề – Toán 10
Chuyên đề mới:
Học toán 12
Học toán lớp 11
Học toán lớp 10
|
Tả cảnh sân trường em trong giờ ra chơi – Bài 1
Đối với mỗi học sinh, giờ ra chơi như một người bạn giúp chúng ta thư giãn sau những tiết học căng thẳng.
Tiếng trống giờ ra chơi đã vang lên bên tai mỗi học sinh. Từ các lớp, học sinh ùa ra như những chú chim non, tò mò muốn bước ra ngoài không gian. Nắng đuổi bắt chùm lộc non xanh mơn mởn, rồi đứng lại bên những cành phượng vĩ đỏ rực đang khoe sắc.
Dưới gốc cây phượng già, các bạn gái rủ nhau chơi nhảy dây. Những đôi chân xinh xắn ấy, cùng bạn nhảy dây từng bước uyển chuyển. Bạn nào bạn nấy cũng cố gắng nhảy thật nhịp nhàng, để đáp lại sự cổ vũ nhiệt tình của các bạn xung quanh. Gần đó là trò chơi đá cầu cũng lí thú không kém. Quả cầu nhiều màu sắc như bảy màu tinh tú của cầu vồng. Nó được đôi chân khoẻ khoắn, nhanh nhẹn của các bạn nam làm cho có sức sống. Chẳng có thể nhìn thấy quả cầu xinh xinh đâu nữa, mà chỉ thấy đôi chân nhanh nhẹn thoắt lên, thoắt xuống của các bạn. mấy bạn đứng xem, người thì chăm chú nhìn quả cầu tung lên hạ xuống, người thì trổ tài dự đoán xem bàn chân nào khéo nhất. Cuối cùng, bạn Tuấn lớp tôi cũng giành chiến thắng bởi những cú đá hiểm hóc. Có bạn muốn tìm cho mình một sự thư giãn nhẹ nhàng, lại đến bên gốc bàng xanh mướt kia ngồi đọc những sách. Vẻ chăm chú ấy làm cho ai cũng tin rằng đó là những cô gái, chàng trai sẽ là những tinh hoa cho xã hội, làm nên một cuộc sống tươi đẹp cho chính mình và cả đất nước. Ngược lại, các bạn trai hiếu động lại tìm thấy niềm vui riêng trong trò chơi đuổi bắt. Mồ hôi nhễ nhại toát ra như tắm, nhưng dường như nó chẳng là gì đối với các bạn, bởi lẽ ai cũng thấy lòng rộn lên niềm vui của trẻ thơ. Chị gió tốt bụng dùng chiếc quạt của mình xua tan cái nắng nóng cho cả sân trường. Những bạn gái nhút nhát, dịu dàng lại luôn quây quần lại luôn quây quần bên gốc cây xà cừ tâm sự. Sân trường vui thật đấy! Làm cho các chú chim sâu cũng phải ngó xuống nhìn. Trên không trung, ông mặt trời cháy bỏng, ngó xuống nhìn nở nụ cười thiên thần. Bỗng ba hồi trống vang lên, các bạn học sinh lần lượt vào lớp, ai cũng tươi tắn như những đoá hoa ban mai. Bởi các bạn sắp bước vào những tiết học sôi nổi hào hứng.
Tả cảnh sân trường em trong giờ ra chơi – Bài 2
Sau năm tiếng trống trường vang lên. Những tiếng reo vang dội từ 15 lớp học kéo dài. Hàng trăm học sinh từ các phòng học túa ra sân trường. Giờ ra chơi của trường em hôm nào cũng đông vui như ngày hội tuổi thơ.
Trường chỉ học một ca, 15 lớp học có gần 600 học sinh, từ thứ 2 đến thứ 7, hôm nào cũng đi học. Ngày nào cũng học hai buổi.
Học sinh nào ăn mặc cũng đẹp, nhưng các bạn nữ sinh thường mặc váy áo màu, nên giờ ra chơi, em có cảm giác như ngàn hoa rực rỡ đua nở trên sân trường. Học sinh mồi lớp thường chiếm lĩnh một khu chơi riêng, và có những trò chơi riêng.
Bên trái, bên phải cột cờ là khu chơi của học sinh lớp Một, lớp Hai. Chạy đuổi bất nhau, hò reo ầm ĩ. Chơi rồng rắn lên mây. Chơi kéo co, mặt mũi cô, cậu nào cũng đỏ bừng, có lúc ngã ôm lấy nhau cười rũ rượi, nhe hàm răng sún trông rất buồn cười. Gọi tên nhau chí chóe. Đâm lưng nhau thùm thụp.
Giữa sân trường, chỗ rộng nhất là khu chơi của học sinh khối lớp Ba, lớp Bốn. Đã trở thành “ma cũ” cả rồi, nên các cô, cậu nảy nghịch ra phết. Cũng kéo co, cũng bịt mắt bắt dê, cũng đá cầu, nhảy dây, nhưng cãi nhau om sòm, cười nói reo hò ầm ĩ, huyên náo, cảnh bọn con trai bắt và giải tù binh, bắt bên thua phải bò lổm ngổm trên sân trường như cua trong lỗ chui ra hàng đàn, trông rất buồn cười.
Cổng trường đã đóng kín trong giờ ra chơi. Cảnh chen lấn mua quà ăn ở cổng trường khổng còn nữa. Cũng có một số ít nữ sinh khoác vai nhau đi dạo xung quanh sân trường. Có thể nói, giờ ra chơi, cả sân trường đông vui như một sân khấu vũ hội của tuổi thơ. Không còn thây một con chim sẻ nào dám bén mảng đến đậu và hót trên ngọn cây bàng nữa.
Ba tiếng trống “Tùng! Tùng! Tùng” dội vang. Chúng em vừa thở vừa chạy về phía lớp để xếp hàng. Đội cầu lông lớp em hôm nay lại thua. Các bạn vừa đi vừa giơ vợt lên nói: “Ngày mai tái chiến nhé!”.
|
Describe the scene of your school yard during recess – Lesson 1
For each student, recess is like a friend that helps us relax after stressful classes.
The sound of recess drums rang in every student's ears. From the classrooms, students rushed out like baby birds, curious to step out into space. The sun chased the young green buds, then stopped next to the bright red poinciana branches blooming.
Under the old poinciana tree, the girls invited each other to play jumping rope. Those pretty legs, jumping rope with you gracefully step by step. Everyone tried to dance rhythmically, in response to the enthusiastic cheers of the people around them. Nearby is an equally interesting shuttlecock game. The ball is as colorful as the seven stars of the rainbow. It is given life by the strong, agile legs of the boys. You can no longer see the pretty ball, but only see your nimble feet moving up and down. A few friends stood there watching, some attentively watching the ball bounce up and down, some trying to predict which foot was the most skillful. In the end, my classmate Tuan also won with dangerous kicks. Some people want to find a gentle relaxation for themselves, so they go to the green tree to sit and read books. That attentive look makes everyone believe that these are the girls and boys who will be the elite of society, creating a beautiful life for themselves and the whole country. On the contrary, hyperactive boys find their own joy in the game of tag. Sweat poured out like a shower, but it seemed like nothing to you, because everyone felt the joy of a child in their hearts. The kind wind lady used her fan to dispel the hot sun from the whole school yard. Shy, gentle girls always gather around the mother of pearl tree to confide. The schoolyard is so fun! Make even the birds look down and look. In the air, the burning sun looked down with an angelic smile. Suddenly three drums rang out, the students entered the classroom one by one, everyone was as fresh as morning flowers. Because you are about to enter exciting and exciting classes.
Describe the scene of your school yard during recess – Lesson 2
After five years, the school drum sounded. Loud cheers echoed from the 15 classrooms. Hundreds of students poured out of the classrooms into the school yard. Every day, recess at my school is as crowded as a childhood festival.
The school only has one shift, 15 classes with nearly 600 students, from Monday to Saturday, going to school every day. Study twice a day.
Every student dresses beautifully, but the female students often wear colored dresses, so during recess, I feel like thousands of bright flowers blooming on the school grounds. Students in each grade often occupy a separate play area, and have their own games.
To the left and right of the flagpole is the play area for first and second grade students. Running and chasing each other, shouting loudly. Play Dragon Snake Up Cloud. Playing tug of war, her and his faces were all red, sometimes they fell down and hugged each other, laughing, baring their toothless teeth, looking very funny. Calling each other names. Stabbing each other in the back.
In the middle of the school yard, the largest area is the play area for third and fourth grade students. They've all become "old ghosts", so you guys are starting to play around. There was also tug of war, blindfolded goat catching, shuttlecock kicking, and jumping rope, but there were loud arguments, loud laughter, loud cheering and commotion, scenes of the boys capturing and freeing prisoners, forcing the losing side to crawl around. On the school grounds, like crabs coming out of a hole in droves, it looks very funny.
The school gate was closed during recess. The scene of jostling to buy gifts and meals at the school gate is no longer there. There were also a few female students walking shoulder to shoulder around the school yard. It can be said that at recess, the whole schoolyard is as crowded as a childhood dance stage. There was no longer a single sparrow that dared to perch and sing on the top of the almond tree.
Three drum sounds “Tung! Tung! Tung" echoed. We breathed and ran towards the classroom to line up. My class's badminton team lost again today. As you walked, you raised your racket and said: "Let's fight again tomorrow!".
|
Đề bài: Tả cảnh sân trường giờ ra chơi ở trường em
Bài làm
Cả lớp đang chăm chú nghe cô giáo giảng bài. Ngoài sân trường chỉ nghe thấy tiếng gió vi vu thổi và tiếng chim hót líu lo. Khi cô giáo vừa kết thúc bài giảng, ba hồi trống báo hiệu giờ ra chơi vang lên giòn giã. chúng em đứng dậy chào cô rồi ùa ra khỏi lớp.
Sân trường vắng lặng là thế bỗng ồn ào, náo nhiệt hẳn lên. Tiếng nói, tiếng cười, tiếng dép guốc hòa với tiếng lá cây xào xạc. Từ trên cao nhìn xuống, sân trường nổi bật màu trắng của những chiếc áo đồng phục và màu đỏ của những chiếc khăn đỏ đang phấp phới bay trên vai các bạn Đội viên. Trên sân trường, các bạn tổ chức nhiều trò chơi rất vui, nào là kéo co, bắn bi, mèo đuổi chuột… Giữa sân trường, Hùng và Thắng chơi đá cầu thật hay. Hùng tâng cầu lên. Quả cầu xanh xoay tròn, bay vun vút, hạ xuống chân Thắng. Thắng đưa cầu lên rồi đá ngược trở lại phía Hùng. Quả cầu bay lên, hạ xuống như nhảy múa trên đôi chân khéo léo của hai bạn.
Tả cảnh sân trường giờ ra chơi ở trường em
Bỗng nhanh thoăn thoắt, Hùng đá mạnh quả cầu qua người Thắng làm Thắng không đỡ kịp. Hùng reo lên “Ha ha, thắng rồi”. Nhóm của Lan thật nhanh trí khi chọn chỗ bóng mát dưới cây đa để chơi nhảy dây. Qua từng vòng thi, dĩ nhiên đội trưởng Lan giành chiến thắng rồi. Lan nhảy thật nhanh và nhịp nhàng, đến nỗi chỉ thấy loáng thoáng sợi dây và tiếng vun vút. Bạn nào cũng nhìn Lan bằng con mắt thán phục. Dưới gốc cây phượng, mấy em lớp một kia xem mẩu chuyện gì vui lắm nên cùng cười rúc rích. ở một góc sân ttrường, trò mèo đuổi chuột thật sôi nổi. Chú chuột luồn qua cây cọ rồi lại nhảy qua đám bắn bi thật lành nghề, làm chú mèo khổ sở cứ chạy theo mãi mệt bở hơi tai. Mấy em xung quanh reo hò cổ vũ rồi lại nhảy cẫng cả lên. chưa phân được thắng bại thì bỗng “tùng, tùng, tùng”, trống báo hết giờ chơi đã điểm. Chúng em nhanh chóng xếp hàng tập thể dục rồi vào lớp. Khuôn mặt ai cũng vui vẻ, rạng rỡ, nhưng nhiều bạn tỏ vẻ luyến tiếc. Các bạn còn hẹn nhau: “Mai chơi tiếp nhé!”
Không khí yên tĩnh trở lại trên sân trường. Giờ ra chơi tuy ngắn nhưng nó thật bổ ích, luôn giúp chúng em thoải mái để vào học tốt hơn.
|
Topic: Describe the schoolyard scene during recess at your school
Assignment
The whole class is listening attentively to the teacher's lecture. Outside the schoolyard, only the sound of wind blowing and birds chirping could be heard. As the teacher finished her lecture, the three drums signaling recess rang out loudly. We stood up to greet her and then rushed out of the classroom.
The schoolyard was so quiet that it suddenly became noisy and bustling. Voices, laughter, the sound of sandals mixed with the sound of rustling leaves. Looking down from above, the school yard stands out in the white of the uniforms and the red of the red scarves fluttering on the shoulders of the Team members. On the school yard, the students organized many fun games, such as tug of war, marble shooting, cat and mouse... In the middle of the school yard, Hung and Thang played shuttlecock very well. Hung raised the bridge. The blue ball rotated, flew rapidly, and landed at Thang's feet. Thang raised the shuttlecock and kicked it back to Hung. The ball flew up and down as if dancing on the skillful feet of the two of you.
Describe the schoolyard scene during recess at your school
Suddenly, quickly, Hung kicked the ball hard past Thang's body, leaving Thang unable to catch it in time. Hung shouted, "Ha ha, we won." Lan's group was quick to choose a shady spot under the banyan tree to play jumping rope. Through each round, of course team leader Lan won. Lan danced so quickly and rhythmically that she could only faintly see the rope and the swishing sound. Everyone looked at Lan with admiration. Under the phoenix tree, the first graders saw a funny story so they giggled together. In a corner of the school yard, the game of cat and mouse was very exciting. The mouse snaked through the palm tree and then jumped over the group of marble shooters very skillfully, making the miserable cat tired of running after him. The surrounding children cheered and then jumped up and down. Before the winner or loser can be determined, suddenly "tap, tap, tap", the drum signals the end of the game. We quickly lined up to exercise and then went to class. Everyone's faces were happy and radiant, but many of them looked nostalgic. You still have an appointment: "Let's continue playing tomorrow!"
The quiet atmosphere returned to the schoolyard. Even though recess is short, it is very useful and always helps us relax so we can study better.
|
Tả cảnh sân trường giờ ra chơi
“Mỗi ngày đến trường là niềm vui”. Câu khẩu hiệu to đùng treo nổi bật trước cổng trường em. Nó làm em luôn nhớ rằng đi học rất vui. Minh chứng rõ nhất là cảnh sân trường giờ ra chơi. Ba tiếng trống: “Tùng! Tùng! Tùng!” vừa vang lên, các bạn nhấn nháo chạy ra sân trường. Mỗi hàng là một lớp. Các bạn đứng cách nhau một dang tay theo hiệu lệnh của thầy tổng phụ trách đội trên loa phát thanh. Sau đó, bài thể dục bắt đầu. Tiếng trống đều đều vang lên, các bạn răm rắp làm theo như một rô bốt. Kết thúc bài thể dục là một hồi trống liên hồi. Các bạn như kiến vỡ tổ, chạy nháo nhào khác nơi, không còn ngay ngắn như khi tập thể dục.
Sân trường có bao nhiêu ghế đá là bấy nhiêu ghế kín mít người ngồi. Các bạn còn tụm năm tụm bảy dưới mấy gốc cây lớn nói chuyện, chơi ô ăn quan hay chơi nhảy dây, nhảy lò cò. Vài bạn học sinh siêng năng còn mang sách mang vở ra ngồi ở sân trau dồi kiến thức. Lác đác một vài thầy cô ra sân nói chuyện với các bạn. Nhiều bạn còn chơi ném banh thu hút sự chú ý từ mọi người. Sân trường rộn rã là thế. Làn gió nhè nhẹ thổi man mát giúp chúng em càng thêm thư thái, thoải mái.
|
Describe the schoolyard scene at recess
“Every day going to school is a joy.” The huge slogan hangs prominently in front of my school gate. It makes me always remember that going to school is fun. The clearest evidence is the schoolyard scene at recess. Three drum sounds: “Tung! Tung! Tung!” As soon as it rang, the students ran out into the school yard. Each row is a class. You stand an arm's length apart following the command of the team leader on the loudspeaker. Then the exercise begins. The steady sound of the drums rang out, and everyone followed suit like a robot. The end of the exercise is a continuous drum beat. You are like ants breaking a nest, running around in different places, no longer as neat as when exercising.
There are as many stone benches in the school yard as there are seats filled with people. You still huddled together under the big trees to talk, play with umbrellas, or play jumping rope and hopscotch. Some diligent students even brought books and notebooks to sit in the yard to improve their knowledge. Occasionally a few teachers came out to talk to their friends. Many of you also play ball throwing, attracting everyone's attention. The school yard is bustling like that. The gentle breeze blowing coolly helped us feel even more relaxed and comfortable.
|
Tả cảnh sông nước vào một buổi trong ngày
Mỗi buổi sáng, em và mẹ đều đi dọc ra con sông Bồ để tập thể dục và ngắm vẻ đẹp của nó.
Khi mặt trời còn chưa thức giấc, mặt sông phẳng lặng như tấm gương khổng lồ đang chìm trong giấc ngủ say. Mặt trời lên, sông hiền hòa bình yên chào đón ngày mới bằng một bản nhạc êm dịu của sóng nước xôn xao. Mặt sông mênh mang sóng nước. Khi mặt trời chiếu những tia nắng ấm áp, mặt sông long lanh như được dát vàng. Giờ đây, sông giống như con rồng uốn khúc quanh co. Ánh nắng ban mai nhảy nhót trên những cành lá.Chị gió vui đùa làm mặt nước gợn sóng lăn tăn càng tôn thêm tấm thảm kiều diễm mang trên mình nhiều sắc màu. Nước con sông nơi đây trong vắt soi tới tận đáy. Nhưng vào mùa mưa nước sông mang màu gạch tươi vì chứa nhiều phù sa. Hai bên bờ kè là hàng cây xanh mướt rì rào trong gió như cất lên bản hòa tấu không lời. Thấp thoáng sau hàng cây là những ngôi nhà mái ngói đỏ tươi. Cánh đồng chín rộ đang chờ tay người đến gặt hái. Vườn cây lúc lĩu những quả chín. Chiếc cầu Tứ Phú cong cong là cầu nối của người dân hai bên sông. Trời sáng dần, trên đường, xe cộ qua lại nườm nượp. Người đi bộ một lúc một đông hơn. Hàng bằng lăng, phượng vĩ điệu đà soi mình xuống sông. Những chú chim hót véo von.
|
Describe the river scene one day
Every morning, my mother and I go along the Bo River to exercise and admire its beauty.
When the sun was not yet awake, the river surface was as flat as a giant mirror in a deep sleep. The sun rises, the peaceful river welcomes the new day with a gentle song of turbulent water waves. The river surface is filled with waves. When the sun shines warm rays, the river surface sparkles as if it were plated with gold. Now, the river is like a winding dragon. The morning sunlight dances on the branches and leaves. The playful wind makes the water's surface ripple, adding to the beautiful carpet of many colors. The river water here is clear to the bottom. But in the rainy season, the river water has a bright brick color because it contains a lot of silt. On both sides of the embankment are rows of green trees whispering in the wind as if singing a wordless symphony. Looming behind the rows of trees are houses with bright red tile roofs. The ripe fields are waiting for someone to harvest them. The garden is full of ripe fruit. The curved Tu Phu bridge is a bridge connecting people on both sides of the river. The sky is getting brighter, the road is bustling with traffic. There were more and more pedestrians at once. Rows of masquerades and poincianas gracefully reflect themselves into the river. The birds sing.
|
Tả cảnh tan trường sau buổi học
Hướng dẫn
Ta canh tan truong – Đề bài: Cảnh tan trường sau các buổi học thường mang đến những cảm giác thích thú, thoải mái cho tuổi học trò. Em hây tả lại quang cảnh ấy ở trường em.
Trời đã về chiều, nắng trên sân trường đã tắt. Chỉ còn gió lao xao trên những tán cây bàng, cây phượng. Ngoài quốc lộ động cơ xe máy ì ầm vọng vào. Chúng em đang học tiết cuối của buổi học hôm nay.
Một hồi trống dài bỗng vang lên rồi tắt lịm trong không gian. Từ các cửa lớp, học sinh ùa ra như ong vỡ tổ. Màu áo đồng phục trắng cả sân trường. Tiếng bước chân xen lẫn tiếng nói cười rộn rã. Những tốp năm, tốp ba… vừa hướng rà cổng trường vừa chuyện trò sôi nổi. Những bạn có điểm cao trong buổi học hôm nay vẻ mặt hớn hở nói cười tíu tít. Mấy bạn nam hiếu động rượt đuổi nhau huỳnh huỵch. Dòng người tuôn ra cổng trường mỗi lúc một đông. Hai cánh cửa sắt đã mở rộng. Phía bên ngoài rất đông phụ huynh đang chờ sẵn để đón con em của mình. Tổ trực cùng thầy chủ nhiệm ôm mấy cái biển hiệu và hai đoạn dây giăng ngang cho học sinh đi qua. Xe cộ hai đầu dừng cả lại nhường đường cho tụi nhỏ chúng em. Từ trong cổng trường, các khối lớp theo trình tự tiến ra cổng rồi. tỏa ra hai phía. Cuối cùng là những bạn đi xe đạp. Khi học sinh đã thưa dần, con đường được khai thông, và dòng người cùng xe cộ lại tấp nập ngược xuôi. Em cùng bạn Đức thong thả đạp xe, khoan khoái tận hưởng niềm vui sau một buổi học đạt kết quả tốt. Chúng em luôn nhớ lời cô giáo dặn, phải nghiêm túc chấp hành luật lệ giao thông, không dàn hàng ba, hàng bốn trên đường, không lạng lách đánh võng gây tai nạn cho người đi đường. Hai đứa chúng em vui vẻ chuyện trò một cách rôm rả, đến ngã ba, hai đứa mới chấm dứt để chia tay nhau, hẹn trưa mai sẽ gặp lại.
|
Describe the scene after school after class
Instruct
School dismissal scene - Topic: The school dismissal scene after classes often brings feelings of excitement and comfort to students. Let me describe that scene at my school.
It was late afternoon, the sunlight on the schoolyard had gone out. Only the wind rustled on the canopy of the almond and phoenix trees. Outside on the highway, motorbike engines rumbled loudly. We are in the last lesson of today's class.
A long drum beat suddenly sounded and then died out in space. From the classroom doors, students rushed out like bees from a hive. The uniform color is white throughout the school yard. The sound of footsteps mixed with bustling laughter. Groups of five, groups of three... headed towards the school gate while chatting excitedly. Those who got high scores in today's class looked cheerful and talked and laughed. The hyperactive boys chased each other furiously. The stream of people pouring out of the school gate grew larger and larger. The two iron doors have opened wide. There were many parents outside waiting to pick up their children. The duty team and the homeroom teacher held a few signs and two pieces of string stretched horizontally for students to pass. Vehicles on both ends stopped to make way for us children. From inside the school gate, the grades headed out the gate in order. radiate out to both sides. Finally, there are those who ride bicycles. When the students had thinned out, the road was opened, and the flow of people and vehicles was again bustling back and forth. My friend Duc and I leisurely cycled, enjoying the joy after a class with good results. We always remember what our teacher told us to strictly obey traffic rules, not to line up in rows of three or four on the road, and not to swerve and cause accidents to pedestrians. The two of us happily chatted happily. At the intersection, we stopped to say goodbye and promised to meet again tomorrow afternoon.
|
Tả cảnh trường em trước buổi học lớp 6
Bài làm
Ngày đầu tiên của tuần mới, em đến trường thật sớm và cũng được lặng ngắm thiên nhiên cũng như quang cảnh của sân trường em một cách kỹ hơn. Nhìn quang cảnh sân trường em thật đẹp biết bao nhiêu, khung cảnh trường em trước buổi học thật đẹp và yên bình lắm.
Khi đứng ngắm nhìn từ xa, em cũng đã thấy hình ảnh ngôi trường hiện ra thấp thoáng sau những rặng cây cao vút, tất cả cũng đã đẹp như một bức tranh. Thế rồi cổng trường như đang dang tay chào đón học sinh. Thế rồi ngôi trường với ba dãy nhà hình chữ U đã được sơn màu vàng của em đây rồi. Thế rồi không khí hôm nay mới trong lành trông vô cùng mát mẻ làm sao. Hình ảnh bầu trời cao và trong xanh vời vợi, thêm với đó thì có vài áng mây trắng đang lững lờ trôi. Khi đó thì ông mặt trời đang chiếu những tia nắng tinh khôi của ngày đầu tiên của ngày mới xuống mặt đất. Rồi những tia nắng tinh nghịch đang nhảy múa trên cành cây, kẽ lá thật nghịch ngợm biết bao nhiêu. Có thể nhận thấy được với cái nắng ấy làm cho ta cảm thấy dễ chịu chứ không chói chang, trông vô cùng gay gắt như nắng của buổi trưa. Ngước nhìn lên những tán lá cây em thấy những hạt sương như đang còn cố bám dai trên những chiếc lá lung linh như những hạt ngọc. Lắm lúc em cũng ngạc nhiên và tự hỏi lòng mình rằng phải chăng sương chính là ngọc của đất trời?
Chỉ một lúc sau thì các bạn học sinh đến trường ngày càng đông. Ở ngay ngoài cổng trường, một số bạn được đưa đi học cũng nhanh chóng chào bố mẹ xong là vui vẻ chạy vào sân trường. Và rồi cũng có vài bạn đến từ sớm để làm công việc trực nhật lớp buổi sớm, khi đó sân trường vẫn im lặng và có thể nghê được tiếng chổi của các bạn sột soạt. Nhiều bạn khác không trực nhật mà đi học sớm thì tranh thủ ngồi ghế đá để ăn xôi, hay ăn bánh mì nói chuyện vui lắm.
Sân trường mỗi lúc một đông lên và có những nhóm đang bắt đầu chơi những trò chơi thật quen thuộc đó là những trò chơi như: bịt mắt bắt dê, mèo đuổi chuột, nhảy dây… Thế rồi cẳng mấy chốc, sân trường tràn ngập tiếng nói cười của học sinh. Thế rồi thầy cô giáo sải bước trên sân trường, gặp học sinh của mình thì mỉm cười đầy trìu mến. Thế rồi em nhận thấy được tà áo dài của các cô bay bay trong gió. Ở trên tay thầy cô nào cũng là quyển giáo án, bước về phía lớp học để chuẩn bị bài giảng cho ngày hôm nay.
Tóm lại em nhận thấy được quang cảnh trường học trước giờ vào lớp thật khiến cho tâm hồn người ta thư thái. Quanh cảnh ngôi trường này nó dường như cũng đã mang một vẻ đẹp dịu dàng và một không gian tràn đầy sự kích thích những trạng thái vui vẻ của con người. Thực sự được ngắm khung cảnh ấy, tôi thấy mình như hào hứng hơn khi đón một ngày học mới vui hơn, tươi mới hơn.
Minh Minh
|
Describe the scene of your school before the 6th grade class
Assignment
On the first day of the new week, I came to school early and was able to admire nature and the scenery of my school yard more closely. Looking at the view of your school yard is so beautiful, the scene of your school before class is so beautiful and peaceful.
When I stood watching from afar, I also saw the image of the school looming behind the towering trees, everything was as beautiful as a painting. Then the school gate seemed to open its arms to welcome students. Then here is my school with three U-shaped buildings painted yellow. Then the air today is so fresh and looks so cool. The image of the sky is high and clear, with a few white clouds floating lazily. At that time, the sun was shining the pure rays of the first day of the new day onto the ground. Then the mischievous rays of sunlight dancing on tree branches and leaves are so mischievous. It can be seen that the sunlight makes us feel comfortable, not dazzling, looking extremely harsh like the noon sun. Looking up at the foliage, I saw dew drops as if they were still trying to cling to the leaves, shimmering like pearls. Sometimes I'm surprised and wonder if dew is the pearl of heaven and earth?
Just a moment later, more and more students came to school. Right outside the school gate, some students who were taken to school quickly greeted their parents and happily ran into the school yard. And then there were a few students who came early to do the morning class duty, at that time the schoolyard was still quiet and the sound of their brooms rustling could be heard. Many other students who are not on duty but go to school early sit on the bench to eat sticky rice or eat bread and chat happily.
The school yard is getting more and more crowded and groups are starting to play familiar games such as: blindfolded catching a goat, cat chasing mouse, jumping rope... Then in a short time, the school yard is filled with people. the laughter of students. Then the teacher strode across the schoolyard, meeting his students and smiling affectionately. Then I noticed the girls' ao dai flying in the wind. In every teacher's hand is a lesson plan, walking towards the classroom to prepare the lesson for today.
In short, I find that the school scene before class really relaxes one's soul. The school scene also seems to have a gentle beauty and a space full of stimulating people's happy states. Actually seeing that scene, I feel more excited to welcome a new, happier, fresher school day.
Intelligent Intelligent
|
Đề bài: Tả cảnh trường em trước buổi học
Bài làm
Trường em mang tên người nữ anh hùng Võ Thị Sáu. Trường em xây trên một khu đồi thoai thoải thuộc ngoại ô thành phố.
Đứng từ xa nhìn lại, trường nổi lên những mái ngói đỏ tươi, ẩn hiện dưới hai hàng cây xanh dẫn lối vào trường. Những phòng học quét vôi màu xanh nhạt san sát bên nhau, nhìn ra mặt đường. Trường có ba dãy lầu kết thành hình chữ u, xung quanh trường được bao bọc bởi hàng rào có màu vàng nhạt, làm cho khuôn viên trường như rộng hơn. Muốn vào trường phải đi qua cổng chính hoặc Cổng phụ. Tấm biển trường màu xanh, nổi bật lên là tên trường màu đỏ và tên địa phương, số điện thoại trông thật đẹp. Mỗi lớp học đều có bốn cửa sổ và một cửa ra vào. Nhìn vào tấm bảng lớp màu xanh thầm nổi bật trên nền vôi trắng, em rất thích. Khu vãn phòng nằm ngay phía sau. Cạnh đó là phòng Ban Giám hiệu, đi vài bước nữa là thư viện của trường, ở đó là kho tàng kiến thức vô cùng quý giá đối với chúng em. Những lúc ra chơi, em thường vào thư viện đọc sách. Sân trường em không rộng lắm nhưng cũng đủ cho học sinh các khối lớp vui chơi và tập thể dục. Trước sân trường trồng mấy bồn hoa, đủ các loại hoa: hoa hồng, hoa cúc, hoa lan… Mùi hương toả ra thoang thoảng làm xao xuyến lòng người. Bên phải sân trường có trồng hai cây phượng vĩ. Mùa hè, em thường dứng dưới gốc phượng chơi trò chọi gà. Đầng sau các lớp học là vườn thuốc nam, ở đây trồng rất nhiều loại cây: sả, tía tô, rau má, ngải cứu, trinh nữ hoàng cung…
Tả cảnh trường em trước buổi học
Uy nghi nhất và vươn lên cao nhất là lá cờ đỏ sao vàng phấp phới tung bay trong nắng mai hồng. Các bạn đã đến trường đông rồi, phút yên tĩnh cùa buổi sáng bỗng mất đần đi. Cảnh trường trở nên nhộn nhịp. Trên cành cây, các chú chim đang hót líu lo. Bỗng: “Tùng! Tùng! Tùng!” Ba tiếng trống vang lên. Một buỏi học mới bắt đầu, lúc này sân trường trở nên vắng lặng, đâu đó chỉ còn tiếng gió, tiếng chim ríu rít trong tán lá.
Những năm tháng tuổi học trò đã làm cho em yêu ngôi trường cùa em. Nơi ấy đã đế lại cho em nhiều kỉ niệm, về tình thầy cô, bạn bè. Mai đây dù có đi đâu. em cũng nhớ mãi ngôi trường thương mến này.
|
Topic: Describe the scene of your school before class
Assignment
My school is named after the heroine Vo Thi Sau. My school is built on a gentle hill on the outskirts of the city.
Looking back from afar, the school has bright red tiled roofs, hidden under two rows of green trees leading the way to the school. Light blue whitewashed classrooms are close together, overlooking the street. The school has three rows of floors forming a u-shape, surrounded by a light yellow fence, making the school campus seem larger. To enter the school, you must go through the main gate or side gate. The blue school sign, highlighted by the red school name and local name, phone number looks beautiful. Each classroom has four windows and one door. Looking at the blue classroom board that stands out on the white background, I really like it. The office area is located right behind. Next to it is the Board of Directors room, a few steps further is the school library, there is a treasure trove of knowledge that is extremely valuable to us. During recess, I often go to the library to read books. My school yard is not very large, but it is enough for students of all grades to play and exercise. In front of the school yard, there are several flower beds planted with all kinds of flowers: roses, chrysanthemums, orchids... The faint scent that makes people flutter. On the right side of the school yard, there are two Poinciana trees planted. In the summer, I often stand under the phoenix tree to play cockfighting. Behind the classrooms is a herbal medicine garden, where many types of plants are grown: lemongrass, perilla, pennywort, mugwort, Crinum latifolium...
Describe the scene of your school before class
The most majestic and rising highest is the red flag with yellow star fluttering in the pink morning sun. The crowd has already arrived at school, and the quiet moments of the morning suddenly fade away. The scene became bustling. On the tree branches, birds are chirping. Suddenly: “Tung! Tung! Tung!” Three drums sounded. A new class began, at this time the school yard became quiet, somewhere there was only the sound of the wind and the chirping of birds in the foliage.
My school years have made me love my school. That place left me with many memories, about the love of teachers and friends. Tomorrow is here no matter where I go. I also remember this beloved school forever.
|
Tả cảnh trường vào mùa hè.
Nghỉ hè, ngoài giờ sinh hoạt ở câu lạc bộ năng khiếu, em thường vào trường chơi với vài bạn cùng lớp lại ở cùng xóm.
Ngoại trừ cây cối, ong bướm và chim chóc, tất cả còn lại trong trường đều nghỉ hè. Khung cảnh sân trường thật trang nghiêm và vắng lặng, buồn mênh mang. Cột cờ buồn vì thiểu lá cờ, ghế đá buồn vì thiếu lũ học trò tinh nghịch.
Trên các dãy lầu, văng vẳng tiếng lá khô sột soạt, tiếng chim ríu rít, tiếng rào rào của nhảnh cây gõ nhẹ trên mái tôn. Thỉnh thoảng, vài cánh phượng rơi lả tả xuống sân trường. Một cơn gió cuốn qua, gom những cánh hoa ấy vào góc tường của hành làng phòng giáo viên. Nắng đã lên cao, từng bóng cây rạp dài trên mặt sân che cho chúng em chơi đùa.
Cây côi trong sân trường đung đưa theo nhịp gió, từng nụ hoa hồng, hoa cúc chùm chim nỡ. Chúng đua nhau khoe sắc, tỏa hương mời gọi lũ ong bướm, Dưới hồ, những chú cá chép rượt đuổi nhau khuấy động cả mặt hồ, bắn nước tung tóe. Lác đác bên góc hỗ, các chị tai tượng trầm tĩnh lượn lờ trong nước, chốc chốc làm động đậy những khóm bèo hoa dâu.
Nhìn chiếc trống to đứng trước phòng thấy hiệu trưởng, em nghe văng vẳng bên tai tiếng trống ngày khai trường. Lòng nôn nao và bâng khuâng, em nhớ chỗ ngồi, nhớ bảng đen phấn trắng, nhớ bạn bè và nhớ cả thầy cô. Em mong thời gian qua nhanh để em được cắp sách đến trường, chia xa những ngày hè êm ái.
|
Describe the school scene in the summer.
During summer break, outside of activities at the gifted club, I often go to school to hang out with a few classmates who live in the same neighborhood.
Except for the trees, bees, butterflies and birds, everything else in the school is on summer break. The scene in the school yard was solemn, quiet, and incredibly sad. The flagpole is sad because of the lack of flags, the stone bench is sad because of the lack of mischievous students.
On the floors, there was the sound of dry leaves rustling, birds chirping, and the sound of tree branches gently tapping on the corrugated iron roof. Occasionally, a few phoenix petals fall onto the schoolyard. A wind blew past, gathering those flower petals in the corner of the teacher's room hallway. The sun was high, the long shadows of the trees on the yard covered the ground for us to play.
The orphan tree in the schoolyard swayed with the rhythm of the wind, each rose bud and chrysanthemum blooming in clusters. They race each other to show off their colors, giving off fragrance to invite bees and butterflies. Under the lake, carp chase each other, stirring up the entire lake surface, splashing water. Scattered around the corner, the elephants quietly hovered in the water, occasionally stirring up the mulberry bushes.
Looking at the big drum standing in front of the room and seeing the principal, I heard the sound of the drum ringing in my ears on the opening day of school. Feeling restless and restless, I miss my seat, miss the blackboard and white chalk, miss my friends and even miss my teachers. I hope time passes quickly so I can go to school and spend the peaceful summer days away.
|
Tả cảnh trường vào mùa hè
Bài làm
Nghỉ hè, “ngoài giờ sinh hoạt ở câu lạc bộ năng khiếu, em thường vào trường chơi với vài bạn cùng lớp lại ở cùng xóm.
Ngoại trừ cây cối, ong bướm và chim chóc, tất cả còn lại trong trường đều nghỉ hè. Khung cảnh sân trường thật trang nghiêm và vắng lặng, buồn mênh mang. Cột cờ buồn vì thiểu lá cờ, ghế đá buồn vì thiếu lũ học trò tinh nghịch.
Trên các dãy lầu, văng vẳng tiếng lá khô sột soạt, tiếng chim ríu rít, tiếng rào rào của nhảnh cây gõ nhẹ trên mái tôn. Thỉnh thoảng, vài cánh phượng rơi lả tả xuống sân trường. Một cơn gió cuốn qua, gom những cánh hoa ấy vào góc tường của hành làng phòng giáo viên. Nắng đã lên cao, từng bóng cây rạp dài trên mặt sân che cho chúng em chơi đùa.
Cây côi trong sân trường đung đưa theo nhịp gió, từng nụ hoa hồng, hoa cúc chùm chim nỡ. Chúng đua nhau khoe sắc, tỏa hương mời gọi lũ ong bướm, Dưới hồ, những chú cá chép rượt đuổi nhau khuấy động cả mặt hồ, bắn nước tung tóe. Lác đác bên góc hỗ, các chị tai tượng trầm tĩnh lượn lờ trong nước, chốc chốc làm động đậy những khóm bèo hoa dâu.
Nhìn chiếc trống to đứng trước phòng thấy hiệu trưởng, em nghe văng vẳng bên tai tiếng trống ngày khai trường. Lòng nôn nao và bâng khuâng, em nhớ chỗ ngồi, nhớ bảng đen phấn trắng, nhớ bạn bè và nhớ cả thầy cô. Em mong thời gian qua nhanh để em được cắp sách đến trường, chia xa những ngày hè êm ái.
|
Describe the school scene in the summer
Assignment
During summer break, "in addition to activities at the gifted club, I often go to school to hang out with a few classmates who live in the same neighborhood.
Except for the trees, bees, butterflies and birds, everything else in the school is on summer break. The scene in the school yard was solemn, quiet, and incredibly sad. The flagpole is sad because of the lack of flags, the stone bench is sad because of the lack of mischievous students.
On the floors, there was the sound of dry leaves rustling, birds chirping, and the sound of tree branches gently tapping on the corrugated iron roof. Occasionally, a few phoenix petals fall onto the schoolyard. A wind blew past, gathering those flower petals in the corner of the teacher's room hallway. The sun was high, the long shadows of the trees on the yard covered the ground for us to play.
The orphan tree in the schoolyard swayed with the rhythm of the wind, each rose bud and chrysanthemum blooming in clusters. They race each other to show off their colors, giving off fragrance to invite bees and butterflies. Under the lake, carp chase each other, stirring up the entire lake surface, splashing water. Scattered around the corner, the elephants quietly hovered in the water, occasionally stirring up the mulberry bushes.
Looking at the big drum standing in front of the room and seeing the principal, I heard the sound of the drum ringing in my ears on the opening day of school. Feeling restless and restless, I miss my seat, miss the blackboard and white chalk, miss my friends and even miss my teachers. I hope time passes quickly so I can go to school and spend the peaceful summer days away.
|
Tả cảnh tấp nập của đường phố lúc tan tầm
Hướng dẫn
Tả cảnh tấp nập của đường phố lúc tan tầm
Khoảng năm giờ chiều, tất cả các cơ quan doanh nghiệp trường học,… dường như ùa về cùng lúc. Trên đường, người đông như kiến.
Người thì đang đi ra, người thì đang đi trên xe, người lên xuống xe buýt… Tiếng còi inh ỏi, tiếng xe tải, ô tô ầm ầm, tiếng xe đạp, xích lô cút kết, tiếng vẫn gọi nhau í ớt… Hàng tá các âm thanh hỗn tạp tạo nên một âm thanh rộn ràng, âm thanh của thành phố.
Em được mẹ chở về trên xe máy. Thỉnh thoảng, tiếng còi của xe buýt làm em giật cả mình. Tới đoạn ngã tư đèn xanh đèn đỏ, có bốn chú công an giao thông đang cố chỉ huy dòng xe chạy để thoát khỏi cảnh kẹt xe. Một chú đứng trên bục trắng giơ cây chỉ huy. Một chú khác thì đang bấm điều khiển đèn xanh đèn đỏ. Hai chú còn lại đang đứng chính giữa hai hướng đường đông người nhất nhắc nhở mọi người đi cho đúng hướng.
Có bác tài xế ô tô cố lái xe vượt nhanh lên trước bị chú cảnh sát thổi còi nhắc nhở đã lấn đường. Mùi khói từ xe bốc lên nồng và nóng làm ai cũng phải che miệng mũi lại. Sau hồi lâu, xe em lại tiếp tục bon bon chạy trên đường về nhà. Hai bên đường, từng cột đèn được bật sáng lên báo hiệu trời sắp tối. Quán ăn, quán nhậu, quán nước… Hai bên đường lác đác đã có khách ngồi. Ai cũng hối hả trở về nhà sau một ngày vất vả.
|
Describe the bustling street scene at end of work
Instruct
Describe the bustling street scene at end of work
Around five o'clock in the afternoon, all the schools, businesses, etc. seemed to rush in at the same time. On the street, there were as many people as ants.
People are going out, people are walking in the car, people are getting on and off the bus... Loud sirens, rumbling sounds of trucks and cars, sounds of bicycles and cyclos ending, voices still calling to each other... Dozens of mixed sounds create a bustling sound, the sound of the city.
My mother drove me home on a motorbike. Occasionally, the sound of the bus's horn startles me. At the red and green light intersection, there were four traffic police officers trying to direct the flow of traffic to escape the traffic jam. A monk stood on a white platform holding up a command stick. Another uncle was pressing the red and green light controls. The remaining two uncles are standing in the middle of the two most crowded roads, reminding everyone to go in the right direction.
There was a car driver who tried to drive quickly ahead and was warned by a police officer to blow his whistle and warn him that he was encroaching on the road. The smell of smoke from the car was so strong and hot that everyone had to cover their mouths and noses. After a while, my car continued to run briskly on the way home. On both sides of the road, each lamp post was turned on, signaling that it was about to get dark. Restaurants, pubs, bars... There were customers sitting on both sides of the street. Everyone rushes home after a hard day.
|
Đề bài: Tả cảnh vườn lúc buổi sáng
Bài làm
Mới sáng sớm bước ra vườn tôi thấy cây trái ngoài vườn xum xuê. Cả vườn thơm phức mùi trái cây, hương của hoa. Đó là mùi thơm ngào ngạt sực nứt của những quả mít, quả xoài, ….. Xa xa ở góc vườn cây hoa hồng chúa tể của các loài hoa đang khoe bộ váy màu hồng nhung của mình quyến rũ những chú ong, cô bướm.
Các cô bướm dịu hiền lặng lẽ đến bên hoa cúc, hoa lan để trò chuyện. Những cây xương rồng thân đầy gai, quả ngọt lịm cũng là nơi để ý của nhiều loài ong bướm. Những giò phong lan nở rộ, rực rỡ đủ màu sắc: xanh, tím, cam… cánh hoa nó cứng làm người ta tưởng đó là những giỏ hoa giả. Những chú bướm màu sắc rực rỡ đang khiêu vũ cùng các nàng hoa. Những chú ong đánh lộn nhau để hút mật.
Tả cảnh vườn lúc buổi sáng
Trên ngọn cây xoài, chú chích chòe đứng một mình kêu: chích… choè… chích… choè… chích…ch oè” như đang gọi tìm bạn đời. Đám chim se sẻ bay qua đậu trên cây vú sữa. Chúng thận trọng từng con bay xuống ăn thóc cùng đàn gà thấy bóng người chúng lại bay vút lên cao. Những quả vú sữa chín mẫm bóng treo lúc lĩu trên những cành cây.Mấy đứa em giục tôi lên hái, trái nào cũng chín mềm, dòng sữa ngọt lịm thơm lừng như sữa mẹ trào ra từ những quả vú sữa mới được hái xuống. Trên mái nhà những chú chim khuyên hót líu lo như đang chào đón một ngày mới.
Buổi sáng ở góc vườn nhà tôi, cảnh vật vui tươi rộn ràng, đẹp đẽ lạ thường, hương vị của trái cây tỏa thơm ngát làm cho ta cảm thấy khoan khoái, dễ chịu vô cùng. Nếu ta yêu quý thiên nhiên thì ta sẽ có được mọtt niềm hạnh phúc khó tả. Háy yêu quý và bảo vệ thiên nhiên
|
Topic: Describe the garden scene in the morning
Assignment
Just early in the morning, when I stepped out of the garden, I saw the lush fruit trees outside. The whole garden is fragrant with the scent of fruits and flowers. It's the sweet scent of jackfruit, mango,... Far away in the corner of the rose garden, the king of flowers is showing off his velvet pink dress, seducing bees and butterflies. .
The gentle butterflies quietly came to the chrysanthemums and orchids to chat. The cactus plants with thorny stems and sweet fruits are also the attention of many species of bees and butterflies. The orchids bloomed in full bloom, vibrant in all colors: blue, purple, orange... their petals were so hard that people thought they were baskets of fake flowers. Brightly colored butterflies are dancing with flower girls. Bees fight each other to collect honey.
Describe the garden scene in the morning
At the top of the mango tree, a warbler stood alone and called: "ch... choe... chich... choe... chich... ch oe" as if calling to find a mate. The sparrows flew over and perched on the star apple tree. They carefully flew down one by one to eat rice with the chickens. When they saw the human silhouette, they soared high again. The ripe star apples were hanging on the tree branches. My younger siblings urged me to go pick them, every fruit was ripe and soft, sweet and fragrant milk flowing out like mother's milk from the newly picked star apples. On the roof, the birds chirped as if welcoming a new day.
In the morning in the corner of my garden, the scene is joyful and bustling, unusually beautiful, the scent of fruit is fragrant, making us feel extremely refreshed and comfortable. If we love nature, we will have an indescribable happiness. He loves and protects nature
|
Đề bài: Tả cảnh vườn trái cây của một miệt vườn ở quê em
Bài làm
Nhà ông ngoại em là một cù lao nằm ở bên sông. Nhà ngoài thực chất là một khu vườn rộng rãi bốn mùa cây trái bát ngát xum xuê. Mỗi lần đến thăm miệt vườn của ngoại, em và tụi bạn lại bị hút hồn bởi bao nhiêu loại quả vừa ngọt, vừa ngon, vừa lạ.
Chiếc xuồng nhỏ chở chúng em từ từ rời bến. Chú lái chạc ngoài ba mươi, tính tình sởi lởi nên hôm ấy vừa đi, chúng em vừa cười nói trêu đùa vui vẻ lắm. Mấy đứa con gái lại còn hứng chí vừa quờ tay khua nước vừa hát nghêu ngao mấy điệu hò màcác cô gái thường hát trên sông. Thuyền rẽ vào một con lạch nhỏ, chạy thêm nửa cây nữa thế là đến nhà ông ngoại. Từ cổng nhà ngoại chúng em phải đi ngót một trăm mét nữa mới vào đến sân. Cái Hạnh bỗng reo lên như vừa tìm ra một phát minh kỳ lạ:
– Hoa sầu riêng kìa tụi mày ơi
Thì ra từ nãy chúnh tôi đã đi dưới những thảm hoa sầu riêng màu tím ngắt. Những cánh hoa nhỏ ly ti khép nép giấu mình dứi những chiếc lá xanh vàng. Em nói nhe giảng giải thêm cho lũ bạn: sầu riêng cho quả vào khoảng tháng năm. Lúc đó nếu các bạn đến đây thì từ ngoài đầu lạch, các bạn đã ngửi thấy mùi thơm ngào ngạt của nó rồi. Quả sầu riêng treo lủng lẳng như những tổ kiến trên cao. Trái chín vừa thơm vừa béo lại ngọt như mật ong, chỉ cần ăn một miếng là các bạn đã thấy hết sự đậm đà rồi.
Tụi bạn em vừa đi vừa không ngớt xuýt xoa. Nhưng phải đến bây giờ miệt vườn mới chính thức hiện ra. Ôi!Bao nhiêu là thứ cây trái đang đua lên trên khu vườn rộng rãi. Những trái chôm chôm đang chín đỏ trĩu cành. Phía bên kia những trái bòng màu vàng in hình xuống mặt nước của con lạch nhỏ. Phía bên phải, những cây măng cụt xoè tán rộng che một nửa dãy nhãn xanh trái chín sai trĩu trịt từng chùm. Em nhớ có lần đến chơi, ông ngoại bảo:
– Đây là loại nhãn hột tiêu vì hột của nó nhỏ ti và đen lánh như một tiêu vậy. Nhãn này cùi dày ăn thơm và ngọt lắm.
Chúng em như lạc vào một xứ sở của hương và sắc. Mùi sầu riêng, mùi mít, mùi bòng hoà quện thơm nưng nức. Màu vàng của bòng, của cóc chín, màunâu sậm của măng cụt, rồi màu vàng cát của nhãn? Tất cả cứ hoa lên sung sướng, rộn ràng.
Hôm nay thật vui khi chúng em được ông chiêu đãi một bữa cơm cá kho ngon tuyệt. Ông nói: cháu nào thích trái cây thì không cần hỏi, cứ ra gốc cây ăn thoả thích. Thế là xong bữa cơm trưa, chúng tôi ùa cả ra vườn như một đàn chim sẻ rộn ràng tập bay.
|
Topic: Describe the fruit garden scene of a garden in my hometown
Assignment
My grandfather's house is an island located by the river. The outhouse is essentially a spacious four-season garden with abundant fruit trees. Every time I visit my grandmother's garden, my friends and I are fascinated by the many types of fruits that are both sweet, delicious, and strange.
The small boat carrying us slowly left the dock. The driver was in his mid-thirties and had a bad temper, so as we drove that day, we laughed and joked happily. The girls were excited, splashing their hands in the water and singing the melodies that girls often sing on the river. The boat turned into a small creek, ran another half a mile and reached my grandfather's house. From my grandmother's gate, we had to walk another hundred meters to reach the yard. Cai Hanh suddenly exclaimed as if he had just discovered a strange invention:
– Durian flowers, guys
It turned out that we had been walking under the carpets of purple durian flowers. The tiny flower petals are nestled beneath the yellow-green leaves. Let me explain further to my friends: durian bears fruit around May. At that time, if you had come here, from the creek head, you would have smelled its sweet scent. Durian fruits hang like ants' nests high above. Ripe fruit is fragrant, fatty and sweet like honey. Just eat one bite and you will see all the richness.
My friends kept cooing as we walked. But it wasn't until now that the garden officially appeared. Oh! So many fruit trees are growing in the spacious garden. The rambutan fruits are ripe and red on the branches. On the other side, yellow gooseberries are printed on the water surface of the small creek. On the right side, mangosteen trees spread out, covering half of the row of green longans, ripe fruit in clusters. I remember one time when I came to visit, my grandfather said:
– This is a pepper longan because its seeds are small and shiny black like a pepper. This longan has thick pulp and is very fragrant and sweet.
We seemed lost in a land of scents and colors. The smell of durian, the smell of jackfruit, the smell of bamboo mixed together is so fragrant. The yellow color of bamboo, ripe toadstool, the dark brown color of mangosteen, and the sandy yellow color of longan? Everyone kept blooming happily and bustling.
Today, we were so happy when he treated us to a delicious braised fish rice meal. He said: If you like fruit, you don't need to ask, just go under the tree and eat as much as you like. After lunch was finished, we all rushed to the garden like a flock of sparrows busy learning to fly.
|
Đề bài: Tả cảnh đêm giao thừa
Bài làm
Giao thừa, khoảng khắc để tiễn đưa năm cũ, đón năm mới đến. Một khoảng khắc lạ thường đưa mọi điều không vui của năm cũ vào quên lãng. Ôi, thật tuyệt vời.
Như mọi năm, năm nay em được bố mẹ chở đi xem bắn pháo hoa, màn pháo hoa rực rỡ sắc màu đã khơi dậy trong em một cái cảm xúc dạt dào khó tả. Dường như em đã cảm nhận được sự ấm nồng của thần mùa xuân. Vị thần cao cả đem đến cho vạn vật sức sống và sự hứng khởi trào dâng. Vị thần đó đã dùng sức mạnh vô tận của mình để làm mầm non hé nụ, hoa thơm khoe sắc … và mặt trời cũng cởi bỏ bộ áo giáp đen của mùa đông để chiếu nhưng tia nắng ấm ấp xuống thế gian. Bỗng “bùm” một tràng pháo hoa cực đẹp phá tan những cảm giác mơ hồ của em. Em vội cùng mọi người vỗ tay với một sự hân hoan đến lạ lùng. Tất cả đều chúc tụng nhau một năm mới an khang, thịnh vượng. Em nhìn lại bố em, bố đang lấy chiếc điện thoại của mình để ghi lại giờ phút trọng đại này bằng một tình cảm dạt dào mà em đã đọc được trên đôi mắt và khuôn mặt hiếm khi cười của bố. Hôm nay, bố đã cười, một nụ cười rạng rỡ vô cùng. Mọi người đều nhìn nhau bằng một ánh mắt thân quen mặc dù rằng họ chưa gặp nhau bao giờ. “Xem kìa” một tiếng nói trong trẻo vang lên mà em cũng không rõ là của ai. Tiếp ngay sau đó là một tràng pháo tay rộn rã.
Trên bầu trời bây giờ hiện lên một dòng chữ rực rỡ sắc màu: “ CHÚC MỪNG NĂM MỚI” Thế là, không ai bảo ai, mọi người đều hô thật to: CHÚC MỪNG NĂM MỚI, CHÚC MỪNG NĂM MỚI,…” Em cố gắng gào thật to câu nói đó với một sự hứng khởi, hân hoan đến lạ lùng. Đã lâu lắm rồi, em chưa bao giờ vui như hôm nay. Những cảm giác có lẽ sẽ mãi mãi theo em đến suốt cuộc đời, theo em mãi mãi….
|
Topic: Describe the New Year's Eve scene
Assignment
New Year's Eve, a moment to say goodbye to the old year and welcome the new year. An extraordinary moment that puts all the unpleasantness of the past year into oblivion. Wow, that's wonderful.
Like every year, this year my parents took me to watch the fireworks display. The colorful fireworks display aroused in me an indescribable emotion. It seems I have felt the warmth of the spring god. The noble god gives all things vitality and overflowing excitement. That god used his endless power to make the buds bloom, the fragrant flowers bloom... and the sun also took off its black winter armor to shine warm rays of sunlight on the world. Suddenly, a burst of beautiful fireworks shattered my vague feelings. I quickly clapped along with everyone with a strange joy. Everyone wished each other a happy and prosperous new year. I looked back at my dad, he was taking his phone to record this important moment with an overwhelming emotion that I read in his eyes and rarely smiling face. Today, Dad smiled, an extremely bright smile. Everyone looked at each other with familiar eyes even though they had never met each other. “Look,” a clear voice rang out, but I didn't know whose it was. Immediately followed by a round of enthusiastic applause.
In the sky now appears a colorful text: "HAPPY NEW YEAR" So, no one said anything, everyone shouted loudly: HAPPY NEW YEAR, HAPPY NEW YEAR,..." I tried Try to scream that sentence out loud with a strange excitement and joy. It's been a long time, I've never been as happy as today. These feelings will probably forever follow me for the rest of my life, follow me forever...
|
Đề bài: Tả cảnh đêm trung thu rước đèn vui chơi
Bài làm
Trung thu năm ngoái em đã được về quê ngoại hưởng một tết Trung Thu vô cùng ý nghĩa. Bầu trời ở quê cao hơn, ánh trăng nhìn cũng to tròn hơn ở thành phố. Bà ngoại đã kể cho em nhiều câu chuyện cổ tích vô cùng hấp dẫn.
Trung Thu là khi vầng trăng tròn nhất, sáng đẹp nhất trong năm. Em ngồi trước hiên nhà nhìn lên bầu trời cảm nhận chú Cuội ngồi dưới gốc đa thật rõ, em nghĩ chú Cuội giờ này chắc cũng đang ăn bánh Trung Thu giống như em.
Buổi tối hôm đó sau khi ăn cơm xong em cầm chiếc đèn lồng của mình rồi cùng bà đi ra nhà văn hóa của xã để xem múa lân, và phá cỗ,
Khi em ra tới nơi thì đã có nhiều bạn nhỏ tụ tập ở quanh đó, các bạn ai cũng “cầm” cho mình một chiếc đèn ông sao năm cánh hoặc một chiếc đèn lồng có ánh điện bằng pin và phát ra tiếng nhạc nghe rất vui tai.
Ở mâm cô to đặt ở trên một cái chiếu giữa sân gạch của nhà văn hóa xã em thấy có rất nhiều bánh kẹo, bưởi, hồng, nan,…nhiều món ăn ngon hấp dẫn.
Trên sân khấu các bạn trong đội văn nghệ đã thay trang phục, trang điểm buộc tóc xinh ơi là xinh. Em thích nhất là hai chú tễu, hai chú có cái bụng bự tròn vo tay thì cầm cái quạt mo cứ nhảy đi nhảy lại vui ơi là vui.
Phía bên kia một chiếc đầu con Rồng khá lớn với cái đuôi vô cùng dài chuẩn bị để lát nữa biểu diễn. Em rất thích những trò múa lân, hay múa sư tử rất vui và náo nhiệt
Khi thời gian đã điểm chúng em bắt đầu tập trung nhau lại, chỉ một lúc thôi mà những chiếc đèn ông sao đèn lồng đã sáng bừng cả một khu làng. Tiếng trống bắt đầu nổi lên, những người nghệ nhân bắt đầu công việc của mình chiếc đầu sư tử chạy tới chạy lui dẫn đường, phía sau là chiếc trống cái to đùng được di chuyển nhờ bánh xe ở chân. Đầu rồng đi tới đâu là náo nhiệt tới đó, những người lớn ở trong nhà cũng bắt đầu ra xem nhập vào đoàn rước đèn đi chơi
Không khí vô cùng tưng bừng, phấn khởi trên khuôn mặt các bạn nhỏ ai cũng rạng rỡ, nụ cười nở tươi trên môi. Bà ngoại dắt tay em thật chặt vì bà sợ em chưa quen đường làng, chạy lung tung rồi lạc đường không biết lối về nhà thì khổ.
Ánh trăng mỗi lúc một sáng hơn, rọi ánh sáng xuống mặt đất không khí làng quê mùa thu thật là mát lành dễ chịu, em hít một hơi thật sâu vì ngửi thấy mùi hương cốm nhà ai mới làm thơm nức mũi.
Trong đêm Trung Thu mọi vật trở nên sáng đẹp một cách lạ thường, những tiếng reo vui, hò hét làm cho từng đoạn đường chúng em đi qua đều nhộn nhịp náo nức
|
Topic: Describe the mid-autumn night scene of lantern procession and entertainment
Assignment
Last year's Mid-Autumn Festival, I was able to return to my grandmother's hometown to enjoy a very meaningful Mid-Autumn Festival. The sky in the countryside is higher and the moonlight looks bigger and rounder than in the city. My grandmother told me many extremely attractive fairy tales.
Mid-Autumn Festival is when the moon is the fullest and brightest of the year. I sat on the porch looking up at the sky and felt Uncle Cuoi sitting under the banyan tree clearly. I thought Uncle Cuoi was probably eating moon cakes like me right now.
That evening, after eating, I took my lantern and went with my grandmother to the commune's cultural house to watch the lion dance and entertain the party.
When I got there, there were many children gathered around. They all "held" for themselves a five-pointed star lamp or a battery-powered lantern that made very cool music. merrily.
On the big tray placed on a mat in the middle of the brick yard of the commune's cultural house, I saw a lot of candies, grapefruits, persimmons, bananas,... many delicious and attractive dishes.
On stage, the members of the performance team changed their costumes, put on makeup, tied their hair, and looked so pretty. I like the two monkeys the most, they have big, round bellies, they hold a fan, they dance over and over again happily.
On the other side is a rather large Dragon head with an extremely long tail, preparing to perform later. I really like lion dances and lion dances, which are very fun and exciting
When the time had come, we began to gather together. In just a moment, the star lanterns and lanterns lit up the entire village. The sound of drums began to play, the artisans began their work, the lion's head running back and forth led the way, behind was a huge drum that was moved by wheels on its feet. Wherever the dragon head went, there was excitement, the adults in the house also began to come out to watch and join the lantern procession to go out.
The atmosphere was extremely jubilant and excited, all the children's faces were radiant, smiles blooming on their lips. My grandmother held my hand tightly because she was afraid that if I was not familiar with the village roads, I would run around and get lost, not knowing the way home would be miserable.
The moonlight became brighter and brighter, illuminating the ground and the autumn village air was cool and comfortable. I took a deep breath because I could smell the scent of someone's green rice that made my nose tick.
On the Mid-Autumn Festival night, everything became unusually bright and beautiful. The sounds of joy and cheers made every street we passed bustling and exciting.
|
Đề bài: Tả cảnh đêm trăng mà em cho là thú vị nhất
Bài làm
Trong dịp nghỉ hè năm ngoái em có được về thăm quê ngoại một vùng quê nghèo, nhưng rất bình yên. Buổi tối ở quê không có ánh sáng của đèn đường mà chỉ có những ánh sao đêm, hoặc ánh trăng đom đóm, tiếng ếch nhái kêu, tiếng chim, tiếng dễ…
Quê ngoại em đã có điện, ti vi màu và quạt nhưng vẫn không có internet nên buổi tối sau chương trình thời sự. Mấy bà cháu em thường kéo nhau ra ngoài hiên nhà trải chiếu, nằm hóng mát dưới cây xoài rất to. Trước mặt nhà bà ngoại em có một ao sen thơm ngát, tỏa hương nồng nàn, khiến em vô cùng thích thú.
Hôm đó là rằm, nên ánh trăng khá rõ, và tròn to, ở quê không gian thật bao la, bầu trời nhìn cũng rõ hơn bởi không bị che do những tòa cao ốc. Bình thường sống ở thành phố em chỉ nhìn thấy ánh đèn đường và các tòa cao ốc mà thôi, chẳng mấy khi được ngắm mây trời, ngắm ánh trăng to đẹp như đêm nay.
Bà bảo em nằm xuống ngả đầu và lòng bà, rồi bà phe phẩy chiếc quạt được làm bằng mo cau, kẽ xoa xoa bàn tay vào lưng em. Em bảo bà kể cho em nghe những câu chuyện cổ tích ngày xửa ngày xưa. Bà ngoại em kể chuyện hay lắm những câu chuyện bà kể đều là những sự tích trong dân gian lưu truyền nên em không tìm thấy trong truyện cổ tích bao giờ.
Những cơn gió thổi thoang thoảng mang theo cả mùi hương hoa sen từ dưới ao thơm ngát thổi vào lồng ngực em khiến cho tâm hồn em cảm thấy thật khoan khoái dễ chịu vô cùng. Em nhìn ánh trăng soi tỏ rõ mặt người, thấy rõ cả hình gốc đa với chú Cuội đang nằm ngủ bỏ trâu ăn lúa.
Em nằm gối đầu lên đùi bà, ngửa mặt nhìn trời, ngắm những đám mây đen trắng khác nhau em thấy bầu trời đêm nay thật là trong cao hơn bình thường.
Trăng đêm nay thật tròn vành vạnh, không bị khuyết một chút nào, ánh trăng mới đẹp làm sao vậy mà bình thường em không hề để ý tới nó, chỉ suốt này xem ti vi hoặc chơi điện tử. Những chú dế, chú ếch kêu râm ran, huyên náo cả một vùng trời nghe thật vui tai.
Em nghe câu chuyện bà kể nhìn ánh trăng soi mơ màng, bên cạnh tiếng dế kêu vang, mà thiu thiu ngủ lúc nào không biết, bởi vì những lời bà kể nghe thật du dương, ánh trăng thật đẹp khiến cho em ước gì mình được hóa thành chú Cuội một lần để bay lên gốc đa ngồi một lần ngắm ánh trăng kỹ hơn.
Đêm trăng đó thật sự là một đêm trăng đẹp nhất từ trước tới nay của em. Những kỷ niệm êm đềm bên bà ngoại thân thương đã trở thành một ký ức khó quên trong tuổi thơ của em.
|
Topic: Describe the moonlit night scene that you think is the most interesting
Assignment
During last year's summer vacation, I visited my grandmother's hometown, a poor, but very peaceful countryside. At night in the countryside there is no light from street lights but only the light of night stars, or the moonlight of fireflies, the sound of frogs, birds, birds...
My maternal hometown has electricity, color TV and fans, but there is still no internet, so in the evening after the news program. My nieces and nephews often go out on the porch to spread out mats and lie down to cool off under a very large mango tree. In front of my grandmother's house there is a fragrant lotus pond, radiating a passionate scent, making me extremely excited.
It was a full moon day, so the moonlight was quite clear and round. In the countryside, the space was vast, and the sky was clearer because it was not obscured by tall buildings. Normally, living in the city, I only see street lights and tall buildings. I rarely get to see the clouds in the sky or the beautiful moonlight like tonight.
She told me to lie down with my head in her lap, then she waved a fan made of areca palm leaves and rubbed her hands on my back. I asked her to tell me fairy tales from long ago. My grandmother tells stories very well. The stories she tells are all folk tales that have been passed down, so I have never found them in fairy tales.
The gentle breeze carrying the fragrant scent of lotus flowers from the pond blew into my chest, making my soul feel extremely comfortable and at ease. I looked at the moonlight clearly illuminating the human face, clearly seeing the banyan tree with Uncle Cuoi sleeping and leaving the buffalo to eat rice.
I lay my head on her lap, looked up at the sky, looked at the different black and white clouds, and saw that the sky tonight was much clearer than usual.
The moon is so full tonight, not missing a bit, the moonlight is so beautiful but normally I don't pay attention to it, I just watch TV or play video games all the time. The crickets and frogs chirping and making noise all over the sky sounds so fun.
I listened to the story she told me and looked dreamily at the moonlight, next to the chirping sound of crickets, but I fell asleep without knowing it, because the words she told me sounded so melodious, the moonlight was so beautiful, it made me wish I was transformed into Uncle Cuoi once to fly to the banyan tree to sit and watch the moonlight more closely.
That moonlit night was truly the most beautiful moonlit night I've ever had. The peaceful memories with my beloved grandmother have become an unforgettable memory in my childhood.
|
Đề bài: Tả cảnh đêm trăng sáng
Bài làm
Cả nhà đang chìm trong giấc ngủ ngon lành. Bên ánh điện hồng, em vẫn chăm chú ngồi học bài. Đang say sưa học, bỗng một hồi chuông ngân nga vang lên báo hiệu mười giờ, cũng là lúc em học xong bài. Em đứng lên vươn vai thở phào nhẹ nhõm. Từ kẽ cửa hở, những luồng gió mùa thu mát lạnh đang thổi tới, xua đi những cái mệt mỏi trong người em. Em bước ra khỏi bàn, khẽ đẩy cửa cho gió ùa vào. Vừa đẩy cánh cửa ra, trước mắt em trăng sáng vằng vặc làm em khẽ thốt lên:
– Chao ôi! Đêm trăng mới đẹp làm sao!
Tả cảnh đêm trăng sáng
Bây giờ ông trăng tròn vành vạnh như cái mâm con đã vượt quá ngọn cây cổ thụ làm cho ánh trăng mùa thu càng sáng tỏ hơn. Ánh trăng trải đều khắp nơi nơi. Trăng đổ dài trên sân gạch in bóng những hàng cau cao lênh khênh. Thân cau thon thon cùng với tán lá cau lắc lư dưới ánh trăng. Từng tàu cau đang phành phạch quạt cho buồng cau con cùng những nụ hoa cau thơm mát. Từng chùm hoa cau trắng tinh nho nhỏ xinh xinh đang thả mình trong ánh trăng hiền dịu. Hương thơm thoáng từ chùm hoa cau làm ai cùng cảm thấy dễ chịu như được ánh trăng tắm mát. Hương hoa dạ hương hoà với hoa cau thơm dịu làm em cảm thấy dễ chịu hơn. Từng cơn gió khe khẽ làm bay mái tóc em. Em cảm thấy người khoan khoái dễ chịu hơn bao giờ hết.
Em đưa tay vẫy chào ánh trăng rồi vào nhà ngủ. Đã nằm xuống giường rồi mà hình ảnh ông trăng cùng bao cảnh vật tắm ánh trăng cứ hiện lên trước mắt em. Chắc rằng tối hôm nay em sẽ mơ mình cùng các bạn đang bay bổng trên không trung chơi đùa với ánh trăng tuyệt đẹp.
|
Topic: Describe a moonlit night scene
Assignment
The whole family is sleeping soundly. In the pink light, I still sat attentively studying. While studying passionately, suddenly a bell rang signaling ten o'clock, which was also the time I finished studying. I stood up, stretched, and breathed a sigh of relief. From the gap in the door, cool autumn winds are blowing, dispelling the fatigue in my body. I stepped away from the table and gently pushed the door open to let the wind rush in. As soon as I pushed the door open, the bright moon before my eyes made me softly exclaim:
– Oh my! How beautiful is the new moon night!
Describe the moonlit night scene
Now the full moon, like a tray, has surpassed the top of the old tree, making the autumn moonlight even brighter. Moonlight spreads evenly everywhere. The moon falls long on the brick yard, casting shadows on tall rows of areca palms. The areca trunk is slender and the areca leaves sway in the moonlight. Each areca palm is fanning the chamber of areca babies and the cool fragrant areca flower buds. Small, beautiful bunches of pure white areca flowers are floating in the gentle moonlight. The airy fragrance from the areca flower cluster makes everyone feel as comfortable as being bathed in cool moonlight. The scent of hyacinth flowers mixed with fragrant areca flowers makes me feel more comfortable. The wind gently blew my hair. I feel more relaxed and comfortable than ever.
I waved to the moonlight and went home to sleep. Already lying down on the bed, the image of the moon and many scenes bathed in moonlight kept appearing before my eyes. Surely tonight I will dream that I and my friends are flying in the air playing with the beautiful moonlight.
|
Tả cảnh đường phố vào buổi sáng
Hướng dẫn
Tả cảnh đường phố vào buổi sáng
Bầu trời đang bắt đầu sáng dần khi mặt trời mọc, những con gà đang cất tiếng gáy vang, em nghe đâu đây những tiếng cười, tiếng trò chuyện rôm rả của các cô, các thím nhà hàng xóm trên đường đi ra chợ. Tiếng mẹ gọi ý ới trễ giờ học rồi. Một buổi sáng được bắt đầu như thế đó.
Em bước ra phố đi đến trường. Đường phố vào buổi sáng đông đúc hơn những thời gian khác trong ngày, ai ai cũng ra đường, người đi làm,người thì đi chợ, người thì đưa con đi học,…. bao nhiêu âm thanh được hòa nhịp vào nhau. Đường phố chỗ em không được bằng phẳng, có những đoạn ghồ ghề, có chỗ lồi lõm và cũng có những đoạn đã được rải một lớp đá nhỏ, bởi thế những chiếc xe thường chạy chậm hơn khi qua những đoạn đường này. Mỗi khi xe lớn đi qua cả một khu phố như ngập trong biển bụi.Nhưng mỗi sáng sớm, lại có các bác lái xe phun nước để rửa đường, khiến con phố buổi sáng cũng trong sạch hơn rất nhiều.
Cuộc sống như được nạp đầy năng lượng vào buổi sáng, từng dòng xe nườm nượp chạy qua, thỉnh thoảng có những chiếc cộ bò đằng sau chất đầy những chiếc cày, và tiếm ượm bò như âm vang hòa nhịp. Những bạn học sinh tụ tập từng tốp tung tăng đến trường và rôm rả trò truyện trên đường. Lâu lâu bạn còn bắt gặp hình ảnh những bạn nhỏ đang ngủ ngon lành, hay có bạn đang khóc sướt mướt khi mẹ chở đi học. Hay hình ảnh các cụ già đang tập thể dục, những bài dưỡng sinh, yoga,.…
Ôi một buổi sáng tràn đầy năng lượng được bắt đầu như thế đó, em yêu quá buổi sáng quê em, yêu con phố ngập tràn âm thanh của con người. Cùng hòa nhịp để bắt đầu một ngày mới tốt đẹp hơn.
|
Describe the street scene in the morning
Instruct
Describe the street scene in the morning
The sky is starting to brighten as the sun rises, the chickens are crowing, I hear laughter and chatter from the neighbors on their way to the market. My mother's voice called me that I was late for school. The morning started like that.
I walked out into the street to go to school. The streets in the morning are more crowded than other times of the day, everyone goes out, some go to work, some go to the market, some take their children to school, etc. How many sounds are harmonized together? The street where I live is not flat, there are rough sections, there are bumps and there are also sections that have been covered with a layer of small stones, so cars often drive slower when passing through these roads. Every time a big car passes through a whole neighborhood it seems to be flooded with a sea of dust. But every early morning, there are drivers spraying water to wash the road, making the street much cleaner in the morning.
Life seems to be filled with energy in the morning, lines of vehicles pass by, sometimes there are carts behind filled with plows, and the cows are like a harmonious echo. Students gathered in groups to go to school and chatted loudly on the way. From time to time, you can see pictures of children sleeping soundly, or someone crying when their mother takes them to school. Or images of old people doing exercises, yoga, etc.…
Oh, a morning full of energy started like that, I love the morning of my hometown so much, I love the street filled with human sounds. Let's join together to start a new and better day.
|
Đề bài: Tả cảnh đầm sen mùa hạ
Bài làm
Con đường đi học của em ngang qua một đầm sen rất rộng. Bởi vậy, em đã đựợc chiêm ngưỡng cánh đầm sen suốt bốn mùa trong năm. Nhưng đẹp nhất vẫn là đầm sen mùa hạ.
Nhìn từ xa, đầm sen mênh mông trải rộng trước mắt chỉ thấy rập rờn là sen. Những chiếc lá chao mình đong đưa như làm duyên với gió. Lại gần, ta thấy rõ hơn, đan xen với những lá sen xanh mát là những búp sen, những bông sen hồng tươi như cặp môi của em bé gái. Gió làm đung đưa những lá sen, làm nghiêng nghiêng những nụ sen, làm sóng sánh những bông sen đang nở và làm lả tả những cánh hoa đang tàn. Đứng trên bờ lúc ấy, khẽ nhắm mắt lại, ta sẽ cảm nhận hết được hương thơm thanh mát của đồng quê Việt Nam. Hương sen không gắt như hương nhài cũng không nhạt nhòa, lãnh đạm, nó nồng nàn, say mê mà vẫn vô cùng dịu dàng thanh thoát.
Nếu được ngồi trên một chiếc thuyền thúng bơi giữa đầm sen là tuyệt nhất Những thân sen mảnh mai có vô vàn chiếc gai nhỏ, đi không khéo chúng xước vào da khiến ta có cảm giác buồn buồn, nhột nhột. Những chiếc lá sen rợp mát tạo thành một mái che tuyệt vời giữa trưa hè oi ả. Bơi thuyền giữa những thân sen còn có một niềm vui thú nữa đó là được tận tay chạm vào nguồn gốc của những hương thơm nồng nàn. Lá của sen, những chiếc lá già có màu xanh thẫm còn những chiếc lá non lại mang một màu xanh nõn nà dịu mát. Lá sen già tỏa rộng hình tròn giống như một chiếc nong con còn lá non lại cuộn mình như chiếc kén sâu. Trên mặt lá phủ một lớp lông măng li ti. Bao nhiêu hạt mưa sa xuống, lá sen đều nâng niu giữ lại rồi chờ gió đến mà chao nghiêng trút rất nhẹ nhàng xuống đầm. Hoa sen cũng có hoa "non", hoa "già". Hoa "non", ấy là những búp sen chưa nở, các "bé" còn ngại ngùng nên vẫn chúm chím những cánh hồng mơn man. Sen "già" là những bông hoa đã xòe cánh khoe sắc màu tươi tắn, khoe cả đài sen, nhị sen vàng thắm. Cánh sen rất mịn, không một gợn nhỏ, trơn láng, đây là nơi lưu lại những hạt sương đêm mong manh. Chúng khum khum như chiếc thuyền con nên khi sen tàn, cánh rơi xuống vẫn nổi lênh đênh trên nước. Phấn hoa vàng tươi, những hạt bụi vàng thanh khiết. Thật đúng như bài ca dao:
"Lá xanh bông trắng lại chen nhị vàng
Nhị vàng bông trắng lá xanh".
Chỉ có khác, sen ở đầm làng em là sen hồng thôi! Nhưng sắc hồng của cánh, sắc vàng của nhị càng làm bông hoa nổi bật giữa bát ngát màu xanh của lá.
Mỗi sáng sớm, giữa dòng nước đầm lại khe khẽ vang lên tiếng chèo khua mái của những người chủ đầm sen, họ đến hái hoa sen để bán hoặc để ướp trà. Lúc ấy, đầm sen vẫn còn đang mơ màng trong lãng đãng sương mai. Càng gần về trưa đầm sen càng nhộn nhịp. Lúc ấy là tan giờ làm đồng, ai cũng muốn lại gần đầm sen nghỉ ngơi một chút, hít vào lồng ngực hương sen mát lành. Những chú bé con thì thích thú ngắt những chiêc lá sen xoay tròn trên đầu làm ô che nắng…
Đầm sen là một hình ảnh đẹp của quê hương em. Dầu ngày nào đi học em cũng qua nơi này nhưng chưa bao giờ em hết thích thú ngắm nhìn vẻ đẹp của nó.
|
Topic: Describe the scene of a lotus pond in summer
Assignment
My way to school passes through a very large lotus pond. Therefore, I have been able to admire the lotus pond petals throughout the four seasons of the year. But the most beautiful is still the summer lotus pond.
Looking from a distance, the vast lotus pond spreads out before the eyes, only the lotus is visible. The leaves swayed as if swaying with the wind. Coming closer, we see more clearly, interwoven with the cool green lotus leaves are lotus buds, bright pink lotus flowers like a little girl's lips. The wind sways the lotus leaves, tilts the lotus buds, ripples the blooming lotus flowers and scatters the fading petals. Standing on the shore at that time, gently closing our eyes, we will feel the fresh scent of the Vietnamese countryside. The scent of lotus is not as harsh as the scent of jasmine nor is it faint or indifferent, it is passionate, passionate but still extremely gentle and elegant.
If you can sit on a basket boat and swim in the middle of a lotus pond, it's the best. The slender lotus stems have countless small thorns. If you don't move them carefully, they scratch your skin, making you feel sad and ticklish. The cool lotus leaves create a wonderful shelter in the hot summer afternoon. There is another joy in boating among the lotus stems: being able to personally touch the source of the passionate fragrance. The leaves of the lotus, the old leaves are dark green while the young leaves have a cool, pale green color. Old lotus leaves spread out in a circular shape like a baby spring, while young leaves curl up like a worm cocoon. The leaf surface is covered with a layer of tiny shoots. As many raindrops fell, the lotus leaves cherished them and waited for the wind to come and gently pour them into the lagoon. Lotus flowers also have "young" flowers and "old" flowers. "Young" flowers are lotus buds that have not yet bloomed. The "babies" are still shy so they still caress them with pink petals. "Old" lotus flowers are flowers that have opened their petals and show off their bright colors, showing off the lotus stem and bright yellow lotus stamens. The lotus petals are very smooth, without a single ripple, smooth, this is where the fragile night dew particles remain. They are cupped like a small boat, so when the lotus fades, the falling wings are still floating on the water. Bright yellow pollen, pure golden dust particles. It's exactly like the folk song:
"Green leaves and white flowers are surrounded by yellow stamens
Yellow stamens, white flowers, green leaves.
The only difference is that the lotus in my village's lagoon is a pink lotus! But the pink color of the petals and yellow color of the stamens make the flower stand out among the vast green of the leaves.
Every early morning, in the middle of the lagoon's water, the sound of rowing paddles is heard from the owners of the lotus pond, who come to pick lotus flowers to sell or make tea. At that time, the lotus pond was still drowsy in the morning dew. The closer it is to noon, the more bustling the lotus pond becomes. At that time, it was time to finish working in the fields, everyone wanted to go near the lotus pond to rest a bit, inhaling the cool lotus scent. Little boys enjoy plucking lotus leaves and spinning them above their heads as umbrellas to shade the sun...
The lotus pond is a beautiful image of my hometown. Even though I pass by this place every day when I go to school, I never stop enjoying seeing its beauty.
|
Tả cảnh đầm sen vào mùa hạ
Gợi ý
Con đường đi học của em ngang qua một đầm sen rất rộng. Bởi vậy, em đã được chiêm ngưỡng cảnh đầm sen suốt bốn mùa trong năm. Nhưng đẹp nhất vẫn là đầm sen mùa hạ.
Nhìn từ xa, đầm sen mênh mông trải rộng trước mắt chỉ thấy rập rờn lá sen uốn sóng. Những chiếc lá chao mình đong đưa như làm duyên với gió. Lại gần, ta thấy rõ hơn, đan xen với những lá sen xanh mát là những búp sen, những bông sen hồng tươi như cặp môi của em bé gái. Gió làm đung đưa những lá sen, làm nghiêng nghiêng những nụ sen, làm sóng sánh những bông sen đang nở và làm lả tả những cánh hoa đang tàn. Đứng trên bờ lúc ấy, khẽ nhắm mắt lại, ta sẽ cảm nhận hết được hương thơm thanh mát của đồng quê Việt Nam. Hương sen không gắt như hương nhài cũng không nhạt nhòa, lãnh đạm, nó nồng nàn, say mê mà vẫn vô cùng dịu dàng thanh thoát.
Nếu được ngồi trên một chiếc thuyền thúng bơi giữa đầm sen là tuyệt nhất. Những thân sen mảnh mai có vô vàn chiếc gai nhỏ, đi không khéo chúng xước vào da khiến ta có cảm giác buồn buồn, nhột nhột. Những chiếc lá sen rợp mát tạo thành một mái che tuyệt vời giữa trưa hè oi ả. Bơi thuyền giữa những thân sen còn có một niềm vui thú nữa đó là được tận tay chạm vào nguồn gốc của những hương thơm nồng nàn. Lá của sen, những chiếc lá già có màu xanh thẫm còn những chiếc lá non lại mang một màu xanh nõn nà dịu mắt. Lá sen già tỏa rộng hình tròn giống như một chiếc nong con còn lá non lại cuộn mình như chiếc kén sâu. Trên mặt lá phủ một lớp lông măng li ti. Bao nhiêu hạt mưa sa xuống, lá sen đều nâng niu giữ lại rồi chờ gió đến mà chao nghiêng trút rất nhẹ nhàng xuống đầm. Hoa sen cũng có hoa “non”, hoa “già”. Hoa “non”, ấy là những búp sen chưa nở, các “bé” còn ngại ngùng nên vẫn chúm chím những cánh hồng mơn man. Sen “già” là những bông hoa đã xòe cánh khoe sắc màu tươi tắn, khoe cả đài sen, nhị sen vàng thắm.
Cánh sen rất mịn, không một gợn nhỏ, trơn láng, đây là nơi lưu lại những hạt sương đêm mong manh. Chúng khum khum như chiếc thuyền con nên khi sen tàn, cánh rơi xuống vẫn nổi lênh đênh trên nước. Phấn hoa vàng tươi, những hạt bụi vàng thanh khiết. Thật đúng như bài ca dao:
“Lá xanh bông trắng lại chen nhị vàng
Nhị vàng bông trắng lá xanh”.
Chỉ có khác, sen ở đầm làng em là sen hồng thỏi! Nhưng sắc hồng của cánh, sắc vàng của nhị càng làm bồn hoa nổi bật giữa bát ngát màu xanh của lá.
Mỗi sáng sớm, giữa dòng nước đầm lại khe khẽ vang lên tiếng chèo khua mái của những người chủ đầm sen, họ đến hái hoa sen để bán hoặc để uớp trà. Lúc ấy, đầm sen vẫn còn đang mơ màng trong lãng đãng sương mai. Càng gần về trưa đầm sen càng nhộn nhịp. Lúc ấy là tan giờ làm đồng, ai cũng muốn lại gần đầm sen nghỉ ngơi một chút, hít vào lồng ngực hương sen mát lành. Những chú bé con thì thích thú ngắt những chiếc lá sen xoay tròn trên đầu làm ô che nắng…
Đầm sen là một hình ảnh đẹp của quê hương em. Dầu ngày nào đi học em cũng qua nơi này nhưng chưa bao giờ em hết thích thú ngắm nhìn vẻ đẹp của nó.
|
Describe the lotus pond scene in summer
Suggest
My way to school passes through a very large lotus pond. Therefore, I have been able to admire the lotus pond scenery throughout the four seasons of the year. But the most beautiful is still the summer lotus pond.
Looking from a distance, the vast lotus pond spreads out before the eyes, only the waving lotus leaves can be seen. The leaves swayed as if swaying with the wind. Coming closer, we see more clearly, interwoven with the cool green lotus leaves are lotus buds, bright pink lotus flowers like a little girl's lips. The wind sways the lotus leaves, tilts the lotus buds, ripples the blooming lotus flowers and scatters the fading petals. Standing on the shore at that time, gently closing our eyes, we will feel the fresh scent of the Vietnamese countryside. The scent of lotus is not as harsh as the scent of jasmine nor is it faint or indifferent, it is passionate, passionate but still extremely gentle and elegant.
If you can sit on a basket boat swimming in the middle of a lotus pond, it is the best. The slender lotus stems have countless small thorns. If not moved carefully, they scratch the skin, making us feel sad and ticklish. The cool lotus leaves create a wonderful shelter in the hot summer afternoon. There is another joy in boating among the lotus stems: being able to personally touch the source of the passionate fragrance. The leaves of the lotus, the old leaves are dark green while the young leaves are a gentle green color. Old lotus leaves spread out in a circular shape like a baby spring, while young leaves curl up like a worm cocoon. The leaf surface is covered with a layer of tiny shoots. As many raindrops fell, the lotus leaves cherished them and waited for the wind to come and gently pour them into the lagoon. Lotus flowers also have "young" flowers and "old" flowers. "Young" flowers are lotus buds that have not yet bloomed. The "babies" are still shy so they still have tender pink petals. "Old" lotus flowers are flowers that have opened their petals and show off their bright colors, showing off the lotus stem and bright yellow lotus stamens.
The lotus petals are very smooth, without a single ripple, smooth, this is where the fragile night dew particles remain. They are cupped like a small boat, so when the lotus fades, the falling wings are still floating on the water. Bright yellow pollen, pure golden dust particles. It's exactly like the folk song:
“Green leaves and white flowers are surrounded by yellow stamens
Yellow stamens, white flowers, green leaves.
The only difference is that the lotus in my village's lagoon is a pink lotus! But the pink color of the petals and yellow color of the stamens make the flower bed stand out among the vast green of the leaves.
Every early morning, in the middle of the lagoon's water, the sound of rowing paddles is heard from the owners of the lotus pond, who come to pick lotus flowers to sell or make tea. At that time, the lotus pond was still drowsy in the morning dew. The closer it is to noon, the more bustling the lotus pond becomes. At that time, it was time to finish working in the fields, everyone wanted to go near the lotus pond to rest a bit, inhaling the cool lotus scent. Little boys enjoy plucking lotus leaves and spinning them above their heads as umbrellas to block the sun...
The lotus pond is a beautiful image of my hometown. Even though I pass by this place every day when I go to school, I never stop enjoying seeing its beauty.
|
Đề bài: Anh (chị) hãy miêu tả cảnh đẹp cánh đồng quê em.
Bài làm
Hè vừa rồi, em được ba cho về thăm quê nội ở cần Giuộc, Long An. Sau một đêm nghỉ ngơi thoải mái, sáng hôm sau em theo bác Ba ra thăm đồng. Cánh đồng này có tên là đồng Thượng, nằm dọc theo con lộ đất đỏ như son, nối từ cần Giuộc đến vùng ngoại ô quận 8, thành phố Hồ Chí Minh.
Bác Ba quẩy đội thùng tưới đi trước, em vác chiếc cuốc trên vai, cố đi nhanh cho kịp bác. Đến thửa ruộng của nhà, bác dừng lại rồi đưa tay khoát một vòng, tươi cười nói với em:
– Cháu thấy phong cảnh quê mình đẹp không?
Em thích thú gật đầu và mê mải ngắm nhìn cánh đồng buổi sớm trải dài trước mắt một màu xanh mướt của lúa, của hoa màu đang độ lớn. Thoảng trong gió mùi đòng đòng lúa thơm ngọt quyện với mùi bùn ngai ngái tạo nên hương vị khó quên của đồng quê. Đây đó, có tiếng rích rích của những chú chim trú đêm trong ruộng lúa.
Con mương chạy dài cắt ngang cánh đồng, dọc hai bên bờ là hàng dương thẳng tắp. Phía đất trũng hơn cây lúa, phía đất cao dùng để trồng hoa màu. Những luốngrau cải xanh, cải trắng non tươi xen lẫn với những luống cà chua, xà lách, hành hoa… mơn mởn.
Người dân cần Giuộc quê em suốt đời gắn bó với đất đai. Bao nhiêu mồ hôi đã đổ xuống đất này cho lúa thêm xanh, cho rau thêm tốt. Người yêu thương đất, đất nuôi người. Bộ mặt quê hương em không ngừng thay đổi và mỗi ngày một tươi đẹp hơn.
|
Topic: Please describe the beautiful scenery of my hometown's fields.
Assignment
Last summer, my father sent me to visit my grandfather's hometown in Can Giuoc, Long An. After a comfortable night's rest, the next morning I followed Uncle Ba to visit the fields. This field is called Thuong field, located along the red dirt road, connecting from Can Giuoc to the suburbs of District 8, Ho Chi Minh City.
Uncle Ba carried the watering can ahead, I carried the hoe on my shoulder, trying to walk quickly to keep up with him. Coming to the family's field, he stopped, waved his hand around, smiled and said to me:
– Do you find the scenery of my hometown beautiful?
She nodded happily and engrossed herself in looking at the early morning fields stretching before her eyes, a lush green color of rice and growing crops. In the wind, the sweet scent of rice fields mixed with the smell of mud creates an unforgettable taste of the countryside. Here and there, there is the chirping sound of birds staying at night in the rice fields.
The ditch runs long across the field, along both banks are straight rows of poplars. The lowland side is used for growing rice, the highland side is used for growing crops. Beds of fresh green and young white cabbage mixed with lush beds of tomatoes, lettuce, onions...
The people of Giuoc, my hometown, have been attached to the land all their lives. How much sweat has been poured into this land to make rice greener and vegetables better. People love the land, the land nourishes people. The face of my hometown is constantly changing and becoming more beautiful every day.
|
Tả cảnh đẹp của mùa hè – Văn hay lớp 2
Hướng dẫn
Mùa hè đến cũng là mùa thi và là mùa chia tay của học sinh với mái trường với thầy cô. Mỗi khi nhắc đến mùa hè trong tôi lại có cảm giác nao nao đến khó tả, buồn vui lẫn lộn. Vui vì sắp được nghỉ hè, được đi những nơi mà tôi thích, nhưng lại buồn khi nhớ về thầy cô, bè bạn.
Khi những tia nắng bắt đầu của mùa hè chiếu xuống mặt đất, vạn vật cũng có sự thay đổi rõ rệt. Cây cối giường như cùng gồng mình lên để chống chọi lại cái nắng ghê gớm trong thời gian sắp tới. Những đóa phượng bắt đầu chớm nở trên những tán lá xanh mướt báo hiệu mùa hè đã đến. Mùa hè tuy nóng bức nhưng em rất yêu mùa hè, yêu loài hoa báo hiệu hè về. Đó là loài hoa gắn bó với bao lớp học sinh chúng em. Những cánh phượng đỏ rực cả góc sân trường trông thật đẹp mắt. Dưới ánh nắng mặt trời mùa hè nóng bỏng, màu đỏ ấy càng trở nên đẹp và quyến rũ hơn. Phượng nở đỏ cả một vùng trời, từng chùm từng chùm như những đốm lửa nhỏ. Nhìn từ xa, cây phượng như một đống lửa đang cháy hừng húc giữa lưng trời. màu đỏ của hoa phượng càng làm cho cái nắng của mùa hè thêm chói chang.
Ngoài biểu tượng đặc trưng là hoa phượng mùa hè không thể thiếu được âm thanh của những tiếng ve. Tiếng ve kêu râm ran suốt đêm hè. Những chú ve cứ ca lên những bài ca chào đón mùa hè mà không bao giờ ngừng. Dù bạn có đến bất kì một ngóc ngách nào, bạn cũng có thể nghe thấy tiếng ve kêu. Những chú ve còm cõi, kêu đến khi kiệt sức mà chết đi. Cuộc sống của chúng tuy ngắn ngủi nhưng lại đem lại niềm vui cho mọi người. Mỗi sáng sớm, khi vừa mở mắt, ta đã nghe tiếng ve kêu râm ran. Ve kêu nhiều quá đôi khi làm ảnh hưởng tới con người, nhưng không có tiếng ve thì chưa phải là ngày hè.
Khi tâm trạng buồn vì phải chia ta với mái trường thân yêu, chia tay với bao bạn bè, thầy cô thân thương thì âm thanh của tiếng ve trở nên da diết hơn, buồn hơn.
Mùa hè đến cùng phượng và ve kêu, mùa chia tay với mái trường, mùa của sự nghỉ ngơi sau một năm học đầy vất vả. Mùa hè cũng là mùa thi. Nhưng sau khi tạm gác nhiệm vụ học tập lại, chúng ta lại hòa mình vào những hoạt động vui chơi đầy bổ ích và lí thú của những ngày hè.
Sau một năm học, ai trong số học trò cũng mong ngóng đến ngày hè, ngày hè hứa hẹn bao nhiêu niềm vui, bao trò chơi thú vị. Hè đến các em sẽ được thỏa sức hòa mình trong những chuyến đi chơi, ngắm hoa phượng nở, nghe tiếng ve kêu và đặc biệt sau kỳ nghỉ hè các em lại được đến trường, được lên lớp với bao điều hứa hẹn trong trang sách của tuổi học trò.
Quê em ở vùng đồng bằng. Mùa hè là mùa đẹp nhất trong năm. Mùa hè đến tự bao giờ mà rực rỡ đến thế!
Buổi sáng thức dậy, khí trời trong lành, mát mẻ, gió nhẹ thoảng lay động cành cây để lộ những giọt sương mai trong vắt trên lá. Cả làng quê như bồng bềnh trong sương sớm. Ở phía Đông, mặt trời sáng rực, to như cái mâm khổng lồ, nấp sau hàng cây phía xa, toả ánh sáng lấp lánh nhiều màu rực rỡ. Mặt trời nhô lên từ từ, trên không, từng đám mây trắng trôi nhè nhẹ. Trên cánh đồng lúa đang thì con gái mơn mởn, ngả đầu vào nhau như trò chuyện. Đến gần trưa, mặt trời đã lên cao, ánh nắng mỗi lúc một gay gắt hơn. Những thửa ruộng lúc bấy giờ trông rộng ra như một tấm thảm xanh dưới ánh mặt trời. Trong các ao, hồ, đầm, hoa rau muống lấp lánh như ngời lên bới ánh nắng tô thêm sắc màu. Màu tím của hoa cũng làm dịu đi cái nắng gay gắt này. Những mái nhà ngói đỏ như đỏ hơn dưới ánh nắng hè. Những chùm quả xoan vàng lịm. Cây sấu giờ cũng khoe sắc áo vàng cùng bạn. Hoa phượng khoe sắc thắm một góc trời trên các lối đi, trên cổng trường, góp phần tô them cho cảnh sắc mùa hè thèm rực rỡ. Vào hè, con người không còn cái cảm giác ấm áp của mùa xuân hay cảm giác héo tàn hanh hao sắp bước vào mùa đông.
Một năm có bốn mùa nhưng em thích nhất là mùa hè. Bởi khi hè đến em lại được nghe tiếng ve kêu, con đường đến trường rợp những cánh hoa phưỡng vĩ đỏ tươi và điều quan trọng nhất là em có hai tháng nghỉ hè để về quê thăm ông bà ngoại.
Bước sang đầu tháng tư bạn sẽ bắt đầu được tận hưởng ánh nắng ấm áp báo hiệu vào hè. Hòa nhịp cùng với thiên nhiên cây cối vạn vật cũng chuyển mình theo. Các bạn ve đến hẹn lại cất cao những tiếng hát râm rả trên các cành cây, ngọn cây.
Thú vị nhất là các bạn sẽ tận hưởng một mùa hè ở quê với những trò chơi dân gian. Các bạn được ngắm buổi sáng mùa hè, ngắm nhìn ánh nắng mặt trời lên cao, từng tia nắng chiếu xuống khắp ngọn cây, ngọn cỏ đánh thức mọi vật đang ngủ say. Không gian bỗng trở nên sang bừng lấp lánh những tia nắng. Chúng nhảy nhót múa hát trên mặt đất, trên những bông hoa và trở nên nóng bỏng vào buổi trưa. Mùa hè gợi nhớ trong mỗi chúng ta những kỷ niệm khó quên đó là những buổi chia tay lên lớp mới, những chuyến du lịch cùng gia đình và bạn bè, cả những ngày vất vả toát mồ hôi đi học trong cái nắng nóng gay gắt của mùa hè. Nhưng sau tất cả khi chiều đến lại đem đên cho chúng ta cảm giác dễ chịu, không khí dịu đi cái nóng oi ả, những cơn gió thoảng qua xua tan đi cảm giác khó chịu của mùa hè.
Mái trường cũng khoác lên mình chiếc áo mùa hè. Cả ngôi trường bao trùm mùi hương thoang thoảng của hoa sen trong không gian rộn rã tiếng ve vào hè. Vẻ đẹp của ngôi trường được tôn lên nhờ những chùm hoa phượng vĩ xen lẫn màu tím hoa bằng lăng. Tất cả tạo nên bức tranh đầy màu sắc những gam màu nóng của mùa hè.
Đối với em mùa hè chính là mùa của sức sống, niềm vui và mùa dành cho sự khởi đầu của sự trưởng thành.
Mùa hè là mùa gặt ở quê em. Mấy năm liền được mùa, lúa dự, lúa tám thơm, lúa nếp cái hoa vàng, nếp Rồng… phơi đầy sân, chất đầy nhà. Gia đình nào cũng thu hoạch được bốn, năm tấn thóc. Cả làng bao bọc một màu vàng no ấm: thóc vàng giòn, rơm rạ vàng xộng, đàn gà óng mượt vàng tươi… Mẹ sẽ bán thóc, bán lợn mua quần áo mới cho chị em em.
Sau một năm dài học tập vất vả, chúng em được nghỉ hè, được vui chơi thoải mái. Mùa hè được bơi lội, tắm mát, được đá bóng, được thả diều, được đi du lịch, được tham quan các danh lam thắng cảnh. Em sẽ cùng các bạn Thắng, Bình, Tú, Mộc đi chơi đồi thông đuổi bắt con sóc, hái hoa mua, hoa sim và tắm suối.
Mùa hè phóng khoáng và thoải mái. Tuổi thơ chúng em yêu thích mùa hè.
Hồng Loan tổng hợp
Chuyên mục: Văn mẫu lớp 2Thẻ: Tả cảnh
Trả lời Hủy
Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *
Bình luận
Tên *
Email *
Trang web
Nhập từ cần tìm…
Bài viết mới
Đồng biến, nghịch biến của hàm số bậc ba
Lý thuyết đồng biến, nghịch biến của hàm số
Bài 1: Mệnh đề – Toán 10
Trắc nghiệm Mệnh đề
Các dạng toán về mệnh đề – Toán 10
Chuyên đề mới:
Học toán 12
Học toán lớp 11
Học toán lớp 10
|
Describing the beautiful scenery of summer - Good literature for grade 2
Instruct
Summer is also exam season and farewell season for students, school and teachers. Every time I mention summer, I feel an indescribable feeling of sadness and joy. Happy because I'm about to have a summer vacation, going to places I like, but sad when I miss my teachers and friends.
When the first rays of summer sun shine on the ground, everything also changes markedly. The trees seem to be bracing themselves to withstand the terrible sun in the near future. Royal poinciana flowers begin to bloom on the green foliage, signaling the arrival of summer. Although summer is hot, I love summer very much, I love the flowers that signal the return of summer. It is a flower that is closely associated with many classes of us students. The red phoenix petals all over the school yard look so beautiful. Under the hot summer sunlight, that red color becomes even more beautiful and attractive. The phoenix blooms red across the sky, each bunch like small sparks of fire. Seen from a distance, the phoenix tree looks like a pile of fire burning in the sky. The red color of poinciana flowers makes the summer sun even more dazzling.
In addition to the typical symbol of the poinciana flower, summer is indispensable for the sound of cicadas. The sound of cicadas buzzing throughout the summer night. The cicadas keep singing songs to welcome summer without stopping. No matter which corner you go to, you can hear the sound of cicadas. The cicadas were exhausted, calling until they were exhausted and died. Although their lives are short, they bring joy to everyone. Every early morning, as soon as I open my eyes, I hear the sound of cicadas chirping. Too many cicadas sometimes affect people, but without the sound of cicadas, it is not a summer day.
When you feel sad because you have to say goodbye to your beloved school, say goodbye to many dear friends and teachers, the sound of the cicadas becomes more intense and sadder.
Summer comes with phoenixes and cicadas, the season of farewell to school, the season of rest after a hard school year. Summer is also exam season. But after temporarily putting aside the task of studying, we immerse ourselves in the useful and exciting fun activities of summer days.
After a school year, every student looks forward to summer, which promises so much fun and interesting games. When summer comes, children will be able to immerse themselves in outings, watch poinciana flowers bloom, hear the sound of cicadas, and especially after the summer vacation, they will be able to go to school and go to class with so many promises in the pages of books. of student age.
My hometown is in the delta. Summer is the most beautiful season of the year. When did summer come, it's so brilliant!
Waking up in the morning, the air is fresh and cool, the breeze gently moves the tree branches, revealing clear morning dew drops on the leaves. The whole village seemed to be floating in the morning mist. In the East, the sun shines brightly, as big as a giant tray, hiding behind the trees in the distance, radiating brilliant multi-colored sparkling light. The sun rose slowly, in the sky, white clouds drifted gently. In the rice fields, the girls were smiling, leaning their heads against each other as if chatting. By noon, the sun was high in the sky, the sunlight becoming more and more intense. The fields at that time looked as wide as a green carpet under the sun. In the ponds, lakes, and lagoons, morning glory flowers sparkle as if brightened by the sunlight adding color. The purple color of the flowers also soothes this harsh sunlight. The red tiled roofs seem redder under the summer sunlight. Clusters of yellow oval fruits. The crocodile tree now also shows off its yellow color with you. Poinciana flowers bloom brightly in a corner of the sky on the paths and on the school gates, contributing to the brilliant summer scenery. In the summer, people no longer have the warm feeling of spring or the wilting feeling of entering winter.
There are four seasons in a year, but I like summer the most. Because when summer comes, I can hear the cicadas chirping, the road to school is lined with bright red petals of the royal poinsettia, and the most important thing is that I have two months of summer vacation to go back to my hometown to visit my grandparents.
Entering early April, you will begin to enjoy the warm sunshine signaling summer. In harmony with nature, trees and everything move along. The cicadas came to meet each other and raised their voices to sing on the branches and tree tops.
The most interesting thing is that you will enjoy a summer in the countryside with folk games. You can watch the summer morning, watch the sunlight rise high, each ray of sunlight shines down on the tops of trees and grass, waking up everything that is sleeping. The space suddenly became bright and sparkling with sunlight. They dance and sing on the ground, on the flowers and become hot at noon. Summer reminds each of us of unforgettable memories, including farewells to new classes, trips with family and friends, and hard days sweating to go to school in the intense heat. of summer. But after all, when the afternoon comes, it brings us a pleasant feeling, the air cools down from the sweltering heat, the passing breeze dispels the uncomfortable feeling of summer.
The school roof also wears a summer shirt. The whole school is covered with the faint scent of lotus flowers in a space filled with the sound of cicadas in the summer. The beauty of the school is enhanced by bunches of poinciana flowers mixed with purple magnolia flowers. All create a colorful picture of the hot colors of summer.
For me, summer is the season of vitality, joy and the beginning of maturity.
Summer is harvest season in my hometown. For several years, there were good harvests, with plum rice, eight fragrant rice, yellow flower sticky rice, Dragon sticky rice... drying in the yard and filling the house. Every family harvests four or five tons of rice. The whole village is surrounded by a rich yellow color: crispy yellow rice, golden straw, bright yellow shiny chickens... Mother will sell rice, sell pigs to buy new clothes for my sisters and brothers.
After a long year of hard study, we have a summer vacation and can have fun. In the summer, you can swim, bathe, play soccer, fly kites, travel, and visit scenic spots. I will go with my friends Thang, Binh, Tu, Moc to the pine hills to chase squirrels, pick flowers, sim flowers, and bathe in the stream.
Summer is free and comfortable. As children, we love summer.
Hong Loan compiled
Category: Grade 2 essay samples Tag: Scene description
Reply Cancel
Your email will not be displayed publicly. Required fields are marked *
Comment
Name *
Email *
Webpage
Enter the word you want to search for...
New Posts
Covariation and inverse of cubic functions
Theory of covariation and inverse variation of functions
Lesson 1: Propositions – Math 10
Proposition Test
Types of propositional math – Math 10
New topic:
Study math 12
Studying math grade 11
Studying math grade 10
|
Tả cảnh đẹp của mùa xuân – Văn hay lớp 2
Hướng dẫn
Trong 4 mùa xuân hạ thu đông em thích nhất là mùa xuân bởi màu xuân trên quê hương em rất thanh bình và yên ả nó mang một vẻ đẹp dịu dàng và có những gắn bó riêng đặc sắc của hương vị màu xuân.
Hình ảnh mùa xuân đã gợi cho em nhiều cảm xúc ngọt ngào bởi màu xuân là mùa của cây trái đâm trồi nảy lộc, những mầm nụ non đều được đâm chồi nảy lộc trong mùa này, màu xuân là màu của cây cối được hồi sinh sau một màu đông lạnh giá, hình ảnh của màu xuân trong quê hương em nổi bật lên đó là hình ảnh của hoa đào nở nó vang nhộn và mang những màu sắc tươi vui rộn nhịp, nhiều hình ảnh khác cũng tạo nên những ấn tượng vô cùng mạnh mẽ, nó mang những làn điệu riêng và vô cùng đặc sắc, hình ảnh mùa xuân trên quê hương em nổi bật và điển hình lên những cung bậc và cảm xúc riêng, nó rung động và tạo nên rất nhiều những hình ảnh đẹp và vô cùng gần gũi với mỗi con người, hình ảnh đó đã thấm đẫm tình yêu thiên nhiên yêu đất nước, mỗi chúng ta đều rất tự hào về nó, bởi nó đẹp dịu dàng và có sức sống tràn trề.
Mùa xuân là màu của cây cối đâm trồi nảy lộc và là mùa của yêu thương xum về, mỗi khi xuân về là nhà nhà người người lại đón tết vui vẻ và có những giây phút ấm áp bên nhau, sau những giây phút đó, chúng ta thấy yêu thương quê hương của mình hơn, tình yêu đó thể hiện sự gắn bó thiết tha và mang những cung bậc ngào ngạt của thiên nhiên đất trời, màu xuân là tết trồng cây, chính vì tiết trời mát mẻ mà nó phù hợp để trồng nhiều những loại cây trồng khác nhau và có sức mạnh mẽ cho con người.
Em rất yêu quý màu xuân trên quê hương em, nó nhẹ nhàng và vô cùng thanh bình yên tĩnh hình ảnh một mùa xuân yên ả với những hình ảnh đó nó tạo nên nhiều những ấn tượng sâu sắc trong lòng người bởi tình yêu quê hương đất nước của họ.
Mùa xuân là mùa bắt đầu của một năm, cũng là mùa đẹp nhất trong năm vì mang đến cho con người không khí ấm áp, vui tươi nhất.
Mùa xuân thường gắn liền với Tết, thường bắt đầu vào tháng 1 và kết thúc vào tháng 3. Đây là khoảng thời gian thời tiết êm dịu, ấm áp, vẫn còn se se lạnh nhưng có ánh nắng mặt trời. Mọi người vẫn luôn mong chờ mùa xuân đến, vì được đón Tết cổ truyền, được quây quần bên nhau ấm áp.
Cảnh vật mùa xuân luôn tràn đầy sức sống. Những cánh hoa đào của miền bắc và hoa mai của miền nam đua nhau khoe sắc, chở bao nhiêu dư vị và màu sắc của mùa xuân. Những cành cây cao vút bắt đầu nhú những mầm non xanh nõn, mượt mà như những nét chấm phá nhẹ nhàng giữa bầu trời cao trong xanh.
Trong những khu vườn, những khóm rau mới trồng của mẹ xanh mướt, còn đọng lại một vài hạt sương nhỏ bé tí. Chờ khi ánh nắng mặt trời lên thì sẽ tan ra.
Lũ trẻ con trong xóm vui cười hớn hở khi mùa xuân về, lại sắp thêm một tuổi, lại được nhận những phong thư lì xì.
Mùa xuân thật đẹp, mùa xuân là mùa mà vạn vật thay áo mới.
Mai đào bừng nở xuân đất Việt
Lộc vàng lan tỏa vết đoàn viên …
Mỗi khi nghe hai câu hát này là không khí Tết cổ truyền lại ùa về trong lòng tôi. Cảm giác đó lâng lâng thật khó tả, khiến lòng người nao nao. Cứ mỗi khi xuân về, tôi lại thích ngắm khu phố nhà mình vào ngày đầu năm mới.
Sáng sớm, sau khi tỉnh giấc, tôi đi ra ngoài ban công và hít một hơi căng lồng ngực. Tôi cảm nhận được dư âm của mùa đông vẫn còn. Nhưng cái rét bao trùm lên mọi cảnh vật không còn lạnh đến thấu xương nữa mà đã ngọt hơn.
Nhìn lên bầu trời, tôi tưởng như đêm qua có một bàn tay nào đó đã gội rửa vòm trời sạch bóng. Những đám mây dày chầm chậm trôi như đang còn ngái ngủ. Dường như mây cũng lười biếng một chút trong ngày đầu năm mới. Nhưng chỉ một lúc sau, những tảng mây tan dần. Một vài tia nắng yếu ớt rẽ đám mây khó tính rọi xuống trần gian, làm cho không khí ấm hơn và tô hồng thêm đôi má của những đứa bé đi chơi xuân với bố mẹ.
Tôi đưa mắt nhìn khắp phố. Con đường phố tôi như chàng thanh niên tràn đầy sức sống vừa được nàng xuân ban tặng một chiếc áo mới. Đó là nhờ sự điểm tô của một vài nhánh lộc xanh nhú ra từ cành bàng khẳng khiu đầu phố, là âm thanh của những chú chim chuyền cành hót ríu rít như chờ đợi rất lâu câu chuyện đón xuân về, là những khẩu hiệu, bang rôn màu đỏ, màu vàng được treo khắp đó đây, là tiếng cười nói, chúc tụng hân hoan của người đi chơi Tết. Tất cả đã tạo nên một bức tranh đầy âm thanh, hình ảnh cho con đường.
Người đi chơi Tết vào ngày đầu năm mỗi lúc một đông, nét mặt ai cũng rạng rỡ, tươi vui. Có lẽ mọi lo lắng, buồn bã được gửi lại sau cánh cửa giao thừa đã khép lại đêm hôm qua. Giờ đây chỉ còn niềm hân hoan đón chờ những điều tốt đẹp sắp đến của một năm mới. Những em bé xúng xính trong bộ quần áo mới tươi cười nhận những phong bao lì xì màu đỏ may mắn.
Ngày xuan chính là dịp mọi người đàon tụ, về với gia đình. Những mâm cỗ được dọn ra trong sự hân hoan, sum vầy của mọi người. Đó là những khoảnh khắc đẹp đẽ nhất mà ai cũng mong chờ khi mùa xuân đến. Tôi lặng lẽ đứng ngắm quanh cảnh buổi sáng đầu năm ở khu phố, lòng rung động trước vẻ đẹp tinh tế mà tạo hóa và con người đã đem đến cho cảnh sắc nơi đây. Tôi ước gì thời gian ngừng lại để tôi có thể thả hồn vào trong khung cảnh
Xuân về rực thắm cánh đào
Đung đưa trong nắng đón chào Tết sang.
Chỉ cần nghe hai câu thơ ấy thôi là không khí Tết cổ truyền – Tết Nguyên Đán lại ùa về trong lòng em. Cảm giác đó thật lâng lâng, khó tả, khiến lòng người sao xuyến khôn nguôi. Phải chăng mùa xuân trên quê hương em đã về! Cứ mỗi độ xuân về, em lại thêm yêu hơn dãy phố nơi mình sinh sống vào những ngày đầu năm mới.
Sáng sớm ngày mùng 1 Tết, vừa tỉnh giấc, cũng như mọi ngày, em ra ngoài ban công vươn vai và hít một hơi căng lồng ngực. Em cảm nhận được cái se se lạnh, phải chăng là dư âm của mùa đông vẫn còn. Nhưng cái lạnh ấy bao trùm lên mọi cảnh vật: cây cối, chim muông không còn lạnh đến thấu xương nữa mà đã dịu ngọt hơn.
Ngước mắt lên nhìn bầu trời, dường như đêm hôm qua đã có một bàn tay nào đó gội rửa để vòm trời hôm nay sạch bóng hơn. Những bác mây dày trôi thong rong như đang còn ngái ngủ. Mây cũng như lười biếng một chút trong những ngày đầu năm mới. Nhưng chỉ một lúc sau, những tảng mây cũng tan dần. Đâu đó một vài tia nắng yếu ớt len lỏi giữa đám mây chiếu rọi xuống trần gian, làm cho không khí ấm hơn và tô hồng đôi má của những đứa bé đi chơi xuân với cùng gia đình.
Em đưa mắt quanh một vòng nhìn khắp phố. Con đường em đi hàng ngày như một chàng trai cường tráng, tràn đầy sức sống, vừa được nàng tiên xuân ban tặng một chiếc áo mới. Chàng ấy được điểm tô bằng một vài cành lộc xanh mơn mởn, nhú ra từ những cành bàng bị mùa đông tuốt sạch lá giờ chỉ còn khẳng khiu đứng đầu phố, còn là âm thanh của những chú chim non tập chuyền cành, hót ríu rít như đang chờ đợi rất lâu một câu chuyện đón mùa xuân về, những hàng khẩu hiệu, băng rôn đủ sắc màu đỏ, vàng được treo khắp đó đây chào mừng năm mới, là tiếng cười nói rộn ràng, lời chúc tụng hân hoan của những người đi chơi Tết. Tất cả đã vẽ nên một bức tranh mùa xuân đầy âm thanh, hình ảnh cho con đường nơi em ở. Đấy, mùa xuân trên quê hương em, chỉ ngần nấy đã thấy nao lòng. Bỗng đâu đó có mùi hương trầm thoang thoảng đánh thức khứu giác của em. Mùi hương ấy chỉ thoang thoảng thế thôi nhưng đôi khi làm chạnh lòng những kẻ xa quê, không có dịp hội tụ với người thân trong những ngày lễ Tết.
Em lặng lẽ ngắm nhìn khung cảnh buổi sáng đầu năm mà lòng rung động trước vẻ đẹp tinh tế mà tạo hóa đã ban tặng cho cảnh sắc nơi đây. Em ước gì thời gian ngừng lại để em có thể thả hồn vào khung cảnh đẹp đến mê hồn này thật nhiều và thật lâu hơn nữa!
Hồng Loan tổng hợp
Chuyên mục: Văn mẫu lớp 2Thẻ: Tả cảnh
Trả lời Hủy
Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *
Bình luận
Tên *
Email *
Trang web
Nhập từ cần tìm…
Bài viết mới
Đồng biến, nghịch biến của hàm số bậc ba
Lý thuyết đồng biến, nghịch biến của hàm số
Bài 1: Mệnh đề – Toán 10
Trắc nghiệm Mệnh đề
Các dạng toán về mệnh đề – Toán 10
Chuyên đề mới:
Học toán 12
Học toán lớp 11
Học toán lớp 10
|
Tả cảnh đẹp của mùa xuân – Văn hay lớp 2
Hướng dẫn
Trong 4 mùa xuân hạ thu đông em thích nhất là mùa xuân bởi màu xuân trên quê hương em rất thanh bình và yên ả nó mang một vẻ đẹp dịu dàng và có những gắn bó riêng đặc sắc của hương vị màu xuân.
Hình ảnh mùa xuân đã gợi cho em nhiều cảm xúc ngọt ngào bởi màu xuân là mùa của cây trái đâm trồi nảy lộc, những mầm nụ non đều được đâm chồi nảy lộc trong mùa này, màu xuân là màu của cây cối được hồi sinh sau một màu đông lạnh giá, hình ảnh của màu xuân trong quê hương em nổi bật lên đó là hình ảnh của hoa đào nở nó vang nhộn và mang những màu sắc tươi vui rộn nhịp, nhiều hình ảnh khác cũng tạo nên những ấn tượng vô cùng mạnh mẽ, nó mang những làn điệu riêng và vô cùng đặc sắc, hình ảnh mùa xuân trên quê hương em nổi bật và điển hình lên những cung bậc và cảm xúc riêng, nó rung động và tạo nên rất nhiều những hình ảnh đẹp và vô cùng gần gũi với mỗi con người, hình ảnh đó đã thấm đẫm tình yêu thiên nhiên yêu đất nước, mỗi chúng ta đều rất tự hào về nó, bởi nó đẹp dịu dàng và có sức sống tràn trề.
Mùa xuân là màu của cây cối đâm trồi nảy lộc và là mùa của yêu thương xum về, mỗi khi xuân về là nhà nhà người người lại đón tết vui vẻ và có những giây phút ấm áp bên nhau, sau những giây phút đó, chúng ta thấy yêu thương quê hương của mình hơn, tình yêu đó thể hiện sự gắn bó thiết tha và mang những cung bậc ngào ngạt của thiên nhiên đất trời, màu xuân là tết trồng cây, chính vì tiết trời mát mẻ mà nó phù hợp để trồng nhiều những loại cây trồng khác nhau và có sức mạnh mẽ cho con người.
Em rất yêu quý màu xuân trên quê hương em, nó nhẹ nhàng và vô cùng thanh bình yên tĩnh hình ảnh một mùa xuân yên ả với những hình ảnh đó nó tạo nên nhiều những ấn tượng sâu sắc trong lòng người bởi tình yêu quê hương đất nước của họ.
Mùa xuân là mùa bắt đầu của một năm, cũng là mùa đẹp nhất trong năm vì mang đến cho con người không khí ấm áp, vui tươi nhất.
Mùa xuân thường gắn liền với Tết, thường bắt đầu vào tháng 1 và kết thúc vào tháng 3. Đây là khoảng thời gian thời tiết êm dịu, ấm áp, vẫn còn se se lạnh nhưng có ánh nắng mặt trời. Mọi người vẫn luôn mong chờ mùa xuân đến, vì được đón Tết cổ truyền, được quây quần bên nhau ấm áp.
Cảnh vật mùa xuân luôn tràn đầy sức sống. Những cánh hoa đào của miền bắc và hoa mai của miền nam đua nhau khoe sắc, chở bao nhiêu dư vị và màu sắc của mùa xuân. Những cành cây cao vút bắt đầu nhú những mầm non xanh nõn, mượt mà như những nét chấm phá nhẹ nhàng giữa bầu trời cao trong xanh.
Trong những khu vườn, những khóm rau mới trồng của mẹ xanh mướt, còn đọng lại một vài hạt sương nhỏ bé tí. Chờ khi ánh nắng mặt trời lên thì sẽ tan ra.
Lũ trẻ con trong xóm vui cười hớn hở khi mùa xuân về, lại sắp thêm một tuổi, lại được nhận những phong thư lì xì.
Mùa xuân thật đẹp, mùa xuân là mùa mà vạn vật thay áo mới.
Mai đào bừng nở xuân đất Việt
Lộc vàng lan tỏa vết đoàn viên …
Mỗi khi nghe hai câu hát này là không khí Tết cổ truyền lại ùa về trong lòng tôi. Cảm giác đó lâng lâng thật khó tả, khiến lòng người nao nao. Cứ mỗi khi xuân về, tôi lại thích ngắm khu phố nhà mình vào ngày đầu năm mới.
Sáng sớm, sau khi tỉnh giấc, tôi đi ra ngoài ban công và hít một hơi căng lồng ngực. Tôi cảm nhận được dư âm của mùa đông vẫn còn. Nhưng cái rét bao trùm lên mọi cảnh vật không còn lạnh đến thấu xương nữa mà đã ngọt hơn.
Nhìn lên bầu trời, tôi tưởng như đêm qua có một bàn tay nào đó đã gội rửa vòm trời sạch bóng. Những đám mây dày chầm chậm trôi như đang còn ngái ngủ. Dường như mây cũng lười biếng một chút trong ngày đầu năm mới. Nhưng chỉ một lúc sau, những tảng mây tan dần. Một vài tia nắng yếu ớt rẽ đám mây khó tính rọi xuống trần gian, làm cho không khí ấm hơn và tô hồng thêm đôi má của những đứa bé đi chơi xuân với bố mẹ.
Tôi đưa mắt nhìn khắp phố. Con đường phố tôi như chàng thanh niên tràn đầy sức sống vừa được nàng xuân ban tặng một chiếc áo mới. Đó là nhờ sự điểm tô của một vài nhánh lộc xanh nhú ra từ cành bàng khẳng khiu đầu phố, là âm thanh của những chú chim chuyền cành hót ríu rít như chờ đợi rất lâu câu chuyện đón xuân về, là những khẩu hiệu, bang rôn màu đỏ, màu vàng được treo khắp đó đây, là tiếng cười nói, chúc tụng hân hoan của người đi chơi Tết. Tất cả đã tạo nên một bức tranh đầy âm thanh, hình ảnh cho con đường.
Người đi chơi Tết vào ngày đầu năm mỗi lúc một đông, nét mặt ai cũng rạng rỡ, tươi vui. Có lẽ mọi lo lắng, buồn bã được gửi lại sau cánh cửa giao thừa đã khép lại đêm hôm qua. Giờ đây chỉ còn niềm hân hoan đón chờ những điều tốt đẹp sắp đến của một năm mới. Những em bé xúng xính trong bộ quần áo mới tươi cười nhận những phong bao lì xì màu đỏ may mắn.
Ngày xuan chính là dịp mọi người đàon tụ, về với gia đình. Những mâm cỗ được dọn ra trong sự hân hoan, sum vầy của mọi người. Đó là những khoảnh khắc đẹp đẽ nhất mà ai cũng mong chờ khi mùa xuân đến. Tôi lặng lẽ đứng ngắm quanh cảnh buổi sáng đầu năm ở khu phố, lòng rung động trước vẻ đẹp tinh tế mà tạo hóa và con người đã đem đến cho cảnh sắc nơi đây. Tôi ước gì thời gian ngừng lại để tôi có thể thả hồn vào trong khung cảnh
Xuân về rực thắm cánh đào
Đung đưa trong nắng đón chào Tết sang.
Chỉ cần nghe hai câu thơ ấy thôi là không khí Tết cổ truyền – Tết Nguyên Đán lại ùa về trong lòng em. Cảm giác đó thật lâng lâng, khó tả, khiến lòng người sao xuyến khôn nguôi. Phải chăng mùa xuân trên quê hương em đã về! Cứ mỗi độ xuân về, em lại thêm yêu hơn dãy phố nơi mình sinh sống vào những ngày đầu năm mới.
Sáng sớm ngày mùng 1 Tết, vừa tỉnh giấc, cũng như mọi ngày, em ra ngoài ban công vươn vai và hít một hơi căng lồng ngực. Em cảm nhận được cái se se lạnh, phải chăng là dư âm của mùa đông vẫn còn. Nhưng cái lạnh ấy bao trùm lên mọi cảnh vật: cây cối, chim muông không còn lạnh đến thấu xương nữa mà đã dịu ngọt hơn.
Ngước mắt lên nhìn bầu trời, dường như đêm hôm qua đã có một bàn tay nào đó gội rửa để vòm trời hôm nay sạch bóng hơn. Những bác mây dày trôi thong rong như đang còn ngái ngủ. Mây cũng như lười biếng một chút trong những ngày đầu năm mới. Nhưng chỉ một lúc sau, những tảng mây cũng tan dần. Đâu đó một vài tia nắng yếu ớt len lỏi giữa đám mây chiếu rọi xuống trần gian, làm cho không khí ấm hơn và tô hồng đôi má của những đứa bé đi chơi xuân với cùng gia đình.
Em đưa mắt quanh một vòng nhìn khắp phố. Con đường em đi hàng ngày như một chàng trai cường tráng, tràn đầy sức sống, vừa được nàng tiên xuân ban tặng một chiếc áo mới. Chàng ấy được điểm tô bằng một vài cành lộc xanh mơn mởn, nhú ra từ những cành bàng bị mùa đông tuốt sạch lá giờ chỉ còn khẳng khiu đứng đầu phố, còn là âm thanh của những chú chim non tập chuyền cành, hót ríu rít như đang chờ đợi rất lâu một câu chuyện đón mùa xuân về, những hàng khẩu hiệu, băng rôn đủ sắc màu đỏ, vàng được treo khắp đó đây chào mừng năm mới, là tiếng cười nói rộn ràng, lời chúc tụng hân hoan của những người đi chơi Tết. Tất cả đã vẽ nên một bức tranh mùa xuân đầy âm thanh, hình ảnh cho con đường nơi em ở. Đấy, mùa xuân trên quê hương em, chỉ ngần nấy đã thấy nao lòng. Bỗng đâu đó có mùi hương trầm thoang thoảng đánh thức khứu giác của em. Mùi hương ấy chỉ thoang thoảng thế thôi nhưng đôi khi làm chạnh lòng những kẻ xa quê, không có dịp hội tụ với người thân trong những ngày lễ Tết.
Em lặng lẽ ngắm nhìn khung cảnh buổi sáng đầu năm mà lòng rung động trước vẻ đẹp tinh tế mà tạo hóa đã ban tặng cho cảnh sắc nơi đây. Em ước gì thời gian ngừng lại để em có thể thả hồn vào khung cảnh đẹp đến mê hồn này thật nhiều và thật lâu hơn nữa!
Hồng Loan tổng hợp
Chuyên mục: Văn mẫu lớp 2Thẻ: Tả cảnh
Trả lời Hủy
Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *
Bình luận
Tên *
Email *
Trang web
Nhập từ cần tìm…
Bài viết mới
Đồng biến, nghịch biến của hàm số bậc ba
Lý thuyết đồng biến, nghịch biến của hàm số
Bài 1: Mệnh đề – Toán 10
Trắc nghiệm Mệnh đề
Các dạng toán về mệnh đề – Toán 10
Chuyên đề mới:
Học toán 12
Học toán lớp 11
Học toán lớp 10
|
Tả cảnh đẹp của quê hương em – Văn hay lớp 2
Hướng dẫn
Tả cảnh đẹp của quê hương em – Văn hay lớp 2
2.17 (43.33%) 6
Mỗi một chúng ta, ai cũng có quê hương của mình. Quê hương là chùm khế ngọt, là nơi để lại những kỉ niệm đẹp trong cuộc đời. Dẫu có phải đi xa, bao giờ người ta cũng nhớ về quê cha đất tổ
Em lớn lên ở vùng chiêm trũng, nơi có cánh đồng thẳng cánh cò bay. Và có lẽ cánh đồng lúa quê em luôn có sức hấp dẫn kéo những người đi xa nghĩ về nơi chôn nhau cắt rốn của mình. Những buổi sáng mùa xuân ra đứng ở đầu làng mà nhìn cánh đồng thì thích thú biết bao! Gió xuân nhẹ thổi, sóng lúa nhấp nhô từng đợt, từng đợt đuổi nhau ra mãi xa. Một đàn cò trắng dang rộng đôi cánh bay qua, nổi bật trên nền trời xanh thẳm. Nhất là những buổi khi bà con nông dân đi làm cỏ, cánh đồng rộn lên bao câu ca tiếng hát.. Từng đàn bướm đủ màu sắc sặc sỡ như đùa giỡn với thảm lúa xanh. Vào những mùa lúa chiêm đang chín rộ, nếu ai đứng ở xa nhìn lại sẽ thấy một biển vàng mênh mông. Rải rác khắp cánh đồng là cảnh bà con nông dân đang gặt lúa, nón trắng nhấp nhô trên đồng.
Chiều đến khi gió nồm nhẹ thổi, lúa khẽ lay động rì rào như đang thì thầm tâm sự với nhau. Những buổi chiều thu, làn sương phủ trên cánh đồng, trông xa như một màn khói loãng, trắng nhờ nhờ. Sáng ra, màn sương tan đi để lại những giọt sương long lanh trên lá lúa.
Đến khi mặt trời lên sưởi ấm cánh đồng, những tia nắng rọi vào hạy sương tưởng như muôn vàn hạt ngọc li ti, ánh lên những tia sáng muôn màu, muôn vẻ trông rất đẹp.
Em yêu mến cánh đồng làng em, yêu mến quê hương em. Nơi đây, em đã sinh ra và lớn lên. Giờ đây, vùng chiêm trũng nàv đã có những cậu “trâu sắt” băng băng chạy trên cánh đồng. Điện cao thế bừng sáng xóm làng. Cuộc sống đang đi lên trên con đường hạnh phúc.
Làng em ở ven biển nơi khúc ruột miền Trung. Phần lớn dân làng em đều làm nghề chài lưới, đánh cá. Làng em cũng có một số đình chùa, có hồ sen, có sông Lừ… khá nổi tiếng, nhưng đẹp nhất, đông vui nhất là bến cá, bà con làng em gọi là bến Con Còng.
Bãi cát chạy dài, lúc nào cũng treo đầy lưới. Một vài con thuyền đang nằm ngủ im lìm. Sáng sớm và chiều tà, bến Con Còng đông vui như hội.
Mờ sáng, hàng trăm con thuyền rẽ sóng ra khơi. Phần lớn là thuyền buồm cánh dơi, đánh bắt cá ở gần bờ. Thuyền nào cũng có bảy tám chàng trai lực lưỡng, da đen nhánh, ngồi trên mũi thuyền. Họ hút thuốc, chuyện trò lao xao, gọi nhau í ới.
Chiều tàn, bến Con Còn thật nhộn nhịp. Hàng trăm các bà, các chị đứng đợi thuyền về bến. Thuyền lớn, thuyền con nối tiếp từ biển khơi đổ về bến. Cảnh bốc cá hối hả. Cảnh gánh cá lên tíu tít, ồn ào. Vụ cá, biển lặng sóng êm, chim, thu, nhụ, đé tươi ngon đầy khoang thuyền. Các bà, các cô kĩu kịt gánh cá, thoăn thoắt đi về thị trấn, đến các chợ quanh vùng.
Sóng vỗ rì rầm. Đàn hải âu xòe cánh bay lượn. Trẻ con đá bóng, đuổi cáy bắt còng reo lên ầm ĩ. Bên Con Còng đông vui như hội. Mãi đến 8 giờ tối mà bên cá vẫn ồn ào. Tiếng cười nói vẫn xôn xao. Tiếng phi lao reo vi vu…
Ngay từ những ngày bé, vào kỳ nghỉ hè nào, bố mẹ em cũng dẫn em ra nghỉ mát tại biển Đồ Sơn. Mùa hè cũng là dịp mà những bãi biển không dứt tiếng nô đùa, cười nói của bọn trẻ con chúng em. Nhưng cánh diều bay phất phới, tự do giữa bầu trời rộng lớn. Trên những bãi cát vàng, hàng loạt những chiếc dù bẩy màu được xếp thành hàng, thẳng tắp, giống như đang khoe sắc trước một cuộc thi biển đầy hào hứng.
Bãi biển Đồ Sơn có 3 khu: Khu 1, khu 2 và khu 3. Những năm gần đây, tại Đồ Sơn mới xây dựng thêm khu vui chơi và nghỉ dưỡng Hòn Dấu Resort. KHông chỉ là nơi nghỉ dưỡng, tại đây còn có một vườn thú thu nhỏ với rất nhiều những loài động vật: Gấu, hươu, cá sấu,… Năm nào em cũng đến đây chơi, nhưng chưa bao giờ em thấy chán.
Tại Đồ Sơn còn có rất nhiều những danh lam, những di tích lịch sử nổi tiếng như: Bến tàu không số, biệt thự vua Bảo Đại, Đền Bà chúa kho,…. Một lần, bố mẹ dẫn em đến thăm di tích bến tàu khong số, em thấy kỳ lạ bèn hỏi mẹ: “Mẹ ơi, tại sao lại là tàu không số, con thấy trên tàu của bố có nhiều số lắm mà?” – mẹ cười và bảo em: “ Tàu không số chính là những chuyến tàu mà những người chiến sỹ dung cảm đã hy sinh thân mình để có thể vận chuyển được lương thực, vũ khí vào chiến trường, giúp đất nước ta có thể đấu tranh dành được thắng lợi đấy, con ạ!”. Ở trên lớp, cô giáo cũng đã giảng cho em nghe nhưng đây là lần đầu tiên em được đến thăm nơi này. Khi nào đi học, em sẽ kể cho các bạn trong lớp nghe về những điều em đã nhìn thấy.
Hồng Loan tổng hợp
Chuyên mục: Văn mẫu lớp 2Thẻ: Tả cảnh
Trả lời Hủy
Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *
Bình luận
Tên *
Email *
Trang web
Nhập từ cần tìm…
Bài viết mới
Đồng biến, nghịch biến của hàm số bậc ba
Lý thuyết đồng biến, nghịch biến của hàm số
Bài 1: Mệnh đề – Toán 10
Trắc nghiệm Mệnh đề
Các dạng toán về mệnh đề – Toán 10
Chuyên đề mới:
Học toán 12
Học toán lớp 11
Học toán lớp 10
Sách Toán© 2015 – 2018 – Giải bài tập Toán, Lý, Hóa, Sinh, Anh, soạn Văn, Sách tham khảo và Đề thi.
THÔNG TIN:Giới thiệu – Liên hệ – Bản quyền – Sitemap – Quy định – Hướng dẫn
|
Describe the beautiful scenery of your hometown - Good literature for grade 2
Instruct
Describe the beautiful scenery of your hometown - Good literature for grade 2
2.17 (43.33%) 6
Each of us has our own homeland. Homeland is a bunch of sweet star fruit, a place that leaves beautiful memories in life. Even if we have to travel far, we always remember our ancestral homeland
I grew up in a low-lying area, where the fields are as straight as the stork flies. And perhaps the rice fields in my hometown always have an attraction that draws people away to think about the place where they were born. Spring mornings are so fun to stand at the top of the village and look at the fields! The spring wind gently blows, the rice waves undulate each time, each wave chasing each other far away. A flock of white storks spread their wings and flew past, standing out against the deep blue sky. Especially during the days when the farmers went to work weeding, the fields were filled with songs and songs... Flocks of colorful butterflies seemed to play with the green rice paddies. During the rice harvest seasons, if anyone stands far away and looks back, they will see a vast sea of gold. Scattered throughout the fields are scenes of farmers harvesting rice, white hats bobbing in the fields.
In the afternoon, when the wind blows gently, the rice gently sways and whispers as if whispering to each other. On autumn afternoons, mist covers the fields, looking far away like a thin, white smoke screen. In the morning, the mist dissipated, leaving sparkling dew drops on the rice leaves.
When the sun rises to warm the fields, the rays of sunlight shining on the dew seem like countless tiny pearls, shining with rays of light of many colors and looks, looking very beautiful.
I love my village fields, love my homeland. Here, I was born and raised. Now, this low-lying area has "iron buffaloes" running across the fields. High voltage electricity lights up the village. Life is moving up the path of happiness.
My village is on the coast in the heart of the Central region. Most of my villagers work as fishermen and fishermen. My village also has a number of communal houses and pagodas, a lotus pond, a Lu river... quite famous, but the most beautiful and busiest is the fishing wharf, the people of my village call it Con Cung wharf.
The sandy beach runs long, always full of nets. A few boats are lying dormant. Early in the morning and late in the afternoon, Con Cung wharf is as crowded as a festival.
At dawn, hundreds of boats sail out to sea. Most of them are bat-wing sailboats, fishing near the shore. Every boat has seven or eight strong, dark-skinned boys sitting on the bow. They smoked, chatted loudly, and called each other loudly.
Late afternoon, Con Con wharf is bustling. Hundreds of women and sisters stood waiting for the boat to return to the dock. Big boats and small boats flow from the sea to the wharf. The hustle and bustle of loading fish. The scene of carrying fish is loud and noisy. The fish season, the sea is calm and the waves are calm, birds, autumn leaves, fish, and fresh fish fill the boat's cabin. The women and girls carefully carried the fish and quickly walked back to the town and to the markets around the area.
Waves crashing. A flock of seagulls spread their wings and flew. Children kicked soccer balls, chased fiddler crabs and shouted loudly. Con Cung's party was as crowded as a festival. It wasn't until 8pm that the fish party was still noisy. Laughter was still stirring. The sound of casuarinas ringing…
Right from my childhood days, every summer vacation, my parents took me to vacation at Do Son beach. Summer is also the occasion when the beaches never stop playing, laughing and talking of our children. But the kite flutters freely in the vast sky. On the golden sand beaches, a series of seven-colored umbrellas are lined up in straight rows, as if showing off their colors before an exciting sea contest.
Do Son Beach has 3 zones: Zone 1, Zone 2 and Zone 3. In recent years, Hon Dau Resort has just been built in Do Son. Not only is it a resort, there is also a miniature zoo with many animals: bears, deer, crocodiles, etc. I come here every year to play, but I never get bored.
In Do Son, there are also many famous landscapes and historical relics such as: Pier without number, King Bao Dai's villa, Ba Chua Kho Temple,... One time, my parents took me to visit the ruins of an unnumbered pier. I found it strange and asked my mother: "Mom, why is it a numberless ship? I saw there were many numbers on my father's ship?" - Mom smiled and told me: "Trains without numbers are the trains on which brave soldiers sacrificed themselves to be able to transport food and weapons to the battlefield, helping our country fight. Win the fight, my child!”. In class, the teacher also taught me about it, but this is the first time I have visited this place. When I go to school, I will tell my classmates about what I saw.
Hong Loan compiled
Category: Grade 2 essay samples Tag: Scene description
Reply Cancel
Your email will not be displayed publicly. Required fields are marked *
Comment
Name *
Email *
Webpage
Enter the word you want to search for...
New Posts
Covariation and inverse of cubic functions
Theory of covariation and inverse variation of functions
Lesson 1: Propositions – Math 10
Proposition Test
Types of propositional math – Math 10
New topic:
Study math 12
Studying math grade 11
Studying math grade 10
Math Book© 2015 - 2018 - Solve exercises in Math, Physics, Chemistry, Biology, English, prepare Literature, Reference Books and Exam Questions.
INFORMATION: Introduction – Contact – Copyright – Sitemap – Regulations – Instructions
|
Tả cảnh đẹp hồ Gươm (hồ Hoàn Kiếm) Hà Nội – bài văn hay lớp 3
Hướng dẫn
Hà Nội có nhiều cảnh đẹp và nhiều di tích lịch sử, nhưng cảnh để lại cho em nhiều ấn tượng nhất là cảnh đẹp của Hồ Gươm. Hồ Gươm nằm giữa lòng thủ đô, nước Hồ Gươm xanh màu ngọc bích, ỏ giữa hồ có Tháp Rùa cổ kính.
Xung quanh hồ những hàng liễu ngả bóng soi mình xuống mặt hồ. Buổi sáng, những tia nắng mặt trời chiếu xuống hồ, cả mặt hồ như được dát vàng óng ánh. cầu Thê Húc đỏ như son in hình xuống mặt hồ. Tháp Bút uy nghi vươn thẳng trời. Đền Ngọc Sơn rêu phong cổ kính nằm giữa một rừng cây xanh bao bọc, càng làm cho cảnh hồ thêm đẹp và lộng lẫy.
Hồ Gươm không những đẹp bởi cảnh quan của nó, Hồ còn có giá trị về mặt lịch sử, nơi đây đã in dấu của cả một thời kì dựng nước và giữ nước của nhân dân ta. Nơi mà Lê Lợi đã đến Hồ trả gươm thần. Nơi có những con Rùa khổng lồ đang sống.
Em rất yêu phong cảnh của Hồ Gươm, em mong hè nào cũng được ra Hà Nội thăm ông bà và thăm cảnh đẹp của thủ đô yêu dấu.
Nguồn:
|
Describe the beautiful scenery of Hoan Kiem Lake (Hoan Kiem Lake) Hanoi - good essay for grade 3
Instruct
Hanoi has many beautiful scenes and many historical relics, but the scene that left the most impression on me is the beautiful scene of Hoan Kiem Lake. Sword Lake is located in the heart of the capital, the water of Sword Lake is jade green, in the middle of the lake is the ancient Turtle Tower.
Around the lake, rows of willows reflect their reflections on the lake surface. In the morning, the sun's rays shine on the lake, the whole surface of the lake seems to be plated with iridescent gold. The Huc bridge is as red as lipstick, imprinted on the lake surface. The majestic Pen Tower reaches straight to the sky. The ancient, mossy Ngoc Son Temple is located in the middle of a surrounding green forest, making the lake scene even more beautiful and splendid.
Sword Lake is not only beautiful because of its landscape, the lake also has historical value, this place has imprinted the entire period of building and defending the country of our people. Where Le Loi went, Ho returned the magic sword. Where giant turtles live.
I love the scenery of Hoan Kiem Lake very much. I hope every summer I can go to Hanoi to visit my grandparents and see the beautiful scenery of my beloved capital.
Source:
|
Tả cảnh đẹp mùa thu trên quê hương em – Văn hay lớp 2
Hướng dẫn
Mỗi mùa đều có một màu sắc một đặc trưng riêng. Đối với em, mùa em yêu thích nhất là mùa thu. Mùa thu thật đẹp, thật thơ mộng, với tiết trời thật êm dịu và trong lành.
Mùa thu được bắt đầu vào tháng 6 âm lịch, cái nắng của mùa hạ lúc đó như khép hờ nhường chỗ cho nắng vàng hoe cùng những cơn gió mát nhẹ nhàng. Bầu trời mùa thu thật đẹp, nó trong xanh và cao vời vợi, những đám mây cũng trở nên rực rỡ hơn với màu xanh, màu vàng, màu hồng,…nhìn như những chú chim phượng hoàng trong các bức tranh sơn mài. Cây cối bắt đầu thay lá, khoác lên mình là một màu vàng rực rỡ, nhưng chỉ cần một cơn gió nhẹ có thể khiến cây chỉ còn trơ lại những cành khẳng khiu. Và chúng ta sẽ bắt đầu đón những cơn mưa nhẹ như sương mỗi buổi sáng sớm thay cho những trận mưa rào như trút của mùa hè, kéo theo đó là cái se se lạnh thật thích. Và mùa thu cũng là mùa những bác nông dân đi thu hoạch lúa, mùi lúa chín thơm vàng óng. Không khí trở nên tươi vui như trẩy hội bởi từng đoàn người đang hò reo đi tuốt lúa, tiếng xe tiếng người cứ hòa vào nhau. Lũ trẻ thi nhau chơi trốn tìm sau những đống rơm đã được tút, hoặc lên đồi chơi thả diều khi cơn gió nổi lên. Khung cảnh thật lãng mạn nên thơ biết bao nhiêu.
Mùa thu trên quê hương em rất đẹp, em cảm thấy yêu thích vô cùng. Mùa thu cũng là mùa tựu trường, mùa đón ông trăng. Biết bao kỉ niệm tuổi thơ em gắn liền với mùa thu thân thương.
Biết nói gì với mùa thu khi bầu trời trong veo và xanh thẳm, bao la. Những dải mây mỏng như những chiếc khăn voan vắt ngang bầu trời. Gió thu mát rượi, nhè nhẹ thổi, mang theo hương lúa nếp, hương cốm mới từ các cánh đồng quê. Sau một đêm mưa, trời thu như dịu lại, nắng trở nên vàng hoe. Trăng thu sáng trong vằng vặc. Hoa cúc thêm vàng, cây hồng thêm ửng đỏ, quả bưởi vàng óng căng tròn. Lá vàng bay vào khung cửa sổ, giàn trầu lại xanh trước ngõ, vài quả cam cười chúm chím trên cây. Má các cô gái quê em lại thêm ứng hồng vì mùa thu vội đến.
Ngoài vườn hoa cúc cùng nhiều loài hoa khác cũng rực rỡ sắc màu. Hương thơm ngát hoà quyện với màu sắc rực rỡ làm cuốn hút bao bầy ong bướm bay rập rờn.
Chúng em vui mừng đón đợt Tết Trung thu để múa đèn, rước sư tử và phá cỗ. Nằm mơ em đã thấy ông trăng thu lơ lửng giữa trời. Những dãy núi xa cúi xuống nhìn đồng lúa trổ đòng. Dòng sông trong xanh lững lờ trôi, thuyền buồm tấp nập, ghe xuồng rộn rã trên sông. Những cánh buồm như những cánh chim bay giữa trời thu.
Thật thú vị khi nhìn mùa thu “thay áo mới”. Đẹp thay lúc thu sang. Mùa mùa khai trường đế lại trong em sự cảm nhận thật tuyệt vời và bao kỉ niệm đầy vơi.
Dấu hiệu đầu tiên của mùa thu đến là không khí trở nên mát mẻ hơn, làm dịu đi cái nắng gay gắt của mùa hạ chói chang. Bầu trời mùa thu trong xanh cao vời vợi, nếu bầu trời mà không có những làn mây trắng mây hồng điểm tô thì khác gì một bông hoa có sắc mà không có hương. Thỉnh thoảng còn có cả đám mây màu xanh phớt hay màu mỡ gà trôi nhè nhẹ trên trời như đang khoe sắc thắm của mình. Làn mây mùa hạ khoác tấm áo xanh tươi tràn đầy sức sống bây giờ đã thay áo mới vàng tươi rực rỡ hơn hết thảy mọi mùa. Cây cối bây giờ như vậy mà có thể ngày mai chỉ còn trơ trụi cành lá khẳng khiu nên nó đều trân trọng thời gian quý giá mà nó còn được mặc chiếc áo màu vàng rực rỡ này nữa. Luỹ tre làng thay áo mới, khi những cơn gió ào tới, tầng tầng lá nối nhau bay xuống trao liệng trên không trung, có chiếc quay tít như còn muốn níu kéo nguồn cội của mình. Cái đặc biệt của mùa thu không phải là những trận mưa rào như mùa hạ mà là màn sương mỏng nhẹ nhàng giăng mắc khắp đầu làng ngõ xóm vào mỗi buổi sớm mai. Có những hạt thì như kiêu hãnh đọng trên cành cây kẽ lá long lanh như rắc kim cương lấm tấm được nắng ban mai chiếu rọi, thật chẳng khác nào chốn bồng lai tiên cảnh. Vào mùa thu những trận mưa rào thưa dần thay vào đó là sự mát mẻ, dễ chịu nhưng đôi lúc vẫn còn sót lại đôi chút cái oi bức của mùa hè đã qua và cái se se lạnh của mùa đông sắp đến nữa. Cánh đồng đang vào mùa thu hoạchnên chín vàng óng ả, khi có đợt gió thoảng qua thì những làn sóng lúa vàng óng lại nhấp nhô đuổi nhau đến tận chân trời. Dòng sông trong vắt, mênh mông, làn nước mát lạnh. Vào mùa này, lũ trẻ chăn trâu tha hồ ngồi trên lưng trâu thổi sáo, thả diều trong một khung cảnh lãng mạn, nên thơ giữa bầu trời quê hương.
Hồng Loan tổng hợp
Chuyên mục: Văn mẫu lớp 2Thẻ: Tả cảnh
Trả lời Hủy
Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *
Bình luận
Tên *
Email *
Trang web
Nhập từ cần tìm…
Bài viết mới
Đồng biến, nghịch biến của hàm số bậc ba
Lý thuyết đồng biến, nghịch biến của hàm số
Bài 1: Mệnh đề – Toán 10
Trắc nghiệm Mệnh đề
Các dạng toán về mệnh đề – Toán 10
Chuyên đề mới:
Học toán 12
Học toán lớp 11
Học toán lớp 10
|
Describe the beautiful autumn scenery in your hometown - Good literature for grade 2
Instruct
Each season has its own unique colors and characteristics. For me, my favorite season is autumn. Autumn is so beautiful, so poetic, with the weather so gentle and fresh.
Autumn begins in the 6th month of the lunar calendar, the summer sun at that time seems to fade to give way to golden sunshine and gentle cool breezes. The autumn sky is so beautiful, it is clear and sky-high, the clouds also become more brilliant with blue, yellow, pink,... looking like phoenixes in lacquer paintings. The trees begin to change their leaves, taking on a brilliant yellow color, but just a light breeze can leave the trees with only spindly branches. And we will begin to welcome light rains like dew every early morning instead of the downpours of summer, followed by a pleasant chill. And autumn is also the season when farmers go to harvest rice, the smell of ripe rice is fragrant and golden. The atmosphere became as cheerful as a festival because groups of people were cheering to thresh rice, and the sounds of cars and people kept mixing together. The children compete to play hide and seek behind piles of straw that have been pulled, or go up the hill to fly kites when the wind picks up. The scene is so romantic and poetic.
Autumn in my hometown is very beautiful, I feel extremely fond of it. Fall is also the back-to-school season, the season to welcome the moon. So many childhood memories are associated with my beloved autumn.
What to say about autumn when the sky is clear and blue, vast. Thin strips of clouds like veils stretched across the sky. The cool autumn wind blows gently, carrying the scent of sticky rice and fresh rice flakes from the countryside fields. After a rainy night, the autumn sky seemed to soften and the sun became golden. The autumn moon is bright and clear. Chrysanthemums are more yellow, persimmon trees are more red, and grapefruits are golden and round. Yellow leaves fly into the window frame, the betel tree turns green in front of the alley, a few oranges smile on the tree. The cheeks of the girls from my hometown are redder because autumn has quickly arrived.
In addition to the garden, chrysanthemums and many other flowers are also colorful. The fragrant scent mixed with vibrant colors attracts flocks of bees and butterflies.
We happily celebrate the Mid-Autumn Festival with lantern dancing, lion procession, and feasting. In my dream, I saw the autumn moon floating in the sky. The distant mountains bent down to look at the rice fields in full bloom. The clear blue river floats lazily, there are busy sailboats and boats bustling on the river. The sails are like birds flying in the autumn sky.
It's interesting to see autumn "changing into new clothes". How beautiful it is in autumn. The school opening season leaves me with a wonderful feeling and many fond memories.
The first sign of autumn's arrival is that the air becomes cooler, softening the harsh summer sun. The autumn sky is so clear and blue. If the sky were not dotted with white and pink clouds, it would be like a flower with color but no scent. Occasionally, there are even light blue or chicken-colored clouds floating gently in the sky as if showing off their beauty. The summer clouds, wearing a fresh green coat full of vitality, have now changed into a new yellow coat more brilliant than any other season. The trees are like this now, but tomorrow they may only have bare branches and spindly leaves, so they cherish the precious time they still get to wear this bright yellow shirt. The village gathers bamboo to change new clothes. When the wind blows, layers of leaves fly down one after another and are thrown in the air, some of them spin around as if they still want to hold on to their roots. The special thing about autumn is not the showers like summer, but the thin mist that gently spreads across the villages and alleys every morning. There are seeds that stand proudly on tree branches and leaves, glittering like diamonds sprinkled with the morning sun, truly like a fairyland. In the fall, the showers become less frequent, replaced by coolness and comfort, but sometimes there is still a bit of the heat of the past summer and the chill of the coming winter. The field is in the harvest season, so it is ripe and shiny. When there is a breeze, waves of golden rice undulate and chase each other to the horizon. The river is clear, vast, and the water is cool. During this season, children herding buffaloes freely sit on the backs of buffaloes, play flutes, and fly kites in a romantic, poetic setting amid the sky of their homeland.
Hong Loan compiled
Category: Grade 2 essay samples Tag: Scene description
Reply Cancel
Your email will not be displayed publicly. Required fields are marked *
Comment
Name *
Email *
Webpage
Enter the word you want to search for...
New Posts
Covariation and inverse of cubic functions
Theory of covariation and inverse variation of functions
Lesson 1: Propositions – Math 10
Proposition Test
Types of propositional math – Math 10
New topic:
Study math 12
Studying math grade 11
Studying math grade 10
|
Tả cảnh đẹp nơi em ở (tả đầm sen quê em) lớp 5
Hướng dẫn
Tả cảnh đẹp nơi em ở (tả đầm sen quê em) lớp 5
Ngõ vào làng tôi có một ao sen rộng. Những ngày nghỉ học, tôi và em tôi thường ra đó ngắm cảnh.
Gần nửa mẫu ta, quanh năm nước đầy, ao sen tràn dâng sức sống. Nước ao trong veo, nhìn xuống thấy cả mấy chú cá lượn lờ bên những ngọn rong đen thẫm bò quẩn quanh dưới đáy.
Từ bờ nhìn ra, trước mắt chúng tôi, sen chi chít mọc. Lá sen tròn, phủ kín cả mặt ao một màu xanh ngọc sẫm. Trên mặt lá nhăn nheo dường như lúc nào cũng lấp lánh những giọt nước trong vắt một cách lạ kì. Những giọt nước đó lăn tròn trong lòng lá sen mỗi khi có một làn gió nhẹ thoảng qua.
Bước vào mùa hạ, dưới mặt nước bất chợt nhô lên những búp xanh tơ như những nắm tay hẹn sẽ mở ra thành đóa hoa trắng nõn dịu dàng. Còn gì đẹp hơn và tinh khiết hơn những cánh hoa trắng ấy xếp tròn trịa và cân đối làm nền vây bọc lấy những tua nhị vàng sậm như những sợi tơ run run mỏng mảnh. Bên cạnh những đoá hoa mãn khai ấy là những đóa còn hàm tiếu, chấm trắng còn e ấp vừa mới nhú ra.
Khi ấy, hương sen đã thơm toả khắp nơi. Ấy là một thứ hương thơm riêng biệt, không dễ gì lẫn với bất cứ mùi hương nào khác. Ban trưa, trong làn gió khẽ khàng thổi đến, hương sen trôi nhẹ, thơm đậm đà. Hương thơm ấy như làm dịu hẳn cơn nắng lửa của trưa hè và ru mọi người vào giấc ngủ trưa sậu lắng. Ai đi giữa hương sen mà không thấy tâm hồn mình như nhẹ nhàng, thanh thoát hẳn ra.
Trong đầm gì đẹp bằng sen
Lá xanh bông trắng lại chen nhị vàng…
|
Describe the beautiful scenery where you live (describe the lotus pond in your hometown) grade 5
Instruct
Describe the beautiful scenery where you live (describe the lotus pond in your hometown) grade 5
At the entrance to my village there is a large lotus pond. On school holidays, my brother and I often go there to sightsee.
Nearly half an acre, full of water all year round, the lotus pond overflows with life. The pond water is clear, looking down you can see a few fish hovering next to the dark seaweed crawling around the bottom.
Looking out from the shore, before our eyes, lotus trees were growing. The lotus leaves are round, covering the entire pond with a dark jade green color. The surface of the wrinkled leaves seems to always sparkle with strangely clear drops of water. Those drops of water roll around in the lotus leaf every time there is a gentle breeze passing by.
Entering summer, under the water surface, green buds suddenly appear like fists, promising to open into gentle white flowers. What could be more beautiful and pure than those white petals arranged roundly and symmetrically as a base surrounding the dark yellow stamens like thin, trembling silk threads. Next to those fully opened flowers are flowers that are still smiling, white dots are still shyly emerging.
At that time, the fragrance of lotus spread everywhere. It is a unique fragrance, not easily confused with any other scent. At noon, in the gentle breeze blowing, the scent of lotus floats gently, richly fragrant. That fragrance seemed to calm the heat of the summer afternoon and lull everyone into a deep nap. Who walks among the scent of lotus without feeling that their soul is light and peaceful.
In what beautiful dress with lotus
Green leaves, white flowers, and yellow stamens...
|
Tả cảnh đẹp quê hương em – Tập làm văn lớp 5
Hướng dẫn
Tả cảnh đẹp quê hương em
Bài làm
Mùa gặt ở làng quê em
Cả làng Hồ chuyển động gần một tuần nay. Tiếng gà gáy te te râm ran từ xóm trên đến thôn dưới. Tiếng nghé ọ, tiếng sừng trâu lộp cộp gõ chuồng, tiếng lợn réo đòi ăn. Tiếng hát của một cô gái nào đó cất lên rất trong từ phía đình:
“Bao giờ cho đến tháng mười,
Thổi nổi cơm nếp vừa ngồi vừa ăn”.
Nông dân kéo ra đồng từ sáng sớm. Bố mẹ em, các bác các chú, anh chị em đã lục tục ra đồng. Tiếng máy công nông của anh Tân đã nổ phành phạch, chiếc xe có hôm vừa kéo vừa đẩy ấy. Nắng tháng mười vàng hoe. Đồng Hói, đồng Chùa, đồng Cây Thị, đồng Đuôi Cá… lúa chín vàng rực một màu. Vàng tươi là những ruộng lúa dự, lúa tám thơm. Vàng sẫm, vàng óng là những vạt ruộng lúa gi hương, lúa gié. Cánh đồng Vông toàn lúa cao sản, cây thấp, cấy dày, bông mẩy uốn cong reo rì rào. Lúa như một tấm lụa vàng mênh mông. Trên đường đi học, có lúc em dừng bước đợi bạn, đưa mắt ngắm đồng lúa chín. Hương lúa dự, lúa tám thơm làm cho cánh mũi em phập phồng.
Mấy trăm người, đàn ông đàn bà lố nhố nón trắng, cúi lom khom cắt lúa. Chân ruộng đã se nên ai cũng dùng liềm cắt lúa. Lúa được xén, bó thành bó đưa lên xe, chất đầy quang gánh. Rạ được xếp gọn quanh bờ. Gặt đến đâu, đồng quang đến đấy. Chỉ nhìn thấy gốc rạ tua tủa trên nền đất thẫm màu. Trên các nẻo đường về các xóm, xe công nông, xe bò cải tiến chạy ầm ầm. Người gánh lúa nối đuôi nhau hối hả chạy. Người đi chợ về. Tiếng nói cười lao xao, râm ran.Nhiều gia đình gánh cơm nước ra đồng, cả nhà quây quần bên bờ ruộng. Ai cũng muốn gặt thật nhanh, thu hoạch thật gọn để chuyển sang làm màu.
Xóm làng đông vui như ngày hội. Tiếng đập lúa, tiếng máy tuốt lúa kêu rào rào. Điện đã về làng, nhưng gia đình nào cũng đập lúa, tuốt lúa dưới ánh trăng. Tiếng hát, tiếng hò của các o thôn nữ vọng lên sau lũy tre làng. Hình như mùa gặt bội thu và hương lúa làm cho tiếng hát của các chị, các o ngọt ngào hơn bao giờ hết. Không đầy một tuần lễ, làng Hồ đã gặt xong. Sân nhà nào cũng phơi đầy rơm, đầy thóc. Anh Tân vừa xếp những bì thóc lên cao, vừa nói với mẹ: “Hai tấn tư mẹ ạ. Năm nay nhiều hơn năm ngoái đến năm, sáu tạ. Giống lúa mới có khác”.
Cánh đồng làng trở nên mênh mông. Không còn thấy một bóng cò trắng nào nữa. Từng đàn chim ngói màu nâu sẫm, béo múp míp như một trái sim chín khổng lồ sà xuống cánh đồng chỉ còn trơ gốc rạ. Con chim hiền lành cần mẫn nhặt thóc rụng. Những nương mạ xanh rờn, những nương mía xanh thẫm hiện ra. Chỉ vài hôm nữa, cả làng cày ải để chuẩn bị trồng màu. Bọn trẻ con chúng em tha hồ chạy nhảy và thả diều trên cánh đồng Đuôi Cá. Con diều sáo của em đã sẵn sàng.
Sau vụ gặt, mặt mày ai cũng rạng rỡ. Sửa chữa nhà cửa. Lo sắm áo quần mới cho trẻ con. Nhiều đám cưới trong làng đã rục rịch. Cơm gạo mới trắng thơm, em ăn mãi mà chưa thấy no. Chúng em đến trường, đứa nào cũng vui, kháo nhau bao chuyện. Thằng Tí, thằng Hùng đã rủ em ra đồng hun chuột. Nó bảo: “Thịt chuột là đặc sản đó mày ạ”.
|
Describe the beautiful scenery of your hometown - Practice writing for grade 5
Instruct
Describe the beauty of your hometown
Assignment
Harvest season in my hometown
The whole Ho village has been in motion for nearly a week now. The sound of roosters crowing from the upper village to the lower village. The sound of calves gurgling, the sound of buffalo horns hitting the barn, and the sound of pigs screaming for food. The voice of a certain girl sang very clearly from the communal house:
“How long until October,
Blow up sticky rice while sitting and eating."
Farmers flock to the fields early in the morning. My parents, uncles, brothers and sisters all went to the fields. The sound of Mr. Tan's farm engine was booming, the car was pulling and pushing at the same time. October sunshine is golden. Bald field, Chua field, Cay Thi field, Fish Tail field... ripe rice is a bright golden color. Bright gold is the rice fields, eight-fragrant rice. Dark yellow and golden are the fields of gi huong rice and rice fields. Vong fields are full of high-yield rice, low trees, thickly planted, and curving, whispering flowers. Rice is like a vast golden silk sheet. On the way to school, sometimes I stopped to wait for my friends and looked at the ripe rice fields. The scent of rice and fragrant rice makes my nostrils flare.
Several hundred people, men and women wearing white hats, bent over to cut rice. The fields were already covered so everyone used sickles to cut the rice. The rice is cut, tied into bundles and loaded onto carts, filled with burdens. The straw is neatly stacked around the shore. Wherever you reap, there will be uniform light. Only the stubble can be seen on the dark ground. On the roads leading to the hamlets, agricultural vehicles and improved bullock carts rumbled by. People carrying rice followed each other and hurriedly ran. People come back from the market. The sounds of laughter and laughter were loud and tingling. Many families carried rice and water to the fields, and the whole family gathered on the edge of the field. Everyone wants to harvest quickly and compactly so they can use it for growing crops.
The village was as crowded as a festival. The sound of threshing rice, the sound of threshing machines. Electricity has returned to the village, but every family is threshing and threshing rice under the moonlight. The singing and shouting of the village women echoed behind the village's bamboo fence. It seems that the harvest is bountiful and the scent of rice makes your singing sweeter than ever. In less than a week, Ho village finished harvesting. Every yard is full of straw and rice. Mr. Tan stacked the rice bags up high and said to his mother: "Two tons of rice, Mom." This year there are five or six quintals more than last year. The new rice variety is different."
The village fields became immense. There was no longer a single white stork to be seen. Flocks of dark brown, plump tilebirds like a giant ripe myrtle fruit swooped down on the field where only stubble remained. The gentle bird diligently picks up fallen grain. Green seedling fields and dark green sugarcane fields appear. In just a few days, the whole village will be plowing to prepare for planting crops. Our children were free to run, jump and fly kites on the Fishtail field. My flute kite is ready.
After the harvest, everyone's faces were radiant. House repairs. Buying new clothes for the children. Many weddings in the village have begun. The new rice is white and fragrant, I eat it forever but still don't feel full. We went to school, everyone was happy and told each other many stories. Ti and Hung invited me to go to the fields to smoke mice. He said: "Rat meat is a specialty."
|
Tả cảnh đẹp vùng cao nguyên mà em đã có dịp đến thăm.
Hướng dẫn
Đợt nghỉ hè vừa qua em được ba mẹ cho đi nghỉ mát ở Đà Lạt, một thành phố cao nguyên với nhiều cảnh đẹp nên thơ. Ngay từ khi đặt chân đến đất Đà Lạt em đã bị cuốn hút bởi vẻ đẹp của cảnh sắc, của không khí nơi cao nguyên tuyệt vời này.
Được đến nghỉ mát ở Đà Lạt một lần là mơ ước rất nhiều người. Đà Lạt đẹp trên tất cả mọi phương diện, từ con người, không khí đến cảnh đẹ thiên nhiên. Khi chiếc xe vừa đi đến địa phận của tỉnh Lâm Đồng, ta đã cảm thấy khoan khoái ngay bởi khí hậu mát lạnh của nó. Những con đường mỗi lúc một lên cao, tốc độ xe cũng giảm dần bởi phải lên dốc, qua đèo. Hai bên đường cảnh sắc thật hùng vĩ. Một bên là dốc núi, một bên là thung lũng sâu, cây cối rậm rạp. Lần đầu tiên đến đây mấy ai không khỏi rợn ngợp.
Điều làm em ấn tượng nhất ở Đà Lạt là những dòng thác: Thác Prenn tuôn nước ào ạt sủi bọt trắng xóa như những tràng pháo tay nối dài chào đón du khách tới thăm Đà Lạt. Thác Đatăngla, từ xa nghe tiếng suối róc rách bên tai mà phải trèo lên, tuột xuống hàng mấy trăm thước mới tới lòng thác. Đến nơi gối mỏi chân run nhưng cảnh đẹp và không khí mát lạnh của hơi nước tỏa ra làm ta quên mệt mỏi. Dòng thác Camli thì thật hiền hòa. Chỉ như một suối nhỏ chảy qua. Nơi đây, vẻ đẹp của thiên nhiên lại được bàn tay của con người điểm tô nên vẫn thu hút được du khách. Nhưng có lẽ tuyệt vời nhất là thác Đambri. Lần đầu tiên đến đây em có cảm giác như mình lạc vào cảnh tiên. Từ trên cao nước tuôn xuống trắng xóa lấp lánh ánh bạc. Hơi nước tỏa khắp nơi. Nước như tấm lụa trắng bay hay là một dòng bạc đang chảy? Em thật sự cảm thấy con người nhỏ bé trước thiên nhiên. Nước phun như mưa rơi lên tóc, lên vai áo mọi người lấp lánh như những hạt kim cương nhỏ li ti. Leo lên những bậc tam cấp mỏi cả chân, là đầu nguồn của dòng thác, ta lại gặp một dòng sông nhỏ có một cái cầu treo thật đẹp bắc ngang. Cảnh vật ở đây vừa hùng vĩ, vừa nên thơ, trữ tình.
Thác Đambri là dòng thác đẹp nhất của Đà Lạt, nếu chưa đến thăm dòng thác này thì xem như chưa biết thế nào là cảnh đẹp của thác, thật là uổng phí một chuyến đi. Bên cạnh vẻ hùng vĩ, uy nghi của thác, Đà Lạt lại kiêu sa, mĩ miều bởi những màu sắc rực rỡ, đầy quyến rũ của các vườn hoa. Nơi đây đúng là xứ sở của hoa hồng đủ loại, đủ màu sắc, lại thêm các loài hoa cúc, hoa bất tử, hoa loa kèn, hoa tulíp, layơn và nhiều thứ hoa khác nữa. Ở Đà Lạt dường như nhà nào cũng trồng hoa, nơi nào cũng có hoa, cả hoa dại bên đường cũng làm đẹp mắt mọi người.
Được đi chiêm ngưỡng tất cả các vẻ đẹp của Đà Lạt, tôi vẫn muốn ở lại thêm nhiều ngày, để được sống cùng với chúng. Rồi chúng tôi cũng phải kết thúc chuyến đi để trở về nhà. Ra về rồi nhưng trong tâm trí tôi vẫn hiện lên những cảnh sắc tuyệt đẹp của vùng đất này. Tôi có chút gì đó ghen tị trong lòng, bởi tạo hóa đã bất công khi ban tặng cho Đà Lạt những cảnh đẹp mà không ở đâu có được.
|
Describe the beautiful scenery of the highlands that you had the opportunity to visit.
Instruct
Last summer vacation, my parents sent me on vacation to Da Lat, a highland city with many beautiful poetic landscapes. From the moment I set foot in Da Lat, I was fascinated by the beauty of the scenery and the atmosphere of this wonderful plateau.
Being able to vacation in Da Lat once is the dream of many people. Da Lat is beautiful in all aspects, from people, atmosphere to natural scenery. As soon as the car arrived in Lam Dong province, we immediately felt refreshed by its cool climate. The roads get higher and higher, and the car's speed gradually decreases because they have to go uphill and over passes. The scenery on both sides of the road is majestic. One side is a steep mountain, the other is a deep valley with dense trees. When you come here for the first time, you can't help but feel overwhelmed.
What impresses me most about Da Lat are the waterfalls: Prenn Waterfall pours out white foaming water like long rounds of applause welcoming tourists to Da Lat. Datanla Waterfall, from afar, you can hear the gurgling sound of the stream in your ears, so you have to climb up and down several hundred meters to reach the heart of the waterfall. When we arrived, our knees were tired and our legs were shaking, but the beautiful scenery and the cool air of steam made us forget our fatigue. Camli waterfall is so gentle. Just like a small stream flowing through. Here, the beauty of nature is adorned by human hands, so it still attracts tourists. But perhaps the most wonderful is Dambri waterfall. The first time I came here, I felt like I was lost in a fairyland. From above, water poured down, white and sparkling with silver light. Steam spreads everywhere. Is the water like flying white silk or is it a flowing silver stream? I really feel that humans are small in front of nature. Water sprayed like rain falling on everyone's hair and shoulders, sparkling like tiny diamonds. Climbing up the foot-exhausting steps to the source of the waterfall, we come across a small river with a beautiful suspension bridge across it. The scenery here is both majestic, poetic and lyrical.
Dambri Waterfall is the most beautiful waterfall in Da Lat. If you haven't visited this waterfall, it's like you don't know how beautiful the waterfall is. It's a waste of a trip. Besides the majesty and majesty of the waterfall, Da Lat is also beautiful and beautiful because of the brilliant and seductive colors of the flower gardens. This place is truly the land of roses of all kinds and colors, plus chrysanthemums, immortelles, lilies, tulips, gladiolus and many other flowers. In Da Lat, it seems like every house grows flowers, everywhere there are flowers, even wildflowers on the side of the road are pleasing to everyone's eyes.
Being able to admire all the beauties of Da Lat, I still want to stay more days, to live with them. Then we had to end the trip and return home. After leaving, the beautiful scenery of this land still appears in my mind. I have a bit of jealousy in my heart, because nature has been unfair in giving Da Lat beautiful scenery that cannot be found anywhere else.
|
Tả cảnh đẹp ở quê em (tả cánh đồng lúa chín)
Hướng dẫn
Mở bài:
Quê em là một vùng đồng bằng rộng lớn với nhiều cây trái. Mặc dù không có danh lam, thắng cảnh nổi tiếng nhưng với em bất cứ nơi nào trên quê mình đều là cảnh đẹp. Trong đó nơi làm em thích thú hơn cả là cánh đồng lúa chín.
Thân bài:
Năm nào cũng vậy, mỗi lần sắp tết là quê em lại rộn ràng chuẩn bị cho một mùa thu hoạch. Đây cũng là lúc em thấy lòng mình vui tươi nhất vì được ngắm nhìn cánh đồng và chuẩn bị đón tết cùng gia đình. Bầu trời tháng chạp trong xanh, những đám mây trắng nhẹ nhè bay theo làn gió thổi. Chị gió tinh nghịch bỗng bay qua đám ruộng làm cả cánh đồng rung chuyển như mặt nước. Nhìn từ xa, cánh đồng lúa chín chẳng khác nào một bức tranh đẹp và thơ mộng. Bức tranh được nhà họa sĩ chọn màu vàng tươi vui và xa xa có vài chú cò trắng đang tìm mồi. Em thấy thấp thoáng những chiếc nón lá của mẹ của cô đang đi thăm ruộng. Ai đã từng đứng trước cánh đồng lúa quê em sẽ cảm thấy không có vẻ đẹp thiên nhiên nào bình dị mà gần gũi như thế. Màu vàng của lúa chín như màu hoa cà, hoa cúc và tươi như màu của nắng.
Em đi theo con đê nhỏ dẫn qua ruộng lúa, con đê uốn lượn, cỏ mọc xanh xanh. Em thích nhất đi chân trần trên cỏ cảm giác mềm mại làm sao. Đến gần ruộng lúa, em thấy rõ từng bông lúa vàng đang trĩu hạt. Mỗi bông mang rất nhiều hạt thóc căng tròn. Tuy bông lúa quằn mình xuống nước nhưng lại không bao giờ ngã rạp. Lá lúa cũng vàng ươm theo, lúc này trông lá không như lưỡi gươm đâm thẳng lên trời nữa mà giống như lưỡi liềm mẹ dùng gặt lúa.
Em hít thật sâu vào hương vị của quê mình. ÔI cái mùi thơm của lúa chín dịu dàng như mùi sữa mẹ hòa vào mùi của đất của nước khiến em nhớ mãi. Nhắm mắt lại và tưởng tượng, em thấy mình như lạc vào một khu vườn cổ tích. Bên kia là thửa ruộng của chú em, chiếc máy gặt lúa đã thay người nông dân thu hoạch. Tiếng máy chạy xình xịch nghe rất vui tai. THỉnh thoảng có vài chú cu đất giật mình bay lên trời. Mấy chú chim sẻ nhỏ cũng thi nhau nhặt những hạt lúa còn sót lại.
Em yêu thích cánh đồng lúa chín còn vì sắp đến mùa xuân. Nhìn lúa vàng bông, mẹ em cười hạnh phúc, mẹ bảo vụ này trúng mùa mẹ sẽ mua cho em nhiều áo mới.
Kết bài:
Cánh đồng lúa quê em không chỉ đẹp mà còn mang lại cuộc sống ấm no cho người dân. Nhờ có lúa vàng mà em được đi học, được cơm no áo ấm. Em thầm cảm ơn cây lúa, cảm ơn người nông dân. Em luôn tự hào về cảnh đẹp này của quê mình.
|
Describe the beautiful scenery in your hometown (describe ripe rice fields)
Instruct
Opening:
My hometown is a large plain with many fruit trees. Even though there are no famous landscapes or landscapes, for me, anywhere in my hometown is a beautiful scene. The place that excites me the most is the ripe rice field.
Body of the article:
Every year, every time Tet is coming, my hometown is bustling with preparations for the harvest season. This is also the time when I feel the happiest because I can see the fields and prepare to celebrate Tet with my family. The December sky is clear, white clouds gently blowing with the wind. The mischievous wind suddenly flew across the fields, making the whole field shake like water. From a distance, the ripe rice field looks like a beautiful and poetic picture. The artist chose a cheerful yellow color for the painting and in the distance there are a few white storks looking for prey. I glimpsed her mother's conical hats while visiting the fields. Anyone who has ever stood in front of a rice field in the countryside will feel that there is no natural beauty as simple and close as that. The yellow color of ripe rice is like lilac or chrysanthemum and is as bright as the color of sunshine.
I followed the small dike leading through the rice fields. The dike curved and the grass grew green. I like walking barefoot on the grass the most, how soft it feels. Approaching the rice field, I clearly saw each golden rice flower laden with seeds. Each flower carries many round grains of rice. Although the rice flower writhes in the water, it never falls down. The rice leaves also turn yellow, now the leaves look no longer like a sword stabbing straight into the sky, but like the sickle a mother uses to harvest rice.
I breathed deeply into the scent of my hometown. Oh, the scent of ripe rice, gentle like the smell of mother's milk mixed with the smell of earth and water, makes me remember it forever. Closing my eyes and imagining, I feel like I'm lost in a fairy tale garden. On the other side is my uncle's field, a rice harvester has replaced the farmer to harvest. The sound of the engine running is very pleasant. Occasionally, a few turtles are startled and fly into the sky. A few small sparrows also compete to pick up the remaining rice grains.
I love the ripe rice fields because spring is coming. Looking at the golden rice flowers, my mother smiled happily. She said that this crop was a good season and she would buy me many new shirts.
End:
The rice fields in my hometown are not only beautiful but also bring a prosperous life to the people. Thanks to golden rice, I can go to school and have enough food and warm clothes. I silently thank the rice, thank the farmer. I am always proud of this beautiful scene of my hometown.
|
Tả cảnh đồng lúa chín quê em
Bài làm
Hè vừa qua, em có dịp về quê thăm ông bà nội. Trong thời gian về quê, em được cùng các bạn đồng trang lứa gần nhà ông bà vui chơi trên cánh đồng lúa chín đang độ thu hoạch. Quang cảnh đồng lúa chín để lại trong em những ấn tượng khó phai nhòa trong tâm trí.
Cánh đồng lúa như tấm thảm màu vàng trải dài rất rộng từ đầu làng ra tới con đường quốc lộ xa hơn một cây số. Chính nhờ độ phì nhiêu của đất nơi đây và dưới bàn tay chăm sóc kĩ lưỡng, cần cù của các bác nông dân đã tạo nên một cánh đồng lúa chín đang độ thu hoạch.
Cánh đồng lúa chín vào sáng sớm thật thoáng đãng và mát dịu. Không gian xung quanh với vạn vật như chưa tỉnh giấc sau một đêm dài nghỉ ngơi. Thỉnh thoảng, những chú vạc đi kiếm ăn đêm kêu lên thoảng thốt, lạc đàn gọi bạn. Thoáng ở đâu đó có từng đợt gió thổi qua khiến cả cánh đồng xào xạc âm thanh dịu nhẹ của lúa hòa cùng gió. Nhờ có gió đã mang đến cho cả không gian nơi đây thoang thoảng mùi hương lúa chín. Sau lũy tre làng, mặt trời dần dần lê cao tỏa những tia nắng sớm xuống cánh đồng vẫn còn đang đắm chìm trong màn sương bạc. Sự kết hợp của những tia nắng và những giọt sương tạo nên một dải cầu vồng nhỏ thoát ẩn thoát hiện trên những bông lúa chín. Xa xa ở trên con đường dẫn tới cánh đồng lúa, lác đác có bóng người đi ra đồng làm việc, thu hoạch những khóm lúa chín. Từng khóm lúa trĩu xuống vì bông lúa vừa dài lại vừa to. Bông lúa trĩu nặng hạt đều tăm tắp, chắc mẩy hạt. Quá trình chăm sóc một vụ mùa để thu hoạch là cả một công đoạn tốn biết bao mồ hôi công sức của các cô chú nông dân. Ca dao Việt Nam đã có câu:
“Cày đồng đang buổi ban trưa
Mồ hôi thánh thót như mưa ruộng cày
Ai ơi bưng bát cơm đầy
Dẻo thơm một hạt đắng cay muôn phần.”
Cây lúa là nguồn cung cấp lương thực lâu đời của nên nông nghiệp Việt Nam. Nó góp phần làm giàu cho nền kinh tế Việt Nam trong việc xuất khẩu gạo ra nước ngoài.
Mặt trời lên cao, mọi người náo nức kéo nhau xuống đồng làm việc ngày một đông vui. Đằng kia, trên con đường đê ven cánh đồng lúa các cô các bà đang đi chợ nhộn nhịp. Người thì gánh những bó rau xanh mướt, người thì gánh hoa vẫn còn đọng những giọt sương sớm,… ra chợ cho kịp phiên chợ. Không khí tươi vui, náo nhiệt rộn ràng như một ngày hội ở miền quê.
Trưa đến, khi mặt trời nhô lên cao quá đỉnh ngọn tre làng, cánh đồng lúa chín như hòa sắc cùng màu những tia nắng rực rỡ. Không gian nơi dây tràn ngập màu vàng óng ánh nhìn rất bắt mắt. Xế chiều, khi hoàng hôn xuống là lúc cánh đồng được hoàn trả lại vẻ yên tĩnh, mơ mộng như khi bình minh. Gió thổi qua khắp cánh đồng lúa tạo cho cả xóm làng một mùi hương nhè nhẹ của lúa chín.
Lúc ngắm nhìn vẻ đẹp của cánh đồng lúa chín quê mình, em cảm thấy thân thương khó tả. Trong lòng em rạo rực những tình cảm thiết tha, gắn bó với quê hương, đất nước. Với cương vị là một người học sinh đang ngồi trên ghế nhà trường sẽ cố gắng nỗ lực hết mình, học thật giỏi để tương lai xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp, sánh vai cùng các cường quốc năm châu.
|
Describe the scene of ripe rice fields in my hometown
Assignment
Last summer, I had the opportunity to go back to my hometown to visit my grandparents. While returning home, I and my peers near my grandparents' house played in the ripe rice fields that were about to be harvested. The view of ripe rice fields left indelible impressions in my mind.
The rice fields are like a yellow carpet stretching very widely from the beginning of the village to the national highway more than a kilometer further. Thanks to the fertility of the soil here and the careful and diligent care of the farmers, a ripe rice field has been created that is ready to be harvested.
The ripe rice fields in the early morning are airy and cool. The surrounding space and everything seem to have not woken up after a long night of rest. Occasionally, the night owls go looking for food at night, calling out to their friends. Suddenly, somewhere, a gust of wind blew, causing the entire field to rustle with the gentle sound of rice mixed with the wind. Thanks to the wind, the whole space here has a faint scent of ripe rice. Behind the village's bamboo fence, the sun gradually climbed higher, radiating morning rays onto the fields still immersed in silver mist. The combination of sunlight and dew drops creates a small rainbow that appears on the ripe rice flowers. Far away on the road leading to the rice fields, there were sporadic silhouettes of people going to work in the fields, harvesting the ripe rice clusters. Each clump of rice is heavy because the rice flower is both long and big. The rice ears are heavy with grain, evenly spaced and firm. The process of caring for a crop to harvest is a step that takes a lot of sweat and effort from farmers. Vietnamese folk songs have a saying:
“Plowing the fields at noon
Sweat is like rain from plowing fields
Someone please bring a bowl full of rice
A flexible aromatic bitter seeds want to share."
Rice is a long-standing food source for Vietnamese agriculture. It contributes to enriching the Vietnamese economy in exporting rice abroad.
The sun rose high, people excitedly flocked to the fields to work more and more happily. Over there, on the dike road next to the rice fields, ladies and gentlemen are bustling at the market. Some people carry bunches of green vegetables, others carry flowers that still have morning dew,... to the market in time for the market session. The atmosphere is cheerful, bustling and bustling like a festival in the countryside.
At noon, when the sun rises above the top of the village's bamboo trees, the ripe rice fields seem to blend in with the colors of the brilliant rays of sunlight. The space where the wire is filled with a shiny golden color is very eye-catching. Late afternoon, when dusk falls, the field is restored to its quiet, dreamy look like at dawn. The wind blew across the rice fields, giving the whole village a gentle scent of ripe rice.
When I look at the beauty of my hometown's ripe rice fields, I feel an indescribable love. In my heart, I am filled with passionate feelings and attachment to my homeland and country. As a student sitting in school, I will try my best and study well so that in the future, I can build my homeland, an increasingly rich and beautiful country, on par with the powers of the five continents.
|
Tả cảnh ở một nhà ga lúc tàu khởi hành hoặc cập bến
Hướng dẫn
Tả cảnh ở một nhà ga lúc tàu khởi hành hoặc cập bến
Bài làm 1
Cách nhà Thủy Tạ một quãng là bên xe Bờ Hồ — Hà Đông. Lần nào về quê, bà cũng dẫn tôi ra bến xe. Những chiếc xe ka-rô-sa có nhiều chỗ ngồi rộng và dài như căn nhà một tầng vững chãi. Quang cảnh bến xe thật nhộn nhịp. Túm tụm bên những quán nước trên vỉa hè, từng nhóm người đang đợi xe hay đợi người nhà, ngồi uống nước, trò chuyện. Bà và tôi lên ngồi trên một chiếc xe đã đầy người. Từ trên xe nhìn xuống, tôi thấy những chiếc xe lam đang vội vã chở khách đến cho kịp giờ ôtô chạy. Một chiếc xích lô nhanh nhẹn chở mấy bà cháu kia đến bến. Người bà dắt tay đứa cháu chạy về phía xe tôi đang ngồi hớt hơ hớt hải hỏi:– Đây có phải chuyến xe đi Hà Đông không hả mấy bác, mấy chú?– Vâng! Đúng đấy ạ! Mời bà và các cháu lên xe.Lúc này, người soát vé đã cầm chiếc túi da đi bán vé cho từng vị khách. Gia đình nhà kia chắc là về thăm quê, Ông bố vai đeo hai túi du lịch, bà mẹ một tay dắt đứa con năm, sáu tuổi, một tay xách chiếc lặn đỏ nặng trịch bước lến xe một eách khó nhọc. Khi mọi người đã ngồi đông đủ cả rồi, bác tài mở khóa, nhấn ga. Toàn bộ chiếc xe rung lên đều đều, rồi xe bắt đầu lăn bánh, từ từ rời bến. Nhìn lại, tôi thấy xung quanh bến xe còn rất đông người. Đối diện cửa hàng bách hóa và cửa hàng thiếu nhi Bờ Hồ là bến xe tắc xi. Trông loại xe này chỉ bằng một phần tư chiếc ka-sô-ra, thường chở bốn người chạy trong vùng nội ô thành phố. Nó nhỏ nhỏ, xinh xinh như chiếc xe điện tử bố mình mua cho mình hồi tết năm ngoái. Nghe nói, đi loại xe đó đắt tiền lắm, người giàu có mới đi. Trước đây, cả thành phố chỉ có vài chục chiếc, nhưng mấy năm trở lại đây loại tắc xi này phát triển nhiều lắm, riêng một bến xe đã có đến hàng trăm chiếc.Xe chở bà và tôi càng đi xa, bến xe càng khuất dần, khuất dần, rồi mất hút sau những hàng cây và nhà Thủy Tạ.Ngồi trên xe mà tôi cứ nghĩ hoài về cái bến xe Hà Đông. Từ đó, bà cháu tôi ung dung trở về thăm quê. Rồi từ quê bà cháu tôi lại trở về thành phố, xuống ở cái bến xe Hà Đông này. Nó chính là một trong những đầu mối nối liền thành thị với thôn quê.
Bài làm 2
– Con xem hộ mẹ mấy giờ rồi?– Mẹ chờ con chút xíu.Ngước nhìn đồng hồ treo tường, kim đồng hồ chỉ đúng mười bảy giờ, mình vội trả lời mẹ:– Mười bảy giờ đúng rồi mẹ ạ! Mẹ cho con đi đón bố với nhé!Hai mẹ con mình vừa mới đến bến xe chưa được năm phút thì một. chuyến xe đó cũng vừa về tới. Từ trong phòng đợi, một số người đi đón người nhà như hai mẹ con mình nhấp nhỏm đứng dậy, đăm đắm nhìn về hướng chiếc xe đò vừa đỗ lại. Một số chú chạy xe lôi, hon-đa ôm, xích lô và cả xe ba gác nữa đang đứng đầy ở hai cửa xe. Cửa vừa mới mở, lần lượt hành khách xách va li, hành lí từ trong xe bước xuống đã được các chú chạy xích lô nhanh nhẹn xách hộ hành lí, cầm tay dẫn đi. Có người còn đứng lại, đưa mắt quan sát như muốn tìm người nhà, người quen. Trên mui xe, người phụ xe thoăn thoắt mở dây buộc hàng hóa, chuyển đồ xuống dưới cho khách. Tiếng gọi, tiếng kêu, tiếng chào mời ầm ĩ cả lên. Mẹ mình bảo: “Mẹ trông xe, con chạy lại xem bố có đi chuyến này không?”. Mình bước vội đến chỗ xe đậu, thấp thỏm mong bố sẽ về chuyến xe này. Khách đã ra về quá nửa, trong xe chỉ còn dăm bảy người đang lúi húi buộc hành lí của mình để xụống xe. Không thấy có bố, mình bước lại gần bác tài hỏi nhỏ: “Thưa bác, đây là chuyến xe thứ mấy ạ?”. Bác quay lại nhìn mình mỉm cười: “Cháu đi đón bố hay mẹ phải không? Xe của bác về chuyến nhất đấy! Còn ba chuyến nữa cháu ạ!”. Mình cám ơn bác rồi chạy về với mẹ: “Bố chưa về mẹ ạ! Con hỏi bác tài bảo xe này về chuyến đầu, còn những ba chuyến nữa. Chắc là bố đi chuyến sau”.
Bài làm 3
Trên sân ga, một đoàn tàu đã chờ sẵn, dài như một con rắn khổng lồ, bất động. Những khung cửa sổ mở rộng như những con mắt tò mò. Người đổ về các cửa toa, bước đi vội vã. Tiếng một cô gái trong trẻo vang lên lanh lảnh trên loa phóng thanh càng làm tăng thêm không khí khẩn trương, nhộn nhịp.Một gia đình chắc là về thăm quê, gồm có bố mẹ và hai đứa con. ông bố thì xách hai tay hai chiếc va li du lịch, bà mẹ bế đứa con chừng ba tuổi, tay kia xách chiếc làn, bên trong nhô lên đầu một cái chai và mấy chiếc bánh mì. Đứa con lớn chừng năm tuổi, một tay cầm khăn mặt, một tay níu áo bố. Nó bước những bước vội vàng, hốt hoảng, chỉ sợ bị tụt lại, lạc mất bố mẹ. Mấy anh thanh niên khoác vai nhau bước chậm rãi, chuyện trò ầm ĩ, thỉnh thoảng chỉ trỏ rồi phá lên cười. Một cô gái sau khi đưa bà mẹ già lên toa, chạy xuống đứng dưới đất ngóng lên cửa sổ nói chuyện. Từ bên trong, bà mẹ ló đầu qua cửa sổ nói to như sợ cô gái không nghe thấy: “Thôi con về đi! Đừng bận tâm về mẹ!” Cô gái “vâng” một tiếng nhỏ nhẹ nhưng vẫn đứng nguyên chỗ cũ. “Con đã điện cho chị Hai đón! Mẹ nhớ ra cửa đứng ở cột đèn cao áp để chị Hai thấy, mẹ nhé!”. Tuy dặn dò cẩn thận nhưng cô gái vẫn đứng dưới cửa toa tàu nhìn mẹ lo lắng. Âu đó cũng là tâm trạng của những người con khi phải để mẹ già đi một mình không có người thân bên cạnh.Loa phóng thanh đã báo giờ tàu chạy. Trên sân ga, những người chậm chạp nhất cũng đã lên hết các toa. Lúc ấy, các nhân viên mặc đồng phục nhà ga, tay cầm cờ nhỏ tỏa về các phía. Trước cửa ga, bước ra một người đường bệ với cái vòng tròn như vòng của các cô đồng diễn thể dục. Bố mình nói đó là ông trưởng tàu. Ông đưa còi lên thổi một hồi dài. Tiếp đến là tiếng còi tàu cất lên từng hồi, từng hồi một. Con tàu giật khẽ lên mấy cái rồi từ từ lăn bánh, trườn đi như con trăn khổng lồ. Những người trên sân ga đưa một cánh tay lên cao vẫy chào tạm biệt người thân. Vài người cố đi dọc theo con tàu một đoạn như không muốn rời xa người đi. Cô gái tiễn mẹ ban nãy đứng cách mình không xa chợt nói to: “Mẹ ơi! Mẹ nhớ mặc áo ấm vào nhé!”Sân ga lát sau đã trở lại yên ắng. Những người đưa tiễn lần lượt rời khỏi sân ga một cách chầm chậm.
– … “Bỗng có tiếng còi tàu rúc từ xa nghe rờn rợn. Rồi tiếng bánh xe nghiến ầm ầm trên đường ray. Con tàu như một con rắn khổng lồ đen trùi trũi xuất hiện. Từ mũi con rắn khổng lồ ấy phụt lên những luồng khói trắng từ từ tan nhanh trên bầu trời xanh. Từ những ô cửa sổ đoàn tàu ló ra những cánh tay vẫy vẫy, những khuôn mặt như ngóng trông ai. Con tàu chầm chậm tiến vào sân ga. Tàu dừng hẳn. Người lên xuống chen chúc ở các cửa toa. Tiếng gọi nhau í ới. Tiếng chào gặp nhau vang lên, dạt dào niềm vui và phấn khởi. Đoàn người lần lượt hướng về cửa ra trông như đi trẩy hội. Kẻ khoác ba lô, người kéo va li… Gương mặt người nào người ấy toát lên vẻ phấn chấn, tươi tỉnh mặc dầu đã trải một cuộc hành trình dài hàng trăm, hàng ngàn cây số…”– … “Tiếng còi tu tu, tiếng bánh xe. nghiến trên đường ray ầm ầm, ken két. Mọi người vui mừng nhổm dậy ngóng ra cửa sổ. Đoàn tàu tiến vào ga chầm chậm rồi dừng hẳn lại. Tiếng một cô gái vang lên từ loa phóng thanh: “Tàu đã đến ga Hòa Hưng. Xin quý khách thu dọn hành lí để xuống tàu! Mời quý khách đi theo cửa sổ một phía đầu đoàn tàu và cầm sẵn vé trên tay”. Những toa xe từ từ mở cửa, hành khách ở các toa đổ xuống. Nét mặt ai cũng mệt mỏi bơ phờ sau một chuyến đi dài, nhưng ánh mắt họ lại ánh lên một niềm vui vì được trở về nhà. Cảnh gặp mặt diễn ra thật cảm động. Mọi người ôm chầm lấy nhau, tay bắt mặt mừng, chuyện trò rôm rả. Trong khi dáo dác tìm ông, bất chợt tôi bắt gặp cảnh sum họp của một anh bộ đội với bà mẹ. Bà tuổi đã cao ôm lấy anh con trai, mắt nhòa lệ làm cho ai nhìn thấy cũng không cầm được nước mắt.Lúc này, không khí ở nhà ga thật ồn ã với đủ thứ âm thanh: tiếng quát tháo của mấy anh bốc vác đang chuyển hành lí cho khách, tiếng cãi nhau của mấy chú xích lô tranh giành nhau khách, tiếng rao bán của mấy người hàng rong… Khách đã xuống gần hết mà mình vẫn chưa thấy Ngoại đâu. Chợt mẹ gọi: “Hồng Loan! Ngoại đây này!” Mình quay lại. Đúng là ngoại đây rồi. Mình chạy tới ôm chầm lấy Ngoại, miệng chào hỏi rối rít. Mẹ vẫy một chiếc tắc xi đang đậu gần đây, rồi đưa mọi người lên xe trở về nhà. Bấy giờ, nhà ga đã yên tĩnh hơn, chỉ còn tiếng bước chân của những anh bảo vệ, tiếng bàn tán lao xao của những người đi đón người thân không gặp đang sà vào các quán nước, ngồi đợi chuyến tàu sau. Nhà ga như tạm lắng vào sự yên tĩnh để chuẩn bị cho một hoạt động nhộn nhịp của chuyến tàu tiếp theo…”
|
Tả cảnh ở một nhà ga lúc tàu khởi hành hoặc cập bến
Hướng dẫn
Tả cảnh ở một nhà ga lúc tàu khởi hành hoặc cập bến
Bài làm 1
Cách nhà Thủy Tạ một quãng là bên xe Bờ Hồ — Hà Đông. Lần nào về quê, bà cũng dẫn tôi ra bến xe. Những chiếc xe ka-rô-sa có nhiều chỗ ngồi rộng và dài như căn nhà một tầng vững chãi. Quang cảnh bến xe thật nhộn nhịp. Túm tụm bên những quán nước trên vỉa hè, từng nhóm người đang đợi xe hay đợi người nhà, ngồi uống nước, trò chuyện. Bà và tôi lên ngồi trên một chiếc xe đã đầy người. Từ trên xe nhìn xuống, tôi thấy những chiếc xe lam đang vội vã chở khách đến cho kịp giờ ôtô chạy. Một chiếc xích lô nhanh nhẹn chở mấy bà cháu kia đến bến. Người bà dắt tay đứa cháu chạy về phía xe tôi đang ngồi hớt hơ hớt hải hỏi:– Đây có phải chuyến xe đi Hà Đông không hả mấy bác, mấy chú?– Vâng! Đúng đấy ạ! Mời bà và các cháu lên xe.Lúc này, người soát vé đã cầm chiếc túi da đi bán vé cho từng vị khách. Gia đình nhà kia chắc là về thăm quê, Ông bố vai đeo hai túi du lịch, bà mẹ một tay dắt đứa con năm, sáu tuổi, một tay xách chiếc lặn đỏ nặng trịch bước lến xe một eách khó nhọc. Khi mọi người đã ngồi đông đủ cả rồi, bác tài mở khóa, nhấn ga. Toàn bộ chiếc xe rung lên đều đều, rồi xe bắt đầu lăn bánh, từ từ rời bến. Nhìn lại, tôi thấy xung quanh bến xe còn rất đông người. Đối diện cửa hàng bách hóa và cửa hàng thiếu nhi Bờ Hồ là bến xe tắc xi. Trông loại xe này chỉ bằng một phần tư chiếc ka-sô-ra, thường chở bốn người chạy trong vùng nội ô thành phố. Nó nhỏ nhỏ, xinh xinh như chiếc xe điện tử bố mình mua cho mình hồi tết năm ngoái. Nghe nói, đi loại xe đó đắt tiền lắm, người giàu có mới đi. Trước đây, cả thành phố chỉ có vài chục chiếc, nhưng mấy năm trở lại đây loại tắc xi này phát triển nhiều lắm, riêng một bến xe đã có đến hàng trăm chiếc.Xe chở bà và tôi càng đi xa, bến xe càng khuất dần, khuất dần, rồi mất hút sau những hàng cây và nhà Thủy Tạ.Ngồi trên xe mà tôi cứ nghĩ hoài về cái bến xe Hà Đông. Từ đó, bà cháu tôi ung dung trở về thăm quê. Rồi từ quê bà cháu tôi lại trở về thành phố, xuống ở cái bến xe Hà Đông này. Nó chính là một trong những đầu mối nối liền thành thị với thôn quê.
Bài làm 2
– Con xem hộ mẹ mấy giờ rồi?– Mẹ chờ con chút xíu.Ngước nhìn đồng hồ treo tường, kim đồng hồ chỉ đúng mười bảy giờ, mình vội trả lời mẹ:– Mười bảy giờ đúng rồi mẹ ạ! Mẹ cho con đi đón bố với nhé!Hai mẹ con mình vừa mới đến bến xe chưa được năm phút thì một. chuyến xe đó cũng vừa về tới. Từ trong phòng đợi, một số người đi đón người nhà như hai mẹ con mình nhấp nhỏm đứng dậy, đăm đắm nhìn về hướng chiếc xe đò vừa đỗ lại. Một số chú chạy xe lôi, hon-đa ôm, xích lô và cả xe ba gác nữa đang đứng đầy ở hai cửa xe. Cửa vừa mới mở, lần lượt hành khách xách va li, hành lí từ trong xe bước xuống đã được các chú chạy xích lô nhanh nhẹn xách hộ hành lí, cầm tay dẫn đi. Có người còn đứng lại, đưa mắt quan sát như muốn tìm người nhà, người quen. Trên mui xe, người phụ xe thoăn thoắt mở dây buộc hàng hóa, chuyển đồ xuống dưới cho khách. Tiếng gọi, tiếng kêu, tiếng chào mời ầm ĩ cả lên. Mẹ mình bảo: “Mẹ trông xe, con chạy lại xem bố có đi chuyến này không?”. Mình bước vội đến chỗ xe đậu, thấp thỏm mong bố sẽ về chuyến xe này. Khách đã ra về quá nửa, trong xe chỉ còn dăm bảy người đang lúi húi buộc hành lí của mình để xụống xe. Không thấy có bố, mình bước lại gần bác tài hỏi nhỏ: “Thưa bác, đây là chuyến xe thứ mấy ạ?”. Bác quay lại nhìn mình mỉm cười: “Cháu đi đón bố hay mẹ phải không? Xe của bác về chuyến nhất đấy! Còn ba chuyến nữa cháu ạ!”. Mình cám ơn bác rồi chạy về với mẹ: “Bố chưa về mẹ ạ! Con hỏi bác tài bảo xe này về chuyến đầu, còn những ba chuyến nữa. Chắc là bố đi chuyến sau”.
Bài làm 3
Trên sân ga, một đoàn tàu đã chờ sẵn, dài như một con rắn khổng lồ, bất động. Những khung cửa sổ mở rộng như những con mắt tò mò. Người đổ về các cửa toa, bước đi vội vã. Tiếng một cô gái trong trẻo vang lên lanh lảnh trên loa phóng thanh càng làm tăng thêm không khí khẩn trương, nhộn nhịp.Một gia đình chắc là về thăm quê, gồm có bố mẹ và hai đứa con. ông bố thì xách hai tay hai chiếc va li du lịch, bà mẹ bế đứa con chừng ba tuổi, tay kia xách chiếc làn, bên trong nhô lên đầu một cái chai và mấy chiếc bánh mì. Đứa con lớn chừng năm tuổi, một tay cầm khăn mặt, một tay níu áo bố. Nó bước những bước vội vàng, hốt hoảng, chỉ sợ bị tụt lại, lạc mất bố mẹ. Mấy anh thanh niên khoác vai nhau bước chậm rãi, chuyện trò ầm ĩ, thỉnh thoảng chỉ trỏ rồi phá lên cười. Một cô gái sau khi đưa bà mẹ già lên toa, chạy xuống đứng dưới đất ngóng lên cửa sổ nói chuyện. Từ bên trong, bà mẹ ló đầu qua cửa sổ nói to như sợ cô gái không nghe thấy: “Thôi con về đi! Đừng bận tâm về mẹ!” Cô gái “vâng” một tiếng nhỏ nhẹ nhưng vẫn đứng nguyên chỗ cũ. “Con đã điện cho chị Hai đón! Mẹ nhớ ra cửa đứng ở cột đèn cao áp để chị Hai thấy, mẹ nhé!”. Tuy dặn dò cẩn thận nhưng cô gái vẫn đứng dưới cửa toa tàu nhìn mẹ lo lắng. Âu đó cũng là tâm trạng của những người con khi phải để mẹ già đi một mình không có người thân bên cạnh.Loa phóng thanh đã báo giờ tàu chạy. Trên sân ga, những người chậm chạp nhất cũng đã lên hết các toa. Lúc ấy, các nhân viên mặc đồng phục nhà ga, tay cầm cờ nhỏ tỏa về các phía. Trước cửa ga, bước ra một người đường bệ với cái vòng tròn như vòng của các cô đồng diễn thể dục. Bố mình nói đó là ông trưởng tàu. Ông đưa còi lên thổi một hồi dài. Tiếp đến là tiếng còi tàu cất lên từng hồi, từng hồi một. Con tàu giật khẽ lên mấy cái rồi từ từ lăn bánh, trườn đi như con trăn khổng lồ. Những người trên sân ga đưa một cánh tay lên cao vẫy chào tạm biệt người thân. Vài người cố đi dọc theo con tàu một đoạn như không muốn rời xa người đi. Cô gái tiễn mẹ ban nãy đứng cách mình không xa chợt nói to: “Mẹ ơi! Mẹ nhớ mặc áo ấm vào nhé!”Sân ga lát sau đã trở lại yên ắng. Những người đưa tiễn lần lượt rời khỏi sân ga một cách chầm chậm.
– … “Bỗng có tiếng còi tàu rúc từ xa nghe rờn rợn. Rồi tiếng bánh xe nghiến ầm ầm trên đường ray. Con tàu như một con rắn khổng lồ đen trùi trũi xuất hiện. Từ mũi con rắn khổng lồ ấy phụt lên những luồng khói trắng từ từ tan nhanh trên bầu trời xanh. Từ những ô cửa sổ đoàn tàu ló ra những cánh tay vẫy vẫy, những khuôn mặt như ngóng trông ai. Con tàu chầm chậm tiến vào sân ga. Tàu dừng hẳn. Người lên xuống chen chúc ở các cửa toa. Tiếng gọi nhau í ới. Tiếng chào gặp nhau vang lên, dạt dào niềm vui và phấn khởi. Đoàn người lần lượt hướng về cửa ra trông như đi trẩy hội. Kẻ khoác ba lô, người kéo va li… Gương mặt người nào người ấy toát lên vẻ phấn chấn, tươi tỉnh mặc dầu đã trải một cuộc hành trình dài hàng trăm, hàng ngàn cây số…”– … “Tiếng còi tu tu, tiếng bánh xe. nghiến trên đường ray ầm ầm, ken két. Mọi người vui mừng nhổm dậy ngóng ra cửa sổ. Đoàn tàu tiến vào ga chầm chậm rồi dừng hẳn lại. Tiếng một cô gái vang lên từ loa phóng thanh: “Tàu đã đến ga Hòa Hưng. Xin quý khách thu dọn hành lí để xuống tàu! Mời quý khách đi theo cửa sổ một phía đầu đoàn tàu và cầm sẵn vé trên tay”. Những toa xe từ từ mở cửa, hành khách ở các toa đổ xuống. Nét mặt ai cũng mệt mỏi bơ phờ sau một chuyến đi dài, nhưng ánh mắt họ lại ánh lên một niềm vui vì được trở về nhà. Cảnh gặp mặt diễn ra thật cảm động. Mọi người ôm chầm lấy nhau, tay bắt mặt mừng, chuyện trò rôm rả. Trong khi dáo dác tìm ông, bất chợt tôi bắt gặp cảnh sum họp của một anh bộ đội với bà mẹ. Bà tuổi đã cao ôm lấy anh con trai, mắt nhòa lệ làm cho ai nhìn thấy cũng không cầm được nước mắt.Lúc này, không khí ở nhà ga thật ồn ã với đủ thứ âm thanh: tiếng quát tháo của mấy anh bốc vác đang chuyển hành lí cho khách, tiếng cãi nhau của mấy chú xích lô tranh giành nhau khách, tiếng rao bán của mấy người hàng rong… Khách đã xuống gần hết mà mình vẫn chưa thấy Ngoại đâu. Chợt mẹ gọi: “Hồng Loan! Ngoại đây này!” Mình quay lại. Đúng là ngoại đây rồi. Mình chạy tới ôm chầm lấy Ngoại, miệng chào hỏi rối rít. Mẹ vẫy một chiếc tắc xi đang đậu gần đây, rồi đưa mọi người lên xe trở về nhà. Bấy giờ, nhà ga đã yên tĩnh hơn, chỉ còn tiếng bước chân của những anh bảo vệ, tiếng bàn tán lao xao của những người đi đón người thân không gặp đang sà vào các quán nước, ngồi đợi chuyến tàu sau. Nhà ga như tạm lắng vào sự yên tĩnh để chuẩn bị cho một hoạt động nhộn nhịp của chuyến tàu tiếp theo…”
|
Tả dòng sông quê em – Tập làm văn lớp 5
Hướng dẫn
Tả dòng sông quê em
Bài làm
Làng tôi có nhiều cảnh đẹp, nhưng với tôi thì con sông Tương là một cảnh đẹp mà tôi yêu mến nhất.
Từ núi rừng xa đổ về, dòng sông Tương càng về xuôi càng rộng thêm ra, nước êm đềm xanh biếc. Như một con rồng uốn lượn giữa màu xanh thâm của đồng lúa, con sông ôm lấy làng Tiên Đô, noi chôn nhau cắt rốn của tôi. Thằng Lý con chú Thông nói với tôi là có lần nó đã trèo lên ngọn đa làng, nó thấy sông Tương như tà áo, dải khăn thiên lí của cô Huệ đóng vai chèo Thị Mầu lên chùa, đẹp lắm.
Đôi bờ sông là những bãi đay, bãi ngô xanh rờn, những ruộng khoai, vạt rau xanh biêng biếc. Sông Tương hào phóng đã dành cho trẻ chăn trâu, cho lũ học trò làng tôi một bãi rộng để vật nhau và đá bóng trong suốt mấy tháng hè. Chiếc cầu xi măng ba nhịp cho người và xe cộ đi qua. Ngày nào đi học về, tôi và các bạn nhỏ cũng đứng trên cầu, tay vịn vào lan can mà ngó bóng mình in rõ trên dòng nước cuồn cuộn chảy. Nước lao xao như hát.
Mỗi mùa, sông Tương có một vẻ đẹp riêng. Mùa thu nước sông trong veo, tưởng như có thể nhìn tận đáy. Đã có lấn tôi thấy con cá chuối to dẫn đàn rồng rồng đi tìm mồi. Mùa đông, nhiều bãi cát trơ ra, sông Tương như hẹp lại, nước xanh đen. Mùa xuân đến, nước sông cứ dâng lên một ngày một đầy thêm, dòng sông cuồn cuộn uốn mình sau những trận mưa đầu nguồn, sau nhữna cơn mưa rào liên tiếp. Cuối tháng ba sang đầu tháng tư, nước sông Tương chứa nhiều phù sa màu đỏ sẫm. Kênh máng tha hồ chở nước ngọt vào đồng, mang thêm phù sa màu mỡ cho những cánh đồng cao sản.
Làng tôi là đất học, là làng nghề. Thời đánh Mĩ, làng tôi có hơn 200 chàng trai, cô gái ra trận. Tôi cứ vẩn vơ nghĩ là nhờ có con sông Tương mà làng tôi mới nổi tiếng khắp vùng. Đã có lần, tôi làm thơ về dòng sông quê mẹ:
“Sông Tương! Sông Tương! Sông của tỉnh thương dào dạt…”.
|
Describe the river in your hometown - Practice writing for grade 5
Instruct
Describe the river of your hometown
Assignment
My village has many beautiful scenes, but for me, the Tuong River is the beautiful scene that I love the most.
Coming from far away mountains and forests, the further downstream the Tuong River becomes, the wider it becomes, the water is calm and blue. Like a dragon winding through the deep green of the rice fields, the river hugs Tien Do village, my birthplace. Mr. Ly, Uncle Thong's son, told me that once he climbed up to the top of the village's banyan tree. He saw the Tuong River as the skirt of Ms. Hue's shirt and Thien Ly scarf, who played the role of rowing Thi Mau to the pagoda, very beautiful.
On both sides of the river are jute fields, green corn fields, potato fields, and bright green vegetable patches. Song Tuong generously gave the children herding buffaloes and the students of my village a large field to wrestle and play soccer during the summer months. The three-span cement bridge allows people and vehicles to pass through. Every day coming home from school, my friends and I would stand on the bridge, hold on to the railing and look at our reflections clearly reflected in the rushing water. The water rushes like singing.
Each season, Tuong River has its own beauty. In the fall, the river water is so clear that you can see to the bottom. Once upon a time, I saw a big banana fish leading a herd of dragons in search of prey. In winter, many sandy beaches are exposed, the Tuong River narrows, and the water is dark blue. Spring comes, the river water keeps rising day by day, the river flows and bends after the upstream rains, after consecutive showers. From late March to early April, the water of the Xiang River contains a lot of dark red silt. Canals freely carry fresh water into the fields, bringing more fertile alluvium to the high-yielding fields.
My village is a land of learning and a craft village. During the war against America, my village had more than 200 boys and girls going to war. I idly thought that thanks to the Tuong River, my village was famous throughout the region. Once, I wrote a poem about my mother's hometown river:
“Xiang River! Xiang River! The province's rivers flow abundantly...".
|
Tả dòng sông quê hương em – Sông Trà Khúc Quãng Ngãi
Hướng dẫn
Sông bắt nguồn từ vùng núi phía tây. Dòng sông uốn lượn, quanh co. Lòng sông không rộng lắm nhưng cũng đủ cho:
Con cò mỏi cánh bay ngang
Dạt dào sóng nước mênh mang sớm chiều.
Nước sông trong xanh, từ những ghềnh thác cheo leo miền tây rồi êm đềm, uốn lượn qua các xóm làng rợp bóng tre râm mát ven bờ.
Mùa lũ, nước chảy xiết và mang theo phù sa để bồi đắp cho đồng ruộng ven sông, nhờ sự cần mẫn của dòng sông mà ruộng đồng luôn màu mỡ, cây trái tốt tươi.
Mùa hè, nước trong biêng biếc, chảy lững lờ. Buổi sáng, mặt nước như tấm gương khổng lồ phần chiếu ánh mặt trời. Những người dân chài ung dung kéo lưới, những chú cá thài bai tùng toẵng trên những mẻ lưới trông thật thích thú. Buổi trưa, mặt sông soi bóng những hàng cây xanh tốt ven bờ. Tiếng chim vang vọng bên bờ sông, vang mãi trên bầu trời xanh thẳm khôn cùng. Chiều đến, bờ sông nhộn nhịp hẳn lên. Ánh hoàng hôn ngả dài trên bờ cát. Trẻ em chạy nhảy tung tăng trên bờ sông, thả diều trên bãi cát. Sông vẫn trong xanh và lấp lanh ánh vàng của buổi hoàng hôn. Sông vẫn cần mẫn chỏ’ phù sa, cần mẫn đưa dòng về biển lớn. Sau khúc quanh co vắng lặng của dòng sông, những người dân chài đang nhịp nhàng kéo lưới. Tối đến, dòng sông tĩnh mịch. Mặt sông như rộng ra mênh mông. Bờ sông như dài thêm ra bởi ngút ngàn cây lá.
Những gian hàng quán ven sông đã lên đèn. Nhìn từ xa, ánh đèn nhấp nháy như muôn vàng ánh sao đêm giữa bầu trời rộng lớn.
|
Describe your hometown river - Tra Khuc River, Quang Ngai
Instruct
The river originates from the western mountains. The river is winding and winding. The river bed is not very wide but is enough for:
The stork's wings were tired and he flew sideways
Immense water waves in the morning and afternoon.
The river's water is clear and blue, from the steep rapids and waterfalls in the west, then calmly, winding through shady bamboo-shaded villages along the banks.
During the flood season, the water flows rapidly and carries alluvium to enrich the riverside fields. Thanks to the diligence of the river, the fields are always fertile and the fruit trees are lush.
In summer, the water is clear and flows slowly. In the morning, the water surface is like a giant mirror reflecting the sunlight. The fishermen leisurely pulled their nets, and the fish splashed on the nets, looking very excited. At noon, the river surface reflects the lush green trees along the shore. The sound of birds echoed on the riverbank, echoing forever in the endlessly blue sky. In the afternoon, the riverbank became bustling. The sunset rays lie long on the sandy shore. Children run and jump on the riverbank and fly kites on the sand. The river is still clear and sparkling with the golden light of sunset. The river is still diligently feeding the alluvium, diligently carrying its current to the ocean. Behind the quiet meander of the river, the fishermen are rhythmically pulling their nets. At night, the river is quiet. The river surface seems to be vast. The riverbank seems to be longer with thousands of trees and leaves.
The riverside shops and stalls have lights up. Seen from afar, the lights flicker like thousands of stars at night in the vast sky.
|
Tả dòng sông quê hương em – Văn 6
Hướng dẫn
Bài làm
“Quê tôi ai cũng có một dòng sông bên nhà. Con sông quê gắn bó với tuổi thơ đời tôi…”. Những câu hát tha thiết ấy cũng là tiếng lòng của bao người dân Việt Nam. Ai đã từng sống nơi miền quê không thể không lưu giữ hình bóng dòng sông quê trong tim mình. Tuổi thơ tôi cũng gắn bó với một dòng sông thân thiết như thế.
Dòng sông quê tôi không lớn lắm, hiền hòa uốn lượn duyên dáng quanh cánh đồng lúa mênh mông. Người trong làng cũng không biết nó có tự bao giờ. Chỉ nghe những cụ già nhiều tuổi nhất trong làng kể lại rằng ngày trước có vị vua về thăm làng cùng dân đào sông dẫn nước cho các cánh đồng. Con sông đã gắn bó tự thuở ấy với làng.
Buổi sớm, khi ông mặt trời ló ra khỏi lũy tre cuối làng, dòng sông vừa qua giấc ngủ say, lững lờ trôi. Mặt nước lặng như tờ. Thỉnh thoảng, một cơn gió nhẹ làm mặt nước xao động. Sương sớm bao phủ lên mặt sông một màu trắng tạo thành một không gian huyền ảo như thế giới của các nàng tiên. Dòng sông lúc này tựa một dải lụa mỏng manh vắt ngang qua làng.
Mặt trời lên cao, dòng sông cũng bắt đầu một ngày mới. Ánh nắng ban mai chan hòa trên mặt nước làm sương tan dần, dòng sông sáng bừng như một tấm gương. Những chú cá đùa nhau nhảy vọt lên trên mặt nước như muốn với tới mặt trời. Ông chài nhè nhẹ khua mái chèo gõ nhịp thuyền bắt đầu một ngày đánh cá. Trên bờ sông từng thảm cỏ xanh mướt làm nên những đường viền mềm mại cho dòng sông. Những đàn trâu thung thăng gặm cỏ. Mấy chú nghé con nghịch ngợm, mon men đến gần bờ sông, nhìn thấy bóng mình dưới mặt nước, vừa sợ hãi, vừa thích thú, kêu lên những tiếng “nghé ọ” ngộ nghĩnh. Một vài chòm lục bình với những bông hoa tím biếc, mềm mại, lặng lẽ trôi dạt ven bờ. Hai bên bờ, những hàng tre xanh nghiêng mình soi bóng làm duyên. Không gian như nhộn nhịp hơn với tiếng đàn chim ríu rít bay về làm tổ, hòa cùng chị gió ca hát bản nhạc đồng quê tha thiết. Thi thoảng, có chú chim bói cá sặc sỡ sà xuống mặt nước bắt mồi rồi lại nhanh chóng bay lên.
Có lẽ dòng sông lộng lẫy nhất là vào những đêm trăng. Cả một trời sao soi mình xuống mặt nước phẳng lặng. Bất chợt, một chú cá quẫy đuôi làm trăng, sao tan ra. Cả dòng sông lấp loáng ánh vàng.
Dòng sông quê em thật đẹp. Nó hiền hòa vào những ngày xuân, dữ dội vào mùa mưa, dông bão, lặng lẽ trong những ngày đông lạnh giá. Con sông ấy đã gắn bó thân thiết với mỗi người dân quê em, với tuổi thơ êm đềm của những đứa bé quê, dạt dào như tình mẹ chảy qua kí ức của biết bao thế hệ mỗi khi nhớ về quê hương
Tags:Văn 6
|
Describe your hometown river - Literature 6
Instruct
Assignment
“In my hometown, everyone has a river next to their house. The countryside river is closely associated with my childhood...". Those passionate songs are also the voice of many Vietnamese people. Anyone who has ever lived in the countryside cannot help but keep the image of the countryside river in their hearts. My childhood was also attached to such a close river.
The river in my hometown is not very big, gently winding gracefully around the vast rice fields. People in the village don't know when it started. Only heard from the oldest people in the village that a long time ago, a king visited the village and people dug rivers to bring water to the fields. The river has been attached to the village since that time.
In the early morning, when the sun peeked out from the bamboo fence at the end of the village, the river had just passed its deep sleep and drifted lazily. The water surface is as calm as paper. Occasionally, a gentle breeze makes the water surface stir. The morning mist covers the river surface in white, creating a magical space like the world of fairies. The river now resembles a thin silk strip running across the village.
The sun rises, the river also begins a new day. The morning sunlight shines on the water's surface, causing the mist to gradually disappear, making the river shine like a mirror. The fish were joking with each other, jumping above the water as if they wanted to reach the sun. The fisherman gently waved his oar and tapped the boat to start a day of fishing. On the riverbank, lush green grass creates soft contours for the river. Herds of buffaloes graze on grass. A few mischievous little calves crept closer to the riverbank, saw their reflections under the water's surface, were both scared and excited, making funny "calf" sounds. A few clusters of water hyacinths with soft, purple flowers drifted quietly along the shore. On both sides of the bank, rows of green bamboo lean over to reflect their charm. The space seemed more bustling with the sound of chirping birds flying back to nest, mixed with the wind singing passionate country music. Occasionally, a colorful kingfisher swoops down to the water to catch prey and then quickly flies back up.
Perhaps the river is most splendid on moonlit nights. A sky of stars shines down on the calm water surface. Suddenly, a fish flicked its tail and made the moon and stars melt. The whole river sparkled with golden light.
The river in my hometown is so beautiful. It is gentle in spring days, fierce in rainy and stormy seasons, and quiet in cold winter days. That river has a close bond with every person in my hometown, with the peaceful childhood of the countryside children, flowing abundantly like a mother's love flowing through the memories of countless generations every time they remember their homeland.
Tags: Literature 6
|
Tả em bé bán vé số lớp 5
Hướng dẫn
Tả em bé bán vé số lớp 5
“Vé số đây, vé số chiều sổ đây!”
Đang ngồi với ba trong quán giải khát ở ngã tư đường về, nghe tiếng rao, tôi quay nhìn thấy một em bé tay cầm một xấp vé số đang bước vào.
Em bé trạc chừng tám, chín tuổi. Dáng người gầy gầy cao. Em mặc chiếc áo sơ mi màu trắng ngà vì đã cũ. Chiếc quần tây cũng chẳng khác gì hơn, bạc phếch, nhăn nheo, sờn cả hai gối. Gương mặt em thon thả đôi mắt trông lanh lợi, thoáng chút u buồn.
Em mời hết người này đến người kia trong quán. Nhất là những lúc khách vừa trả tiền nước, em chạy đến ngay với hy vọng người ta sẽ dùng số tiền lẻ thối lại để mua ít tờ vé số.
Nhưng em bị từ chối bằng thái độ lạnh lùng, ánh mắt dửng dưng của mọi người. Rồi có bàn gọi em đến. Một ông khách to người, mập phệ ngồi dựa ngửa, xòe vé số ra, nhích nhích từng tờ để dò. Ông ta có vẻ hứng thú như thể sắp được cả ván bài to. Có những vé, chỉ còn cách vài số nữa là trúng độc đắc, ông khách ấy vỗ tay đen đéc vào đùi la lên tiếc rẻ. Những người cùng bàn bu quanh lại nhìn xem, bàn tán xôn xao. Còn em bé thì đứng kế bên đó chờ đợi. Chắc em cũng đang cầu mong cho khách trúng nhiều để em bán đắt hơn. Khi khách mua và trả tiền xong, em liến thoắng bước sang bàn khác, miệng không ngớt rao mời, giới thiệu vé số các tỉnh.
Em bé đi khuất rồi mà tôi vẫn còn suy nghĩ mãi. Cùng lứa tuổi như tôi, có nhiều người kém may mắn, họ phải sớm chịu cực khổ tự lo lấy thân và cịi bán vé số như vậy thì thời giờ đâu mà học hành nhỉ?
|
Describe the child selling lottery tickets in grade 5
Instruct
Describe the child selling lottery tickets in grade 5
“Here are the lottery tickets, here are the lottery tickets!”
While sitting with my father in a refreshment shop at the intersection, I heard an announcement and turned around to see a child walking in holding a stack of lottery tickets.
The child was about eight or nine years old. Tall, thin figure. I wore an ivory white shirt because it was old. The trousers were no different, faded, wrinkled, and frayed at both knees. Her face is slim and her eyes look alert, a little sad.
I invited one person after another in the restaurant. Especially when customers have just paid their water bill, I run right over hoping they will use their change to buy some lottery tickets.
But I was rejected by everyone's cold attitude and indifferent eyes. Then a desk called me over. A big, fat customer sat back, spread out his lottery tickets, and moved each sheet to check. He seemed excited as if he was about to win a big game. There were tickets, just a few numbers away from winning the jackpot, that customer clapped his hands blackly on his thighs and shouted regretfully. People at the table gathered around to watch and gossip. And the baby stood next to it, waiting. I'm probably also praying for customers to win a lot so I can sell more expensively. When the customer finished buying and paying, she quickly walked to another table, constantly offering and introducing lottery tickets from the provinces.
The baby is gone but I'm still thinking about it. At the same age as me, there are many people who are unlucky. They have to work hard to take care of themselves and sell lottery tickets, so where do they have time to study?
|
Tả em bé chừng 4 – 5 tuổi đang quét nhà – Bài văn hay lớp 5
Hướng dẫn
Bé chưa quét nhà thật lần nào. Bé chỉ mới biết quét nhà để chơi đồ hàng. Bé mới biết cầm mảnh lá chuối. Bé giả vờ phất lá quanh quanh chỗ ngồi rồi bày ra nào lá, nào hòn sỏi, nào hộp đựng tăm, em búp bê… Thế là đã thành cửa hàng. Cửa hàng đông người ra vào, Bé phải vừa chào hỏi, vừa bán hàng luôn tay. Cửa hàng của bé có đủ thứ. Cá bè, rau muống, đường trắng. Lại vải hoa may áo.
Lần này, bé mới quét nhà thật. Chiếc chổi lúa không nặng bằng chiếc chối sể. Nhưng cũng nặng gấp bao nhiêu lần cái chổi lá chuôi Bé vẫn quét chơi mọi khi.
Hai tay bé cầm chổi. Bé nhớ. Bé cũng hay đế ý mẹ quét nhà mọi ngày. Còn bàn tay Bé chưa ôm kín hết cuống chổi. Bé phải cầm chổi cả hai tay. Bé cúi xuống thong thả đưa ngọn chổi trên mặt gạch… Nhát chổi bé đưa khéo. Đầu chổi miết xuống, không hớt ngọn, lia đều đều. Nhát chối đi qua, mặt gạch lại bóng như lau. Nhận thấy như thế, Bé rất thích. Tay bé càng mải miết, lia dẻo.
Bé lại để ý mọi khi mẹ quét nhà, mẹ nhấc cái ghế ngồi cạnh bàn ra chỗ khác. Mẹ quét chỗ gậm ghế. Mẹ đẩy hòm máy khâu, lùa chổi vào chỗ máy khâu. Rồi mẹ lại kéo hòm máy khâu đứng vào nơi cũ. Mặt gạch gian buồng nào cũng được sạch. Cả chỗ khuất, cả chỗ vết chân người giẫm lên, chỗ nào cùng sạch.
BÀI VĂN TẢ EM BÉ 4 5 TUỔI VÙNG BIỂN
Thằng Thắng, con cá vược của thôn Bần và là địch thủ bơi lội đáng gờm nhất của bọn trẻ, lúc này đang ngồi trên chiếc thuyền đậu ở ngoài cùng. Nó trạc tuổi Chân “phệ” nhưng cao hơn hẳn cái đầu. Nó cởi trần, phơi nước da rám đỏ khỏe mạnh của những đứa trẻ lớn lên với nắng, nước mặn và gió biển. Thân hình nó rắn chắc, nở nang: cố mập, vai rộng, ngực nở căng, bụng thon hằn rõ những múi, hai cánh tay gân guốc như hai cái bơi chèo, cặp đùi dế to, chắc ninh nịch. Thắng có cặp mắt to và sáng. Miệng tươi, hay cười. Cái trán hơi dô ra, trông có vẻ là một tay bướng bỉnh, gan dạ.
|
Describe a child about 4 - 5 years old sweeping the floor - Good essay for grade 5
Instruct
The child has never really swept the house before. The baby only knows how to sweep the floor to play with toys. The baby just learned to hold a piece of banana leaf. The child pretended to spread leaves around the seat and then displayed leaves, pebbles, toothpick boxes, dolls... So it became a shop. The store was crowded with people going in and out. She had to greet and sell goods at the same time. The baby's store has everything. Fish, water spinach, white sugar. Again, floral fabric to make clothes.
This time, the baby actually swept the house. The rice broom is not as heavy as the rice broom. But it's also many times heavier than the broom that Baby always sweeps and plays with.
The baby's hands hold a broom. Baby remember. The baby also often asks his mother to sweep the house every day. Baby's hand has not yet completely covered the broom stem. The child must hold the broom with both hands. The child bent down and leisurely brought the broom to the tile surface... The child gently moved the broom. The broom tip strokes down, without skimming the tips, and moves evenly. When you shyly deny it, the tile surface is as shiny as a mop. Realizing that, Baby really liked it. The baby's hands are more and more busy, moving flexibly.
The baby noticed that every time her mother swept the floor, she moved the chair next to the table to another place. Mom swept under the chair. Mom pushed the sewing machine box and pushed the broom into the sewing machine. Then my mother pulled the sewing machine case back to its original place. The tile surface of every room is clean. Even the hidden places, even the places where people step on them, everywhere is clean.
ESSAY DESCRIPTION OF A 4 5 YEAR OLD CHILD IN THE COAST AREA
Thang, the bass fish of Ban village and the children's most formidable swimming rival, was currently sitting on the boat parked outside. It's about the same age as "fat" Chan, but it's taller than its head. It was shirtless, exposing the healthy red skin of children who grew up exposed to sun, salt water and sea breeze. Its body is solid and plump: fat, broad shoulders, plump chest, slim abdomen with clear segments, two sinewy arms like two oars, and big, firm thighs. Thang has big and bright eyes. Fresh mouth, smiling often. The forehead is slightly protruding, looking like a stubborn and brave person.
|
Đề bài: Tả em bé nhà em hoặc nhà hàng xóm
Bài làm
Vừa đi học về, em vội chạy ngay về nhà. Thấy em, Tuấn la lên: “Anh Thăng, anh Thăng…”. Tuấn là con của dì em mới ở quê lên chơi.
Bé Tuấn khá mập, trông rất bụ bẫm, đáng yêu. Đôi chân bé to, ngắn, nào là thịt. Đôi tay mềm mại, những ngón tay trắng hồng, to như quả chuối non. Mái tóc bé đen, thưa thớt, chưa mọc đủ. Bé nói không được nhiều lắm, chỉ mới bi bô được vài tiếng như bố, mẹ, ông, bà, dì,…
Tả em bé nhà em hoặc nhà hàng xóm
Ấy vậy mà bé chỉ nói khi nào mà bé thích thôi, còn những lúc khác bé chẳng nói được nửa lời. Bé hiếu động lắm, chẳng lúc nào ngồi yên, hết làm chuyện này lại đến chuyện kia. Có nhiều lúc dì gọi: “Tuấn đi như ông cụ đi nào”thì bé chắp tay sau lưng, đi lom khom, chập chững. Đi được vài bước, bé giơ tay ra, chới với không muốn đi nữa. Những lúc ấy, cả nhà đều lăn ra cười. Cũng như bao trẻ khác, bé có một tật xấu là hay làm nũng, chỉ cần không vừa ý bé là bé lăn ra khóc ngay, phải dỗ dành lắm bé mới nín. Mỗi khi dì cùng mẹ đi chợ về, thoáng thấy mẹ ở cửa là bé kêu lên: “Mẹ, mẹ…” ngay, rồi khập khễnh bước tường bước ra đón mẹ. Bé háu ăn lắm, mỗi lần người trong nhà có ai ăn bánh mà không cho mình là bé khóc toáng lên, chừng nào người ấy cho bé mới nín, vừa ăn vừa nói: “măm, măm”. Bé mê hoạt hình lắm, mới tí tuổi đầu mà giờ nào có phim hoạt hình bé đều biết cả, khi thấy phim hoạt hình xuất hiện thì bé nghỉ chơi, đang khóc cũng nín ngay.
Có em bé thật thích. Nhưng tiếc quá, chẳng bao lâu nữa bé Tuấn sẽ về quê, ấy vậy mà em cứ mong bé Tuấn sẽ ở lại mãi với em.
|
Topic: Describe your or your neighbor's baby
Assignment
As soon as I got home from school, I quickly ran home. Seeing me, Tuan shouted: "Mr. Thang, Mr. Thang...". Tuan is my aunt's son and just came to visit from the countryside.
Baby Tuan is quite fat, looks very plump and adorable. The baby's legs are big, short, and fleshy. Soft hands, pink white fingers, as big as young bananas. The baby's hair is black, sparse, and has not grown enough. The baby can't talk much, can only babble a few words like dad, mom, grandpa, grandma, aunt,...
Describe your baby or your neighbor's baby
However, he only speaks when he feels like it, and other times he doesn't say a word. The baby is very active, never sitting still, doing one thing and then another. There were many times when my aunt called out, "Let's walk like an old man, Tuan," then he clasped his hands behind his back, walked hunched over, and toddled. After taking a few steps, the baby held out his hand, reluctant to move anymore. At those times, the whole family burst into laughter. Like many other children, she has a bad habit of being a spoiled child. As soon as she doesn't please her, she immediately starts crying. It takes a lot of coaxing to calm her down. Every time her aunt and her mother returned from the market, she caught a glimpse of her mother at the door and the child cried out: "Mom, mother..." immediately, then limped over the wall and walked out to greet her mother. The baby is very gluttonous, every time someone in the family eats cake without giving it to him, he cries loudly. It's not until the person lets him that he stops, saying while eating, "mama, mam". She loves cartoons very much. She's just a little old and now she knows all about cartoons. When she sees cartoons appear, she stops playing and stops crying.
Having a baby is really nice. But it's a pity, soon Tuan will return home, but I still hope Tuan will stay with me forever.
|
Tả em bé đang tuổi tập nói lớp 5
Hướng dẫn
Tả em bé đang tuổi tập nói lớp 5
Bé Kim là con của dì Năm em, bé vừa tròn mười hai tháng. Khi em đến chơi, bé đang đứng trên chiếc nôi gỗ, giậm chân, nũng nịu giơ tay ra đòi bế. Em dang tay đón bé vào lòng.
Hôm nay bé được mặc một chiếc váy đầm ngắn màu xanh da trời, trước ngực có kết ren trắng và thêu hoa rất xinh. Da bé trắng hồng, mịn màng. Đôi má bầu bĩnh trông rất dễ thương. Em thích hôn thật nhẹ vào chiếc má phúng phình ấy để bé cười lên như nắc nẻ. Cặp mắt bé lúc nào cũng mở to, tròn đen lay láy như hai hạt nhãn. Chiếc miệng với đôi môi hồng tươi tắn luôn nhoẻn cười để lộ mấy chiếc răng sữa nhỏ xíu, trắng muốt trông dễ yêu làm sao!
Nhìn xa, trông bé như con búp bê biết khóc biết cười trong tủ kính của hiệu bán đồ chơi ngoài phố. Nhiều khi em lại thấy bé giống chú hề lật đật không lúc nào yên một chỗ, nhất là lúc tập lật tập ngồi. Đến khi bé được hơn mười tháng, bắt đầu bập bẹ tập nói, bé thường bắt chước các chị làm đủ các động tác, cử chỉ, kể cả nói từng tiếng rất ngộ nghĩnh dễ yêu. Bé rất hay cười mà cũng lại hay khóc nhè! Chiều chiều em hay bồng bé đi chơi, tập cho bé đi từng bước chập chững. Chưa đi vững mà lại thích đi nhanh nên cứ té hoài. Bây giờ em đã tập cho bé đi được năm bước rồi. Ngày nào đi học về em cùng ghé chơi với bé một chút, khi em đi bé khốc sướt mướt đòi theo, thương làm sao!
|
Describe a child learning to speak in 5th grade
Instruct
Describe a child learning to speak in 5th grade
Baby Kim is Auntie Nam's child, she just turned twelve months old. When the baby came to play, the baby was standing on the wooden cradle, stomping his feet, pamperingly raising his arms to ask to be picked up. I opened my arms to welcome the baby into my arms.
Today the baby is wearing a short sky blue dress with white lace and beautiful floral embroidery on the chest. Baby's skin is white and pink, smooth. Chubby cheeks look very cute. I like to gently kiss that chubby cheek to make the baby laugh like crazy. The baby's eyes are always wide open, round and black, like two longan seeds. The mouth with bright pink lips always smiles, revealing tiny, white baby teeth, looking so adorable!
From a distance, she looks like a crying and smiling doll in the glass case of a toy store on the street. Many times I see my baby as a clown who is always busy and unable to stay still, especially when learning to roll over and sit. When the baby is more than ten months old, he begins to babble and learn to speak. He often imitates his sisters' movements and gestures, including saying each word, which is very funny and lovable. The baby smiles a lot but also cries a lot! In the afternoons, I often take the baby out to play, practicing baby steps. I can't walk yet but I like to walk fast so I keep falling. Now I have trained my baby to walk five steps. Every day when I come home from school, I'll stop by and play with her for a bit. When she leaves, she'll be so excited that she wants to come with me, how I love her!
|
Tả em bé đang tuổi tập nói tập đi
Hướng dẫn
Tả em bé đang tuổi tập nói tập đi
Dàn bài
I. MỚ BÀI
+ Giới thiệu em bé.
II. THÂN BÀI
+ Hình dáng: vừa thôi nôi – bụ sữa – trắng hồng – tay chân no tròn – lưa thưa tóc – mắt tròn, đen.
+ Tính nết: vừa tập đi, tập nối – ngây thơ – thích khen – khốc đó, cười đó.
III. KẾT LUẬN
Cảm nghĩ về em bé.
Bài làm
Thằng Nhí giống như con búp bê, cả nhà em ai cùng cưng nó,
Mới vừa qua thôi nôi vài tuần nên nó còn rất bụ sữa, nước da trắng hồng. Lúc nào nó cũng mang một trái xây hình vuông trên cổ. Tay chân no tròn. Đầu chỉ lưa thưa một lớp tóc nhuyễn. Hai con mắt long lanh đen như hai hột nhãn. Môi khi nó cười để lộ cặp nướu màu hồng tươi với vài cái răng sữa mới lú nên trông đầy vẻ thơ ngây và rất dễ thương.
Chị Hai em cứ hôn hít thằng Nhí luôn, vì nó là đứa con trai đầu lòng của chị. Nó vừa mới tập đi. Cứ mỗi chiều gió mát, chị thường ẵm nó ra sân rồi để đứng xuống đất. Chị lùi ra sau một khoảng, vỗ tay kêu: “Nhí, Nhí lại đây con”. Nó chập chững vài ba bước bươn tới ngã chồm vào lòng chị. Chị dang hai tay đón lấy con và vuốt ve nựng nịu nó. Thấy mọi người cười khen ngợi, thằng Nhí hình như lấy làm thích thú, miệng toe toét kêu ba ba.
Nhìn thằng Nhí, em chợt nghĩ: có lẽ hồi nhỏ mình cũng thế. Mới biết công lao cha mẹ nuôi con từ thuở ấu thơ đến lúc khôn lớn quả thật là to tát dường nào.
|
Describe a baby at the age of learning to talk and walk
Instruct
Describe a baby at the age of learning to talk and walk
Outline
I. MOST LESSON
+ Introducing the baby.
II. BODY OF ARTICLE
+ Appearance: just born - full of milk - pink and white - full arms and legs - sparse hair - round, black eyes.
+ Personality: just learning to walk, learning to connect - naive - likes to praise - harsh, laughs.
III. CONCLUDE
Feelings about the baby.
Assignment
Kid is like a doll, everyone in my family loves him.
Just a few weeks after giving birth, she is still very full of milk and her skin is pink and white. It always carries a square-shaped fruit around its neck. Full arms and legs. The head has only a thin layer of fine hair. The two eyes sparkled black like two longan seeds. When it smiles, it reveals bright pink gums with a few baby teeth, so it looks innocent and very cute.
Sister, you keep kissing Nhi, because he is your first son. It just learned to walk. Every cool windy afternoon, she often carries it out to the yard and puts it on the ground. She stepped back a bit, clapped her hands and called out: "Nhi, Nhi, come here." He toddled a few steps forward and fell into her arms. She opened her arms to receive the child and caressed it. Seeing everyone smiling and praising, Nhi seemed to be amused, grinning and calling ba ba.
Looking at Nhi, I suddenly thought: maybe I was like that when I was little. I just realized how great it is for parents to raise their children from childhood to adulthood.
|
Tả em bé đang tuổi tập đi tập nói 1 – 2 tuổi
Hướng dẫn
Đúng vậy, làm anh thật vui và nếu như biết yêu quí em bé thì làm anh cũng không có gì là khó. Vì biết thương yêu em bé nên tôi đã là một người anh thật tốt của bé Hoa – em gái tôi.
Bé Hoa vừa tròn hai tuổi, một độ tuổi dang lò dò tập đi và tập nói. Bé có vóc người bụ bẫm, làn da trắng hồng nên trông thật dễ thương. Đặc biệt nhất là khuôn mặt bé Hoa bầu bĩnh, hai má lúm đồng tiền. Nổi bật trên khuôn mặt ấy là cặp mắt tròn xoe, đen láy và nhấp nhánh dưới hai hàng mi cong vút. Đôi mắt ấy có lúc ngước nhìn với một vẻ ngơ ngác, hồn nhiên thật đáng yêu. ôm lấy khuôn mặt tròn trịa của bé Hoa là mái tóc đen mượt. Mỗi khi sờ vào, tôi có cảm giác mái tóc em tôi thật trơn và mịn màng, không vướng một tí bụi bặm nào. Tay bé Hoa no tròn, có ngấn. Mỗi khi nó cười thì cái miệng nhỏ lại, chúm chím, tay chân hiếu động, có lúc cười sặc sụa để lộ những chiếc răng bé tí như răng chuột. Nhìn đôi môi đồ hồng của bé Hoa, tôi thích nghe nó nói, thích chọc nó cười và thích cả cái dáng loạng choạng tập đi của bé. Những lúc nó ngã huỵch, tôi thật thương nó và cũng lấy làm thích thú vì nó sắp sửa biết đi.
Thế nhưng, bé Hoa thích nói, thích đi. Bé không chịu ngồi yên, hết lục lọi cái này đến lấy cái khác bày biện. Bé thích nhất là chị búp bê xinh xắn trong nhà. Đặc biệt, bé thích được dẫn đi đến nhà hàng xóm, thích dạo ngoài đường. Tôi rất thích ôm em vào lòng, nghe nó nói líu lo, thích thơm cái má phúng phình của nó. Có nó, cả nhà tôi thấy vui, thấy hạnh phúc biết bao.
Bé Hoa là niềm vui của tôi. vắng nó, tôi cảm thấy buồn, cảm giác tôi như thiếu đi một cái gì thân thương nhất. Tôi thầm mong em tôi chóng lớn để đến trường học tập.
BÀI LÀM 2
Tí Quậy là cái tên dí dỏm để gọi thằng em trai của em. Thật ra nó tên Hoàng Quân, nhưng chú bé hay nghịch phá nên cả nhà mới gọi đùa như vậy.
Tí Quậy mập ú na ú nần, đã gần mười bốn tháng tuổi mà chưa đi vững. Thân hình bé kháu khỉnh làm sao! Nước da trắng hồng, đôi môi chúm chím đỏ mọng, thơm thơm mùi sữa. Đôi má phúng phình như ghẹo người ta thèm hôn, thèm nựng cho đã. Tay chân nó mũm mĩm. Cườm tay, cổ tay đều có ngấn như lóng mía đầy đặn.
Tí Quậy rất hiếm khi chịu ngồi yên. Nó luôn luôn tìm cách để hoạt dộng chân tay. Không có ngõ ngách nào trong nhà mà Tí chưa chui vô, nhiều khi vào trong rồi chẳng biết đường ra. Thế là bé ta khóc ré lên. Mẹ phải dọn đồ đạc để bế bé ra. Được mẹ ôm vào lòng, cu cậu ráo hoảnh mắt, cười toe toét để lộ mấy cái răng sữa nhỏ xíu.
Có một lần, Tí Quậy làm cả nhà hết hồn. Hôm đó, mọi người đang mãi mê xem tivi thì bé leo thoắt lên đỉnh cầu thang. Ai cũng điếng sợ vì e nó sẽ rơi đùng. Còn chú nhóc thì đứng trên cao nhìn xuống cười tỉnh queo
Tí Quậy bắt chước lẹ lắm. Vì thế khi dạy nó nói, bố mẹ tuyệt đối không giả bộ nói ngọng hoặc phát âm sai. Mấy tháng trước đây, thằng bé còn ngọng ngịu “rặn” mãi mới nói được một tiếng. Giờ đây Tí Quậy ta đã bập bẹ khá rõ: ba, bà, má… Mỗi lần nó làm xấu là cả nhà không nín được cười. Mũi nó nhăn lại, hai mắt nhắm tịt, miệng chu lên, trông dến “phát ghét”.
Sáng nào cũng vậy, Tí Quậy được mẹ phơi nắng vài phút. Sau đó mẹ giúp bé tập đi. Mẹ đặt em đứng dựa vào tường cho vững rồi đưa tay ra nhử nhử. Tí Quậy thích quá liền chạy tới. Được nửa đoạn đường, Tí dừng lại lấy thăng bằng rồi chạy tiếp. Càng tới gần nó càng chạy nhanh, rồi ngã vào lòng mẹ cười khanh khách.
BÀI LÀM 3
Bé Uyên là một thành viên nhỏ tuổi nhất trong gia đình em. Bé Uyên là em gái út của em.
Năm nay Uyên vừa tròn một tuổi. Khuôn mặt bầu bĩnh, làn da trắng hồng rất hợp với những chiếc áo đầm màu sáng mà Uyên thường mặc. Đầu tròn, lơ thơ xuông trán mấy cọng tóc nâu. Đôi mắt của bé đen lay láy, tròn xoe hàng mi dài cong vút. Cái mũi nhỏ rất hợp với cái miệng bé xíu hay chúm chím. Uyên có mấy cái răng sữa nhỏ tí như răng chuột. Tay chân bụ bẫm, cổ tay và cổ chân đều có ngấn.
Uyên rất thích tự mình tập đi, có lúc ngã huỵch. Miệng hay bi bô tập nói, lúc gọi bà, lúc gọi mẹ. Mỗi khi được bế đi chơi, Uyên thích thú, vẫy tay chân tủm tỉm. Thê nhưng, Uyên cũng hay nằm vạ với bà, với mẹ. Có lẽ Uyên muốn được dỗ dành.
Em mong bé ăn ngoan, ngủ yên và chóng lớn để ngày mai học giỏi, thành tài.
|
Describe a baby who is learning to walk and talk at 1 - 2 years old
Instruct
That's right, being a brother is fun and if you know how to love a baby, being a brother is not difficult. Because I know how to love the baby, I have been a very good brother to little Hoa - my sister.
Baby Hoa has just turned two years old, an age when she is still learning to walk and talk. The baby has a plump figure and pinkish white skin so she looks really cute. The most special thing is baby Hoa's plump face with dimples on her cheeks. Standing out on that face are round, black and sparkling eyes under two curled eyelashes. Those eyes sometimes looked up with a bewildered, innocent look that was so adorable. Hugging Hoa's round face is smooth black hair. Every time I touch it, I feel like my sister's hair is smooth and smooth, without any dust. Baby Hoa's hands are full and have wrinkles. Every time it smiles, its mouth becomes smaller and puckered, its arms and legs are hyperactive, and sometimes it laughs loudly, revealing tiny, mouse-like teeth. Looking at little Hoa's pink lips, I love listening to her talk, making her laugh, and even liking her wobbly way of learning to walk. When he fell down, I really felt sorry for him and was also excited because he was about to learn how to walk.
However, little Hoa likes to talk and walk. The baby refused to sit still, rummaging from one thing to another to display. The baby's favorite thing is the pretty doll in the house. In particular, the baby likes to be taken to the neighbor's house and likes to walk on the street. I really like holding her in my arms, listening to her chirping, and smelling her chubby cheeks. With it, my whole family feels happy and happy.
Baby Hoa is my joy. Without it, I feel sad, like I'm missing something dearest. I secretly hope my brother will grow up quickly so he can go to school.
WORK 2
Ti Quay is a witty name to call my younger brother. Actually, his name is Hoang Quan, but he often misbehaves, so the whole family jokingly calls him that.
Ti Quay is fat and squishy, nearly fourteen months old but still can't walk well. What a cute little body! Pinkish white skin, plump red lips, fragrant with milk. Her chubby cheeks seemed to tease people, making them want to kiss and caress them. Its arms and legs are chubby. The beaded hands and wrists all have lines like plump sugarcane stalks.
Ti Quay rarely sits still. It always finds ways to move its limbs. There is no corner in the house that Ti hasn't crawled into. Many times he gets inside and doesn't know the way out. So the baby cried. Mom had to pack up her things to carry the baby out. Being hugged by his mother, his eyes widened and he grinned, revealing his tiny baby teeth.
One time, Ti Que made the whole family shocked. That day, everyone was engrossed in watching TV when the baby quickly climbed to the top of the stairs. Everyone was scared because they were afraid it would fall. The little boy stood high up looking down and smiled
Ti Quay imitates very quickly. Therefore, when teaching it to speak, parents absolutely do not pretend to have a lisp or mispronounce words. A few months ago, the boy was still lisping and "pushing" before he could say a word. Now Ti Quay can babble quite clearly: dad, grandma, mom... Every time he does something bad, the whole family can't stop laughing. Its nose is wrinkled, its eyes are closed, its mouth is puckered, looking "disgusting".
Every morning, Ti Quay gets to bask in the sun for a few minutes from his mother. Then the mother helped the baby learn to walk. Mom stood her up against the wall for stability and then held out her hand to lure her. Ti Quay liked it so much that he ran over. Halfway through the journey, Ti stopped to regain balance and then continued running. The closer it got, the faster it ran, then fell into its mother's arms, laughing.
WORK 3
Baby Uyen is the youngest member of her family. Baby Uyen is my youngest sister.
This year Uyen just turned one year old. Her chubby face and rosy white skin match the bright colored dresses that Uyen often wears. The head is round, with a few strands of brown hair hanging down from the forehead. The baby's eyes are dark and round with long, curled eyelashes. The small nose goes well with the tiny, puckered mouth. Uyen has baby teeth as small as mouse teeth. The limbs are plump, the wrists and ankles all have wrinkles.
Uyen loves to practice walking on her own, sometimes she falls down. The mouth often babbles, sometimes calling for grandmother, sometimes calling for mother. Every time she is carried out, Uyen enjoys it, waving her arms and legs smilingly. However, Uyen also often lied to her grandmother and mother. Perhaps Uyen wants to be comforted.
I hope the baby eats well, sleeps peacefully and grows up quickly so that tomorrow he can study well and become talented.
|
Tả em bé đang tập đi lớp 5
Hướng dẫn
Tả em bé đang tập đi lớp 5
“Ba tháng biết lẫy, bảy tháng biết bò, chín tháng lò dò biết đi”. Bà em nói đúng, bé Tăng Hòa cháu em vừa chín tháng tuổi và bé đang lẫm đẫm tập đi và bi bô tập nói. Hàng ngày bé mang lại cho cả nhà niềm vui ngộ nghĩnh.
Tăng Hòa trông mới thật là xinh xẻo. Bé có thân hình nhỏ nhắn, bụ bẫm, dễ thương. Khuôn mặt bé tròn trặn, nước da hồng hào, bụ sữa. Tay chân no tròn hằn rõ từng ngấn.
Tóc tơ đen nhánh phủ kín trên đầu. Đôi mắt đen láy mở to như đôi hạt nhãn ít khi thấy chớp. Đôi má trắng hồng phúng phình, mỗi khi bé cười, hằn rõ đôi lúm đồng tiền và để lộ ra hàm răng mới nhú răng ba chiếc răng sữa trông ngộ nghĩnh lạ.
Nửa tháng nay, Tăng Hòa lon ton tập đi. Đôi chân bé chập chững từng bước ngắn. Trông dáng người lắc lư, đầu chúi về trước của bé mới thú vị làm sao. Tuy bị té xuống hoài nhưng không lần nào bé khóc. Bây giờ, trước mặt mọi người, có ai bảo: “Bé Hòa làm ông già đi” là bé đứng lên, lưng cúi lom khom tay vờ chống gậy, bước nghiêng bước ngửa làm cả nhà cười rộ.
Miệng luôn cười tươi, Tăng Hòa cũng đang bi bô tập nói. Bé mới nói sõi được vài tiếng: bà, ba, má, măm… Còn các tiếng khác giọng bé nói ngọng nghịu đến buồn cười. Mỗi lần thấy ai trong nhà sửa soạn đi đâu là bé lên tiếng: “Ti, ti” đòi đi theo. Có điều gì không vừa ý là bé lăn ra nằm vạ. Anh chị của em thường tập con mình chào hỏi ông, bà, cô chú… và bất cứ người lớn nào đến nhà chơi. Lần nào, bé cũng ngoan ngoãn khoanh tay cúi đầu: “Dạ! Dạ!”.
Tăng Hòa là niềm vui của cả nhà em. Từ khi có bé, cả nhà em vui nhộn hẳn lên. Trong nhà em, ai cũng cưng chiều bé cũng mong bé ăn no, ngủ ngon, chóng lớn…
|
Describe a 5th grade baby learning to walk
Instruct
Describe a 5th grade baby learning to walk
"Three months know how to roll over, seven months know how to crawl, nine months know how to walk." My grandmother is right, my baby Tang Hoa is just nine months old and he is still learning to walk and babble. Every day, babies bring funny joy to the whole family.
Tang Hoa looks so beautiful. The baby has a small, plump, cute body. The baby's face is round, her skin is rosy, and she is full of milk. Full, round arms and legs with clear lines.
Jet black hair covers the head. His black eyes opened as wide as longan seeds, rarely blinking. Her rosy white cheeks are bulging, and every time she smiles, her dimples are clearly visible and her newly sprouted teeth, three baby teeth, look funny and strange.
For the past half month, Tang Hoa has been learning to walk. The baby's feet take short steps. How interesting it is to see the baby's swaying body and head tilted forward. Even though she fell down all the time, she never cried. Now, in front of everyone, if someone says: "Baby Hoa, let's become an old man" and she stands up, her back is bowed, her hands are bent and she pretends to use a cane, she steps back and forth, making the whole family laugh.
Always smiling, Tang Hoa is also babbling and practicing speaking. She has only spoken a few words fluently: grandmother, father, mother, mother... As for the other words, her voice is laughably slurred. Every time she sees someone in the house preparing to go somewhere, she says, "Ti, ti" and wants to follow. If there's something unsatisfactory, the baby will roll over and lie down. My siblings often train their children to greet grandparents, aunts, uncles... and any adults who come to visit. Every time, the baby obediently crossed his arms and bowed his head: "Yes! Yes!".
Tang Hoa is the joy of my whole family. Since having a baby, my whole family has become happier. In my family, everyone pampers the baby and hopes the baby eats well, sleeps well, and grows up quickly...
|
Tả em bé đang ở độ tuổi tập đi, tập nói – bài văn mẫu lớp 5
Hướng dẫn
Tả em bé đang ở độ tuổi tập đi, tập nói – bài văn mẫu lớp 5
Tả một em bé đang độ tuổi tập đi tập nói – bài mẫu 1
Thời gian trôi đi, bé đã bước đi được dài hơn, vững vàng hơn. Vừa đi miệng vừa cười toe toét, có vẻ thích thú lắm.
Bài văn tham khảo:
Có bao giờ chúng ta tò mò và thử tưởng tượng về những bước đi đầu tiên, tiếng nói đầu tiên trong cuộc đời mình hay chưa? Em cùng từng rất tò mò về điều đó cho tới khi em trai của em ra đời. Bé đang tuổi tập nói tập đi, khoảnh khắc nhìn thấy bé bước đi, bé tập nói, em dường như đã nhìn thấy chính mình ngày trước. Khoảnh khắc ấy thật tuyệt vời biết bao.
Em trai em tên Gia Bảo. Bé đến với cuộc sống xinh đẹp này từ hơn chín tháng trước, năm nay bé bước vào độ tuổi đáng yêu nhất của một đứa trẻ – tuổi tập đi tập nói. Bé có làn da trắng mịn, mềm mại rất đẹp. Khuôn mặt tròn tròn với hai má phúng phính, hồng hào như chiếc bánh bao, chọc mọi người nhìn thấy chỉ muốn cắn yêu một xái. Gia Bảo khi sinh ra thì nhỏ xíu, vậy mà chẳng mấy chốc liền trở nên bụ bẫm, mập mạp. Thân hình bé mũm mĩm, tròn tròn như cục bông nhỏ, hết sức đáng yêu. Hai mắt bé to tròn, đen láy, miệng lúc nào cũng chúm chím như bông hoa nhỏ. Mỗi khi cười lên là lại khoe ra cả lợi hồng hào, hai mắt híp lại khiến cả nhà bật cười vui vẻ. Khoảng thời gian này, Gia Bảo bắt đầu tập nói, tập đi nên lúc nào rảnh rỗi là em lại có mặt bên bé. Cùng bố mẹ em dạy bé những bước đi đầu tiên.
Mỗi lần bé tập đi, cả nhà em đều dõi theo từng bước chân của bé. Bé bước đi những bước đầu tiên trong sự dìu dắt ân cần của mẹ. Hai bàn tay nhỏ mập mập bấu chặt lấy hai tay mẹ, tập tễnh bước những bước nhỏ xíu theo sự hướng dẫn của mẹ. Mỗi lần bé bước đi thân hình mũm mĩm của bé lại xiêu vẹo theo sau, trông đáng yêu như một chú lật đật tí hon.
Khi những bước chân dần vững vàng hơn, mẹ thử buông tay bé ra. Gia Bảo loạng choạng ngả nghiêng giống như người say rươu, rồi cũng có lúc bước không vững, ngã phịch xuống sàn. Đôi mắt đen láy ngay của bé lập tức long lanh ngấn nước rồi bé khóc òa lên vì đau rất đang thương, em chỉ muốn chạy ngay đến ôm lấy bé. Nhưng bố bảo phải để bé tự đứng lên, Gia Bảo khóc một lát rồi nín, giương đôi mắt còn vương nước nhìn mọi người cổ vũ, dang hai tay, vụng về đứng dậy bước tiếp. Bé thật kiên cường biết bao!
Thời gian trôi đi, bé đã bước đi được dài hơn, vững vàng hơn. Vừa đi miệng vừa cười toe toét, có vẻ thích thú lắm.
Gia Bảo tập đi tập nói thật sự dễ thương cà tinh nghịch. Bé chính là thiên thần, là niềm hạnh phúc nhỏ bé của gia đình em. Những bước đi đầu tiên, những câu nói đầu tiên ngây ngô và chập chững chính là hàng trang đầu tiên theo bé bước vào đời, mở ra cả chặng đường dài của tương lai sau này trong cuộc đời bé.
Tả một em bé đang độ tuổi tập đi tập nói – bài mẫu 2
Những ngày gần đây, em Mít đã bắt đầu tập nói. Bé đã biết nói từng tiếng một: Ba, bà, mẹ, cây, hoa, măm… Nghe mọi người nói gì là Mít lại cố gắng nói theo. Cái giọng ngọng nghịu, non nớt của bé mới dễ thương làm sao! Em bé còn rất thích những bài hát dành cho trẻ thơ, mỗi khi nghe tiếng nhạc em đều thích thú reo lên, tay chân em cũng múa theo và miệng ê a hát theo.
Bài văn tham khảo:
Mới ngày nào mẹ em mang bầu, cả nhà đều háo hức mong chờ em bé ra đời. Giờ đây bé Ngọc đã sắp tròn một tuổi, em rất thông minh và đáng yêu. Cả nhà luôn yêu thương và theo dõi sự lớn lên của em mỗi ngày.
Em gái của em tên là Nguyễn Minh Ngọc, ở nhà mọi người thường gọi em là bé Mít. Làn da em trắng hồng, mịn màng. Mái tóc của em mỏng, có những sợi tóc mềm mại màu nâu nhạt, được mẹ em cắt tỉa gọn gàng, thi thoảng em cài chiếc nơ hồng thật xinh. Khuôn mặt em bầu bĩnh, tròn trịa với đôi má phúng phính ửng hồng. Em thích nhất là đôi mắt của em Mít, to tròn và đen láy, trong veo như giọt sương sớm ban mai. Mỗi khi em cười, đôi môi đỏ của em chúm chím để lộ những chiếc răng sữa đầu tiên đang nhú lên từng ngày. Em bé cao khoảng 80 cm, trông rất bụ bẫm và đáng yêu.
Em Mít tuy mới một tuổi nhưng em khá hiếu động. Em đã biết bò vững và khá nhanh, em thường bò khắp nhà để khám phá mọi vật xung quanh. Em bé rất thích những đồ chơi nhiều màu sắc, nhất là những chú gấu bống nhỏ xinh. Những khi muốn lấy một đồ vật ở xa, em chập chứng đứng bám vào tường hay cạnh bàn để men theo. Bố mẹ muốn em tập đi nên mỗi ngày đều dắt em tập bước. Bàn chân nhỏ của em bé còn chưa đứng vững trên mặt đất nên bước đi còn chập choảng, trực ngã. Mẹ khẽ bỏ bàn tay bé xíu của em ra để em dần dần quen nhưng em ngã phịch xuống đất. Thấy mọi người cười, bé sẽ khóc ré lên. Khi mọi người cổ vũ vỗ tay, em lại cười hồn nhiên thích thú và tự mình tập đứng lên.
Chỉ còn vài ngày nữa là em Mít tròn một tuổi. Cả nhà em đều rất háo hức chuẩn bị cho bé những món quà ý nghĩa, mẹ e đã mua cho bé chiếc váy màu trắng lộng lẫy như cô công chúa để chụp ảnh nhân kỉ niệm ngày sinh nhật đầu đời của em. Riêng em tự hứa với lòng mình sẽ luôn yêu thương và chăm em bé giúp bố mẹ. Mong bé sẽ ăn ngoan chóng lớn, sớm trở thành em bé ngoan của cả gia đình.
Tả một em bé đang độ tuổi tập đi tập nói – bài mẫu 3
Đối với em, được chứng kiến từng khoảnh khắc em gái em tập đi, tập nói là điều hạnh phúc biết nhường nào. Qua hình ảnh chập chững bước đi, bi bô tập nói của bé, em dường như thấy được bản thân mình ngày trước cũng từng ngây ngô và đáng yêu như thế.
Bài văn tham khảo:
Cuộc sống thường mang đến cho chúng ta những món quà bất ngờ nhưng vô cùng quý giá. Đó là điều mà mẹ thường nói với em về em gái Hà My đang tuổi tập đi tập nói của em. Hà My chính là món quà bất ngờ đáng quý của gia đình em.
Hà My là con út trong gia đình em, năm nay vừa tròn một tuổi. Hà My là một bé gái đáng yêu và tinh nghịch. Bé có mái tóc mềm mại như tơ, màu nâu nhạt tựa như những con búp bê xinh đẹp. Hà My mũm mĩm, khuôn mặt tròn và hai má phúng phính hồng hồng như bánh bao nhỏ, da mịn màng khiến người ta nhìn thấy là muốn nhéo yêu một cái ngay lập tức. Đôi mắt bé to tròn, đen lay láy, lúc nào cũng long lanh lấp lánh như viên ngọc quý. Chiếc mũi bé nhỏ nhỏ xinh xinh, cái miệng hồng hồng cằn mọng. Mỗi khi cười lại để lộ ra hai chiếc răng thỏ cùng hàng răng thưa chưa mọc hết, trông vừa buồn cười vừa dễ thương vô cùng.
Đôi chân bé ngắn ngắn, mập mạp nhưng vì còn nhỏ nên đứng chưa vững. Khi tập đi, bố mẹ phải ở bên đỡ và dắt hai tay nhỏ xíu của bé. Lúc đầu Hà My bước đi xiêu xiêu vẹo vẹo làm cả nhà được trận cười nắc nẻ, dần dần bé đã có thể loạng choạng bước theo những bước ngắn. Đôi khi bé sẽ ngã, đặt cái mông nhỏ phịch xuống đất nhưng không khóc, mọi người vừa vỗ tay cổ vũ vừa dang hai tay ra đón bé, bé liền cố gắng đứng lên.
Theo từng bước chân châp chững đầu tiên, thân hình mập mạp cùng hai chân ngắn của bé lắc lư, nhìn giống như con lật đật nhỏ bé, đáng yêu vô cùng. Vừa bước đi, miệng bé vừa cười toe toét ra vẻ tự hào lắm. Hà My ngày nào cũng chăm chỉ tập đi, đi hết mọi ngóc ngách trong nhà. Đến bây giờ, bé đã có thể đi được một đoạn dài mà không cần ai đơ, vừa đi vừa cười, hai tay nhỏ quơ quơ thích thú.
Vừa tập đi, Hà My còn tập nói nữa. Lúc đầu, bé chỉ ê ê a a, nói chuyện mà cả nhà chẳng ai hiểu gì cả. Mẹ dạy bé nói những từ đơn giản như “mẹ” “bố” “bà” “chị”. Ôi chao, Hà My bập bẹ nói theo từng từ một, có từ phát âm được có từ mãi không nói được. Cái giọng non nớt ngọng líu lô của bé vang lên khiến nhà em lại cười vui vẻ. Bé không để ý đến điều đó, ngày ngày cứ bi bô nói đi nói lại những từ mình được học. Dần dần bé nói được rõ hơn, gọi mẹ gọi bà rõ ràng, những lần như vậy mẹ em lại mỉm cười đầy hạnh phúc.
Bé bắt đầu tập nói những câu dài hơn. Mỗi lần người khác nói từ mới, bé sẽ nghiêng đầu, ngây ngô lặp lại từ đó, còn bé xíu mà đã ham học hỏi rồi. Gia đình em rất vui mừng vì Hà My ngày càng nói sõi hơn, biết chào hỏi mọi người, rất ngoan ngoãn.
Đối với em, được chứng kiến từng khoảnh khắc em gái em tập đi, tập nói là điều hạnh phúc biết nhường nào. Qua hình ảnh chập chững bước đi, bi bô tập nói của bé, em dường như thấy được bản thân mình ngày trước cũng từng ngây ngô và đáng yêu như thế.
Hà My hoạt bát và dễ thương, bé là thiên thần nhỏ quý giá của gia đình em. Cảm giác hạnh phúc khi bé gọi “chị” đầy ngây ngô dường như vẫn còn vương vấn đâu đây. Em luôn hi vọng Hà My sẽ nhanh chóng bước đi vững vàng và nói được nhiều hơn để em được đưa bé đi chơi và trò chuyện với bé nhiều hơn.
|
Tả em bé đang ở độ tuổi tập đi, tập nói – bài văn mẫu lớp 5
Hướng dẫn
Tả em bé đang ở độ tuổi tập đi, tập nói – bài văn mẫu lớp 5
Tả một em bé đang độ tuổi tập đi tập nói – bài mẫu 1
Thời gian trôi đi, bé đã bước đi được dài hơn, vững vàng hơn. Vừa đi miệng vừa cười toe toét, có vẻ thích thú lắm.
Bài văn tham khảo:
Có bao giờ chúng ta tò mò và thử tưởng tượng về những bước đi đầu tiên, tiếng nói đầu tiên trong cuộc đời mình hay chưa? Em cùng từng rất tò mò về điều đó cho tới khi em trai của em ra đời. Bé đang tuổi tập nói tập đi, khoảnh khắc nhìn thấy bé bước đi, bé tập nói, em dường như đã nhìn thấy chính mình ngày trước. Khoảnh khắc ấy thật tuyệt vời biết bao.
Em trai em tên Gia Bảo. Bé đến với cuộc sống xinh đẹp này từ hơn chín tháng trước, năm nay bé bước vào độ tuổi đáng yêu nhất của một đứa trẻ – tuổi tập đi tập nói. Bé có làn da trắng mịn, mềm mại rất đẹp. Khuôn mặt tròn tròn với hai má phúng phính, hồng hào như chiếc bánh bao, chọc mọi người nhìn thấy chỉ muốn cắn yêu một xái. Gia Bảo khi sinh ra thì nhỏ xíu, vậy mà chẳng mấy chốc liền trở nên bụ bẫm, mập mạp. Thân hình bé mũm mĩm, tròn tròn như cục bông nhỏ, hết sức đáng yêu. Hai mắt bé to tròn, đen láy, miệng lúc nào cũng chúm chím như bông hoa nhỏ. Mỗi khi cười lên là lại khoe ra cả lợi hồng hào, hai mắt híp lại khiến cả nhà bật cười vui vẻ. Khoảng thời gian này, Gia Bảo bắt đầu tập nói, tập đi nên lúc nào rảnh rỗi là em lại có mặt bên bé. Cùng bố mẹ em dạy bé những bước đi đầu tiên.
Mỗi lần bé tập đi, cả nhà em đều dõi theo từng bước chân của bé. Bé bước đi những bước đầu tiên trong sự dìu dắt ân cần của mẹ. Hai bàn tay nhỏ mập mập bấu chặt lấy hai tay mẹ, tập tễnh bước những bước nhỏ xíu theo sự hướng dẫn của mẹ. Mỗi lần bé bước đi thân hình mũm mĩm của bé lại xiêu vẹo theo sau, trông đáng yêu như một chú lật đật tí hon.
Khi những bước chân dần vững vàng hơn, mẹ thử buông tay bé ra. Gia Bảo loạng choạng ngả nghiêng giống như người say rươu, rồi cũng có lúc bước không vững, ngã phịch xuống sàn. Đôi mắt đen láy ngay của bé lập tức long lanh ngấn nước rồi bé khóc òa lên vì đau rất đang thương, em chỉ muốn chạy ngay đến ôm lấy bé. Nhưng bố bảo phải để bé tự đứng lên, Gia Bảo khóc một lát rồi nín, giương đôi mắt còn vương nước nhìn mọi người cổ vũ, dang hai tay, vụng về đứng dậy bước tiếp. Bé thật kiên cường biết bao!
Thời gian trôi đi, bé đã bước đi được dài hơn, vững vàng hơn. Vừa đi miệng vừa cười toe toét, có vẻ thích thú lắm.
Gia Bảo tập đi tập nói thật sự dễ thương cà tinh nghịch. Bé chính là thiên thần, là niềm hạnh phúc nhỏ bé của gia đình em. Những bước đi đầu tiên, những câu nói đầu tiên ngây ngô và chập chững chính là hàng trang đầu tiên theo bé bước vào đời, mở ra cả chặng đường dài của tương lai sau này trong cuộc đời bé.
Tả một em bé đang độ tuổi tập đi tập nói – bài mẫu 2
Những ngày gần đây, em Mít đã bắt đầu tập nói. Bé đã biết nói từng tiếng một: Ba, bà, mẹ, cây, hoa, măm… Nghe mọi người nói gì là Mít lại cố gắng nói theo. Cái giọng ngọng nghịu, non nớt của bé mới dễ thương làm sao! Em bé còn rất thích những bài hát dành cho trẻ thơ, mỗi khi nghe tiếng nhạc em đều thích thú reo lên, tay chân em cũng múa theo và miệng ê a hát theo.
Bài văn tham khảo:
Mới ngày nào mẹ em mang bầu, cả nhà đều háo hức mong chờ em bé ra đời. Giờ đây bé Ngọc đã sắp tròn một tuổi, em rất thông minh và đáng yêu. Cả nhà luôn yêu thương và theo dõi sự lớn lên của em mỗi ngày.
Em gái của em tên là Nguyễn Minh Ngọc, ở nhà mọi người thường gọi em là bé Mít. Làn da em trắng hồng, mịn màng. Mái tóc của em mỏng, có những sợi tóc mềm mại màu nâu nhạt, được mẹ em cắt tỉa gọn gàng, thi thoảng em cài chiếc nơ hồng thật xinh. Khuôn mặt em bầu bĩnh, tròn trịa với đôi má phúng phính ửng hồng. Em thích nhất là đôi mắt của em Mít, to tròn và đen láy, trong veo như giọt sương sớm ban mai. Mỗi khi em cười, đôi môi đỏ của em chúm chím để lộ những chiếc răng sữa đầu tiên đang nhú lên từng ngày. Em bé cao khoảng 80 cm, trông rất bụ bẫm và đáng yêu.
Em Mít tuy mới một tuổi nhưng em khá hiếu động. Em đã biết bò vững và khá nhanh, em thường bò khắp nhà để khám phá mọi vật xung quanh. Em bé rất thích những đồ chơi nhiều màu sắc, nhất là những chú gấu bống nhỏ xinh. Những khi muốn lấy một đồ vật ở xa, em chập chứng đứng bám vào tường hay cạnh bàn để men theo. Bố mẹ muốn em tập đi nên mỗi ngày đều dắt em tập bước. Bàn chân nhỏ của em bé còn chưa đứng vững trên mặt đất nên bước đi còn chập choảng, trực ngã. Mẹ khẽ bỏ bàn tay bé xíu của em ra để em dần dần quen nhưng em ngã phịch xuống đất. Thấy mọi người cười, bé sẽ khóc ré lên. Khi mọi người cổ vũ vỗ tay, em lại cười hồn nhiên thích thú và tự mình tập đứng lên.
Chỉ còn vài ngày nữa là em Mít tròn một tuổi. Cả nhà em đều rất háo hức chuẩn bị cho bé những món quà ý nghĩa, mẹ e đã mua cho bé chiếc váy màu trắng lộng lẫy như cô công chúa để chụp ảnh nhân kỉ niệm ngày sinh nhật đầu đời của em. Riêng em tự hứa với lòng mình sẽ luôn yêu thương và chăm em bé giúp bố mẹ. Mong bé sẽ ăn ngoan chóng lớn, sớm trở thành em bé ngoan của cả gia đình.
Tả một em bé đang độ tuổi tập đi tập nói – bài mẫu 3
Đối với em, được chứng kiến từng khoảnh khắc em gái em tập đi, tập nói là điều hạnh phúc biết nhường nào. Qua hình ảnh chập chững bước đi, bi bô tập nói của bé, em dường như thấy được bản thân mình ngày trước cũng từng ngây ngô và đáng yêu như thế.
Bài văn tham khảo:
Cuộc sống thường mang đến cho chúng ta những món quà bất ngờ nhưng vô cùng quý giá. Đó là điều mà mẹ thường nói với em về em gái Hà My đang tuổi tập đi tập nói của em. Hà My chính là món quà bất ngờ đáng quý của gia đình em.
Hà My là con út trong gia đình em, năm nay vừa tròn một tuổi. Hà My là một bé gái đáng yêu và tinh nghịch. Bé có mái tóc mềm mại như tơ, màu nâu nhạt tựa như những con búp bê xinh đẹp. Hà My mũm mĩm, khuôn mặt tròn và hai má phúng phính hồng hồng như bánh bao nhỏ, da mịn màng khiến người ta nhìn thấy là muốn nhéo yêu một cái ngay lập tức. Đôi mắt bé to tròn, đen lay láy, lúc nào cũng long lanh lấp lánh như viên ngọc quý. Chiếc mũi bé nhỏ nhỏ xinh xinh, cái miệng hồng hồng cằn mọng. Mỗi khi cười lại để lộ ra hai chiếc răng thỏ cùng hàng răng thưa chưa mọc hết, trông vừa buồn cười vừa dễ thương vô cùng.
Đôi chân bé ngắn ngắn, mập mạp nhưng vì còn nhỏ nên đứng chưa vững. Khi tập đi, bố mẹ phải ở bên đỡ và dắt hai tay nhỏ xíu của bé. Lúc đầu Hà My bước đi xiêu xiêu vẹo vẹo làm cả nhà được trận cười nắc nẻ, dần dần bé đã có thể loạng choạng bước theo những bước ngắn. Đôi khi bé sẽ ngã, đặt cái mông nhỏ phịch xuống đất nhưng không khóc, mọi người vừa vỗ tay cổ vũ vừa dang hai tay ra đón bé, bé liền cố gắng đứng lên.
Theo từng bước chân châp chững đầu tiên, thân hình mập mạp cùng hai chân ngắn của bé lắc lư, nhìn giống như con lật đật nhỏ bé, đáng yêu vô cùng. Vừa bước đi, miệng bé vừa cười toe toét ra vẻ tự hào lắm. Hà My ngày nào cũng chăm chỉ tập đi, đi hết mọi ngóc ngách trong nhà. Đến bây giờ, bé đã có thể đi được một đoạn dài mà không cần ai đơ, vừa đi vừa cười, hai tay nhỏ quơ quơ thích thú.
Vừa tập đi, Hà My còn tập nói nữa. Lúc đầu, bé chỉ ê ê a a, nói chuyện mà cả nhà chẳng ai hiểu gì cả. Mẹ dạy bé nói những từ đơn giản như “mẹ” “bố” “bà” “chị”. Ôi chao, Hà My bập bẹ nói theo từng từ một, có từ phát âm được có từ mãi không nói được. Cái giọng non nớt ngọng líu lô của bé vang lên khiến nhà em lại cười vui vẻ. Bé không để ý đến điều đó, ngày ngày cứ bi bô nói đi nói lại những từ mình được học. Dần dần bé nói được rõ hơn, gọi mẹ gọi bà rõ ràng, những lần như vậy mẹ em lại mỉm cười đầy hạnh phúc.
Bé bắt đầu tập nói những câu dài hơn. Mỗi lần người khác nói từ mới, bé sẽ nghiêng đầu, ngây ngô lặp lại từ đó, còn bé xíu mà đã ham học hỏi rồi. Gia đình em rất vui mừng vì Hà My ngày càng nói sõi hơn, biết chào hỏi mọi người, rất ngoan ngoãn.
Đối với em, được chứng kiến từng khoảnh khắc em gái em tập đi, tập nói là điều hạnh phúc biết nhường nào. Qua hình ảnh chập chững bước đi, bi bô tập nói của bé, em dường như thấy được bản thân mình ngày trước cũng từng ngây ngô và đáng yêu như thế.
Hà My hoạt bát và dễ thương, bé là thiên thần nhỏ quý giá của gia đình em. Cảm giác hạnh phúc khi bé gọi “chị” đầy ngây ngô dường như vẫn còn vương vấn đâu đây. Em luôn hi vọng Hà My sẽ nhanh chóng bước đi vững vàng và nói được nhiều hơn để em được đưa bé đi chơi và trò chuyện với bé nhiều hơn.
|
Đề bài: Em hãy tả em trai của em
Bài làm 1
Gia đình em có bốn người bố, mẹ em và một cậu em trai ngoan ngoãn. Em trai em tên là Vũ và em cũng rất yêu quý em Vũ nhất trong nhà.
Em Vũ năm nay em mới có 5 tuổi. Em Vũ ngoan lắm cho nên cả nhà ai ai cũng yêu quý em. Là con trai nên em cũng có lúc nghịch ngợm nhưng khi được cả nhà chỉ bảo là em nghe theo ngay. Mái tóc của em lưa thưa thật mềm mại biết bao nhiêu, ở lớp em cũng rất được cô giáo yêu quý. Bạn bè của Vũ cũng thích chơi với Vũ. Mỗi lần đi chơi nhà bạn gần nhà em cũng đều xin phép bố mẹ cần thận rồi mới đi. Khi em học bài thì Vũ cũng thích lắm, nó cứ chăm chú nhìn em học và cũng biết được những chữ cái mà cô giáo trong trường mầm non dạy cho. Vũ có trí nhớ cũng thật tốt, chỉ cần học vài ba lần là nó cũng đã thuộc được những câu thơ ngắn. Hay thingr thoảng còn đứng kể truyện cổ tích cho cả nhà nghe nữa.Những câu truyện cổ tích Vũ kể nó cũng chỉ là kể được những điểm cốt chuyện, lắm khi còn lộn xộn, kể qua một đoạn mới nhớ ra quên mất chi tiết làm cả nhà cười lăn ra.
Vũ có dáng người nhỏ nhỏ nhưng nhanh nhẹn lắm, ở lớp không ai chạy nhanh bằng nó. Ai cũng thích nói chuyện với Vũ vì Vũ lại có tính hài hước nữa.Em cũng rất quý em Vũ và tự hứa sẽ cố gắng học tập tốt để cho em Vũ noi theo.
Văn mẫu tả em trai
Bài làm
Trong các thành viên trong gia đình em thì em quý em trai em nhất. Bởi em trai em mới có 2 tuổi thôi nên em thấy cần phải yêu thương em nhiều hơn.
Em trai của em tên là Hải. Em rất bụ bẫm và đáng yêu, ai đi qua mà nhìn thấy bé Hải là cũng phải bế một chút, lắm lúc Hải sợ quá còn hét lên. Cức vào mỗi buổi chiều, em và bé Hải thường được bà nội dẫn đi chơi công viên gần nhà. Hai chị em em cứ dắt tay nhau đi theo bà. Bé Hải đi những bước thật nhỏ, có khi đến những bậc cao là em lại còn bò bò xuống vì sợ ngã. Nếu không thì em nhanh ý dang hai tay ra và để bà nội em bế qua những bậc khó i. Em Hải cũng nghịch lắm, thoát cái là chạy đi chỗ khác chơi ngay, nếu như không để ý là em với bà phải đi tìm ngay.
Mẹ em cũng đã mua cho bé Hải đôi dép kin kít đi đâu là phát ra tiếng kêu. Bé Hải thích điều này lắm, sau em hỏi “Sao mẹ lại mua dép này cho em?” Thì mẹ em mới cời nói rằng “Mua dép này cho em để em đi đâu có tiếng kêu là biết lối tìm em ngay”. Lúc đó em mới thấy mẹ nói đúng. Nhưng cả nhà em khi chho Hải đi lúc nào cũng trông chừng em. Và chỉ cần mẹ nói đi không cẩn thận là em bị bắt cóc nên em sợ lắm. Lúc nào cũng canh chừng em và căn dặn Hải. Thế mà Hải cũng ngoan lắm, dặn mấy lần là biết không bao giờ đi đâu mà không có người thân quen đi cùng.
Minh Nguyệt
|
Topic: Describe your younger brother
Exercise 1
My family has four fathers, my mother and an obedient younger brother. My younger brother's name is Vu and I also love Vu the most in the family.
Vu is only 5 years old this year. Vu is very good, so everyone in the family loves her. As a boy, I am sometimes mischievous, but when my family tells me to tell me, I immediately listen. Her hair is so thin and soft, and in class she is very loved by her teacher. Vu's friends also like to play with Vu. Every time I go to a friend's house near my house, I always ask my parents for permission before going. When I study, Vu also likes it very much. He keeps attentively watching me study and also knows the letters that the teacher in kindergarten teaches. Vu has a very good memory, he only needs to study a few times to memorize short verses. Or sometimes he stands up and tells fairy tales to the whole family. The fairy tales that Vu tells are just telling the plot points, sometimes they are messy, and after telling a paragraph, he remembers and forgets the details. made the whole family laugh.
Vu has a small figure but is very agile, no one in class can run as fast as him. Everyone likes to talk to Vu because Vu has a sense of humor. I also like Vu very much and promise myself that I will try to study well so that Vu can follow.
Sample essay describing younger brother
Assignment
Among the members of my family, I like my younger brother the most. Because my younger brother is only 2 years old, I feel the need to love him more.
My younger brother's name is Hai. She is very plump and adorable. Anyone who passes by and sees baby Hai has to hold her a little. Sometimes Hai gets so scared that she screams. Every afternoon, my grandmother and I are often taken to the park near our house. The two sisters kept holding hands and following her. Baby Hai takes very small steps, sometimes when she reaches high steps she crawls down because she's afraid of falling. If not, I quickly spread my arms and let my grandmother carry me over the difficult steps. Hai is also very mischievous. If he escapes, he runs away to play. If he doesn't pay attention, he and his grandmother will have to go find him right away.
Her mother also bought baby Hai a pair of tight sandals that make noise wherever he goes. Little Hai liked this very much. Then he asked, "Why did mom buy these slippers for me?" Then my mother jokingly said, "Buy these slippers for me so that wherever I make a sound, I'll know where to find me." That's when I realized my mother was right. But my whole family always watched over me when Hai left. And as soon as my mother said I wasn't careful, I'd be kidnapped, so I was very scared. Always watch over me and advise Hai. However, Hai is also very obedient and has been told several times to never go anywhere without a familiar person accompanying him.
the bright moon
|
Tả em trai yêu quý của em – Văn hay lớp 2
Hướng dẫn
Bé Hoàng là em trai của em. Cả nhà đều gọi nó là “Cu Vàng”. Chẵn năm, em đã biết đi. Lên hai tuổi, em đã đi nhanh, tập leo trèo, thích lục lọi mọi thứ. Chị gái đi học về, em chạy ra đón, đòi mở cặp của chị ra xem sách vở và hộp bút.
Em đang tập nói, tập hát, thích xem ti-vi.
Mái tóc em lưa thưa, vàng hoe, mềm mại. Người em tròn mập, chân tay bụ bẫm. Cặp mắt sáng, hàm răng sữa trắng tinh.
Em hiếu động và nghịch lắm. Cả nhà rất thương em.
Người em quý nhất chính là em của em. Nó tên là Tuệ. Nó rất vui tính.
Nó cao gần bằng em. Năm nay nó đã được sáu tuổi. Nó có khuôn mặt rất đẹp trai. Mắt nó lúc nào cũng mắt to, mắt nhỏ. Mũi nó hơi hếch lên. Miệng nó lúc nào cũng “cười hở mười cái răng”. Tai nó lúc nào cũng hếch lên nghe ngóng, chính vì thế mà nó rất thính.
Nó lúc nào cũng mặc những quần áo ngắn của em để “tiết kiệm cho mẹ” và “đóng giả làm em”. Nó có làn da trắng hồng. Bàn tay nó lúc nào cũng chỉ thích cào cấu.
Nó chạy nhanh gần bằng em. Nó rất thích em, vì thế nên nó mới đóng giả thành em. Nó rất thích xem phim oggy (óc – ghi) của Pháp, những tập phim chiếu đi chiếu lại những nhân vật như oggy, jach, bob… Lúc ăn nó cứ lề mà lề mề. Khi nào nó bị cắt không cho xem phim, nó cứ nổi điên nổi khùng như ong vậy.
Em rất quý Tuệ. Tuệ cũng rất quý em. Hai anh em ta đoàn kết lại sẽ thành hòn núi cao. Vì có câu “một cây làm chẳng nên non-ba cây chụm lại nên hòn núi cao” mà.
Hồng Loan tổng hợp
Chuyên mục: Văn mẫu lớp 2Thẻ: Van ta lop 2
Trả lời Hủy
Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *
Bình luận
Tên *
Email *
Trang web
Nhập từ cần tìm…
Bài viết mới
Đồng biến, nghịch biến của hàm số bậc ba
Lý thuyết đồng biến, nghịch biến của hàm số
Bài 1: Mệnh đề – Toán 10
Trắc nghiệm Mệnh đề
Các dạng toán về mệnh đề – Toán 10
Chuyên đề mới:
Học toán 12
Học toán lớp 11
Học toán lớp 10
|
Describe your beloved younger brother - Good writing for 2nd grade
Instruct
Baby Hoang is my younger brother. The whole family calls it "Golden Cu". Even years later, I learned to walk. At the age of two, she walked quickly, learned to climb, and liked to rummage through things. When my sister came home from school, I ran out to meet her and asked to open her bag to see her books and pencil case.
I'm practicing speaking, singing, and like watching TV.
My hair is thin, blond, soft. My body is round and fat, my limbs are plump. Bright eyes, pure white teeth.
I'm hyperactive and mischievous. The whole family loves you very much.
The person I cherish the most is my younger sister. Its name is Tue. It's very funny.
It's almost as tall as me. This year it is six years old. It has a very handsome face. Its eyes are always big and small. Its nose was slightly upturned. His mouth always "smiles with ten teeth". Its ears are always upturned to listen, that's why it's very hearing.
He always wears my sister's short clothes to "save for mom" and "pretend to be me". It has pinkish white skin. His hands always just like to scratch.
It runs almost as fast as me. He really liked me, that's why he pretended to be me. He really likes watching French oggy movies, the episodes that show over and over again characters like oggy, jach, bob... When he eats, he's slow and sluggish. Whenever he's cut off from watching movies, he gets mad like a bee.
I really appreciate Tue. Tue also loves you very much. If we two brothers unite, we will become a high mountain. Because there is a saying "One tree cannot make a mountain, three trees gathered together can make a high mountain".
Hong Loan compiled
Category: Sample essay grade 2 Tag: Van ta grade 2
Reply Cancel
Your email will not be displayed publicly. Required fields are marked *
Comment
Name *
Email *
Webpage
Enter the word you want to search for...
New Posts
Covariation and inverse of cubic functions
Theory of covariation and inverse variation of functions
Lesson 1: Propositions – Math 10
Proposition Test
Types of propositional math – Math 10
New topic:
Study math 12
Studying math grade 11
Studying math grade 10
|
Tả giờ ra chơi ở sân trường em
Hướng dẫn
Ta gio ra choi o san truong em – Có lẽ vui nhất và để lại trong em nhiều ấn tượng nhất giữa các buổi học là cảnh nhộn nhịp của sân trường trong giờ ra chơi.
Thông thường cứ sau hai tiết mỗi buổi học, là đến giờ giải lao. Sáng nay cũng vậy. Một hồi trống vang lên dõng dạc: “Tùng! Tùng! Tùng!” Tiếng trống giòn giã ngân lên như một âm thanh quen thuộc, nhưng sao náo nức đến thế! Tiếng trống xua đi nỗi căng thẳng mệt nhọc sau hai giờ miệt mài học tập.
Sân trường mấy phút trước rộng và yên tĩnh vậy mà chưa đầy ba phút sau không gian như co hẹp lại, không còn đủ sức chứa tiếng ồn ào và hàng trăm bước chân chạy nhảy. Từ các phòng học, những cánh đồng phục màu mây ào ra trắng như những dòng thác đang chảy. Mấy tốp nam đá cầu nhanh chóng dàn “thế trận” ở khoảng trống không có bóng cây, miệng í ới gọi nhau. Những quả cầu xanh, đỏ, trắng bay qua bay lại, rồi bỗng vút lên trên không, chao liệng như những cánh hoa so đũa bay trong gió. Nhiều bạn nữ chơi trò nhảy đây đang lướt qua các vòng dây một cách nhịp nhàng trông thật đẹp mắt. Quanh mấy gốc phượng vĩ, từng tốp bạn nám, bạn nữ chơi trò đuổi bắt. Mồ hôi đổ ra, đôi má đỏ bừng, tóc bết xuống trán, xuống mặt.
Số bạn thích đùa túm tụm kể chuyện tiếu lâm, ôm bụng cười ngặt nghẽo. Nhiều đôi bạn dắt tay nttau đi đi, lại lại, nhỏ to trò chuyện. Vài bạn còn ra tận hàng rào tìm người bán ô mai chua, sấu dầm… nhấm nháp cho đỡ buồn miệng. Tuy vậy, cũng có một vài nhóm bạn thì lại chụm đầu vào nhau tranh luận một bài toán hay, một câu Tiếng Việt khó chưa tìm ra đáp số, lời giải, một vài bạn ngồi dưới ị mái hiên ôn lại bài cho tiết học sắp tới, có bạn đứng tựa cửa sổ nhìn ngắm mọi người đùa chơi vui vẻ trên sân trường, có bạn lại say sưa ngắm bầu trời và những đám mây trắng đang lững lờ trôi trên nền trời cao xanh vời vợi, rồi lắng tai nghe những tiếng, chim líu ríu trên vòm cây. Trên hành lang lớp học, các thầy cô giáo đưa mắt nhìn lũ trẻ chơi đùa, nét mặt tràn đầy niềm phấn khởi. Hẳn các thầy cô cũng đang vui cùng niềm vui tưng bừng của trẻ thơ.
Một nhịp trống trang nghiêm bỗng vang lên. Như có phép thần mầu nhiệm, chúng em răm rắp xếp hàng lần lượt vào lớp mình, trả lại sân trường không khí yên tĩnh của nó.
|
Describe recess at your school yard
Instruct
Let's go play at school - Perhaps the most fun and leave the most impression on me between lessons is the bustling scene of the school yard during recess.
Usually, after every two class periods, it's time for a break. Same thing this morning. A drum sounded loudly: “Tung! Tung! Tung!” The crisp sound of the drums rang out like a familiar sound, but why was it so exciting! The sound of drums drives away the stress and fatigue after two hours of hard study.
A few minutes ago the school yard was wide and quiet, but less than three minutes later the space seemed to shrink, no longer able to accommodate the noise and hundreds of running feet. From the classrooms, clouds of white uniforms rushed out like flowing waterfalls. Several groups of men playing shuttlecock quickly set up a "battle position" in an empty space without trees, calling out to each other. The blue, red, and white balls flew back and forth, then suddenly soared into the air, fluttering like flower petals fluttering in the wind. Many girls playing jumping games are gliding through the rope loops rhythmically, looking beautiful. Around the Poinciana trees, groups of boys and girls played tag. Sweat poured out, her cheeks were red, her hair stuck to her forehead and face.
Some people like to joke around telling jokes, holding their stomachs and laughing so hard. Many couples walk hand in hand, back and forth, chatting quietly. Some of you even went to the fence to find people selling sour apricot trees, pickled apricot trees... to sip on them to relieve your mouth. However, there are also a few groups of friends who put their heads together to discuss a good math problem, a difficult Vietnamese sentence that has not yet found an answer or solution, a few of them sit under the porch reviewing lessons for class. In the near future, some of you will stand by the window and watch everyone playing happily on the school grounds. Some of you will passionately watch the sky and the white clouds drifting lazily across the blue sky, then listen. The sounds and chirping of birds in the canopy of trees. In the classroom hallway, the teachers looked at the children playing, their faces filled with excitement. Surely the teachers are also happy with the jubilant joy of children.
A solemn drum beat suddenly sounded. As if by magic, we lined up one by one to enter our classroom, returning the schoolyard to its quiet atmosphere.
|
Đề bài: Tả gà mẹ nuôi con
Bài làm
Ả nằm ấp đúng cữ hai mươi mốt ngày là tới thời kì những cái thai đã bắt đầu cựa cậy và mổ vỏ ra để tìm ánh sáng. Nửa tháng sau, xung quanh chuồng gà đã ríu rít những gà con.
Bây giờ, cái mảnh sân sau ấy vui lắm. Qua một ít bữa, chín con gà nhỏ vỡ lông, vỡ cánh và lần lần ở người chúng nó, hiện ra những màu sắc của một bộ mã đứng đắn. Đây là một đàn gà pha, mỗi con một mã. Có những đứa đeo cái màu vàng bềnh bệch như mẹ. Chân thấp lè tè, đầu bé và lông mọc kín chứ không trụi. Có những đứa tuy còn nhỏ, mà đã giống bố, cổ dài lêu nghêu và cao lênh khênh.
Tả gà mẹ nuôi con
Cả ngày rối lên những tiếng líp nhíp, líu nhíu, xô nhau chúng cũng kêu. Mổ hạt tấm chúng cũng kêu. Đến cả khi mẹ ngồi xuống, xoè cánh ra chúng rúc vào bụng, chui vào nách, nhảy lên lưng, chúng cũng kêu í ới.
Còn mẹ chúng nó? Thật là một người đàn bà giỏi giang. Mụ mê mải chăm nuôi con đến quên cả mình, thân hình gầy xác, gầy xơ. Luôn luôn đi cạnh các con, mụ không rời chúng lấy nửa bước ngắn. Luôn luôn mụ cong chòm đuôi, xù vành lông cổ lên, làm điệu nghiêm khắc và ác nghiệt. Thật ra, với các con thì mụ rất ngọt ngào. Bới được một hạt giền nhỏ, mụ cũng gọi chúng đến, cho chúng ăn. Vừa nhìn các con ăn, mụ vừa cúc cúc nói chuyện rất vui vẻ. Nhưng hễ động một bà ngan đãng trí nào ngất ngưởng tới bên cạnh là mụ gà nhảy lên như choi choi, bao nhiêu lông dựng đứng ngay lên miệng kêu oang oác, khoéc khoéc, chân thì đạp, mỏ thì mổ khiến cho mụ kia mở mắt không kịp, chúi đầu xuống đưa vòng kiềng hai chân mà lạch bạch chạy.
Mụ gà mái đúng là bà mẹ hiền thục chỉ biết có đàn con.
|
Topic: Describe a mother hen raising her chicks
Assignment
She was incubating for exactly twenty-one days until the time when the fetuses began to move and peck open their shells to find light. Half a month later, chicks were chirping around the chicken coop.
Now, that backyard is very fun. After a few meals, the nine little chickens burst their feathers and wings and gradually their bodies showed the colors of a proper code. This is a mixed flock of chickens, each bird has a code. There are children who wear sickly yellow clothes like their mother. The legs are short, the head is small and the hair is covered, not bald. Some children, although still young, already resemble their fathers, have long, lanky necks and are tall and lanky.
Describe a mother hen raising her chicks
The whole day was a mess of chirping, chirping, and jostling. They also cried. When pecking at broken seeds, they also make noise. Even when the mother sits down and spreads her wings, they snuggle into her belly, crawl into her armpits, or jump on her back, and they cry.
What about their mother? What a talented woman. She was so engrossed in raising her children that she forgot herself, her body was thin and frail. Always walking next to her children, she never left them for even a single step. She always curled her tail, ruffled the fur on her neck, and acted stern and cruel. Actually, with the children she is very sweet. Digging up a small seed, she called them over and fed them. While watching her children eat, she chatted happily. But whenever an absent-minded woman comes to her side, the chicken jumps up like a baby, all her feathers stand straight up in her mouth, squealing loudly, showing off her coat, kicking her legs, and pecking her beak, causing the other woman to open her mouth. His eyes couldn't keep up, he lowered his head, crossed his legs and waddled away.
The hen is truly a gentle mother who only knows how to have her children.
|
Đề bài: Tả gà mẹ và đàn gà con của gia đình em
Bài làm
Gà mẹ đi trước, đàn gà con theo sau. Cả một gia đình đông vui, hạnh phúc quá! Gà mẹ có biết đếm không, 18 đứa con tất cả. Cái đuôi tôm sắp xòe ra, màu vàng nâu, cặp chân bé tí bước liến thoắng, thỉnh thoảng các chú gà con lại vỗ cánh bay, lại nhún chân nhảy trông thật đáng yêu.
Mẹ gà kêu “cục… cục…”, êm ái, đều đều. Mẹ con đi vòng sân tắm nắng. Nắng mai rực rỡ, cả đàn gà vàng rực lên. Gà mẹ xòe cánh, lúc duỗi chân, lúc nghiêng mỏ ngoái đầu, âu yếm nhìn đàn con thơ.
Tả gà mẹ và đàn gà con của gia đình em
Em vừa tung tấm xuống góc sân, bồ câu, gà choai, gà mái ghẹ, gà trống, vợ chồng mụ ngan xông đến tranh mồi. Gà mẹ trấn giữ một vùng, không có con ngan, con gà choai nào dám bén mảng đến tranh giành, dù chỉ một hạt tấm ngô nhỏ. Cái mỏ sắc như mũi giáo, cặp chân cứng như sắt của gà mẹ, bất cứ con gia cầm nào cũng kinh hồn bạt vía.
Mẹ gà “cục… cục..” gọi đàn gà con ra vườn bắt sâu, bắt giun, bắt kiến. Chốc chốc, mẹ gà lại chia mồi cho các con. Mẹ đuổi theo con châu chấu, đàn con xông lên đón đường bao vây. Mẹ gà ria mồi ban phát cho các con. Cặp mắt gà mẹ sáng lên trong niềm vui hạnh phúc.
Nắng reo lên, gió reo lên, lá reo lên. Khu vườn xao động. Dưói gốc cam, mẹ nằm nghỉ. Cánh xòe ra. Đàn con thơ quây quần lấy mẹ, hoặc rúc vào đôi cánh, hoặc ngồi lên lưng, cưỡi lên cổ. Gà mẹ như một con thuyền trên bến đậu hạnh phúc, bình yên.
Lúc nào ngắm cảnh gà mẹ dẫn con đi dạo chơi, đi tìm mồi, hay nằm nghỉ, em thường nghĩ tới tình mẫu tử thiêng liêng. Thật đáng yêu gà mẹ và đàn gà con. Có cảnh gia đình nào đầm ấm hạnh phúc hơn thế!
|
Topic: Describe the mother hen and her chicks in your family
Assignment
The mother hen goes first, the chicks follow. The whole family is full of joy and happiness! Does the mother hen know how to count? She has 18 children in all. The shrimp's tail is about to spread out, yellow-brown in color, its tiny legs step quickly, sometimes the chicks flap their wings and fly, jumping around looking so adorable.
The chicken's mother cried "cluck... cluck...", softly and evenly. My mother and I walked around the yard sunbathing. The morning sun is bright, the whole flock of chickens shines brightly. The mother hen spreads her wings, sometimes stretches her legs, sometimes tilts her beak and turns her head, lovingly looking at her chicks.
Describe the mother hen and her chicks in your family
As soon as I threw the sheet in the corner of the yard, the pigeon, the chicken, the hen, the rooster, and the geese and her husband rushed in to compete for the bait. The mother hen guards an area, no geese or young chickens dare to compete for even a small grain of corn. With a beak as sharp as a spear, a mother hen's legs as hard as iron, any bird is startled.
The chicken's mother "cluck... cluck.." called the chicks to the garden to catch worms, worms, and ants. From time to time, the mother chicken shares the prey with her children. The mother chased the grasshopper, and her children rushed forward to surround it. Mother chicken with mustache gives bait to her children. The mother hen's eyes lit up with joy and happiness.
The sun rings, the wind rings, the leaves ring. The garden was agitated. Under the orange tree, mother lies down to rest. Wings spread out. The young cubs gathered around their mothers, or snuggled under their wings, or sat on their backs or necks. Mother hen is like a boat on a happy, peaceful dock.
Whenever I watch a mother hen taking her chicks for a walk, looking for food, or resting, I often think of the sacred love of motherhood. So adorable is the mother hen and her chicks. Is there any family scene more warm and happy than that!
|
Tả gấu bông mà em yêu quý nhất
Bài làm
Có những kỉ niệm theo người ta mãi đến khi trưởng thành, cũng có những món đồ mà người ta nhớ mãi khi nhớ về kỉ niệm. Bây giờ tôi tự thấy bản thân sung sướng hạnh phúc và đầy đủ hơn so với thời của bố mẹ mình. Không biết những bạn khác thế nào còn tôi thì bất cứ một món đồ nào của bố mẹ mua cho tôi đều giữ cho đến khi nó hỏng mói thôi. Bởi vì tôi biết đó là không chỉ là tình thương yêu bố mẹ dành cho tôi mà đó còn là món đỗ được đổi bằng chính những vất vả, mồ hôi và nước mắt của bố mẹ. Nhà tôi không nghèo khó nhưng cũng không phải quá giàu sang vì thế cho nên mỗi món đồ mà bố mẹ tặng tôi đều rất trân trọng nó. Đặc biệt trong dịp sinh nhật vừa rồi bố mẹ đã tặng cho tôi một con gấu bông thật đẹp, tôi thấy rất hạnh phúc và tôi yêu nó biết nhường nào.
Con gấu bông không quá to nhưng đủ để tôi ôm trọn vào lồng, nó trở thành người bạn của tôi mỗi khi tôi nằm trên giường bất luận làm gì, nằm hay xem ti vi thì tôi đều ôm lấy nó. Tôi cảm thấy được hơi ấm của mẹ tôi ở đó, cảm nhân được bàn tay ầm áp của cha khi áp má vào nó. Nó to bằng cái gối ôm thôi, cả thân hình mẫm mạp của nó mang một bộ lông màu hồng. Không những thế nó còn có một một bộ áo trông rất dễ thương. Đó là một chiếc quần có dây vắt lên vai màu hồng xen lẫn mồng trắng. Vì nó còn rất mới cho nên nhìn bộ lông ấy giống như những áng mây hồng tuổi thơ vậy. Đêm đêm ôm nó ngủ thì tôi cảm thấy rất thoải mái và ngủ rất ngon. Bộ lông của nó mềm mượt nhẹ nhàng như áng mây trên trời vậy. Dẫu tôi chưa bao giờ được sờ vào mây nhưng tôi cảm nhận được sự mềm mại của mây mỗ khi ngước mắt lên nhìn bầu trời. Đôi mắt của nó là hai hạt đen lấp lánh, cái màu đen trên nền bộ lông hồng ấy càng nổi rõ hơn. Cái bụng của nó to lắm, to như cái trống vậy, chân tay của nó được người ta nhồi bông vào tròn tròn trông ngộ lắm. Mọi người cười bảo rằng nó giống như cô chủ của nó vậy. Có nghĩa là lùn và tròn như nhau. Nhưng mà như thế mới dễ thương chứ bộ. Cái miệng của nó cũng nhỏ nữa. Đôi tai ngắn như dễ thương. Nói chung tống thể của nó là mẫm mạp và lùn. Không quên kể đến chiếc nơ xinh xắn gắn trên áo của nó. Một chiếc nơ màu xanh da trời nổi bật trên cái thân hình tròn tròn ngắn ngắn màu hồng đó.
Vân Trang – CTV Văn học của
|
Describe the teddy bear you love the most
Assignment
There are memories that stay with people until they become adults, and there are also items that people remember forever when they remember the memories. Now I find myself happier, happier and more fulfilled than in my parents' time. I don't know about other people, but for me, I keep any item my parents buy for me until it falls apart. Because I know that it is not only the love my parents have for me, but also the beans that are exchanged for their hard work, sweat and tears. My family is not poor but not too rich either, so every item my parents give me is very appreciated. Especially on my last birthday, my parents gave me a beautiful teddy bear. I felt very happy and loved it so much.
The teddy bear is not too big but enough for me to hug it all in the cage. It has become my friend every time I lie in bed, no matter what I do, lie down or watch TV, I hug it. I felt my mother's warmth there, felt my father's warm hand when I pressed my cheek against it. It's as big as a pillow, and its chubby body is covered in pink fur. Not only that, it also has a very cute looking shirt. It was a pair of pants with pink shoulder straps mixed with white. Because it is still very new, the fur looks like the pink clouds of childhood. At night, holding it to sleep, I feel very comfortable and sleep very well. Its fur is as soft and smooth as clouds in the sky. Even though I have never touched a cloud, I feel its softness when I look up at the sky. Its eyes are two sparkling black beads, the black color on the pink fur background is even more prominent. Its belly is very big, as big as a drum, and its arms and legs are stuffed with cotton and they look very funny. Everyone laughed and said it looked just like its owner. It means equally short and round. But that's how cute it is. Its mouth is also small. The ears are short and cute. In general, its overall appearance is chubby and short. Not forgetting to mention the cute bow attached to its shirt. A sky blue bow stands out on that short, round, pink body.
Van Trang – Literary Collaborator of
|
Tả gấu bông mà em yêu thích nhất
Bài làm
Em có rất nhiều những đồ chơi trong nhà và đồ vật em yêu quý nhất đó là hình ảnh con gấu bông, hình ảnh đó để lại cho em nhiều ý nghĩa.
Con gấu bông được mẹ em mua tặng cho em nhân ngày sinh nhật, hình ảnh đó đã gắn bó với tâm trí của em và mang trong em những cung bậc riêng và nó tạo nên những ý nghĩa riêng và càng có ý nghĩa, khi hình ảnh đó gắn bó với mỗi người chúng ta hình ảnh đó đã tác động đến cuộc đời của em, con gấu bông màu vàng, nó được làm bằng lông dày và rất mượt, nó gắn bó mạnh mẽ với tâm trí của em bởi hình ảnh của nó mang những cung bậc riêng và vô cùng có ý nghĩa lớn, mũi của nó màu đỏ được đính bằng nhựa, trên cổ của nó có đeo một chiếc nơ nó có hai tay và hai chân, đầu của nó to và tròn trên đầu có hai cái tai và mũ, hình ảnh đó đã gắn bó mạnh mẽ với con người, hình ảnh trên mang lại những cung bậc riêng và đầy cảm xúc, trên khuôn hình của nó đầy đặn, trên khuôn mặt của nó có đôi mắt tròn được làm bằng nhựa thủy tinh rất long lanh, chỗ bụng của nó được làm bằng một loại vải mềm có tác dụng lớn đến những bộ phận khác, bông của nó đẹp và hấp dẫn.
Chân của con gấu được làm to và chắc chắn giúp nó có thể ngồi vững trãi hơn, hình ảnh của con gấu đậm đà và mang những cung bạc riêng, trên người của nó to, phải chọn một vòng ôm, hình ảnh của nó đã tạo nên những ấn tượng mạnh mẽ và có sức hút mạnh mẽ, hình ảnh của nó không chỉ tạo nên những cung bậc riêng và hấp dẫn tới con người mà nó tạo nên những nhịp điệu nhẹ nhàng và vô cùng tình cảm, em đã gắn bó với nó suốt mấy năm học cấp 1, trong lõi của con gấu được làm bằng một loại bông mềm có màu trắng, và được trang trí đẹp tạo nên một vẻ thanh thoát và có ấn tượng mạnh mẽ.
Vân Trang – CTV Văn học của
|
Describe your favorite teddy bear
Assignment
I have many toys in the house and the object I love the most is the image of a teddy bear, that image holds a lot of meaning for me.
The teddy bear was bought by my mother as a gift for me on my birthday. That image is attached to my mind and carries within me its own emotions and it creates its own meanings and is even more meaningful, when it is pictured. That photo is attached to each of us. That image has impacted my life, the yellow teddy bear, it is made of thick and very smooth fur, it is strongly attached to my mind because of the image. It has its own character and is extremely meaningful, its nose is red and is made of plastic, it wears a bow on its neck, it has two arms and two legs, its head is big and round on its head. has two ears and a hat, that image is strongly attached to humans, the image above brings its own and full of emotions, its figure is plump, its face has round eyes. Made of very shiny glass plastic, its belly is made of a soft fabric that has a great effect on other parts, its cotton is beautiful and attractive.
The bear's legs are made big and sturdy to help it sit more firmly. The bear's image is bold and carries its own silver bows. Its body is big, so you have to choose a hug. Its image has creates strong impressions and has strong attraction, its images not only create unique and attractive levels for people but it creates gentle and extremely emotional rhythms, I have attached Being stuck with it for several years in elementary school, the bear's core is made of soft white cotton, and is beautifully decorated, creating an elegant and strong impression.
Van Trang – Literary Collaborator of
|
Tả hai em bé đang nhảy dây trên sân trường
Hướng dẫn
Tả hai em bé đang nhảy dây trên sân trường
Bài làm
Giờ ra chơi, sân trường thật là nhộn nhịp. Các trò chơi được diễn ra sôi nổi. Cũng như các bạn của mình. Hồng Thắm và Yến Nhi rủ nhau ra chơi nhảy dây dưới bóng mát của gốc cây phượng vĩ. – Oẳn tù tì, ra cái gì, ra cái này! – A! Mình thắng rồi, nhảy trước nhé!
Hồng Thắm reo lên, rồi nhanh nhẹn cầm dây nhảy, mặt tươi như hoa. Ban đầu, bé nhảy chậm, dần dần nhanh hơn. Dáng người của Thắm thon thả, nhỏ nhắn. Đôi bàn tay bé trắng hồng, cầm chắc hai đầu dây quay đều. Hai bím tóc như hai đuôi gà đen mượt nhảy tót lên vai. Được một lúc dường như đã thấm mệt, Thắm nhảy chậm lại nhưng miệng vẫn mấp máy đếm. Bỗng “uỵch”, Thắm vấp dây, lỡ đà khụy xuống. Đến lượt Yến Nhi thoăn thoắt lướt qua vòng dây. Tiếng dây quất xuống đất đen đét, nghe đanh và gọn. Yến Nhi có khuôn mặt tròn trịa, hai má bầu bĩnh, làn da ngăm ngăm màu nâu, đôi mắt đen tròn, sáng long lanh như hai hạt thủy tinh và hàng mi dày cong cong. – Sáu mươi, sáu mốt… Yến Nhi đếm đều, mồ hôi lấm tấm, những sợi tóc bết vào trán như đường chì kẻ. Khuôn mặt bé hồng lên trong nắng, y như mặt trời tí hon trên cao. Ông Mặt Trời gật gù mỉm cười. Những luồng gió mát thổi tung hai bím tóc dài. Chợt một hồi trống giòn giã vang lên: “Tùng! Tùng! Tùng!” Hồng Thắm và Yến Nhi nhanh nhẹn vào lớp cùng các bạn. Ngoài sân, nắng và gió vẫn vui đùa thản nhiên như muốn tiếp tục cuộc chơi của hai bé đang bỏ dở.
|
Describe two children jumping rope on the schoolyard
Instruct
Describe two children jumping rope on the schoolyard
Assignment
At recess, the school yard is really bustling. The games were held enthusiastically. Just like my friends. Hong Tham and Yen Nhi invited each other to play jumping rope under the shade of the Poinciana tree. – Rock, paper, scissors, what comes out, this comes out! – Ah! I won, jump first!
Hong Tham shouted, then quickly picked up the jump rope, her face as bright as a flower. At first, the baby dances slowly, gradually getting faster. Tham's figure is slim and petite. The baby's pink-white hands firmly held both ends of the rope and rotated evenly. Her two braids were like two silky black ponytails jumping up onto her shoulders. After a while, it seemed like he was tired, Tham slowed down his dancing but his mouth was still moving and counting. Suddenly, Tham tripped over the rope and fell down. It was Yen Nhi's turn to quickly slide through the rope loop. The sound of the rope hitting the black ground sounded sharp and short. Yen Nhi has a round face, plump cheeks, dark brown skin, round black eyes, sparkling like two glass beads and thick, curved eyelashes. – Sixty, sixty-one... Yen Nhi counted steadily, she was sweating, her hair stuck to her forehead like a pencil line. The baby's face turned pink in the sunlight, just like the tiny sun above. Mr. Sun nodded and smiled. The cool breeze blew her long braids. Suddenly a crisp drum sounded: “Tung! Tung! Tung!” Hong Tham and Yen Nhi quickly entered the classroom with their friends. Outside in the yard, the sun and wind were still playing calmly, as if wanting to continue the game the two children had left unfinished.
|
Tả hoa phượng vĩ
Hướng dẫn
Lễ Tổng kết năm học chưa đến mà hoa phượng đã rực lửa trên cành. Cổng trường như thắp sáng màu đỏ của phượng vĩ.
Cây phượng cao to, phân nhiều nhánh lớn dường như trẻ lại bởi muôn cánh phượng đỏ thắm trên cành. Phượng không phải mọc từng đoá riêng lẻ mà tụ lại thành từng chùm. Từng chùm hoa đỏ rực chen chúc trong vòm lá li ti. Lá như thu lại, trốn mất để nhường cho màu đỏ cam của phượng vươn lên đón nắng. Hoa phượng mọc từng chùm, từng đoá tụ lại trên nhánh xoè ra duyên dáng. Chị Gió ghé tạt qua cây, thế là lá phượng chơi trốn tìm cùng gió.Lá núp sau chùm hoa đỏ, chỉ lấp ló rèm mi nhỏ, vờ lim dim trốn gió. Nắng lên cao, lá phượng trốn được gió nhưng không thể trốn được nắng. Từng chùm phượng vĩ, từng cành lá vươn ra đón ánh nắng Mặt Trời, ông Mặt Trời đang nắng gắt nhưng cũng nhoẻn miệng cười cùng nàng phượng vĩ. Mỗi chùm hoa phượng có vô số đoá hoa cánh tròn li ti, nhụy hoa vàng vươn hẳn ra ngoài như vòi. Học sinh chờ nhặt một đoá hoa phượng rơi mà lấy vòi này chơi “đá gà” còn hoa thì ép khô trong tập vở. Phượng khi rơi xuống gốc cây, cánh thâm lại, chỉ còn nhụy vòi. Phượng đẹp nhất khi ở trên cây. Bóng phượng trùm mát sân trường, còn hoa phượng đỏ như đèn trang trí cho ngày hội trại. Thỉnh thoảng hoặc có lúc em nghe tiếng ve ngân ngắn, rồi từng hồi dài. Hè về chưa? Chưa, chỉ sắp đến hè mà thôi. Ngày Tổng kết năm học chắn chắn hoa phượng sẽ đỏ hết cây và tiếng ve râm ran tiễn chúng em nghỉ hè, tiễn học sinh khối lớp năm ra trường.
Phượng không giống cúc để nở hoa quanh năm. Hoa phượng không giống hoa hồng để toả hương thơm quý phái. Phượng xanh mướt là từ tháng hai để đến tháng năm nở xoè từng chùm hoa giống như đốm lửa rực cháy trên cành. Phượng chỉ làm duyên với học trò, với thầy cô giáo nên phượng chọn tháng năm để ra hoa. Suốt hè, hoa phượng bay bay trong gió trên sân trường vắng lặng, sau khi nhân tất cả nỗi niềm của thầy trò để phô hết cánh hoa. Phượng trên thị trường tìm mua đâuthấy nhưng trường học nào hình như cũng có phượng. Chỉ biết khi hoa phượng nở chúng em đứa náo nức, đứa bồi hồi chia tay mái trường để nghỉ hè. Hè năm nay không giống hè những năm trước. Lớp năm ra trường rồi. Em chào cây phượng và lòng thầm nghĩ: “Chào cây phượng, tớ không gặp lại cậu năm học tới rồi.”. Dường như biết em nghĩ gì, một cánh phượng rơi nhẹ lên vai áo trắng của em. Không biết buồn gì mà phượng rơi, phượng nhỉ? Còn em thì từ giã mái trường Tiểu học với bao buồn vui lẫn lộn, bâng khuâng vu vơ len nhẹ vào tâm hồn.
Hoa phượng đẹp một cách chân phương, mộc mạc dù màu đỏ vẫn kiêu kì, rực rỡ, đỏm dáng trên cây. Hoa là bầy chim non tuổi học trò nên phượng chỉ nở từng chùm không bao giờ có một đoá riêng lẻ. Hoa phượng vui với thành tích tốt của chúng em và buồn với những sai sót thơ ngây vụng dại. Giữa sân trường, hoa phượng rung rinh cành lá giữ mái trường học trong suốt ba tháng hè. Phượng được gọi là hoa học trò chính vì như thế.
|
Describe the royal poinciana flower
Instruct
The End of School Year Ceremony has not yet arrived but the poinciana flowers are already blazing on the branches. The school gate seems to be lit up with the red color of a phoenix.
The phoenix tree is tall and has many large branches, seemingly rejuvenated by all the red phoenix petals on the branches. The phoenix does not grow individually but gathers in clusters. Clusters of bright red flowers crowded into the tiny canopy of leaves. The leaves seem to shrink, disappearing to make room for the orange-red phoenix to rise up to meet the sunlight. Poinciana flowers grow in clusters, each flower gathered on gracefully spreading branches. Ms. Gio stopped by the tree, and the phoenix leaves played hide and seek with the wind. The leaves hid behind a bunch of red flowers, only peeking out from their small eyelashes, pretending to be half-closed to hide from the wind. The sun is high, the phoenix leaves can hide from the wind but cannot hide from the sun. Each cluster of poinciana, each branch of leaves reaching out to welcome the sunlight, the Sun was hot but still smiling at the phoenix girl. Each cluster of poinciana flowers has countless tiny round petals, with yellow pistils sticking out like a spout. Students wait to pick up a fallen Royal Poinciana flower and use it to play "cockfight" while the flower is pressed to dry in their notebooks. When the phoenix fell to the base of the tree, its wings darkened, leaving only the pistil. The phoenix is most beautiful when it is on a tree. The poinciana's shadow cools the school yard, while the red poinciana flowers act as decorative lights for the camp festival. Occasionally or sometimes I hear short sounds of cicadas, then long ones. Is summer back yet? No, summer is just around the corner. On the end of the school year, the poinciana flowers will definitely turn red and the chirping of cicadas will send us off to summer vacation, sending fifth grade students off to school.
Phoenix is not like chrysanthemum which blooms all year round. Poinciana flowers are not like roses to radiate a noble fragrance. The phoenix is green from February until May, with clusters of flowers blooming like blazing flames on the branches. Phuong only makes love with students and teachers, so it chooses the month of May to bloom. During the summer, poinciana flowers fluttered in the wind on the quiet schoolyard, after taking advantage of all the teachers and students' feelings to display all their petals. You can't find phoenixes on the market, but every school seems to have phoenixes. I only know that when the poinciana flowers bloom, some of us are excited, some of us are anxious to say goodbye to school for summer vacation. This summer is not like the summer of previous years. Fifth grade has graduated. I greeted the phoenix tree and thought to myself: "Hello phoenix tree, I won't see you again next school year.". As if knowing what she was thinking, a phoenix petal gently fell on the shoulder of her white shirt. I don't know why it's so sad that the phoenix falls, right phoenix? As for me, I said goodbye to elementary school with a mixture of sadness and joy, with an aimless wistfulness gently creeping into my soul.
Poinciana flowers are beautiful in a simple and rustic way, even though they are red, they are still arrogant, brilliant, and graceful on the tree. Flowers are young birds of school age, so the phoenix only blooms in clusters and never has a single flower. Royal poinciana is happy with our good achievements and sad with our innocent and clumsy mistakes. In the middle of the school yard, poinciana flowers flutter their branches and leaves to support the school's roof during the three summer months. Phuong is called the student flower because of that.
|
Tả hoa sen trong đầm – Văn hay lớp 2
Hướng dẫn
Hoa sen có hai thứ: một thứ trắng, một thứ đỏ, nhưng hoa trắng có phần thanh tân khả ái hơn nhiều.
Hoa nở về mùa hạ, sắc hoa không sặc sỡ, chỉ một màu thanh bạch mà đủ làm tôn cái vẻ đẹp của hoa lên khác thường.
Lúc hoa còn bé thì hình tròn và nhọn, trông như hình bút lông viết đại tự của nhà nho ta, kịp đến lúc nở thì hoa mới thật đẹp làm sao! Cánh hoa trắng nằm trên tấm lá xanh xanh, trên một cái cọng mỏng manh trong làn nước biêng biếc, ảnh phản chiếu tận đáy hồ, he hé nở vừa thấy một cái nhụy vàng lấm tấm. Thật là:
“Trong đầm gì đẹp bằng sen !’.
Hoa sở dĩ quý là bởi tính chất đạm bạc, màu không sặc sỡ chỉ lạt mà giữ bền, mùi không nồng nàn, chỉ thoang thoảng mà thơm lâu, và bởi cái phẩm cách thanh tao, thân sinh trưởng nơi ô trọc, nhưng:
“Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn”
Vào một buổi chiều mùa hạ, em ngồi bên bờ đầm sen của làng, ngắm không chán mắt, hương thơm ngào ngạt, dễ chịu vô cùng.
Phủ khắp mặt đầm là thảm xanh của lá sen, nổi lên lô nhô không biết bao nhiêu bông sen đỏ tươi, nụ sen hồng nhạt, búp sen màu xanh… đẹp như một bức vẽ.
Mai đây dù có đi đâu xa, em cũng không bao giờ quên được cảnh tượng bạn bè lũ lượt cầm lá sen đội lên đầu che nắng mỗi trưa tan học vượt cánh đồng về nhà.
Làng Phương Chiểu quê em nằm dọc theo con đê sông Hồng, kéo dài đến hơn hai cây số. Giáp chân đê là một đầm sen bát ngát đang độ nở hoa, tạo nênmột khung cảnh tuyệt vời. Người dân làng em dù đi đâu xa cũng luôn nhớ về đầm sen ấy, bởi nó được coi như một mảnh hồn làng.
Hằng năm, cứ vào đầu mùa hè là hoa sen bắt đầu nở. Sen lan ra che kín mặt đầm, lá sen to xoè rộng, có cái nằm ngay trên mặt nước, có cái nhô cao lên như những chiếc dù xanh. Những búp sen vươn cao khỏi tầng lá xanh thẫm, hướng thẳng lên trời. Hoa sen nở từ từ trong vài ngày. Lúc đã nở hết, bông sen xoè những cánh mỏng và mịn như lụa, màu hồng tươi. Chính giữa là chiếc gương sen hình tròn được bao quanh bằng một lớp nhuỵ vàng, thơm ngát. Nhiều bông hoa đã tàn, chỉ còn lại đài sen màu xanh ngọc, trong chứa đầy hạt non. Giữa hè, hoa sen nở rộ, một màu hồng trải rộng ngút tầm mắt, hương sen ngào ngạt theo gió bay xa.
Nô đùa chán, chúng em kéo nhau xuống đầm sen để tắm. Nước trong và mát, lại thoang thoảng hương sen, rất dễ chịu. Trên mặt đầm, hơn chục chiếc thuyền thúng của các bà các chị đi hái hoa sen nhẹ nhàng len lách giữa những đám sen dày đặc. Hoa sen hái về được bó thành từng chục bằng lạt rơm và được bao kín bằng lá sen tươi. Sáng sớm mai, hoa sen làng em sẽ có mặt khắp các chợ nội ngoại thành của Thủ đô Hà Nội.
Cây sen rất có ích cho đời sống con người. Hoa sen cắm trong bình, trưng bày nơi phòng khách rất đẹp, rất sang. Nhuỵ sen ướp trà thành thứ trà sen nổi tiếng. Hạt sen nấu chè, làm mứt đều ngon. Lá sen tươi gói cốm làng Vòng, buộc bằng sợi rơm nếp vàng óng, xuất hiện mỗi độ thu về nhắc nhở rằng Tết Trung thu sắp đến.
Hoa sen đẹp một vẻ đẹp trong trắng. Hương sen thơm một mùi thơm thanh khiết. Nhiều người yêu hoa sen bởi hoa sen Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn. Câu ca dao: Trong đầm gì đẹp bàng sen, Lá xanh bông trắng lại chen nhị vàng đã trỏ nên thân thuộc, gần gũi với mỗi người dân đất Việt.
Chuyên mục: Văn mẫu lớp 2Thẻ: Van ta lop 2
Trả lời Hủy
Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *
Bình luận
Tên *
Email *
Trang web
Nhập từ cần tìm…
Bài viết mới
Đồng biến, nghịch biến của hàm số bậc ba
Lý thuyết đồng biến, nghịch biến của hàm số
Bài 1: Mệnh đề – Toán 10
Trắc nghiệm Mệnh đề
Các dạng toán về mệnh đề – Toán 10
Chuyên đề mới:
Học toán 12
Học toán lớp 11
Học toán lớp 10
|
Describe the lotus flower in the lagoon - Good literature for grade 2
Instruct
There are two types of lotus flowers: one is white, one is red, but the white flower is much more elegant and lovely.
The flower blooms in the summer, the color of the flower is not showy, just a pure color that is enough to enhance the beauty of the flower.
When the flower is young, it is round and pointed, looking like the shape of a Confucianist's brush pen, but when it blooms, how beautiful it is! White petals lie on a green leaf, on a thin stem in the blue water, the image is reflected at the bottom of the lake, when it opens, you can see a speckled yellow pistil. It's true:
"In what beautiful dress with lotus !'.
The reason why flowers are precious is because of their frugal nature, the color is not showy, only light but lasting, the scent is not strong, only faint but fragrant for a long time, and because of its elegant dignity, its body grows in unclean places, but:
"Nearly mud that does not stink of mud"
On a summer afternoon, I sat on the bank of the village's lotus pond, watching without getting tired of it. The fragrance was sweet and extremely pleasant.
Covering the entire surface of the lagoon is a green carpet of lotus leaves, emerging with countless bright red lotus flowers, pale pink lotus buds, blue lotus buds... as beautiful as a painting.
No matter where I go tomorrow, I will never forget the sight of my friends holding lotus leaves on their heads to shield themselves from the sun every afternoon after school and crossing the fields to go home.
My hometown Phuong Chieu village is located along the Red River dyke, stretching for more than two kilometers. At the foot of the dike is an immense lotus pond in full bloom, creating a wonderful scene. The people of my village, no matter how far they go, always remember that lotus pond, because it is considered a piece of the village's soul.
Every year, at the beginning of summer, lotus flowers begin to bloom. The lotus spread out to cover the surface of the lagoon, with large lotus leaves spreading out, some lying right on the water surface, some rising up like green umbrellas. The lotus buds rose high from the dark green leaves, pointing straight to the sky. Lotus flowers bloom slowly over several days. When fully bloomed, the lotus opens petals as thin and smooth as silk, bright pink in color. In the middle is a circular lotus mirror surrounded by a layer of fragrant, golden stamens. Many of the flowers have withered, leaving only the emerald green lotus stem, filled with young seeds. In the middle of summer, lotus flowers bloom, a pink color spreads as far as the eye can see, the sweet scent of lotus drifts in the wind.
When I got tired of playing around, we went down to the lotus pond to bathe. The water is clear and cool, with a faint scent of lotus, very pleasant. On the surface of the lagoon, more than a dozen basket boats of ladies picking lotus flowers gently weave their way through the dense lotus clusters. Picked lotus flowers are bundled into dozens of straw and covered with fresh lotus leaves. Early tomorrow morning, my village's lotus flowers will be present in all inner-city and suburban markets of Hanoi Capital.
The lotus plant is very useful for human life. Lotus flowers placed in a vase and displayed in the living room are very beautiful and luxurious. Lotus pistils are marinated into the famous lotus tea. Lotus seeds are delicious in sweet soup and jam. Fresh lotus leaves wrapped in Vong village green rice, tied with golden sticky rice straw, appear every autumn to remind that the Mid-Autumn Festival is coming.
The beautiful lotus has a pure white beauty. Lotus scent has a pure fragrance. Many people love lotus flowers because lotus flowers are close to mud but do not smell of mud. The folk song: In a beautiful lagoon, there are lotus flowers, green leaves, white flowers, and yellow stamens, which has become familiar and close to every Vietnamese person.
Category: Sample essay grade 2 Tag: Van ta grade 2
Reply Cancel
Your email will not be displayed publicly. Required fields are marked *
Comment
Name *
Email *
Webpage
Enter the word you want to search for...
New Posts
Covariation and inverse of cubic functions
Theory of covariation and inverse variation of functions
Lesson 1: Propositions – Math 10
Proposition Test
Types of propositional math – Math 10
New topic:
Study math 12
Studying math grade 11
Studying math grade 10
|
Tả hoạt động của một em bé đang tuổi tập nói, tập đi.
Hướng dẫn
I.Mở bài:
-Bé Thu chỉ mới gần hai tuổi, còn đang tập nói tập đi, thật là đáng yêu.
II.Thân bài: Tả ngoại hình của bé kết hợp với tả hoạt động.
-Gương mặt: bầu bĩnh, làn da trắng hồng, căng mịn.
-Đôi mắt: tròn, đen láy và tròn xoe lúc nào cũng mở to nhìn mọi người, trông mới dễ thương làm sao.
-Tập nói: Bé đang tập nói, giọng còn ngọng líu ngọng lịu.
– Cái miệng: chúm chím như một nụ hoa bập bẹ: ba…, ba… hoặc ma…, ma… cũng đủ làm cho ba má và cả nhà thích thú cười vui.
-Bé có một vũ khí rất lợi hại: đó là khóc. Vòi gì không được khóc toáng lên, ngồi bệt xuống đất đạp chân đành đạch; những giọt nước mắt lán dài trên đôi má bầu bĩnh; được chiều theo ý, cô nàng liền nhoẻn miệng cười, nét mặt ngây thơ tươi tắn ngay như chưa khóc bao giờ.
-Tập đi: Muốn bé tập đi mẹ thường giữ cho bé đứng thẳng rồi buông tay lùi ra xa, vỗ tay gọi bé đến. Bé cười toe toét, để lộ hai chiếc răng cửa như răng thỏ. Đôi chân non nớt của bé chập choạng từng bước; đến đủ gần, bé liền nhoài tới, đôi tay mũm mĩm nổi rõ những ngấn. Mẹ đỡ vội, bồng lên vừa khen vừa hôn hít, nựng nịu, bé cười nắc nẻ sung sướng.
–Mặc dù đôi lúc cô nàng lạm dụng vũ khí đặc biệt khiến em bực mình nhưng Bé Thu quá non nớt, quá ngây thơ nên em vẫn rất thương bé. Còn với ba má thì khỏi nói: cô nàng được cưng như trứng, hứng như hoa ấy.
|
Describe the activities of a baby learning to talk and walk.
Instruct
I. Introduction:
-Baby Thu is only nearly two years old, still learning to talk and walk, so adorable.
II. Body: Describe the baby's appearance combined with describing the activities.
-Face: plump, pinkish white, smooth skin.
-Eyes: round, black and round, always wide open to look at everyone, they look so cute.
- Practicing speaking: The baby is learning to speak, his voice is still slurred.
– Mouth: puckered like a flower bud babbling: ba..., ba... or ma..., ma... is enough to make my parents and the whole family laugh and laugh.
-Babies have a very powerful weapon: crying. You can't cry loudly, sit on the ground and kick your feet; tears streaming down chubby cheeks; After being pampered, she immediately smiled, her innocent and bright face as if she had never cried before.
-Practice walking: If you want your baby to learn to walk, the mother often holds the baby upright, then lets go and moves away, clapping her hands to call the baby to come. The baby grinned, revealing his two front teeth like rabbit teeth. The baby's tender legs wobble step by step; When he got close enough, the baby immediately leaned forward, his chubby hands clearly showing the bumps. The mother quickly helped her, picked her up and praised her, kissed and caressed her, and the baby laughed happily.
–Even though sometimes she abuses special weapons which annoys me, Baby Thu is so immature and innocent that I still love her very much. As for her parents, it goes without saying: she is loved like an egg, loved like a flower.
|
Tả hình dáng tính tình cô giáo của em
Hướng dẫn
Tả hình dáng tính tình cô giáo của em
Dàn bài
I. MỞ BÀI
Giới thiệu cô giáo (thầy giáo mà em sẽ tả) tên gì? Dạy em hồi lớp mấy?
II. THÂN BÀI
+ Tả hình dáng:
– Bao quát: Tuổi tác, khuôn mặt, màu da, dáng vẻ.
– Chi tiết: Tốc, mát, quần áo.
+ Tả tính tình:
Qua tả thái độ cư xử, việc làm cụ thể của cô (thầy) đối với học sinh.
– Nghiêm khắc, tận tình lo cho học sinh.
– Hiền lành, dễ tha thứ ẩn cần thương yêu học sinh.
III. KẾT LUẬN
Cảm nghĩ của em: Kính thầy như cha (Kính cô như mẹ).
Trải qua nhiều năm học em đã học qua nhiều thầy cô giáo, nhưng người để lại cho em ấn tượng sâu đậm nhất là cô Thanh, người đã dạy em hồi lớp một là em nhớ nhất.
Bài làm:
Cô có vóc người mảnh mai nhỏ nhắn, nước da trắng hồng. Ôm lấy khuôn mặt trái xoan của cô là một mái tóc đen mượt óng chuốt thả xuống ngang lưng. Mái tóc mà bất cứ người bạn gái nào nhìn thấy cũng ao ước. Dưới cặp lông mày lá liễu tự nhiên là đôi mắt đen tròn mở to ấm áp luôn tỏ ra cái nhìn âu yếm. Mỗi khi có điều chi vui lòng là cô hé nụ cười tươi, cho thấy hàm răng trắng bóng đều đặn sau đôi môi đỏ thắm. Nụ cười tươi tắn ấy càng làm cho khuôn mặt của cô trẻ trung hơn. Hàng ngày, đến lớp, cô chỉ mặc áo dài trắng. Nhìn cô trẻ như một giáo sinh mới ra trường.
Cô Thanh là cô giáo đầu tiên của em. “Mẹ của em ở trường là cô giáo mến thương”. Mai này lớn khôn, dù làm gì, sống ở đâu, em vẫn không thể nào quên được mái trường thân thuộc này, nơi có cô thầy khác nữa đã hết lòng, hết sức dìu dắt em nên người.
|
Describe your teacher's personality
Instruct
Describe your teacher's personality
Outline
I. OPEN LESSON
Introduce the teacher (what is the name of the teacher you will describe)? What grade did you teach me?
II. BODY OF ARTICLE
+ Describe shape:
– Including: Age, face, skin color, appearance.
– Details: Speed, coolness, clothes.
+ Describe personality:
Through describing the teacher's specific behavior and actions towards students.
– Strict and dedicated to taking care of students.
– Kind, forgiving, and loving towards students.
III. CONCLUDE
My feelings: Respect teachers like father (Respect teachers like mother).
Over the years, I have learned from many teachers, but the one who left the deepest impression on me is Ms. Thanh, the person I remember the most who taught me in first grade.
Assignment:
She has a slim, petite figure and pinkish white skin. Hugging her oval face is a layer of shiny black hair that falls down her back. The hair that any girl wants to see. Under the natural willow leaf eyebrows are warm, wide-open black eyes that always show a loving look. Whenever something pleases her, she smiles brightly, showing off her shiny white teeth behind her crimson lips. That bright smile makes her face even more youthful. Every day, to class, she only wears a white ao dai. She looked young, like a new teacher fresh out of school.
Ms. Thanh is my first teacher. "My mother at school is a loving teacher." When I grow up tomorrow, no matter what I do or where I live, I will never forget this familiar school, where there are other teachers who have wholeheartedly and tried their best to guide me to become a good person.
|
Tả hình dáng và hoạt động của con mèo mà em thường thấy – Bài 1
Đó là một chú mèo đen thật dễ thương mà bà ngoại cho em hồi hè năm ngoái. Khi ấy chú mới biết ăn lẻm nhẻm một vài hạt cơm trộn ít cá kho.
Từ ngày chú về nhà em, được em chăm sóc chu đáo, chú lớn như phỗng. Tính đến nay đã gần sau tháng, trông chú bây giờ giống như một cậu thiếu niên đang độ vỡ giọng. Cái đầu tròn tròn như cái gạt tàn thuốc lá thuỷ tinh đặt ở phòng hách của bố em. Hai cái tai nhô lên trên đỉnh đầu như hai lá hồng cắt đôi lởm chởm hình răng cưa. Những sợi râu lưa thưa mọc hai bên mép như những sợi râu của các cụ bô lão, thỉnh thoảng mèo ta vuốt vuốt như đang ưu tư một chuyện gì đó. Còn đôi mắt thì tròn xoe, lóng lánh như hai viên bi màu nước biển. Đôi mắt này có thể nhìn xuyên thủng màn đêm. Cái mũi thì đen tuyền lúc nào cũng uwown uwowts như được thoa một lớp mỡ. Chú có thân hình mềm mại như mấy cô diễn viên xiếc. Đặc biệt khi di chuyển, mèo chẳng bao giờ gây ra một tiếng động dù là rất nhỏ. Phía dưới những bàn chân của chú có một lớp nệm dày và êm như nhung cùng với những chiếc vuốt sắc nhọn nư câu liêm được giấu kín trong các kẽ chân. Chính những chiếc vuốt này đã bao phen làm kinh hoàng lũ chuột trong nhà em. Hồi trước chưa có chú thì mấy lão chuột tha hồ tung hoành ngang dọc. Từ khi chú có mặt trong nhà này thì lũ chuột biến đi luc nào không biết. Thỉnh thoảng có một vài con vãng lai rình mò thức ăn trong chiếc tủ bát, thấp thoáng thấy bóng chú đã vội vàng “cao chạy xa bay” không dám nghoảnh đầu lại.
Em rất quý con mèo đen bởi chú không chỉ là ngươi bạn hiền thân thiết mà còn là một “chiến sĩ diệt chuột” bảo vệ mùa màng cho gia đình. Chú đúng là một loài thú có ích.
Tả hình dáng và hoạt động của con mèo mà em thường thấy – Bài 2
Nhà em có nuôi một chú mèo, chú mèo đáng yêu tên là Miu, mọi người trong nhà em thường gọi nó như vậy.
Chú mèo Miu rất thích gần gũi với người, meo.. meo, mèo thường đến cọ vào chân em và đòi bế. Mỗi khi thời gian rảnh học xong em thường cuối xuống và chơi với chú, mỗi khi vậy Miu đáng yêu như một đứa trẻ thích làm nũng.
Mẹ em còn làm cho Miu riêng một cái đệm riêng như chiếc giường nhỏ cho em. Thường ngày đi chợ, mẹ thường không quên mua riêng cá cho Miu. Cơm trộn với cá được để trong một chiếc đĩa nhỏ là món ăn khoái khẩu mỗi ngày của Miu. Khác với chú heo hay con cún con trong nhà, em Miu ăn rất chậm rãi và nhẹ nhàng, nhấm và gặp từng chút một. Miu cũng luôn tự mình làm vệ sinh cho mình, mỗi khi trời nắng, em thường phơi nắng trước sân nhà, nằm thu mình lại và lè lưỡi liếm dần dần khắp mình. Còn riêng mặt không liếm được, Miu thường liếm vào chân sau đó dùng chân xoa lên mặt. Đúng như câu ca bài hát “rửa mặt như mèo”.
Mèo Miu có chiếc mũi nhỏ nhỏ xinh xinh phơn phớt màu hồng phấn, lúc nào cũng ướt ướt trông lại càng đáng yêu. Bộ ria mép cũng trắng như cước vểnh lên mỗi khi đánh hơi thấy con mồi làm chú càng trở nên đặc biệt làm sao. Thân hình Miu dài nhưng rất thon thả, cái đuôi dài cong vút mỗi khi chú vươn mình nó uốn lượn như một dấu ngã. Mùa đông đến Miu như được diện quần áo mới với bộ lông dày ấm áp chú nũng nịu đòi ngồi vào lòng em, co tròn trong vòng tay ấm áp trông có vẻ “liễu yếu” nhưng kỳ thực vô cùng lanh lẹ và nhạy bén.
Đặc biệt, dưới bàn chân của mèo còn có nệm thịt dày màu hồng nhạt, chính bởi vậy mà chú đi lại rất nhẹ nhàng, không hề gây ra tiếng động. Đó là một đặc điểm mà Miu bắt chuột rất tài. Khi nhìn thấy con mồi chú hùng dũng và mau lẹ khác hẳn với những lúc nũng nịu, nhõng nhẽo thường ngày.
E rất yêu quý mèo Miu, mỗi khi em đi học về em đều tới và cong đuôi lên quấn sát và chân em. Miu như người bạn thân của em vậy.
|
Describe the appearance and activities of cats that you often see – Lesson 1
It's a cute black cat that my grandmother gave me last summer. Only then did he know how to eat a few grains of rice mixed with a little braised fish.
From the day he came to my house and I took good care of him, he grew like a giant. It's been almost a month now, and he now looks like a teenager whose voice is breaking. The head is as round as the glass ashtray placed in my father's office. The two ears protrude from the top of the head like two rose leaves cut in half with jagged teeth. Sparse whiskers grow on both sides of the mouth like the beards of elders, and sometimes the cat strokes its claws as if it is worried about something. His eyes are round and sparkling like two ocean-colored marbles. These eyes can see through the night. The nose is jet black and always looks like it's been covered with a layer of grease. He has a soft body like a circus performer. Especially when moving, cats never make a sound, even if it is very small. Underneath his feet there is a thick, velvet-like mattress with sharp fish-like claws hidden in the gaps between his toes. It is these claws that have frightened the rats in my house many times. Before, when there was no uncle, the old rats were free to roam around. Since he was present in this house, the rats disappeared without knowing it. Occasionally, there were a few of them prowling around for food in the cupboard. They caught a glimpse of the uncle's shadow and quickly ran away, not daring to look back.
I really like the black cat because he is not only a close friend but also a "rat killer" who protects the family's crops. You are truly a useful animal.
Describe the appearance and activities of cats that you often see – Lesson 2
My family has a cat, a lovely cat named Miu, everyone in my family often calls it that.
Miu the cat loves being close to people, meow.. meow, the cat often comes and rubs against my leg and wants to be picked up. Whenever I have free time after studying, I often bend down and play with my uncle. Whenever that happens, Miu is as cute as a child who likes to be spoiled.
Her mother even made Miu her own mattress like a small bed for her. Every day when going to the market, my mother often forgets to buy fish for Miu. Rice mixed with fish served in a small plate is Miu's favorite dish every day. Unlike the pig or puppy in the house, Miu eats very slowly and gently, nibbling and eating little by little. Miu also always cleans herself up herself. Whenever it's sunny, she often bask in the sun in the front yard, lie down and stick out her tongue to gradually lick all over her body. As for the face, which cannot be licked, Miu often licks her feet and then uses her feet to rub her face. Just like the lyrics of the song "wash your face like a cat".
Miu cat has a cute little pink nose, always wet and looks even more adorable. His white mustache that curls up every time he smells prey makes him even more special. Miu's body is long but very slim, her long tail curves every time she stretches her body, it curves like a tilde. When winter comes, Miu feels like she is wearing new clothes with thick, warm fur. She cooed and asked to sit on her lap, curled up in her warm arms, looking "weak" but in fact extremely agile and responsive.
In particular, under the cat's feet there is a thick, light pink meat cushion, which is why he walks very gently, without making any noise. That is a trait that Miu is very good at catching mice. When he saw his prey, he was brave and quick, completely different from his usual nagging and whining moments.
I love Miu the cat very much. Every time I come home from school, she comes and curls her tail up to hug my legs. Miu is like my best friend.
|
Tả hình dáng và hoạt động của một người bạn của em
Hướng dẫn
Tả hình dáng và hoạt động của một người bạn của em
Trường phổ thông cơ sở Hải An có đến bốn lớp bảy, nhưng có lẽ lớp 72 của em đang học là có “tiếng” nhất về thành tích học tập lẫn vui nhộn. Nổi bật nhất là Minh “bự”, người bạn vui tính và hay pha trò của lớp.
Minh “bự” là tên do chúng em đặt cho bạn ấy chứ tên thật là Lê Văn Minh. Tuy mới mười hai tuổi như bọn em nhưng Minh thuộc dạng “bự” nhất lớp, dáng người cao, khỏe, tay chân chắc nịch. Đến trường bạn luôn mặc đồng phục quần xanh áo trắng, trông sạch sẽ và oai nữa. Bạn hao hao giống mấy chú hề trong phim hoạt hình: Cũng mái tóc xoăn tít được cắt tỉa gọn gàng, cũng khuôn mặt lém lỉnh với đôi mắt to tròn nghịch ngợm và đặc biệt là cái miệng nhỏ nhắn hay “phát sóng” nhất trong lớp. Trên vẻ mặt bạn lúc nào cũng hiện lên nét hài hước và hễ ai nhìn cũng bật cười. Nét mặt ấy đã biểu hiện cho tính tình vui vẻ cởi mở của Minh. Chỉ cần bạn ấy trợn tròn mắt, đảo người, lại ậm ờ xen vài câu là cả lớp được một trận cười thỏa thích.
Có lúc Minh hứng chí, xen vài câu tiếng Tàu gì gì… “ngộ”, “ni”… lạ hoắc, các bạn chẳng biết bạn ấy nói gì nhưng cũng thích thú hưởng ứng nói theo rồi cùng vỗ tay cười khoái chí. Chính tính tình vui nhộn, náo nhiệt như vậy nên, Minh rất có tài kể chuyện và thuyết phục mọi người rất giỏi. Bạn luôn sốt sắng tham gia mọi trò chơi của lớp và bạn pha trò thật hay. Vậy nên, buổi sinh hoạt trực hè cuối năm ở lớp em, Minh được cô giáo chọn làm nhóm trưởng. Đây là lần cắm trại lưu động nhiều kỉ niệm. Đêm ấy rất vui, bọn em cười đùa thích thú. Minh giả làm Trư Bát Giới, cái dáng “bự” của bạn chỉ cần hóa trang vài chỗ là biến ngay thành lão Trư giống như trong phim thật vậy. Nổi bật nhất là cái bụng tròn no, cái tai ve vẩy làm bằng chiếc lá mù u và cả cái bồ cào bằng gậy tre nữa. Sau một vòng quay “làm phép”, khua chân múa tay thủ thế của Minh, khán giả bọn em vỡ lên cười, cười ngặt nghẽo, những tràng cười chưa dứt, một giọng hát được cất lên ư ử như hát bội:
“Như ta đây là Trư Bát Giới, còn gọi là lão bụng bự…” Minh vỗ vào cái bụng đang phình lên như một chú ễnh ương, mặt bạn nhăn nhó lại để hít hơi nom kì dị. Tiếng cười lại rộ lên làm cho mây bạn đồng diễn quên cả vỗ trống lấy nhịp.
Minh quay lại với vẻ mặt “hề” ngạc nhiên há miệng… Tràng cười này chưa dứt, tràng khác ập đến, buổi trình diễn của Minh không ngớt tiếng cười. Cô giáo chủ nhiệm nghiêm khắc là thế mà cũng bật cười, thầy phụ trách và cả các bạn khác lớp cũng hưởng ứng bằng tiếng cười rôm rả… Buổi trại hè thật nhộn nhịp, sôi động. Minh trở thành nhân vật trung tâm của nhóm. Bạn bày nhiều trò chơi rất lạ và vui. Hành động, lời nói của bạn bao giờ cũng hài hước, rôm rả, náo nhiệt. Những tiết mục bạn phụ trách hào hứng và đầy thú vị cho người xem.
Minh là một học sinh vui tính, một người bạn đã góp phần mang nhiều niềm vui cho lớp. Người bạn ấy còn là một học sinh giỏi nữa. Tất cả thầy cô bạn bè chúng em đều quí bạn, gần bạn chúng em càng thấy vui vẻ, càng học càng vui hơn.
Không biết sang năm em còn được học chung với Minh nữa không? Có còn được những giây phút vui vẻ náo nhiệt ấy nữa không? Ước rằng lớp em cứ luôn mãi mãi có các bạn của ngày hôm nay. Và dĩ nhiên Minh vẫn sẽ là một bạn vui tính như hồi nào.
|
Describe the appearance and activities of one of your friends
Instruct
Describe the appearance and activities of one of your friends
Hai An Junior High School has four seventh grades, but perhaps my class of 72 is the most "famous" for its academic achievements and fun. The most prominent is "big" Minh, the class's funny and joker friend.
"Big" Minh is the name we gave him, his real name is Le Van Minh. Even though he's only twelve years old like us, Minh is one of the "biggest" guys in the class, with a tall, strong figure and sturdy arms and legs. When you go to school, you always wear the uniform of blue pants and white shirt, looking clean and dignified. You look a bit like a clown in a cartoon: You have the same neatly trimmed curly hair, the same mischievous face with big, round, mischievous eyes, and especially the small mouth that is the most "broadcast" in the world. class. Your face always shows a sense of humor and everyone who sees it laughs. That facial expression showed Minh's cheerful and open personality. All it takes is for her to roll her eyes, turn around, and hum a few sentences, and the whole class will have a good laugh.
At times, Minh was excited and interjected a few Chinese sentences... "enlightenment", "ni"... strange, his friends didn't know what he was saying, but they happily responded and followed along, then clapped their hands and laughed happily. Because of his funny and boisterous personality, Minh is very talented at telling stories and convincing people. You always enthusiastically participate in all class games and you make great jokes. So, at the year-end summer activity in my class, Minh was chosen by the teacher to be the group leader. This is a mobile camping trip with many memories. That night was very fun, we laughed and enjoyed ourselves. Minh pretends to be Pigsy, your "big" figure only needs a few disguises to turn into old Pig just like in the real movie. The most prominent ones are the round belly, the flapping ears made of blind leaves and the scratcher made of bamboo sticks. After a round of "casting spells" and Minh's gesticulating gestures, the audience burst out laughing, laughing so hard, the laughter had not ended yet, a voice was sung loudly like overdubbing:
"Like me, this is Pigsy, also known as the big-bellied old man..." Minh patted his bulging belly like a bullfrog, his face contorted to take a strange-looking breath. Laughter erupted again, making his fellow performers forget to beat the drums to keep up the rhythm.
Minh turned back with a surprised "clown" expression and opened his mouth... This laughter didn't end, another burst came, Minh's performance never stopped laughing. Even though the strict homeroom teacher burst out laughing, the teacher in charge and other classmates also responded with laughter... The summer camp was bustling and exciting. Minh became the central figure of the group. You show many very strange and fun games. Your actions and words are always humorous, exciting, and bustling. The performances you are in charge of are exciting and interesting for viewers.
Minh is a cheerful student, a friend who has contributed to bringing a lot of joy to the class. That friend is also a good student. All of our teachers and friends love you, the happier we are with you, the more we learn, the happier we are.
I wonder if I will still be able to study with Minh next year? Can we still have those joyful and bustling moments? I wish my class would always have the friends of today. And of course Minh will still be as funny as ever.
|
Đề bài: Tả hình dáng và tính nết của em bé đang tuổi tập nói tập đi
Bài làm
“Bé bé bồng bông, hai má hồng hồng..”. Đó là tiếng hát ngọng nghịu của bé Cúc Phương. Bé đang ớ tuổi tập di, tập nói… Cúc Phương là cháu gái gọi em bằng cô.
Bé Cúc Phương có thân hình nhỏ nhắn, bụ bẫm rất dễ thương. Bé thích mặc áo đầm. Bé có làn da trắng hồng, nõn nà, để lộ những mạch máu nhỏ li ti trên khuôn mặt. Nhìn bé, ai cũng muốn ôm bé vào lòng mà hôn lên đôi má phúng phình của em
Đầu bé Cúc Phương hơi thon thả, nhỏ như trái dừa xiêm, tóc đen và xoắn tròn. Đôi mắt to đen, tròn như hai hột nhãn. Mũi bé hơi cao và cái miệng chúm chím rất đễ thương. Chân mày dài, mờ mờ cong, cùng với đôi môi đỏ hồng như có ai thoa son. Đôi cánh tay bé tròn tựa như ống chỉ đầy nguyên. Bàn tay, bàn chân năm ngón mũm mĩm xinh xinh. Em thích cầm đôi bàn tay bé vồ vào má em lúc em bế Cúc Phương.
Tả hình dáng và tính nết của em bé đang tuổi tập nói tập đi
Bé đi chưa vững vậy mà bé rất thích chạy, đôi lúc còn đòi chơi lò cò với chị. Mỗi khi mẹ đi chợ về, bé hay chạv ra đón, chân bước loạng choạng, băng xiên, hai tay vỗ mừng, cười toét miệng gọi mẹ.
Bé Phương hay hát, bạn em đến chơi cùng thường dạy bé hát. Bé hát đôi lần là nhớ được ngay. Nhìn cái miệng duyên dáng hát ca, đôi chân xinh xắn bước chưa vững, em thấy thương bé vô cũng, cứ muốn cắn vào cái miệng bé mỗi lần bé ngồi lên xe gọi “i…o, i… o".
Cúc Phương là niềm vui của gia đình. Vắng bé một buổi là em thấy nhà vắng hẳn đi. Mỗi lần đi học về, em chạy liền đi tìm bé. Em mong bé chóng lớn để được dẫn bé cùng đến trường.
Bài làm 2
Bé Kim là con của dì Năm em, bé vừa tròn mười hai tháng. Khi em đến chơi, bé đang đứng trên chiếc nôi gỗ, giậm chân, nũng nịu giơ tay ra đòi bế. Em dang tay đón bé vào lòng.
Hôm nay bé được mặc một chiếc váy đầm ngắn màu xanh da trời, trước ngực có kết ren trắng và thêu hoa rất xinh. Da bé trắng hồng, mịn màng. Đôi má bầu bĩnh trông rất dễ thương. Em thích hôn thật nhẹ vào chiếc má phúng phình ấy để bé cười lên như nắc nẻ. Cập mắt bé lúc nào cũng mở to, tròn đen lay láy như hai hạt nhãn. Chiếc miệng với đôi môi hồng tươi tắn luôn nhoẻn cười đế lộ mấy chiếc răng sữa nhỏ xíu, trắng muốt trông dễ yêu làm sao! Nhìn xa, trông bé như con búp bê biết khóc biết cười trong tủ kính của hiệu bán đồ chơi ngoài phố. Nhiều khi em lại thấy bé giống chú hề lật đật không lúc nào yên một chỗ. nhất là lúc tập lật, tập ngồi. Đến khi bé được hơn mười tháng, bắt đầu bập bẹ tập nói, bé thường bắt chước các chị làm đủ các động tác, cứ chỉ, kể cả nói từng tiếng rất ngộ nghĩnh dễ yêu. Bé rất hay cười mà cũng lại hay khóc nhè! Chiều chiều em hay bồng bé đi chơi, tập cho bé đi từng bước chập chững. Chưa đi vững mà lại thích đi nhanh nên cứ té hoài. Bây giờ em đã tập cho bé đi được năm bước rồi. Ngày nào đi học về em cũng ghé chơi với bé một chút, khi em đi bé khóc sướt mướt đòi theo, thương làm sao!
Em rất yêu bé, cố gắng dạy bé nói, tập bé đi cho vững, chơi đùa với bé để bé không nhõng nhẽo với dì và mau chóng biết thêm nhiều điều khác nửa.
Bài làm 3
Ba tháng biết lẫy, bảy tháng biết bò, chín tháng lò dò biết đi”. Bà em nói đúng bé Tăng Hoà – cháu gọi em bằng cô ruột – vừa chín tháng tuổi đã lẫm đẫm tập đi và bi bô tập nói. Hằng ngày, bé mang lại cho cả nhà em những niềm vui ngộ nghĩnh.
Tăng Hoà trông mới thật là xinh xẻo. Bé có thân hình nhỏ nhắn, bụ bẫm, dễ thương. Khuôn mặt bé tròn trặn, nước da hồng hào, bụ sữa. Tay chân no tròn hằn rõ từng ngấn.
Tóc tơ đen nhánh phủ kín trên đầu. Đôi mắt đen láy mở to như đôi hạt nhãn ít khi thấy chớp. Đôi má trắng hồng phúng phính, mỗi khi bé cười, hàn rõ đôi lúm đồng tiền va đế lộ ra hàm răng mới nhú răng ba chiếc ràng sữa tròng ngộ nghĩnh lạ.
Nửa tháng nay, Tăng Hoà lon xon tập đi. Đôi chân bé chập chững từng bước ngắn Trông dáng người lắc lư, đầu chúi về trước của bé mới thú vị làm sao. Tuy bị té xuống hoài nhưng không lần nào bé khóc. Bây giờ, trước mặt mọi người, có ai bảo: "Bé Hoà làm ông già đi" là bé đứng lên, lưng cúi lom khom tay vờ chống gậy, bước nghiêng bước ngửa làm ca nhà cười rộ.
Miệng luôn cười tươi, Tăng hoà cũng đang bi bô tập nói. Bé mới nói sõi được vài tiếng: bà, ba. má, măm. Còn các tiếng khác giọng bé nói ngọng nghịu đến buồn cười. Mỗi lần thấy ai trong nhà sửa soạn đi dâu là bé lên tiếng: "Ti, ti” đòi đi theo. Có điều gì không vừa ý là bé lăn ra nằm vạ. Anh chị của em thường tập con mình chào hỏi ông, bà, cô chú và bất cứ người lớn nào đến nhà chơi. Lần nào, bé cũng ngoan ngoãn khoanh tay cúi đầu: “Dạ! Dạ!”. Những lúc đó, được khen bé thích thú lắm. Nhưng thích thú nhứt đối với Tăng Hoà là được ẵm đi chơi. Khi ấy, đôi mắt sáng ra, bé nhảy lên sung sướng.
Tăng Hoà là niềm vui của cả nhà em. Từ khi có bé, cả nhà em vui nhộn hẳn lên. Trong nhà em, ai cũng cưng chiều bé cũng mong bé ăn no, ngủ ngon, chóng lớn…
Bài làm 4
Thằng Nhí giống như con búp bê, cả nhà em ai cũng cưng nó.
Mới vừa qua thôi nôi vài tuần nên nó còn rất bụ sữa, nước da trắng hồng. Lúc nào nó cũng mang một trái xây hình vuông trên cổ. Tay chân no tròn. Đầu chi lưa thưa một lớp tóc nhuyễn. Hai con mắt long lanh đen như hai hột nhãn. Mỗi khi nó cười để lộ cặp nướu màu hồng tươi với vài cái răng sữa mới nhú nên trông đầy vẻ thơ ngây và rất dễ thương.
Chị Hai em cứ hôn hít thằng Nhí luôn, vì nó là đứa con trai đầu lòng của chị. Nó vừa mới tập đi. Cứ mỗi chiều gió mát, chị thường ẵm nó ra sân rồi để đứng xuống đất. Chị lùi ra sau một khoảng, vỗ tay kêu: “Nhí, Nhí lại đây con”. Nó chập chững vài ba bước bươn tới ngã chồm vào lòng chị. Chị dang hai tay đón lấy con và vuốt ve nựng nịu nó. Thấy mọi người cười khen ngợi, thằng Nhí hình như lấy làm thích thú, miệng toe toét kêu ba ba.
Em bắt chước chị Hai, ẵm nó để xuống đất rồi cũng lùi lại. Nó chi lo ngước nhìn xung quanh để trông chờ được tán thưởng, đi chưa được mấy bước đã ngã lăn cù, rồi khóc oà lên. Em lật đật đền cho nó một cái bánh lạt. Nó thò tay lấy và cười rạng rỡ ngay, dù nước mắt hãy còn ướt đẫm. Thật đúng là trẻ con. Khóc đó rồi cười đó.
Nhìn thằng Nhí, em chợt nghĩ: có lẽ hồi nhỏ mình cũng thế. Mới biết công lao cha mẹ nuôi con từ thuở ấu thơ đến lúc khôn lớn quả thật là to tát dường nào.
|
Topic: Describe the appearance and personality of a baby who is learning to talk and walk
Assignment
"The baby is fluffy, her cheeks are rosy..". That is the lisping singing of little Cuc Phuong. She is at the age of learning to walk and talk... Cuc Phuong is a niece who calls her aunt.
Baby Cuc Phuong has a small, plump body and is very cute. Baby likes to wear dresses. The baby has pink and white skin, revealing tiny blood vessels on the face. Looking at the baby, everyone wants to hug the baby and kiss her chubby cheeks
Cuc Phuong's head is slightly slim, as small as a coconut, and her hair is black and curled. Big black eyes, round like two longan seeds. The baby's nose is a bit high and the mouth is very cute. The eyebrows are long, faintly curved, and the lips are red as if someone had applied lipstick. The little arms are round like full spools of thread. Hands and five-fingered feet are chubby and beautiful. I like holding baby's hands on my cheeks when I hold Cuc Phuong.
Describe the appearance and personality of a baby who is learning to talk and walk
The baby is not yet able to walk, but he loves to run and sometimes even wants to play hopscotch with his sister. Every time her mother comes home from the market, the baby often runs out to greet her, her steps are wobbly, her feet are skewed, her hands are clapping, and she smiles widely calling for her mother.
Baby Phuong often sings, and her friends who come to play with her often teach her to sing. The child sings it a few times and immediately remembers it. Looking at her charming singing mouth and her pretty legs that are not steady in her steps, I feel so sorry for her, I just want to bite her mouth every time she sits in the car and calls "i...o, i...o".
Cuc Phuong is the joy of the family. If I miss you even for a day, I feel like the house is completely empty. Every time I come home from school, I run to look for the baby. I hope she grows up quickly so I can take her to school with me.
Exercise 2
Baby Kim is Auntie Nam's child, she just turned twelve months old. When the baby came to play, the baby was standing on the wooden cradle, stomping his feet, pamperingly raising his arms to ask to be picked up. I opened my arms to welcome the baby into my arms.
Today the baby is wearing a short sky blue dress with white lace and beautiful floral embroidery on the chest. Baby's skin is white and pink, smooth. Chubby cheeks look very cute. I like to gently kiss that chubby cheek to make the baby laugh like crazy. The baby's eyes are always open, round and black like two longan seeds. The mouth with bright pink lips always smiling, revealing the tiny, white milk teeth, looks so adorable! From a distance, she looks like a crying and smiling doll in the glass case of a toy store on the street. Many times I see my child as a busy clown who never stays in one place. especially when practicing flipping and sitting. When the baby was more than ten months old, he started babbling and learning to speak. He often imitated his sisters doing all the movements, pointing, and even saying each word, which was very funny and adorable. The baby smiles a lot but also cries a lot! In the afternoons, I often take the baby out to play, practicing baby steps. I can't walk yet but I like to walk fast so I keep falling. Now I have trained my baby to walk five steps. Every day when I come home from school, I stop by to play with her for a bit. When she leaves, she cries and wants to come with me, how I love her!
I love her very much, I try to teach her to talk, train her to walk steadily, play with her so she doesn't whine to her aunt and quickly learns many other things.
Exercise 3
Three months I know how to roll over, seven months I know how to crawl, nine months I know how to walk. My grandmother was right. Little Tang Hoa - I call her my aunt - was just nine months old and was already learning to walk and babble. Every day, the baby brings funny joys to my whole family.
Tang Hoa looks so beautiful. The baby has a small, plump, cute body. The baby's face is round, her skin is rosy, and she is full of milk. Full, round arms and legs with clear lines.
Jet black hair covers the head. His black eyes opened as wide as longan seeds, rarely blinking. Her chubby white and rosy cheeks, every time she smiles, her dimples are clearly visible and her newly sprouted teeth reveal three strange, funny baby rings.
For the past half month, Tang Hoa has been learning to walk. The baby's legs take small steps. It's so interesting to see the baby's swaying body and head tilted forward. Even though she fell down all the time, she never cried. Now, in front of everyone, if someone says: "Baby Hoa, let's become an old man" and she stands up, her back is bowed, her hands are pretending to be using a cane, she steps back and forth, making the choir laugh.
Always smiling, Sangha is also babbling and practicing speaking. The baby has only spoken a few words fluently: grandma, dad. Mom, Mom. As for the other languages, the baby's voice is laughably slurred. Every time she sees someone in the family getting ready to go to the wedding, she says, "Ti, ti" and wants to go with her. If there's something she doesn't like, she falls over and lies down. My siblings often train their children to greet grandparents and grandparents. , aunts and uncles and any adults who came to the house to play. Every time, he obediently crossed his arms and bowed his head: "Yes!". At those times, being praised was the most enjoyable for Tang Peace means being carried out to play. At that time, the baby's eyes light up and the baby jumps with joy.
Tang Hoa is the joy of my whole family. Since having a baby, my whole family has become happier. In my family, everyone pampers the baby and hopes the baby eats well, sleeps well, and grows up quickly...
Exercise 4
Nhi is like a doll, everyone in my family loves him.
Just a few weeks after giving birth, she is still very full of milk and her skin is pink and white. It always carries a square-shaped fruit around its neck. Full arms and legs. The tips of the limbs have a thin layer of fine hair. The two eyes sparkled black like two longan seeds. Every time it smiles, it reveals bright pink gums with a few newly sprouted baby teeth, so it looks innocent and very cute.
Sister, you keep kissing Nhi, because he is your first son. It just learned to walk. Every cool windy afternoon, she often carries it out to the yard and puts it on the ground. She stepped back a bit, clapped her hands and called out: "Nhi, Nhi, come here." He toddled a few steps forward and fell into her arms. She opened her arms to receive the child and caressed it. Seeing everyone smiling and praising, Nhi seemed to be amused, grinning and calling ba ba.
I imitated Hai's sister, holding it down to the ground and then backing away. He only looked around, hoping to be applauded, but after not taking a few steps, he fell over and burst into tears. I quickly paid him a piece of crackers. He reached for it and immediately smiled brightly, even though his tears were still wet. Truly childish. Cry then laugh.
Looking at Nhi, I suddenly thought: maybe I was like that when I was little. I just realized how great it is for parents to raise their children from childhood to adulthood.
|
Tả hình dáng và tính nết của em bé đang tập đi tập nói
Hướng dẫn
Tả hình dáng và tính nết của em bé đang tập đi tập nói
Bài làm 1
Em gái út của tôi tên là Thu Thảo, vừa tròn ba tuổi. Dáng người em khỏe mạnh khuôn mặt tròn, đôi má phinh phình. Mỗi lần Uyển Nhi bạn cùng lớp với tôi sang chơi thường bảo: “Em gái cậu xinh như con búp bê ấy. Hễ thấy nó là tớ muốn bẹo đôi má phình hồng của nó một cái nhưng lại sợ nó khóc, tớ chỉ vuốt nhẹ vào má nó thôi, đã lắm cậu ạ! Lúc nào rỗi, cậu cho tao bế Thảo sang nhà chơi nhé!”Thảo của tôi thật dễ thương. Nét nổi bật nhất ở Thảo là đôi mắt: to tròn, trong xanh và hàng mi dài uốn cong một cách tự nhiên. Hễ cứ nhìn thấy Thảo là tôi chỉ muốn ôm bé vào lòng. Có lần, tôi hôn lên đôi má của Thảo một cái thật sâu, thật dài rồi mới buông Thảo ra. Hình như cái hôn của tôi làm cho Thảo đau nên em phụng phịu: “Lần sau hổng cho chị Hai hôn nữa đâu muốn nghẹt thở!” Tính tình của em tôi thật dễ mến. Em ít khóc và ít vòi vĩnh. Mẹ tôi đi chợ về mua cho chiếc bánh đa là nó tỏ ra mừng rỡ vô cùng. Nó rất thảo. Có cái bánh đa, nó chia ra làm bốn, đưa cho ba mẹ tôi mỗi người một phần, tôi một phần còn phần của bé, bao giờ nó cũng để phần ít nhất cho nó. Thấy vậy, tôi ôm nó vào lòng và nhường phần mình cho em. Mỗi sáng, mẹ tôi cho tôi hai ngàn ăn sáng, tôi mua bịch bánh một ngàn cho bé còn một ngàn tôi ăn bánh canh. Thấy tôi đi học về, lúc nào Thảo cũng chạy ùa ra đón tôi, sà vào lòng tôi âu yếm. Tôi đưa bịch bánh cho Thảo. Thảo mừng lắm, vừa ăn vừa chia phần cho tôi vừa cám ơn tôi bằng một giọng nói ngọng nghịu, rất dễ thương “Thảo c…a…m… ơ…n… c…h…i… Ha…i!Tôi cắn hờ vào tay nó. Hai chị em cười rúc rích thật vui.
Ngày nào cũng vậy, sau khi học bài xong, phụ giúp mẹ bữa cơm chiều thì tiếng trẻ bi bô ở cuối nhà tập thể vọng lại làm cho em thấy vui vui. Đó là tiếng của bé Hương, cô con gái đầu lòng của cô Hạnh cùng cơ quan với mẹ.
Bé Hương vừa tròn mười lăm tháng tuổi. Ngày nào bé cũng được cô Hạnh đưa sang khoảng sân rộng của dãy nhà tập thể cho bé tập đi. Xong công việc là em chạy vù đến với bé ngay. Bé rất mến em và bản thân em cũng rất thương bé, coi bé như em ruột của mình. Chẳng có ngày nào em không dành cho bé những phút vui đùa thích thú trên khoảng sân rộng này. Được nuôi dưỡng trong một gia đình bố mẹ đều là công chức nhà nước, lại là đứa con đầu lòng nên vợ chồng cô Hạnh chăm sóc bé rất chu đáo. So với những đứa trẻ cùng lứa, bé Hương có phần khỏe hơn. Những ngấn sâu tròn lẳn ở đùi, ở cánh tay trông thật thích mắt. Nhìn thân hình mập mạp của bé với nước da trắng hồng, đặc biệt là đôi má bụ bẫm, phinh phình, ai gặp bé cũng muốn hôn, muốn nhéo. Trên khuôn mặt bầu bĩnh ấy là đôi mắt tròn to, đen lay láy ẩn dưới hàng mi dày cong vút, tạo cho bé một gương mặt thật dễ thương. Mỗi khi bé cười để lộ hàm răng sữa trắng muốt và đều tắp, đẹp như những đứa bé trong tranh. Những ngày hè nóng bức, bé thường được mặc bộ đồ thun ba lỗ, làm lộ gần như cả cơ thể mập mạp căng tròn. Những lúc tập đi cho bé, em thường ngồi cách xa bé một đoạn, vừa gọi vừa giơ tay vẫy bé lại. – Nào, bé Hương lại đây với chị! Bé mở tròn đôi mắt nhìn em, bước từng bước một, cố giữ thăng bằng. Hai tay của bé như người đang bơi, nghiêng bên nọ, choãi bên kia, trông như người say rượu. Khi lẫm chẫm đến gần bên em, bé ào đến trong vòng tay em, cười ré lên một cách thích thú. Có nhiều lúc, em tập cho bé gọi tên em, khó khăn lắm bé mới phát ra được từng âm một “chị… Nhinh”, sao mà nghe dễ thương đến thế! Em cứ muốn hôn mãi lên đôi má bầu phinh phính ấy cho “bõ ghét” mới thôi. Với mọi người xung quanh, bé rất ngoan. Nhận quà xong, bé thường vòng tay lại, vừa gật đầu vừa phát ra một tiếng “ạ” rõ to rồi chập chững đến bên em hớn hở khoe:– Chị… Nhinh! Chẹo! Chẹo!Nghe tiếng bé tập nói ngọng lô ngọng líu âm “lờ” âm ca, em ôm bụng cười chảy cả nước mắt.Ai đó, dù chỉ đến khu tập thể này gặp bé Hương cũng không khỏi thốt lên: “Con bé nhà ai mà xinh quá!”. Gia đình em ai cũng yêu quý bé. Mỗi khi rỗi rãi, mẹ thường bảo em sang bế bé về chơi. Nghe bé bi bô tập nói làm cho không khí gia đình thêm vui vẻ và sôi nổi hẳn lên. Những ngày vắng bé, em cảm thấy buồn buồn nhớ nhớ làm sao ấy, chĩ mong có bé bên cạnh để nô đùa cùng bé, được nghe giọng nói líu lo như con chim tập hót của bé. Và điều vui nhất là được nựng bé trên tay, nghe bé bi bô gọi: “Chị… Nhinh! Chị… Nhinh!”
“Bé bé bằng bông, hai má hồng hồng,..”. Đó là tiếng hát ngọng nghịu của bé Cúc Phương. Bé đang ở tuổi tập đi, tập nói. Cúc Phương là cháu goi em bằng cô.Bé Cúc Phương có thân hình nhỏ nhắn nhưng bụ bẫm và rất dễ thương. Bé có làn da trắng hồng, nõn nà, để lộ những mạch máu nhỏ li ti trên khuôn mặt. Nhìn bé, ai cũng muốn ôm bé vào lòng mà hôn lên đôi má phúng phình của bé. Đầu bé Cúc Phương thon nhỏ như trái dừa xiêm, tóc đen và xoắn tròn. Đôi mắt to đen, tròn như hai hạt nhãn. Mũi bé hơi cao và cái miệng chúm chím thật dễ thương. Chân mày dài, mờ mờ cong cong cùng với đôi môi hồng như có ai thoa son. Đôi cánh tay bé tròn tựa như ống chỉ đầy nguyên. Bàn tay, bàn chân năm ngón mũm mĩm, xinh xinh. Em thích cầm đôi bàn tay bé, vỗ vào má lúc em bế Cúc Phương lên. Bé đi chưa vững vậy mà bé rất thích chạy. Đôi lức bé còn đòi chơi lò cò với chị. Mỗi khi mẹ đi chợ về, bé hay chạy ra đón, chân bước loạng choạng, hai tay vẫy vẫy, cười toét miệng gọi: “Mẹ… mẹ!” Bé Phương hay hát, bạn em đến chơi cũng thường dạy bé hát. Bé hát đôi lần là nhớ được ngay. Nhìn cái miệng nhỏ xíu hay hát ca, đôi chân xinh xắn bước chưa vững, em thấy yêu bé Phương quá, cứ muốn cắn vào cái miệng bé mỗi lần bé ngồi lên xe gọi “i…o…i…o”Cúc Phương là niềm vui của gia đình, vắng bé một buổi là em thấy nhà vắng hẳn đi. Mỗi lần đi học về, em thường chạy liền đi tìm bé. Em mong bé chóng lớn để được dẫn bé cùng đến trường khoe với các bạn em về đứa cháu dễ thương của mình.
|
Describe the appearance and personality of a baby learning to walk and talk
Instruct
Describe the appearance and personality of a baby learning to walk and talk
Exercise 1
My youngest sister's name is Thu Thao, she just turned three years old. My body is healthy, my face is round, my cheeks are bulging. Every time my classmate Uyen Nhi comes over to visit, she often says: "Your sister is as pretty as a doll." Every time I see it, I want to pinch its bulging pink cheeks but I'm afraid it will cry, so I just gently stroke its cheeks, that's all! Whenever you're free, let me carry Thao over to your house to play!" My Thao is so cute. The most prominent feature of Thao is her eyes: big, round, clear blue and long, naturally curved eyelashes. Whenever I see Thao, I just want to hug her. One time, I kissed Thao's cheeks deeply and long before letting her go. It seemed like my kiss hurt Thao, so she pouted: "Next time, I won't let Hai kiss me anymore because I don't want to suffocate!" My sister's personality is so lovely. I cry less and beg less. My mother came home from the market to buy a rice cake and she was extremely happy. It's very herbal. There was a rice cake, he divided it into four, gave one to each of my parents, one to me and the baby, he always left the smallest part for himself. Seeing that, I held it in my arms and gave my share to her. Every morning, my mother gives me 2,000 for breakfast, I buy a bag of 1,000 cakes for my baby, and 1,000 for me to eat banh canh. Seeing me coming home from school, Thao always ran out to greet me, swooping into my arms and cuddling me. I gave the bag of cakes to Thao. Thao was very happy, while eating, sharing a portion for me and thanking me in a very cute, lisping voice, "Thao c...a...m... o...n... c...h...i... Ha...i! I half-bited." into its hands. The two sisters giggled happily.
Every day, after finishing studying and helping my mother with dinner, the sound of children babbling at the back of the dormitory house makes me feel happy. That is the voice of little Huong, Ms. Hanh's first daughter in the same office as her mother.
Baby Huong has just turned fifteen months old. Every day, Ms. Hanh takes the baby to the large yard of the dormitory to help her learn to walk. After finishing work, I immediately ran to the baby. She loves her very much and she herself loves her very much, considering her as her own younger brother. There isn't a day that goes by when I don't spend fun and enjoyable moments with my baby in this large yard. Raised in a family where her parents are both government servants, and being their first child, Ms. Hanh and her husband take very good care of the baby. Compared to other children of the same age, baby Huong is somewhat stronger. The deep, round lines on the thighs and arms look really pleasing to the eye. Looking at the baby's chubby body with rosy white skin, especially her plump, bulging cheeks, everyone who meets her wants to kiss and pinch her. On that plump face are large, round, black eyes hidden under thick, curled eyelashes, giving the baby a very cute face. Every time the baby smiles, his milk teeth are revealed, white and even, as beautiful as the babies in the pictures. On hot summer days, babies often wear three-hole elastic clothes, revealing almost their entire plump and round body. When learning to walk, I often sit a distance away from the baby, calling and waving my hand back. – Come on, baby Huong, come here with me! The baby opened his eyes wide and looked at him, taking step by step, trying to keep his balance. The baby's arms are like a swimmer, tilted to one side, flailing to the other, looking like a drunk person. When he slowly approached her, the baby rushed into her arms, laughing and squealing with excitement. There are many times when I practice letting my baby call my name. It's very difficult for her to make out each sound "sister... Nhinh", how cute it sounds! I just want to kiss those chubby cheeks forever until I hate them. With everyone around, the baby is very obedient. After receiving the gift, the baby often wraps his arms around him, nods and makes a loud "yes" sound, then toddles to his sister and happily shows off: - Sister... Nhinh! Cheer! Cheer! Listening to the sound of the baby learning to speak with a lisp and slurring "ignorant" sounds, I held my stomach and laughed until tears flowed from my eyes. Someone, even if they just came to this dormitory to see little Huong, couldn't help but exclaim: "She's our baby." Who is so beautiful? Everyone in my family loves you. Whenever I have free time, my mother often asks me to come pick up the baby and play. Hearing your baby babble and practice speaking makes the family atmosphere more fun and exciting. During the days without her, I felt sad and missed somehow, just hoping to have her by my side to play with her, to hear her chirping voice like a bird learning to sing. And the happiest thing is to hold the baby in your arms and hear the baby babble and call: "Sister... Nhinh! Sister... Nhinh!”
"Little baby made of cotton, rosy cheeks,..". That is the lisping singing of little Cuc Phuong. The baby is at the age of learning to walk and talk. Cuc Phuong is the name she calls her sister. Cuc Phuong has a small body but is plump and very cute. The baby has pink and white skin, revealing tiny blood vessels on the face. Looking at the baby, everyone wants to hug the baby and kiss her chubby cheeks. Baby Cuc Phuong's head is as slim as a coconut, her hair is black and curled. Big black eyes, round like two longan seeds. The baby's nose is a bit high and his mouth is very cute. Long, faintly curved eyebrows and pink lips as if someone had applied lipstick. The little arms are round like full spools of thread. Hands and five-fingered feet are chubby and pretty. I like to hold baby's hands and pat her cheeks when I pick up Cuc Phuong. The baby is not yet able to walk, but he loves to run. Sometimes he even wants to play hopscotch with his sister. Every time her mother comes home from the market, the baby often runs to greet her, her steps are wobbly, her arms are waving, she smiles widely and calls out: "Mom... mom!" Baby Phuong often sings, and her friends who come to visit often teach her to sing. The child sings it a few times and immediately remembers it. Looking at her tiny mouth that often sings and her pretty legs that walk unsteadily, I feel so in love with little Phuong, I just want to bite her mouth every time she sits in the car and calls "i...o...i...o" Cuc Phuong is The joy of family, without the baby for even a day makes me feel like the house is completely empty. Every time I come home from school, I often run to look for the baby. I hope the baby grows up quickly so I can take him to school to show off to his friends about his cute grandchild.
|
Tả hình dáng và tính tình của một cụ già mà em rất kính yêu (cụ già đó có thể là ông, bà hoặc người em quen)
Hướng dẫn
1. Mở bài
Giới thiệu cụ già định tả:
+ Khái quát tình cảm của em đối với cụ già.
+ Mối quan hệ tình cảm, tình yêu và sự quý trọng của em đối với cụ già.
2. Thân bài
*Tả khái quát về cụ già:
+ Tuổi tác…
+ Hoàn cảnh sống…
*Tả những đặc điếm về hình thể:
+ Dáng người: nhỏ nhắn, gầy gò, cao ráo, mập mạp…
+ Mái tóc, khuôn mặt, hàm răng, dáng đi điệu đứng, nụ cười…
*Tả tính tình ông cụ:
+ Tình cảm của ông cụ đối với bà con lôi xóm…
+ Tình cảm đối với trẻ nhỏ trong sinh hoạt cuộc sống hàng ngày.
3. Kết bài
*Cảm nghĩ của em về ông cụ:
+ Thương yêu kính trọng.
+ Quan tâm chăm sóc sức khỏe của cụ.
+ Luôn làm việc học tập để xứng đáng là cháu ngoan của cụ.
Bài làm
Những lúc học bài và làm xong một số công việc ba mẹ giao cho, em thường sang thăm bà Năm Hợi ở cạnh nhà em. Em thương bà không chỉ ở chỗ bà như nội của em mà còn ở hoàn cảnh, cuộc sống, tình cảm của bà đôi với em, với lũ nhỏ chúng em trong xóm nữa.
Năm nay, bà đã ngoài bảy mươi tuổi. Cái tuổi của một vầng trăng xế. Nghe nội em nói: “Cuộc đời bà Năm Hợi là một chuỗi dài những thương đau và vất vả. Chĩ có hơn hai năm nay, bà mới được ơ ngôi nhà tường mái ngói như bây giờ là nhờ Đảng và Cụ Hồ đấy cháu ạ”. Ngôi nhà tình nghĩa mà ủy ban nhân dân xã xây cất cho bà là niềm an ủi cho ba, là tình thương của làng xã dành cho bà những năm cuối đời. Đây cũng là nguồn động viên cho tuối già và cũng làm mát lòng mát dạ hương hồn của ba người con nơi chín suối đã hi sinh vì dân vi nước. Hôm bà được phong danh hiệu “Bà mẹ Việt Nam anh hùng” một lượt với nội, bà nghẹn ngào trong nỗi đau và hạnh phúc, không nói được nên lời. Đôi dòng lệ tuôn dài trên hai gò má đã nhăn nheo… Nội còn nói: “Giá như thằng Hợi, thằng Hoàng để lại cho bà một vài đưa cháu cũng an ủi cho bà. Ai dè, đứa nào ra đi cũng chưa vợ con gì cả. Bây giờ để bà thui thủi một mình, tội nghiệp quá!”.
|
Describe the appearance and personality of an old man that you love very much (that old man could be a grandfather, grandmother or someone you know).
Instruct
1. Open the lesson
Introducing the old man to describe:
+ Overview of my feelings towards the old man.
+ The emotional relationship, love and respect I have for the old man.
2. Body of the article
*General description of the old man:
+ Age…
+ Living situation…
*Describe physical characteristics:
+ Body shape: small, skinny, tall, chubby...
+ Hair, face, teeth, gait, smile...
*Describe the old man's personality:
+ The old man's affection for his neighbors...
+ Affection for children in daily life activities.
3. Conclusion
*My thoughts about the old man:
+ Love and respect.
+ Take care of your health.
+ Always work and study to be worthy of being my good grandson.
Assignment
When I study and finish some of the work my parents assigned me, I often visit Mrs. Nam Hoi, who lives next door to me. I love her not only because she is like my grandmother, but also because of her situation, life, and feelings for me and the children in the neighborhood.
This year, she is over seventy years old. The age of a waning moon. Listen to my grandmother say: "Mrs. Nam Hoi's life is a long series of pain and hardship. It's only been more than two years that I've been able to live in the tile-roofed house I have now thanks to the Party and Uncle Ho." The gratitude house that the commune People's Committee built for her was a comfort to her father, and the love of the village for her in the last years of her life. This is also a source of encouragement for the elderly and also cools the hearts and souls of the three children who sacrificed their lives for the people and country. The day she was awarded the title "Vietnamese Heroic Mother" together with her grandfather, she choked with pain and happiness, unable to speak. A few streams of tears flowed down her wrinkled cheeks... Grandma also said: "If only Hoi and Hoang had left me some to give to my grandchildren, that would comfort me. Who cares, whoever left did not have a wife or children. Now let her be alone, so pitiful!
|
Đề bài: Tả hình dáng và tính tình của một cụ già mà em rất mến yêu
Bài làm
Thật ra, ông Tám không có họ hàng ruột thịt gì với em, ông chỉ là người hàng xóm. Khi em chào đời, nội ngoại đã mất từ lâu. Chính vì vậy, em coi ông Tám như người thân của mình.
Ông Tám đã ngoài sáu mươi, dáng người ốm yếu, dong dỏng cao. Ông thường mặc bộ đồ bà ba màu xám, có vết úa trên vai. Dù tuổi đã cao nhưng ông lấy làm hãnh diện vì hàm răng đều tăm tắp chưa rụng cái nào. Ông Tám xước mía, nhai xương khoẻ khoắn như người đang tuổi đôi mươi. Duy có đôi mắt của ông Tám hơi yếu. Ông thường mang kính khi đọc báo, hoặc làm việc gì đó có tính cách tỉ mỉ.
Ông Tám sống một mình. Bà Tám đã mất cách đây mười năm và không để lại cho ông mụn con nào. Vì vậy, ông Tám rất yêu trẻ con. Một trong những đứa trẻ mà ông Tám thưong nhứt chính là em.
Tả hình dáng và tính tình của một cụ già mà em rất mến yêu
Vườn ông Tám trồng nhiều cây trái. Mùa nào quả nấy. Em tha hồ hái quả mà không hề sợ ông Tám la rầy. Chính vì biết ông Tám thương mình nên nhiều lúc em thường làm nũng với ông, đến nỗi má em phải nói:
– Con không được làm phiền ông Tám!
Nghe như vậy. ông Tám cười:
– Tao coi nó như cháu nội. Con nít thì phải vậy, chớ sao.
Nghe ông Tám nói, em thương ông quá chừng. Em sà vào lòng ông Tám. Ông vuốt đầu em và cười hiền lành.
Bài làm 2
Cả thời thơ ấu, em sống gần bên bà ngoại. Được bà chắt chiu nuông chiều, nên hơn ai hết, em kính yêu ngoại vô cùng.
Ngoại em, năm nay, đã ngoài bảy mươi tuổi. Vóc người cao cao. Tuy lưng hơi còng nhưng bà vẫn đi lại bình thường. Tóc ngoại em đã rụng nhiều, lơ thơ phần tráng hơn phần đen. Bà thường ăn trầu nên môi lúc nào cũng thắm đỏ. Mắt bà không sáng lắm, nhưng khi đeo kính, bà vẫn vá được cho em những lỗ áo do đùa giỡn với bạn bè bị rách. Đôi tay bà nổi gân xanh, da nhăn lại và trổ đầy những hạt đồi mồi nho nhỏ đen.
Suốt ngày, chẳng lúc nào em thấy ngoại chịu ngồi không. Hết giúp mẹ làm công việc lặt vặt trong nhà, bà lại nhổ cỏ, nên quanh vườn nhà luôn sạch bóng.
Mỗi khi em làm điều gì lầm lỗi bị ba mẹ rầy, bà đều cười hiền lành bảo:
– Trẻ con, nó mới thế.
Được nước, em sà vào lòng bà nũng nịu. Bà vuốt ve khuyên nhủ em phải ngoan ngoãn. Những lúc ấy, em thấy sung sướng dưới che chở của ngoại. Thường tối đến, em hay nằm kề bên để nghe ngoại kể chuyện. Giọng bà chậm rãi hiền hậu như bà tiên trong cổ tích và thoang thoảng hương trầu cau khiến bây giờ, mỗi khi nghe mùi ấy là em cảm thấy ấm áp và nhớ bà ngay.
Ước gì ngoại em cứ sống mãi bên em thì còn hạnh phúc nào hơn?
Bài làm 3
– Bà ơi! Bà để cháu làm cho, bà vào nhà nghỉ đi!
Nghe tiếng gọi quen thuộc của tôi, bà ngẩng lên, thong thả bảo: “ừ, cháu giúp bà một tay, bà cháu ta cùng làm cho gọn”. Bà nhìn tôi, đôi mắt nheo nheo vì chói nắng, cặp lông mày rậm, lốm đốm bạc của bà nhíu lại. Vừa nói bà vừa cười vui, để lộ hàm răng đen đã khập khễnh. Dáng người nhỏ nhắn của bà đang lom khom tưới rau, bắt sâu. Bà tôi ngoài bảy mươi tuổi rồi. Tóc trên đầu bà bạc phơ, bà trùm một chiếc khăn vuông bạc màu đen che kín đầu chỉ còn chìa ra đôi tai to và dày như tai Phật. Bà mặc bộ quần áo vải thô, rộng thùng thình so với thân hình gầy guộc của bà. Hai má bà đã hóp, thái dương hơi thô, tay chân có chỗ bắt đầu xương xẩu, nổi gân xanh. Bà đi đôi dép cao su đen đã mòn. Tuy lưng hơi còng, chân đi chậm hơn trước nhưng bà vẫn tham việc, chăng mấy lúc ngồi không. Từ sáng, bà tôi đã dậy cho lợn gà ăn và thổi cơm, đun nước. Nhìn dáng nhỏ bé của bà làm lụng vất vả sớm hôm, tôi thương bà vô cùng. Bố mẹ tôi bận việc suốt ngày ở ngoài đồng và ở trụ sở, trừ những công việc nặng như bổ củi, gánh nước, bao nhiêu việc nhà việc vườn bà tôi đều phải cáng đáng. Cho nên ngoài giờ học, tôi tranh thủ làm bất cứ việc gì cho bà đỡ mệt. Bà thường khuyên tôi điều hay lẽ phải, nhắc nhở tôi học chăm, học giỏi.
Mỗi lúc hình dung ra dáng thân thương của bà, đôi mắt hiền từ, nước da màu hạt dẻ nhăn nheo của bà. tôi tự nhủ thầm: “Hãy làm nhiều điều tốt để bà vui lòng!”
|
Topic: Describe the appearance and personality of an old man that you love very much
Assignment
Actually, Mr. Tam is not related to me, he is just a neighbor. When I was born, my grandparents had long passed away. That's why I consider Mr. Tam as my relative.
Mr. Tam is over sixty years old, has a thin, slender figure. He often wears a gray three-piece suit with faded stains on the shoulders. Even though he is old, he is proud of his straight teeth that have not yet fallen out. Mr. Tam scratched sugar cane and chewed bones as vigorously as a man in his twenties. Only Mr. Tam's eyes are a bit weak. He often wears glasses when reading the newspaper, or doing something meticulous.
Mr. Tam lives alone. Mrs. Tam passed away ten years ago and did not leave him any children. Therefore, Mr. Tam loves children very much. One of the children that Mr. Tam loves the most is me.
Describe the appearance and personality of an old man that you love very much
Mr. Tam's garden grows many fruit trees. Every season has its own fruit. I freely picked fruit without fear of Mr. Tam scolding me. Because I know that Mr. Tam loves me, I often act spoiled with him, to the point that my mother had to say:
– You must not bother Mr. Tam!
Sounds like that. Mr. Tam smiled:
– I consider him like a grandchild. Children are supposed to be like that, that's okay.
Listening to Mr. Tam say, I love him so much. I fell into Mr. Tam's arms. He stroked my head and smiled gently.
Exercise 2
During my childhood, I lived close to my grandmother. Being pampered by my great-grandmother, I love my grandmother more than anyone else.
My grandmother, this year, is over seventy years old. Tall figure. Although her back is slightly bent, she still walks normally. My grandmother's hair has fallen out a lot, the hair is lighter than the black part. She often eats betel so her lips are always red. Her eyes are not very bright, but when she wears glasses, she can still mend the holes in her shirt that were torn when playing with friends. Her hands were covered in blue veins, her skin was wrinkled and covered with small black spots.
Throughout the day, I never see my grandmother sitting idle. After helping her mother with chores around the house, she also pulled weeds, so the garden around the house was always clean.
Every time I did something wrong and my parents scolded me, she would smile gently and say:
– Children, that's what it is.
Having received the water, she swooped into her arms and pampered her. She caressed and advised me to be obedient. At those times, I felt happy under my grandmother's protection. Often at night, I often lie next to my grandmother to listen to stories. Her voice is slow and gentle like a fairy in a fairy tale and has a faint scent of betel and areca that makes me feel warm and miss her right away every time I hear that smell.
I wish my grandmother could live forever with me, what happiness would be better?
Exercise 3
– Grandma! Let me do it for you, go to the house and rest!
Hearing my familiar call, she looked up and leisurely said: "Yes, give me a hand, let's do it together." She looked at me, her eyes squinted from the sunlight, her thick, silver-speckled eyebrows furrowed. As she spoke, she smiled happily, revealing her crooked black teeth. Her petite figure is bending over, watering vegetables and catching worms. My grandmother is over seventy years old. The hair on her head was white, and she wore a black silver square scarf that covered her head, leaving only her ears as big and thick as Buddha's. She wore rough clothes that were baggy compared to her thin body. Her cheeks were sunken, her temples were a bit rough, her arms and legs were starting to become bony in some places, with blue veins bulging out. She wore worn black rubber sandals. Although her back is a bit hunched and her legs walk slower than before, she still works hard and sometimes sits idle. Since morning, my grandmother has woken up to feed the pigs and chickens, boil rice and boil water. Looking at her small figure working hard every day, I feel sorry for her very much. My parents were busy working all day in the fields and at the headquarters. Except for heavy work like chopping firewood and carrying water, my grandmother had to take care of all the housework and garden work. So outside of class, I do whatever I can to relieve her fatigue. She often gives me good advice and reminds me to study hard and study well.
Every time I imagine her lovely figure, her kind eyes, her wrinkled chestnut skin. I said to myself: "Do many good things to make her happy!"
|
Đề bài: Tả hình dáng và tính tình của thầy cô giáo đã dạy em
Bài làm
Gần năm năm trôi qua mà em vẫn còn nhớ hình bóng thầy giáo lớp Một của em vừa mới gặp thầy ngày hôm qua vậy.
Trên vầng trán cao và rộng của thầy đã hằn sâu nhiều nếp nhăn. Nhìn mái tóc đã bạc phơ vì năm tháng, gương mặt gầy gầy. em đoán thầy đã dạy học từ lâu lắm rồi. Thầy đã dìu dắt biết bao thế hệ học, trò, đã cầm tay nắn nót từng nét chữ cho họ, không biết giờ đây có ai còn nhớ đến thầy không! Mắt thầy chắc cũng yếu rồi nên thầy thường đeo cặp kính trắng, nhất là những lúc nhìn vào sách hay chấm bài chúng em.
Tả hình dáng và tính tình của thầy cô giáo đã dạy em
Tuy tuổi đã ngoài năm mươi nhưng ngày nào thầy cũng đến lớp thật sớm để viết từng chữ mẫu vào vở tập viết hoặc bao lại từng quyển sách đã rách bìa cho học sinh mình. Trong chiếc cặp da cũ kỹ đã phai màu của thầy lúc nào cũng có một con dao lam. Mỗi khi viết chì tà đầu, chúng em đều nhờ thầy chuốt lại. Suốt buổi, thầy cứ bận rộn với đám học trò nhỏ mà có bao giờ thầy tỏ vẻ bực bội đâu. Một lần nọ, em mới bước vào lớp, thầy đã gọi ngay lại. Em hơi lo, không biết thầy sẽ quở trách điều gì. Nào ngờ, thầy sửa lại cái bâu áo mà trong lúc vội vàng sơ ý em quên bẻ lại. Cử chỉ thân ái ấy em không thể nào quên được, ít khi thầy la rầy chúng em lắm. Những lúc chúng em chưa ngoan thầy chỉ mỉm cười hiền lành tha thứ và chỉ dẫn tường tận lại cho tất cả cùng hiểu. Thầy thường khuyên chúng em phái cố gắng học hành để mai này trở thành người hữu dụng cho dât nước.
Trong lớp, hơn ba mươi học trò nhỏ đều coi thầy như vị cha già đầy kính yêu của mình.
Bài làm 2
Trong những năm học ở cấp một có rất nhiều thầy cô đã dạy em, ai em cùng quý cũng yêu. Nhưng người em dành nhiều tình thương nhất, đó là cô Hồng Nga – người đã dìu dắt em trong năm học lớp ba.
Mới thoạt nhìn, có Nga không đẹp lắm. Cô khoảng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi. Đó là tuổi đời đầy mơ mộng nhưng cô lại rất yêu nghề và yêu học sinh. Mỗi khi có bước vào lớp, nụ cười tươi thắm khoe hai hàm răng trắng đều như hạt bắp luôn nở trên môi. Mái tóc dày, đen mượt thả ngang lưng rất phù hợp với gương mặt trái xoan thanh tú. Miệng cô hơi nhỏ nên khi cười chúm chím như một nụ hoa. Chúng em thích nhất khi cô đến lớp và bộ áo dài màu xanh da trời thướt tha, dịu dàng. Lúc đó, em thấy cô trẻ trung và duyên dáng như một chị nữ sinh cấp 3.
Chúng em rất thích nghe cô giảng bài. Cô có giọng nói rất nhẹ nhàng và trong trẻo kết hợp với phong cách vui tươi dí dỏm càng làm cho giờ dạy thêm sinh động, hấp dẫn. Cô hay tìm kể cho chúng em nghe những câu chuyện xoay quanh câu tục ngữ: "Có công mài sắt, có ngày nên kim" để khuyên nhủ các bạn chưa chăm chỉ, kiên trì trong học tập. Em còn nhớ, mặc dù cô bận rất nhiều việc nhưng cô vẫn dành thời gian để dến thăm từng nhà học sinh. Có một lần, em bị ốm nặng đột ngột phải nghỉ học ở nhà. Không ngờ, sau khi tan trường về cô đã không ngại đường xá, nắng gắt vội đến thăm cô học trò nhỏ. Tấm lòng tận tuỵ vì học sinh của cô đã làm cả nhà em, vô cùng cảm động! Đặc biệt cô còn dành nhiều thì giờ để chăm chút các bạn nghèo các bạn chưa ngoan. Lúc ấy trong lớp em có bạn Hùng mồ côi mẹ ít được ba quan tâm chăm sóc, bạn thường nghỉ học, thỉnh thoảng cô mua cho bạn vài cuốn tập hoặc quyển sách hay. Nhờ tình thương của cô và lớp 5A chúng em, bạn Hùng đã khắc phục dần khuyết điểm và học tập tiến bộ rõ rệt vào cuối Học kì một. Cuối năm ấy, lớp em lại nhận được cờ khen của Ban giám hiệu trường. Cô bảo đó là thành tích của tập thế chúng em. Nhưng riêng em, em nghĩ vinh quang đó phần lớn chính là nhờ công khó của cô vậy!
Giờ đây, dù chúng em đã xa cô, xa mái trường cấp 1 thân yêu để lên học cấp 2. Chúng em mãi mãi vẫn còn nhớ như in gương mặt, dáng đi, giọng nói, tiếng cười thân yêu của cô giáo lớp Ba ngày nào. Sau này, khi em đã khôn lớn và biết nghĩ, em càng quý, càng trân trọng tình thương cô đã dành cho chúng em, đám học trò nhỏ chưa ngoan lắm! Cô ơi, em xin hứa sẽ cố gắng học thật giỏi, thật chăm và ngoan hơn để không phụ lòng mong mỏi của cô đối với chúng em.
Bài làm 3
Mấy năm rồi, em đã học qua nhiều thầy cô giáo, nhưng cô Phương Lan, người đã dạy em hồi lớp một – là em nhớ nhất.
Cô có vóc người mảnh mai nhỏ nhắn, nước da trắng hồng. Ôm lấy khuôn mặt trái xoan của cô là một mái tóc đen mượt óng chuốt thả xuống ngang lưng. Mái tóc mà bất cứ người bạn gái nào nhìn thấy cũng ao ước. Dưới cặp lông mày lá liễu tự nhiên là đôi mắt đen tròn mở to ấm áp luôn tỏ ra cái nhìn âu yếm. Mỗi khi có điều chi vui lòng là cô hé nụ cười tươi, cho thấy hàm răng trắng bóng đều đặn sau đôi môi đỏ thắm. Nụ cười tươi tắn ấy càng làm cho khuôn mặt cùa có trẻ trung hơn. Hàng ngày, đến lớp, cô chỉ mặc áo dài trắng. Nhìn cô trẻ như một giáo sinh mới ra trường.
Trên lớp, mỗi lần có giảng bài là chúng em ngồi chăm chú để lắng nghe. Giọng nói của cô thật trầm ấm và truyền cảm làm sao, đặc biệt là những khi cô đọc thơ hay kể chuyện. Khi giảng bài, chỗ nào chúng em chưa hiểu thật cặn kẽ, mạnh dạn hỏi, cô đều tận tình giảng lại từng li từng tí, giúp chúng em nhớ luôn bài học tại lớp, em khắc ghi mãi hình ảnh ngày đầu tiên đến lớp, cô dắt em vào tận chỗ ngồi, âu yếm dặn dò. Giờ tập viết, đã biết bao lần cô dịu dàng cầm tay chúng em và các bạn trong từng nét chữ đầu ngượng ngập trên trang giấy mới. Cũng chính cô đã đọc đi đọc lại nhiều lần để chúng em bắt chước đọc cho khỏi ngọng nghịu. Cả năm, hôm nào hết giờ học, cô cũng đưa chúng em qua hẳn bên đường rồi mới yên tâm quay về nhà.
Cô Phương Lan là cô giáo đầu tiên của em. “Mẹ của em ở trường là cô giáo mến thương”. Mai này lớn khôn, dù làm gì, sống ở đâu, em vẫn không thể nào quên được mái trường thân thuộc này, nơi có cô thầy khác nữa đã hết lòng, hết sức dìu dắt em nên người.
|
Topic: Describe the appearance and personality of the teacher who taught you
Assignment
Nearly five years have passed but I still remember the image of my first grade teacher who I just met yesterday.
The teacher's high and wide forehead had many deep wrinkles. Look at his hair, which has turned gray over the years, and his thin face. I guess you've been teaching for a long time. He has guided countless generations of students and students, and held his hand to shape each handwriting for them. I wonder if anyone still remembers him now! My teacher's eyes must be weak, so he often wears white glasses, especially when looking at books or grading our papers.
Describe the appearance and personality of the teacher who taught you
Even though he is over fifty years old, he comes to class early every day to write each sample letter in a writing notebook or cover each book with a torn cover for his students. In his old, faded leather briefcase, there is always a razor knife. Every time we write with a pencil at the wrong end, we ask the teacher to sharpen it. Throughout the day, the teacher was busy with the young students but he never seemed upset. One time, when I just walked into class, the teacher called me right back. I was a bit worried, not knowing what the teacher would reprimand me for. Unexpectedly, the teacher repaired the hem of the shirt that I forgot to untie in my haste. I can never forget that friendly gesture. He rarely scolded us. When we were not good, the teacher just smiled gently, forgave us, and gave us detailed instructions for everyone to understand. He often advises us to try our best to study so that one day we can become useful people for the country.
In the class, more than thirty young students all consider the teacher as their beloved old father.
Exercise 2
During my years in elementary school, there were many teachers who taught me, all of whom I admired and loved. But the person I love the most is Ms. Hong Nga - the person who guided me during my third grade year.
At first glance, Russia is not very beautiful. She was about twenty-five or twenty-six years old. It was an age full of dreams, but she loved her job and her students very much. Every time I enter class, a bright smile showing off my teeth as white as corn kernels always blooms on my lips. Thick, silky black hair flowing down her back is very suitable for her delicate oval face. Her mouth is a bit small so when she smiles she looks like a flower bud. We like it best when she comes to class wearing a flowing, gentle blue ao dai. At that time, I saw her as youthful and charming as a high school girl.
We really enjoyed listening to her lecture. She has a very gentle and clear voice combined with a humorous and humorous style, making the teaching hours more lively and attractive. She often tells us stories revolving around the proverb: "If you work hard, you will make money" to advise those who are not diligent and persistent in their studies. I still remember, even though she was busy with a lot of work, she still took the time to visit each student's home. One time, I suddenly became seriously ill and had to stay home from school. Unexpectedly, after returning from school, she did not mind the road or the hot sun and rushed to visit her young student. Your dedication to your students has deeply touched my whole family! In particular, she also spends a lot of time taking care of poor children who are not well-behaved. At that time, in my class, there was a friend, Hung, who was an orphan and had little care from his father. He often skipped school. Sometimes she bought him some notebooks or good books. Thanks to the love of her and us class 5A, Hung gradually overcame his shortcomings and made clear progress in his studies at the end of the first semester. At the end of that year, my class received a commendation flag from the school Board of Directors. She said it was our group's achievement. But as for me, I think that glory is largely thanks to your hard work!
Now, even though we are far away from her, away from our beloved elementary school to go to middle school, we will forever remember the face, gait, voice, and laughter of our beloved third grade teacher. which day. Later, when I grew up and learned to think, I appreciated and appreciated the love she gave us, the little students who were not very good! Teacher, I promise to try my best to study well, work harder and be more obedient so as not to disappoint your wishes for us.
Exercise 3
Over the years, I have learned from many teachers, but Ms. Phuong Lan, who taught me in first grade, is the one I remember the most.
She has a slim, petite figure and pinkish white skin. Hugging her oval face is a layer of shiny black hair that falls down her back. The hair that any girl wants to see. Under the natural willow leaf eyebrows are warm, wide-open black eyes that always show a loving look. Whenever something pleases her, she smiles brightly, showing off her shiny white teeth behind her crimson lips. That bright smile makes her face even more youthful. Every day, to class, she only wears a white ao dai. She looked young, like a new teacher fresh out of school.
In class, every time there is a lecture, we sit attentively to listen. Her voice is so warm and inspiring, especially when she reads poetry or tells stories. When lecturing, wherever we didn't understand thoroughly, we boldly asked, she would wholeheartedly explain every detail, helping us remember the lesson in class. I will forever remember the image of the first day of class. , she led me to my seat, lovingly giving instructions. When practicing writing, how many times did she gently hold our hands and our friends' hands during each awkward initial stroke on the new page. She also read it over and over again so that we could imitate the reading so we wouldn't be confused. All year long, every day after school, she would take us to the side of the road before returning home with peace of mind.
Ms. Phuong Lan is my first teacher. "My mother at school is a loving teacher." When I grow up tomorrow, no matter what I do or where I live, I will never forget this familiar school, where there are other teachers who have wholeheartedly and tried their best to guide me to become a good person.
|
Tả hình dáng và tính tình một cụ già mà em kính yêu (cụ già đó có thể là ông, bà em hoặc một người mà em quen)
Gợi ý
DÀN BÀI
A. MỞ BÀI
– Đối với em bà là một người gắn bó với kỉ niệm.
– Luôn tồn đọng trong trí nhớ!
B. THÂN BÀI
– Bà đã ngoài sáu mươi tuổi.
– Hình dáng: Tiều tụy, tóc, những đường nhăn ở trán và gò má, da sạm đen.
– Nụ cười hiền từ.
– Bà chăm sóc cháu: ru, kể chuyện, dỗ dành cháu.
C. KẾT BÀI
– Tỏ lòng kính trọng bà.
– Nguyện sẽ nghe theo lời dạy của bà.
BÀI LÀM
Đối với em, tình bà cháu là không thể thiếu được. Bà – dù chỉ là một tiếng đơn sơ ấy thôi, nhưng rất thân thương gần gũi với em ngay từ khi em bắt đầu tập nói. Hình ảnh bà luồn in sâu vào trong trí nhớ của cháu, trong tim của cháu. Một người bà hiền từ, nhân hậu.
Bà năm nay đã ngoài sáu mươi tuổi, dáng người nhỏ nhắn hao gầy với mái tóc pha sương nay đã bạc màu tiều tụy, lưng bà hơi còng xuống, nước da bà bị nắng cháy xạm màu và trổ đồi mồi có lẽ vì bà phải bươn chải tảo tần buôn bán để nuôi mợ, các cậu, các dì của em. Mắt bà không còn tinh tường, con ngươi hơi đùng đục nhưng cái nhìn của bà hiền hậu đầy yêu thương trìu mến. Hai gò má của bà nhô lên, rám nắng, đôi môi của bà khô lại theo năm tháng. Khuôn mặt của bà xuất hiện nhiều nếp nhăn ở đuôi mắt, khóe môi. Trên vầng trán của bà dường như mỗi nếp nhăn thể hiện cho một nỗi đau khổ, cho những khó khăn bà đã trải qua. Mỗi khi bà cười, những nếp nhăn ấy lại hằn lên sâu hơn, đôi mắt của bà như cũng cười theo rất hiền từ. Những lúc buồn đôi mắt của bà đăm chiêu, nó như phản chiếu được những ngày bà vất vả và lăn lộn kiếm tiền, lo cho con cho cháu.
Hình ảnh của bà thật thiêng liêng, cao quý. Bà già nua, ốm yếu nhưng tình cảm bao la, nhân hậu. Em rất hạnh phúc khi có được người bà như thế. Suốt đời em sẽ ghi nhớ những tháng năm được sống gần bà, được bà yêu mến. Bà ơi! Cháu sẽ khắc ghi những lời khuyên mà bà cho cháu, khắc ghi mãi bóng hình bà trong tim. Cháu sẽ luôn cố gắng phấn đấu tốt để xứng đáng làm cháu của bà.
|
Describe the appearance and personality of an old man that you respect (that old man could be your grandfather, grandmother or someone you know).
Suggest
OUTLINE
A. OPEN LESSON
– For me, she is someone who is attached to memories.
– Always remain in memory!
B. BODY OF THE ARTICLE
– She is over sixty years old.
– Appearance: Emaciated, hair, wrinkles on forehead and cheekbones, dark skin.
– A gentle smile.
– She takes care of him: lulls him, tells stories, comforts him.
C. CONCLUSION
– Show respect to her.
– I vow to listen to your teachings.
ASSIGNMENT
For me, the love between grandparents and grandchildren is indispensable. Grandma - even though it's just a simple word, is very dear and close to me ever since I started learning to speak. Her image is deeply imprinted in my memory, in my heart. A gentle and kind grandmother.
She is over sixty years old this year, with a small and thin figure, with gray hair that is now faded and emaciated, her back is slightly bent, her skin is sunburned and has age spots, perhaps because she has been pregnant. struggling to do business to support my aunt, uncles, and aunts. Her eyes were no longer clear, her pupils were a bit cloudy, but her gaze was kind and full of love and affection. Her cheeks were raised and tanned, her lips were dry over the years. Her face has many wrinkles at the corners of her eyes and lips. On her forehead, each wrinkle seems to represent the suffering and difficulties she has gone through. Every time she smiled, those wrinkles deepened, her eyes seemed to also smile very kindly. When she is sad, her eyes are thoughtful, it seems to reflect the days she struggled and struggled to earn money and take care of her children and grandchildren.
Her image is sacred and noble. She is old and sick, but her feelings are immense and kind. I am very happy to have a grandmother like that. All my life I will remember the years I spent living near her and being loved by her. Grandma! I will cherish the advice you gave me and forever engrave your image in my heart. I will always try my best to be worthy of being your grandchild.
|
Subsets and Splits
No community queries yet
The top public SQL queries from the community will appear here once available.